Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59163658
Visits Today: 7065
This Week: 641843
This Month: 11158104

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

t lên: “Nghe lời đi!”
Lục Lục do dự, rồi lùi dần từng bước. Lúc này người công anđã bước đến đầu ngõ, anh ta bỗng dừng lại, nghiêm giọng nói với khoảng khôngtrước mặt: “Chứng minh thư đâu?”
Anh ta đang nói với ai?
Lục Lục ngẩn người, lúc này cô mới nhận ra anh ta toàn hỏilà “anh” chứ không hỏi “các anh, các người”! Lẽ nào đứng giữa cô, Chu Xung vàanh công an còn có một người vô hình nào đó? Lẽ nào anh công an này không nhìnthấy cô và Chu Xung?
Hình như “người” kia chìa chứng minh thư ra, anh công an “cầm”lấy xem rất kỹ, sau đó “trả lại” đối phương và nói: “Mau về nhà mà ngủ đi!” Sauđó anh ta thận trọng quan sát xung quanh, rồi lại quay người từ từ đi vào con hẻmtối. Mất hút.
Chu Xung ngây đờ, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đúng là gặp ma rồi...”
Lục Lục kéo tay anh: “Mặc kệ họ. Ta đi thôi.”
Vài phút sau hai người đã ra khỏi cái thị trấn nhỏ nửa ngườinửa ma này. Dưới ánh trăng mờ, nhìn thấy tấm biển chỉ đường đặt bên đường, ghi“Đồng Hoảng 14km”. Gió vẫn to, nhưng tấm biển vẫn đứng im, rất vững.
Lục Lục nhìn sang bên đường, khẽ nói: “Có nhiều bia...”
Chu Xung nheo mắt nhìn, quả nhiên thấy trong đám cây cối rảirác rất nhiều bia mộ. Anh nắm tay Lục Lục rẽ khỏi đường cái, đi về phía rừngbia mộ ấy.
Lục Lục: “Kìa, anh làm gì thế?”
Dưới ánh trăng, Chu Xung xem kỹ đám bia mộ, rồi nói nhỏ:“Anh muốn nhìn xem có tên cô ấy không.”
Ý anh nói là Hồ Tiểu Quân.
Lục Lục im lặng bước theo sát anh, thỉnh thoảng cô lại ngoáinhìn về phía thị trấn xem có ai đuổi theo không. Từ bé đến giờ lần đầu tiên cônhìn thấy nghĩa trang và bước vào, tim cô đập thình thịch. Nhất là nơi này gióquá to, cỏ rất dày.
Chu Xung kéo tay cô nói: “Em xem.”
Lục Lục nhìn vào, đó là một nấm mồ đắp bằng đất, lở lói, bêntrên có tấm bia rất nhỏ nhưng chữ viết khá đều. Cô lấy hết can đảm xáp lại gần,và đọc rõ các chữ khắc: “Mộ hợp táng Vương Hải Đức, Diệp Tử Mi”.
Trên mạng nói Diệp Tử Mi và Vương Hải Đức quê ở Dư Hàng, đàitruyền hình giải mã nói tấm ảnh cưới ma có nguồn gốc ở một miền quê Sơn Tây...không ngờ cô và Chu Xung lại tìm thấy mộ hợp táng của họ ở miền tây nam này!
Các bia mộ khác viết rõ họ tên, danh phận, quê quán, ngàysinh ngày mất của người nằm dưới mộ, còn viết cả hướng đặt mộ, hướng núi theoquan niệm phong thủy, ngày an táng, họ tên người lập bia... Nhưng tấm bia nàythì quá đơn giản, đơn giản đến nỗi khiến người ta cảm thấy bất an. Chu Xungnhìn vào ngôi mộ, nói: “Hai vị tiền bối hãy yên nghỉ. Về đến Bắc Kinh tôi sẽ đốtvàng mã cho hai vị!” Câu nói của anh khiến Lục Lục nổi da gà.
Hình như có ai đó muốn nghe rõ lời Chu Xung nói, gió bỗng nhẹhẳn đi, cả khu mộ trở nên yên tĩnh lạ thường. Chu Xung cũng thấy kỳ lạ, anhnhìn xung quanh rồi nói: “Tôi xin nói: hai vị tiền bối hãy yên nghỉ, về đến BắcKinh tôi sẽ đốt vàng mã cho hai vị.”
Anh vừa dứt lời thì bỗng có tiếng trẻ sơ sinh “oe oe... oeoe..” không rõ từ bên trên hay từ dưới đất vọng lên.
Lục Lục sợ quá nhảy ào ào vào lòng Chu Xung, Chu Xung ôm côthật chặt, nhìn chằm chằm vào tấm bia. Đám cỏ trên ngôi mộ bỗng sột soạt, rồicó một con vật gì đó bò ra. Nó không có lông, giống đứa bé con đang bò lổm ngổm,bốn chân, phía sau có cái đuôi rất dài. Dưới ánh trăng, nó đứng nhìn Lục Lục vàChu Xung. Ánh mắt nó rất giống mắt khỉ, đượm nét sâu xa cách trở gì đó rất khódiễn tả. Quái vật! Chu Xung kéo Lục Lục bỏ chạy! Cả hai chạy lên đường cái rồichạy thục mạng về phía trước!
Dân chúng ở thị trấn Đa Minh là người hay ma? Nhân vật trongđêm tối chỉ đường cho Chu Xung và Lục Lục là ai?
Con vật bốn chân trông như đứa trẻ sơ sinh ấy, là thứ gì?Không kịp nghĩ nữa, họ chỉ cố chạy bán sống bán chết!
Một ngôi sao băng lặng lẽ kéo thành vệt sáng tuyệt đẹp trênbầu trời. Cả hai cũng không nhìn thấy.
Chẳng rõ đã chạy bao xa, Lục Lục thở dốc, mệt rũ không chạynổi nữa: “Chu Xung, em sắp chết đến nơi...” Chu Xung ngoảnh lại nhìn. Dướitrăng, con đường Vô Miên lặng lẽ trải dài xa xa, không có ai bám theo họ. Anhkhông chạy nữa, ngồi bệt ngay xuống đất, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Nghỉ mộtlát... nghỉ một lát đã...”
Lục Lục ngồi tựa vào anh, nói: “Nước, còn không?”
Chu Xung lắc đầu: “Cố chịu đựng! Sắp đến Đồng Hoảng rồi.”
“Ta đi có đúng hướng không?”
“Không rõ nữa... nhưng có thể khẳng định điều này: khi ra khỏicái chốn ma quỷ đó, chúng ta chạy thẳng một hơi, ta đã cách xa nó rồi.”
Lục Lục nhận ra sắc mặt Chu Xung khác lạ, rất nhợt nhạt; anhcũng quá sợ và quá mệt.
Nghỉ một hồi, Lục Lục đứng dậy nói: “Đi thôi!”
“Để anh cõng em.”
“Không cần đâu.”
Chu Xung lấy con dao găm ra khỏi túi cô, và cả con dao trongtúi anh nữa, ném vào bãi cỏ ven đường: “Nhẹ được 2kg.”
“400 đồng cũng vứt à?”
“Lúc này tiếc của làm gì nữa!”
Bỏ bớt con dao, Lục Lục thấy dễ chịu hơn thật. Đúng, đườngxa chỉ nên gọn nhẹ là tốt nhất.
Chu Xung vừa đi vừa nói: “Nếu đúng là không bước nổi nữa thìcái ba lô này cũng vứt luôn.”
Lục Lục hỏi: “Nếu vẫn không thể bước nổi?”
Chu Xung nhìn cô, nói: “Anh hiểu ý em rồi. Ý em là nếu khôngbước nổi nữa, anh có vứt em ở lại không chứ gì? Anh ngờ rằng... Tiểu Quân bịTrường Thành rũ bỏ!”
Lục Lục thở dài: “Mong sao không phải là thế.”
Lúc này đã gần 4 giờ sáng. Gió nhẹ, không nghe thấy tiếng rúrít nữa, chỉ có tiếng lá cây bên đường sột soạt hơi đáng ngờ. Trăng chênh chếchbên trời, hình như nó sắp đi ngủ. Đêm nay Lục Lục đã trải qua những xáo trộnghê gớm nhất trong đời, cho nên khi nhìn thấy phía trước có những ánh đèn củanhân gian, cô rất xúc động.
“Có nhà cửa!” Cô bỗng kêu lên.
Chu Xung nhìn về phía trước, quả nhiên thấy có nhà ai đó!Anh nhảy cẫng lên: “Chà! Em sắp có nước uống rồi!”
Lục Lục hỏi: “Đó là Đồng Hoảng à?”
Chu Xung nói: “Chưa chắc. Vì Đồng Hoảng rộng lớn, có lẽ đâychỉ là một cái thôn. Nhưng chắc chắn phải có nước uống.”
Cả hai lập tức rảo bước nhanh hơn.
Lục Lục đã từ từ trong ác mộng trở về với đời sống thực, cônói: “Anh xem xem đã có sóng di động chưa?”
Chu Xung giở ra nhìn: “Chưa! Vùng này xa, núi cao. Chắc phảiđến Đồng Hoảng thì mới có.”
“Em rất muốn gọi điện về nhà... em để di động ở khách sạn...”
“Mất toi 2000 đồng! Sao em không cầm ra?”
“Lúc chạy ra khỏi phòng, rồi nhìn thấy ngôi nhà cũ ấy em sợquá bỏ chạy, vứt béng cả di động...”
“Không sao. Lát nữa vào gặp công an, em nhớ nhắc đến cái diđộng, họ sẽ tìm giúp cũng nên.”
“Được.”
Phía trước khong phải thôn xóm mà là một thị trấn nhỏ, nhưngdân chúng đang ngủ, chỉ có đèn đường soi lờ mờ. Hai người vừa đi vừa ngó nhìn,mong sao nhìn thấy một cửa hàng tạp hóa bán thâu đêm. Lục Lục đang khát khô họng,mệt lử. Họ thấy có quán cơm, quán trà, quán bi-a, hiệu làm đầu, ngân hàng...nhưng không thấy hiệu tạp hóa nào.
Lục Lục bỗng dừng bước. Chu Xung ngoảnh lại nhìn cô: “Sao thế?”
“Đừng đi nữa, Chu Xung! Đừng đi nữa.”
“Sao thế?”
Lục Lục thở gấp, cô run run nói: “Đây... đây vẫn là thị trấnĐa Minh.” Chu Xung rùng mình ngoảnh phắt đầu lại nhìn về phía trước! Sẩm tốiqua họ từ hướng nam đi vào Đa Minh, sau lúc nửa đêm họ trốn ra theo hướng nam rồichạy thẳng về phía trước, sao có thể quay trở lại Đa Minh được?
Tức là ở đây lại mọc thêm một thị trấn Đa Minh nữa! Vì haingười đang đi vào từ phía bắc của thị trấn Đa Minh này, nên tiến vào rất sâu rồimới phát hiện ra.
Chu Xung nói nhỏ: “Hay là... nhà cửa ở miền này xây dựng naná nhau?”
Lục Lục bỗng chỉ tay sang bên: “Nhìn lại đi!”
Chu Xung ngoảnh sang, thì thấy bà già kỳ quái kia lại xuấthiện, mái tóc chải ngay ngắn, sắc mặt trắng sáng, đẩy xe nôi từ từ bước lại,chiếc áo bông phủ trên xe nôi...
Chương 46 : CHẾT GỐI ĐẦU

A A A B

Trở lại ngày 28 tháng 11 năm 2010, phòng 109 khách sạn thịtrấn Đa Minh.
Trong tình thế bị uy hiếp, Khúc Thiêm Trúc đã sát hại TriệuTĩnh. Sau khi bị tiêm thuốc Cyaniding, Triệu Tĩnh càng lúc càng thở gấp, rồi bỗngngừng hẳn. Lúc này Khúc Thiêm Trúc bỗng thấy hối hận nhưng mối nguy hiểm đếnquá nhanh, cô không thể kịp nghĩ cách đối phó.
Cô đờ đẫn ngồi trên sàn nhà hơn một giờ, rồi mới nhớ đến việcphải tìm cái giọng nói bí hiểm kia. Cô yêu cầu gã hiện thân.
Hắn khẽ nói: “Cô đã sẵn sàng chưa?”
Khúc Thiêm Trúc sợ quá không dám nói nữa. Gã hỏi liền ba lần.Cuối cùng gã bảo cô mở cửa cho gã.
Đèn trong phòng bỗng bật sáng lòa, Thiêm Trúc phải lim dim mắt.Rồi cô mặc áo, từ từ bước ra cửa, lấy hết lòng can đảm, mở cửa. Một thanh niêntrẻ tuổi, sắc mặt trắng như bột.
Thiêm Trúc từ từ bước lùi lại, rồi tựa vào bệ cửa sổ, nhìnchằm chằm vào kẻ lạ mặt.
Đối phương chầm chậm bước vào, đóng cửa lại, sau đó khẽ nói:“Tôi ngồi được chứ?”
Thiêm Trúc định nói “mời anh ngồi”, nhưng cô lại im lặng.Lúc này, nơi này không cần lịch sự làm gì.
Gã trẻ tuổi bước đến bên cái giường kê phía trong, nhẹ nhàngngồi xuống. Giữa anh ta và Thiêm Trúc cách nhau thi thể của Triệu Tĩnh. Gã bănkhoăn nhìn nhanh cái xác rồi hỏi cô: “Có thể… che anh ta đi, được không?”
Thiêm Trúc chưa kịp nói thì anh ta đã kéo mảnh vải trải giườngđậy lên mặt Triệu Tĩnh. Không khí bên dưới mảnh vải thoát ra, mảnh vải lập tứcxẹp xuống, khuôn mặt của Triệu Tĩnh nhô lên.
Rồi anh ta nói: “Cô đừng sợ. Thực ra tôi cũng như cô, tôicũng đến đây tìm đáp án sinh tử. Tôi từ miền Đông Bắc dẫn bạn gái đến đây.” Lúcnày Thiêm Trúc mới cảm thấy anh chàng người Đông Bắc này trông hơi quen quen.Anh ta là ai? Cô cố nghĩ… rồi bỗng nhớ ra anh ta là người đàn ông trong tấm ảnhcưới ma!
Thiêm Trúc choáng váng, hồi lâu sau mới rón rẽn khẽ hỏi: “Côấy đâu?”
Anh ta đưa mắt nhìn sang chỗ khác, chớp chớp để nước mắtkhông trào ra. Nhưng dưới ánh đèn vẫn trông thấy rõ mắt anh ta ướt.
Lát sau, anh ta run run nói: “Cũng giống như cô và bạn cô,chúng tôi cũng nhận được lệnh một trong hai người phải chết. Thế rồi tôi để cô ấyra đi…”
Thiêm Trúc bỗng hét lên: “Nhưng tại sao anh lại ra lệnh chochúng tôi?” Anh ta thở dài, rồi nói: “Đây gọi là chết gối đầu, cô hiểu không?Trước chúng tôi cũng có một đôi nam nữ đến đây, họ cũng chết một, cô gái chết.Không ai có thể thoát. Anh kia sống, và ở lại chờ đôi trai gái tiếp theo. Ítlâu sau thì tôi và bạn gái đến. Hiện nay tôi ở lại chờ cô và bạn cô…”
Thiêm Trúc ngắt lời: “Khoan đã! Tại sao anh kia lại ở lại?”
Anh ta đáp: “Bây giờ cứ tính từ tôi cho dễ hiểu. Tôi giết bạngái rồi thì mới chỉ làm xong một nửa nhiệm vụ; tôi phải ở lại uy hiếp cô và bạntrai cô để một người phải chết, thì tôi mới làm xong việc của mình. Nếu khôngtôi sẽ bị giết dã man như bọn hắc tinh tinh trong băng hình. Vả lại, dù tôi cóchạy thoát khỏi thị trấn Đa Minh thì vẫn có kẻ đem băng hình quay cảnh tôi giếtbạn gái gửi cho công an, tôi sẽ đi tù mọt gông. Điều này là do tay thanh niênđã giết bạn gái trước tôi truyền đạt lại cho tôi. Anh ta buộc phải ở lại chờhai chúng tôi đến, ép chúng tôi phải chết một. Nếu không làm thế thì anh ta sẽbị thảm sát như kiểu giết hắc tinh tinh. Nếu anh ta trốn thoát thì sẽ có kẻ gửibăng hình ghi tội sát nhân của anh ta cho công an…”
Thiêm Trúc hoàn toàn choáng váng. Cô hạ giọng: “Trước đây đãcó bao nhiêu đôi trai gái đến đây… ý tôi là tổng cộng có bao nhiêu người đã chếtở đây?”
Anh ta nói: “Tôi không biết.” Rồi anh ta chỉ tay lên trầnnhà: “Có nhìn thấy bộ cảm ứng báo cháy kia không? Ở đó giấu camera quay banđêm. Người trước tôi đã quay toàn cảnh tôi giết bạn gái, tôi quay toàn cảnh côgiết bạn trai; tất cả các video đều lưu trong máy tính đặt ở phòng 108 bên cạnh.Cô có muốn xem không?”
Thiêm Trúc hận rằng không thể nhào sang tát vào mặt anh ta.Hình như anh ta nhận ra điều gì đó, bèn khẽ nói: “Hãy tha thứ cho tôi, chúng takhông thù không oán, đều là người bị hại cả. Tôi chỉ làm theo trình tự người đitrước truyền lại. Tôi hỏi “Cô có muốn xem video không?” chỉ là lời thoại buộcphải nói mà thôi. Sau này cô cũng phải nói lời thoại như thế. Cô phải ở lại chờmột cặp trai gái tiếp theo, buộc họ phải chết một người; chưa làm được thì côkhông thể đi khỏi thị trấn Đa Minh, nếu bỏ trốn cô sẽ bị chết thê thảm; dù trốnra thoát thì vẫn bị người ta gửi băng hình của cô cho công an, lúc đó thì cô trốnđi đâu được nữa? Công an toàn quốc sẽ truy nã cô… Cho nên chỉ còn cách nghe lờingười đi trước truyền đạt lại mà làm. Cũng đơn giản thôi, thì cô khỏi bị cựchình, vẫn được sống mà không phải đi tù…”
Dường như Khúc Thiêm Trúc bị cuốn vào một guồng máy tàn khốckhông thể thoát ra, các mắt xích nối nhau rất chặt, dù có chỗ sơ hở thì cô cũngkhông đủ trí lực để tìm thấy, cô đành đi theo nó vậy…
Chàng trai miền Đông Bắc lại nói: “Đương nhiên, nếu cô sợthì bây giờ cô có thể đi khỏi đây.”
Thiêm Trúc đã mất sức đề kháng, cô khẽ nói: “Cụ thể, tôi phảilàm gì?”
Anh ta nói: “Tôi đã làm gì thì cô làm nấy. Hãy nhớ các trìnhtự. Có thế thì cô mới có thể thoát thân. Nào, đi theo tôi.”
Anh ta đứng dậy bước ra, Thiêm Trúc thoáng nhìn cái giường rồicũng vội bước ra.
Và lúc này đầu cô không ngớt lặp lại con số 142857, 142857,142857, 142857…
Anh ta dẫn Thiêm Trúc sang gian phòng 108 sát vách, cô nhìnthấy một chiếc giường và một dàn máy thao tác rất phức tạp. Anh ta ngồi trướcmáy, hướng dẫn cô: “Nút này điều khiển camera.”
Anh nhấn nút, màn hình hiện lên toàn cảnh căn phòng 109, TriệuTĩnh nằm trên giường, hệt như một cảnh trong phim kinh dị.
“Nút này điều khiển bức tường.”
Thiêm Trúc bỗng hiểu ra tại sao phòng 109 bất ngờ xuất hiệnmột bức tường ngăn!
“Nút này điều khiển căn phòng lên xuống. Phòng 109 tựa nhưcái thang máy, cô hiểu chưa? Sau khi cô và bạn trai ngủ say, tôi đã hạ cănphòng xuống dưới đất. Vừa nãy cô muốn gặp tôi, tôi hỏi ba lần “Cô đã sẵn sàngchưa?”, lúc đó căn phòng đang đi lên. Sau này cô cũng phải thao tác như thế.Khi đôi nam nữ ngủ say, cô hạ căn phòng xuống dưới sau, họ hết đường chạy trốnvà chỉ còn cách chấp nhận một người phải chết, nếu không, sẽ không nâng cănphòng lên.”
Thiêm Trúc nhớ lại, Triệu Tĩnh trước khi chết đã nói với côrằng anh chạy ra thì thấy xung quanh đều là tường. Thì ra là phòng 109 có thểlên xuống!
Anh ta nói tiếp: “Nút này điều khiển màn hình video.” Cô nhớlại chương trình tivi về thị trấn Đa Minh đêm qua… chắc chắn không phải của đàitruyền hình mà chỉ là băng hình đã thiết kế sẵn!
“Nút này là micro. Sau khi đã hạ tường ngăn xuống, gạt cầnnày sang trái để nói chuyện với nửa căn phòng bên trái, gạt sang phải để nóichuyện với nửa căn phòng bên phải.”
Thì ra anh ta toàn ngồi trong phòng này để chỉ huy cô giếtngười!
“Đây là cầu dao đóng ngắt điện toàn khách sạn.” Anh ta thử gạtmột nhát, đèn lập tức tắt ngấm, sau đó lại đóng điện trở lại.
“Hai nút này điều khiển cửa ra vào và cửa sổ. Có thể điềukhiển từ xa để khóa ngoài cửa sắt chống trộm, và nâng hay hạ chấn song sắt cửasổ.”
Tiếp đó, anh ta đưa cho Thiêm Trúc một cuốn sách, nói:“Trong này là các lời thoại, cô phải dần làm quen đi.” Cuốn sách không tên,không tác giả, không mã số xuất bản; chẳng rõ bao nhiêu người đã đọc nó, cáctrang g...
<<1 ... 3334353637 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 1
•Tổng: 12 / 126 / 78448