Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59211705
Visits Today: 55112
This Week: 689890
This Month: 11206151

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

h lên mạng, nhưng anh sững người.
“Sao thế?”
“Không có sóng.”
Lục Lục bèn mở di động của mình ra, cũng không có sóng. Gayquá! Cô lập tức nhớ ra: khi cô gọi cho Hồ Tiểu Quân, chỉ thấy câu trả lời lịchsự, khô khan \"... thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”Bây giờ cô và Chu Xung cũng đến cái nơi ngoài vùng phủ sóng mất rồi!
Cô hơi cuống: “Nên làm thế nào đây?”
Chu Xung nói: “Cứ đi thôi.”
Họ rời tấm biển màu xanh, bước vào thị trấn. Lục Lục nắm chặttay Chu Xung, đi thật chậm và hết sức cảnh giác.
Chỉ là một thị trấn rất bình thường, có hàng ăn, có quán trà,có quán chơi bi-a, hiệu làm đầu, bưu điện, vườn trẻ... chỉ có điều người rấtthưa thớt, hú họa mới thấy một chiếc ôtô chạy qua, khách bộ hành càng lèo tèo.
Một bà già đẩy chiểc xe nôi ở ven đưòng đi đến, đứa bé trênxe nằm trong chăn, lại phủ thêm chiếc áo bông nữa. Lục Lục hỏi: “Bà làm ơn chỉgiúp khách sạn ở đâu ạ?”
Bà già nói bằng tiếng phổ thông: “Phía sau bưu điện.”
“Chỉ có một khách sạn à?”
“Thị trấn này bé tẹo! Nếu anh chị không thích khách sạn thìcó thể ở nhờ nhà dân, họ không từ chối đâu.”
“Cảm ơn bà... à, xin hỏi thêm, nghe nói rất nhiều năm về trướccó đám cưới ma tổ chức ở đây, ngôi nhà đó có còn không?”
“Nhà đó bị phá bỏ rồi, hiện nay là khách sạn...” Bà già nóiđến đây gió bỗng mạnh hẳn lên, tấm áo bông trùm đứa bé trên xe bị thổi lên bayxuống đất. Lục Lục và Chu Xung nhìn vào xe nôi, thấy chiếc xe trống trải, khôngcó đứa bé nào hết!
Cả hai đều nổi da gà. Tại sao bà già này lại đẩy cái xe nôitrống trơn đi đi lại lại? Và còn đậy áo bông ngụy trang làm gì?
Bà già lúng túng nhặt cái áo bông lên thả vào xe nôi, miệnglầm bầm gì đó rồi vội vã đẩy đi.
Lục Lục nhìn Chu Xung: “Thế là thế nào nhỉ?”
Chu Xung nói: “Anh biết sao được!”
Lục Lục dự đoán: “Có lẽ bà ta mắc bệnh tâm thần.”
Chu Xung phản bác: “Anh cảm thấy bà ấy giống một diễn viênthì có!\"
Lục Lục cau mày: “Diễn viên?”
Chu Xung không nói về đề tài này nữa. Bà già ấy rẽ ngoặt rồimất hút. Anh nhìn quanh bốn bề rồi kéo Lục Lục bước vào cửa hàng lưu niệm ở bêncạnh. Cô bán hàng đang chơi game, Chu Xung nhẩn nha xem ngắm rồi dừng lại trướcquầy dao kéo thủ công, gọi: “Cô ơi con dao này bao nhiêu tiền?”
Cô ta ngừng chơi, mỉm cười bước lại: “Con nào?\"
Chu Xung chỉ một con dao găm lưỡi cong: “Con này”
Cô ta nhìn Chu Xung bằng ánh mắt cảnh giác: \"Anh mua nóđể làm gì?”
Chu Xung cứng cỏi: “Không bán hay sao?”
Ánh mắt cô ta rời đi nơi khác, vừa cầm con dao ra vừa nói:“Có chứ! 200 đồng.”
Chu Xung: “Mua hai con.”
Cô ta lại nhìn Chu Xung, rồi lấy ra một con nữa. Chu Xungrút ra 400 đồng đặt lên mặt quầy, rút hai con dao ra khỏi vỏ, giơ lên xem. Ánhdao sáng lạnh. Sau đó anh lại tra dao vào vỏ, nhét vào túi áo rồi nói với Lục Lục:“Đi thôi.”
Ra khỏi hiệu lưu niệm, Lục Lục có cảm giác cô chủ hàng đangnhìn theo họ. Lục Lục khẽ hỏi: “Anh mua dao găm làm gì?”
Chu Xung nói: “Nơi này ngay sóng di động cũng không có,chúng ta phải tự lo lấy thân. Em gọi tắc-xi mà quay về Đồng Hoảng, mình anh ở lạitìm Tiểu Quân.”
Lục Lục phản bác: “Thế không được.”
Chu Xung đành nói: “Cũng được, vậy em cứ ở lại với anh.”
“Em cảm thấy chuyến đi này anh như đã biến đổi khác hẳn.”
“Sao?”
“Trước đây em chưa nhận ra anh cũng rất can đảm.\"
“Nếu đã chẳng coi cái chết là gì, lẽ nào lại không can đảm?”
Phía trước có một nam trung niên đeo kính bước lại, trông cóvẻ là giáo viên. Lục Lục bước ra bắt chuyện: Xin phiền bác, tôi muốn hỏi...”
Ông ta dừng lại, nói rất nhã nhặn: “Vâng cô hỏi gì?”
Lục Lục: “Ở đây có đồn công an không?”
Hình như ông ta cảm thấy câu hỏi này hơi lạ, mỉm cười đáp:“Có chứ!” Rồi hình như nhìn thấy cái gì đó, ông ta chỉ tay về phía sau lưng LụcLục: “Kia kìa, có một anh công an, cần gì cứ hỏi anh ta.
Chu Xung và Lục Lục ngoảnh lại nhìn, đúng là có một anh côngan đang bước đi, nhưng hình như anh ta vừa hết giờ làm đang đi về nhà, tay xáchkhá nhiều thức ăn.
Lục Lục lịch sự: “Vâng, cảm ơn bác.”
Người đàn ông trung niên này đi rồi, Lục Lục khẽ nói: ChuXung, dù có chuyện gì anh cũng nên kiềm chế, nếu cần chúng ta sẽ báo công an.”Chu Xung chỉ im lặng.
Phía trước có một nhà trẻ, bọn trẻ đã ra về, cửa khóa, ChuXung bước lại nâng cái khóa lên xem, rồi quay trở lại. Hai người tiếp tục bướcđi. Đi được một quãng, Chu Xung dừng lại nhìn kỹ tấm biển của một ngân hàng.
Lục Lục ngạc nhiên: “Gì thế?”
Chu Xung băn khoăn: “Anh ngờ rằng nơi này tất cả đều là đồgiả...”
Lục Lục sửng sốt: “Tại sao?”
Chu Xung hạ thấp giọng: “Bà già đẩy xe nôi lúc nãy, trên xekhông có đứa bé nào; nhà trẻ vừa rồi thì không có trẻ con, anh thấy cái khóa đãhoen gỉ chết cứng; Ngân hàng Công thương này lẽ ra logo là một vành tròn bọc lấychữ ‘công’ nét rỗng, nhưng tấm biển ở đây logo lại là một vành tròn bọc lấy chữ\Trung’ tức là logo của Ngân hàng Trung Quốc!”
Chương 45 : SAU NỬA ĐÊM

A A A B

Trẻ sơ sinh giả, nhà trẻ giả, ngân hàng giả.
Gió càng lúc càng mạnh, thổi ù ù.
Lục Lục đờ đẫn một lúc rồi mới nói được: “Chúng ta báo côngan!”
Chu Xung: “Em cho rằng tay công an lúc nãy là thật chắc?”
Lục Lục phân vân: “Ta quay lại báo công an Đồng Hoảng.”
Chu Xung trầm giọng: “Nếu ở đây toàn là ngụy tạo thì sẽ cóxe chở em đi hay sao?”
Lục Lục bỗng hiểu rằng đại họa này đã bủa vây họ.
Chu Xung vừa nhìn quanh bốn bề vừa nói: “Chắc chắn nơi nàycó vấn đề. Chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng. Tuy nhiên, dù sao anh cũng phải tìmcho ra Tiểu Quân, em biết rồi đấy.”
Lục Lục gật đầu, rơm rớm nước mắt. Chu Xung rút ra một condao nhét vào túi Lục Lục: “Em ạ, chúng ta sẽ sát cánh chiến đấu. Nếu đúng là xảyra chuyện, mà chúng ta lạc nhau, thì em phải cố mà tự vệ.” Lục Lục thò tay vàotúi sờ con dao găm rất cứng cáp.
Chu Xung lại nói: “Bưu điện kia rồi, ta sẽ vào khách sạn.”
Hai người bước trên lối đi lát đá lồi lõm nhấp nhô, rồi nhìnthấy ở cuối ngõ tối có một căn hộ nho nhỏ, màu xám nhạt, trên nóc cao cao cóhai chữ “Khách sạn” bằng đèn nê-ông.
Họ lên mấy bậc thềm trước cửa rồi đẩy mạnh cánh cửa kính củakhách sạn, bước vào. Bên ngoài gió vẫn thổi mạnh.
Hai cô gái đứng ở quầy lễ tân, mặc đồng phục màu xanh, thấykhách vào họ lập tức mỉm cười. Cô dong dỏng cao nói: “Xin chào quý khách!”
Chu Xung bước đến trước mặt họ, hỏi độp ngay một câu: “Đơn vịchủ quản của các cô là ai?”
Cô dong dỏng cao nói: “Ủy ban thị trấn. Trước kia nơi này làBan Lễ tân thị trấn Đa Minh, sau chuyển thành khách sạn.”
Chu Xung lại hỏi: “Ủy ban thị trấn ở đâu?”
Vẫn cô ta đáp: “Trên sườn núi, cũng gần thôi.”
Lục Lục cũng hỏi: “Đồn công an ở đâu?”
Cô ta đáp: “Đồn công an ở sát bên cạnh. Anh chị tìm đồn côngan có việc gì? Có thể gọi điện cho họ.”
Chu Xung nhìn điện thoại, nói: “Không cần. Cảm ơn.” Rồi anhlại hỏi: “Nhà trẻ ở vùng này đóng cửa, phải thế không?”
Vẫn cô dong dỏng nói: “Tôi không rõ.”
Cô gái thấp, đáp: “Đóng cửa rồi. Năm ngoái phòng giáo dụchuyện xuống kiểm tra, nói rằng họ không có chứng chỉ gì đó, nên không cho mở.”
Chu Xung lại hỏi: “Trường tiểu học và trung học thì sao?”
Cô dong dỏng cao nói: “Ở đây dân số ít, nên đều phải ra ĐồngHoảng học.”
Chu Xung nhìn Lục Lục, Lục Lục cũng nhìn anh. Cả hai đều thởphào nhẹ nhõm.
Chu Xung lại hỏi: “Ngân hàng ở đây vẫn mở cửa đều chứ?”
Cô dong dỏng cao đáp: “Vâng. Hàng tháng chúng tôi vẫn ra đólĩnh lương.”
Chu Xung: “Nhưng ghi là Ngân hàng Công thương, sao lại treologo Ngân hàng Trung Quốc? Các cô không thấy thế à?”
Cả hai cô gái đều tỏ ra kinh ngạc. Cô dong dỏng cao bỗng cườisằng sặc khiến Lục Lục giật mình, miệng cô ta còn phun cả nước bọt, cô ta cúixuống lấy khăn giấy chùi mồm, rồi tiếp tục cười dữ hơn. Cô kia cũng cười theo,không rõ cô ta cười về chuyện logo hay cười cô bạn đồng nghiệp phun nước bọt. Cảhai cô đều cười ngặt nghẽo. Rõ ràng họ quá kém về trình độ nghiệp vụ. Rũ ra cườimột hồi lâu, rồi cô cao hơn khẽ nói: “Xin lỗi… nhưng tôi buồn cười quá…”
Hình như hai cô gái cười như nắc nẻ lại khiến Chu Xung thấytin tưởng hơn. Anh nói: “Nếu lãnh đạo của họ biết sai sót ấy, chắc sẽ tự xinthôi việc để về nhà bế con.”
Lục Lục có cảm giác hai cô gái này cười, thể hiện một điềugì đó, hình như là muốn chế nhạo người của địa phương mình trước mặt ngườingoài. Lục Lục càng cảm thấy sâu xa khó lường.
Cô cao hơn, nói: “Anh chị có thuê phòng không?”
Chu Xung: “Có! Cho tôi xem phòng trước được không?”
Cô ta đáp: “Đương nhiên là được ạ!”
Cô thấp hơn nói: “Tôi dẫn anh chị lên xem.”
Chu Xung: “Không! Để tôi tự xem.” Anh ngoảnh sang Lục Lục:“Em ngồi kia chờ anh một lát.” Nói rồi anh bước đi.
Lục Lục sang bên cạnh ngồi lên ghế bành kê bên cạnh, vừakhéo đối diện với hai cô nhân viên. Cô thấy hơi lúng túng, đành nhìn ra xungquanh, tránh luồng mắt của họ.
Nửa giờ sau Chu Xung trở lại, nói với cô nhân viên cao:“Chúng tôi ở phòng Standard.”
Cô ta mỉm cười, làm thủ tục, rồi đưa chìa khóa phòng cho ChuXung. Phòng 109.
Chu Xung và Lục Lục vào phòng, bật đèn, ánh sáng hơi yếu.Bên trong, mọi thứ đều có hai, khiến Lục Lục thấy băn khoăn. Có những thứ vốndĩ đã thành đôi, ví dụ bộ ngực, giày dép, câu đối… nếu chỉ còn một, ta sẽ khóchịu, thử tưởng tượng phụ nữ chỉ có một bên ngực, hay bên đường có một chiếcgiày cao gót, hoặc trên tường chỉ có một vế câu đối… Nhưng cũng có những thứ vốndĩ chỉ có một, nhưng lại bày vẽ thành hai thì cũng khiến người ta thấy khó chịu,ví dụ, một cặp vợ chồng nọ ở chung một nhà, nhưng lại có hai giường, hai gươngtủ quần áo, hai bàn ăn, hai bệ xí, hai điện thoại cố định, hai vòi nước, hai cửara vào… Nếu thế, thì có thể đoán hai vợ chồng họ đã ly hôn.
Chu Xung lần lượt mở hai cửa toilet xem, rồi lại mở hai cáitủ áo ra nhìn. Không có gì khác thường. Kiểm tra xong xuôi, anh nói: “Máy ảnhđâu?”
“Anh định chụp thật à?”
“Ta sẽ thử xem người mù nói có đúng không.”
“Thực ra anh cũng hơi tin…”
“Có thể là thế.”
“Em hơi sợ…”
“Sợ gì?”
“Sợ nhìn thấy kết quả.”
“Không sao. Em cứ nhắm mắt mà chụp.”
Lục Lục mở túi xách lấy máy ảnh ra, để chế độ chụp tự động,đặt lên bàn, sau đó ngồi xuống mép giường, nói: “Anh lại đây.”
Chu Xung hỏi: “Đặt chuẩn rồi chứ?”
Lục Lục nói: “Ổn rồi.”
Chu Xung ngồi bên bá vai Lục Lục, cả hai cùng nhìn vào ốngkính. 10 giây sau, “tách” một tiếng, đã chụp xong. Chu Xung bước lên cầm máy ảnh,nói: “Có được đâu!” Lục Lục hơi sững sờ, bước lại nhìn. Ảnh chỉ chụp được nửadưới hai khuôn mặt của họ, không chụp được mắt.
Lục Lục nói: “Có lẽ đây là ý trời…”
Chu Xung ngoan cố: “Ta chụp lại?”
Lục Lục lập tức lắc đầu: “Không.”
Chu Xung đành đồng ý: “Ừ, không chụp nữa.”
Lục Lục tiếp tục quan sát căn phòng, cô bỗng nói: “Cô nhânviên nói rằng ở đây có đồn công an. Chúng ta nên đến nhờ họ giúp đỡ.”
Chu Xung lắc đầu: “Em ấu trĩ quá. Dù ta có tìm thấy đồn côngan thật, thì đó cũng là đồ ngụy tạo.”
Lục Lục sợ hãi: “Thế thì… liệu chúng ta có đi thoát khỏivùng này không?”
Chu Xung nâng khuôn mặt Lục Lục lên, lát sau mới nói: “Anhcũng không rõ nữa. Thực ra anh cũng rất băn khoăn. Anh mong sẽ không xảy rachuyện gì, vì đang có em ở đây; nhưng anh cũng không muốn thế… vì nếu đêm nay bìnhyên trôi qua thì chúng ta vẫn không tìm thấy tung tích Tiểu Quân…”
“Không thể bình yên được. Anh nghĩ mà xem, chắc chắn TiểuQuân đã kéo Trường Thành đến đây để tìm câu trả lời; đến rồi, họ phải vào kháchsạn này. Và điều bất hạnh phải xảy ra ở đây…”
Chu Xung nghĩ ngợi, rồi nói: “Đêm nay chúng ta không tắtđèn. Nếu buồn ngủ thì em cứ ngủ, anh sẽ thức canh.”
Lục Lục: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Chu Xung nhìn di động: “Chưa đến 10 giờ.”
Lục Lục nói: “Đi tắm đi!”
Chu Xung trả lời: “Anh không cần.”
Lục Lục thở dài: “Em đi tắm vậy.”
Chu Xung đáp: “Ừ!”
Lục Lục đứng dậy bước đến cửa, nhìn qua mắt thần. Hành langyên tĩnh. Yên tĩnh một cách giả tạo.
Cô vào toilet ở sát cửa, cầm bàn chải đánh răng dùng một lầnlên, khó khăn lắm mới xé được bao bì ra. Vừa định bóp kem đánh răng vào thì bỗngthấy cái bàn chải động đậy, cô rùng mình ném vội xuống đất, gọi to: “Chu Xung!”
Chu Xung chạy ào vào ngay.
“Anh nhìn xem!”
“Cái gì?”
“Dưới đất… có phải bàn chải đánh răng không?”
Chu Xung từ từ ngồi xuống, chưa kịp nhìn kỹ thì cái cán bànchải ấy đã ngọ ngoậy rồi nhanh chóng chui tọt xuống lỗ thoát nước.
Anh đứng lên cầm ngay cái bàn chải khác giơ lên ánh đèn xemxét. Nó vẫn im ắng, nguyên vẹn nằm trong nilon bao bì, không thấy gì khác thường.
Lục Lục đờ đẫn nói: “Nó từ nhà chúng ta đi theo đến tậnđây…”
Chu Xung như chợt nghĩ ra: “Chưa biết chừng nó xuất phát từđây bò ra.” Rồi anh vứt cái bàn chải xuống đất, co chân đạp thật mạnh. Gãy vụn.Nó bằng nhựa.
Lục Lục không đánh răng nữa, quay ra ngồi lên chiếc giườngkê sát cửa sổ, toàn thân run bắn.
Chu Xung ngồi bên ôm chặt lấy cô.
“Đưa em di động.”
“Không có sóng.”
“Em muốn nghe nhạc.”
Chu Xung lấy di động ra đưa cô. Lục Lục mở bài hát chủ đề củatrang web “Lưới tình”. Giọng hát của Chu Xung.
Dù cùng ai người nguyện cầu vĩnh viễn,
Sau vĩnh viễn người lại thuộc về anh.
Dù người hẹn với ai cả lai sinh,
Thì kiếp này cũng cho anh kỷ niệm.
“Em khóc gì thế?” Lục Lục im lặng, vẫn khóc.
“Khi nào về nhà, anh sẽ soạn một bài hát chỉ dành cho riêngem, sẽ không hát ở quán bar, không đưa lên mạng. Chỉ hát cho em mà thôi.”
Lục Lục đưa ống tay áo lên lau nước mắt, ngả đầu vào vai ChuXung.
Hình như thời gian ở thị trấn Đa Minh trôi đi chậm hơn hẳn mọinơi khác. Cả hai im lặng ngồi đó nghe đi nghe lại bài hát của Chu Xung mãi đếnnửa đêm. Chỉ có tiếng gió rú rít ngoài kia, còn trong khách sạn thì không mộttiếng động, cũng không xảy ra chuyện gì kỳ quái.
Chu Xung nói: “Em ngủ một lát đi!”
Lục Lục lắc đầu: “Không.”
Chu Xung dỗ dành: “Nghe lời anh đi!”
Rồi anh buông cô ra, bước đến chiếc giường bên kia nằm xuống,nói: “Anh nằm đây trông em.” Lục Lục bèn nằm xuống, ngả đầu lên gối, nhắm mắt lạitiếp tục nghe hát. Chu Xung nắm chặt con dao găm trong túi áo, lắng nghe độngtĩnh ngoài cửa chính và cửa sổ.
Chừng hơn nửa giờ, Chu Xung ngoảnh lại nhìn Lục Lục, cô đãngủ say. Anh nhẹ nhàng xuống giường bước sang đắp chăn cho cô, rồi tắt di động.Căn phòng trở lại yên tĩnh. Anh lại sang giường bên kia chờ đợi, sẵn sàng.
Trong căn phòng số 109 này, Lục Lục đang ngủ say, cô mơ thấyHồ Tiểu Quân.
Hình như Chu Xung và cô cãi nhau, Tiểu Quân và cô ngồi ởquán cà phê trò chuyện. Ánh sáng ngoài cửa sổ rất âm u. Tiểu Quân lại nhắc đếnTrường Thành, nói: “Tớ chỉ mong tớ và Trường Thành khỏe mạnh yên vui sống đếngià.
Có lúc tớ rất lẩn thẩn nghĩ xem tớ và anh ấy ai sẽ chết trước?Tớ muốn ng...
<<1 ... 3132333435 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 6
•Tổng: 17 / 131 / 78453