Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

o vô số con phố nhỏ, đi chán chêvẫn chưa nhìn thấy khách sạn Tây Sơn, thậm chí đường phố vắng tanh không mộtbóng người.
Chợt một cô gái đi xe đạp, mặc đồng phục màu hồng đào, có vẻlà một nhân viên khách sạn đang đi ngang qua.
Lục Lục nói: “Phiền cô cho tôi hỏi...”
Cô gái xuống xe.
\"Đến khách sạn Tây Sơn, đi lối nào?”
Cô ta chỉ về phía trước: “Ở ngay kia rồi. Đi thêm một quãngnữa là đến.”
“Trong khách sạn Tây Sơn có một quán trà phải không?\"
“Đúng! Tôi cũng làm việc ở quán trà đó.”
“May quá! Tôi đang muốn tìm người của quán trà để hỏi chútviệc.”
“Tôi biết chị định hỏi gì rồi.”
“Thế ư?”
“Tivi đưa tin, nên ai cũng biết người của quán chúng tôi mấttích.”
“Cô ấy tên là gì?”
“Khúc Thiêm Trúc.”
“Vẫn chưa tìm thấy à?”
“Chưa. Bà mẹ chị ấy ngày nào cũng đến bắt đền Giám đốc củachúng tôi. Nhưng, chị ấy mất tích vào ngày cuối tuần cho nên khách sạn không chịutrách nhiệm gì hết.”
“Cô có thân với chị Khúc Thiêm Trúc không?”
“Ở công ty này chỉ có tôi và chị ấy đều thẳng tính, cho nênchúng tôi khá thân nhau...”
“Tôi là phóng viên, muốn tìm hiểu vài điều về chị ấy, cô cóthể giúp tôi không? Tôi rất cảm ơn.”
“Chị ấy 26 tuổi, cung Kim Ngưu, tính tình hay bốp chát nhưngthực ra không hề có ác ý với bất cứ ai. Bạn trai tên là Triệu Tĩnh, hình nhưnhiều hơn chị ấy hai tuổi. Anh ấy là huấn luyện viên thể hình, làm việc ở câu lạcbộ Mu Us Desert đóng ở ngay sau lưng khách sạn Tây Sơn.”
“Cô có cho rằng hai người ấy có thể đi đâu không?”
Cô gái nghĩ ngợi, rồi đáp: ‘‘Mọi người đều đoán rằng KhúcThiêm Trúc lành ít dữ nhiều mất rồi...”
“Tại sao?”
“Anh Triệu Tĩnh được... nhiều bà già để mắt đến.”
“Bà già?”
“Khách hàng của anh ta thường là các bà tuổi năm mươi sáumươi, giàu có, chị hiểu chứ?”
“Ý cô là, có kẻ đã giết Khúc Thiêm Trúc và giấu Triệu Tĩnhđi?”
“Ai cũng đoán thế.” Cô ta vừa nói vừa nhìn cái túi xách củaLục Lục. “Chị không ghi âm đấy chứ? Tôi không muốn lời nói của tôi biến thành lờicủa nhân chứng.”
“Cô yên tâm, tôi không phải cảnh sát, hai chúng ta chỉ nóichuyện bình thường thôi. Tôi lấy làm lạ, dù là người sống hay người chết, đâu dễgì giấu đi đâu được?”
“Người còn sống đội lốt người chết, hoặc người chết đội lốtngười sống, thì cô tìm thấy sao được?”
Cầu này khiến Lục Lục rùng mình, cô nheo mắt nhìn cô gái: “Ýcô là gì?”
“Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”
Chợt có một thanh niên vừa cầm bánh rán ăn vừa rảo bước đến,anh ta ngạc nhiên khi nhìn thấy cô gái đang đứng nói chuyện với Lục Lục, bèn gọi:
“Thiên Trúc!”
Cô gái đáp ngay: “Em đây!”
“Hiện giờ em làm việc ở đâu?”
“Ở khách sạn Tây Sơn. Anh thì sao?”
“Vẫn ở công ty cũ. Sắp bị muộn giờ đến nơi, anh đi đây.
Ta sẽ liên lạc sau nhé!”
“Vâng.”
Anh ta vội chạy đến bến xe buýt cách đó không xa.
Lục Lục mở to mắt nhìn cô gái. Cô ta vội nói: “Anh ấy vốn làđồng nghiệp với tôi. Khi còn làm ở công ty đó tôi chưa đổi tên, tên cũ của tôilà Thiên Trúc - nước Thiên Trúc [1">.\"
1. Trong tiếng Trung Quốc, Thiêm Trúc và Thiên Trúc đồng âm;chữ viết thì khác nhau. Hai chữ Thiên Trúc: tiếng Trung Quốc gọi tên nước Ấn Độcổ đại.
“Cô đã đổi tên à?”
“Đúng, hiện nay tôi là Hảo Thiên Dực.”
Lục Lục thoáng nghĩ rất nhanh: cô ta nói thật hay nói dối?Sao lại sẵn chuyện trùng hợp thế này?
“Chị định hỏi gì nữa không? Tôi phải đi làm đây.”
“Không. Cảm ơn cô nhé!”
Cô gái lên xe đạp rồi đi luôn.
Lục Lục không đến khách sạn Tây Sơn nữa, mà quay trở về. Côsợ đến khách sạn Tây Sơn rồi họ sẽ nói không có ai tên là Hảo Thiên Trúc cả.Tuy nhiên, nhìn tấm ảnh cô gái Khúc Thiêm Trúc mất tích. Cô nhận thấy thân hìnhcô ta hệt như cô gái tên Hảo Thiên Trúc vừa nói chuyện...
Chương 10 : CUỘC HẸN

A A A B

Tối nay Chu Xung đi hát phòng trà, sẽ về rất khuya.
Lục Lục ở nhà một mình, cô kéo kín mọi rèm cửa, rồi lại chơigame “World of Warcraft”, cô muốn kiểm nghiệm xem đôi mắt quái dị kia có tồn tạihay không; dù mấy hôm trước, cứ mỗi khi thao tác đến chỗ gay cấn thì máy bị đơ,nhưng rất có thể chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.
Vừa ngồi trước màn hình, Lục Lục đã cảm nhận có một ánh mắt...nó ẩn trong bóng tối. Cô không nhìn thấy mí mắt, lông mi hay con ngươi nhưng cóthể nhìn thấy hai luồng sáng lấp lánh của nó. Lục Lục không để ý nữa, cô bắt đầutrò chơi. Sau khi đăng nhập, cô tổ chức đội quân tinh nhuệ và để đi tiêu diệt mộtsố tên cầm đầu, máy tính vẫn hoạt động tốt, thậm chí tốc độ mạng còn nhanh khácthường. Lục Lục cảm thấy nhẹ nhõm. Sau khi giải tán đội ngũ, cô lại tổ chứcđánh trận địa, vừa chờ đợi, vừa khai mỏ, hái thuốc. Sau khi chờ 20 phút, côthâm nhập trận địa, đúng lúc này thì tuột dây mạng.
Lục Lục ngán ngẩm ngồi một lúc, rồi lại kết nối mạng, tiếp tụcđánh trận địa. Chờ hơn nửa giờ mới đăng nhập được thì lại tuột dây mạng. Côquay đầu ngó nhìn khắp xung quanh. Căn nhà vẫn tĩnh lặng. Cô lại nhìn tấm rèmche cửa màu đen. Hoàn toàn bất động. Cô thử vén nó lên. Không thấy gì lạ.
Lục Lục cảm thấy rất cô đơn, muốn có ngưòi để trò chuyện. Tấtnhiên không thể gọi điện cho Chu Xung, vì lúc này anh đang biểu diễn. Cô lạilên mạng, tìm một phần mềm chat, đăng ký nickname là “Hồng”.
Vào chat rooms rồi, cô gặp một nickname là “anh Mạn\",cô chọn luôn và chủ động nói chuyện trước.
Hồng: Xin chào.
Mạn: Bạn là nam hay nữ?
Hồng: Không khai báo, được chứ?
Mạn: Đương nhiên.
Hồng: Tôi gặp phải một chuyện kỳ quái, muốn trò chuyện với bạn.
Mạn: Thế ư?
Hồng: Hình như có một đôi mắt nấp trong máy tính của tôi, hễtôi ở nhà một mình thì nó lại xông ra quấy rối. Tôi ngờ rằng lúc này nó đang lặnglẽ quan sát cuộc trò chuyện giữa chúng ta...
Mạn: Bạn đang ở nhà một mình à?
Hồng: Đúng.
Mạn: Ta chuyển sang chat ở mạng QQ.
Cả hai chuyển sang mạng QQ tiếp tục trò chuyện về đề tàinày. Nói chuyện một lúc, Lục Lục nhận ra anh chàng này rất “hám gái”, rất muốnbiết có phải “Hồng” đang ở thành phố này không, đang ở khu vực nào, có thể ra gặpgỡ không... Chẳng thể nói chuyện tiếp, cô bèn cắt luôn và thoát khỏi mạng QQ,sau đó ngồi nghệt ra trước màn hình. Nếu đôi mắt kia tồn tại thật, thì nó có thểẩn nấp ở đâu? Trong máy tính của mình? Trong tệp văn bản? Trong những ngườihàng xóm trên mạng? Trong các phần mềm lướt web? Trong thùng rác máy tính?
Thùng rác...
Lúc này cô mới nhìn thấy trong thùng rác mới có thêm mộtfile! Thần kinh Lục Lục căng thẳng. Cô biết chắc chắn nó là tấm ảnh cưới ma màChu Xung đã xóa bỏ. Nó đã bị xóa sạch, thế rồi không hiểu bằng cách nào nó lạiđược khôi phục trở lại, rồi lại có mặt ở thùng rác.
Đêm nay quá yên tĩnh, đến mức nếu đánh rơi cái kim cũng sẽnghe thấy. Lục Lục đối diện với màn hình, cô bỗng lên tiếng: “Ta biết ngươiđang nhìn ta.” Nói xong, cô khẽ rùng mình. Đôi mắt ấy im lặng.
“Ngươi là ai? Nói cho ta biết được không?”
Đôi mắt ấy im lặng.
“Tại sao ngươi không để ta chơi game? Lẽ nào ngươi chỉ muốnta biết ngươi đang tồn tại?”
Vẫn im lặng.
“Ta sẽ đoán xem ngươi là ai. Nếu đoán đúng thì ngươi phải cóchút phản ứng gì đó, được không?”
Vẫn im lặng.
“Ngươi là cha của Chu Xung?”
Im lặng.
“Ngươi là chủ cũ của chiếc máy tính này?”
Im lặng.
“Ngươi... là người đã chết trong tấm ảnh cưới ma?”
“Choang...” một tiếng vang nghe rất rõ! Tiếng động vọng ra từgian toilet. Lục Lục sợ phát run, cô vội chạy về phía toilet. Cái cốc đựng bànchải đánh răng bị rơi xuống sàn. Cốc không vỡ, còn bàn chải đánh răng văng sátmiệng lỗ thoát nước, răng bàn chải ngửa lên. Lẽ nào đây là phản ứng của hắn?
Lục Lục từ từ cúi xuống nhặt chiếc bàn chải. Bàn tay đangđưa ra bỗng dừng lại. Liệu có phải con sâu kia ngụy trang thành cái bàn chảinày không? Cô nhìn thật kỹ. Không phải. Khi mua bàn chải đánh răng, cô đã cố ýchọn bàn chải màu xanh lục, còn con sâu kia màu ghi nhạt. Nhưng khi Lục Lục tiếptục đưa tay ra thì cô bỗng rùng mình, ngón tay thấy lành lạnh... rồi cô nhìn thấyphần cán bàn chải hơi động đậy - rõ ràng là cái đuôi con sâu! Lục Lục thét lên,đứng bật dậy rồi chạy bổ ra ngoài. Con sâu màu xanh lục nhanh chóng chui xuốngcái lỗ thoát nước tối om, cái đuôi ve vẩy rồi mất hút. Lục Lục đứng chết trân.Nó là con sâu ư?
Trước đây Lục Lục dùng bàn chải đánh răng màu ghi nhạt, thìxuất hiện con sâu màu ghi nhạt; nay cô dùng bàn chải màu lục thì xuất hiện consâu màu lục! Có phải cả hai vẫn chính là con sâu đó không?
Chúng biến đổi theo màu sắc bàn chải đánh răng của cô, đểlàm gì? Định lừa cô, để chui vào miệng cô chăng? Và, chúng đem bàn chải đánhrăng của cô đi đâu? Tha xuống cái lỗ thoát nước hay sao?
Lục Lục đặt cái chậu chặn kín miệng lỗ thoát nước, rồi trở vềthư phòng.
Mọi ngày khu vực này thường có tiếng bước chân của mọi ngườilên gác xuống gác, nhưng hôm nay thì im ắng khác thường. Lục Lục nhìn chiếc máytính hồi lâu, rồi cô bỗng nói: “Ta muốn gặp ngươi, ngay bây giờ!”
Cô vừa nói xong bèn ngoảnh đầu nhìn quanh. Các bạn thử đoánxem Lục Lục nhìn thấy gì? Danh ca Michael Jackson đã chết! Khuôn mặt tuấn túsáng ngời của anh với ánh mắt sâu thẳm đang nhìn Lục Lục. Cô choáng ngất mấygiây, toàn thân cứng lại. Rồi cô chợt nhận ra đó là tờ áp - phích quảng cáo củaChu Xung dán trên tường từ lúc nào! Không phải là ma.
Lục Lục quay lại nhìn cái máy tính, khẽ nói: “Tôi không biếtthế giới của các người có những quy tắc gì, nhưng chắc không thể dễ dàng hiệnthân, các người cần ẩn nấp. Thế này vậy: hai giờ chiều mai tôi ngồi trên ghế đáở sân trước thư viện phía Đông thành phố, nếu người có tồn tại thật thì hay xuấthiện bên cạnh tôi. Tôi chờ!”
Nói xong Lục Lục tắt máy tính.
Chương 11 : KẾT HÔN

A A A B

Vậy là Lục Lục đã đơn phương hẹn hắn, ngoài tiếng động gâyra trong toilet, hắn chưa có một biểu hiện nào khác.
Cô nhìn di động. 22:04. Không còn là những con số giống hệtnhau như trước nữa, Đúng lúc này chuông reo, Hồ Tiểu Quân gọi đến: “Lục Lục, LụcLục, tớ báo tin nhé: ngày 15 tháng 1 năm 2011 tớ kết hôn.”
“Trời ạ, nhanh thế?”
“Sang năm kia mà!”
“Thực ra chỉ còn hơn một tháng nữa.”
“Người ta giục tớ khiếp quá.”
“Cậu sốt ruột thì có!”
”Sớm hay muộn thì vẫn phải cưới, hì hì...”
“Có cần tớ làm phù dâu không?”
“Bọn tớ không tổ chức tiệc cưới, mà là du lịch kết hôn.”
“Một chén rượu mừng cũng không cho nhau uống à?”
“Cứ chờ bọn tớ sẽ đem rượu Sài Mễ Hoa Điêu của Vân Nam vềcho cậu. Mấy hôm nay tớ đang bố trí phòng tân hôn, ngày mai đi mua rèm che cửa,cậu đi cùng tớ được không?”
“Lúc nào?”
“Chiều mai.”
“Được!”
“Cậu chờ tớ sẽ gọi điện nhé!”
“Được!”
***
Tối nay Chu Xung về tương đối sớm. Cũng như mọi lần, trước hếtanh phải đi tắm gội.
Lục Lục kêu lên:
\"Chu Xung, chờ đã!”
“Sao?”
Lục Lục hơi đo dự, rồi nói. “Lúc đánh răng, anh để ý cái bànchải nhé!”
“Sao phải thế?”
“Em vừa thay bàn chải mới... đừng dùng nhầm.”
“Bàn chải của em màu lục, của anh màu đỏ, nhầm sao được?”
Nói rồi anh bước đi. Lục Lục cố lắng nghe. Các tiếng động củaviệc tắm, cạo râu, rồi tiếng đánh răng từ toilet vọng ra...
Không thấy Chu Xung có biểu hiện gì bất thường. Cuối cùnganh khỏa thân bước ra, cơ thể thoang thoảng mùi xà bông.
Cả hai lên giường, Chu Xung ôm choàng Lục Lục. Dàn âm thanhvang ra tiếng nhạc du dương: bài hát chủ đề của mạng “Lưới tình”, nhạc và lờido Chu Xung soạn, ca sĩ cũng là anh. Bài hát có tựa đề \"Yêu hết mình”. Giọnghát thật sâu lắng, truyền cảm và ấm áp, Lục Lục cảm thấy rung động say sưa.
Lục Lục: \"Anh có nghĩ đến đám cưới của chúng takhông?\"
“Chúng ta đã là vợ chồng rồi mà!”
“Ý em là... nghi thức...\"
“Nghi thức là thứ rất vô duyên.”
“Hồ Tiểu Quân và bạn trai quen nhau muộn hơn chúng ta, màtháng sau họ đã cưới. Em cảm thấy họ mới thật là hạnh phúc.”
Hình như câu nói này đụng đến một sợi dây thần kinh nào đó củaChu Xung, anh đẩy Lục Lục nhích ra, rồi đăm đăm nhìn nhìn ra ngoài cửa sổ.Không thấy trăng, chỉ nhìn thấy ánh sáng của các căn hộ phía đối diện, sángxanh, hoặc vàng úa, hoặc sáng tối chập chờn - ánh màn hình tivi lấp loáng. ChuXung im lặng rất lâu.
Lục Lục hích anh một cái: “Sao thế? Em chỉ định bàn với anhthôi mà?”
Chu Xung hỏi: “Bạn em định bao giờ kết hôn?”
“Ngày 15 tháng sau.”
“Nếu em có thể chuẩn bị xong thì chúng ta cũng cưới cùng mộtngày với họ!”
“Thật không anh?”
“Đương nhiên là thật!”
“Anh trêu em thì có! Kết hôn là việc lớn, cả hai chúng ta đềunên nghiêm túc.”
“Anh rất nghiêm chỉnh. Dù sao chúng ta đã nhất trí từ lâu:không bao giờ cần giấy đăng ký kết hôn, vì nó chỉ là hình thức thôi mà.”
“Chúng ta sẽ du lịch kết hôn! Em vẫn muốn được nhìn thấy biển.Chúng ta sẽ đi Thanh Đảo, được không?”
“Mùa đông ra biển thì vô vị.”
“Mùa đông ra biển mới thú vị chứ! Mùa hè thì quá đông người,bờ biển rất mất vệ sinh. Chỉ có hai chúng ta ra đó sẽ rất lãng mạn, anh nghĩ màxem!”
Chu Xung: “Được! Đi Thanh Đảo, xin vâng lời!”
Lục Lục véo anh một cái: “Em bảo anh vâng lời à?”
“Thế thì... theo hầu vậy!”
Lục Lục lại véo Chu Xung: “Ai bảo anh theo hầu?”
Chu Xung chặn tay Lục Lục, nói: \"Còn véo nữa thì anh sẽra tay đấy!”
Lục Lục nâng mặt Chu Xung lên, đôi môi cô áp và miệng anh thậtchặt.
Bên cạnh họ, giọng ca của Chu Xung đang ngân nga:
Dù người đi, bỏ căn phòng hoang hóa,
Thì cũng để chìa khóa lại cho anh.
Dù người đi, để tình mọc rêu xanh,
Thì cứ kê nguyên lành hai chiếc ghế.
Dù người mang nhan sắc cho nhân thế,
Thì cũng xin gửi lại chiếc gương soi.
Dù người ngả vào kẻ khác mất rồi,
Thì cũng để bóng hình xưa ở lại.
Dù thế giới của người giờ xa mãi,
Thì cũng lưu cột mốc để anh hay.
Dù người theo ai bước đến tương lai,
Thì quá khứ cứ gửi anh trọn vẹn.
Dù cùng ai người nguyện cầu vĩnh viễn,
Sau vĩnh viễn người lại thuộc về anh.
Dù người hẹn với ai cả lai sinh,
Thì kiếp này cũng cho anh kỷ niệm.
Chương 12 : HỌ ĐÃ ĐI ĐU

A A A B

Hôm sau là ngày 8 tháng 12. Mặt trời đã lên cao, Chu Xung vẫnđang say giấc nồng.
Gần đây Chu Xung nhận làm gia sư, chiều nay anh phải đi dạyghi-ta. Lục Lục cứ để anh ngủ, cô ra khỏi nhà, đến cửa hàng bán vật liệu xây dựnggần nhà mua một cái nắp chốt chặt miệng lỗ thoát nước, mang về đặt vào thậtkhít, chặt cứng. Vậy là đã cách biệt hoàn toàn với thế giới ngầm kỳ dị dướikia. Chắc chắn con sâu ấy không thể bò lên được nữa.
Rồi cô vào bàn ngồi viết bài. Sau đó lên mạng đọc blog mộtlúc. Cuối cùng cô tắt máy, và ra khỏi nhà, đến một quán nhỏ ăn qua loa rồi lênđường đi đến khách sạn Tây Sơn. Lục Lục muốn thu lượm ít thông tin về cô gáiKhúc Thiêm Trúc. Ngoài ra, cô cũng muốn thử xem có thể tìm ra cô gái tên là “HảoThiên Trúc” hôm trước đã gặp không.
Thư viện Đông T...
<<1 ... 45678 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 2
•Tổng: 15 / 28 / 78706