Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59163663
Visits Today: 7070
This Week: 641848
This Month: 11158109

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

iấy đã quăn hết cả. Vẻ ngoài nhầu nhĩ của nó khiến Thiêm Trúc cảm thấybi ai, hình như nghe thấy bao oan hồn đang rên rỉ khóc trong khách sạn này. Côcòn rất nhiều ký ức cần làm rõ, còn rất nhiều câu hỏi cần giải đáp. Nhưng thôi,không nghĩ nhiều nữa, cô phải nắm vững các trình tự trước khi anh chàng ngườiĐông Bắc này rời đi.
Anh ta lại nói: “Các đôi trai gái đến đây, chỉ có thể ởphòng 109.”
Thiêm Trúc hỏi: “Nhân viên ở đây đều là đồng bọn với anh à?”
Anh ta bật cười: “Cô nên hỏi là ‘đồng bọn với chúng ta à’ mớiđúng! Nhưng tôi cho cô biết: tôi đã từng thăm dò họ, hình như họ chẳng biết gìcả, không rõ họ không biết thật hay chỉ giả vờ không biết.”
Thiêm Trúc gần như loạn óc, giờ đây dù cô muốn gì thì cũngchỉ bế tắc. Dừng một lát, cô lại hỏi: “Anh còn dặn dò gì nữa không?”
“Sau đây cô phải chụp với bạn trai cô một tấm ảnh.”
“Chụp ảnh?”
“Ảnh cưới ma!”
Thiêm Trúc rùng mình. Dù cái chết của Triệu Tĩnh là bất đắcdĩ, thì cô cũng không bao giờ muốn cùng anh chụp ảnh cưới ma. Cô rất buồn, saunày cô sẽ phải cố quên đi để sống cho yên ổn. Với cô, cái nghi thức nửa sống nửachết ấy thật quái dị và kinh khủng, tuyệt đối không thể hiện lòng chung thủyhay sự vĩnh hằng, mà nó chỉ thể hiện sự bệnh hoạn của một thứ tình cảm bệnh hoạn.Huống chi, chính tay cô đã giết Triệu Tĩnh, bây giờ cô lại làm đám cưới ma vớianh, đâu phải đám cưới của một cặp đôi mà là đám cưới của một kẻ giết người vàchính nạn nhân…
Cô không hiểu tại sao họ lại ép cô phải chụp ảnh cưới ma vớiTriệu Tĩnh. Chính cô đã bị tấm ảnh chụp anh chàng người đông bắc này với cô bạngái thu hút đến nơi này, sau đây ảnh cưới ma của cô và Triệu Tĩnh cũng sẽ lantruyền và dụ một đôi trai gái khác đến…
“Tôi không chụp ảnh cưới ma, được không?”
“Không!” Anh ta nói chắc như đinh đóng cột: “Trời sắp sáng rồi,chúng ta đi nào!”
Thiêm Trúc ngồi im. Anh ta ngoảnh nhìn cô, rồi nói: “Đinào!”
Lúc này cô mới đứng dậy đi theo anh ta sang phòng 109.
Triệu Tĩnh vẫn nằm trên giường, khuôn mặt nhô lên càng rõhơn. Anh chàng người Đông Bắc bước vào toilet kéo cái gương, lộ ra một nútcông- tắc.
“Để tiện làm việc, ở đây cũng bố trí công – tắc điều khiểnphòng lên xuống.” Rồi anh ta ấn nút. Thiêm Trúc cảm thấy chơi vơi chóng mặt, côvội thầm đếm 1, 2, 3, 4, 5, 6… chừng 18 giây sau đó thì cảm giác này mới hết.Tính theo tốc độ bình thường của thang máy là một giây/ ba mét, thì phòng này sẽxuống sâu 54 mét! Tương đương ngôi nhà 18 tầng! Sâu dưới đất 1 tầng, chẳng phảiđịa ngục là gì?
Căn phòng 109 xuống đến đáy rồi, anh ta bước đến bên xác TriệuTĩnh.
Thiêm Trúc không nén nổi, hỏi: “Làm gì thế?”
“Cõng anh ta đến hiện trường đám cưới.”
Thiêm Trúc toàn thân nổi da gà: “Hiện trường… ở đâu?”
“Lát nữa cô sẽ biết.”
Anh ta lật tấm vải che Triệu Tĩnh ném xuống đất, Thiêm Trúclại nhìn thấy anh: khuôn mặt vẫn trắng trẻo, các múi cơ trên người hình như hơichùng xuống.
Anh chàng người Đông Bắc hỏi: “Chắc anh ta tập thể hình, phảikhông?” Thiêm Trúc im lặng.
Anh ta lẩm bẩm: “Khổ thân tôi rồi…” Anh ta nắm hai chân TriệuTĩnh lôi xuống đất, rồi kéo hai tay anh ta, dựng anh ta ngồi tựa vào thành giường;tiếp đó anh ta xoay lưng lại, đổi tay, và cõng Triệu Tĩnh lên: “Đi thôi!”
Thiêm Trúc như tê dại, đi theo anh ta ra khỏi phòng 109. Bênngoài tối đen, cô không biết đây là nơi nào, vì rất sợ lạc đường, cô đành theosát anh ta.
Họ đi đến một căn nhà tối om. Anh ta đẩy cửa thật mạnh bướcvào, buông Triệu Tĩnh xuống đất như thả một cái bao gạo.
Rồi anh ta sờ công-tắc đèn bật lên. Bóng đèn tròn, chỉ khoảng60w, ánh sáng vàng nhờ nhờ. Thiêm Trúc có thể nhận ra đây là căn nhà quá cũ kỹ,bên cạnh có gian xép tường đất, cửa đặt vài thứ nông cụ.
Cô từ từ bước vào, và trợn mắt, cứ như đang bước vào tấm ảnhcưới ma! Anh chàng người đông bắc đang ngồi phệt dưới đất thở hồng hộc. ThiêmTrúc nhìn khắp căn nhà, rồi lại nhìn cái xác Triệu Tĩnh. Tư thế anh rất kỳquái: đầu nghẹo sang bên, một chân duỗi một chân co.
Cô hỏi anh chàng người người đông bắc: “Anh tên là gì?” Anhta ngẩn người, rồi đáp: “Sau khi sự việc kết thúc, chúng ta không ai quen ai nữa,tôi không thể cho cô biết.” Thiêm Trúc hiểu ngay: anh ta cũng như cô, đều làhung thủ giết người, anh ta không thể cho cô biết họ tên của mình.
Anh ta nói tiếp: “Trong cái hòm kia có quần áo, sẽ lấy ra;cô tự thay trang phục, tôi mặc quần áo cho bạn cô.” Thiêm Trúc nhìn sang bên,thấy một cái hòm cũ kỹ bốn góc bịt đồng, ở giữa có ổ khóa. Cô bước lại mở nắphòm, lấy các thứ ra: mũ phớt đen, áo chẽn nam đỏ sẫm, áo dài nam màu đen, mộtđôi ủng, một bông hoa hồng và cành lá đen; bộ áo dài nữ tay áo thụng, váy dàiđen thêu viền vàng, một cái đai thất tinh tựa như cái mũ đội khi diễn tuồng cổ,hai dải lụa dài đỏ sẫm, một đôi giày thêu mũi nhọn, một bông hoa hồng cành láđen dành cho cô dâu…
Anh chàng “vô danh” kia không ngớt nhìn Thiêm Trúc, vẻ mặtnhư cố nén một nét cười: “Cô em ạ, tôi cho rằng ở đây đã chụp rất nhiều ảnh cướima, toàn là nam giới cưới ma nữ; hôm nay là lần đầu cô dâu cưới chồng đã chết.”
Thiêm Trúc đương nhiên hiểu anh ta nói gì, nhưng mặc kệ, côđang nhớ đến một chuyện khác. Từ lâu đã nghe nói trên mạng lan truyền một tấm ảnhcưới ma rất ghê rợn, tấm ảnh cưới ma mà cô nhận được chỉ là ảnh anh chàng ĐôngBắc này và cô bạn gái, nhưng chắc chắn tấm ảnh ban đầu là có thật. Có phải nóđã được chụp ở chính căn nhà này không? Khi cô và Triệu Tĩnh đến, đã hỏi anhlái xe tắc-xi, anh ta nói địa chỉ cũ của nơi cưới ma chính là khách sạn hiệnnay, nhà cũ đã dỡ bỏ rồi. Bây giờ xem ra nó vẫn tồn tại, nhưng nằm dưới lòng đất!Băng hình ở khách sạn nói “có lẽ Diệp Tử Mi bị Vương Đức Hải giết”, nhưng “lờithoại” của anh chàng người Đông Bắc nói lúc nửa đêm lại là “Đức Hải và Tử Mi phạmđiều đại kỵ, hậu quả là Tử Mi phải chết…” Dù sự thật là thế nào, thì ở đây vẫnchập chờn những oan hồn không tan, có phải các oan hồn đang ở một không giankhác đã thao túng tất cả không? Nếu không, tại sao cái chuỗi chết gối đầu này lạitinh vi chuẩn xác đến thế, và không ai biết nó bắt đầu từ đâu và sẽ kết thúc ởđâu… Nếu nói không phải tại các oan hồn mà là có những kẻ giấu mặt đang thaotúng, vậy chúng làm thế vì mục đích gì? Các đôi nam nữ đến từ mọi miền, các oanhồn không hề quen biết, vậy mối hận thù của chúng bắt nguồn từ đâu? Không saohiểu nổi.
Anh chàng vô danh không ngồi nghỉ nữa, anh ta đứng dậy, nói:“Cô thay quần áo đi. Tôi ra ngoài mười phút.” Rồi anh ta bước ra, đóng cánh cửagỗ lại. Thiêm Trúc nhìn đám quần áo cũ kỹ, nghĩ bụng, chắc là những thứ màVương Đức Hải và Diệp Tử Mi đã mặc cách đây trăm năm, lúc này vẫn bốc mùi tangtóc. Cô không dám mặc.
Cô nhìn sang Triệu Tĩnh, anh vẫn nằm đó chân co chân duỗi, đầunghiêng sang một bên. Cô nhớ đến căn phòng tân hôn của hai người đã bố trí xongxuôi chỉ chờ hơn chục ngày nữa sẽ làm đám cưới, hai hàng nước mắt tuôn lã chã.Không do dự thêm nữa, anh ta sắp quay vào. Cô vội lau nước mắt, cởi áo ngoài, cởigiày, mặc bộ đồ nữ lên, chân xỏ giày thêu hoa, chụp lên đầu cái đai kỳ quái.Bây giờ cô đã biến thành cô dâu trong tấm ảnh cưới ma. Cô định ra soi gươngnhưng rồi lại thôi. Cô không muốn nhìn mình nữa.
Anh chàng kia nhanh chóng quay vào, nhìn cô rồi hỏi: “Cô haylà tôi mặc cho anh ấy?”
Thiêm Trúc khẽ đáp: “Để tôi.”
Đôi chân Triệu Tĩnh như hai khúc gỗ, cô chật vật lắm mới mặcđược bộ áo dài cho anh. Anh kia bước đến đỡ Triệu Tĩnh lên để Thiêm Trúc choàngnốt áo chẽn, đội mũ phớt. Cô lén nhìn cái xác, trông rất khác với Triệu Tĩnh mọingày.
Rồi anh kia đem một cái giá gỗ và dây thừng đến, nói: “Anhchàng trước tôi đã buộc bạn gái tôi như thế này rồi dựng lên.”
Anh ta lật úp Triệu Tĩnh, buộc cái giá gỗ vào người anh, sauđó dựng tất cả đứng lên. Phía dưới giá gỗ có để tam giác đỡ, cái xác, nhìn thẳngvào ống kính. Nước mắt cô bỗng tuôn trào.
Anh kia hơi khó chịu, nói: “Em hãy chịu khó, nếu không thìchụp sao được? Tôi còn phải về miền Đông Bắc. Tôi đợi cô em hơn chục ngày rồi đấy!”
Thiêm Trúc nhìn vào ống kính, vẫn không kìm được nước mắt. Anhta bước ra ngồi lên cái hòm cổ, châm thuốc hút trông rất đáng sợ.
Thiêm Trúc khóc một hồi, rồi lau nước mắt, nói: “Được rồi…anh chụp đi!”
Anh ta tắt thuốc lá, bước đến máy ảnh, làm vài thao tác chỉnhtrang, rồi giật miếng da che ống kính “xạch!” một cái. Sau đó nói: “Thay quầnáo đi!” rồi anh ta ra ngoài.
Thiêm Trúc nhanh chóng trút bỏ bộ quần áo xúi quẩy ấy, rồi mặcđồ của mình.
Khi người kia trở vào thì cô đã gỡ Triệu Tĩnh ra và cũngthay xong quần áo. Anh ta nói: “Bây giờ tôi hướng dẫn cô sử dụng cái máy ảnhnày để cô chụp cho đôi trai gái tiếp theo.”
Điều khiển cái máy ảnh cổ lỗ này còn phức tạp hơn cả máy ảnhkỹ thuật số. Nhưng rồi Thiêm Trúc cũng vẫn nắm được.
Anh ta lấy phim ra, dẫn Thiêm Trúc sang gian nhà phụ kề bên,đóng cửa lại rồi bật cái đèn đỏ trông hơi rờn rợn. Cô đã nhìn rõ cái buồng tốicũ kỹ này. Sau đó anh ta vừa thao tác vừa giảng giải các bước. Tấm ảnh cưới macủa cô chụp với Triệu Tĩnh dần dần hiện ra dưới ánh sáng âm u quái dị. Cô bỗngcảm thấy hình như nhìn thấy Vương Hải Đức và Diệp Tử Mi.
Tráng phim rửa ảnh ngốn mất gần một tiếng đồng hồ. Anh chàngĐông Bắc treo ảnh lên hong khô. Rồi nói: “Việc này đã xong. Đi thôi!” Anh ta dẫnThiêm Trúc sang gian chính, lại cõng Triệu Tĩnh lên, nói: “Về!”
Thiêm Trúc đi theo sau, hỏi nhỏ: “Sau đây phải làm gì nữa?”
“Giải quyết cái xác.”
Cô kinh ngạc: “Giải quyết ra sao?”
“Khách sạn có cả thảy 32 phòng, ngoài phòng 109 và phòng sátvách ra, các phòng khác đều dùng để chứa xác chết.”
Thiêm Trúc giật mình kinh hãi! Khách sạn này đã chứa baonhiêu cái xác rồi?
Anh ta nói tiếp: “Chúng ta sẽ thử đẩy các cửa, cửa nào đẩyra được thì xếp cái xác của bạn trai cô vào phòng đó, đóng cửa lại là được. Sẽcó người khác xử lý sạch sẽ không còn một hạt bụi. Anh chàng trước tôi đã dặntôi như thế. Đôi trai gái đến sau, dù ai giết ai, cũng đều giải quyết kiểunày.”
Thiêm Trúc ấp úng nói: “Tôi đem xác bạn tôi đi được không?”
Anh ta đáp: “Không được!” Rồi anh ta bổ sung. “Giả sử cho côđem về thì cô sẽ giải quyết ra sao?”
Đúng thế, nếu Thiêm Trúc đem xác Triệu Tĩnh về, cô sẽ giấu ởđâu?
Cõng cái xác Triệu Tĩnh vạm vỡ là một việc thật sự quá sức;anh chàng Đông Bắc cõng xác vào phòng 109 đặt lên giường, anh ta chống tay vàotường thở hồng hộc. Lát sau mới nói có vẻ hơi khó chịu: “Cô đừng đợi tôi nữa, ấnnút để lên đi!”
Thiêm Trúc vội vào toilet ấn cái nút cũ kỹ giấu sau cáigương. Gian phòng từ từ đi lên.
Sau 18 giây, nó đã trở về vị trí ban đầu. Thiêm Trúc nhìn rangoài thấy trời vẫn còn tối.
Cô bỗng hỏi: “Hai cô nhân viên kia đâu?”
“Chắc là đang ngủ.”
“Họ ngủ ở đâu?”
“Tôi không biết.”
Thiêm Trúc không nói gì nữa.
Anh ta thở dài: “Ai gặp tình huống này tức là mấy đời vôphúc! Tuy nhiên người ta cõng toàn là xác nữ, tôi thì…”
Thiêm Trúc hiểu ý anh ta là: nếu Triệu Tĩnh giết cô, anh tachỉ phải cõng xác cô, nhẹ cân, thì dễ chịu hơn nhiều… Nhưng cô chỉ im lặng.
Anh ta ra ngoài để kiểm tra từng phòng, lát sau chửi đổng mộtcâu rồi quay lại. Xem ra các phòng đều khóa chặt.
Anh ta lại cõng xác Triệu Tĩnh ra, Thiêm Trúc đi theo lên tầngtrên. Tầng trên rất yên tĩnh, hành lang cũng trải thảm đỏ sẫm, dày và êm. Anhta đặt cái xác xuống, tiếp tục đi từng phòng 201, 202, 203… đến phòng 209 thì“két” một tiếng cửa mở ra.
Anh ta thấy vui vui, nhưng con tim Thiêm Trúc thì đau thắt.Cô không thể đi khỏi đây, cô buộc phải ở lại chờ đôi trai gái khác, Triệu Tĩnhthì nằm ở gian trên này…
Anh ta lại cõng cái xác lên, đi vào phòng 209. Lát sau anhta thò đầu ra nói nhỏ: “Tôi phải khóa cửa, cô có muốn nhìn mặt anh ấy lần cuốikhông?”
Thiêm Trúc sững sờ, không biết có nên vào nhìn Triệu Tĩnh không,cô rất sợ sẽ nhìn thấy nét oán hận trên khuôn mặt anh. Đó sẽ là cơn ác mộng đồnghành suốt đời cô.
Anh ta hỏi lại: “Tôi khóa nhé?” Thiêm Trúc hoang mang gật đầu.Anh ta bèn khóa cửa lại. Sau đó bước đến nhìn sắc mặt cô, đưa cho cô cái chìakhóa, nói: “Đây là chìa khóa phòng điều khiển 108, cô có thể ra vào thoải mái.Tôi đã làm xong việc cần làm, tôi đi đây.”
Thiêm Trúc bỗng rất sợ hãi nhìn quanh bốn phía, không biết địnhtìm cái gì, cuối cùng cô nhìn đối phương với ánh mắt nài nỉ, khẽ nói: “… Anh cóthể ở lại giúp tôi không?”
Bộ dạng cô rất “ngọt ngào” nhưng anh chàng Đông Bắc vẫn kiênquyết từ chối: “Nếu tôi ở lại đây thêm một ngày, chắc chắn tôi sẽ phát điên.” Rồianh nói nhỏ: “Rất xin lỗi, chúc em gặp nhiều may mắn.”
Nói xong anh ta vội vã bước ra chạy xuống tầng dưới, tiếngbước chân xa dần, đi ra cửa kính mặt tiền. Thiêm Trúc không nghe thấy tiếngchân bước của anh ta nữa.
Chương 47 : CUỘC SỐNG LÀ BẢY NGÀY TIẾP NỐI BẢY NGÀY BẤT TẬN

A A A B

Hành lang trống trải chỉ còn lại một mình Thiêm Trúc. Cô nhậnra tường của khách sạn này sơn trắng bong. À không đúng, ngoài cô ra còn có mộtngười nữa bị khóa trong phòng 209: Triệu Tĩnh. Cô không biết lúc này mình nênđi đâu.
Cuối cùng cô rảo bước về phòng 109, cầm tiền, đi ra. Lúc nàytrời vừa hé sáng, cô muốn đi quanh một lát. Đêm qua như một cơn ác mộng bất tận,cô cần tỉnh táo trở lại. Đi qua quầy lễ tân, không thấy hai cô gái kia đâu. Côra khỏi cửa kính, bước xuống thềm. Bên ngoài vẫn âm u, rất lạnh, cô bỗng rùngmình, hình như vừa cảm nhận ra một điều gì đó. Nguy rồi! Sau một đêm, thế giớinày đã sụp đổ, biến dạng.
Cô đờ đẫn đứng ở con phố Dao Găm, cố hồi tưởng lại cái độngtác mà Triệu Tĩnh đã làm với bà già sồn sồn ấy, cố nhớ lại cái mùi nước hoaChanel buồn nôn… cô mong mình sẽ được an ủi phần nào. Nhưng trong đầu cô cứ chậpchờn hình ảnh khuôn mặt trắng bệch của Triệu Tĩnh sau khi chết.
Trời sáng dần, trên phố đã có vài người đi lại. Họ là ai? Họcó biết sự thật ẩn sâu trong cái khách sạn kia không? Trực giác mách bỏ ThiêmTrúc chớ tưởng những người kia chỉ mải đi, chỉ cần cô có ý chạy trốn, ví dụ vẫyxe đi Đồng Hoảng, thì họ sẽ lập tức xông vào cô ngay, chắc chắn là thế.
Phía trước có một quán ăn, cô bước vào. Việc cấp bách lúcnày là cô phải tìm chỗ ở. Cô không dám ở lại khách sạn nữa, đó là một cái nhàxác khổng lồ.
Người phụ nữ là chủ quán mặc váy hoa sạch sẽ, đang lúi húilàm. Vẫn còn quá sớm, chưa có khách vào ăn.
Thiêm Trúc nói: “Chào bác, bác cho xin bát mì đậu hoa.”
Chủ quán trả lời: “Vâng!” Sau đó nhìn Thiêm Trúc, hỏi: “Saosắc mặt cô trông thiểu não thế?”
Thiêm Trúc gượng cười: “Đêm qua khó ngủ ạ.”
Chủ quán không nói gì nữa, vào bếp đun nấu, lát sau bưng ramột bát mì đậu hoa nóng hổi đặt xuống bàn cho Thiêm Trúc. Cô ăn ngấu nghiến,ngon lành, loáng một cái đã hết veo. Rồi cô trả tiền, nhưng chưa đi vội, cô hỏi:“Bác đã vào khách sạn trong Ngõ Tối bao giờ chưa?”
Bà ta mỉm cười: “Tôi là người ở đây, không ở khách sạn, thìvào đó làm gì!”
“Tôi là người Bắc Kinh đến đây du lịch. Xưa nay bác vẫn sốngở thị trấn nhỏ này à?”
“Không, tôi từ Đô Tập dọn đến đây năm ngoái, ở nhà tôi chỉlàm ruộng, n...
<<1 ... 3435363738 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 2
•Tổng: 13 / 127 / 78449