Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

hành cách khách sạn Tây Sơn không xa lắm. LụcLục ngồi trên tắc-xi vừa nhìn dòng người đi trên đường vừa nghĩ đến cuộc hẹn vớiđôi mắt. Bây giờ là 12 giờ 30 phút, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn.
Cô sẽ nhìn thấy nó, sẽ nhìn thấy anh ta, hay sẽ nhìn thấy côta?
Thư viện Đông Thành không lớn, lại ở khu vực tương đối hẻolánh, rất ít người đến nên rất yên tĩnh. Lâu nay lại càng ít người đến thư việnvì có thế ngồi nhà vào mạng là có hết những thông tin họ cần. Tuy nhiên Lục Lụcvẫn thích bầu không khí văn hóa đọc của thư viện nên cô hay đến đây ngồi. Lục Lụccố ý chọn địa điểm này để gặp đối phương, vì ở đây vắng người, sẽ dễ nhận ra ailà chủ nhân của đôi mắt; nếu chọn địa điểm hẻo lánh vắng vẻ hơn nữa thì cô lạisợ không dám đi. Cô tuyệt đối không dám tưởng tượng việc hẹn gặp đôi mắt ởnghĩa trang ngoại thành hoặc ở rừng cây vào lúc nửa đêm. Ở thư viện, dù vắng vẻđến mấy cũng vẫn là nơi công cộng, sẽ không có nguy hiếm gì hết.
Còn về cô gái Khúc Thiêm Trúc và bạn trai Triệu Tĩnh mấttích, họ chẳng hề liên quan gì đến Lục Lục, cô theo dõi vụ này chỉ là để viếtbài kiếm chút nhuận bút mà thôi. Cô và Chu Xung sắp kết hôn, có nhiều việc cầnđến tiền...
Lục Lục bỗng mở to mắt: cô lại nhìn thấy “Hảo Thiên Trúc”!Cô ta vẫn mặc bộ đồng phục màu hồng đào, đang đi xe đạp, lưng rất thẳng, nhởnnha đạp xe. Nơi này đang cách khách sạn Tây Sơn một con phố. Lục Lục hơi do dự,rồi cũng hạ cửa kính xe tắc-xi xuống, gọi to: “Hảo Thiên Trúc!”
Cô gái ngoảnh lại nhìn thấy Lục Lục bèn dừng lại, xuống xe.Lục Lục bảo anh lái xe đỗ lại, trả tiền xe rồi chui ra, bước lại nói: “Tôi đangđịnh tìm cô!”
Cô ta mỉm cười: “Là chị đấy à?”
“Cô đang...”
“Tôi đi làm.”
“Có tin gì về Khúc Thiêm Trúc không?” Lục Lục vừa hỏi vừaquan sát vẻ mặt của Thiên Trúc.
“Giám đốc của chúng tôi nói cảnh sát đã điều tra ra rồi, hôm27 tháng 11 Khúc Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh đi Quý Dương.\"
“Quý Dương?”
“Vâng. Có điều, rõ ràng có thấy họ lên tàu hỏa nhưng lạikhông xuống ga Quý Dương...”
“Nghĩa là sao?”
“Họ không có mặt trên tàu hỏa.”
Vậy là công an đã bắt đầu có manh mối. Lục Lục vừa tra số điệnthoại vừa hỏi: “Lần trước cô nói mình đổi tên, nên tôi gọi là Hảo Thiên Trúc,được chứ?”
\"Không sao. Cha mẹ tôi vẫn gọi tôi là Thiên Trúc mà! Chịgọi cho ai thế?”
“Một người quen ở sở công an, tôi hỏi tình hình xem sao.”
“Cho tôi biết với.”
Lục Lục vừa nghe điện vừa nhìn cô gái, cô nhận ra cô ta có vẻgì đó không bình thường.
Người quen ở phòng tuyên truyền sở công an cho Lục Lục biếtđôi điều: công an đã tìm ra băng ghi hình của camera giám sát tại khu vực KhúcThiêm Trúc thuê nhà. Cuốn băng cho thấy hơn 2h chiều ngày 27 tháng 11 ThiêmTrúc xách chiếc va ly to ra khỏi nhà, rồi lên tắc-xi. Công an truy tìm chiếc tắc-xi, người tài xế cho biết họ đi qua câu lạc bộ thể hình Mu Us Desert đón thêm mộtngười đàn ông lên xe đi ra ga. Dọc đường hai người nói cười vui vẻ, hình như họđã sắp đặt một chuyến du lịch. Công an lại xem các băng camera ở nhà ga, thấy họlên chuyến tàu số 1655 đi Quý Dương. công an lại đi Quý Dương, liên lạc với cảnhsát đường sắt Quý Dương. Nhưng đến khi xem các băng camera ở nhà ga thì khôngthấy bóng hai người ấy đâu nữa..
Chuyến tàu 1655.
Dừng cuộc điện thoại. Lục Lục dùng di động lên mạng tra cứu.Đó là chuyến tàu bình thường, khởi hành từ Bắc Kinh hồi 15:20, đến nơi lúc22:46, hành trình 1698km, dọc đường tạm dừng ở hơn 20 ga xép... Trên chuyến tàuđó đã xảy ra những chuyện gì?
Cô gái hỏi: “Có tin gì mới không?”
“Đại khái như cô đã nói.”
“Tôi ngờ rằng Khúc Thiêm Trúc nát vụn rồi, bị rơi từ vệ sinhxuống chẳng hạn, cái xác sẽ rải suốt ngàn cây số...” Cái mồm cô ta nói như máy.
Lục Lục vẫn nhớ nửa giờ nữa cô có cuộc hẹn với đôi mắt,không thể cứ đứng đây nghe cô ta mãi được.
Làn gió lạnh thốc đến kéo theo lá vàng xào xạc. Lẽ nào côgái này cố ý kéo dài thời gian hãm cô đứng lại đây? Không thể. Tối qua một mìnhLục Lục nói với chiếc máy tính, cô ta biết thể nào được? Nhưng cô bỗng nảy ra ýnghĩ thật đáng sợ: hay là đôi mắt ấy... đã đổi... địa điểm gặp gỡ?
Cô gái chưa có ý dừng lại, vẫn tiếp tục nói: “Một ai đó cònnguyên hình hài, thì vẫn có thể nhận ra được, chứ nếu kéo dài hàng ngàn cây sốthì dù có rắc ngay dưới chân chị, chị cũng chẳng nhận ra đâu...”
Lục Lục nói luôn: “Cô phải đi làm chứ gì?” Cô ta bỗng nín lặng,lấy di động ra xem giờ, sau đó lên xe đạp: “Chết thật, muộn mất rồi!”
Lục Lục không ngờ có thể dễ dàng lùa cô ta đi như thế, cô gọivới theo: “Tôi muốn có số điện thoại của cô!”
Cô ta bèn vòng xe lại, nói số điện của mình rất trơn tru, rấtnhanh. Lục Lục phải hỏi lại ba lần mới ghi được vào di động. Ngẩng nhìn thì côta đã đạp xe vút đi rồi. Một chiếc tắc-xi chạy qua, Lục Lục lên luôn, nói: “Đếnthư viện Đông Thành.”
Chương 13 : NÓ ĐÃ XUẤT HIỆN

A A A B

Ngồi trên xe, Lục Lục lại nghĩ về cô gái vừa nãy. Hình nhưkhông có vấn đề gì, nhưng cô ta hơi ngồ ngộ, nói ra những câu rất kỳ cục...Nghĩ mãi nghĩ mãi, rồi Lục Lục nhận ra một điều khó hiểu: hai lần gặp “HảoThiên Trúc” đều là gặp trên đường chứ không phải ở khách sạn Tây Sơn!
Đã đến thư viện Đông Thành.
Lục Lục xuống xe, xem thời gian, 13 giờ 46 phút. Còn 14 phútnữa mới đến giờ hẹn.
Bên trong cổng thư viện là một khoảng sân nhỏ, rất yên tĩnh,với những thảm cỏ nửa vàng nửa xanh vuông vức, được xén phẳng phiu; hai lối đihình cung, bên cạnh đặt mấy chiếc ghế đá sạch sẽ. Một con chim màu đen sà xuốngđậu, rồi lại bay vút lên. Lục Lục ngẩng nhìn bầu trời xanh, ánh nắng chóichang.
Lục Lục ngồi xuống ghế đá, thấy lạnh, cô lại đứng lên rồithong thả dạo bước, đồng thời cảnh giác nhìn xung quanh. Trong sân lúc này chỉcó một mình Lục Lục. Cô chợt thấy ngạc nhiên, tự hỏi tại sao mình lại đến đây?
Đến để gặp đôi mắt trong máy tính? Thần kinh mình không bìnhthường thì phải?!
Thời gian cứ từng giây từng giây trôi qua.
Một bé gái chừng bảy, tám tuổi, gầy gò xuất hiện, nó có lànda rẩt trắng, mặc áo len đỏ, cưỡi xe đạp trẻ em trang trí sặc sỡ, đang đi trênlối đi hình cung đến gần Lục Lục. Cô nhìn đồng hồ, 13 giờ 50 phút, còn mườiphút nữa.
Sao không thấy cha mẹ đứa trẻ đâu nhỉ?
Bé gái đạp xe lướt qua Lục Lục rồi phóng thẳng ra ngoài cổngthư viện.
Từ đầu đến cuối nó không hề nhìn Lục Lục.
Có lẽ nó chẳng liên quan gì. Cô tiếp tục đợi.
13 giờ 55 phút, còn năm phút nữa.
Di động bỗng đổ chuông, Lục Lục hơi run run nhìn điện thoại.Hóa ra là Hồ Tiểu Quân gọi. Lúc này cô mới nhớ hôm qua đã hẹn với Tiểu Quân chiềunay cùng đi mua rèm cửa.
“Lục Lục, chiều nay vẫn đi chứ?”
“Sau 2 giờ tớ rảnh.”
“Được! Tớ đang ở nhà trẻ, tớ sẽ tìm cậu ở đâu?\"
‘\Tớ đang ở thư viện Đông Thành. Cậu đến đây mất bao lâu?”
“Gần thôi, chỉ sau 10 phút nữa.”
“Thế thì vừa khéo. Cậu lại đây nhé!”
Lục Lục tắt máy, tiếp tục quan sát xung quanh.
Một người đàn ông cao lớn xuất hiện. Anh ta chừng ngoài 30tuổi, đeo kính trắng, mặc áo len màu đen, lộ ra cổ áo sơ-mi trắng, tóc hơi dàivà rối, trông ra dáng trí thức. Anh ta đi vào cổng thư viện rồi bước về phía LụcLục. Cô chăm chú nhìn anh ta. Gọng kính màu đen, mắt kính phản quang loáng nêncô không thể nhìn rõ ánh mắt. Anh ta đang thả bước về phía Lục Lục. Chính làngưòi này rồi! Lục Lục thở gấp, đôi tay hơi run run. Cô thoáng nghĩ hay là mìnhgọi cảnh sát 110.
Anh ta bước đến trước mặt Lục Lục thì dừng lại, cúi xuốngnhìn mũi bàn chân mình, nhưng thực ra ánh mắt vẫn có thể nhận ra đôi chân củaanh ta. Bàn chân đi đôi giày da đen mũi rất nhọn, dây giày buộc chặt. Anh tanói: “Là cô phải không?”
Lục Lục ngẩng phắt lên nhìn thẳng vào mặt anh ta. Một khuônmặt xám đen, đôi mắt rất to, lòng đen nằm chính giữa, lòng trắng thì quá trắngtrông cực đáng sợ. Cơ mặt anh ta đang không ngớt giật cục.
“Anh nói gì?”
“Tôi nói... là cô phải không?”
“Anh tìm ai?”
“Cô không phải Trương Tường à?”
\"Trương Tường nào?”
“Xin lỗi. Mạng “Lưới tình” giới thiệu cho tôi một bạn gái, hẹnsẽ gặp nhau ở đây. Tôi ngỡ cô là cô ấy.” Nói xong anh ta cúi đầu rảo bước điluôn. Lại là mạng “Lưới tình”! Lẽ nào con người thời nay đã mất khả năng giaotiếp trong cuộc sống, nên phải dựa vào mạng để tìm tình yêu?
Lục Lục xem giờ. 13 giờ 59 phút. Còn đúng một phút nữa.
Lục Lục thầm đếm ngược: 60, 59, 58, 57, 56, 55, 54, 53,
52,51...
Một cô gái mặc đồng phục màu hồng đào đi xe đạp lướt quangoài cổng chính của thư viện. Lục Lục nghi hoặc, liệu cái bóng hồng ấy có phảilà Hảo Thiên Trúc? Tại sao cô ta lại xuất hiện vào thời khắc nhạy cảm, địa điểmnhạy cảm này? Nhưng cô ta đi lướt qua luôn, Lục Lục cũng không nhìn rõ mặt côta. Tình huống này có được coi là đôi mắt kia xuất hiện không?
Khi cô đang suy nghĩ thật nhanh thì một cô gái bước ra từgian phòng nhỏ của thư viện, cô ta mặc áo choàng rộng màu xanh, đeo khẩu trangmàu trắng, một tay cầm cái chổi và một tay cầm chiếc rổ sắt, bước ra lối đinhìn quanh tìm rác vụn. Một nữ công nhân vệ sinh của thư viện. Không phải ngườinày.
Điện thoại đổ chuông. Hồ Tiểu Quân: \"Lục Lục tớ đã đếnnơi!”
Vậy là Lục Lục chưa nhìn thấy đôi mắt kia thì Tiểu Quân đã đếntrước, lúc này Lục Lục đang quá sợ hãi, chỉ mong Tiểu Quân đến ngay lập tức.
Lục Lục: “Tớ đang ở sân nhỏ trong cổng thư viện.”
Tiểu Quân: “Được!”
Tiểu Quân đang rảo bước vào cổng, vẫy tay với Lục Lục.
Chị công nhân vệ sinh bước lại gần Lục Lục, cầm cái rổ trútrác vào một cái thùng to màu đen, rồi lại tiếp tục bước đi nhặt rác. Tiểu Quânbước đến. Lục Lục không nói với Tiểu Quân mình đang chờ ai, cô vẫn lo lắng nhìnbốn phía chờ đôi mắt kia xuất hiện.
Không thấy gì hết.
Chị công nhân vệ sinh đi một lượt rồi bước vào một gian nhànhỏ bên cạnh thư viện. Cả khoảng sân này trở lại vắng vẻ không một bóng người.Lục Lục xem giờ. Hai giờ đúng. Tiểu Quân bước đến nói: “Kìa, sao cậu đứng ngẩnra thế?”
Lục Lục tiếp tục nhìn quanh: “Tớ chờ cậu!”
Tiểu Quân: \"Sao cậu không đứng ngoài cổng, lại bắt tớvào tận trong này làm gì? Đi thôi!”
Lục Lục vẫn đứng yên.
\"Đi nào!”
“Chờ thêm lát nữa...”
“Chờ ai?”
“Tớ hẹn một đôi mắt.”
“Đôi mắt?” Tiểu Quân trợn mắt.
Lúc này Lục Lục mới nhận ra mình đang hoang mang nên đã trótlỡ lời, vội nói thêm: “Tớ hẹn một người, nhưng có lẽ người ấy không đến...”
Tiểu Quân: “Không sao. Tớ nán lại cùng chờ với cậu.” Lục Lụcnhìn quanh, nói: “Chờ thêm hai phút nữa. Cậu thích rèm cửa màu gì?”
\"Màu đen.”
“Giống Chu Xung của tớ!”
\"Màu đen, ánh sáng không lọt vào được cho tớ cảm giácan toàn.”
“Hình như phải là đen xen lẫn đỏ thì ánh sáng mới không lọtchứ?”
“Tớ sợ màu đỏ, vì giống như màu máu.”
Cả hai trò chuyện một lúc. Sân thư viện vẫn không thấy ai xuấthiện. Lúc này là 14 giờ 2 phút.
Lục Lục bỗng cảm thấy mình thật nực cười. Đôi mắt đâu bắt buộcphải nghe lời cô, mà cô bảo nó xuất hiện? Nó sẽ ẩn nấp thật kỹ. Luôn là như thế,khi ta cho rằng nó tồn tại thì nó lại không tồn tại nữa; khi ta cho rằng nókhông tồn tại thì nó lại xuất hiện.
Ta sẽ mãi mãi không thể xác định nó có tồn tại thật không?Chỉ khi nào ta chết rồi thì nó mới đến gặp để ta nhìn ra hình thù của nó. Lúcđó ta sẽ chẳng còn cách gì để nói cho bất cứ người đang sống nào biết chuyện nữa.
Lục Lục nói: “Đi thôi!”
Tiểu Quân: “Không chờ nữa à?”
Lục Lục: “Không chờ nữa.”
Cả hai ra khỏi cổng thư viện, vẫy tắc-xi hướng về khu chợbán buôn vải vóc.
Trên xe, Lục Lục bỗng ngoảnh nhìn Hồ Tiểu Quân.
Tiểu Quân cũng nhìn cô, nói: \"Sao cậu lại nhìn tớ?”
“ Không! Tớ đang tưởng tượng... cậu làm cô dâu trông sẽ rấtxinh.”
“Cô gái nào chẳng có một ngày như thế!”
Lục Lục lại nhìn thẳng, không nói gì nữa. Vừa rồi Lục Lục chỉthuận miệng nói thế thôi, thực ra cô đang nghĩ đẽn một điều: lúc 1 giờ 55 phútHồ Tiểu Quân nói mười phút nữa sẽ đến nơi, nhưng cô đã đến sớm năm phút, tức làđúng 14 giờ chỉ có Tiểu Quân đứng trước mặt Lục Lục. Đây là một sự thật. Liệu sựxuất hiện của Tiểu Quân chỉ là ngẫu nhiên?
Cô lại nhìn Tiểu Quân. Tiểu Quân cười: “Sao cậu cứ nhìn tớmãi thế?”
Lục Lục hỏi: “Này, hai chúng ta quen nhau khi nào nhỉ?”
Tiểu Quân: “Ơ kìa! Tớ là fan đọc blog của cậu!”
Đúng thế. Họ quen nhau qua mạng, tức là thoạt đầu Hồ TiểuQuân xuất hiện ở máy tính của Lục Lục trước... Lục Lục không biết gia cảnh, lailịch của Tiểu Quân. Rất có thể Tiểu Quân không phải họ Hồ [1"> cũng nên!
[[1">">: Chữ Hồ: Hồ ly = Cáo
“Đúng! Cậu hay đọc blog của tớ... Mấy hôm nay không hiểu saođầu óc tớ cứ chập chờn...”
“Có phải tại thiếu ngủ không?”
“Sinh hoạt của tớ... xảy ra mấy chuyện kỳ quái...”
“Cậu thử nói xem?”
“Ví dụ, lúc lên mạng chơi game, cứ đến thời điểm quan trọngthì máy trục trặc... Hình như có một đôi mắt nấp trong máy tính.” Nói đến đây LụcLục nhìn thẳng vào mắt Tiểu Quân. Tiểu Quân có vẻ sợ hãi: “Tớ cũng từng có cảmgiác đó, hình như có một đôi mắt nào đó theo dõi mọi sinh hoạt của mình... Nhưngcó lẽ tớ đã nhầm?”
Lục Lục tiếp tục nhìn Tiểu Quân, nói: “Tối qua tớ rất tức,bèn hẹn gặp nó ở thư viện Đông Thành lúc 2 giờ chiều nay.”
“Nó?”
“Là đôi mắt!”
“Cậu... có thấy nó không?”
“Không.” Lục Lục nhìn xoáy vào mắt Tiểu Quân. “Đúng 2 giờthì cậu đến!”
Hồ Tiểu Quân ngẩn người, rồi cười sằng sặc.
Lục Lục hỏi: “Cậu cười gì thế?”
Tiểu Quân cười mãi không thôi. “Cậu không thấy là buồn cườià? Câu chuyện thì đang hồi hộp... thế rồi đúng 2 giờ tớ đến! Ha ha ha...”
Lục Lục: “Đúng thế, tớ cũng cảm thấy kỳ lạ...”
Tiểu Quân nói: “Cuộc hẹn chẳng đâu vào đâu: cậu là người thậtviệc thật đang sống sờ sờ ra, còn nó thì là một đôi mắt! Nó có thể nấp ở bất cứđâu, cậu không thấy nó nhưng nó có thể thấy cậu!”
Lục Lục: “Ví dụ?”
Tiểu Quân: “Ví dụ, ở bãi cỏ, trên cành cây hoặc trong thùngrác...”
Lục Lục bỗng nhớ ra một việc: lúc gần 2 giờ, một chị laocông thư viện mặc áo choàng xanh, mặt đeo khẩu trang trắng chỉ hở ra đôi mắt, mộttay cầm chổi một tay cầm cái rổ, cúi đầu chậm rãi bước đến bên thùng rác đổ rácvào... sau đó lại chậm rãi bước đi.
Lục Lục bỗng nói: “Dừng xe lại!”
Tiểu Quân ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”
Lục Lục: “Tớ biết đôi mắt ấy ở đâu rồi. Xin lỗi, hôm nay tớkhông đi với cậu được nữa.”
Tiểu Quân kêu lên: “Ơ kìa bà chị ơi, sao lại trái khoáy thế?”
Nhưng Lục Lục đã xuống xe, chạy vụt đi.
Cô quay lại cổng thư viện Đông Thành, nhìn thấy căn nhà nhỏmà chị lao công đã vào đó. Cửa khóa. Có lẽ chị ta đã đi rồi. Trong sân lúc nàykhông một bóng người, cái thùng rác to màu đen vẫn đứng lù lù bên cạnh lối đi.
Lục Lục nghĩ đến cái thùng rác vì cô liên hệ đến Recycle Bintrong máy tính - mọi người vẫn quen gọi là thùng rác! Tấm ảnh đám cướ...
<<1 ... 56789 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 2
•Tổng: 2 / 30 / 78708