Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57447110
Visits Today: 213732
This Week: 2521483
This Month: 9441556

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

Cả hai lại sang phòng 109, rồi hạ xuống bên dưới. TrườngThành cõng Tiểu Quân, đi theo Thiêm Trúc để chụp ảnh.
Bốn bề tối đen, không giống như đêm tối, cũng không giốngnhư bóng tối trước mặt người khiếm thị, nó âm u như thế giới xa xăm. Nếu khôngvì có Thiêm Trúc dẫn đường thì anh thậm chí ngờ rằng mình bị Hồ Tiểu Quân đưa đi.
Thiêm Trúc bước vào gian nhà xập xệ cũ kỹ, bật đèn. Cô chỉ đạoTrường Thành thay trang phục chú rể thời xưa, sau đó cả hai cùng \"chămsóc” cô dâu mặc bộ đồ cổ quái, buộc cô dâu lên giá gỗ, rồi chật vật dựng lên...
\"Cô dâu” Tiểu Quân luôn gục đầu xuống, mặc kệ họ làm gìthì làm, Tiếu Quân giống như người đang ngủ say.
Thiêm Trúc giật máy “xạch” một cái, đã chụp xong. Sau đóThiêm Trúc dẫn Trường Thành sang buồng tối để tráng phim rửa ảnh. Bên này ánhsáng quá yếu, Trường Thành đã khóc sưng cả mắt, anh chỉ nhìn thấy lờ mờ.
Ảnh đã rửa xong, Trường Thành nhìn thấy cô dâu mở mắt. Đầuanh như nổ tung. Anh bỗng có một linh cảm: dù nghi thức đơn giản đến mấy, chỉ cầnlàm đám cưới ma thì Tiểu Quân sẽ vĩnh viễn không bao giờ xa anh...
Đôi khi linh cảm của con người rất chuẩn xác, không ai có thểgiải thích được.
Họ trở về phòng 109, vẫn là Trường Thành cõng Tiểu Quân.Xung quanh vẫn tối đen như mực. Ngày trước Tiểu Quân hay nũng nịu bẳt anh cõngcô, anh không ngờ cõng người sống và cõng người chết khác nhau rất xa. Người sốngmềm mại, người chết cứng đơ; cõng người sống thấy nhẹ, cõng người chết rất nặng;cõng người sống thấy ấm, cõng người chết thấy lạnh; khi cõng Tiểu Quân sống,hơi thở, tim đập, tuần hoàn máu của cô cho anh cảm giác xúc động, cõng người đãchết chẳng khác gì cõng tấm bia mộ đầy tử khí; cõng người sống cảm thấy mắt họnhìn khắp xung quanh, cõng người chết mắt họ ẩn sau mí mẳt và nhìn chằm chằmvào gáy mình...
Căn phòng 109 dâng lên, trở lại mặt đất. Thiêm Trúc ra hànhlang đi tìm chỗ cất thi thể Hồ Tiểu Quân. Cô nhẹ tay đẩy cửa từng gian phòng, đềuthấy bị khóa. Cô vẫy Trường Thành đi theo, rồi cùng lên tầng hai. Cô đẩy cửaphòng 201, rồi 203 đều bị khóa chặt. Bước chân cô chậm dần. Không xa phía trướclà phòng 209 mà cô rất sợ, rất buồn.
Nhưng vài căn phòng trước nó thì không khóa. Thiêm Trúc bỏqua phòng 209, đẩy cửa phòng 210, rồi 211, 212... đều khóa. Chỉ phòng 209 khôngkhóa!
Thiêm Trúc đứng ngây giữa hành lang không dám bước vào phòng209. Cách cô không xa, Trường Thành cõng Tiểu Quân đứng chờ. Cô chỉ tay vàophòng 209, nói nhỏ: “Phòng này!”
Trường Thành cõng Tiểu Quân đến, đá vào cánh cửa, cửa mởngay. Thiêm Trúc rùng mình. Cô nghe thấy Trường Thành vào, đặt xác Tiểu Quân xuốnggiường, sau đó “tách”, bật đèn lên. Rồi anh bước ra. Thiêm Trúc tưởng anh nhìnthấy Triệu Tĩnh, nhưng không ngờ anh chỉ nói độc một câu: \"Trình tự đãxong chưa?” Thiêm Trúc gật đầu: “Xong rồi.”
Trường Thành nói: “Đêm nay là đêm tân hôn của tôi và cô ấy,tôi muốn ở lại với cô ấy.”
Đêm tân hôn? Đúng, họ vừa làm nghi thức đám cưới ma.
Thiêm Trúc nói: “Được... anh phải ra trước khi trời sáng, vàkhóa cửa lại.”
Trường Thành nói: “Được!”
Thiêm Trúc bỗng hỏi: “Trong đó không có ai khác à?”
Trường Thành hỏi lại: \"Là ai?”
Thiêm Trúc không trả lời, thay vào đó hỏi một câu khác:\"Chỉ hai ngưòi thôi à?”
Trường Thành đáp: “Chỉ có hai chúng tôi.”
Thiêm Trúc gật đầu: “Được!”
Trưòng Thành nhẹ tay đóng cửa lại. Từ đầu đến cuối ThiêmTrúc không nhận ra phòng 209 rất khác với phòng 109: phòng này không có tivi, tủáo, toilet, cũng không bàn ghế, bàn, tủ lạnh... chỉ có một cái giường nhỏ kêchính giữa,đầu giường có ngọn đèn mờ tối. Không còn nghi ngờ gì nữa đó chính làngọn đèn Trường Minh Đăng mà truyền thuyết vẫn nói đến. Cửa sổ che rèm kín mít,rèm màu đen.
Giờ đây Hồ Tiểu Quân nằm ngay ngắn trên giường Trường Thànhkhông có chỗ ngồi, anh đứng bên, cúi đầu. Khung cảnh này không giống \"vợchồng tân hôn” chút nào, nó giống như cảnh mặc niệm vĩnh biệt người ra đi. Hômnay là ngày 13 tháng 12, còn 33 ngày nữa thì đến ngày họ dự định kết hôn.
Trường Thành hai hàng lệ tuôn rơi, đứng nhìn khuôn mặt hiềntừ của Tiểu Quân. Anh vừa khóc vừa nói: “Tiểu Quân, em vốn rất thích rèm cửa sổmàu đen đúng không... em nhìn xem, hôm nay chúng ta kết hôn, rèm cửa màuđen...”
“Em cũng rất thích bàn trà bằng gỗ, anh cũng đã mua về thaycái bàn kính đó rồi, anh trót bán rẻ, lần sau anh sẽ chỉ bán rẻ 10% thôi. Em sẽvui. Anh mong em thấy vui, anh chỉ muốn em vui...”
“Tiểu Quân, em vẫn thích ban nhạc “90” đúng không, bao giờ họra album mới anh sẽ mua cho em, sau đó anh ra ngã tư gửi cho em, được không?”
“Tiểu Quân, em hay nói anh rất có con mắt thẩm mỹ về quần áophụ nữ, sau này anh sẽ thường xuyên đi shopping, hễ thấy đồ đẹp và vừa cỡ emthì anh sẽ mua ngay cho em...”
“Em ạ, kể từ nay anh sẽ dùng tài khoản của em để lên mạngchơi game “World of Warcraft”, anh sẽ chơi hộ em, cũng tức là em có thể sống lạitrong game, có thể tiếp tục làm nhiệm vụ, tiếp tục giao lưu vói các bạn trongtrò chơi...\"
“Em từng nói, em không thể quên một lần em đi công tác cảmthấy rất cô đơn... không ngờ anh bỗng xuất hiện bên em trên chuyến tàu đó... Lầnnày em đi sẽ rất xa, chắc sẽ cảm thấy rất cô đơn, nhưng anh không thể xuất hiệnbên em nữa, em hãy tha thứ cho anh. Chúc em lên đường bình an...\"
Trường Thành nức nở nói không thành tiếng nữa.
Khúc Thiêm Trúc có phần xúc động, vậy là cô đã hoàn thànhnhiệm vụ, có thể về nhà! Nhưng trời vẫn còn tối, cô không thể đi đâu. Cô khôngmuốn quay lại phòng 108, nhìn các thiết bị mình từng thao tác, cô thấy ghê tởm.Sát vách là phòng 109, một cô gái vừa chết ở đó, Triệu Tĩnh cũng chết ở đó...Toàn bộ tầng này trống trải vắng lặng, Thiêm Trúc rất sợ hãi.
Lúc này chỉ tầng hai đang có người sống, anh ta đang khócthan trong phòng 209. Thiêm Trúc đi đi lại lại bên ngoài phòng 209 chờ trờisáng.
Hành lang cực yên tĩnh, hình như có tiếng kẹt cửa... KhúcThiêm Trúc lắng nghe, và bỗng trợn tròn mắt. Bên trong vọng ra tiếng một nam mộtnữ trò chuyện với nhau.
Giọng nam vừa khóc vừa nói: “Tiểu Quân, em vốn rất thích rèmcửa sổ màu đen đúng không... em nhìn xem, hôm nay chúng ta kết hôn, rèm cửa màuđen...”
Giọng nữ nhỏ nhẹ: “Đừng lòe nhau nữa, đó là đồ cũ! Em sẽ gọiđiện cho mẹ em, bà sẽ gửi cho em cái mới...”
Giọng nam: “Em cũng rất thích bàn trà bằng gỗ, anh cũng đãmua về thay cái bàn kính đó rồi, anh trót bán rẻ, lần sau anh sẽ chỉ bán rẻ 10%thôi. Em sẽ vui. Anh mong em thấy vui, anh chỉ muốn em vui...”
Giọng nữ: “Không cần mua làm gì, cậu em là thợ mộc, cậu ấy ởquê, mai kia em sẽ bảo cậu ấy gửi cho chúng ta.”
Giọng nam khóc nói: “Em vẫn thích ban nhạc ‘90\ đúng không,bao giờ họ ra album mói anh sẽ mua cho em, sau đó anh ra ngã tư gửi cho em, đượckhông?”
Giọng nữ: “Được, được! Đừng quên gửi cho em các tờ áp phíchquảng cáo của họ nữa!”
Giọng nam khóc nói: \"Em hay nói anh rất có con mắt thấmmỹ về quần áo phụ nữ, sau này anh sẽ thường xuyên đi shopping, hễ thấy đồ đẹpvà vừa cỡ em thì anh sẽ mua ngay cho em..?\"
Giọng nữ: “Anh nhớ gửi cho em cái tủ áo nữa, con gái đều cómột vài cái tủ áo.”
Giọng nam khóc nói: “Em ạ, kể từ nay anh sẽ dùng tài khoản củaem để lên mạng chơi game “World of Warcraft” anh choi hộ em, cũng tức là em cóthể sống lại trong game có thể tiếp tục làm nhiệm vụ, tiếp tục giao lưu với cácbạn trong trò chơi...”
Giọng nữ: “Được! Anh nhớ thường xuyên mở hòm thư của em, nếuem có thư thì gửi cho em đọc.”
Giọng nam khóc nói: “Em từng nói rằng em không thể quên mộtlần em đi công tác cảm thấy rất cô đơn... không ngờ anh bỗng xuất hiện bên emtrên chuyến tàu đó... Lần này em đi sẽ rất xa, chắc sẽ cảm thấy rất cô đơn,nhưng anh không thể xuất hiện bên em nữa, em hãy tha thứ cho anh. Chúc em lênđường bình an...”
Đến đây giọng nam nghẹn ngào không nói được nữa.
Giọng nữ cười rất kỳ lạ: “Cưng à, sao anh không gửi luôn cảanh cho em?”
Khúc Thiêm Trúc choáng váng. Cô nhận ra trong đối thoại củahọ có một từ đầy ngụ ý, có thể hiểu theo hai cách.
Đó là từ gửi[1">: bảo mẹ em gửi cho cái rèm cửa mới, bảo cậuem gửi cho cái bàn gỗ, anh đừng quên gửi áp-phích của họ cho em, gửi cho em cáitủ áo, nếu em có thư thì gửi cho em đọc, sao anh không gửi luôn cả anh choem...\"
1. Từ gửi đồng âm với từ đốt (vàng mã, hình nhân...) (Nguyênvăn; hai chữ SHÃO khác nhau)
Rồi Thiêm Trúc nghe thấy giọng nam kêu lên: “Ngươi là ai?”
Phòng 209 bỗng yên tĩnh. Anh ta đang nói ai???
Sau một lúc lâu, từ phòng 209 vọng ra giọng nói của người thứba, vui vẻ chớt nhả. Là giọng Triệu Tĩnh! Anh ta nói: \"Hai người tân hôn,tôi nấp dưới gầm giường nghe động tĩnh... hì hì hì...”
Thiêm Trúc sợ hết hồn, cô tựa vào tường, loạng choạng... cốlết xuống tầng dưới.
Thần kinh của Thiêm Trúc đã chập mạch rối mù.
Ngoài kia trời đã hé sáng, Thiêm Trúc vừa ra đến con phố nhỏDao Găm thì có một người bước lại. Người ấy trạc ngoài 20 tuổi, mặc áo Jacketmàu đồng, để ria, trên trán có vết sẹo. Chính là anh lái tắc-xi hai tuần trướcđã chở cô và Triệu Tĩnh đến thị trấn Đa Minh này.
Anh ta tủm tỉm: “Có cần xe không?”
Chương 50 : MƯỜI BA ĐÊM

A A A B

Trường Thành ở lại thị trấn Đa Minh chờ 1 đôi trai gái đến.
Anh không ngờ đôi trai gái đó lại là Chu Xung và Lục Lục.Trường Thành đã phải chờ mất hai tuần . Trong những ngày này Trường Thành lầnlượt xuất hiện hai tâm trạng.
Tuần đầu, anh bi thương đến tột độ, khóc lóc vô số lần. Anhcho Tiểu Quân uống thuốc mê, tiêm thuốc độc cho cô, anh chai sạn, anh là gỗ đávô tri, nhưng không ngờ nỗi bi thương sau đó lại vô cùng sâu nặng. Anh hiểu ramình yêu Tiểu Quân biết chừng nào! Nhưng tại sao anh lại không nhường cho cô cơhội sống? Anh đã từng giả thiết: nếu lúc đó không phải Tiểu Quân mà là mẹ anh,anh sẽ lựa chọn thế nào? Câu trả lời là anh sẽ lựa chọn mình chết.Anh nhận ra rằngkhi phải lựa chọn giữa sự sống và cái chết, thì chỉ có tình thân mới có thể khiếncho người ta tự nguyện từ bỏ sinh mệnh chứ tình yêu thì không thể.Trừ phi haingười đã cùng nhau trải qua nhiều năm tháng, tình yêu chuyển hóa thành tìnhthân . Giữa anh và Tiểu Quân, tình yêu chiếm ưu thế, chỉ có một phần rất nhỏ biếnthành tình thân. Và thế là anh lựa chọn mình sống. Anh khóc vì cái tình yêu ấyvà một chút tình thân.
Sang tuần thứ hai, Trường thành bắt đầu nghĩ xem phải làm thếnào để thoát tội. Anh đã nghĩ đến rất nhiều khả năng cũng nghĩ đến rất nhiềucách đối phó, nhưng vẫn cảm thấy không yên tâm. Kẻ giết người, suốt đời khôngyên tâm.
Theo lệnh của Khúc Thiêm Trúc, anh ở lại phòng 108. Điều kìlạ là anh đã trả phòng nhưng hai cô gái quầy lễ tân khi nhìn thấy anh vẫn giữthái độ bình thường, như anh vẫn đang là khách của khách sạn.
Tuần thứ nhất anh chìm đắm trong nỗi nhớ mãnh liệt và nỗiđau vô hạn, anh sống vật vờ như trong cơn mê. Đêm đầu tiên anh bỗng thức dậylúc 2 giờ sáng, đó là giờ anh sát hại Hồ Tiểu Quân. Anh bật đèn, nằm trên giườngnhìn lên trần nhà. Tiểu Quân đang nằm trên tầng trên. Anh không sợ thậm chímong sao trên đó có tiếng động, chứng tỏ có thể Tiểu Quân của anh sống lại.Nhưng suốt đêm dài đằng đẵng trên đó vẫn hoàn toàn im ắng. Anh ngồi dậy, ra khỏiphòng 108, rón rén đi lên gác, đi đến cửa phòng 209 ghé tai vào cửa lắng nghe.Vẫn không thấy gì. Anh đẩy cửa cửa khóa. Anh rất mong cửa mở để anh có thể nhìnthấy Tiểu Quân một lát....
Kể từ hôm đó, đêm nào anh cũng tỉnh giấc vào lúc hai giờsáng, bật đèn nhìn lên trần nhà. Tầng trên vẫn im ắng. Rồi anh đi lên tầng nhưmột kẻ mộng du, đến cửa phòng 209 nghe ngóng, đẩy cửa sau đó lại trở xuống....
Ngày 19 tháng 12, Chủ nhật.
Lúc hoàng hôn, Trường Thành ra ngoài ăn cơm. Lúc trở vềkhách sạn, anh nhìn thấy một vóc người cao lớn, râu rậm kín mặt, khoác ba lô dulịch cỡ đại, thoáng trông biết ngay là \"tín đồ\" du lịch bốn phương.Anh ta đi trước, Trường Thành đi sau, rồi cùng bước vào khách sạn.
Vị khách bước đến quầy lễ tân hỏi: \"Phòng nghiêm chỉnh,giá bao nhiêu tiền một đêm?\"
Cô cao hơn mỉm cười đáp: \"Xin lỗi, chúng tôi đã hếtphòng.\"
Vị khách hơi cuống: \"Gay rôi.Tôi không biết ngủ đâu bâygiờ?\"
Cô ta nói: \"Anh có thể đi ô tô về Đồng Hoàng 14km, ở đócó nhiều khách sạn và nhà nghỉ.\"
Vị khách thất vọng thở dài: \"Cảm ơn...\" Rồi đi ra.
Trường Thành cúi đầu, đi vào, qua quầy lễ tân rồi về phòng108, đóng cửa lại. Anh biết cả khách sạn chỉ có một phòng 109 dành cho khách trọ,cô nhân viên nói: \"Đã hết phòng\" chứng tỏ phòng 109 đã có người vào ở.Nhưng khi anh bật camera xem thì thấy phòng vắng tanh không có một ai. Anh bỗnghiểu ra: phòng chỉ dành cho một đôi nam nữ, anh ta ba lô kia chỉ có một mình...
Trong tuần thứ hai, tâm trạng Trường Thành đã ổn định nhiều.
Đêm nay anh ngồi trong phòng 108, bật máy tính rồi thử nhìnmàn hình camera quay ban đêm. Toàn cảnh phòng 109 hiện ra trên màn hình. Lúcnày trong phòng ngủ tối om nhưng vẫn nhìn rõ giường, tủ áo, dép lê, tivi... làhình ảnh đen trắng. Các vật dụng kia đang lặng lẽ chờ đợi, chúng không biết cómột đôi mắt đang giám sát chúng. Giường, dép lê, tivi , tủ áo đều không động đậy,không tự di chuyển, không tự bật lên. Quá yên tĩnh. Trường Thành chăm chú nhìnchiếc giường Tiểu Quân nằm trước khi chết. Sau khi trả phòng nhân viên đã thu dọn,trải lại chăn đệm trắng tinh, phẳng phiu , vuông vức. Anh nhìn chằm chằm vàocái giường, như rất mong sẽ xuất hiện một điều gì đó. Nhưng không hề, cái giườngvẫn trống trơn.
Trường Thành bỗng nảy ra một ý: tại sao mình không lục soátchiếc máy tính này? Chắc chắn nó đang chứa rất nhiều bí mật. Có lẽ sẽ tìm ra đoạnanh đã sát hại Tiểu Quân, anh muốn xem lại. Cũng có thể thấy đoạn băng quay cảnhđôi nam nưc trước đó đã vào ở, cô gái sát hại bạn trai - đều là bất đắc dĩ, đềulà nồi da nấu thịt, đều là dũng những thủ đoạn như nhau. Anh rất muốn xem xét vẻmặt của cô gái đó trước và sau khi sát hại bạn trai. Có lẽ sẽ tìm thấy rất nhiềuvideo giết chóc, anh muốn biết họ là những người từ đâu đến, họ tên là gì tốtnghiệp trường nào. Và, biết đâu có thể tìm ra kẻ chủ mưu giấu mặt gây ra mọichuyện, anh rất muốn nhìn xem cái mặt hắn trông như thế nào, má trái hắn có nốtruồi không.
Anh tắt camera, bắt đầu lục soát máy tính. Anh rất căng thẳng,tay run run, thỉnh thoảng lại nhìn lên trần nhà - trên đó cũng lắp bộ cảm ứngbáo cháy, liệu có ai cài camera giám sát phòng này không?
Anh lần lượt mở các tập tin trong máy tính, thấy máy tính rấtsạch sẽ, chỉ cài các chương trình ứng dụng chứ không có gì khác. Anh mở thùngrác, thấy các tập tin đã từng bị xóa. Rất hồi hộp anh mở lại ra xem...videođang phục hồi. Tim anh đập mạnh. Nó đây rồi!Anh nhìn thấy một thứ kỳ quái,trông giống đứa trẻ sơ sinh, tứ chi mập mạp bám trên mặt đất, hoặc nói là bốnchi chống xuống đất: mình trơn không lông trông rất non, phía sau có cái đuôitrơn thon thon không ngừng ve vẩy. Nó đang nhìn vào Trường Thành, mắt lấm la lấmlét như mắt tên trộm cắp, rồi nó nói giọng rất thanh:\"Anh Cát, đang tìm gìthế?\"
Trường Thành kinh ngạc, vội nhấp con chuột mấy nhát tắt luônfile này. Anh đờ đẫn ngồi trước màn hình. Cái ánh mắt lạc loài sắc nhọn như mũidùi ấy hằn sâu trong óc anh, có lẽ đến chết cũng không thể quên.
Chương 51 : CHU XUNG VÀ LỤC LỤC ĐẾN...

A A A B

Kể từ đó Trường Thành không dám đụng đến cái máy tính nữa.Anh hiểu rằng tất cả đã nằm tr... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 44
•Tổng: 79 / 80 / 78402