Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57447128
Visits Today: 213750
This Week: 2521501
This Month: 9441574

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ong tay, trong tầm nhìn của một kẻ dấu mặt. Anhchỉ có thể chấp nhận chờ đợi, làm xong nhiệm vụ rồi anh sẽ phủi tay biến khỏinơi này, anh sẽ không phải dùng rèm cửa để chùi giày, không phải ngửi những mùikhó chịu, lúc đi nằm không phải thò tay vào quần cộc tự nghích ngợm theo thóiquen nữa...
Từng ngày dần trôi qua. Cho đến ngày 26 tháng 12, lại là chủnhật. Cuối buổi chiều, Trường Thành không ra ngoài, anh ngồi trước bàn thao tácchăm chú quan sát tình hình phòng 109.
Bên ngoài gió mạnh, đập vào cửa sổ rung bần bật. Phòng 109còn im ắng hơn cả mọi ngày.
Trời tối hẳn, vẫn không thấy ai vào ở. Anh rất thất vọng.Cũng có nghĩa là anh phải nán lại đây bảy ngày bảy đêm nữa! Nhưng, như thế nàycũng có cái hay của nó: đến giờ anh vẫn chưa nghĩ ra diệu kế để đối phó vớicông an, cứ trốn ở thị trấn này lại là an toàn. Anh ngáp dài, định nằm nghỉ mộtlát thì bỗng nghe thấy tiếng: \"cạch\" phòng 109 mở cửa. Anh chăm chúnhìn màn hình. Trước đây Tiểu Quân từng kể về Chu Xung, nhưng Trường Thànhkhông biết anh chàng vào phòng 109 lại là Chu Xung.
Chu Xung có vẻ rất cảnh giác, vào rồi anh ta nhìn ngó khắpphòng, lại nhìn lên cái cái bộ cảm ứng báo cháy - ánh mắt anh ta nhìn thẳng khiếnanh phải né tránh ánh mắt ấy dù là gián tiếp.
Cũng may, anh ta đã nhìn sang chỗ khác. Sau đó cả hai đemmáy ảnh ra chụp. Xem ra họ cũng đến đây để tìm ra đáp án ai chết trước ai chếtsau.
Điều bất ngờ với Trường Thành là, khi hai người trò chuyện,họ nhắc tới Hồ Tiếu Quân, khiến anh giật mình!
Chàng trai nói với cô gái: \"...Anh mong sao sẽ không cóchuyện gì xảy ra, vì đang có em: nhưng anh cũng không mong như thế, vì nếu quađêm nay vẫn yên ổn trôi qua thì chúng ta sẽ không tìm ra tung tích của Hồ TiếuQuân...\"
Trường Thành lập tức suy nghĩ: anh chàng này là ai? Và anh bỗngnghĩ ra rất có thể anh ta là bạn trai cũ của Tiểu Quân. Tiểu Quân là cô gái rấthồn nhiên, gắn bó với Trường Thành, cô đã kể với anh về hai cuộc tình \"mộthư một thưc\" của cô ngày trước; cô kể về anh chàng kỵ sĩ Huyết Tinh LinhThành, về quê hương Nguyệt Thành của cô, về những ngày tháng mà cô và anh ta kếtbạn đi chu du trên thế giới, kể về chuyện kỵ sĩ Huyết Tinh Linh Thánh đến chỗmà anh và cô quen nhay buồn bã kêu lên: Bé Con Lẩm Cẩm em đang ở đâu? Bé Con LẩmCẩm em đang ở đâu? Bé Con Lẩm Cẩm em đang ở đâu? Tiêu Quân còn kể về Chu Xung,kể rằng cô ngày nào cũng đến phòng trà \"Khai Hoa\" nghe Chu Xung hát,kể về cuộc làm quen trên phố rất lãng mạn với Chu Xung, kể về buổi tối khi haingười uống say... và cô kể cho Trường Thành biết chuyện \"Bé Con Lẩm Cẩm\"đã trao thân cho \"Vong Nhân Trở Về\" dẫn đến chuyện Tiểu Quân và ChuXung chia tay...
Bấy giờ Trường Thành chỉ hơi nghĩ ngợi, rồi nói luôn:\"Anh cảm ơn mẩu chuyện đó, nếu không anh đâu thể có em?\"
Trường Thành và Tiểu Quân yêu nhau rồi, anh lờ mờ cảm nhận rằngTiểu Quân vẫn yêu Chu Xung. Anh từng thử so sánh xem Tiểu Quân yêu anh hơn anhyêu Chu Xung hơn nhưng anh không thể tìm được kết luận.
Nay Chu Xung đã đến thị trấn Đa Minh! Xem ra, Bắc Kinh đãsôi lên rồi.
Sau đó, khi Lục Lục nằm trên giường mở di động nghe ca nhạcthì Trường Thành khẳng định rằng anh chàng kia đúng là Chu Xung, vì di động củaTiểu Quân cũng tải bài hát \"Yêu hết mình\" để nghe.
Nhưng dù đối phương có là ai thì Trường Thành vẫn phải ép mộttrong hai người bỏ mạng, có thế anh mới được đi khỏi đây. Ngay cả Tiểu Quâncũng bị anh giết nữa là bạn trai cũ của cô ấy! Có điều, hai người trong phòng109 cứ nghe hát mãi không chịu đi ngủ, Trường thành càng lúc càng sốt ruột.
Nhưng rồi Lục Lục cũng ngủ say. Chu Xung nằm giường bên kiamở to mắt nhìn bộ cảm ứng báo cháy. Anh ta nhìn thẳng vào Trường Thành, anhcũng đang nhìn Chu Xung.
Gió bên ngoài càng lúc càng thổi mạnh. Đã đến giờ!
Đầu tiên anh ra ấn nút hạ căn phòng 109 hạ xuống tầng 18trong lòng đất, rất nhanh. Sau đó anh ngắt cầu dao điện, cả căn phòng tối om. Lạinhấn nút, bức tường ngăn xuất hiện, tách Chu Xung và Lục Lục ra.
Cứ để cô gái kia ngủ, anh phải đối phó với Chu Xung trước:\"Xin chào!\" Qua màn hình camera, Trường Thành nhìn rõ Chu Xung trongbóng tối từ từ ngồi dật dỏng tai lắng nghe, tay sờ túi áo rút con dao găm.
\"Chào anh!\" Trường Thành lại nói.Anh mất tự chủ,người và giọng nói của anh đều run run. Chu Xung bất động.
Tôi tin rằng anh đã ngửi thấy mùi chết chóc... Đúng thế, rấtnhiều người đã chết ở trong phòng 109 này, người chết gần đây nhất là 14 ngàytrước, cô gái ấy chết trên cái giường mà anh đang nằm. Cũng như các người, họ đếnđây để tìm câu trả lời lẽ ra không nên tìm, vì thế một trong hai người phải chết.Đêm nay anh và bạn gái anh cũng thế, trong hai người phải chết một người. Nếuanh không để cô ta chết thì anh phải chết. Tôi nói rõ cả rồi chứ?\" ChuXung vẫn bất động, tiếp tục ngồi nghe.
\"Tầng trên của tủ áo có thuốc độc và thuốc mê, anh chocô ta uống thuốc mê trước, cho cô ta mất tri giác. Sau đó anh tiêm cho cô tathuốc độc có sẵn trong bơm tiêm. Cô ta sẽ được lên thiên đường. Cả quá trìnhnày rất nhẹ nhàng... À tôi quên chưa nói: lúc này anh và bạn gái đã bị tách ra,cô ấy không nghe thấy chúng ta nói chuyện.\"Chu Xung vẫn im lặng, như photượng gỗ.
\"Nếu anh không bắt cô ta chết thì anh không sống được đếnkhi trời sáng. Chúng tôi đưa ra 18 cách chết để anh lựa chọn. Có muốn xem băngghi hình không? Muốn thì gật đầu. Tôi có thể nhìn thấy anh.\"
Chu Xung vẫn ngồi bất động. Trường Thành nghi hoặc, hay làanh ta sợ chết lặng rồi?
Lát sau Trường Thành lại tiếp tục nói: \"Tôi nhắc lại: mộttrong hai người phải chết! Nếu anh không để cô ta chết thì chúng tôi bắt anh phảichết. Anh biết câu này chứ: Vợ chồng chỉ như chim rừng, tai nạn ập đến ta cùngchia tay? Anh cứ cân nhắc, tôi phải đi. Anh có yêu cầu gì không?\"
Chu Xung mở miệng, anh dằn từng tiếng một: \"Ta- sẽ-băm- chặt- mày!\" Rồi anh ta dứ con dao lên lên: \"Bằng cái này!\"
Trường Thành đờ người ra. Anh chỉ còn hy vọng ở cô gái kia.Anh ngắt micro, chuyển sang đối thoại với cô gái. Không ngờ cô ta cũng cứng đầuy hêt! Cô ta tung ra mấy câu khiến Trường Thành suýt chết ngất. Một câu là:\"Ngươi đã sát hại Hồ Tiểu Quân, đúng không?\" Một câu nữa: Ngươi làTrường Thành chứ gì?\"
Họ đều từ Bắc Kinh đến. Trường Thành ẩn náu ở đây, có cảmgiác như trốn trong cơn ác mộng - ở trong ác mộng thực ra lại an toàn. Nhưnghai câu nói của cô gái kia đã chọc thủng tờ giấy mỏng manh ngăn cách giữa cơnác mộng và hiện thực. Cảnh tượng anh nhìn thấy lúc này là Chu Xung đứng bên cửasổ cố sức lay chấn song sắt.
Trường Thành ấn nút mở chấn song đó giúp Chu Xung.
Khi Chu Xung đã trèo cửa sổ chạy ra ngoài. Trường Thành bỗngcó một ý nghĩ hiền hòa: mình có nên giúp họ không? Chu Xung liều lình đến đây đểcứu Tiểu Quân anh ta không biết tiểu Quân đã chết; lúc vào phòng hai người đãnói chắc là Tiểu Quân gặp chuyện bất trắc ở ngay khách sạn này chứng tỏ họ đãbiết khách sạn này rất nguy hiểm, nhưng họ cứ vào ở vì muốn tìm cách cứu TiểuQuân...
Trường Thành nghĩ đến Tiểu Quân đã chết khốn khổ. Anh quyếtđịnh hỗ trọ họ chạy trốn. Nhưng sau đó sẽ thế nào? Anh sẽ làm hại một đôi traigái khác vậy!
Sâu hun hút dưới kia vốn treo sẵn một thùng loa, TrườngThành bèn nói với Chu Xung: \"Hãy trở về phòng, tôi sẽ cho các người một cơhội bỏ trốn.\"
Chu Xung ngẩng lên nói:\"Hồ Tiểu Quân ở đâu?\" TrườngThành không trả lời.
Trường Thành cứ thế ngồi lì trong phòng 108 cho đến sáng.Khách sạn đã không còn an toàn nữa, anh phải đi khỏi đây, nhưng anh chưa hoànthành nhiệm vụ, liệu đi có thoát không?
Phải thử xem sao. Anh cho chứng minh thư và tiền vào túi áo,không đeo túi thong thả bước ra khỏi khách sạn, đi ra Ngõ Tối, rồi ra con đườngnhỏ Dao Găm, để ý nhìn bốn phía.
Có một người từ phía trước đi đến, anh ta trạc ngoài 20 tuổi,mặc áo jacket màu đồng, để ria, trên trán có vết sẹo. Chính anh là lái xe taxichở anh và Tiểu Quân đến Đa Minh này. Anh ta tủm tỉm hỏi:\" Có cần đi xekhông?\"
Chương 52 : CÔNG AN ĐỒNG HOẢNG

A A A B

Trốn khỏi thị trấn Đa Minh rồi, Lục Lục và Chu Xung chạy thẳngmột hơi, nhìn thấy một thị trấn nhỏ, đi vào rồi họ mới phát hiện ra mình lại đếnmột thị trấn Đa Minh nữa!
Họ lại nhìn thấy một bà già chầm chậm đẩy xa nôi từ trong mộtcon hẻm đi ra, mái tóc chải phẳng phiu, sắc mặt trắng lốp...
Chu Xung nhìn bà ta, rồi khẽ hỏi Lục Lục: \"Em còn khátnước nữa không?\"
Lục Lục lắc đầu nói luôn: \" Không.\"
\"Được! Chúng ta sẽ đến chỗ khác tìm nước uống\".Nói xong liền dắt Lục Lục từ từ bước tiếp, tìm đường ra khỏi cái thị trấn ĐaMinh này.
Không có ai truy đuổi họ, cả hai đi đến một ngã rẽ, đổi hướngkhác và tiếp tục bước đi.
Lục Lục rầu rầu nói: \"Em ngờ rằng ta vẫn sẽ gặp cái thịtrấn này nữa. Ta không thể đi thoát...\"
Chu Xung ngẩng đầu nhìn trời: \"Nếu chúng ta cứ không thểđi thoát khỏi cái màn đêm này thì mới là đáng sợ!\" Rồi anh nhìn di động,khẽ nói: \"Lẽ ra giờ này phải sáng rồi chứ nhỉ?\"
Lục Lục nghĩ một lúc: \"Thủ đô ở về phía đông bắc, đâytây nam, chắc do chênh múi giờ nên ở đây trời vẫn còn tối.\"
Chu Xung nói: \"Mong sai đúng là vì thế\".
Núi ở đây không cao, nhưng ngọn này kề ngọn khác trập trùng,rừng rậm phủ kín, thâm sâu khó lường. Giữa các ngọn núi là muôn nẻo đường đanxen ngang dọc, có rất nhiều chỗ rẽ chẳng khác nào mê hồn trận. Hai người chỉcòn cách dựa vào cảm giác tiến về phía trước, mỗi khi gặp chỗ rẽ, hai nguwoif đềuphải thận trọng cân nhắc để quyết định nên di theo hướng nào.
Suốt cả chặng đường hoang vu ấy, họ không hề gặp bất kỳphương tiện giao thông cơ giới nào, cũng không thấy xe súc vật kéo, thậm chíkhông cả một bóng người. Vì thế khi lần đầu nghe tiếng ô tô , họ rất mừng rỡ, vộingoảnh lại nhìn. Một lúc sau xe mới ló ra ở một chỗ ngoặt, ánh đèn pha chói mắt.
Chu Xung vội giơ tay vẫy nhưng nó không hề giảm tốc. Chiếcxe tải màu xám chạy ầm ầm qua chỗ họ. Chu Xung tức quá văng tục, rồi lại tiếp tụckéo Lục Lục tiến bước. Lúc này phía chân trời dần dần hé sáng. Thấy mặt trời mọc,cả hai còn mừng hơn lúc nãy nhìn thấy ô tô. Họ đi chừng hơn một giờ đồng hồ nữathì nhìn thấy nhà gác và cột ống khói ở Đồng Hoảng.
Chu Xung mừng rỡ kêu lên:\"Em ơi, đến rồi\".
Lục Lục nhìn về phía xa xa nở nụ cười rạng rỡ. Giọng cô rấtyếu:\"Em phải ngồi một lát đã..\". Vừa nói xong toàn thân cô mềm nhũn gụcxuống. Bao nỗi khiếp hãi chết chóc, nhọc nhằn do thiếu ngủ, không có nước uống...đã khiến cô kiệt sức ngất xỉu.
Chu Xung gọi to: \"Lục Lục\" và chạy ào đến ôm lấycô. Chưa bao giờ anh thấy Lục Lục đáng thương như lúc này. Anh vội bấm nhântrung của Lục Lục, không có phản ứng gì. Mở di động ra, thấy có 2 vạch sóng,anh vội gọi xe cấp cứu của địa phương. Chừng hơn mười phút sau xe cấp cứu đến,đưa Lục Lục vào viện.Lúc xe chạy gần đến bệnh viện thì Lục Lục hồi tỉnh.
Bác sĩ nói cô ngất do rối loạn thần kinh huyết quản ngoạivi. Họ truyền dịch cho cô.
Chu Xung ngồi bên nắm tay Lục Lục, mắt anh ươn ướt.
Lục Lục nói: \"Chắc anh sẽ không khóc nhè chứ?\"
Chu Xung cười: \"Anh thấy thương em lắm... Sợ hãi, mệtnhọc đến cùng cực và khát nước ghê gớm thì mới ngất xỉu như thế! Tất cả là doem vì anh...\"
Lục Lục: \"Thôi nào, anh đã không sao cả rôi... đừng đasầu đa cảm nữa. Chúng ta đi báo công an ngay.\"
8 giờ 30 phút Chu Xung và Lục Lục bước vào đồn công an huyệnĐồng Hoảng.
Phòng tiếp khách rất sập xệ, trên cái bàn tróc sơn có cáiphích nước màu đỏ hơi méo mó, tường treo lá cờ do quần chúng tặng.
Người công an trực ban tuổi ngoài 40 hơi thấp lùn nhưng rấtvạm vỡ, nói giọng địa phương, anh ta cầm cây bút máy to mập ghi lại lời khaibáo của hai người, thỉnh thoảng lại cọ răng vào cán bút. Chu Xung và Lục Lục ngồitrên cái ghế dài, mỗi khi cựa quậy nó lại kêu cót két. Họ nghĩ rằng đến báocông an là mọi việc sẽ được giải quyết, nào ngờ cách tư duy của bên công an lạikhác xa với họ.
Sau khi kê khai rõ ràng tên, tuổi, địa chỉ, nơi công tác,Chu Xung thuật lại các tình tiết: bắt đầu từ khúc Thiêm Trúc, Hồ Tiểu Quân, rồiđến các sự việc anh và Lục Lục vừa trải qua... Người công an vạm vỡ nghe một hồirồi ngắt lời: \"Vụ việc của anh chị không thể lập hồ sơ được\".
Chu Xung ngạc nhiên: \"Tại sao?\"
Người công an nói: \"Huyện Đồng Hoảng bao gồm 18 xã, 25đơn vị hành chính thôn, nhưng không có thị trấn Đa Minh gì đó mà anh chịnói\".
Lục Lục vội lấy các giấy tờ có các chữ nổi đưa cho Chu Xung,Chu Xung đưa cho người công an: \"Anh xem, đây là sơ đồ tuyến đường mà ngườimù kia đưa cho chúng tôi, các ký hiệu này nghĩ là thị trấn Đa Minh\".
Người công an giơ tờ giấy lên xem, rồi trả lại cho Chu Xung:\"Chúng tôi làm việc dựa trên chứng cứ. Cái này chẳng nói lên điều gìhêt\".
Chu Xung nói: \"Cũng có thể nó chỉ một cái tênkhác...\"
Người công an vẫn lắc đầu:\"Khi nào anh chị xác định rõđịa điểm xảy ra vụ án thì hãy đến đây!\"
Chu Xung cố gắng thuyết phục: \"Tuy chúng tôi không thểxác định địa danh nhưng cái nơi ấu thật sự đang tồn tại! Chỉ cần các anh đến đóthì mọi sự thật sẽ bị phơi bày.\"
Người công an hỏi lại: \"Thế thì, tôi hỏi anh vậy: lý doanh chị bào cáo vụ việc này là gì?\"
Chu Xung nói:\"Chúng tôi ngờ rằng có ít nhất bốn ngườiđã mất tích ở khách sạn đó; có một người chạy ra được nhưng đã hóa điên, ba ngườikia rất có thể đã bị giết\".
Người công an tiếp tục chất vấn:\"Ba mạng người tấtnhiên là trọng án, nhưng chứng cớ đâu?\"
Chu Xung hơi ngẩn người ra:\"Không có chứng cớ... nhưngđêm qua bọn chúng lại định hại chúng tôi, chúng tôi chính là người trong cuộc\".
Người công an hỏi:\"Họ định hại anh chị như thếnào?\"
Chu Xung tường thuật lại, giọng nói vẫn còn có chút kinhhoàng:\"Họ dùng micro, gọi loa bảo chúng tôi phải đầu độc lẫn nhau\".
\"Anh có ghi âm lại không?\"
\"Không... nhưng đúng là tôi sờ thấy thuốc độc trong tủquần áo của khách sạn\".
Anh có cầm đến đây không? Chúng tôi sẽ xét nghiệm, nếu đúnglà thuốc độc thì sẽ lập hồ sơ xử lý.\"
\" Tôi không cầm theo...À, họ còn hạ căn phòng của chúngtôi xuống lòng đất, căn phòng đó có thể lên xuống!\"
\"Sao anh chị lại ra được?\"
\"Về sau căn phòng đó lại dâng lên...\"
\"Hai người đang ngủ mê thì phải?\"Anh ta vừa nói vừabuông cây bút xuống bàn:\"Nói chẳng đâu vào đâu cả. Hai vị có mất tài sảngì không?\"
Chu Xung lập tức chỉ vào Lục Lục:\"Cô ấy mất di động.\"
Người công an ngoảnh sang Lục Lục:\"Bị họ cướp à?\"
Lục Lục khẽ nói:\" Tôi nhìn thấy một căn nhà cũ, sợ quáliền vứt luôn di động...\"
\"Chuyện ấy thì liên quan gì đến khách sạn đó?\"
Chu Xung trả lời:\" Trên đường, chúng tôi còn nhìn thấymột bà già đẩy xe nôi đi đi lại lại, nhưng trên xe không hề có trẻ con\".
Người công an có vẻ hơi bực mình:\" Thế thì họ phạm tộigi?\"
Chu Xung vẫn kiên nhẫn:\" Về sau chúng tôi ra bãi tha macạnh thị trấn, thì nhìn thất một đứa trẻ sơ sinh, nó bò bằng bốn chân, lại có mộtcái đuôi rất dài...\"
Người công anh không chịu nổi nữa:\"Tôi đang làm việc,không muốn nghe kể chuyện vớ vẩn\".
Lục Lục bỗng nhớ ra gã công an giả ở Đa Minh:\"À, ở thịtrấn đó có kẻ giả danh công an!\"
\"Cô căn cứ ở đâu để nói họ giả danh công an? Nhìn xem,tôi có phải công an giả không?\"
Lục Lục nín lặng.
Người công an tiếp lời:\"Hắn có bắt giữ anh chị, có vòitiền, có hỏi chứng minh thư của anh chị khôn... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 45
•Tổng: 80 / 81 / 78403