Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 58364970
Visits Today: 388145
This Week: 3439343
This Month: 10359416

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

như thế nếu không chôn cất thì sẽ cóngày bị lộ.. Nhưng cô lại không mong sẽ nhìn thấy tên anh ở đây, vì nếu nhìn thấytức là khẳng định rằng anh đã chết thật rồi.
Thiêm Trúc đi qua các hàng bia với những họ tên xa lạ, khônghề nhìn thấy hai chữ “Triệu Tĩnh”. Cô đang định đi vòng sang mé bên kia thị trấnnày thì ánh mắt cô bỗng dừng lại ở một tấm bia không có gì nổi bật: “Mộ của áinữ Thủy Triệu Đồng”. Cái tên này nghe quen quen, cô ta là ai nhỉ?
Bia ghi rõ năm sinh năm mất: 1997 - 2008; Tính ra cô bé nàymới 11 tuổi, đã chết được 2 năm.
Thiêm Trúc bỗng choáng váng. Chiều qua cô đã gặp một bé gái11-12 tuổi, mắt to tròn, hơi gầy, tên là Thủy Triệu Đồng! Hay là trùng họ tên?Không thể!
Cô từ từ bước ra đường cái. Không biết nên hỏi ai. Nếu cho rằngmọi việc xảy ra ở khách sạn đều là hành vi của con người, thì lúc này đúng làcô đã gặp ma!
Trở về thị trấn, Thiêm Trúc đứng trên phố tỉ mỉ quan sát từngngười qua lại. Bà già đã từng chỉ đường cho cô, bây giờ đang đẩy xe nôi. Cô bướcđến hồi hộp hỏi: “Bà còn nhớ tôi không?\"
Bà già dừng lại nhìn cô, rồi lắc đầu.
“Cách đây một tuần tôi và... đã hỏi đường bà.”
\"Thế à?\"
\"Xin hỏi, bà họ gì ạ?\"
\"Tôi? Họ Mễ!\"
\"Quý danh của bà?”
Bà ta lưỡng lự, rồi nói: “Cô hỏi để làm gì?”\"Tôi...\" Thiêm Trúc chẳng biết nói sao.
Bà ta lắc đầu nói: “Tên tôi xấu lắm...” Nói rồi bà ta đẩy xenôi bước đi.
Thiêm Trúc chưa chịu thôi, tiếp tục nhìn khắp phố. Ngay bêncạnh cô là xưởng sửa chữa cơ khí, một chiếc ôtô màu trắng chạy đến đỗ trước cửa,người lái xe trạc ngoài 30 tuổi chui ra, rảo bước vào xưởng, Thiêm Trúc vộinói:
\"Anh ơi...\"
Anh ta dừng lại nhìn cô, chưa rõ cô cần gì.
Thiêm Trúc: “Anh tên là gì?”
Anh tạ ngạc nhiên: “Cô hỏi tôi à?\"
Thiêm Trúc: “Vâng. Tôi thấy anh rất giống một người bạn họccấp II với tôi...”
Anh ta mỉm cười: “Tôi giống bạn học cấp II của cô ư? Tôi ítra cũng hơn cô 20 tuổi đấy!\"
Thực ra trông anh ta chỉ hơn Thiêm Trúc 10 tuổi là cùng.
Thíêm Trúc: “Thì anh cứ nói tên xem nào?\"
Anh ta đáp: “Tôi là Vương Hiển Đông!”
Thiêm Trúc: “À... tôi nhìn nhầm, xin lỗi anh.”
Anh ta nói: “Không sao. Chứng tỏ trông tôi quá trẻ.” Anh tavừa nói vừa bước vào xưởng, gọi: “Anh Dương ơi, sửa giúp tôi bộ côn...”
Thiêm Trúc rảo bước, cô lại đi ra khu mộ ở ven thị trấn. Côbắt đầu tìm từ phía tây nam. Không tìm thấy cái tên ấy.
Rồi cô lại sang phía đông nam, nhìn thấy một tấm bia khá to,bên trên viết “Mộ của người chồng thân yêu Vương Hiển Đông; năm sinh năm mất:1964 - 1993”.
Mặt trời chiều đang dần khuất sau núi, ánh sáng bỗng trở nênmong manh, những con dơi trong rừng cây bắt đầu vù vù bay ra. Lúc này là thờikhắc tận cùng của một ngày Thiêm Trúc vẫn đứng ngây trước ba chữ “Vương HiểnĐông\" trên tấm bia; “Vương Hiển Đông” cũng lặng lẽ nhìn cô như đang nói:tôi ít ra cũng hơn cô 20 tuổi.
Đêm. Thiêm Trúc nằm trên giường không ngớt trở mình trằn trọc.Cô ngờ rằng mình không thể trở về Bắc Kinh được nữa. Lúc đó bia mộ của cô cũngdựng ờ bãi tha ma ven thị trấn này; liệu cô có thể lại xuất hiện trong thị trấnkhông?
Đêm khuya, cô văng vẳng nghe thấy tiếng bà chủ nhà trở về.Bà ngồi gian ngoài dùng bàn tính tính toán tiền nong, sau đó tắt đèn, đi nghỉ.Thiêm Trúc thấy căng bụng muốn đi vệ sinh, bèn xuống giường, khoác áo đi ra.
“Bác đấy à?”
“Cô chưa ngủ ư?”
“Chưa.”
“Tôi không làm cô thức giấc đấy chứ?”
“Không ạ, cháu muốn đi vệ sinh.”
“Bật đèn lên kẻo vấp ngã.\"
“Không cần ạ.”
Nhà vệ sinh đặt bên ngoài. Xong xuôi, cô quay vào, nhẹ nhàngđi qua gian ngoài của bà chủ rồi bước đến cửa gian trong, cô dừng lại hỏi: “Bácvẫn chưa ngủ à?”
“Chưa. Hôm nay làm mệt quá, lưng đau...”
“Cháu muốn nói một chuyện này, bác đừng sợ...”
\"Cháu càng nói thế thì tôi càng sợ đấy!”
“Hôm qua cháu ra phố, gặp một bé gái tên là Thủy Triệu Đồng,hôm nay cháu nhìn thấy bia mộ ghi tên nó ở bãi tha ma tây bắc thị trấn. Cháuquay về, gặp một anh lái xe tự nói tên là Vương Hiến Đông, sau đó cháu chạy rabãi tha ma xem, thì lại nhìn thấy bia mộ ghi tên anh ta. Thế thì...”
Nói đến đây Thiêm Trúc nín bặt. Cô nhận ra bà chủ quán chỉim lặng. Lúc này không nhìn thấy sắc mặt của bà ta, chỉ mơ hồ nhìn thấy đôi mắtcủa bà chớp sáng trong đêm tối. Cô chăm chú nhìn hai đốm sáng ấy, tim thình thịchđập như điên. Cứ thế rất lâu, Thiêm Trúc im lặng, bà chủ cũng không nói gì. Rấtkhông bình thường. Thiêm Trúc không chịu nổi nữa, cô run run hỏi: “Bác ơi...bác tên là gì?”
Bà ta bỗng cười vang. Thiêm Trúc bủn rủn ngồi sụp xuống đất.Bà ta vừa cười vừa nói: “Cô đã ờ chỗ tôi ngần ấy hôm, bây giờ mới nhớ ra cần phảihỏi tên tôi à?” Thiêm Trúc tì tay vào tường, cô cảm thấy đã đến ngày tận thế.
Bà ta vẫn cưòi: \"Đừng hỏi làm gì. Cừ gọi tôi là bác haylà cô cũng được. Yên tâm, ngoài đó không có bia mộ của tôi đâu.”
Bà ta vẫn không nói ra họ tên! Thiêm Trúc nghĩ bụng, rất cóthể hôm nay mình đã nhìn thấy tấm bia của bà ta rồi!
Bà chủ không cười nữa, giọng có vẻ nghiêm túc: “Cô có thểnghi ngờ cả tôi! Cô đã ở với tôi, nếu tôi là ma thì tôi đã hại cô chết rồi!”
Thiêm Trúc thấy bà ta nói cũng có lý. Đang sợ nổi gai ốc, côdần bình tĩnh trở lại.
Bà ta lại nói: “À, tôi còn chưa xem chứng minh thư của cô.Cô tên là gì nhỉ?\"
Thiêm Trúc hơi do dự, rồi nói: “Khúc Thiêm Hương...”
Bà ta im lặng một lúc, rồi bỗng nói giọng rất bí hiểm:\"Ngủ đi! Thiêm Trúc! Ngày mai cô nên trở lại khách sạn...”
Chương 49 : KHÚC THIÊM TRÚC VÀ TRƯỜNG THÀNH

A A A B

Trở lại hiện trường ngày 12 tháng 12, Trường Thành giết hạiHồ Tiểu Quân.
Tiểu Quân quá nông nổi. Trường Thành thì cho rằng cái thị trấnnhỏ ở tây nam truyền thuyết nói đến rất hấp dẫn cô, thế là anh đi theo cô từ TầnThị đến đó. Anh không ngờ Tiểu Quân lại đến tìm cái đáp án trời ơi đất hỡi ấy.
Đến thị trấn Đa Minh, màn sương dày đặc khiến Trường Thànhcó linh cảm chẳng lành. Nhất là sau khi Tiểu Quân vào khách sạn, cô sốt sắng chụpảnh với anh ngay, khiến anh rất nghi hoặc. Chụp rồi, cô lại chụp lại. Tấm ảnhthứ hai bị hỏng, cô nói tấm ảnh thứ nhất chấp nhận được, nên thôi không chụp nữa...
Sau đó Tiểu Quân đi tắm, tắm rất lâu, Trường Thành nằm trêngiường kê sát cửa sổ ngủ say.
Không rõ sau đó bao lâu anh bỗng thức dậy, nghe thấy một giọngnữ lạ: \"Chào anh.”
Có thể nói lúc đó Trường Thành rất điềm tĩnh, anh nghĩ ngayrằng có thể trong nhà này đặt dàn máy và truyền âm thanh đến chỗ anh. Anh im lặng,chờ đối phương nói tiếp. Đúng thế.
\"Bây giờ các người đã bị tách ra, cô ấy và anh đềukhông thể nghe thấy nhau nói gì. Các người đến đây du lịch, lúc này các ngườiđang ở tầng 18 dưới lòng đất. Nếu anh muốn ngắm cảnh địa ngục, nếu anh không sợ,thì bây giờ anh có thể ra theo lối cửa sổ để nhìn. Tôi sẽ mở chấn song sẳt giúpanh và luôn ở đây chờ anh.”
Trường Thành vẫn nín lặng. Anh tin rằng đối phương không nóidối, anh đã ngửi thấy mùi chết chóc tràn vào từ ô cửa sổ, từ sàn nhà, từ tườngvách, và thấm vào tận xương tay anh. Giọng đối phương có nét lúng túng, khôngthật tự tin mình chiếm ưu thế; hình như cô ta đang ở dưới địa ngục thật. Đốiphương tiếp tục ngập ngừng, nói năng rườm rà: “Xem ra anh không mấy hứng thú,tôi nói tiếp vậy. Tuy chúng tôi không chi tiền lộ phí để các người đi ngàn dặmđến đây, tuy trên kia là nhà nước pháp quyền, nhưng không ai có thể phát hiệnra cái thế giới địa ngục này; dù mất điện thì chúng tôi vẫn nhìn thấy rõ từng cửchỉ của các người... Tôi mong, nếu anh không phải đồ ngu thì anh hãy nghe kỹ từngcâu nói sau đây của tôi: trong hai người, có một người phải chết!”
Trường Thành run bắn, anh nghĩ ngay rằng chắc Hồ Tiểu Quânđã phạm vào một điều cấm kỵ hoặc xúc phạm một thế lực nào đó, bây giờ họ trảthù tàn khốc.
Giọng nữ tiếp tục nói: “Bạn gái anh nhận được tấm ảnh cướima, sau đó dẫn anh đến đây để tìm đáp án về việc sinh tử của hai người. Thực rađó là ảnh chụp một đôi trai gái lần trước đã đến đây tìm cái đáp án ấy. Bất kỳđôi trai gái nào đến đây, đều phải chết một người; đó là đáp án! Tôi không ámchỉ gì cả, tôi chỉ cho anh biết một sự thật: những người từng chết ở đây đều lànữ, lần này nếu bạn gái anh không chết thì anh phải chết, tôi cam đoan rằng anhkhông thể sống đến khi trời sáng.”
Đầu óc Trường Thành như đông cứng. Bây giờ anh mới biết mụcđích của Tiểu Quân đưa anh đến đây để làm gì. Nhưng bây giờ chuyện đó khôngquan trọng nữa, mối nguy đang ở ngay trước mặt. Tâm lý sợ chết khiến anh tiêutan ý nghĩ kháng cự, chỉ còn lại bản năng sinh tồn. Anh lập tức nghĩ luôn: nếuanh để cho Tiểu Quân chết thì cô ấy nên chết như thế nào.
“Yên tâm, cô ấy sẽ không đau đớn gì hết.” Nói đến đây giọngđối phương run rẩy, líu lưỡi, rất không bình thường.
“Tầng trên của tủ áo có một viên thuốc mê và xi-lanh thuốc độc;lát nữa gặp bạn gái, anh hãy tìm cách cho cô ta uống, cô ta sẽ bất động. Sau đóanh dùng bệ bơm tiêm nạp sẵn thuốc độc Cyaniding, anh tiêm cho cô ấy, chưa đầymột phút sau cô ấy sẽ ra đi êm ái... Ở Trung Quốc, chết êm ái là hợp pháp,không có ai được hưởng ưu đãi như thế đâu. Cũng có nghĩa là cô ấy gặp may mắn.Tôi cũng hiểu rằng anh rất đau khổ. Từ giờ đến trước lúc trời sáng, anh buộc phảilựa chọn. Tôi nói thêm câu này: nếu anh không để cô ấy chết thì anh sẽ không đượcchết êm ái. Anh sẽ chết ra sao? Chúng ta sẽ cùng xem băng hình.”
Tivi tự động bật lên, màn hình âm u. Trường Thành nhìn xungquanh, thấy một bức tường, nhưng không thấy người phụ nữ kia. Màn hình chiếu 18cảnh một con hắc tinh tinh bị thảm sát, vô cùng rùng rợn dã man. Xong xuôi,tivi lại tự động tắt, căn phòng lại chìm trong bóng tối vô tận.
Giọng nữ lại tiếp tục vang lên: “Tôi tin rằng anh sẽ khôngchọn bất cứ cách chết nào. Được, tôi tạm lui. Anh tự biết mình nên làm gì.” Giọngnói đó biến mất. Trường Thành dần bình tĩnh trở lại, đờ đẫn suy nghĩ xem đâychuyện gì? Nhưng anh lập tức kết luận mình không thể hiểu nổi, giống như đứa béở nhà trẻ đứng trước một đề toán bậc đại học. Anh không thể lãng phí thời gian!Anh đứng dậy lần mò, bước đến tủ áo... quả nhiên sờ thấy thuốc mê và xi-lanhthuốc độc. Tim anh thắt lại.
Rồi anh run run cầm viên thuốc bước đến tủ lạnh, thấy lon nướcngọt Vương Lão Cát mà Tiểu Quân vẫn thích uống. Anh định bật nắp, rồi lại đặtxuống, nghĩ ngợi. Anh sờ thấy chai nước khoáng mà Tiểu Quân đã mua. Anh mở nắprồi thả viên thuốc vào, sau đó đậy lại, lắc thật mạnh. Thực ra không cần lắc vìtay anh đang run ghê gớm, thuổc đã tan dễ dàng.
Sau đó anh ngồi nghệt trên giường, nghĩ ngợi. Giọng nữ ấynói: một trong hai người phải chết, cũng tức là ai chết cũng được. Rất có thể kẻbí hiềm này cũng đã nói như thế với Tiểu Quân... Liệu Tiểu Quân sẽ lựa chọn nhưthế nào?
Chẳng rõ sau đó bao lâu, trong bóng tối, Trường Thành bỗngnghe thấy Tiểu Quân gọi anh. Anh run rẩy, nói: “Sao rồi?\" Anh ngờ rằng sauđây Tiểu Quân sẽ cầm cho anh lon nước, giả vờ tử tế bảo anh hãy uống đi. TrườngThành không nghĩ nhiều nữa, anh chờ xem Tiểu Quân nói gì. Con mụ bí hiếm kiađang ẩn nấp ở đâu đó, theo dõi anh và Tiểu Quân. Bây giờ anh phải giấu mình,đưa Tiểu Quân vào thế bị động. Anh biết quá rõ, cả về tuổi đời, về chỉ số IQ, vềkinh nghiệm trường đời, Tiểu Quân đều không thể bằng anh. Anh nắm chắc phần thắng.
Tiểu Quân nói có một giọng nữ bảo cô hãy làm hại anh, cô nóidù chết cô cũng không thể làm thế...
Chính Trường Thành cũng không hiểu nổi tâm trạng anh lúc nàylà gì. Đành vậy, ngay Tiểu Quân cũng đã nghĩ thế thì cứ tùy cô ấy vậy. Anh cũngcó tính đến khả năng chạy trốn. Nếu không thử hành động, cứ thế này chấp nhận đểcho con mụ kia lấy mạng bạn gái anh thì quá oan uổng. Dù sao, kết cục xấu nhấtlà Tiểu Quân chết, anh không chết, thế thì tại sao không cố cưỡng lại một phen?
Nhưng khi anh dắt Tiểu Quân đi ra khỏi phòng thì không thấykhách sạn đâu nữa, tất cả như một cái thùng sắt khổng lồ tối đen, Trưòng Thànhhiểu ngay dù cố nữa cũng chỉ là vô ích. Cả hai lại trở vào phòng 109. Anh đưachai nước khoáng cho Tiểu Quân uống, cô lập tức mềm nhũn nằm vật ra...
Hồ Tiểu Quân đã chết, Trường Thành ném bộ bơm tiêm xuống, ômchoàng Tiểu Quân khóc nức nở.
Lát sau anh ngẩng đầu nói vọng lên: “Cô ấy đã chết! Thả tôira về đi!’
Giọng nữ lạnh buốt lại vang lên trong bóng tối: “Các ngườiphải làm đám cưới ma đã!”
Trường Thành kéo vạt áo lau nước mắt, đờ đẫn.
Đối phương tiếp tục: “Ta sẽ là người làm chứng cho! Ta tênlà Khúc Thiêm Trúc!”
Bóng tối vô tận. Trường Thành không thể nhìn thấy ai trước mặt,tất nhiên càng không thể biết ai là kẻ chủ mưu bày đặt ra tất cả. Anh mới chỉbiết một tên người: Khúc Thiêm Trúc.
Anh bình tĩnh trở lại, hỏi: \"Ngươi là ai?\"
Giọng nữ ấy bỗng òa khóc nức|nở, hệt như anh lúc nãy. Tiếngkhóc thảm thiết, đớn đau đến cùng cực. Trường Thành hoang mang không hiểu rasao.
Kẻ ấy khóc lóc rất lâu, rồi mới nghẹn ngào nói: “Tôi cũngnhư các người, tôi từ Bắc Kinh đến đây... tôi xin lỗi...\"
Trường Thành ngắt lời: “Ngươi ra đây ! Ngươi có ra đượckhông? Hai bên nói chuyện trực tiếp!”
Giọng nữ lại vang lên: “Anh chờ một lát.”
Trường Thành bỗng thấy chóng mặt, lát sau mới trở lại bìnhthường. Căn phòng bỗng sáng lòa, lại có điện. Có tiếng giọng nữ: “Mở cửa chotôi!”
Trường Thành sợ hãi nhìn Tiểu Quân. Hình như da dẻ cô còn hồnghào hơn trước, sắc mặt cũng rất an lành. Lúc này anh không mấy buồn bã, chỉ thấykinh hãi và lo âu, hình như anh nhìn thấy người nhà Hồ Tiểu Quân với những nétmặt căm hờn đang muốn ăn tươi nuốt sống anh, nhìn thấy đám đông ghê tởm tránhxa anh, nhìn thấy cái huy hiệu trên mũ quan tòa và những họng súng lạnh lùngchĩa vào anh...
Không dám nhìn Tiểu Quân nữa, anh bước ra mở cửa, nhìn thấykhung cảnh vẫn bình thường như trước, và một cô gái trông rất thiểu não đứngtrước cửa nhìn anh bằng ánh mắt bi thương.
“Tôi là Khúc Thiêm Trúc.”
Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Trường Thành là giết luôn kẻnày - cô ta là nhân chứng vụ việc.
Cô ta đứng nép sang bên, tránh không nhìn vào cái xác Hồ TiểuQuân. Cô ta nói: “Chúng ta sang gian bên nói chuyện được không?”
Trường Thành đi theo, cô ta sang phòng 108, nhìn thấy các thứthiết bị điều khiển. Cả hai chỉ đứng nói chuyện. Khúc Thiêm Trúc run run kể lạitất cả mọi tình tiết. Trường Thành nhìn ra cửa sổ, ngoài kia vài ánh đèn lelói, anh chỉ im lặng. Anh không quan tâm mọi chuyện ở đây do ai tạo ra, đến nayđã có bao nhiêu người bỏ mạng, sau đây sẽ có bao nhiêu người chết. Anh chỉ quantâm một vấn đề: tiếp theo sẽ ra sao đây?
Bây giờ anh đã là kẻ sát nhân. Từ bé đến giờ anh chưa từngthực sự đánh nhau với ai; thế mà hiện nay chỉ sau một đêm anh đã biến thành tộiphạm giết người. Khi anh và Tiểu Quân từ Bắc Kinh đến thị trấn Đa Minh, không hềđể lại một dấu hiệu gì. Anh không muốn trở về Bắc Kinh nữa, anh sẽ ở lại ĐaMinh, nếu có động tĩnh gì thì anh sẽ trốn vào rừng núi, sống trọn đời như mộtcon thú hoang. Chỉ cần sống là được.
Khúc Thiêm Trúc: “Nào, bây giờ đi chụp ảnh!”
Đây là trình tự, muốn sống thì bắt buộc phải làm. TrườngThành ngoan ngoãn chấp nhận.
... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 18
•Tổng: 113 / 114 / 78436