Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

i ma trongmáy tính, xóa kiểu gì cũng không được, vậy thì... liệu nó có thể có mặt trongcái thùng rác thật này không?
Lục Lục bước lại, mở nắp thùng rác, bất chấp bẩn hay sạch,cô thò tay vào bới một chập. Một con chuột nhảy vội xuống đáy thùng, cô vẫn nínthở tiếp tục lật tìm. Cuối cùng, bên dưới đám giấy vụn và lá khô cô đã tìm ra đốiphương mà cô hẹn gặp: tấm ảnh cưới ma! Trong ảnh, vẫn là người đàn ông có vẻhơi ngượng nghịu, người phụ nữ mắt nhắm nghiền, người và mặt cả hai dính đầy bụicát, cứ như vừa mới được đào dưới đất lên...
Lục Lục đứng ngây như tượng, toàn thân lạnh toát. Hoàn toànchuẩn xác, nó đã đến!
Chương 14 : BỊ MAI PHỤC

A A A B

Cô nhất định phải điều tra bằng được nguồn gốc của tấm ảnhnày.
Khi Lục Lục trở về nhà thì Chu Xung đã đi dạy đàn. Cô vàothư phòng, lên mạng tra cứu các thông tin liên quan đến tấm ảnh cưới ma.
Thì ra tấm ảnh cưới ma đã bị tung lên mạng khá phổ biến, nhưngnó được chụp vào năm tháng nào, nhân vật trong ảnh là ai thì không rõ.
Trên mạng đồn đại rằng: cô dâu chú rể là người Dư Hàng. DưHàng là nơi phát tích của vùng văn hóa Lương Chử, vẫn được gọi là “vựa thóc hồcá, quê hương tơ lụa, hoa quả bốn mùa, ngời ngời văn hóa”. Cô gái tên là Diệp TửMi mười sáu tuổi, con nhà giàu; chàng trai tên là Vương Hải Đức mười chín tuổi,gia cảnh bần hàn. Năm 1922, khi cặp trai gái sắp cưới thì cô gái đột ngột mắcchứng sốt cao rồi bất hạnh qua đời. Hải Đức không muốn tuân theo phong tục địaphương “làm đám cưới với người chết”, nên anh bỏ trốn để đi lính, nhưng lại bịnhà gái bắt đưa về để làm “đám cưới ma”. Khi đó cô gái Tử Mi đã chết được sáungày, người ta dựng giá gỗ sau lưng nâng cô gái lên chụp ảnh đám cưới cho haingười, do vậy chân cô gái không chạm đất.
Về sau Vương Hải Đức đi Thượng Hải, mở một quán trà nhỏ, lấyvợ người Thượng Hải, sinh được một trai một gái. Ông mất năm 1988.
Không chỉ Lục Lục và Chu Xung, mà vô số người khác cũng rấtkhiếp hãi tấm ảnh này. Các đài truyền hình đã bắt tay vào tìm hiểu để giải mã.Kết luận cũng đã sáng tỏ: tấm ảnh ấy là trang bìa của một kỳ tạp chí X năm2002. Phóng viên đài truyền hình đã đến phỏng vấn tạp chí đó, được biết mộtbiên tập viên nhiếp ảnh của tạp chí đi thâm nhập nông thôn rồi mua lại tấm ảnhcũ đó của một gia đình nông dân tỉnh Sơn Tây...
Người biên tập viên ấy đã không còn làm việc ở tạp chí này từlâu, không ai biết hiện ông ta đang ở đâu; và tất nhiên càng không thể biết giađình nông dân kia họ tên gì, ở xã huyện nào của tỉnh Sơn Tây.
Người ta đồn rằng địa điểm là Dư Hàng, nhưng nguồn gốc tấm ảnhthì ở Sơn Tây, hai thông tin không ăn khớp nhau, nên nguồn gốc thực sự của tấm ảnhcho đến giờ vẫn là một bí ẩn.
Lục Lục lại quan sát tấm ảnh. Cô có cảm giác rằng lời đồn đạirất vô căn cứ, thực tế là người đàn ông vẫn còn sống, còn người phụ nữ đứng bênchỉ vừa mới chết. Chính Lục Lục cũng lấy làm lạ, không hiểu tại sao mình lại cócái cảm giác này.
Chuông chống trộm kêu vang. Chu Xung đã về. Lục Lục vẫn tiếptục ngồi xem tấm ảnh.
Chu Xung đặt cây đàn ghi-ta xuống rồi bước thẳng vào toilet.Lát sau anh gọi ầm lên: “Em ơi lại đây!”
Lục Lục chạy đến, thấy Chu Xung đang đánh răng, anh chỉ tayvào cái nắp cống thoát nước, hỏi: “Em mua à?”
“Vâng. Đế chặn không cho con sâu ấy bò lên.”
“Không ăn thua. Vì nhà này có rất nhiều lỗ thoát nước.\"
Lục Lục nhìn khắp. Đúng thế, căn nhà này có nhiều lỗ cốngtương tự...
Cô bỗng nói: “Anh ạ, em có cảm giác tấm ảnh cưới ma ở máytính của chúng ta không thật giống tấm ảnh trên mạng.”
“Khác ở chỗ nào?”
“Bố cục như nhau, quần áo như nhau, ánh sáng cũng nhưnhau... nhưng người thì hơi khác...”
“Chắc là nhìn nhầm.”
Chu Xung súc miệng xong, anh nói sang đề tài khác: \"Cóngười mách riêng với anh rằng tối qua em dờn dứ với hắn.”
Lục Lục không hiểu, hỏi lại: “Anh nói linh tinh gì thế?”
Chu Xung nói rất nghiêm túc: “Không phải à? Anh gợi ý vậy:anh Mạn. Hắn tên là Mạn.” Mạn... Lục Lục cảm thấy cái tên này hơi quen quen, côhiểu rằng Chu Xung không nói bừa. Cô ngạc nhiên, cô gắng nhớ lại xem anh Mạn làai.
“À...” Lục Lục đã nhớ ra tối qua cô lên mạng chat với ngườinày mấy câu. Lục Lục ngẩn người.
Tối qua Chu Xung biểu diễn ở phòng trà, sao anh ấy lại biết“anh Mạn”? Kỳ lạ quá!
Hay anh ta là bạn của Chu Xung? Có vô số phần mềm chat, cóvô số chat rooms, Lục Lục chỉ ngẫu nhiên đăng nhập, thì gặp ngay bạn của ChuXung hay sao? Không thể! Nếu là “phục kích” thì đối phưong phải chủ động nóichuyện với cô mới đúng, thực tế thì trái lại, chính cô vào chat rooms rồi ngẫunhiên chọn một người trong đó, và cô cũng chủ động nói chuyện với người ấy. Mặtkhác, giả sử người ấy vừa khéo là bạn của Chu Xung thì anh ta cũng không thể biếtLục Lục là ai, lúc đó cô lấy tên là “Hồng’.
Lục Lục nhìn anh, hỏi: “Anh quen anh Mạn à?”
Chu Xung: “Không quen. Hôm nay em đi rồi, anh bật máy, lên mạng,thấy có người vào QQ của anh, nói là muốn cho anh biết một điều bí mật, anh OK.Thế là anh ta truyền cho anh nội dung em và anh ta đã chat với nhau.” Tại saogã tên là Mạn này lại biết Chu Xung là bạn trai của Lục Lục? sao gã lại biếtnick chat QQ của Chu Xung? Lục Lục nói: “Anh cho em xem nội dung đó được chứ?”
Chu Xung đến trước máy tính mở ngay nội dung đó cho cô xem.Cũng may, nội dung đó gã không thêm bớt gì. Chu Xung tủm tỉm: “Anh nhận rangay: gã đang định tán em nhưng tay nghề thì quá non. Anh chỉ lấy làm lạ: tạisao gã lại tìm ra anh?”
Lục Lục ngồi xuống ghế, ngao ngán nói: “Không liên quan gì đếnanh ta cả.”
Chu Xung: “Không liên quan?”
Lục Lục thẫn thờ chỉ vào chiếc máy tính, nói: “Hôm nọ em đãnói rồi: trong máy có một đôi mắt...”
Chu Xung gật đầu, hạ giọng: “Thứ gì cũng thế, là đồ secondhand thì dễ khiến người ta gặp rắc rối.”
Lục Lục bỗng hỏi: “Nhà này, gia đình anh mua từ lúc mới à?”
Chu Xung: “Anh đã nói với em rồi, đây là nhà cũ. Mẹ anh làgóa phụ, mua được căn nhà cũ đã là cố gắng hết sức rồi.”
Lục Lục lặng thinh.
Chu Xung khua tay trước mặt cô, nói: “Sao em ngồi nghệt rathế?”
Lục Lục nói: “Em đang nghĩ ta nên làm gì đây...”
Chu Xung rút phăng giắc cắm nguồn điện của Laptop, rồi ôm nóbước ra: “Quá đơn giản: đập bỏ, rồi mua cái mới!”.
Lục Lục cảm thấy tiếc. Nó đã gắn bó với cô hơn một năm qua,cô đã dùng nó đế viết vô số bài, nó vừa đượm hơi chủ cũ lại vừa đượm hơi Lục Lục...
Lúc Chu Xung bước ra đến cửa, cô gọi to: “Khoan đã!\"Chu Xung đứng lại.
Lục Lục: “Em nghĩ đến một điều...”
Chu Xung: “Em xót của à?”
Lục Lục ngẩn người nhìn chiếc Laptop Chu Xung đang ôm trướcngực, nói: “Hacker!”
Chu Xung: “Gì cơ?”
“Có lẽ là hacker! Cả anh lẫn em đều dốt máy tính, rất có thểLaptop này bị hacker tấn công, chứ không có đôi mắt kỳ quái gì hết! Chẳng qualà bọn hacker trêu ngươi!”
Chu Xung nói: “Dù là nguyên nhân gì thì anh cũng đập bỏ, chứnhìn nó rất ngứa mắt.”
Lục Lục nắm cánh tay Chu Xung: “Cứ để em tìm hiểu xem saođã, sau đó thì tùy anh.”
Chu Xung ngẫm nghĩ, rồi nói: “Được. Anh chiều em.”
Lục Lục lại bưng máy tính vào thư phòng, sau đó gọi điện chomột người quen tên là Hà, ngày trước cô đã từng phỏng vấn anh ta.
Nếu nói nghề máy tính là nghề giang hồ thì Hà là một siêucao thủ vừa đại bợm vừa đại hiệp. Anh ta vốn là một hacker khét tiếng, từngtung ra vi-rút làm chấn động thế giới, rồi bị đi tù; ra tù, anh được một côngty lớn của Trung Quốc chuyên về phần mềm diệt vi-rút mời làm việc cho đến nay.
Hà nhận lời sau giờ tan tầm ngày mai sẽ đến xem giúp.
Buổi tối, Lục Lục chẳng còn tâm trí nào nấu cơm, cô gọi nhàhàng mang đến hai suất gà rán Kentucky. Hai người ăn xong, Chu Xung lại khoácghi-ta đi hát. Anh dặn Lục Lục: “Em nên sớm đi ngủ.” Cô nói: “Em sẽ chờ anh.”
Chương 15 : ĐỒ CŨ

A A A B

Chu Xung đi rồi, chỉ còn mình Lục Lục ở nhà. Cô thẫn thờ ngồitrên đi-văng phòng khách. Hình như cô không thể suy nghĩ gì được nữa. Bên taicô văng vẳng câu nói của Chu Xung: thứ gì cũng thế, là đồ second hand thì dễkhiến người ta gặp rắc rối.
Điều này khiến cô nhớ đến chuyện cách đây một năm, Một hômtrời mát, cô nhìn thấy một cửa hàng bán máy tính cũ gần thôn Trung Quan treo tấmbiển “Chuyển nhà - đại hạ giá!” Cô bèn bước vào. Cửa hàng rất vắng vẻ, cô chủhàng đang ngồi xem phim truyền hình, vẻ mặt lãnh đạm chẳng buồn để ý đến Lục Lục.
Lục Lục ngắm những chiếc máy tính trước mặt, cuối cùng côưng chiếc Laptop này. Trông nó còn khá mới, giá rất rẻ. Cô quyết định mua, tuynhiên cũng thử nài mấy câu xem sao: “Chị ơi, liệu giá cả có bớt được không?” Côchủ nhìn Lục Lục rồi hỏi: “Cô định trả bao nhiêu?”
Lục Lục có phần e dè: “Giảm giả 20%!”
Cô chủ tiếp tục xem phim truyền hình, buông luôn một câu:“Xách đi!”
Lục Lục lập tức nghi ngờ, hay là chiếc Laptop này có vấn đềgì đó, nhưng cô đã trả giá, họ cũng đã ừ rồi, thì cô còn nói gì được nữa? Cô bảochủ hàng cắm điện, bật máy, xem xét một hồi, thấy không có vấn đề gì, bèn trảtiền xách nó về.
Bây giờ Lục Lục không thể nhớ ra khuôn mặt cô gái bán hàngđó nữa. Vả lại, khu vực đó bị di dời, cửa hàng cũng đã chuyển đi đâu không biết.Và tất nhiên lại càng không thể biết ai là người chủ đã đem bán chiếc máy tínhnày cho cửa hàng...
Đúng là không nên mua bất cứ thứ đồ cũ nào. Máy tính, đồ gỗ,quần áo, đồ chơi... đều có quá khứ riêng của nó mà ta không thể biết. Quá khứluôn “ẩn náu” bên trong mỗi đồ vật. Chúng mang hơi chủ cũ, ta không có cách gìxóa bỏ được.
Căn nhà này cũng là nhà cũ...
Lục Lục miên man suy nghĩ.
Cùng một thời điểm - căn hộ hai tầng cũ kỹ - có thể xuất hiệnnhiều khung cảnh khác nhau. Chu Xung ngồi ở ban công chơi ghi-ta, Lục Lục vào bếplàm cơm; một ông già ngồi hút thuốc ở ban công, một phụ nữ ngoài bảy mươi tuổiđang ngồi đi-văng xem tivi, một người đàn ông dáng người vừa phải đang ngồi ởgóc tường cầm chiếc kìm vặn xoắn dây thép, một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi để tócngắn đang bưng món ăn đặt lên bàn, một cậu bé 12-13 tuổi đang ngồi dưới sàn hòreo với chiếc ôtô đồ chơi chạy pin... không rõ những người này có quan hệ thânthuộc ra sao, có thể họ là một gia đình chứ không chỉ là một cặp như Chu Xungvà Lục Lục. Cả căn nhà nồng nặc mùi khói bếp khét lẹt dầu mỡ. Lại có một thiếunữ 17-18 tuổi đứng trên gác thò đầu xuống mắng mỏ cậu bé nghịch ngợm gây tiếng ồn...
Và... ngay cả Chu Xung cũng là đồ second hand.
Anh ấy đã từng yêu, yêu say đắm, đã từng chung sống với cô bạngái ấy nửa năm trời. Có lẽ hồi đó đêm nào anh cũng ôm chặt cô ta nằm ngủ. Saunày hai người chia ly, đau xót ứa máu... hẳn người Chu Xung cũng bị ám mùi côta, dù mỗi ngày anh tắm gội chục lần cũng không thể tẩy hết mùi.
Nghĩ đến đây, Lục Lục bỗng nhìn sang con cá vàng trên bàn.Nó vẫn lặng lẽ bơi đi bơi lại. Cô cầm cái hộp thức ăn cá rắc mấy hạt vào bể cá,nó há cái mồm xinh xắn đớp lấy rất nhanh. Sau đó nó dúi đầu vào vách kính, ve vẩyđuôi, cứ thế đứng nhìn Lục Lục. Tại sao Chu Xung không thích Lục Lục nhắc đếncô gái ấy?
Lục Lục vốn biết khi cô đơn rất không nên suy nghĩ lan man.Nhưng cô không thể không nghĩ, sau đó là phỏng đoán tiếp theo là đi vào chỗ bếtắc. Có phải cô gái ấy mắc bệnh hiểm nghèo? Có phải Chu Xung và cô ấy đã tổ chứcđám cưới ma không?
Nghĩ đến đây Lục Lục rùng mình. Nhưng cô vẫn không thể ngănmình tiếp tục tưởng tượng.
Sau khi mất người bạn gái, Chu Xung thấy đời mình trống vắng,buồn bã không nguôi; cách duy nhất để tự an ủi là làm đám cưới ma với cô ta.
Rồi, thời gian làm thay đổi tất cả.
Ngày lại ngày trôi đi, Chu Xung dần thoát ra khỏi nỗi bithương. Đám cưới ma trước đây chỉ là một nghi thức thể hiện tình cảm sâu nặng củaanh dành cho người bạn gái, chứ không phải tờ đăng ký kết hôn, nó không có giátrị ràng buộc về mặt pháp lý. Chu Xung không thể sống độc thân suốt đời, cho nênanh mới nhờ trang web “Lưới tình” giới thiệu cho mình một cô gái nào đó. Cô gáiđầu tiên mà họ giới thiệu là Lục Lục. Anh vừa gặp đã ưng ngay, thực ra đó chỉlà một sự gật đầu tùy tiện rất dễ hiểu của một người từng đổ vỡ tình cảm...
Vậy thì... họ tổ chức đám cưới ma ở đâu? Có phải ở ngay cănnhà này không?
Lục Lục nhìn cái cầu thang dẫn lên gác tối om, cô rất ít khilên đó. Có lẽ căn phòng trên gác là phòng tân hôn của đám cưới ma. Dù sao thìđó vẫn cứ là “đám cưới\". Xét từ góc độ này, Chu Xung là người đã có vợ. Giờđây, cũng tại ngôi nhà này, Chu Xung lại sống chung, trò chuyện, ăn cơm, cãinhau, làm tình với Lục Lục. Họ không biết rằng trong căn nhà này còn có mặt mộtngười khác, đó là cô dâu ma. Rất có thể cô ta đã nhập vào con cá vàng kia, ngàyngày uất hận nhìn chằm chằm gã phụ tình Chu Xung và cô vợ bé Lục Lục... Nếukhông, tại sao cuộc sống của hai người bỗng dưng xuất hiện tấm ảnh cưới ma?
Lục Lục càng nghĩ càng thấy sợ. Cô thận trọng bưng cái bể cáđi lên gác đặt xuống sàn. Rồi đi xuống, vào thư phòng, xách chiếc Laptop lêngác, cũng đặt xuống sàn.
Xong xuôi, cô lại đi xuống, cúi nhìn mũi bàn chân mình, rónrén bước vào phòng ngủ. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi thấy sợ, cô lại muốn chui vàochăn. Khi ai đó đang ở một mình, họ thường đi lại thoải mái, nhưng Lục Lục thìkhác, cô bước rất cẩn trọng, cứ như là xung quanh có vô số người đang nhìn vàomình.
Vào phòng ngủ rồi cô chốt chặt cửa, nhẹ nhàng nằm xuống giường,lắng nghe mọi động tĩnh trong nhà. Chỉ thỉnh thoảng nghe thấy vài giọt nước títách ở đường ống dẫn khí sưởi. Cô không biết chiếc Laptop trên gác lúc này đangthế nào.
Nếu sáng mai anh bạn Hà đến khám phá ra đôi mắt nấp trongmáy tính chỉ là vi-rút, nhưng nó không chịu đầu hàng, thì có lẽ đêm nay nó sẽnghĩ cách đối phó...
Trên gác không một tiếng động, vẫn tĩnh lặng. Nếu bất ngờ xảyra chuyện thì thật đáng sợ.
Nhưng không xảy ra chuyện gì cả thì lại càng đáng sợ hơn.
Thực ra Lục Lục sợ cái gì?
Chẳng rõ bao lâu sau, Lục Lục mơ hồ nhìn thấy chiếc Laptop từtrên gác theo cầu thang gác đi xuống!
Nó lôi theo chuột và bàn phím, trông rất quái dị. Trong bóngtối nhờ nhờ thấp thoáng, cô nhìn thấy một bàn tay đang cầm chuột, rồi thấy haibàn tay đang nhẹ nhàng gõ bàn phím. Bàn tay cầm chuột rất to, là bàn tay nam giới.Hai bàn tay trên bàn phím thì nhỏ, là nữ. Lục Lục không thấy sợ hãi, cô chỉ bănkhoăn hỏi: “Sao lại là ba bàn tay? Không đúng!” Hình như câu nói này đụng đếncái gì đó, một bàn tay trên bàn phím biến mất, tất cả chỉ còn lại hai bàn taytiếp tục thao tác máy tính. Nhưng Lục Lục vẫn cảm thấy không ổn, vì cả hai bàntay đều là tay phải!
Chương 16 : CAO THỦ

A A A B

Sáng sớm hôm sau, lúc Lục Lục tỉnh dậy, thì Chu Xung đang ngồibên giường nhìn cô. Nhớ lại giấc mơ đêm qua, không hiểu sao Lục Lục rất muốn bậtcười. Ánh nắng chiếu vào sống mũi cao cao của Chu Xung, đường nét trông rất đẹp.Cô cảm thấy tràn trề hạnh phúc.
Chu Xung cười, nói: “Sao tối qua em lại bưng bể cá và máytính lên gác?”
Lục Lục nói: “Em ở nhà một mình, thấy sợ...”
Chu Xung nâng mặt cô lên, tặng cô một nụ hôn nồng nàn: “Em vốnrất can đảm kia mà?”
Lục Lục: “Đúng thế, nếu không, em đâu dám đi hai lần bêchúng lên gác...
<<1 ... 678910 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 1
•Tổng: 1 / 29 / 78707