Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57382546
Visits Today: 149168
This Week: 2456919
This Month: 9376992

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

g? Số phù hiệu của hắn là gì, anhchị có nhớ không?\"
Lục Lục nhỏ giọng:\"Không...\"
Chu Xung chợt nhớ ra:\"Ở đó còn có ngân hàng giả nữa! Nếucó quần chúng tố cáo rằng phát hiện ra ngân hàng giả thì các anh có đi điều trakhông?\"
Người công an gõ gõ cây bút xuống bàn:\"Dựa vào đâu đểnói đó là ngân hàng giả?
Chu Xung nói: \"Logo! Đó là ngân hàng công thương nhưngtrên biển treo lại vẽ logo ngân hàng Trung Quốc\".
\"Anh có chụp ảnh không?\"
\"Không...\"
\"Nếu thế thì vẫn là một lời tố cáo xuông. Chúng tôikhông thể huy động lực lượng đi điều tra một ngân hàng không có thật ở một thịtrấn không tồn tại\".
Chu Xung hơi nản: \"Giả sử khách sạn đó chưa xảy ra án mạng,nhưng riêng chuyện hù dọa khách thì các anh cũng nên cảnh cáo cho họ một trậnchứ\".
Người công an hỏi: \"Anh nói khách sạn hù dọa anh chị.Được anh chị có cầm hóa đơn thanh toán ở đó không?\"
Chu Xung trả lời:\"Chúng tôi phải trốn ra, thì lấy hóađơn sao được?\"
Người công an dường như sắp mất hết kiên nhẫn: \"Khônghóa đơn thì ai chứng minh nổi anh chị đã vào ở khách sạn đó, đúng chưa? Và đóchỉ là vấn đề chất lượng dịch vụ, anh chị nên đến khiếu nại với đơn vị chủ quản\".
Chu Xung bỗng nói: \"Tôi nhớ ra một nhân chứng...\"
Người công an hỏi: \"Nhân chứng nào?\"
Chu Xung nói:\"Cạnh ga tàu Đồng Hoảng có một anh láitaxi, anh ta biết chính xác địa điểm ấy, chính anh ta chở chúng tôi đến đấy\".
Người công an thờ ơ:\"Được! Cứ bảo nhân chứng ấy đếnđây, chúng tôi sẽ lập hồ sơ vụ án\". Nói rồi anh ta cất cuốn sổ đi.
Ra khỏi phòng của đội trinh sát hình sự, Chu Xung và Lục Lụcim lặng hồi lâu. Thời tiết đẹp, trên phố đông người qua lại, một số người mặctrang phục dân tộc thiểu số, lòe loẹt sặc sỡ. Có cả mấy con vịt lạch bạch đitrên vỉa hè tìm kiếm thức ăn.
Chu Xung và Lục Lục đi hơn mười phút thì đến bãi để xe trướcnhà ga. Có một dãy xe taxi đỗ bên đường chờ khách, nhưng cả hai nhìn đi nhìn lạivẫn không thấy anh chàng để ria đã từng chở họ đến thị trấn Đa Minh.
Lục Lục khẽ nói:\"Em ngờ rằng tay lái xe đó cũng là ngườicủa bọn kia\".
Chu Xung nghĩ ngợi một lúc rồi nói:\"Bây giờ chúng ta phảibí mật chờ anh ta\". Rồi kéo Lục Lục vào một quán cafe rất nhỏ ở gần đó, ngồibên cửa sổ. Cửa kính hơi mờ nhưng vẫn có thể nhìn rõ bãi đỗ taxi. Cả hai gọi đồuống, và ngồi nhìn ra ngoài.Trong này cũng thoảng mùi xào nấu món ăn miền đôngbắc. Đến trưa cả hai ngồi luôn trong hiệu cafe ăn uống no nê, buổi chiều họ tiếptục ngồi quan sát.
Mặt trời đã ngả dần về tây. Họ uống nhiều cafe nên ruột gancồn cào, lại ngồi quá lâu toàn thân ê ẩm...nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng anhchàng lái xe có ria. Anh ta bắt đầu trở nên bí hiểm rồi!
Cuối cùng, Chu Xung đứng lên:\"Ta lại đến đồn công an vậy\".
Lục Lục nói:\"Vô ích thôi! Anh xem tay công an đó chẳngmặn mà gì!\"
Chu Xung trầm ngâm:\"Nhưng anh ta nói cũng có lý\".
Rồi cả hai quay lại đồn công an, có hai anh bảo vệ đang ngồihút thuốc lá ngoài sân. Chu Xung và Lục Lục bước vào phòng tiếp dân, vẫn là ngườicông an vạm vỡ lúc sáng đang trực.
\"Chào anh...\"
\"Tìm thấy người đó chưa?\"
\"Chưa\"
\"Vậy anh chị muốn thế nào?\"
\"Anh ạ, tôi đã nhớ ra lúc đi đến thị trấn Đa Minh thấycó tấm biển báo giao thông ghi là cách Đồng Hoảng 14km. Nếu dò theo cự ly đó nhấtđịnh sẽ tìm thấy cái nơi ấy!\"
\"Tôi đã nói rồi không có chứng cứ thì không thể lập hồsơ vụ án. Chúng tôi cần làm đúng trình tự\".
Chu Xung sốt ruột:\"Không phải chúng tôi đến đây gây phiềnnhiễu! Các anh cứ gọi về Bắc Kinh hỏi sẽ biết ở Bắc Kinh đã xảy ra hai vụ mấttích, không thấy người cũng không thấy xác! Họ đang rất bức xúc. Họ sẽ cho biếtcó hai người lên chuyến tàu số 1655 nhưng không thấy xuống ga Quý Dương, cácanh có thể liên lạc với công an Quý Dương, họ sẽ nói là chuyện đó có thật! Tôilà ca sĩ, bạn gái tôi viết văn, chúng tôi đến Đồng Hoảng để tìm một trong haingười mất tích đó, cô ấy là bạn chúng tôi cho nên chúng tôi mới mạo hiểm đitìm. Đêm qua là đêm kinh khủng nhất trong đời, may mà chúng tôi đã chạy thoát,rồi đi một mạch về Đồng Hoảng. Gặp được các anh, chúng tôi như gặp được ngườinhà, như nhìn thấy ánh mặt trời, vậy phiền các anh giúp cho! Chỉ cần các anhvào cuộc thì nhất định sẽ khám phá ra những bí mật ghê gớm! Trăm sự nhờ anh,xin nhờ cậy anh!\"
Người công an mập nhìn Chu Xung hồi lâu sau mớinói:\"Sáng mai tôi báo cáo lãnh đạo, sau đó sẽ trả lời anh chị\".
\"Cảm ơn, rất cảm ơn anh!\"
Chu Xung và Lục Lục đã thấy tia hi vọng.
Họ ra khỏi đồn công an Lục Lục nói:\"Anh nói em ...lànhà văn à?\"
Chu Xung cười láu cá:\"Đúng!\"
Lục Lục trợn mắt:\"Em được coi là nhà văn ư?\"
Chu Xung tinh quái nháy mắt:\"Bốc phét một chút thì đốiphương mới coi trọng\".
Chương 53 : KHÁCH SẠN TRỞ VỀ

A A A B

Cả hai ăn qua loa bữa tối, rồi vào nghỉ ở khách sạn gần đồncông an.
Khách sạn có tên là \"Trở về\". Hai cô gái đứng ở quầylễ tân, một cao một thấp mỉm cười lễ phép. Tất nhiên rồi, hai cô gái đứng bênnhau thường là một cao một thấp. Và nhân viên khách sạn đều nở nụ cười thường trực,đó là yêu cầu của nghiệp vụ.
Làm xong thủ tục, cô gái cao hơn đưa chìa khóa phòng cho ChuXung nói:\"Phòng 109.Chúc anh chị vui vẻ\".
Lục Lục ngẩn người nhìn Chu Xung.
Chu Xung nói:\"Đổi cho tôi phòng khác\".
Cô ta vẫn mỉm cười nhìn anh có phần khó hiểu.
Chu Xung giải thích:\"Chúng tôi không thích ở tầng một\",
Cô ta cầm lại chìa khóa phòng 109, nói:\"Không sao ạ\".Rồi đưa cho anh một chìa khóa khác:\"Phòng 209. Chúc anh chị vui vẻ\".
Chu Xung cầm lấy nói \"cảm ơn\" rồi cùng Lục Lục bướcđi. Vì anh và Lục Lục không giết chóc lẫn nhau như các đôi khác nên chỉ biết\"phòng 109\" là hiện trường án mạng chứ không biết \"phòng209\" là nơi để xác chết.
Họ lên tầng hai, tìm phòng 209. May mà thảm hành lang ở đâymàu xanh sẫm chứ không phải đỏ sẫm. Thảm cũng rất dày và êm, bước đi không gâytiếng động.
Lục Lục hỏi:\"Anh có cảm thấy cô nhân viên lễ tân này rấtgiống cô nhân viên dong dỏng cao ở khách sạn Đa Minh không?\"
Chu Xung gạt đi:\"Nói vớ vẩn! Cô ta đâu có thể chạy đếntận Đồng Hoảng?\"
\"Chỉ có 14km. Chúng ta còn đi bộ được, nếu cô ta đi ôtô thì chỉ mất nửa giờ\".
\"Anh thấy cô thấp trông quen hơn\"
\"Anh thấy hơi quen à\"
\"Em có thấy cô ta hơi giống cô nhân viên thấp ở khách sạnĐa Minh không?
\"Không giống\".
\"Sao lại không? Cô ta có hai con mắt cách nhau hơixa.\"
\"Em chỉ nhớ cô cao cao, chứ không có ấn tượng gì về côthấp\".
Rút cuộc, cả hai không thể xác định hai nữ nhân viên này cóphải là hai cô gái ở khách sạn Đa Minh không. Họ đã bước đến phòng 209, mở cửabước vào nhìn một lượt: hai giường, một tivi, một tủ áo, một đèn bàn... thế nàymới đúng kiểu phòng khách sạn chứ!
Chu Xung mở tủ áo, sờ lên ngăn trên, chỉ thấy một lớp bụi.Trong tủ treo hai bộ quần áo ngủ màu xanh lá cây, anh có cảm giác chúng khôngđược sạch sẽ cho lắm.
Chu Xung tự an ủi:\"Không vấn đề gì. Lẽ nào đi đến đâucũng gặp chuyện xui xẻo!\"
Lục Lục đồng tình:\"Em cũng nghĩ là không vấn đềgì\".
Lần này cả hai nằm chung một giường, bởi Lục Lục sợ giữa haingười lại mọc ra một bức tường như đêm hôm qua. Ngoài hành lang thỉnh thoảng cótiếng động, tiềng mở cửa. Đó là khách đến thuê phòng.
Lục Lục trầm ngâm:\"Em ngờ rằng tay nam giới giấu mặtđêm qua chính là Trường Thành\".
Chu Xung hỏi:\"Tại sao?\"
Lục Lục nói:\"Nếu không tại sao anh ta lại thả chúng tađi?\"
Nói đến đây họ in lặng, dường như cả hai đều nghĩ đến một điềugì đó.
Hồi lâu sau Lục Lục mới khẽ nói:\"Họ cũng như chúng ta,vào khách sạn đó ở, rồi bị đe dọa...Sau đó Trường Thành sát hại TiểuQuân\".
Chu Xung im lặng.
Lục Lục nói tiếp:\"Nhưng tại sao anh ta ở lại để đe dọachúng ta? Chắc là bị kẻ nào đó đe dọa ép buộc...\"
Chu Xung vẫn im lặng. Rõ ràng anh ta không muốn tin vào suyđoán này. Lát sau anh ta nói:\"Chờ thông tin của công an vậy. Ta ngủđi!\"
Tắt đèn. Lục Lục không sao ngủ được. Bên ngoài lại nổi gió.Liệu trên giường có mọc ra bức tường chia cắt cô và Chu Xung không? Lục Lục ômChu Xung thật chặt.
Đồng Hoảng khác với thị trấn Cao Minh, ban đêm tuy yên tĩnhnhưng thỉnh thoảng vẫn nghe tiếng còi ô tô, tiếng động ở công trình xây dựng xaxa, tiếng chó sủa cáu kỉnh ở một nhà nào đó...Lục Lục chìm dần vào giấc ngủ.
Cô lại mơ thấy cảnh cô và Hồ Tiểu Quân ngồi trong quán cafe,chỉ khác là quán này thoang thoảng mùi nấu món ăn miền đông bắc.
Tiểu Quân rất tự hào nhắc đến Trường Thành:\"TrườngThành của tôi nói, nếu tôi chết, tôi không phải cô đơn ra đi một mình, anh ấy sẽchết cùng tôi\"...Nói đến đây Tiểu Quân nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xaxăm:\"Nhưng sao tôi không tìm thấy anh ấy nhỉ?\"
Lục Lục cảm thấy không ổn. Trường Thành nói Tiểu Quân chếtthì anh ta cũng chết theo, sao bây giờ Tiểu Quân lại phải đi tìm anh ta? Cô bỗnghiểu ra: ngồi trước mặt cô là một Hồ Tiểu Quân đã chết!
Lục Lục kinh hãi mở to mắt. May quá, chỉ là ngủ mê. Cô đưatay sang ôm Chu Xung, thì ngòn tay cô bị bập vào bức tường đau điếng. Bức tườnglại mọc ra! Lục Lục hoảng hốt bật đèn. Mất điện!
Trong bóng tối vang lên một giọng nam:\"Đổi khách sạn rồià?\"Hắn đã đuổi theo đến đây! Lục Lục hiểu rằng lần này không thể trốnthoát. Không chờ cô trả lời, giọng nam nói tiếp:\"Cô đã đoán đúng... Tôi làTrường Thành...\"Anh ta bỗng ho rũ rượi khác với tiếng ho thông thường, âmthanh nảy ra rất thoát, cứ như là phổi trống rỗng.
Lục Lục lấy hết cam đảm hỏi:\"Hồ Tiểu Quân đâu?\"
Tiếng ho càng lúc càng dữ dội, hình như anh ta không thể đứngthẳng lên được .
\"Anh sao thế?\"
Anh ta vẫn ho,chật vật lắm mới nói được một câu:\"Ở bênnày rét quá...\"
Câu nói quá nhạy cảm, Lục Lục kinh ngạc:\"Là bênnào?\"
Anh ta cố mãi mới nói được:\"...Cô ấy đi rồi\".
Anh ta không trả lời \"bên này\" là đâu; và\"đi\", nên hiểu là gì? Nhưng người ta có thể hiểu theo một cách thậtđáng buồn nhất. Lục Lục run giọng hỏi:\"Cô ấy...đi đâu?\"
Anh ta vẫn đang ho, Lục Lục cau mày, cô ngờ rằng anh ta đangho ra máu, phổi đã chẳng còn gì nữa. Sau một lúc lâu anh ta mới nói, khiến timLục Lục đập mạnh:\"...Cô ấy đến nhà trẻ\".
\"Anh nói dối! Tôi biết hai người đã ở căn phòng 109,sau đó anh đã giết Tiểu Quân\".
Lại ho dữ dội, lúc này không giống tiếng ho mà giống tiếngdã thú đang rống lên. Khoảng một phút sau anh ta mới nói, giọng nói rất bithương:\"Tôi chỉ sống thêm 14 ngày so với cô ấy...\"
Anh ta đã thừa nhận! Lục Lục run run hỏi:\"Anh...cũng chếtrồi ư?\"
Anh ta bỗng không ho nữa, căn phòng yên tĩnh đến phát sợ.Lát sau anh ta nghẹn ngào nói:\"Tôi từng nói với Tiểu Quân, khi nào cô ấyđi tôi sẽ đi cùng cô ấy để cô ấy không phải cô đơn. Nay tôi đã thực hiện lời hứa.Chúng tôi vốn định 15 tháng sau tổ chức đám cưới. Bây giờ chúng tôi chuyển sangbên này làm đám cưới. Tôi đến tìm hai người vì chúng tôi thiếu một phù dâu và mộtphù rể. Tôi đã nghĩ mãi rồi, thấy hai người là thích hợp nhất...\" Nói đếnđây anh ta bỗng phì ra cười\"ha ha ha ha ... \" Tiếng cười trái ngược hẳnvới trạng thái bi thương vừa nãy.
Lục Lục bủn rủn, cô hét lên: \"Cứu!\" Hai cánh tay cứngcáp bỗng ghì chặt lấy cô :\"Em tỉnh lại đi!\"Lục Lục choàng tỉnh, mộtlúc sau mới hoàn hồn.
Chu Xung nói nhỏ:\"Em còn hét nữa, mọi người ở đây sẽ tưởnganh đang cưỡng bức em đấy\".
Lục Lục đặt tay vào ngực, tim vẫn đang đập như điên, nói:\"Ôi mẹ ơi...em lại đang ngủ mê...\"
Cô ngủ mê thấy Trường Thành đã chết.
Chương 54 : BÁN KÍNH 14 KM

A A A B

8 giờ 30 phút sáng, người công an vạm vỡ gọi điện cho ChuXung, bảo anh và Lục Lục đến gặp. Hôm nay là ngày 28 tháng 12.
Cả hai ăn sáng, rồi đến đồn công an.
Lần này có thêm một công an nữa, người cao gầy.Người côngan vạm vỡ giới thiệu :\"Đây là đội trưởng Từ, lãnh đạo của chúng tôi\".
Chu Xung và Lục Lục ngồi xuống ghế dài. Nhìn bề ngoài thìngười công an vạm vỡ còn có tướng làm sếp hơn cả đội trưởng Từ.
Đội trưởng Từ nói tiếng phổ thông:\"Chúng tôi rất coi trọngnhững phản ánh của anh chị, chúng tôi cũng đã liên lạc với công an Bắc Kinh.Chúng tôi đã bàn bạc và thấy rằng cần lập chuyên án, cố gắng phá án, mong anhchị sẽ tích cực hợp tác với chúng tôi\".
Chu Xung nói:\"Được!\"
Đội trưởng Từ tiếp tục:\"Bây giờ tôi muốn anh chị miêutả lại tỉ mỉ địa hình và các đặc điểm chính của thị trấn đó\".
Người công an vạm vỡ bắt đầu ghi biên bản.
Chu Xung và Lục Lục kể lại về cái thị trấn nhỏ đáng sợ ấy;bãi tha ma, bia mộ quanh cái thị trấn, biển báo giao thông, biển sơn xanh ghimã vùng bưu điện, con đường Dao Găm, Ngõ Tối, nhà trẻ khóa im ỉm, ngân hàngCông thương treo logo ngân hàng Trung Quốc, nhà bưu điện mái nhọn...Rồi cả việchai người vào thị trấn lúc sẩm tối, đêm khuya trốn ra như thế nào họ thuật lạitất cả.
Đội trưởng Từ nói:\"Chúng ta sẽ làm từng bước. Một là, lấyhuyện lỵ Đồng Hoảng làm tâm, vẽ một hình tròn bán kính 14km, để tìm lấy cái nơiđó. Nếu mấy hôm tới hai người không có việc gì phải rời khỏ đây thì hãy đi cùngchúng tôi để xác nhận\".
Chu Xung trả lời luôn:\"Được!\"
Đội trưởng Từ nói tiếp:\"Hai là, chúng tôi sẽ cử ngườira ga tàu hỏa mai phục tìm người lái xe để ria mép mà hai người nhắc đến. Cô LụcLục đã từng gặp hắn, cô đi theo chúng tôi để nhận diện\"
Lục Lục nói:\"Được!\"
Chu Xung thắc mắc:\"Đội trưởng Từ à...chắc không phảicác anh chỉ có hai người?\"
Đội trưởng Từ:\"Có hai lãnh đạo, tôi chỉ là phó\".
Chu Xung nói:\"Được, thế thì tôi yên tâm rồi!A, tôi sẽđi cùng các anh, vậy anh cho tôi mượn một bộ trang phục công an mặc đượckhông? Tôi muốn đối phó với tên công an rởm kia...\"Lục Lục đá vào chân ChuXung.
Người công an vạm vỡ vốn nghiêm túc cũng phải bật cười:\"Anhmặc đồ công an thì anh cũng biến thành công an rởm rồi\".
Lục Lục đi theo nữ công an mặc thường phục đi ra ga tàu hỏađể tìm kiếm tay lái xe để ria mép, còn Chu Xung cùng một nhóm công an đi tìm\"thị trấn Đa Minh\".
Cô công an này để tóc ngắn, trông giống một vận động viên, cảhai chầu chực một ngày ở nhà ga mà vẫn ko thấy bóng dáng tay lái xe để râu đâucả. Chu Xung và mấy người công an sục sạo trong rừng núi suốt một ngày, vào từngthôn bản, thị trấn trong phạm vi 14km ở huyện Đồng Hoảng, cũng không thấy thịtrấn Đa Minh nào hết, cứ như nó đã bốc hơi khỏi chốn nhân gian!
Đặc điểm rõ nhất của \"thị trấn Đa Minh\" là xungquanh có bãi tha ma. Nhưng Chu Xung lại nhận ra rằng rất nhiều thôn xã ở huyệnĐồng Hoảng này xung quanh đều có mồ mả.
Buổi tối về khách sạn, cả hai đều tiu nghỉu.
Lục Lục hỏi:\"Đội trưởng Từ nói sao?\"
Chu Xung bảo:\"Nói là kết thúc bước một, bảo chúng ta cứvề Bắc Kinh, nếu có tình hình gì mới thì lại liên lạc với anh ta\".
Lục Lục nói:\"Thế khác nào chấm dứt, bỏ cuộc?\"
Chu Xung chán nản:\"Công an làm theo cách của họ, thìngười ngoài làm gì được?\"
Lục Lục trầm ngâm:\"Thế mai ta về Bắc Kinh, đành thế vậy\".
Chu Xung im lặng.
Lục Lục nhìn anh, nói:\"Mai có về không?\"
\"Em cứ về, anh ở lại\".
\"Anh còn định thế nào nữa?\"
\"Anh muốn tiếp tục đi tìm\".
\"Anh chỉ là ca sĩ, công an còn không tìm thấy thì anhtìm thấy sao được?\"
\"Anh cho rằn...
<<1 ... 394041
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 41
•Tổng: 76 / 77 / 78399