Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 58333576
Visits Today: 356751
This Week: 3407949
This Month: 10328022

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ghèo quá, bèn đến đây mở quán.”
Có lẽ nữ chủ quán này là người bình thường, Thiêm Trúc có ýrất mong có thể nhờ cậy, bèn nói: “Nhà ta có mấy người ạ?”
“Ba người. Chồng tôi và con trai tôi đã đi Bắc Kinh làm mướn.”
Thêm Trúc phấn chấn: “Cháu muốn hỏi bác một việc…”
“Cứ nói đi!”
“Cháu không muốn ở khách sạn nữa, bác cho cháu nghỉ ở nhà tađược không? Giá phòng khách sạn bao nhiêu cháu cũng gửi bác bấy nhiêu.”
Chủ quán nghĩ ngợi, rồi hỏi: “Cô định ở bao lâu?”
“Chưa biết ạ… có thể là một… hoặc hai tuần.”
“Nhà tôi chẳng rộng rãi gì, nếu cô không chê thì cứ đến đây.Nhưng ngày 12 tháng sau ông xã và con trai tôi trở về…”
“Được ạ, cháu sẽ đi trước khi các vị ấy về.”
Có vài khách lục tục bước vào quán.
Chủ quán khẽ nói: “Tối cô đến đây, là được.”
“Vâng, vâng.”
Vấn đề chỗ ở đã xong.
Cô quay lại khách sạn thu xếp hành lý. Bước vào cửa, hainhân viên đứng ở quầy lễ tân mỉm cười: “Chào chị!” Thiêm Trúc gượng chào lại:“Vâng.”
Đi qua bên họ, cô từ từ dừng bước, rồi quay lại hỏi họ: “Khinào các cô hết giờ làm?”
Cô cao hơn đáp: “Chúng tôi trực ca đêm, 7 giờ tối đến 7 giờsáng, sắp tan ca rồi.”
Thiêm Trúc bỗng hỏi: “Các cô chỉ có một phòng cho khách làphòng 109 phải không?”
Cô cao hơn có vẻ lúng túng, đáp: “Vâng… chỉ có một phòng109.”
“Các phòng khác để làm gì?” Nói câu này Thiêm Trúc nhìn chằmchằm vào mắt cô ta.
Cô ta chép miệng: “Tôi cũng chịu không biết. Nghe nói đã chongười khác thuê, nên chúng tôi không quản lý nữa.”
Thiêm Trúc không thể đoán biết cô ta nói thật hay nói dối,cô hỏi thêm: “Các cô không vào đó bao giờ à?”
Cô ta đáp: “Cho thuê rồi thì vào đó làm gì!”
Ngừng lại một lát, Thiêm Trúc lại hỏi: “Chủ khách sạn củacác cô là ai?”
Đáp: “Chủ khách sạn... tôi chưa gặp bao giờ.” Rồi cô ta nhìnsang cô đồng nghiệp thấp nhỏ.
Cô này nói: “Tôi cũng chưa.”
Thiêm Trúc không nén nổi cười nhạt: “Thế thì ai gọi các côvào làm?”
Cô cao nói: “Cách đây hai tháng tôi thấy ở cửa treo biển tuyểnnhân viên, nên tôi đến.” Cô ta chỉ sang cô bạn. “Cô này cũng cùng đến phỏng vấnvới tôi.”
Thiêm Trúc nói: “Ai đứng ra phỏng vấn hai cô?”
Cô cao đáp: “Hai chị làm ca ban ngày.”
Thiêm Trúc: “Sao họ được vào đây làm?”
Cô cao đáp: “Tôi cũng chịu... À, họ đã đến thay ca.”
Thiêm Trúc nhìn ra cửa, có hai cô gái bước vào, một cô dangăm ngăm, một cô trắng trẻo.
Cô nhân viên cao hỏi hai cô này: “Các cậu vào đây làm trướcbọn tôi, hồi đó ai phỏng vấn các cậu?”
Cô ngăm ngăm nói: “Hai chị làm ca đêm. Thì sao?”
Thiêm Trúc bèn chỉ vào hai cô sắp tan ca: “Chính hai cô nàylàm ca đêm còn gì?”
Cô ngăm ngăm nói: “Không phải hai người này, mà là hai chịtrước kia trực ca đêm, về sau họ đã xin nghỉ việc rồi đi Quý Châu. Lúc sắp đi,họ bảo chúng tôi phụ trách tuyển người, chúng tôi bèn dán quảng cáo tuyển người.”Cô ta chỉ vào hai cô một cao một thấp: “Sau đó tuyển được họ.”
Thiêm Trúc phát ớn! Đây là một vòng luẩn quẩn, đẩy qua đẩy lạikhiến người ta không biết đầu đuôi ra sao nữa!
Hai bên giao ban xong, hai cô trực ca đêm sắp ra về, ThiêmTrúc vội hỏi cô ngăm ngăm đen: “Các cô đã gặp chủ khách sạn bao giờ chưa?
Cô ta lắc đầu. Rồi nhìn sang cô trắng trẻo, cô này cũng lắcđầu.
Thiêm Trúc thấy khó hiểu: “Vậy ai phát lương cho các cô?”
Cô ngăm ngăm nói: “Chúng tôi có thẻ ngân hàng, chỉ cần rangân hàng mà lĩnh.”
Thiêm Trúc không biết nên hỏi thêm gì nữa.
Hai cô trực ca đêm chào hai cô trực ca ngày, rồi bước ra khỏicửa kính. Thiêm Trúc vội đuổi theo, hỏi cô cao: “Các cô thật sự không biếtkhách sạn này có vấn đề à?”
Cô ta ngạc nhiên: “Vấn đề gi?”
Thiêm Trúc: “Bên dưới nó là khoảng không, và còn có hai giannhà cũ nữa!”
Cô ta trợn tròn mắt: “Bà chị đừng dọa nhau như thế!”
Cô thấp lẩm bẩm: “Hai tháng nay tôi thấy khách sạn này khôngbình thường, đêm khuya cứ văng vẳng những âm thanh lạ lùng.”
Cô cao nói: “Cậu nói thế tớ sợ không dám đến làm nữa cũngnên.”
Cô thấp nói: “Tớ gan lì không sợ, cậu cứ làm cùng với tớ, sợgì mà sợ?”
Cả hai cô vừa nói chuyện vừa đi xa dần.
Thiêm Trúc đứng nghệt ra, cô ngờ rẳng những kẻ bí hiểm thaotúng tất cả mọi chuyện đều không có mặt ở hiện trường, hoặc là, họ đã chết từlâu, chỉ để lại một số thiết bị và những lời dối trá, và các cuộc giết chóc ởđây vẫn tự động tiếp diễn, là một vòng tuần hoàn... Cặp đôi D bị những lời dốitrá đe dọa rồi giết người yêu, sau đó truyền những điều khốn nạn ấy cho cặp đôiE; cặp đôi E bị đe dọa rồi giết người yêu, sau đó đe dọa lại cặp đôi F, cặp đôiF cũng giết người yêu... Nhưng nếu truy ngược lại thì những ai là A, B, C?Không ai biết!
Nếu đúng là như thế thì quá ư hoang đường. Khúc Thiêm Trúcnghĩ ngợi, khi xảy ra vụ giết người lần trước, cả khách sạn chỉ có ba người liênquan: anh thanh niên trước đó đã giết bạn gái mình, anh thanh niên Đông Bắc vàbạn gái anh ta; còn đêm qua thì có anh thanh niên Đông Bắc, Khúc Thiêm Trúc,Triệu Tĩnh; lần sau đây sẽ có Khúc Thiêm Trúc và đôi trai gái sẽ đến...
Thiêm Trúc chợt nghĩ, hay là cô phá ngang, chạy thẳng về BắcKinh? Nhưng cô không dám. Cô bèn trả phòng, ra ở nhà bà chủ quán ăn.
Bà ta thuê hai gian nhà ở phía sau quán ăn. Lúc hoàng hôn,bà vẫn rất bận việc, mình cô thẫn thờ ngồi ngoài sân ngẫm nghĩ. Bằng giờ nàychiều qua cô và Triệu Tĩnh khoác tay nhau đi vào thị trấn, lúc đi trong Ngõ Tối,anh còn kể cho cô nghe mẩu truyện vui đọc trên di động: anh Vương anh Trịnh làbạn thân, một hôm anh Vương bị vợ mắng nhưng không dám cãi; anh Trịnh biết chuyệnbèn chế nhạo “nam nhi mà lại sợ vợ à? Vợ tôi hễ nhìn thấy tôi là sự như nhìn thấyhổ” nhưng đúng lúc đó vợ anh Trịnh nghe thấy, bèn chạy đến kéo tai anh, quát“ông là hổ hay tôi là hổ”; anh Trịnh xử nhũn, mềm mỏng nói “bà... là Võ Tòng”.
Kể xong Triệu Tĩnh cười ha hả, cười chảy nước mắt. ThiêmTrúc chỉ lầm lì, cuối cùng không nhịn được nữa, nói: “Anh có thể lên tivi!”
Triệu Tĩnh hỏi: “Tại sao?”
Thiêm Trúc lạnh lùng: “Anh lên tivi thì em có thể tắtluôn.\"
Triệu Tĩnh ngớ ra, rồi lại cười, chỉ vào cô, xúc động nóị:“Chi tiết này anh đã kể... đã kể cho em nghe!”
Thiêm Trúc nghĩ ngợi, rồi bỗng òa khóc nức nở.
Bà chủ quán rất tháo vát, sáng sớm đã ra quán làm việc, rấtmuộn mới về nhà. Tính bà rất cởi mở, hễ bà có mặt ở nhà thì Thiêm Trúc không cảmthấy cô đơn nữa. Bà hay nói và thích kể chuyện gia đình, chuyện bà và mẹ chồng,chuyện chồng và con trai bà... Nhà bà có treo ảnh chồng và con trai, ông chồngtrông rất đôn hậu, cậu con trai cũng khôi ngô.
Phần lớn thời gian chỉ có mình Thiêm Trúc ở nhà, mỗi ngàysao mà dài lê thê. Đây là nhà người ta. Cô rất muốn gọi điện cho mẹ, chắc bàđang vô cùng lo lắng, nhưng lại không dám gọi, vì lỡ mẹ cô sẽ hỏi Triệu Tĩnh rasao thì cô cứng lưỡi.
Cô sốt ruột chờ đôi trai gái tiếp theo lò dò đến để cô sớmthoát khỏi cái chốn ma quỷ này. Một tuần đã trôi qua. Ngày 5 tháng 12 là ngàyChủ nhật. Sau khi trời tối, Thiêm Trúc đi đến khách sạn trong tâm trạng rấtcăng thẳng.
Vẫn là hai cô gái một cao một thấp đang trực ban, Thiêm Trúcnhìn qua cửa kính thấy hai cô đang tranh luận gì đó, cười rất vui. Cô bước vào,họ lập tức thôi đùa cợt, đứng thẳng và nở nụ cười nghiệp vụ. Cô bước đến hỏi:“Hôm nay có khách trọ không?”
Cô cao đáp: “Không.” Tâm trạng Thiêm Trúc vừa nhẹ bỗng lại vừanặng nề.
Khi cô quay ngưòi bước đi thì cô ta bỗng gọi: “Chị ơi...”
Thiêm Trúc dừng bước, ngoái lại nhìn.
Cô ta mỉm cười: “Chị trả phòng hôm 29, đến giờ vẫn chưa rờithị trấn này à?”
Thiêm Trúc đáp: “Chưa.”
Vẫn cô ta: “Thế thì chị ở đâu?”
Thiêm Trúc: ‘“Ở nhà người họ hàng.”
Cô ta nghĩ ngợi, rồi lại cười nói: “Bạn trai của chị đâu?”
Thiêm Trúc choáng váng, mắt chớp liên hồi, nói: “Anh ấy đã vềhôm 29... à không, số 209.”
Cô ta cười rồi lại cau mày: “Số 209?”
Thiêm Trúc cũng cảm thấy mình nói sai nhưng cô không biếtnên cải chính như thế nào, chỉ hạ thấp giọng, nói: \"Tôi... không hiểu lắm.”Rồi vội vã bước ra.
Hiện giờ hình như thần kinh của cô hơi rối loạn.
Chương 48 : LẠI LÀ BẢY NGÀY

A A A B

Cô hay ngồi ngoài sân thẫn thờ nhìn lên bầu trời . Thời gianquá rảnh, khiến cô nhớ lại rất nhiều chuyện. Cô nhớ đến tấm ảnh cưới ma gửi đếnhòm thư, di động của cô. Và còn có ai đó giơ nó trước ô mắt thần ở cửa nhà cô.Kẻ nào đã làm những chuyện đó? Cô lại nhớ đến người mù, ông ta có phải tên lừađảo không? Nếu là lừa đảo, thì những hiện tượng kỳ dị ấy nên giải thích thếnào? Chữ nổi “thị trấn Đa Minh” lại chính là bản đồ tuyến đường sắt Bắc Kinh -Đa Minh; chữ tịch trong đó chỉ sự tận cùng của thời gian, chữ nhật chữ nguyệtthể hiện âm dương, ngần ấy chi tiết ghép thành thị trấn Đa Minh; chẳng lẽ cáitên Đa Minh không phải do con ngưòi đặt ra?
Trong tấm ảnh cưới ma ẩn chứa con số 1428657, tổng các chữ sốlà 27; nếu đem các chấm lõm trong chữ nổi ấy tính toán theo một quy tắc nào đóthì kết quả cũng được 27! Còn nữa, từ bất cứ thành phố nào đi đến thị trấn ĐaMinh bằng đường tàu hỏa thì số km đều nằm trong phạm vi các chữ số 142857 (vềsau Khúc Thiêm Trúc tự chọn các thành thị khác để đo cự ly, cũng đều rất chuẩn!)
Ngoài ra, đem con số này lần lượt nhân với 1 cho đến 6, cũngcho kết quả chỉ gồm các chữ số này. Nhưng nếu nhân với 7 thì lại xuất hiện consố 999999!
Những điều này hoàn toàn chính xác! Thiêm Trúc nghĩ mãi nghĩmãi, rồi cô có một phỏng đoán... có lẽ mình bị người mù đó thôi miên, chứ chữ nổi\"thị trấn Đa Minh” thực tế chỉ là những chấm tròn bất quy tẳc, mà con mắtcủa cô lại cho rằng chúng là bản đồ tuyến đi. Có lẽ chữ Đa thực ra là do chữTriệu và chữ Tĩnh ghép thành chứ không liên quan gì đến chữ tịch; chữ Minh dohai chữ Thiêm và Trúc ghép thành, cũng không liên quan đến âm dương nào hết. Cólẽ con số 142857 nhân với 1 không bằng 1 mà là bằng 369...
Tiếc thay, Thiêm Trúc không biết tư duy của bệnh thần kinhđã len lỏi trong óc cô, cô tự hỏi mình: có phải 142857 x 1 = 142857 hay không?Rồi cô tự trả lời là “phải”, nhưng cô lại không tin ở mình. Cô đứng lên, chầmchậm bước ra con phố nhỏ. Lúc này đã hơn 3 giờ chiều, người qua lại vẫn thưa thớt.
Cô nhận ra vài khuôn mặt trông quen quen, hình như cô đãquen. Thế này là sao? Cô đứng giữa nắng chiều cố suy nghĩ, rồi bỗng hiểu ra: nhữngngười này cứ xuất hiện lặp đi lặp lại.
Tại sao họ xuất hiện lặp đi lặp lại? Tại vì họ là diễn viên.
Tại sao họ làm diễn viên? Tại vì họ muốn kiếm tiền.
Tại sạo họ muốn kiếm tiền? Tại vì họ cần tiêu tiền.
Tại sao họ cần tiêu tiền? Tại vì họ phải chi tiền để làm diễnviên...
Nghĩ đến đây Thiêm Trúc rùng mình, cô cảm thấy mình không thểnghĩ ra. Đây chẳng phải là chuyện quá phức tạp hay sao? Cô tự hỏi, rồi lại thấykhông nên tự hỏi nữa vì vấn đề này quá đơn giản - và đương nhiên lại quá phức tạp!Đã là quá đơn giản tại sao lại nói “đương nhiên quá phức tạp\"?
Cái đầu của cô thêm một lần nữa bị rối loạn. Đúng lúc này cómột bé gái tung tăng chạy đến, nó khoảng 11-12 tuổi, có đôi mẳt to tròn, ngườimảnh khảnh, rất xinh xắn. Thiêm Trúc ngăn nó lại, nói: “Em ơi chị muốn hỏi câunày...” Bé gái đứng lại gật đầu.
“Em tên là gì?”
“Thủy Triệu Đồng.\"
“Viết như thế nào?”
“Chữ Thủy là nước, chữ Triệu là dự báo, chữ Đồng là nhi đồng.\"
“Hay quá! Em học lớp mấy?”
\"Lớp sáu.”
Thiêm Trúc nhìn quanh rồi khẽ hỏi: “Em ơi, 142852 nhân với 1được bao nhiêu?”
Bé gái nói: “vẫn là 142857.”
“Thế à? Cảm ơn em...\"
Bé gái lại chạy đi.
Thiêm Trúc thở phào. Vậy là người mù kia không phải kẻ lừa đảo!Ông ta đã dự đoán được cô và Triệu Tĩnh không thể chung sống đến già, cũngkhông ly hôn, cho nên Triệu Tĩnh đã chết đấy thôi!
Hôm nay cũng như mọi ngày, rất muộn bà chủ quán mới về nhà.Thiêm Trúc đã đi nằm. Ở gian trong, cô nghe thấy bà đang gảy bản tính để tínhtiền.
Cô lại nghĩ đến con số kia, có lẽ nên nhờ bà xác định lạixem sao. Cô nói: “Bác ơi...”
Bà chủ bước đến bên cửa sổ nhìn cô: “Cô vẫn chưa ngủ à?”
Thiêm Trúc giở mình nằm sấp, nói “Bác gảy bàn tính tính hộcháu xem, 142857 nhân với 1, nhân với 2, với 3, với 4, với 5, với 6 được baonhiêu? Rồi bác viết ra hộ cháu.\"
Bà chủ không biết cô định làm gì, nhưng cũng làm theo, sauđó đưa cô mảnh giấy: “Cầm đi!\"
Thiêm Trúc nói:“Các kết quả này có chỗ nào giống nhaukhông?” Bà chủ nhìn tờ giấy rồi đọc: “142857, 285704, 438571, 571428, 714285,857142... không giống nhau.”
Tim Thiêm Trúc đập rõ mạnh.
Hình như bà chủ nhận ra điều gì đó, ngạc nhiên nói: \"À,nhận ra rồi: quanh đi quẩn lại vẫn là mấy chữ số 142857!” Lúc này Thiêm Trúc mớithật sự yên tâm mình là người bình thường!
Bà chủ nói: “Thế này là sao?”
Thiêm Trúc cười: \"Chỉ là một trò chơi các chữ số.”
Ngày mai là 12 tháng 12, rất có thể sẽ có một đôi nam nữ đếnđây để tìm hiểu xem ai chết trước ai chết sau. Nghĩ đến đây Thiêm Trúc rất xúcđộng.
Lúc hoàng hôn, nhà chỉ còn mình cô, chẳng có việc gì làm, côlại nghĩ ngợi lung lung. Lúc này thi thể Triệu Tĩnh ở đâu? Có còn trong cănphòng 209 không? Anh chàng Đông Bắc nói sẽ có người xử lý, không còn lại dấu vếtgì nữa, Triệu Tĩnh đã chết được một tuần, chắc họ đã xử lý xong. Cô nhớ rằnglúc mới đến thị trấn này, thấy bên ngoài có nghĩa trang, có lẽ họ đã chôn TriệuTĩnh ở đó như những người bị hại khác... Cô muốn đi xem. Có những ý nghĩ khôngnên có thì hơn. Cô hoàn toàn không ngờ cô lại nhìn thấy cái tên ấy ở đó! Và,còn có một số sự việc khiến cô suýt nữa hóa điên trước khi về đến Bắc Kinh.
Thiêm Trúc hoàn toàn không biết gì, cô chầm chậm đi ra ngoạivi thị trấn. Cửa hàng điện tử bên phố đang mở đĩa hát “Trên lưng bạch mã” cửa TừGiai Oanh: “Anh cưỡi bạch mã vượt qua ba cửa ải, anh thay áo trắng trở lạitrung nguyên, bỏ lại Tây Lương vắng vẻ, anh chỉ một lòng nhung nhớ Vương BảoXuyến...”
Cô vừa đi vừa nghĩ đến rất nhiều ưu điểm của Triệu Tĩnh. Cónhiều người tưởng rằng Khúc Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh làm ở hai nơi gần nhau nênquen biết và yêu nhau, thực ra không phải thế, họ cũng nhờ trang web “Lướitình” giới thiệu.
Lần đầu gặp mặt, Thiêm Trúc biết Triệu Tĩnh làm ở câu bộ thểhình Mu Us Desert, cô rất ngạc nhiên. Rất có thể cả hai từng trông thấy nhauvào giờ đi làm nhưng không chú ý cũng nên.
Sau khi đăng ký tìm bạn trên “Lưới tình”, Thiêm Trúc lần lượtgặp ba nam giới. Người thứ nhất hơi đứng tuổi, người thứ hai quá trẻ, họ đều gầymảnh nên cô không ưng. Gặp Triệu Tĩnh cô lập tức rung động. Rồi họ đến với nhauTriệu Tĩnh như một người mới yêu lần đầu, rất ân cần với cô. Nam giới thường tặnghoa nữ giới vào ngày sinh nhật, nhưng Triệu Tĩnh thì không như thế, sinh nhậtThiêm Trúc là 24 tháng 8, thì ngày 24 hàng tháng anh đều tặng hoa cô, khiến côrất cảm động.
Đã đến nghĩa trang. Thiêm Trúc chầm chậm rời khỏi đường cáibước đến gần đám bia mộ. Cô mong nhìn thấy tên Triệu Tĩnh, để biết rằng anh đãđược an táng. Nếu không, giả sử ngày mai cô đến ngủ ở khách sạn thì khác nào côcanh xác anh? Mặt khác, cái xác to tướng ...
<<1 ... 3536373839 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 16
•Tổng: 111 / 112 / 78434