Truyện teen hay, Người Con Gái Thứ Hai, đọc Truyện teen hay Người Con Gái Thứ Hai hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57039224
Visits Today: 263676
This Week: 2113597
This Month: 9033670

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:


Đọc truyện teen mới cập nhật, truyện teen Người con gái thứ hai hy nhất, truyện người con gái thứ hai full


Tác giả __ HanNaBin __
Thể loại: Daily Life, Shoujo, Romance, Comedy/Humor...

Chap 1: Giống như một ngọn gió anh đến bên em.

Trong thế gian nay, thời gian sống của con người chẳng đáng là bao.

Thấm thoát tôi đã không còn là một đứa trẻ nữa, con người lớn lên rồi già nua, tàn lụi. Vậy, tôi - một người con gái cũng sẽ như bông hoa ngoài kia dần phai nhạt theo năm tháng ngắn ngủi này.

Năm mười bảy tuổi, tôi vẫn xinh xắn như một bông cúc dại tươi tắn, nhưng có lẽ chỉ là bông cúc dại nên chẳng nổi bật gì. Vì là cúc dại nên tôi mới có thể sống trong cái thế giới ngột ngạt này và cúc dại vẫn đang đợi mòn mỏi một một món quà đặc biệt trong tương lai xa xôi.

“ Này, cậu có đi chơi không đấy hả? ” Giọng nói thất thanh như vang cả ngàn dặm kia, làm tan biến tâm hồn bay bổng của tôi.

Tôi quay đầu lại nhìn, thì ra là Tiểu Ái, cô ấy vô phòng tôi lúc nào không hay, đôi mắt to tròn long lanh kia dường như đang tóe lửa đến ma quỷ còn khiếp sợ.

“ Đường Tâm, cậu có nghe tôi nói không đấy…?”

Tôi khoảng hồn, quay đầu về phía cậu ấy, cố nặn ra một nụ cười trông thật vô tội, nhìn câu ấy ngây thơ nhất có thể.

“ Tiểu Ái à…Mình không muốn đi đâu…!” Tôi nói lí nhí từng chữ một cách khó nhọc, vừa nói vừa để ý hành động của cô nàng bà chằn này.

“ Không đi cái gì? Cậu ấy, toàn ngồi nhà chơi game thôi à, cậu tính lấy nó làm chồng luôn chắc?” Tiểu cô nương gắt lên còn đập vào đầu tôi vài cái nữa chứ.

Tôi hí hửng nói, mắt cười tít lại vui sướng: “ Ừ, đúng rồi đấy, tớ đang đợi “anh ấy” cầu hôn tớ nè…!”

Đâu ai ngờ, khi tôi đang lang thang trong suy nghĩ của chính mình thì Tiểu Ái đã lao đến và ấn nút tắt máy tính của tôi mất tiêu.

“ Cậu…cậu…!!!” Tôi khóc không ra nước mắt luôn, nhìn cái màn hình đen ngòm mà thấy lòng quặn thắt.

“ Hehe, cho cục cưng của cậu xong luôn, xem cậu còn dám không đi chơi không?”

Tiểu Ái cười nhếch miệng nhìn tôi, rồi cậu ta quay đầu, bước đi khỏi phòng và tiếng cửa đóng sầm.

“ Đồ hắc cô nương…” Tôi thầm rủa cô ấy, tay nắm tay đấm, lè lưỡi như con thằn lằn.

“ Hử…!” Đột nhiên cửa phòng mở khé, Tiểu Ái ngó đầu vào lườm tôi một cái rồi cười mỉm đầy ẩn ý.

Tôi giờ có thể làm gì nữa đây, bất lực lê tấm thân uể oải của mình dậy, bật lại máy tính và đi lại phó bản đang còn dở dang.

Tiểu Ái đúng là luôn cản trở tôi rất đúng lúc, cứ khi nào tôi ngồi trong phòng chơi game là y như rằng cô nang xồng xộc xông vào gây sự.

Chợt, tôi nhận ra, không biết từ khi nào, thời gian quý báu của tôi chỉ dành cho việc ngồi chơi game. Chẳng còn thời gian nghĩ đến lũ bạn và những ngày rong ruổi bên những quán ăn ven đường, hàng quần áo hạ giá hay buôn chuyện góc phố.

" Mộng tiên" là một trò chơi mới ra vài tháng này. Chỉ tình cờ chơi như một cách tiêu khiển thời gian nhàn hạ, mà nay tôi đã không thể bỏ nó dù chỉ một ngày, cả ngày ngồi dán mắt vào màn hình. Đó là lúc mới đầu thôi, chắc còn vì một nguyên nhân đặc biệt khác nữa.

Vừa thấy hình họa trong game, tôi nhanh tay mở chat bang, kể khổ với mọi người trong bang mình. Như một thói quen, tôi liếc mắt nhìn thấy “ người đó” có onl không, như một niềm hạnh phúc khi Lord_Crazy đang onl.

Yuuki [Trưởng lão"> : anh Lord đi phó bản lại y…em vừa bị dis mạng.

Lord_Crazy [Phó bang chủ"> : ừ, đợi anh tí

Chỉ là trò chơi, chỉ để giải trí, nhưng không biết từ bao giờ tôi đã thầm nghĩ đây là cầu nối cho một mối tình chưa ra nụ của mình.

Tôi thích ngôi nhà " Nhất Vương Tiên", mọi người thật vui vẻ, tôi mến anh chàng Lord_Crazy mà tôi chưa từng gặp. Anh hay trêu chọc tôi, anh hay gọi tôi là cô bé, nhưng anh vẫn thật tuyệt trong lòng tôi. Giống một hoàng tử dấu mặt giúp đỡ nàng công chúa trong thế giới xấu xa vậy.

Cuộc đời ai cũng đã từng muốn quên bản thân mình trong hiện tại và mơ ước về một tương lai xinh đẹp hơn. Tôi cũng không ngoại lệ, tôi say mê với thể giới này, nhưng chỉ một lúc nào thôi, ở đây tôi có thể tự do thoát khỏi vỏ bọc giả tạo mà mình đã đeo. Không ai biết tôi là ai, chỉ đơn thuần muốn giãi bày chút tình cảm và tính cách thật sự vốn có.

Lord_Crazy [Phó bang chủ"> : cô bé hôm nay im re vậy? không nói gì à?

Tôi hậm hừ gõ bàn phím.

Yuuki [Trưởng lão"> : Phá bang chủ, em không phải cô bé nữa đâu nha. Lêu lêu…

Lord_Crazy [Phó bang chủ"> : Dám gọi anh là phá bang chủ hả? anh oánh chết giờ?

Tôi ngồi cười nghiêng ngả, dường như chỉ cần được nói vài ba câu đơn thuần như vậy thôi cũng đã khiến tôi không thể ngừng nở nụ cười trên môi.

Yuuki [Trưởng lão"> : Em thích nói thế đấy, oánh được thì oánh đi nè.

Lord_Crazy [Phó bang chủ"> : cô bé còn non còn xanh lắm, anh không chấp.

Tôi phồng mồm lên, tuy rất ghét bị gọi là cô bé, nhưng lại thấy vẫn vui một cách kỳ quặc. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi cắt mái tóc của mình tôi đã không được vui như vậy.

Đã có một thời gian, tôi nghĩ bản thân mình không còn muốn rung động trước ai nữa. Nhưng, người tính không bằng trời tính, thứ tình cảm ấy vẫn không tan biến dù tôi có muốn giết chết nó bao nhiêu lần.

Có thể chỉ là trò đùa cợt, có thể tôi quá ngu ngốc mà ngộ nhận về thứ tình cảm này. Mỗi ngày, đến đêm tôi mong được nói chuyện với anh, được cùng chơi. Dù anh chỉ coi tôi như một cô nhóc. Dù tôi đã biết anh đã có người yêu. Nhưng chỉ chút thôi, tôi muốn nói chuyện với anh thế là quá đủ rồi.

Phải chi, ông tơ bà nguyệt có thể cho tôi là người phía cuối sợi tơ hồng, nhưng đáng tiếc, anh là làn gió, em là bông cúc dại. Rồi anh cũng sẽ bay đi, còn mình em mà thôi.
Chap 2: Lẽ nào anh đã tìm thấy em giữa biển người?

Chiếc màn tung nhẹ nhàng theo làn gió lùa vào gian phòng tĩnh lặng, đôi mắt mơ màng của tôi nheo lại, nhìn về phía cửa sổ, ánh nắng rọi vào chiếu xuống sàn nhà. Tôi nằm trên chiếc giường ấm áp của mình, tôi đã quyết sẽ không rời khỏi nó vậy mà…

“ Đường Tâm, nhanh lên cậu còn 60 giây…59 giây…!”.

Dường như, giấc mộng hạnh phúc đã phải chấm dứt khi tiếng nói ấy vang lên.

“ Đây…huhu…!” Tôi mếu máo, vừa nhăn mặt vừa chạy tung khắp phòng tìm đồ.

Đây là câu chuyện từ 12 phút trước khi tôi còn nằm trên giường. Tiểu Ái xông vào phòng như một tướng giặc, cô ấy đánh thẳng vào trận lũy là tôi đang nằm trên giường.

Kéo chiếc chăn mỏng manh của tôi, tay thoăn thoắt đánh đèn đẹt vào mông còn đang chổng vó. Rồi cô ấy kêu to, còn tôi vẫn ngỡ ngàng nhìn trận địa tan hoang của mình mà không kịp trở tay, đến cả không khí để thở cũng bị cô nàng hít hết.

“ Mấy giờ rồi! Cậu có dậy chuẩn bị không hả?”

Và thế này đây, tôi thay vội chiếc áo cánh dơi, chiếc quần lửng bò bó sát màu xanh dương, cầm chiếc túi nặng trịch, toàn kem dưỡng da, son môi, phấn trang điểm của Tiểu Ái.

Tôi, đờ đẫn nhìn mẹ tôi nói: “ Mẹ ơi, con đi đây…! ”

“ Vui lên nào, đi biển mà vậy không được đâu, nhìn cậu như đang vĩnh biệt người thân vậy? Có phải đi đánh giặc đâu mà!” Tiểu Ái hí hửng nói.

“ Các con đi cẩn thận!” Mẹ tôi nhẹ nhàng nói.

Chia biệt xong, Tiểu Ái kéo tôi lên chiếc taxi và đi thẳng ra phía bờ biển. Tôi bất ngờ quá, một con nhóc cả ngày không ra khỏi cửa một bước, giờ được nhìn thấy khoảng không rộng lớn thật tuyệt. Từng lớp sóng xanh ngắt, bãi cái vàng rát nắng, tôi cũng không thể kìm lòng nổi sự vui sướng ngập tràn như sóng vỗ vào bờ cát.

“ Sao nào? Cậu kết rồi hả?” Tiểu Ái nhìn tôi cười hí hửng.

“ Ừm...!” Tôi ngập ngùng đỏ mặt nói.

“ Đi thôi, mọi người đang đợi đấy!”

Tôi đi từng bước chậm rãi theo sau Tiểu Ái, mắt liếc ngang, liếc dọc.

Mọi thứ tại nơi này đều thu hút ánh nhìn của tôi, những con người với những bộ đồ thiếu vải đầy màu sắc, những mùi hương của thức ăn và đồ uống khiến khứu giác hoạt động mạnh mẽ hơn.

Khi những vẻ đẹp thiên nhiên lấp đầy con ngươi đen láy làm tôi tuôn trào một thứ cảm giác giống như một ông nghệ sĩ già bị xao động trước sắc cảnh tiên tuyệt đẹp.

“ Á…!?” Đang ngước mắt đi bỗng tôi đâm sầm vào ai đó, miệng bất giác kêu lên một tiếng.

Đôi mắt tôi ngơ ngác ngước lên nhìn, một khuôn mặt điển trai đang nhìn tôi chằm chằm, thoáng qua tôi có chút động lòng, nhưng đáng tiếc ánh mắt của anh ta thật chẳng mang týthiện ý chút nào. Nói đúng ra, anh ta có một khuôn mặt thiên thần và một đôi mắt dữ dằn đến tóe lửa của ác quỷ.

“ Cô va vào tôi, làm bẩn áo tôi rồi!” Anh ta nhìn vết ô từ cốc nước hoa quả dây ra chiếc áo phông trắng, lại hằn học nhìn tôi, mặt hằm hằm nói.

Dù biết mình là người có lỗi, nhưng lại có chút khó chịu với cái khuôn mặt ấy, càng không thích gì tụi con trai, nhưng cũng nhẫn nại nói: “ Xin lỗi…!”

“ Xin lỗi là xong à? Cô phải đền chiếc áo cho tôi !’’

Anh ta nhìn tôi vẻ tự cao, nhếch mép cười. Công nhận thái độ đổi nhanh thật, từ tức giận đã chuyển thành kênh kiệu, anh ta khiến tôi choáng hơn cả bị say nắng.

“ Thôi Kiến, không việc gì đừng làm khó người ta!” Một anh chàng đi theo hắn nói hộ tôi một lời.

“ Không việc gì là sao? Đây là áo Phi Yến mua tặng em mà!” Anh ta gắt gỏng nói, mắt lại lườm nguýt tôi.

“ Nè, cô nhóc không đền được thì nói một tiếng, anh đây tha cho!”

Tôi im lặng nãy giờ, cũng đã quá giới hạn rồi.

Chỉ là một chiếc áo thôi, anh ta nói giống kiểu tôi là người ăn xin cần bố thí vậy. Tối sầm mặt mũi rồi mà vẫn không thể đốp chát được tiếng nào, tôi đành chuyển hướng. Chìa tay trước mặt hắn, kêu anh ta đưa chiếc áo cho tôi.

Hắn cởi thật, đặt vào lòng bàn tay tôi rất cẩn thận. Nhưng phải trách hắn động phải nữ ác bá; chẳng thèm suy nghĩ gì tôi vò vò chiếc áo như miếng giấy vụn, quẳng ra thật xa trước con mắt ngạc nhiên của hắn.

“ Cô…Cô…!” Anh ta lắp bắp gọi tôi, nhìn tôi lại nhìn chiếc áo đằng xa, càng không thốt lên lời vì quá ngỡ ngàng trước hành động mau lẹ vừa rồi.

Chưa kịp định thần, tôi nắm chặt tay; giơ cao cánh tay và đập mạnh xuống đầu anh ta rồi nói lớn:

“ Bản tiểu thư mà phải đền cho nhà ngươi à? Mơ đi cưng!”

Nói xong tôi kéo Tiểu Ái đang đần mặt nhìn nãy giờ, chạy một mạch thoát khỏi anh chàng kênh kiệu kia.

Chạy được một đoạn xa, Tiểu Ái rút tuột khỏi lòng bàn tay tôi, cô nàng ngồi thụp xuống và thở dốc.

“ Này… cậu làm gì vậy hả?” Tiểu Ái thở hổn hển, mắt nhắm mắt mở vừa nhìn vừa hỏi tôi.

“ Cậu thấy đấy, tớ trừng trị hắn ta mà!” Tôi hãnh diện nói, miệng cười tự đắc.

“ Trừng cái đầu cậu, cậu tưởng mình đang chơi game nữa hả?” Tiểu Ái véo tai tôi một cái đau điếng.

“ Á…cậu làm gì vậy?” Tôi thất thanh kêu.

“ Tớ véo cậu đấy, muốn trừng trị tớ không hả?” Cô nương nhíu mày nhìn tôi suy xét.

“ Ai dám chứ…!”

Tôi có ba lá gan cũng không dám động vào Tiểu Ái, tuy cậu ấy rất tốt nhưng mỗi tội bà chằn quá à. Người đâu mà hơi tí là chân đá, tay đấm nay lại thêm cái trò véo nữa, đúng là cực hình thời hiện đại.

Tôi đi chơi cùng lớp, tuy chỉ đi một ngày nhưng một ngày không được động vào Mộng Tiên, không được nói chuyện với lord_crazy cũng làm tôi buồn rũ cả ngày rồi, lòng bồn chồn chẳng yên.

Nếu cứ ngồi nhà chơi game cả ba tháng hè, chắc tôi thành người tối cổ mất, đành hy sinh một ngày để khai thông trí óc vậy nhưng sao lại cứ tiếc nuối thế này.

“ Ôi, Mộng tiên của tôi…!” Tôi lí nhí trong miệng như tụng kinh, bất giác thấy cái lườm của Tiểu Ái tôi đành cố nặn một nụ cười cho cậu ấy xem.

Chúng tôi tạt vào một quán nhỏ, trông rất hay, mái lá rơm rạ, bốn bức tường là các cây tre đan vào nhau nhìn thật thú vị. Tìm một chỗ ngồi thoáng mát, chúng tôi ngồi buôn với nhau, cũng đã hơn tháng chưa gặp nên ai cũng rất háo hức.

Đột nhiên, có cô bạn hỏi tôi.

“ Tâm à? Cậu chơi Mộng tiên phải không? Tên nhân vật là gì vậy, chỉ mình đi!”

Vừa nghe đến Mộng tiên tôi hào hứng cả lên, mắt sáng long lanh, giọng nói kiêu hãnh làm sao. Nói cái gì, chứ cứ động đến những thứ trong tầm ngắm là không thể trượt được.

“ Cậu hỏi đúng người rồi đấy…!” Tiểu Ái nhìn tôi cười nói.

“ À…ừm…” Tôi ậm ừ liếc mắt ra chỗ khác cười trừ, nhìn Tiểu Ái cười mà tưởng tượng ra ma quỷ đang cười với mình.

Đang cần mẫn viết tên nhân vật đột nhiên tôi có cảm giác lạnh buốt sống lưng. Tôi ngẩng mặt lên nhìn ngơ ngác rồi đến sững sờ toát mồ hôi lạnh đẫm trán.

“ Chà, đúng là oan gia ngõ hẹp mà!”

Lại là nụ cười đáng ghét và cái nhìn hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống.

“ À, ha…chúng ta quả là có duyên!” Tôi cười cười, tránh ánh nhìn của anh ta.

“ Tâm à? Cậu quen đâu anh chàng điển trai vậy, giới thiệu đi chứ?” nhỏ bạn có vẻ vui lắm, muốn làm quen nữa kìa.

“ Phải đấy, Tâm cậu giới thiệu đi!” Lại còn Tiểu Ái kích đểu tôi nữa chứ.

“ Hic…Không dám đâu, thà đập đầu vào tường còn hơn!” Tiếng lòng gầm rú, tôi thầm nghĩ.

“ Nếu không phiền, tôi ngồi đây được không?”

Tôi đờ đẫn chưa kịp nói gì, anh ta kéo ghế từ bàn khác sang bàn chúng tôi đang ngồi và còn ngồi ngay cạnh tôi.

“ Bạn tên gì vây?” Cô bạn kia, đỏ mặt ngại ngùng hỏi.

“ Tôi tên là Kiến.” Anh ta cười cười rồi nhìn liếc tôi.

Tôi thầm nghĩ bụng: “Cái gã kiêu ngạo kia mà cũng có nụ cười đẹp vậy sao? Đúng là giả tạo, giả tạo mà!”

“ Yuuki…!” Anh ta liếc nhẹ xuống nhìn tờ giấy.

Cô bạn cùng bàn nhanh nhảu đáp lời luôn: “ Là tên nhân vật của Tâm đấy! cậu ấy chơi Mộng tiên cũng lâu rồi, mình đang hỏi ý kiến nè!’

Anh ta liền đưa con mắt to tròn xinh đẹp nhìn tôi, tôi ậm ừ tránh khuôn mặt ấy. Làm như mới gặp tôi không bằng, nhìn như thể người ngoài trái đất ấy.

“ Ừ, tớ biết chứ? Vì tôi là người yêu của cô ấy mà!” Hắn ta quàng tay qua cổ tôi, cười nói như sự thật đang ở trước mắt không thể chối cãi.

“ Á…Á…Á…!???” Tôi há hốc miệng nhìn, cốc nước trong tay rơi xuống đất luôn, cùng ánh nhìn ngơ ngác của mọi người đổ dồn vào Đường Tâm – Tôi.

“ Nữ nhân bất hạnh! Ông trời ơi… Yêu nghiệt hãm hại tôi…” Chỉ có thể thét gào trong âm thầm.

Ôi cái cuộc đời tôi, mong chỉ là giấc mơ, tôi không đi biển gì cả, mà đang ở nhà chơi mộng tiên nói chuyện với anh lord_crazy có phải tốt không. Cũng không phải gặp cái tên đáng ghét kia, kiếp trước có ăn ở mặn lắm đâu mà kiếp này háo nước thế không biết.

“ NGƯƠI…!!!” Tôi không ngần ngại gì tung cho hắn ta một chưởng.

Chẳng thèm để ý mọi người nhìn tôi như thế nào, chạy lao vun v...
123 ... 7>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 12
•Tổng: 14 / 15 / 78337