có thai à?”
Lục Lục nói: “Bị kem đánh răng lọt vào họng.”
Chu Xung: “Chán thế!” Rồi anh quay ra.
Thực ra, cô không bị kem đánh răng lọt vào họng. Mà là, khiLục Lục cầm cái bàn chải, cô bỗng tưởng tượng con sâu nọ đang bò trong miệng.
Lên giường, cô không sao ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnhvề con sâu ấy. Khi Chu Xung đã ngủ say, cô bèn xuống giường, đi dép lê, rón rénbước về phía toilet, bật đèn rồi nhìn khắp. Không thấy gì lạ.
Nó đã chết?
Trang mạng “Lưới tình” thành lập đã tám năm, cách đây ba nămniêm yết ở sàn chứng khoán Nasdaq[1"> . Hiệu quả hoạt động rất tốt.
1. Một công ty chứng khoán Mỹ
Chiều ngày 4 tháng 12, “Lưới tình” gọi điện thông báo ChuXung đã được chọn! Họ gửi cả hợp đồng đến, thù lao thì rất cao. Lục Lục nhìn thấycon số mà sung sướng, vui mừng hết cỡ. Chu Xung thì dường như khá bình tĩnh,anh nói: “Lần này anh nhất định phải hát cho tốt!”
Lục Lục nói luôn: “Đúng đúng.”
Theo hợp đồng, hai ngày nữa Chu Xung phải đến studio để ghiâm. Anh ôm cây ghi-ta ra ban công tập hát. Anh rất ít khi hát ở trong phòng,anh chỉ thích ngồi ở ban công chơi đàn.Lục Lục hỏi tại sao, anh nói ngồi trêncao nhìn xuống, cảm xúc mới thăng hoa được.
Hôm nay, thời tiết đẹp bầu trời cao xanh vời vợi.
Moi người đều đã đi làm nên khu chung cư rất vắng vẻ yêntĩnh, chỉ có tiếng đàn ghi-ta và tiếng hát rất gọi cảm của Chu Xung. Lục Lục thầmnghĩ, cô và Chu Xung cứ thế này bên nhau suốt đời thì thật hạnh phúc.
Nửa đêm hôm đó Lục Lục buồn đi tiểu nên thức dậy. Cô cầm điệnthoại di động lên xem giờ: 01:01. Lại là những con số tròn trịa như những lầntrước.
Lục Lục xuống giường, vừa đi về phía toilet vừa nghĩ ngợi. Tạisao cứ mỗi lần cô nhìn đồng hồ thì đều là các con số tròn trĩnh? Lục Lục nhớ lạinhững lần xem đồng hồ gần đây. Toàn là những con số chẵn. Cô cảm thấy khó hiểu.
Dừng trước cửa toilet, Lục Lục lại nghĩ đến con sâu hình bànchải đánh răng. Cô chưa thực sự tin rằng đống thuốc sát trùng ấy sẽ diệt đượccon sâu quái vật kia. Cô quay về chỗ kệ để giày dép, thay dép xốp thành dép nhựacứng rồi bước vào toilet, khẽ mở cửa, sờ vào công tắc, bật đèn lên. Quả nhiêncô lại trông thấy con sâu! Lần này nó đang ở chỗ khe cửa, khá gần Lục Lục. Có lẽnó đang định bò ra ngoài. Khi đèn vừa sáng thì nó nằm im bất động, và nhìn LụcLục chằm chằm; cô cũng nhìn nó. Cả cô và nó đều sững lại.
Lục Lục bỗng bừng tỉnh, cô co chân lên giẫm một phát thật mạnh,trúng con sâu. Cô ra sức giẫm chân day nó, nghiền nó nát vụn, rồi nhấc chân ra.Cô thấy nửa thân trên của nó bị nghiềm nát bét, chỉ còn lại cái đuôi dài. Lạ thật,nó không có máu, chỉ có chất nhớt nhớt chảy ra.
Lục Lục lại thấy ghê cổ. Cô chạy ra ngoài, vứt đôi dép vào sọtrác, rồi đi lên toilet, trên tầng rửa tay.
Trở lại phòng ngủ, lên giường nằm rồi cô vẫn thấy tim mình đậpthình thịch, chân phải có cảm giác khó chịu, đó là bàn chân lúc nãy cô dùng đểtiêu diệt con sâu. Cô nghĩ, sáng mai sẽ xử lý cái xác con sâu, không để cho ChuXung nhìn thấy nó. Cũng như khi đang ăn cơm, nếu thấy con ruồi chết thì ta nênlẳng lặng vứt bỏ nó đi mà không cần nói cho mọi người biết, nếu không, tất cả sẽăn mất ngon.
Vì thần kinh căng thẳng nên khi trời vừa sáng, Lục Lục đã thứcdậy, Chu Xung vẫn còn ngủ say, mê mệt như một đứa trẻ.
Lục Lục xuống giường, cô tìm một đôi găng tay, và đi đếntoilet. Cô định sẽ dùng giấy vệ sinh bọc xác con sâu lại, sau đó ném vào bệ xí,xả nước chục lần, tiếp đến sẽ rắc thuốc sát trùng ra sàn và đánh cọ toàn bộ…
Nhưng khi mở cửa toilet ra thì kế hoạch của cô phải xóa sổ.Xác con sâu đã biến mất!
Cô phát hoảng, quay lại nhìn. Cửa đóng rõ khít, cửa sổ cũngvậy. Có điều, cô lại ngửi thấy một mùi lạ. Rõ ràng là con sâu đã chết và nókhông thể bò đi đâu, vậy ai đã nhặt cái xác nó vứt đi? Hay là Chu Xung? Cô vộiquay trở lại phòng ngủ lay Chu Xung thức dậy.
“Làm gì thế?”Đang ngủ ngon, nên anh rất bực mình.
Lục Lục nghĩ ngợi, rồi hỏi: “Có phải đêm qua anh vào toiletkhông?”
Chu Xung nói: “Vớ vẩn!” Rồi anh kéo chăn che kín đầu.
Lục Lục kéo chăn xuống, tiếp tục hỏi: “Thực ra anh có vàohay không?”
Chu Xung nhìn cô chằm chằm: “Xưa nay anh không đi tè đêm baogiờ, em cũng biết rồi. Sao nào?”
Lục Lục lại kéo chăn trùm lên đầu anh, nói: “Được, khôngsao.”
Thần kinh Lục Lục căng ra như dây đàn. Rõ ràng là nhà này cómột người thứ ba! Thực tế là cô đã cảm nhận thấy đôi mắt của gã ấy đang chớp chớp!
Lục Lục vào bếp cầm con dao thái rau, đi một lượt các gianphòng rồi lên gác xem xét. Không có chỗ để ai đó có thể nấp. Có lẽ gã ấy khôngcó thân hình mà chỉ có đôi mắt; chỗ để một đôi mắt có thể ẩn nấp thì có quá nhiềuchỗ…
Lục Lục đi xuống tầng một. Cô đứng trước cửa toilet và quansát thật kỹ sàn nhà bóng sạch. Cô lại nghĩ: liệu có khả năng con sâu chưa chếtkhông? Lục Lục ngồi thụp xuống quan sát tỉ mỉ sàn nhà. Có thể thấy một vệt xámnhạt từ mép cửa chạy đến cái lỗ thoát nước tối om. Tức là con sâu bị giẫm nát ấyđã bò trở lại nơi nó chui lên!
Một thứ mùi hôi thối bốc lên từ cái lỗ ấy!
Lục Lục chăm chú nhìn cái lỗ suốt hai phút.
Con gián bị đứt đầu, vẫn có thể sống được hơn chục ngày. Biếtđâu con sâu này còn sống dai hơn hẳn con gián?
Cô đi giật lùi trở về phòng ngủ, và quyết định đánh thức ChuXung dậy.
Chu Xung cau có, đang định làu bàu gì đó thì Lục Lục bịt mồmanh lại, nói: “Em nhìn thấy một con sâu rất quái dị…”
Chu Xung: “Ở đâu?”
Lục Lục: “Em nhìn thấy nó hai lần. Đêm qua, rõ ràng em đã giẫmchết nó, thế mà sáng nay nó lại bò trở lại cái lỗ cống, anh thấy kỳ lạ không?”
Chu Xung đưa tay sờ trán Lục Lục, nói: “Em ơi, lúc thì em bảocó đôi mắt, lúc thì bảo có con sâu… em định hù dọa anh gì thế?”
Lục Lục: “Thật đấy, chúng ta nên nghĩ cách xem sao.”
Chu Xung: “Em phụ trách đôi mắt, và cũng phụ trách con sâuluôn thể đi.”
Lục Lục kêu lên: “Sao tất cả đều là em?”
Chu Xung cười hóm hỉnh: “Chúng đều thuộc lĩnh vực việc nhà!”
Ngày 5 tháng 12. Sau bữa cơm tối, Lục Lục tìm một cái lọ thủytinh vốn đựng đồ ăn, đứng ở cửa toilet chăm chú nhìn cái lỗ cống thoát nước, chờcon sâu kia xuất hiện. Cô định bắt sống nó rồi đưa đến cơ quan chuyên môn đểgiám định.Nếu đúng là loài động vật mới, thì cô chính là người đầu tiên phát hiệnra, cô sẽ được độc quyền viết bài về nó. Lúc này Chu Xung đang ngồi xem tivi,anh gọi Lục Lục.
Lục Lục hỏi: “Có việc gì à?”
Chu Xung nói: “Một vụ mất tích, em vào mà xem.”
Cưới Ma - Chương 07-P2
Chu Xung là ca sĩ nhưng anh lại không hay xem các chươngtrình ca nhạc, chỉ thích xem các vụ án truy bắt tội phạm… Lục Lục thì không ngờvụ án mất tích kỳ này ít nhiều có liên quan đến đôi mắt trong Laptop và con sâutrong toilet. Hiện giờ cô chỉ quan tâm đến chuyện con sâu, Lục Lục nói: “Emđang rình con sâu.”
Chu Xung nói: “Em nên đi phỏng vấn vụ này, tư liệu rất sốngđộng! Đừng lơ là nghiệp vụ của mình.”
Lục Lục bèn đặt cái lọ thủy tinh xuống, bước vào xem tivicùng Chu Xung. Cô cũng hay viết về các vụ kỳ án, trọng án, các vụ án oan sai…Tòa soạn rất cần các bài viết thể loại này, nhuận bút cũng khá hơn. Cho nên, hễcó chút manh mối thì Lục Lục liền bám sát.
Mẩu tin này nói rằng: cô gái họ Khúc và bạn trai họ Triệu rakhỏi nhà ngày 27 tháng 11, đã chín ngày biệt tăm; gọi di động cho cả hai đềukhông có tín hiệu. Họ đã ấn định tổ chức đám cưới vào ngày 11 tháng 12, cả haigia đình đều vui vẻ tán thành, cho nên loại trừ khả năng họ bỏ trốn với nhau.Cô Khúc là nhân viên pha chế trà tại một quán trà, anh Triệu là huấn luyện viêntại một trung tâm thể hình, cả hai đều rất hài lòng với cuộc sống của mình. Cảnhsát đã vào cuộc nhưng chưa phát hiện ra chi tiết nghi vấn nào về khả năng sát hạivì tình hoặc vì trả thù. Họ vẫn đang mất tích…
Trực giác của Lục Lục cảm nhận rằng đôi trai gái này lành ítdữ nhiều.
Tivi có đăng ảnh hai người, nhưng khuôn mặt thì xử lýMosaic[1">. Cô gái mặc áo dài kiểu cổ điển, chắc là đồng phục tại nơi làm việc,chàng trai đứng bên cạnh chỉ mặc độc chiếc quần cộc màu be, tư thế trình diễncơ bắp với những múi cơ cuồn cuộn, thoáng nhìn ngỡ là anh ta khỏa thân.
1. Tạm thời làm mờ đi bằng các ô ca-rô
Chu Xung nói: “Nhìn hắn biết ngay là người chẳng tử tế gì.”
Lục Lục biết Chu Xung hay coi thường những anh chàng huấnluyện thể hình, quan niệm của anh là nam giới nên thể hiện bản lĩnh về tinh thầnchứ không phải thể xác. Về góc độ này, Lục Lục cũng tán thành với Chu Xung.
Lục Lục nói: “Anh đừng nói bừa!”
Chu Xung nói: “Anh ngờ rằng, gã thể hình này có người tình,cô ta ngăn cản gã kết hôn với cô Khúc; cô Khúc biết chuyện bèn làm ầm lên vớigã. Gã thể hình không thể dẹp yên cả hai cô, nên đã giết cô vợ chưa cưới, sauđó cùng người tình bỏ trốn.”
Lục Lục nói: “Không ngờ anh thật có tài hư cấu! Vậy gã giấuxác ở đâu?
Chu Xung: “Gã thuê hai tên nào đó, nửa đêm chuyển cái xác ấyđến công trường xây dựng rồi xây nhà đè lên!”
Lục Lục rùng mình: “Anh thật quái dị!”
Chu Xung: “Anh quái dị sao?”
Lục Lục: “Nghĩ ra điều này, tức là rất quái dị.”
Chu Xung cười hì hì tinh nghịch: “Em nghĩ mà xem: ném cáixác ấy vào máy trộn bê- tông sau đó đổ xuống làm nền, rồi xây nhà cao tầng lên,ai mà tìm được?
Lục Lục nói: “Họ sắp cưới nhau, sao có thể giết nhau được?”
Chu Xung nhìn thẳng vào mặt Lục Lục, nói: “Em nghĩ mà xem,trên đời này ai có nhiều khả năng giết em nhất? Không thể là người nhà, bạn bè,đồng nghiệp, càng không thể là người lạ; kẻ nguy hiểm nhất chính là người yêu!Giả sử em yêu một người khác, có thể hắn sẽ giết em; giả sử chính hắn yêu mộtngười khác, hắn cũng có thể giết em. Tình cảm vốn luôn ở trạng thái động, rấtcó thể em hoặc người yêu em lại đem lòng yêu một người thứ ba. Chuyện như thếlúc nào cũng có thể xảy ra; cũng tức là, luôn có khả năng em bị người yêu củamình sát hại.”
Nói đến đây, đôi mắt Chu Xung thoáng hiện lên một tia lạnh rợnngười.
Không hiểu sao Lục Lục bỗng ngoảnh sang nhìn con cá vàng, nóvẫn đang bơi một cách cô độc, một bên mắt của nó vẫn hướng về phía Lục Lục vàChu Xung. Lục Lục lập tức sà vào lòng Chu Xung, ôm anh thật chặt, nói: “ChuXung! Anh rất khôi ngô đẹp trai, siêu đẹp trai! Dù giữa chúng ta xảy ra chuyệngì thì anh cũng đừng giết em. Em vẫn còn yêu đời lắm…”
Chu Xung bật cười: “Nếu anh yêu người khác thì sao?”
Lục Lục đáp: “Thế thì em tặng anh cho cô ta luôn cho xong.”
Chu Xung: “Khỉ thật! Thì ra em không hề yêu anh!”
Lục Lục cười khanh khách một hồi, rồi nói: “Anh nói xem,sinh mệnh và tình yêu, thứ nào quan trọng hơn?”
Chu Xung: “Đương nhiên là sinh mệnh. Sinh mệnh chỉ có một,là duy nhất, còn tình yêu thì chưa chắc.”
Lục Lục bỗng cảm thấy có phần hẫng hụt: “Em không muốn anhtrả lời như thế…”
Chu Xung: “Anh nghĩ sao nói vậy thôi.”
Tối hôm đó Lục Lục không đi bắt sâu nữa. Chu Xung đã ngủsay, cô nằm bên cạnh nghĩ ngợi lan man. Ngoài cửa sổ, vầng trăng tròn vành vạnhnhư không thể tròn hơn tỏa ánh bàng bạc lạnh lẽo, nó đang lặng lẽ ngắm nhìn LụcLục. Cô thận trọng nhìn nhận mối tình giữa mình và Chu Xung, cảm thấy có một điềugì đó không ổn, nhưng rất khó giải thích. Sau khi cô đăng ký gia nhập “Lướitình”, nhân viên của họ giới thiệu cho cô ba người. Lục Lục đã gặp hai người đầu,một người gần 40 tuổi, lịch sự nhã nhặn, đeo kính trắng, trước khi nói thườnghay nhao người ra đằng trước, nghe nói anh ta là Giám đốc của một công ty, LụcLục không có cảm tình. Người thứ hai trạc tuổi Lục Lục, cao to như một vận độngviên, cô có cảm giác anh ta giống một anh hàng xóm của cô hồi nhỏ - cậu hàngxóm ấy luôn lấm lem, suốt ngày chảy nước mũi… Ấn tượng ấy khiến Lục Lục cũngkhông có thiện cảm với anh này. Người thứ ba là Chu Xung. Lục Lục và anh gặpnhau ở đại sảnh rộng lớn của “Lưới tình”, xung quanh tường treo đầy các tranhquảng cáo cỡ lớn về các bộ phim tình yêu trong và ngoài nước. Ở đây có nhiềuchiếc bàn nhỏ, mỗi bàn có hai ghế. Từng đôi nam nữ có thể ngồi đây vừa uống nướcvừa trò chuyện.
Lục Lục chưa từng xem Chu Xung biểu diễn nhưng cô đoán anhlàm nghề ca hát. Chu Xung mặc áo sơ-mi trắng và áo jacket màu đen, quần jeans rấtbạc, đi giày thể thao màu đen. Cô còn có cảm giác Chu Xung chơi đàn ghi-ta nữa.
Chu Xung ngồi đối diện với Lục Lục, quan sát Lục Lục không cầngiữ ý tứ. Sau đó nói một câu mà Lục Lục không bao giờ quên: “Xong! Đồng ý em!”
Nghe câu này Lục Lục chỉ muốn bỏ đi ngay, nhưng vì lịch sựnên vẫn ngồi lại, cô hỏi anh với vẻ bực mình: “Anh không muốn hỏi xem cảm nghĩcủa em về anh thế nào à?”
Chu Xung nói: “Lát nữa nói cho anh biết cũng được. Bây giờchúng ta đi ra ngoài, tìm một quán cà phê ngồi nói chuyện, chứ ngồi đây trông kỳlắm!”
Nói rồi, Chu Xung thản nhiên quàng vai Lục Lục sải bước rangoài. Anh dắt tay Lục Lục, cô không từ chối. Cả hai cứ thế sánh bước bên nhau…thế rồi, Lục Lục bỗng có cảm giác từ bây giờ mình đã là bạn gái của chàng trainày! Cô ưng Chu Xung ở điểm nào? Không thể nói chính xác, nhưng ít ra cô thíchcái sống mũi cao của anh. Về sau Lục Lục mới biết, cô là cô gái đầu tiên ChuXung quen thông qua mạng “Lưới tình” này. Có phải đó là tình yêu sét đánh? Chưachắc. Nếu sau đó Chu Xung lại gặp vài cô khác thì sao? Anh có lựa chọn Lục Lụcnữa không?
Chu Xung nói, với anh sinh mệnh quan trọng hơn tình yêu. Điềunày khiến Lục Lục rất không vui. Cô muốn anh nói tình yêu là trên hết, dù chỉlà câu nói dối cũng được. Nếu lần ấy “Lưới tình” bố trí Chu Xung gặp một cô gáikhác, và anh lập tức say mê, thì liệu anh có còn cho rằng sinh mệnh quan trọnghơn tình yêu nữa không?
Dưới ánh trăng suông, Lục Lục tiếp tục miên man suy nghĩ:sinh mệnh và tình yêu, thứ nào quan trọng hơn?
Chắc hẳn tất cả những người đang yêu sẽ đều trả lời: sinh mệnhquan trọng hơn, vì đáp án này chính xác. Con người ta khi phải đứng giữa sự lựachọn một mất một còn này, họ sẽ lập tức làm theo bản năng tự phát: chọn sinh mệnh.Xét từ góc độ này thì Chu Xung đúng. Nhưng Lục Lục vẫn ước gì Chu Xung đừng nóira suy nghĩ thật của anh.
Hôm sau Chu Xung đến “Lưới tình” ghi âm bài hát, ở nhà chỉcòn lại một mình Lục Lục. Tòa soạn gọi điện đến giục cô nộp bản thảo, cô hứatrước khi trời tối sẽ email gửi bài cho họ. Cô bật máy tính tìm bản thảo hôm nọbị mất, vẫn không thấy. Cô đành ngồi viết lại. Cũng may, trước khi trời tối LụcLục đã viết xong, cô gửi email cho ban biên tập.
Chu Xung vẫn chưa về, cô nên làm một việc… Lục Lục nhìn sangphía toilet. Đúng! Đi bắt con sâu chết tiệt ấy! Cô nhìn cái bể cá. Nếu bỏ concá ra, thì cái bể miệng rộng đó là dụng cụ rất tốt để bắt con sâu. Nghĩ thế, LụcLục bèn bước lại gần bể cá. Hình như con cá vàng cảm nhận được điều gì đó, nó bỗngdừng lại không bơi, chỉ đứng im nhìn thẳng vào mắt Lục Lục. Cô và nó nhìn nhaumột chập, càng lúc Lục Lục càng cảm thấy đó là đôi mắt của một cô gái.
Chẳng rõ nguồn gốc con cá này từ đâu ra, nên Lục Lục khôngdám tùy tiện, sợ Chu Xung sẽ nổi nóng, cô đành lại cầm cái hộp thủy tinh đựng đồăn lần trước rồi đi về phía toilet. Cô muốn làm xong việc này trước khi ChuXung về. Nào ngờ, vừa mở cửa toilet thì nhìn thấy ngay con sâu! Nó đã bò vàocái hộp sắt tây đựng bột gi...