Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

t, đuôi nó còn đang thò ra ngoài, ngoe nguẩy mộtcách bình thản. Tim Lục Lục bỗng đập rất nhanh. Cô khẽ đặt cái lọ thủy tinh xuống,mắt dán chặt vào cái đuôi con sâu, cô cầm cái nắp hộp xà phòng lên… đúng lúc nóbò hẳn vào trong hộp thì cô đậy nắp lên.
Xong! Đã bắt được nó!
Cái hộp sắt tây này rất chắc chắn, cô vặn nắp thật chặt, nóchỉ có chạy đằng trời! Lục Lục phấn khởi, cô có cảm giác từ nay ngôi nhà củamình sẽ an toàn. Chắc con sâu đang giãy giụa, nhảy tưng tưng trong đống bột giặt.Cô cúi xuống lắng nghe, nhưng bên trong chiếc hộp rất yên tĩnh, cứ như con sâukhông hề ở trong đó. Lục Lục cảnh giác, giơ cái hộp lên xem xét khắp các bên,không hề có lỗ thủng, hộp kín như bưng. Lúc này cô mới yên tâm, thở phào nhẹnhõm.
Tiếp theo nên làm gì? Đại học Nông Nghiệp chỉ cách nhà haiga tàu điện ngầm, sáng mai cô sẽ đem con sâu này đến Trung tâm nghiên cứu sinhvật thuộc Đại học Nông nghiệp để họ kết luận xem đây là con gì.
Bây giờ Lục Lục sẽ đi nấu cơm. Tuy lúc nãy tay không hề chạmvào con sâu nhưng cô cứ cảm thấy hình như tay mình có mùi lạ, cô bèn rửa sạchtay rồi mới vào bếp.
Lúc Chu Xung về thì Lục Lục đã nấu xong xuôi.
“Thế nào rồi?”
“Đã ghi âm xong.”
“Thế thì chúng ta nên uống một chút để chúc mừng!”
“Hôm nay anh đã gặp sếp của họ, tên là Điền Phong. Anh ta mớingoài 30 tuổi, rất đẹp trai. Trẻ thế mà đã là tỷ phú.”
Chu Xung vừa nói vừa rút tấm thẻ ngân hàng đưa cho Lục Lục,nói: “Mạng “Lưới tình” đã chuyển tiền vào tài khoản của anh. Cần tiêu gì thì emcứ tiêu.”
Lục Lục cầm tấm thẻ ngân hàng, cô rất vui: “Chúng mình khôngso với anh ta làm gì. Có khoản tiền này, em cảm thấy quá vui rồi.”
Hai người mở rượu vang để chúc mừng sự kiện này. Lục Lục vốnkhông định kể với Chu Xung về chuyện con sâu, nhưng cô không chịu nổi nữa: “Anhơi, em đã bắt được con sâu ấy!” Chu Xung cau mày: “Sâu nào?”
Lục Lục nói: “Em đã nói với anh… em thấy trong toilet có consâu rất kỳ quái, hôm đó rõ ràng em đã giẫm nát nó thế mà sáng hôm sau không thấynó đâu nữa! Hôm nay em đã tóm được nó rồi.”
“Nó ở đâu?”
“Anh đi theo em!”
Cả hai cùng đến toilet, Lục Lục cầm cái hộp sắt tây đựng xàphòng giặt huơ lên: “Đang ở trong này.”
Chu Xung đứng ở cửa, nói: “Em định nuôi nó như con vật cưngà?”
Lục Lục: “Mai em sẽ đưa nó đến Đại học Nông nghiệp để họgiám định xem có phải là một loại động vật mới không. Anh có muốn nhìn thử không?”
Chu Xung chỉ nhìn cái hộp, không nói gì.
Lục Lục đặt cái hộp trong bồn tắm, dù nó có chạy ra thì cũngchỉ có thể rơi xuống bồn tắm chứ không thể trốn thoát. Sau đó cô từ từ mở nắp hộp,hé ra một khe rất hẹp, và nhìn vào trong. Không thấy con sâu đâu. Cô bèn mở tohơn, chỉ nhìn thấy bột xà phòng trắng xoa. Chắc nó trốn trong đám bột xà phòng.Cô đứng lên lấy chiếc bàn chải đánh răng của mình cắm trong cái cốc, khuấy đámbột xà phòng. Chắc nó sẽ phải ngoi lên. Tất nhiên sau đó cô sẽ vứt cái bàn chảiđánh răng này đi, không dùng nữa.
Chu Xung vẫn đứng ở cửa nhìn Lục Lục “thao tác” như đang xemmột nhà ảo thuật biểu diễn.
Chu Xung hỏi: “Hay là nó chạy mất rồi?”
Lục Lục nói: “Không thể! Vì chính em nhìn thấy nó chui vàocái hộp này, sau đó em đã đậy nắp thật chặt rồi, nó chạy đi đâu được?”
Chu Xung bước vào, nói: “Để anh!”
Anh cầm cái hộp lên, đứng ngay trước bệ xí, từ từ nghiêngcái hộp… bột xà phòng rơi rào rào xuống bệ xí.Cả hai chăm chú nhìn đám bột xàphòng trong hộp vơi dần. Không thấy con sâu nào cả. Cuối cùng, đã dốc hết hộpxà phòng giặt vẫn không thấy bóng dáng con sâu đâu.
Chu Xung nhìn Lục Lục, như muốn cô hãy giải thích xem sao? LụcLục ngớ ra, chỉ liên tục chớp mắt. Con sâu kỳ quái này chết rồi có thể sống lại?Và có thể đi xuyên qua kim loại hay sao? Lục Lục ném cái bàn chải đánh răng vàothùng rác, ngán ngẩm nói: “Có thể là… em đã nhìn nhầm…”
Nửa đêm, trời bỗng nổi gió, nghe âm u. Chu Xung đã ngủ say,thình thoảng anh lẩm bẩm mấy chữ trong ca từ. Mấy hôm nay anh rất mệt. Lúc nãyLục Lục không đánh răng, bây giờ lên giường, cô thấy miệng đắng ngắt. Lục Lục dậyđịnh vào toilet súc miệng. Giờ đây cô không sợ con sâu ấy nữa, thậm chí cònmong gặp lại nó.
Gió bỗng thổi mạnh, rú rít, đập ầm ầm vào cửa sổ.
Lục Lục đứng ở cửa toilet đưa tay bật công-tắc đèn. Khôngsáng. Bóng đèn hỏng sao?
Cô quay trở về lục ngăn kéo lấy chiếc đèn pin, rồi quay lạitoilet, chiếu khắp lượt…
Trên tường, trên trần, dưới sàn…. Dày đặc những con sâu y hệtnhau đang bò! Một con trong số đó đang bò và cái cốc đựng bàn chải đánh răng,cái đuôi nó dựng đứng – nó ngụy trang thành một chiếc bàn chải, nhìn rất giống!Chỉ khác là, bàn chải thật sẽ bất động, còn nó thì hơi rung rung.
Lục Lục gào lên như điên: “Chu Xung!!!”
Chương 8 : CHẾT

A A A B

Cô vừa kêu lên vừa lảo đảo chạy về phòng ngủ, nhảy vọt lêngiường. Chu Xung không có trên giường, mà từ thư phòng bước ra, nắm chặt haivai cô lắc thật mạnh: “Kìa, kìa! Sao thế, sao thế?”
Chu Xung đang lên mạng, bỗng nghe thấy Lục Lục gọi, anh bènchạy ra. Anh thấy Lục Lục ngồi trên giường, toàn thân căng cứng, đôi mắt trợntròn cứ như người mắc chứng động kinh. Chu Xung lay thật mạnh Lục Lục, cô nhìnanh, vẻ kinh hãi trong ánh mắt dần mất đi. Cuối cùng, cô đưa hai tay ôm đầu, ngồichết lặng.
“Em ngủ mê à?”
“Ừ.”
“Phải tỉnh hẳn đã rồi hãy ngủ, nếu không sẽ lại tiếp tục gặpác mộng.”
“Anh đang làm gì?”
“Đang lên mạng.”
“Vào ngủ với em đi!”
“Được! Chờ anh tắt máy đã.”
Đầu óc Lục Lục hình như có phần bất ổn, cô đang gắng làm rõgiấc mơ và cuộc sống thực của mình. Đúng là có con sâu đáng sợ ấy, cô nhìn thấycả thảy ba lần. Vừa nãy cô ngủ mê thấy nó bỗng biến thành hàng trăm con sâu bòkhắp toilet… nhưng Lục Lục lại cảm thấy mấy lần nhìn thấy nó đều là trong mơ, nếukhông, tại sao con sâu bị cô giẫm chết rồi lại bò đi? Nếu không, cô đã nhốt nóvào hộp sắt tây rồi tại sao nó cũng lại trốn ra được? Vừa nãy cô ngủ mê, lại ynhư thật: cô từ toilet chạy về, vừa chạy vừa kêu rồi trèo lên giường, Chu Xungchạy vào ra sức lắc vai cô thì cô tỉnh lại, thấy mình ngồi trên giường với tưthế y hệt lúc đang mơ…
Lục Lục không phân biệt nổi thực tại và giấc mơ nữa.
Chu Xung trở vào, anh định lên giường thì Lục Lục nói: “Anhthử vào toilet mà xem.”
Chu Xung cảnh giác: “Xem gì?”
Lục Lục: “Cứ nhìn khắc biết.”
Chu Xung: “Em ơi, em không nói thì anh càng sợ.”
Lục Lục: “Lúc nãy em ngủ mê thấy trong toilet toàn sâu làsâu.”
Chu Xung thở phào: “Em bị con sâu đó ám ảnh quá nên sợ đóthôi.”
Lục Lục kiên quyết nói: “Anh cứ vào xem đi!”
Chu Xung: “Thế này khác gì hành hạ anh?”
Lục Lục nói: “Anh không ra xem, em sẽ không yên tâm.”
Chu Xung miễn cưỡng bước vào toilet. Hệt như trong giấc mơ vừanãy, gió đang ra sức xô ầm ầm vào cửa sổ, dường như thiên nhiên cũng chung sựlo lắng bất an với cô. Lục Lục cố dỏng tai lắng nghe tiếng bước chân của ChuXung. Cuối cùng anh quay vào, nói: “Anh không thấy gì hết.”
Lúc này cô mới thở phào. Nhưng cô lại lập tức nghi ngờ: ChuXung trở lại quá nhanh, hay là anh ấy không dám mở cửa toilet, chỉ đi mấy bướcrồi trở lại?
Chu Xung tắt đèn, nằm xuống. Anh không bao giờ ôm Lục Lục nằmngủ, anh luôn nằm thẳng, luôn cách Lục Lục một khoảng bằng cái đùi co lại, đầungoảnh sang bên kia, hình như như thế anh mới thấy dễ thở. Lục Lục áp mặt vàovai anh. Cả hai nhắm mắt.
Thế giới tối âm âm chỉ có tiếng gió rít ngoài khung cửa sổ.
Mọi ngày Chu Xung vừa nằm xuống đã ngủ liền, sấm đánh bêntai vẫn ngủ. Đêm nay Lục Lục không thấy Chu Xung ngáy như mọi lần.
Chẳng rõ bao lâu trôi qua, Chu Xung nói rất tỉnh táo: “Gióto thật!”
“Ừ.”
Lát sau, anh lại nói: “Cửa sổ sắp bị đập vỡ cũng nên.”
“Ừ.”
Đêm đã về khuya. Bước chân của thời gian lần lượt đến với khắpmọi nhà. Người người đang chìm trong giấc ngủ.
Chu Xung lại nói, đầu anh vẫn ngoảnh sang một bên: “Một đêmnhư thế này, chắc phải xảy ra chuyện gì đó.”
Lục Lục chợt giật mình: “Anh bảo sao?”
Một lúc sau, Chu Xung mới trả lời: “Ví dụ, có kẻ đột nhập giếtngười… hoặc là biển quảng cáo rơi xuống làm chết người… hoặc là dây điện đứt,giật chết người…”
“Đừng ví dụ nữa, nghe sợ lắm!Ngủ đi!”
Chu Xung bỗng ngoảnh đầu sang: “Nó lại đến!”
“Ai đến?”
“Tấm ảnh hôm nọ.”
“Tấm ảnh?”
“Ảnh cưới ma.”
Gần như lập tức, Lục Lục lại nhìn thấy đôi mắt đang mở to vàđôi mắt đang nhắm lại. Cô thấp thỏm, hỏi: “Vừa nãy anh mở hộp thư à?”
Chu Xung: “Không. Nó xuất hiện trong thùng rác.”
Lục Lục rùng mình.
Nếu trong máu ta nhiễm một loại vi-rút, rồi nó tự sinh sôi nảynở không thể bị tiêu diệt, nếu có một con sâu bước vào cuộc sống của ta rồi sốngmãi không thể bị tuyệt chủng, nếu có một hình ảnh nhập vào bộ não của ta sau đókhông ngớt tái hiện, không thể xóa bỏ… ta sẽ có cảm giác thế nào? Hẳn là vôcùng sợ hãi.
Lục Lục: “Anh đã xóa nó đi chưa?”
Chu Xung: “Em phải tự hỏi mình mới đúng.”
Lục Lục: “Lần trước em đã xóa vĩnh viễn rồi mà! Em hỏi anh vừanãy anh đã xóa chưa?”
Chu Xung: “Xóa rồi. Nhưng có lẽ… nó sẽ còn trở lại.”
Lục Lục: “Liệu nó có phải là… điềm báo gì không?”
Chu Xung hỏi lại: “Ý em là gì?”
Lục Lục: “Một trong hai chúng ta… sẽ chết?”
Chu Xung: “Im đi!”
Lục Lục nín lặng.
Ở phòng khách bỗng có tiếng “tõm…” Tiếng con cá vàng quẫytrong bể. Nó cũng không ngủ, nó đang bơi trong cái bể tối om, im lặng và thảnnhiên nghe hai người nói chuyện trong phòng ngủ.
Lát sau Chu Xung nói: “Có lẽ máy tính nhiễm vi-rút.”
Giọng anh có vẻ như muốn an ủi Lục Lục.
Lục Lục thì biết rõ vấn đề không ở cái máy tính. Gần đây côcảm thấy chắc chắn, cuộc sống của cô và Chu Xung có điều gì đó rất lạ lùng đangxen vào. Lúc đầu ai đó gửi đến cho họ một tấm ảnh rất “gở” tựa như một lời nguyềnrủa; sau đó mỗi khi Chu Xung đi vắng thì nói nhảy ra quấy rối, không cho Lục Lụcchơi game; tiếp đến, quái dị hơn, nó mang đến một con sâu, cố ý để cô nhìn thấynhưng không thể bắt, không thể giết…
Lục Lục bỗng nói: “Chu Xung, hôm nay anh hãy cho em biết concá vàng kia ở đâu ra?”
Chu Xung dường như sửng sốt, trong bóng tối, anh nhìn Lục Lụchồi lâu rồi mới nói: “Em hỏi điều ấy làm gì?”
“Em không thể hỏi à?”
Giọng Chu Xung bỗng lạnh tanh: “Không được hỏi.”
Lục Lục phát cáu, cô ngồi bật dậy gắt ầm lên: “Hai chúng tađã ăn ngủ với nhau cả năm trời, còn có điều gì bí mật mà không thể nói ra? Chẳngqua chỉ là một con cá vàng, thế mà…” Lục Lục bỗng nhận ra rằng mọi chuyện bấtthường đều bắt nguồn từ con cá vàng này, cô càng điên tiết, vừa nói vừa nhảy phắtxuống giường chạy ra phòng khách bưng cái bể cá lên: “Em đập chết nó cho xong!”
Chu Xung kinh hãi chạy theo, kêu lên: “Đừng!” Nhưng đã muộn,“choang…” cái bể cá vỡ tan, nước đổ ra lênh láng. Con cá vàng ra sức quẫy trênsàn nhào về phía Chu Xung như đang cầu cứu. Chu Xung tức nghẹn giọng, quát: “Đồkhốn!” Lục Lục không thể tự kiểm soát được nữa, cô giơ chân giẫm lên nó, con cábẹp gí, máu be bét. Chu Xung cứ ngây đờ, nhìn chằm chằm con cá vàng. Lục Lụctóc xõa rối mù, thở hồng hộc nhìn Chu Xung. Hơn một năm qua cô không dám cưỡnglại Chu Xung, hôm nay cô đã bùng nổ.
Chu Xung ngẩng lên gườm gườm nhìn Lục Lục. Mắt anh vằn đỏ,trông thật đáng sợ. Cả hai lừ lừ nhìn nhau một hồi. Chu Xung bỗng đưa tay ratúm tóc Lục Lục: “Đền mạng đi!” Anh đẩy thật mạnh, Lục Lục ngã vật ra, đầu đậptrúng ống dẫn khí sưởi, lúc đó chưa mở van khí nên đường ống vừa lạnh, vừa cứng.Lục Lục ngất xỉu. Một thứ chất lỏng âm ấm chảy ra từ mái tóc cô.
Kể từ lúc Chu Xung nói “gió to thật” cho đến lúc Lục Lục ngườimềm nhũn nằm dưới sàn nhà chưa đầy nửa giờ đồng hồ. Tất cả xảy ra quá đột ngột.
Chu Xung đẩy Lục Lục quá mạnh, chính anh cũng ngã nhào sangmột bên. Sắc mặt anh tái nhợt nhìn Lục Lục. Lục Lục nằm bất động nhưng cô vẫn ýthức được rằng đêm khuya, cô sắp chết, cô muốn bảo Chu Xung rằng cô đang bị chảymáu nhưng cô không sao nói được. Cô chỉ im lặng nhìn chàng trai trước mặt –chàng trai cô quen biết qua mạng “Lưới tình”, chàng trai mà cô đã chung sống 13tháng trời, và bây giờ anh đã giết cô bằng bàn tay chơi đàn ghi-ta… Cô không hềoán hận anh; cô chỉ mong lúc này anh sẽ bước lại ôm chặt lấy mình. Cô hiểu rằngtất cả là do số phận sắp đặt, lời nguyền của tấm ảnh cưới ma xuất hiện trong máytính đã ứng nghiệm.

Các tình tiết kể từ khi Lục Lục hỏi con cá vàng ở đâu ra vàChu Xung lạnh lùng đáp “không được hỏi” trở về trước là hiện thực. Còn mọi chuyệndiễn ra sau đó là do Lục Lục tưởng tượng ra. Thái độ của Chu Xung khiến côkhông vui, và cô càng cảm thấy con cá vàng ấy thực bí hiểm. Không hỏi thêm nữa,Lục Lục trở mình quay sang bên nhắm mắt lại. Chu Xung dường như có phần áy náy.Trái với thói quen mọi ngày, anh quay sang ôm lấy Lục Lục, nhỏ nhẹ nói: “Thôinào! Em sẽ có một giấc mơ đẹp.”
Nước mắt Lục Lục tuôn trào.
“Sao em lại khóc?”
“Em vừa tưởng tượng… rằng anh giết em.”
“Anh giết em?Sao anh lại giết em?”
Lục Lục không dám nhắc đến vấn đề nhạy cảm “con cá vàng” vàcả hành vi “bạo lực” kia. Cô chỉ nói: “Anh túm tóc em, rồi đập đầu em vào ống dẫnkhí sưởi… và lúc em sắp chết, em cảm thấy mình không hề hận anh; em nhớ đến câunói của anh: khi xa anh thì đừng nên đi xa quá. Em biết, mình không thực hiệnđược cho nên em buồn, rất buồn…”
Chu Xung nín lặng một lúc, rồi nói: “Ngẫu nhiên kỳ lạ.”
“Ngẫu nhiên cái gì?”
“Vừa nãy anh cũng tưởng tượng em tức giận xông ra phòngkhách đập tan cái bể cá rồi giẫm chết con cá vàng của anh; anh tức quá quát ầmlên, em bèn chạy ào đến xông vào anh. Anh bị ngã đập đầu vào ống dẫn khí sưởi,máu tóe ra, anh cảm thấy mình sắp chết…”
Đã xuất hiện chuyện kỳ quái! Dự báo của thần chết không chỉxuất hiện bằng tấm ảnh trong máy tính mà còn xuất hiện bằng hình ảnh lạ lùngtrong đầu óc hai người, lẽ nào lại là thế?
Lục Lục giọng run run: “Anh ạ, vừa rồi em tưởng tượng ra y hệtanh, nhưng người chết không phải là anh mà là em!”
“Chắc em nói dối?”
“Không! Nếu nói dối, em là con anh!”
Bên ngoài gió bỗng lặng hẳn, không gian trở nên tĩnh lặng, cứnhư vô số cái mồm đang thở ra bất chợt ngậm lại, sau đó vô số cái tai bỗng dỏnglên để nghe nghóng. Chu Xung im lặng một lúc, rồi chợt nói: “Có lẽ chúng ta nêndọn đi khỏi ngôi nhà này.”
Chương 9 : VỤ ÁN MẤT TÍCH

A A A B

Sau khi tìm hiểu bằng mọi cách, Lục Lục đã biết về “Câu chuyệnđôi nam nữ mất tích”: Cô gái họ Khúc làm việc ở khách sạn Tây Sơn. Sáng ngày 7tháng 12, Lục Lục đi thẳng đến khách sạn Tây Sơn.
Trời rất mát mẻ, không khí dễ chịu. Ngẩng nhìn trời, Lục Lụcbỗng nhận ra cái thứ bấy lâu vẫn từ trên tầng cao lừ lừ trôi đi không phải trờimà là một lớp bông màu xám lem luốc, bây giờ đã bị mở ra, hiện lên một bầu trờithật sự, thẳm sâu và rất xanh. Không hiểu sao cô có một cảm giác kỳ quái: thờitiết này rất hợp với những chuyện mất tích.
Xuống xe buýt, cô đi quanh c...
<<1 ... 34567 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 1
•Tổng: 2 / 11 / 78689