Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59609943
Visits Today: 42450
This Week: 1088128
This Month: 11604389

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

đám cưới nào cũng là đám cưới ma.”
Lục Lục thầm nguyền rủa: đúng là nói gở! Nhưng cô chỉ nói:“Ông bỏ quá cho nhé, ông nói trong bức ảnh chụp, nhất định phải có người nhắm mắt,thì tôi không tin lắm.”
Một bên mặt của người mù có nét kỳ quái, ông ta dằn từng tiếngmột: “Các vị cứ đi thử xem.”
Lục Lục hỏi: “Tại sao sẽ là như thế? Tôi chỉ là một ngườibình thường, mong ông chỉ bảo cho?” Cô vừa nói vừa lấy ra tờ 50 đồng đưa vàotay người mù.
Những ngón tay nhợt nhạt của ông ta mân mê tờ giấy bạc, cẩnthận gập đôi lại nhét vào túi áo. Rồi chậm rãi nói: \"Tôi lên lớp cho mànghe vậy. Huyền diệu nhất trên đời là thứ gì? Thời gian! Các nhà khoa học nói:vụ Big-Bang trong vũ trụ là khởi đầu của thời gian, trước đó không có thờigian. Không có thời gian nghĩa là gì, tôi khuyên cô khỏi cần băn khoăn, nếukhông cô sẽ loạn óc mất! Sinh hay tử, nói cho cùng, đó là bí mật của thời gian.Không thể níu giữ thời gian, nhưng nhân loại đã phát minh ra máy ảnh, đó là ảotưởng níu giữ thời gian. Vậy máy ảnh chính là sự sơ hở của thiên cơ.
Ông ta nói thế cũng hơi có lý. Khi xưa máy ảnh du nhập vàoTrung Quốc, một số quan lại nhà Thanh kiên quyết không chụp ảnh, vì sợ rằng cáicủa nợ ấy sẽ bắt mất hồn phách của họ.
Sắc mặt Chu Xung cũng hơi thay đổi, có vẻ nghiêm túc hơn. Cólẽ anh nhận ra rằng người này chẳng phải hạng tầm thường, cái mặt ông ta khôngphải cứ muốn là có thể tát được!
Người mù nói tiếp: “Máy ảnh do một người Pháp là ông LouisJacques Mand Daguerre phát minh năm 1839, trước đó người ta ra sức nghiên cứunguyên lý đục lỗ làm ra hình ảnh, cuốn ‘Mặc kinh’ thời Xuân Thu - Chiến quốc cónói về điều đó. Nhà khoa học thời Bắc Tống là Thẩm Quát cũng viết trong cuốn “MộngKhê bút đàm” rằng, đại dương xuất hiện trên trời, đỉnh bảo tháp chúc xuống dưới,là chuyện rất bình thường. Cũng có nghĩa là loài người vẫn muốn thử cưỡng lạithời gian, vẫn đang khám phá bí mật về sinh tử... Thôi, tôi phải về nhà.”
Câu nói cuối cùng quá đột ngột, Lục Lục ngớ ra, vội nói:“Vâng, cảm ơn ông.” Người mù cười khô khốc, khua gậy dò đường bước về phía đầukia của tuyến hành lang tàu điện ngầm.
Chu Xung nói nhỏ: “Bám theo ông ta.”
Lục Lục nhìn anh, không hiểu ý.
“Cứ nghe anh!”
Anh kéo Lục Lục đi theo người mù, ra khỏi hành lang, lên phố,lập tức nghe thấy tiếng còi ôtô inh ỏi. Người mù chầm chậm bước trên vỉa hè đivề phía trước. Chu Xung và Lục Lục lên chiếc xe đạp ba bánh chở người, gọi làxe lôi. Chu Xung nói nhỏ với anh lái xe: “Đi theo người mù kia!\"
Người đạp xe hỏi: “Đi đâu?”
Chu Xung nói: “Ông ta đi đâu, anh đi theo đó.”
Xe lôi chầm chậm tiến lên. Lục Lục không biết Chu Xung địnhlàm gì, cô im lặng cùng anh nhìn theo bóng người mù.
Ông ta dù khiếm thị nhưng vẫn cúi đầu nhìn đường theo bảnnăng. Bước đi rất chậm, không đi theo đường thẳng, luôn đưa gậy ra dò đường,lúc bước sang trái lúc tạt sang phải, đi như hình chữ Z. Phía trước có một đôinam nữ đi lại ríu rít nói cười, suýt va phải người mù, họ cười phá lên rồitránh sang bên. Ông ta vẫn cúi đầu, chuệch choạc bước đi.
Lục Lục và Chu Xung đi theo ông ta hết phố này sang phốkhác, rất đơn điệu. Lục Lục nói: “Ta về thôi!”
Chu Xung: “Tiếp tục bám theo.”
Đi vài chặng nữa thì ra đến ngoại ô phía đông Bắc Kinh nhà cửathấp dân, người đi đường cũng thưa thớt. Người mù dừng lại bên một cái cổng lớn,rồi dò gậy, từ từ bước vào, Bên cạnh cổng lớn có tấm biển gỗ viết “Xưởng hóa chấtĐông Giao”. Dân Bắc Kinh đều biết tháng Tư năm ngoái nhà kho của xưởng này có vụcháy nổ, 18 người chết, gần trăm người bị thương, lúc đó nơi này biến thành biểnlửa, mấy tòa nhà biến thành đống gạch vụn...
Lục Lục khẽ nói: “Ông ta vào đó làm gì nhỉ?”
Chu Xung nói: “Rất có thể ông ta bị hỏng mắt trong vụ hỏa hoạnấy...”
Họ đang nói thì người mù lại trở ra, hình như đi nhầm đường.Ông ta dừng lại chốc lát rồi lại tiếp tục bước đi. Anh lái xe lôi tỏ ra rất thạoviệc, chờ người mù đi vài chục bước rồi, anh mới đạp xe bám theo.
Cứ thế đi mãi, rồi người mù rẽ vào một con ngõ yên tĩnh. Kểcũng may, xe lôi hầu như không phát ra tiếng động, nếu cứ giữ khoảng cách hợplý thì đối phương không thể biết mình bị bám đuôi. Bỗng nhiên người mù rảo bước,có vẻ như ông ta rất quen với con ngõ này, rất có thể nhà ông ta ở gân đây cũngnên.
Lục Lục mở to mắt. Ngưòi mù bước đi càng lúc càng nhanh, rồiông ta cầm cây gậy lên, không cần dò đường, đầu cũng ngẩng lên, bước thẳng về phíatrước...
Lục Lục vội nắm chặt cánh tay Chu Xung. Chu Xung vẫn dõitheo người mù, khẽ nói: “Em đã nhận ra vấn đề rồi chứ?”
Tiếp đó, người mù bước nhanh gần như chạy, anh xe lôi phải đạpcật lực mới không bị ông ta cắt đuôi.
Lục Lục rất căng thẳng: “Ông ta... thế là thế nào?”
Chu Xung lầm bầm: “Còn gì nữa? Trò bịp bợm!”
Cuối cùng người mù dừng lại trước một cái cổng nhỏ. Chắc ôngta đã về đến nhà
Chu Xung nói nhỏ: “Dừng!”
Xe lôi lập tức dừng lại. Chu Xung kéo Lục Lục xuống xe,nhanh chóng dúi vào tay anh lái xe tờ giấy bạc.
Rồi cả hai rảo bước về phía người mù.
Nghe thấy tiếng bước chân của họ, ông ta bèn dừng lại, mặtngoảnh về phía hai người.
Chu Xung chạy đến trước mặt ông ta, đưa tay giật phắt cáikính râm xuống. Lúc này Lục Lục cũng chạy đến nơi.
Lần đầu tiên nhìn thấy cả khuôn mặt người mù. Lục Lục kinhngạc: hai mí mắt của ông ta gần như dính vào nhau, chỉ còn hé ra hai cái lỗ nhỏbất quy tắc; nhìn vào hai cái lỗ ấy chỉ thấy con mắt thành sẹo khô, không cócon ngươi, chỉ có lòng trắng trông thật khốn khổ.
Chu Xung cũng ngớ ra, đúng là ông ta mù thật! Nhưng tại saovừa nãy ông ta còn đi nhanh hơn cả người bình thường? Thậm chí không cần gậy dòđường vẫn tránh được các cột đèn!
Người mù bình tĩnh hỏi: “Anh định làm gì?”
Chu Xung im lặng, đưa trả ông ta cặp kính râm. Ông ta lạiđeo lên mắt rồi cầm gậy dò mặt đường, bước vào cái cổng.
Chỉ là căn nhà rất xập xệ, cổng không cánh cửa. Trong sân cóhai gian nhà thấp lè tè, cửa đang khóa; bên cạnh là gian trái còn thấp hơn, cửasổ treo tấm rèm bẩn lem nhem. Chắc đó là chỗ để các đồ linh tinh.
Ông ta bước vào gian trái ấy, đóng cửa \"xịch\" mộtcái. Nhìn từ ngoài vào, có thể đoán được chỗ đó chỉ kê nổi cái giường đơn.
Chu Xung kéo Lục Lục rón rén bước vào, ngó nhìn hai bên, anhsợ chó xông ra. May mà không có chó.
Cả hai bước đến bên cửa sổ gian trái, dỏng tai nghe lén.
Có tiếng người mù đang nói chuyện. Chẳng lẽ căn nhà bé nàycó thể chứa thêm một người nữa? Hình như ông ta lần bọc lấy ra thứ gì đó, rồi lẩmbẩm: “Đừng tranh nhau, mười một người ai cũng có phần. Ăn đi, ăn đi!” Lẽ nàotrong đó có mười một người?
Khi Lục Lục và Chu Xung về đến nhà thì trời đã tối. Họ khônghiểu nổi tại sao người mù ấy bước vào xưởng hóa chất rồi lại đi ra? Mắt đã hỏng,tại sao ông ta có thể chạy nhanh như thế? Và, gian nhà bằng cái bao diêm, saocó thể chứa mười một người?
Chu Xung nói: “Kệ ông ta. Mai chúng ta sẽ đi Quý Châu tìm HồTiểu Quân.”
Lục Lục chần chừ: “Để bảo đảm an toàn, ta nên tìm hiểu rõ vềngười mù kia đã...”
Chu Xung quyết định: “Tiểu Quân đang nguy ngập, ta phải hànhđộng gấp.”
Nói rồi anh vào thư phòng, lên mạng tra cứu về Đồng Hoảng.
Lục Lục không nói gì nữa, cô đi đánh răng rửa mặt. Bước vàotoilet cô nhìn khắp lượt, rất sạch sẽ, cái nắp cống vẫn chặn kín. Lúc lấy bànchải đánh răng, cô vẫn cố nhìn thật kỹ, rồi đưa tay sờ. Chính xác không phảisâu bọ gì cả. Thế nhưng lúc đánh răng, Lục Lục vẫn thấy hơi ghê cổ, có cảm giácsợi bàn chải răng giống như những cái chân con đang dính vào răng...
Bỗng nghe thấy tiếng Chu Xung gọi: “Lục Lục!\"
“Sao?”
“Tấm ảnh cưới ma lại xuất hiện!\"
“Thế ư?”
“Em vào đây!”
Lục Lục vội súc miệng rồi chạy sang thư phòng. Sắc mặt ChuXung rất khác thường, anh nói: “Em nhìn xem, trong ảnh này là ai?”
Anh nói thế khiến Lục Lục hơi sợ không dám xem.
Anh gọi to: “Mau lại nhìn đi!”
Cô bước lại. Trên màn hình máy tính lại là tấm ảnh cưới ma!
Cô nhìn kỹ, rồi thấy toàn thân dần lạnh buốt, phát run...Không phải lần đầu nhìn thấy ảnh cưới ma, nhưng sao lần này cô thấy quá kinhhãi, cô không hiểu. Cô có cảm giác ảnh này hơi quen quen. Cô thấy ớn lạnh từtrong xương tủy.
Vẫn thế, tấm ảnh chẳng có gì khác, vẫn là ảnh đen trắng đượctô màu trông rất kỳ cục. Vẫn là một nam một nữ, nam đội mũ phớt đen, mặc áo dàivà áo chẽn, trước ngực cài bông hoa hồng trên nền lá xanh đen; nữ nhắm mắt, mặcáo váy đen, đầu chít đai thất tinh như trong các vở hý kịch, chính giữa gắnbông hoa màu đen, hai dải lụa to thả từ đôi vai xuống, trông rất giống mảnhbăng đen cài trên vòng hoa viếng đám tang, phía dưới lộ ra hai bàn chân thon nhỏ...
Rồi Lục Lục nhìn khuôn mặt cô gái kỹ hơn. “Là ... ai thếkia?”
Chu Xung: “Nhìn lại xem.”
Lục Lục lại chăm chú nhìn. Rồi đầu cô như vỡ òa choáng váng.Cô gái đó là Hồ Tiểu Quân!
Chương 44 : ĐÃ ĐẾN NƠI

A A A B

Hôm sau 25 tháng 12, thứ Bảy, Lục Lục dậy sớm, ra ga mua haivé chuyến tàu 1655, rồi trở về nhà.
Mọi ngày cô không hay làm việc nhà, nhưng trưa nay cô lại dọndẹp rất sạch sẽ ngăn nắp, kể cả trên gác rất ít sử dụng cô cũng lau sàn một lượt,cầu thang sắt nữa. Cuối cùng cô kéo kín các rèm cửa lại.
Chu Xung ngạc nhiên: “Thế là sao? Định không về nữa chắc?”
Lục Lục trả lời: “Rất có thể sẽ đi vài hôm mới về, lúc về thấynhà cửa sạch sẽ thì cũng dễ chịu hơn.”
Lúc đi, bước ra đến cửa, Lục Lục lại quay vào, xếp lại haicái ghế bên bàn ăn.
Chu Xung nói: “Sao em cứ phải làm lắm động tác rườm rà thế?”
Lục Lục cười: “Cho nhà trông đẹp hơn.”
Ra khỏi nhà, họ vẫy tắc-xi ra ga tàu.
Chỉ toàn Chu Xung nói, còn Lục Lục hình như đang nghĩ tận đẩuđâu.
“Em nhìn khắp bốn phía làm gì thế?”
“Em có nhìn gì đâu.”
Đúng là cô không biết mình đang nhìn cái gì, hình như có mộtđôi mắt, đôi mắt nấp trong máy tính, nó lại xuất hiện, ấn trong dòng người đôngđúc và đứng từ xa nhìn cô và Chu Xung...
Sao mình lại có cái cảm giác này? Kỳ thật! Cô tiếp tục nhìnquanh bốn phía, và bỗng tìm thấy nguyên nhân: ống kính camera lắp trên cao. Cô lậptức nhớ đến chuyện bên công an đã xem lại các băng ghi hình, sau khi cặp đôiKhúc Thiêm Trúc và cặp đôi Hồ Tiểu Quân mất tích. Có lẽ mình nên hướng mặt vềphía các ống kính camera nhiều hơn, biết đâu lần này mình và Chu Xung đi rồikhông bao giờ trở về nữa... Nhưng cô lại lập tức nghĩ rằng, sao mình không gọiđiện về cho gia đình? Cô bèn lấy di động ra gọi về nhà.
Bố cô nghe máy.
“Bố ạ, con và anh Chu Xung đi tỉnh xa, con báo với bố mộtcâu.\"
Bố Lục Lục rất ngạc nhiên, gia đình ông ở cách Bắc Kinh hơn200km, cô rất ít khi về nhà; cô và Chu Xung tự lo liệu mọi việc, hiếm khi báocho gia đình biết. Ông chỉ: “Ừ.” Rồi dặn dò: “Dù đi có việc gì thì an toàn vẫnlà hàng đầu con ạ.”
“Chúng con đi Quý Châu.”
“Xa thế?”
“Đồng Hoảng.” Cô cố ý nói tách ra để ông dễ nhớ.
“Đồng Hoảng?”
“Thị trấn Đa Minh, thuộc Đồng Hoảng.”
“Hai đứa đến đó làm gì? Đi công tác à?”
“Đi tìm một người bạn. Bố ơi, chúng con sắp lên tàu... Thôi!Con chào bố!” Điện thoại đã xong.
Chu Xung nói: “Em cần gì phải làm thế.”
Lục Lục cười: “Ta đi đến đó rất xa, cứ cẩn thận vẫn hơn.”
Chu Xung nói: “Nơi heo hút đến mấy vẫn có ủy ban, có côngan, sợ gì!”
Lục Lục định gọi cho Hảo Thiên Trúc nhưng rồi lại thôi.
Chu Xung ở giường trên, Lục Lục giường dưới. Lên tàu rồi,anh ngồi ở giường dưới với Lục Lục nhìn mãi ra ngoài cửa sổ. Kế từ tối qua nhìnthấy ảnh Tiểu Quân trong tấm ảnh cưới ma, lòng anh nặng nề không vui.
Lục Lục nói: “Em đoán rằng người đàn ông trong tấm ảnh đó làTrường Thành.”
Chu Xung im lặng.
Cô lại nói: “Em có cảm giác Tiểu Quân vẫn còn sống. Họ bị kẻnào đó bắt ép phải chụp.”
Chu Xung vẫn im lặng.
Rồi Lục Lục lẩm bẩm: “Là kẻ nào mà có thể ép người ta chụp mộtbức ảnh như thế...”
Chu Xung nói: “Chuyện này rất bí hiểm. Đến Đa Minh rồi,chúng ta phải hết sức đề phòng.”
Lục Lục gật đầu đồng tình: “Đúng!”
Lát sau, cô bỗng nói: “Anh thấy em có giống em gái anhkhông?”
Chu Xung ngạc nhiên: “Sao?”
Lục Lục nói: “Em có cảm giác chúng ta không phải một cặp, emgiống như em gái anh, cùng anh đi tìm bạn gái của anh.”
Câu này khiến Chu Xung cảm động. Anh lắc đầu: “Không, giốngnhư anh dẫn bạn gái đi tìm cô em gái thì đúng hơn.”
Trời tối.
Rồi trời sáng.
Con tàu lắc lư chạy về phía trước, đi qua Hồ Bắc, Hồ Nam, rồitiến vào địa phận Quý Châu.
Kể từ lúc trời sáng, Chu Xung toàn ngồi giường nhìn ra cửa sổ,không hiểu anh đang nghĩ gì, cũng không hề ngủ gật. Càng đến gần cái thị trấnbí hiểm ấy anh càng thấy bồn chồn.
Lúc hoàng hôn thì họ đến Đồng Hoảng. Lần trước Lục Lục đitheo Khúc Thiêm Trúc, đến đây cô rất bỡ ngỡ, nhưng lần này thì không, cô biếtrõ nên đi đâu.
Gió rất mạnh. Bên đường có một dãy tắc-xi, các lái xe đều ngồithu mình sau tay lái. Lục Lục và Chu Xung vừa định bước đến thì một người láixe đã chủ động đi ra. Anh ta mặc áo Jacket màu đồng, để ria mép, trên trán có vếtsẹo. Anh ta bước lại hỏi Lục Lục và Chu Xung: “Anh chị cần đi đâu?”
Lục Lục nói: “Đi Đa Minh.”
“Được, tôi chở đi.”
“Hết bao nhiêu?”
“Tám chục.”
“Đừng lòe nhau nữa, tôi biết đường đó dài bao nhiêu.”
“Chị trả bao nhiêu?”
“Năm chục.”
Anh ta nghĩ ngợi, rồi nói: “Được! Ừ thì đi!”
Cả hai lên xe. Xe đã chạy. Chu Xung bỗng hỏi Lục Lục: “Em cóđem máy ảnh không?”
Lục Lục ngẩn người: “Có đem. Thì sao?”
Chu Xung nói một câu khiến cô rất bất ngờ: “Đã đến đó thìchúng ta cũng chụp chung một kiểu.”
Lục Lục: “... cũng được!”
Chiếc xe ra khỏi thị trấn rất nhanh rồi chạy lên con đườngnhựa nhỏ hẹp. Trong xe quá tối, có cảm giác rất bức bối. Lục Lục bĩu môi nhìn cửakính xe, Chu Xung gật đầu, ý chừng là cũng biết rồi.
Trên đường họ chỉ im lặng. Anh lái xe cũng thế. Chỉ có tiếnggió ù ù bên ngoài.
Nhưng Lục Lục nhận ra rằng anh ta thỉnh thoảng quan sát họqua tấm gươmg chiếu hậu gắn ở phía trên. Xe chạy qua rất nhiều chỗ đường giaonhau Lục Lục đã cảm thấy hơi hơi chóng mặt. Hai bên đường không hề có nhà cửa,chỉ cỏ rừng cây vô tận. Cuối cùng anh lái xe nói: “Trước mặt. Đến nơi rồi.”
Lục Lục vội ngẩng nhìn. Quả nhiên, dưới chân núi thấp thoángcó một thị trấn nho nhỏ. Vừa đi vào đến nơi, anh lái xe đã đỗ sang một bên. ChuXung trả tiền xe rồi cùng Lục Lục bước xuống. Chiếc tắc-xi chạy đi.
Hai người nhìn thấy bên đường có tấm biển màu xanh ghi mãvùng bưu chính địa phương là 142857. Gió rất mạnh, tấm biển hơi chao qua chao lại.
Lục Lục khẽ nói: “Em nhớ rằng mã vùng Quý Châu đầu 5.”
Chu Xung nói: “Có lẽ nơi này không thuộc địa phận Quý Châucũng nên.” Câu này khiến Lục Lục giật mình. Chu Xung nói tiếp: “Trong cả nướccó địa phương nào mã vùng đầu 14 không nhỉ?”
Lục Lục: “Hình như không có. Em nhớ rằng Cát Lâm 13, HắcLong Giang 15. Anh thử mở di động tra xem nào?”
Chu Xung lấy di động ra địn...
<<1 ... 3031323334 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 3
•Tổng: 223 / 337 / 78659