Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59211722
Visits Today: 55129
This Week: 689907
This Month: 11206168

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ời ấy là tớ. Bởi vì nếu anh ấy chết trước thì tớ đau khổ và cô đơnkhông sao chịu đựng nổi… tớ rất mâu thuẫn.” Nói đến đây Tiểu Quân trào nước mắt,đôi mắt cô nhìn thẳng vào Lục Lục, rất đau đớn. Cô nói: “Lục Lục, bây giờ tớ đãchết thật rồi. Tớ không muốn Trường Thành phải đau khổ và cô đơn…”
Lục Lục giật mình tỉnh dậy, cô mở to mắt. Gió bên ngoài đãngừng thổi, trong phòng tối đen như mực, im ắng kinh người. Có phải Chu Xung đãtắt đèn? Cô gọi: “Chu Xung…”
Không có tiếng trả lời. Cô ấn công-tắc đèn, không có điện.
Lục Lục hoảng sợ, xuống giường, bước sang phía giường ChuXung, nhưng chỉ sờ thấy một bức tường ngăn kiên cố. Đôi chân cô bỗng mềm nhũn bấtlực, đành lùi lại ngồi xuống giường. Sau đó cô nghe thấy một giọng nam từ khoảngkhông vọng xuống: “Vậy là các người đã đến!”
Cô vô cùng kinh hãi: “Ai?”
Giọng nam vang lên: “Các người muốn biết ai chết trước ai,đúng không? Ta sẽ cho các người câu trả lời.”
Lục Lục im lặng, cố nghĩ xem đó là giọng ở vùng nào. Giọngnam này tiếng phổ thông, hơi run run, hình như đang đứng ở một nơi rất lạnh.
Gã tiếp tục nói: “Đêm nay sẽ có câu trả lời. Một trong haingười phải chết!”
Không rõ lòng can đảm bỗng từ đâu đến, Lục Lục hỏi vặn gã mộtcâu: “Ngươi đã sát hại Hồ Tiểu Quân, đúng không?”
Người nam im lặng. Hồi lâu sau mới mở miệng nhưng gã khôngđáp, chỉ tiếp tục nói: “Hoặc anh ta chết, hoặc cô chết. Cô chọn đi!”
Đôi khi đầu óc con người có một phản ứng kỳ quái nào đó, giốngnhư đi trên phố chợt nhặt được chiếc chìa khóa cũ, rồi ta tra vào một ổ khóa cửanào đó trong thành phố, và “tách” một cái – thật bất ngờ, mở được cửa ra… Lục Lụcbất thình lình buông ra câu hỏi: “Ngươi là Trường Thành chứ gì?” Căn phòng im lặng.
Tại sao cô lại hỏi thế? Chẳng có căn cứ nào cả. Về sau cô nhớlại rằng có lẽ đó là thứ logic nằm trong tiềm thức: gã này nói hoặc Lục Lục hoặcChu Xung phải chết; Trường Thành và Hồ Tiểu Quân cùng đi khỏi Bắc Kinh, nếu TiểuQuân đã chết thì Trường Thành còn sống; rất có thể Tiểu Quân đã chết trongkhách sạn này và Trường Thành ở lại đây, vì anh ta không hề có mặt ở Bắc Kinh…
Sau một hồi lâu, giọng nam lại lên tiếng nhưng nói sang vấnđề khác: “Cô yên tâm, anh ta sẽ được chết an lành, không đau đớn gì hết. Ngăntrên của tủ áo có một viên thuốc mê, cô hãy nghĩ cách cho anh ta uống, anh ta sẽbất động; ở đó còn một bộ bơm tiêm đã khử trùng, trong bơm tiêm là thuốc độcCyaniding, cô tiêm cho anh ta, chỉ sau một phút anh ta sẽ ra đi êm ái...”
Lúc này Lục Lục ngờ rằng đây chỉ là một đoạn băng ghi âm, vìlời nói này chẳng ăn nhập gì với đối thoại của cô cả. Cô cười nhạt, và tung ramột câu: “Ngươi chết đi!”
Hình như gã hơi ngớ ra, nói: “Nếu cô không để anh ta chếtthì cô phải chết. Chúng tôi sẽ cho cô biết 18 cách chết để cô lựa chọn. Tôi dámchắc cách chết nào cũng sẽ đau đớn hơn ngàn vạn lần. Cô muốn xem băng hìnhkhông?”
Lục Lục tiếp tục tìm cách đối thoại với gã: “Không! Ngươinói đi, các ngươi đã đưa Chu Xung đi đâu?”
Lần này giọng nam đã trả lời câu hỏi của cô: “Anh ta ở ngaysát vách. Lát nữa sẽ trở lại với cô. Trước khi trời sáng cô phải đưa ra lựa chọn,nếu không, sẽ xuất hiện cảnh tượng thế này: vài người ngồi ăn sáng, họ ăn bánhbao và đậu hũ. Nhưng thực ra không phải bánh bao mà là cái vú của cô vừa bị cắtra, còn món kia cũng không phải đậu hũ mà là hộp sọ cô bị khoét lỗ, họ dùngthìa múc não của cô để ăn. Đừng nghĩ cách bỏ đi. Lúc này các người đã không cònở thị trấn Đa Minh nữa rồi.”
Sự ghê tởm cùng cực và nỗi sợ hãi dâng lên nghẹn cổ, Lục Lụcthấy buồn nôn. Không ở thị trấn Đa Minh nữa, thì đây là đâu? Lục Lục ôm chặthai đầu gối, toàn thân run rẩy. Cô chỉ có một ý nghĩ: tìm Chu Xung! Nhưng anh ởđâu rồi? Chu Xung đã đi đâu, đi đâu? Đi đâu?
Cô rút con dao găm trong túi ra, nắm chặt trong tay, rồi sờtìm di động. Đã tìm thấy. Cô bật đèn soi bốn phía, không thấy bất cứ ai, chỉ thấygiữa hai cái giường đơn có bức tường ở đâu mọc ra, cô nhìn bức tường một lúc. Rồitỉnh táo bước ra phía cửa căn phòng. Cô muốn ra quầy lễ tân để hỏi hai nữ nhânviên kia. Nhưng liệu họ có còn đó không? Có lẽ ở quầy lễ tân cũng tối đen và chẳngcó ai. Nhưng khi cô rọi đèn về phía đó thì vẫn thấy hai cô gái một cao một thấpnhìn cô mỉm cười...
Nhưng nào ngờ cánh cửa chống trộm đã bị khóa ngoài, tiếngnói trong không trung lại vang lên: “Đừng lo, tôi sẽ mở giúp.” Lục Lục thất thần.Dù gã mở cho thì cô vẫn không thể đi thoát.
Cánh cửa ấy “xạch” một tiếng. Cô vặn tay nắm, mở cửa. Rồi bướcra hành lang. Tối đen như mực. Lục Lục giơ di động soi khắp, thấy xung quanh trốngtrải, không thấy khách sạn đâu nữa! Chỉ còn lại độc nhất căn phòng 109.
Bây giờ cô đang đứng bên ngoài, trên đầu cô có hai cái nắp ụpxuống, không hề thấy một tia sáng bầu trời. m khí ngập tràn xung quanh, cô có cảmgiác mình đang ở hầm ngầm trong lòng đất.
Đây là nơi nào thế này? Cô ngờ mình đang ngủ mê nhưng khôngbiết phải làm gì để tỉnh lại. Không tỉnh lại được thì ác mộng lại tiếp tục...
Lục Lục giơ di động, run run bước đi, ánh đèn màn hình quá yếuchỉ soi thấy rất gần, còn lại xung quanh thì tối đen như địa ngục.
Không biết cái tiếng nói kia có đi theo cô không, cô cứ thếbước đi. Bỗng nhiên, trước mặt cô xuất hiện một ngôi nhà cũ trông rất quái dị,cô kinh hãi kêu lên “Á” rồi vứt luôn di động, quay người bỏ chạy.
Phía trước là một màn đêm thăm thẳm.
Chạy được mấy bước, bản năng khiến cô phải dừng lại, hai tayđưa thẳng về phía trước, căng mắt, đi dò dẫm từng bước rất ngắn; đôi chân runrun như có thể ngã sụp xuống đất bất cứ lúc nào.
Rồi Lục Lục sờ thấy một bức tường, cô đi men theo nó, đi rấtlâu, hình như đã đi một vòng nhưng sờ không thấy cửa. Cô định quay lại cửa sổphòng 109, chắc Chu Xung vẫn đang ngủ, cô sẽ gọi anh dậy. Nhưng Lục Lục đã kiệtsức, cô ngồi bệt xuống tựa lưng vào tường, nước mắt trào ra. Lát sau cô thétlên với bóng tối: “Chu Xung! Chu Xung!” Cô sợ chết. Nhưng nếu cô và anh chỉ cóthể một người được sống thì cô không sợ chết nữa, chỉ cần Chu Xung đến bên côtrước khi cô chết.
Tiếng khóc và tiếng thét của cô đã khiến cô bị lộ vị trí.Trong bóng tối có tiếng chân bước nhanh về phía cô, cô lập tức nín lặng, kinhhãi dỏng tai lắng nghe. Kẻ đó chạy đến gần cô, đưa tay ra sờ... hắn sờ thấy taicô. Cô rùng mình hét lên: “Ai?” Hắn bỗng ôm chặt lấy cô, “suỵt...” Thì ra làChu Xung!
Lục Lục ôm anh thật chặt. Anh áp tay lên mặt cô, khẽ nói:“Anh đã dặn mãi rồi: nếu bỏ đi, thì em đừng đi quá xa...” Lục Lục lại tuôn tràohai hàng nước mắt.
Hai người ôm chặt lấy nhau hồi lâu, rồi Chu Xung nói: “Hắn đến,rồi nói với anh rằng, một trong hai chúng ta phải chết; hắn bảo anh hãy lựa chọn...”
Tim Lục Lục như thắt lại.
Cưới Ma - Chương 45-P2
Chu Xung nói tiếp: “Anh không biết hắn đứng ở đâu, nếu biết,anh đã đâm hắn chết luôn!”
Lục Lục nói: “Hắn nói rằng trong tủ áo có thuốc độc phảikhông?”
Chu Xung ngạc nhiên: “Sao em biết?”
Lục Lục thổn thức: “Vì hắn cũng nói với em y hệt như thế.”
Chu Xung ngạc nhiên: “Tức là cả hai tủ áo đều có thuốc độc.”
Lục Lục vẫn khóc: “Anh... nếu chúng ta đều không thể thoátra, liệu anh có để em chết không?”
Chu Xung gắt nhẹ: “Nói vớ vẩn! Nếu không thể thoát, anh sẽcho hắn lấy mạng anh, chứ đâu có thể để em phải chết!”
Lục Lục lại ôm anh thật chặt, cảm thấy yêu Chu Xung cô khôngcó gì phải nuối tiếc.
Chu Xung khẽ nói: “Vừa nãy anh nghe thấy hắn nói...”
Lục Lục ngẩng đầu nhìn anh trong bóng đêm: “Nói gì?”
Chu Xung nhắc lại lời gã kia: “Hắn nói rằng hãy trở vềphòng, ta sẽ cho các ngươi cơ hội sinh tồn. Nghe có vẻ không phải là lừa dối...”
“Thực ra hắn là ai? Hắn muốn hại chúng ta, rồi lại nói làcho chúng ta cơ hội?”
“Anh sao biết được!”
“Anh ạ, cửa sổ đó có chấn song sắt, sao anh lại chạy ra được?”
“Chấn song sắt bỗng tự mở ra, anh cũng không hiểu tại sao.”
“Hắn nói là chúng ta hãy trở lại căn phòng?”
“Đúng!”
“Thế thì chúng ta quay lại!”
“Không! Anh phải quan sát xem sao đã.”
“Quan sát gì?”
“Xem đây là nơi nào. Khách sạn bỗng dưng biến đi đâu, tạisao phòng 109 lại chuyển ra đây, anh không sao hiểu nổi.”
“Anh xem, xung quanh tối đen như địa ngục, làm gì có lối ra?Gã ấy nói trở về phòng thì sẽ có cơ hội sống. Có lẽ gã có ý giúp chúng ta...”
“Đúng thế.”
“Lúc nãy anh sờ thấy một ngôi nhà khác, hình như rất cũ kỳ, ởngay đây thôi. Ta cứ vào xem sao.”
“Vừa rồi em cũng nhìn thấy nó.”
“Chưa biết chừng, kẻ đầu sỏ bày ra các trò này đang nấptrong đó cũng nên. Nào, ta đi!”
Lục Lục nhận ra, vào lúc hệ trọng Chu Xung rất cứng cỏi, điềmtĩnh, vững vàng. Anh cũng cầm cả di động ra. Cô không dám tưởng tượng, nếu lúcnày không có Chu Xung ở bên thì cô sẽ ra sao, có lẽ cô sẽ tuyệt đối suy sụp vàhoảng loạn như Khúc Thiêm Trúc.
Chu Xung bật sáng di động, cả hai từ từ bước lên. Quả nhiênhai người nhìn thấy cách căn phòng 109 không xa, có một ngôi nhà cũ âm u đầy tửkhí. Ánh sáng của di động quá yếu, ngôi nhà trông cực ghê rợn.
Thực ra nó có hai gian chính phụ kề sát nhau, gian chính caohơn, trông cả hai nhấp nhô khấp khểnh. Gian chính là tường đá, ô cửa sổ méo móxiêu vẹo, dán giấy trổ đã bạc màu. Gian phụ tường đất quét vôi, lở lói lem nhembẩn thỉu; đầu thanh xà gỗ chìa ra ngoài theo cái gùi đan bằng tre, bên cửa dựngmột cái guồng gieo hạt cổ lỗ.
Chu Xung khẽ đẩy cửa gian chính bước vào. Ánh sáng từ chiếcdi động soi cũng đủ khiến Lục Lục nhìn mà giật mình, hít vào một hơi lạnh: cảnhbài trí ở đây hệt như trong tấm ảnh cưới ma! Cái bàn cổ trạm trổ, cái gươngvuông khung gỗ, đèn nến và hoa quả rất giống đồ cúng; bên cạnh bàn là hai cáighế bành sạch sẽ sáng bóng; trên tường treo bức tranh cổ vẽ hai vị thần tiên,đôi câu đối viết những chữ cổ quái; sàn trải thảm nâu đỏ, bốn cạnh vẽ các ô trắng...Ở cửa dựng một cái máy ảnh cổ lỗ cao hơn đầu người, bên trên trùm một miếng vảiđen, dưới cái giá ba chân lắp bánh xe.
Lục Lục hồi hộp hỏi: “Đây là nơi chụp tấm ảnh cưới ma đó à?”
Chu Xung chỉ nói: “Tìm người!”
Cả hai sục sạo một lượt không thấy người, cũng không thấycái xác nào.
Rồi Chu Xung kéo Lục Lục bước vào gian nhà phụ. Các thứ đặttrong này càng khiến cô kinh sợ: nhiệt kế, thuốc rửa ảnh, hiện hình, khay chậu,găng tay cao su, những cái kẹp phim...
Lục Lục nói: “Đây là buồng tối.”
Chu Xung vẫn chỉ nói: “Tìm người!”
Lục Lục im lặng. Chu Xung tiếp tục tìm khắp. Vẫn thế, khôngngười, không xác chết. Vẫn chưa chịu thôi, anh bò xuống đất soi đèn di động đểtìm khe nắp hầm ngầm.
Lục Lục lo lắng: “Anh ạ, ta phải thoát ra khỏi đây đã, rồi đibáo công an. Công an đến sẽ kháp phá ra tất cả! Nếu ta không thoát ra được thìmọi bí mật sẽ vĩnh viễn nằm trong bóng tối...”
Không tìm thấy dấu vết gì lạ, Chu Xung đứng lên, kéo Lục Lụclùi dần ra ngoài.
Họ trở lại căn phòng 109 đơn độc, thấy bức tường ngăn đã biếnmất. Chu Xung cất di động đi. Cả hai lại ẩn mình trong bóng tối. Anh để Lục Lụcngồi vào một góc căn phòng, anh ngồi chắn trước mặt cô, tay anh nắm chặt condao găm trong túi, sẵn sàng đối phó.
Bốn bề vẫn im như cõi chết. Sau vài phút, Lục Lục có cảmgiác chóng mặt, hình như không gian đang di chuyển lên trên. Lát sau bỗng nghethấy tiếng gió ù ù. Thì ra gió to vẫn không ngừng thổi! Lúc trước không nghe thấytiếng gió vì họ đang ở trong lòng đất, chẳng rõ sâu bao nhiêu!
Chu Xung kéo Lục Lục từ từ bước ra. Họ thấy căn phòng này lạigắn liền với khách sạn thành một khối. Họ lại nhìn thấy ánh đèn đường, nhìn thấytấm thảm màu đỏ sẫm. Lúc bước đến quầy lễ tân thì không thấy hai nữ nhân viên mộtcao một thấp, có ma nào biết hai cô ấy đi đâu!
Cả hai rảo bước ra ngoài cửa kính mặt tiền, nhìn khắp xungquanh. Gió mạnh, thị trấn Đa Minh có vài ánh đèn thấp thoáng, lúc mờ lúc tỏ.
Lục Lục có phần xúc động: “Chúng ta đã thoát ra được rồi!”
Chu Xung khẽ nói: “Chưa chắc đâu!”
Anh tiếp tục ngó nhìn bốn phía, dắt Lục Lục bước xuống các bậcthềm cửa khách sạn. Cô nhận ra Chu Xung đã đeo cả ba lô du lịch!
Cả hai đi ra khỏi Ngõ Tối, đến con phố nhỏ Dao Găm rồi chạyvề hướng nam, Đồng Hoảng ở phía đó.
Đèn đường đung đưa trong gió, trên đường không một bóng người.Họ chạy qua cửa hàng ăn, quán trà, quán bi-a, hiệu làm đầu, ngân hàng... Các ôcửa đều đóng im ỉm, tối đen.
Lục Lục chạy sau, cô bỗng kêu lên: “Chu Xung!”
Chu Xung ngoái lại: “Nói khẽ thôi!”
Lục Lục sợ hãi nói: “Anh nhìn phía sau đi!”
Chu Xung nhìn lại, anh lập tức dừng bước. Bà già kia lại xuấthiện, vẫn đẩy xe nôi trong gió, đang từ từ đi về phía hai người. Mái tóc bà chảirất gọn ghẽ, mặt mũi sáng trắng. Con phố quá sạch sẽ, bà già cũng quá sạch sẽ;thời khắc và cảnh tượng đều tạo ấn tượng đặc biệt, tất cả thật ghê rợn.
Bà già đang bước đến gần, Lục Lục nhìn rõ cả cái áo bôngtrên chiếc xe nôi.
Cô kéo Chu Xung: “Chạy thôi!”
Chu Xung không nhúc nhích, tay anh thò vào túi áo nắm chặtcon dao găm, nói dằn từng tiếng: “Sao phải chạy? Anh muốn xem xem bà ta có thểlàm gì?” Lục Lục nấp sau lưng Chu Xung, ghé mắt nhìn bà già.
Bà già bước lại, mỗi lúc một gần hơn.
Lục Lục sắp phát điên. Chu Xung gườm gườm nhìn thẳng vào mắtbà già. Anh vẫn đứng bất động. Khi hai bên chỉ còn cách nhau hơn chục mét thìbà già bỗng rẽ ngoặt, rẽ vào con hẻm bên cạnh ngân hàng, không thấy đâu nữa.
Lục Lục kêu lên: “Bà ta không đến chỗ chúng ta!”
Chu Xung nói: “Đi thôi!”
Anh khoác tay Lục Lục tiếp tục đi về hướng nam. Lục Lục vừađi vừa ngoái nhìn lại, không thấy bóng bà già ấy nữa. Cô nói: “Anh đã đúng,chúng ta không thể cứ thế mà đi...”
Chu Xung gắt khẽ: “Em đừng có léo nhéo nữa.”
Lục Lục nín lặng. Lúc này cô mới nghĩ ra rằng, nên cầm theomấy thứ thuốc độc để ở tủ áo trong phòng, mình đi thoát rồi, nó sẽ là vật chứngquan trọng...
Chu Xung lại dừng lại. Lục Lục nhạy cảm nhìn quanh, quảnhiên thấy một người đang đứng trong con hẻm, đó là người công an dáng cao cao.Con hẻm không có đèn đường, anh ta đứng trong đó tối om, sắc mặt xám xịt.
Chu Xung sững người. Lục Lục cũng lúng túng. Có nên đến báocông an? Hay là co cẳng chạy?
Hai bên nhìn nhau một lúc, anh công an lên tiếng trước: “Đêmhôm khuya khoắt anh lượn lờ đi đâu? Lại đây! Lại đây!”
Chu Xung không nhúc nhích, Lục Lục cũng đứng im. Họ đang đứngchỗ sáng, không dại gì bước vào chỗ tối.
Người công an lại nói: “Tôi gọi anh, có nghe thấy không?”
Chu Xung vẫn bất động, cũng không nói gì. Cuối cùng ngườicông an cất bước, đi về phía họ. Chu Xung khẽ đẩy Lục Lục ra, anh thò tay vàotúi lấy con dao găm rồi giấu ra sau lưng. Lục Lục run run nói: “Nếu đó là côngan thật thì sao? Tấn công công an, không phải chuyện chơi.”
Chu Xung nhìn chằm chằm vào đối phương. Anh dằn từng tiếng:“Hắn định lấy mạng chúng ta.”
Người công an bước đến càng gần thêm. Chu Xung khẽ nói: “LụcLục chạy đi, anh sẽ chặn hắn. Chúng ta ít ra cũng còn một người sống sót. Em chạyđi, anh cũng không vướng bận nữa, nếu không cả hải ta sẽ cùng chết dở...”
Lục Lục vẫn đứng im, Chu Xung g...
<<1 ... 3233343536 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 7
•Tổng: 18 / 132 / 78454