Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59299289
Visits Today: 142696
This Week: 777474
This Month: 11293735

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

?”
Triệu Tĩnh ôm cô càng chặt hơn: “Thiêm Trúc, anh không,không thể để em chết... Hắn nói nếu anh không giết em thì anh không sống được đếnsáng... Bọn họ là ai? Tại sao lại muốn hại chúng ta? Em đã đắc tội với họ à?Kìa em nói đi chứ?”
Khúc Thiêm Trúc cũng ôm anh thật chặt, ghé miệng sát taianh, nói rất khẽ: “Chúng... ta... chạy thôi...”
Triệu Tĩnh tuyệt vọng: “Không thể thoát.”
“Tại sao?”
“Vừa nãy anh chạy ra định tìm em, nhưng không thấy khách sạnđâu nữa. Chỉ còn lại độc căn phòng này. Bên ngoài là tường xi măng.”
“Chưa biết chừng đây là một trò đùa quái dị... Triệu Tĩnh,anh là đàn ông, nếu anh đầu hàng thì em biết dựa vào ai nữa?”
Triệu Tĩnh buồn bã nói: “Em bảo anh nên làm gì?”
Thiêm Trúc nói như ra lệnh: “Đưa em ra khỏi đây!”
Nói rồi cô nắm cánh tay anh, bước về phía cánh cửa chống trộm.Không thấy ai ngăn cản. Họ ra đến cửa, Thiêm Trúc xoay tay nắm, thấy cửa đã bịkhóa ngoài.
Triệu Tĩnh căng thẳng hỏi: “Thế nào?”
Thiêm Trúc nói: “Bị khóa rồi.”
Triệu Tĩnh rùng mình: \"Lúc nãy anh ra được mà!”
Thiêm Trúc nhìn lên vùng tối đen trên cao, nói: “Khỏi phảibàn, rõ ràng có kẻ đã ngầm khống chế các cửa...”
Triệu Tĩnh nói: “Nguy rồi, nơi đây đã biến thành nhà ngục...”
Hồi lâu sau Thiêm Trúc mới khẽ nói: “Cứ chờ, chờ trờisáng...”
Triệu Tĩnh lắc đầu: “Anh sợ rằng không chờ nổi đến sáng...”Anh vừa nói vừa ôm chặt Thiêm Trúc, nước mắt tuôn lã chã: “Thiêm Trúc, anh yêuem! Em biết không, anh yêu em, anh mãi mãi yêu em.”
Thiêm Trúc rơm rớm nước mắt, ra sức gật đầu.
Triệu Tĩnh khóc càng lúc càng dữ: “Thiêm Trúc, nếu anh chếtthật, thì em nên nhớ anh chết là vì em. Anh không muốn chết. Anh muốn cưới em,chung sống với em...\"
Gã nào đó ngoài kia đang khống chế tất cả, gã rất nhẫn nạikhông lộ diện, không lên tiếng. Chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Triệu Tĩnh lặp đi lặp lại những lời ấy như một người ngủ mê,còn Thiêm Trúc thì chỉ nín lặng. Chừng nửa giờ sau, cô khẽ đẩy anh ra, và nóinhỏ: “Anh đã khản cả tiếng rồi, uống chút nước nhé!”
Triệu Tĩnh lau nước mắt, ngồi đó chờ. Giọng anh bỗng trở nênbi tráng: “Anh uống rượu!”
Thiêm Trúc khẽ nói: “Đừng! Ngộ nhỡ có chuyện gì, rượu vào rồichuếnh choáng thì gay.”
Triệu Tĩnh: “Xin em đấy! Thiêm Trúc, em cho anh uống bia vậy.”
Thiêm Trúc thở dài, rồi nói: “Anh chờ một chút.”
Cô lần bước đến bên giường Triệu Tĩnh, dừng lại trước tủ áo,khẽ mở cửa. Lúc nãy tủ này bị bức tường kỳ quái kia ngăn cách. Cô sờ tìm ở ngăntrên... và giật mình. Ở đây cũng có viên thuốc và bộ bơm tiêm. Cũng tức là, TriệuTĩnh cũng bị buộc phải lựa chọn sinh tồn, và âm thanh bí hiểm kia sẽ chỉ đạoanh sẽ phải giết cô như thế nào. Nếu cả cô và anh đều định giết nhau, thì sẽkhó mà thành công, vì cả hai đều sẽ đề phòng. Nếu cả hai đều lựa chọn từ bỏ cuộcsống, thì sao?
Cô chưa kịp nghĩ kỹ thì Triệu Tĩnh đã nói: “Em đang làm gìthế? Bia đâu?”
Thiêm Trúc: “Em đang xem có ai nấp trong tủ áo không...” Rồicô bước đến tủ lạnh, “tách, tách” bật nắp hai lon bia, cất trở lại tủ lạnh mộtlon; rồi, tay phải cô cầm ra lon bia lúc trước đã thả thuốc mê... sau đó bước đếnbên giường, đưa lon bia ở tay phải cho Triệu Tĩnh, nói nhỏ: \"Em cùng uốngvới anh.”
Triệu Tĩnh giơ lon bia lên “ực ực ực...” uống hơi hết luôn.Rồi anh giật lon bia trên tay Thiêm Trúc, cũng ừng ực uống cạn.
Thiêm Trúc lòng đau thắt.
Anh nói: “Mẹ nó chứ! Dù bọn chúng là ai, đêm nay chúng dámchơi khăm anh, anh sẽ liều với chúng!”
Thiêm Trúc im lặng. Cô đang cố theo dõi phản ứng của TriệuTĩnh. Anh chỉ nói cứng một câu, sau đó anh từ từ nằm xuống giường.
“Triệu Tĩnh?”
“Gay quá...” Anh chỉ buông ra hai tiếng mơ hồ.
“Anh ơi?”
Triệu Tĩnh vất vả “Ừ” một tiếng rồi miệng cứng ngắc lại.
Thiêm Trúc run run bật di động soi vào Triệu Tĩnh, sắc mặtanh trắng bệch, đôi mắt lờ đờ, ánh mắt đầy tuyệt vọng và sợ hãi. Thiêm Trúctrào nước mắt, cô bước đến tủ áo sờ tìm bộ kim tiêm. Rồi chầm chậm bước trở lại,vừa khóc vừa nói: “Anh ơi, chúng ta sắp kết hôn, anh yên tâm, kế hoạch không hềthay đổi...”
Cô chọc mạnh kim tiêm vào bắp thịt cơ vai rắn chắc của TriệuTĩnh, bơm một chút độc dược Cyaniding rồi rút ra ngay. Cô ném bơm tiêm rồi ngồibệt xuống sàn.
Trong bóng tối, Triệu Tĩnh bất động. Cô nghe thấy hơi thở củaanh càng lúc càng gấp rồi bỗng ngừng bặt. Đầu óc cô trống rỗng. Cứ thế ngồi imkhông rõ bao lâu... rồi cô mới nhớ đến cái giọng nói đã ép cô phải giết TriệuTĩnh, cô bèn ngẩng đầu hỏi: “Ngươi đang ở đâu?”
Giọng nói ấy lập tức vang lên: “Tôi vẫn ở đây.”
“Anh ấy chết rồi...”
“Tôi đã nhìn thấy”
\"Ngươi lộ diện đi!”
“Cô đã sẵn sàng chưa?”
Thiêm Trúc chơi vơi mơ hồ, cô không nghĩ đến cái xác TriệuTĩnh. Gã kia nói gì? Gã hỏi cô đã sẵn sàng chưa...
Cô bỗng không dám khẳng định. Rồi cô cảm thấy chóng mặt,chênh vênh như đang di chuyển trong không gian.
Chừng hơn nửa phút sau, gã kia lại nói: “Trả lời đi, cô đã sẵnsàng chưa?”
Thiêm Trúc vẫn chóng mặt. Cô không biết nên trả lời thế nào,cô đang sắp đổ vỡ, nát tan; cô rất sợ nhìn thấy bộ dạng của gã rồi thì cô sẽ loạnóc.
Lại sau nửa phút nữa, gã tiếp tục hỏi: “Cô trả lời đi! Đã sẵnsàng chưa? Cô im lặng tức là đã sẵn sàng, vậy thì mở cửa đi!”
“Ngươi... vẫn liên tục ở trong phòng này ư?”
“Giọng nói của ta trong phòng, thân thể ta ở bên ngoài.”
Bỗng có điện, căn phòng lại sáng, Thiêm Trúc thấy rất chói mắt.
Cô nhìn sang giường, Triệu Tĩnh vẫn nằm thẳng đơ, mặt trắngnhư bột. Cô vội nhìn đi chỗ khác, run rẩy vơ quần áo mặc lên người, rồi nhìn raphía cánh cửa chống trộm, từ từ bước...
Gã đó mặt mũi ra sao? Phải chăng cũng khôi ngô sáng sủanhưng không có miệng?
Khúc Thiêm Trúc đặt tay lên ổ khóa, do dự một lúc, rồi dứtkhoát mở cửa ra. Bên ngoài là một thanh niên trẻ tuổi, sắc mặt cũng trắng như bột.Thiêm Trúc từ từ bước lùi lại, rồi đứng tựa vào bệ cửa sổ. Lúc này cô bỗng bànghoàng ý thức được rằng cả khách sạn này chỉ còn duy nhất một mình cô đang sống!
Chương 43 : CHU XUNG VÀ LỤC LỤC

A A A B

Thị trấn Đa Minh đang nổi gió, đèn đường đung đưa dữ dội,ánh sáng lúc mờ lúc tỏ như trong một cơn mê.
Một con mèo từ trong Ngõ Tối chạy ra, rón rén đi men theochân tường của các cửa hàng. Khi nó đi qua dưới ánh đèn đường, Thiêm Trúc thấyhình như nó không phải con mèo, điểm duy nhất giống con mèo là nó bước đi khônghề gây tiếng động. Cũng không giống gà hay chó, và càng không giống con thỏ. Nólà con vật gì thế?
Sau đó có một tình tiết chứng minh chắc chắn nó không phảicon mèo: có một con mèo hoang chui ra từ sau một đống rác, vừa nhìn thấy con vậtnày, con mèo lập tức kêu ré lên kinh hãi rồi co cẳng chạy nhanh như chớp, lủi mấtluôn. Con vật vô danh không có ý định truy kích, nó chỉ đứng đó nhìn theo bóngcon mèo, ánh mắt có vẻ thân thiện. Sau đó nó tiếp tục bước về phía trước. Con vậtvô danh này có bốn chân, mình trơn không có lông, nó bước đi như một đứa bé conđang bò, tốc độ khá nhanh. Hoặc nói là, hai chân trước và hai chân sau của nó đềubám xuống mặt đất. Nhưng nó tuyệt đối không phải một đứa bé con, giữa mông nócó cái đuôi thon dài đung đưa sang hai bên.
Trên thế giới thật không có loài động vật như thế. Ở đây núicao rừng sâu, nào ai biết nó từ đâu chui ra! Nó tiếp tục đi ra khỏi thị trấn, rồibiến mất giữa rừng bia mộ.
***
Chu Xung và Lục Lục đã đoán ra mấy chữ ấy không phải “kế đoạtmệnh”, và rất có thể nó là tên một thị trấn nhỏ. Nhưng họ đã lên mạng tra cứu gầnmột tiếng đồng hồ, vẫn không tìm thấy một địa danh có âm đọc na ná như “d...m...”. “Em cảm thấy thị trấn đó thuộc địa phận Đồng Hoảng.”
“Rất có khả năng này.”
“Chúng ta đến đó một chuyến?”
“Em đã đi một lần rồi, không kết quả gì. Lần này chúng ta phảitìm hiếu kỹ đã rồi hãy lên đường.”
“Tìm hiểu thế nào?”
Chu Xung trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Tìm người mù!”
Lục Lục bừng tỉnh. Ông ta đưa ra câu đố thì lời giải phải ởchỗ ông ta.
Chu Xung lại nói: “Tìm thấy ông ta, anh sẽ hỏi thẳng luôn đólà mấy chữ gì. Nếu ông ta vẫn làm ra vẻ bí hiểm thì anh nện luôn!”
Lục Lục vội can ngăn: “Đừng nên hà hiếp người khuyết tật.”
“Anh ngờ rằng tất cả là do ông ta bày trò.”
“Nhưng ta sẽ đi đâu để tìm ông ta?”
“Lại xuống hành lang ga tàu điện ngầm.”
“Liệu ông ta có xuất hiện ở đó không?”
“Chắc chắn ông ta đang chờ chúng ta.”
“Tức là, bây giờ anh đã công nhận rằng ông ta cố ý mai phụcchúng ta!”
“Đúng! Cũng như ông ta cố ý ngồi gần nhà Hồ Tiểu Quân để chờcô ấy.”
“Nếu Tiểu Quân mãi mãi mất tích thì anh có mãi mãi đi tìm côầy không?”
\"Có thể.”
\"Anh không sợ em giận à?”
\"Em nghĩ xem, anh có phải người em yêu nhấtkhông?\"
\"Đúng thế!\"
“Người mà em yêu nhất lại rất yêu người khác, thì người khácđó cũng là người em rất yêu, đúng không?”
“Đừng ràng buộc nhau kiểu ấy! Người em yêu nhất rất hận mộtngười khác, thì chắc chắn em cũng hận người khác ấy; người em yêu nhất lại rấtyêu một người khác, thì đó cũng là người em rất hận!”
“Thế thì tại sao em vẫn cùng anh đi tìm cô ấy?\"
“Là vì... cô ấy cũng là bạn em.”
“Nếu một bạn khác mất tích liệu em có đi tìm không?”
“Chưa chắc.”
\"Thế thì không được!”
Lục Lục thụi Chu Xung một cái: “Nói đi nói lại... cuối cùngthì vẫn là vì anh, thế thôi!”
Chu Xung hôn cô, hình như là một sự đền đáp.
“Bài hát “Yêu hết mình” anh soạn cho trang web “Lưới tình”,là dành cho cô ấy phải không?”
“Có vẻ như thế không?”
“Anh nên nhớ em là dân chữ nghĩa.”
“Có thể là... cô ấy có cho anh một chút cảm hứng, nhưng chắcchắn bài hát đó không phải dành cho cô ấy. Nam giới hay có những ảo tưởng tốt đẹpvề tình yêu, và luôn cố tô điểm để nó ngày càng đạt tới với sự hoàn mỹ, nhưngcàng tô điểm, nó lại càng trở nên mơ hồ; khiến người ta tưởng như trong cuộc sốnghiện thực, không gì có thể thay thế cho hình ảnh ấy. Thực ra bài hát “Yêu hếtmình” thể hiện một nỗi tuyệt vọng của anh.”
“Có phải nam giới các anh khi tự sướng sẽ tưởng tượng đến nhữngảo tưởng đó?”
“Không, lúc đó người ta thường nghĩ đến một người khác giớicụ thế. Thậm chí có thể là một chị bán bánh rán ở cổng khu chung cư! Còn nữ giớithường thích coi một nam giới hoàn mỹ mơ hồ nào đó là đối tượng làm tình tronggiả tưởng.”
“Anh quái thật đấy! Biết cả con gái đang nghĩ những gì!”\"Anh nghe em nói ra trong lúc ngủ mê!”
“Đồ khỉ ạ!”
“Em đoán xem, chúng ta ngủ với nhau hôm nào là hôm đáng nhớnhất?”
“Không biết.”
“Đoán xem?\"
“Lần đầu tiên.”
“Không! Mà là cái đêm ở dưới tầng hầm kịch viện Bắc Kinh.”
“Tại sao?”
“Anh cũng không biết diễn tả thế nào.”
Đêm, Lục Lục nằm trên giường cố nhớ lại bộ dạng người mù, côbỗng có cảm giác ông ta tựa như một bà đỡ đến từ một thế giới khác. Cái từ “bàđỡ” khiến cô giật mình. Tại sao cô lại nghĩ đến cái từ này nhỉ? Cô không dámnghĩ thêm nữa.
Sắp 12 giờ đêm, cô ngỡ Chu Xung nằm bên đã ngủ say, không ngờanh bỗng nói rất tỉnh táo: “Anh có linh cảm Tiểu Quân lành ít dữ nhiều mất rồi.”
“Hả?”
“Cả người bạn trai của Khúc Thiêm Trúc nữa. Đều không thể trởvề.”
Chu Xung vốn tương đối sáng suốt, thế mà đêm khuya bỗng nóira điều này. Lục Lục rùng mình.
“Còn... Trường Thành thì sao?”
“Không biết.”
“Đừng nghĩ nhiều. Em cho rằng cô ấy sẽ không sao cả. Mai, nếutìm thấy người mù thì anh đừng ép buộc người ta, cứ để em nói chuyện ôn hòa.”
“Còn tùy xem ông ta có biết điều hay không ”
“Thôi nào!”
“Ngủ đi!”
Hôm sau vào giờ đi làm, Lục Lục và Chu Xung xuống hành langthông với ga tàu điện ngầm. Hôm nay là ngày 24 tháng 12.
Người qua lại rất đông. Hơn chục sạp hàng tạp hóa bày dọchai bên, chỉ còn chừa lại một lối đi hẹp ở giữa. Anh chàng thấp bé hát rong lạiđến, tiếp tục hát bài “Thảo nguyên”, giọng hơi buồn bã, rất không hợp với cảnhthành phố náo nhiệt. Hai người đi lướt một vòng, không thấy bóng người mù đâu.Chu Xung rút ra 50 đồng bỏ vào cái hộp bìa của anh ta. Anh ta chẳng buồn nhìn,tiếp tục say sưa hát. Chu Xung im lặng đứng bên, Lục Lục khoác tay anh cùng đứngnghe.
Chờ cậu ta hát xong, Chu Xung hỏi: “Chú em có thấy ông thầybói mù đến đây không?”
“Ngày nào ông ta cũng có mặt, nhưng chỉ buổi chiều mới đến.”
Chu Xung: “Cảm ơn.” Rồi anh nói với Lục Lục: “Chiều ta lại đếnchờ vậy.”
Cả hai bước đi không xa, lại nghe thấy tiếng ghi-ta vanglên.
Khoảng hơn ba giờ chiều Chu Xung và Lục Lục quay lại. Các sạphàng đã vãn đi rất nhiều, cũng không thấy anh chàng hát rong đâu nữa. Hai ngườitìm khắp vẫn không thấy người mù ấy đâu.
Lục Lục nói: “Hay là... mai ta lại đến?”
Chu Xung bảo cô: “Chờ một chút nữa.” Và hậm hực bổ sung:“Anh sẽ chờ lão đến cùng!”
Cả hai lững thững đi đi lại lại, bỗng nghe thấy tiếng hô:\"Bảo vệ đến!\" Chủ các sạp hàng rong vội dọn hàng rất nhanh rồi chạybiến. Ba người bảo vệ mặt lạnh như tiền xuất hiện. Một tiểu thương chạy chậm, bịtóm cổ, mấy chục bộ quần áo bị tịch thu; ba người bảo vệ bỏ đi, người chủ hàngchạy theo sau luôn mồm nài nỉ xin họ “tha”.
Tuyến hành lang bỗng vắng lặng, Chu Xung và Lục Lục tiếp tụclượn lờ, lúc này trông họ thật lạc lõng.
Chu Xung bỗng nói: “Ở kia!” Lục Lục nhìn sang. Người mù đãxuất hiện! Ông ta mặc áo gió màu xanh, đeo kính râm, lưng đeo ba lô màu đen,tay cầm gậy trúc dò đường, từ từ bước.
Chu Xung định cất bước thì Lục Lục ngăn lại. Rồi cô bước đến.
“Ông ơi.” Lục Lục gọi.
Người mù dừng lại nghiêng đầu nghe.
“Tôi và ông đã từng nói chuyện.”
“Hả?” Ông ta đáp nửa vời, rất mơ hồ.
“Hôm đó ông nói: người ta chết, như ngọn đèn tắt, nhưngkhông phải là hết sạch; mà chỉ là bỗng dưng tối sầm. Con người ở thế giới bênkia không còn thể xác, chỉ còn ý thức; giống như trạng thái nằm mơ... Ông đã nhớra chưa?”
“Ừ\"
Chu Xung đứng bên gườm gườm nhìn cặp kính râm của ông ta, cứnhư là sẵn sàng cho ông ta một cái tát.
“Ông nói là ông có thể cho tôi biết: tôi và bạn trai, ai chếttrước ai chết sau; và còn đưa tôi một mảnh giấy. Nên tôi muốn tìm ông để hỏixem mấy chữ nổi đó là ý gì. Tôi xin trả thêm phí tư vấn.”
Người mù khẽ nói: “Cô thật nhiệt tình. Vậy tôi cho cô biết:đó là một địa chỉ.”
“Địa chỉ gì?”
“Là thị trấn Đa Minh, thuộc Đồng Hoảng tỉnh Quý Châu.\"
Lục Lục và Chu Xung đưa mắt nhìn nhau.
Người mù nói tiếp: “Cách đây một trăm năm, ở đó tổ chức mộtđám cưới ma. Nếu cô tìm đến đúng nơi họ đã làm đám cưới ấy rồi chụp bức ảnhchung, thì sẽ biết ai chết trước ai chết sau. Trong bức ảnh đó, người sẽ phảichết trước nhất định nhắm mắt. Tuy nhiên, ảnh phải chụp vào ngày Chủ nhật.”
Tuy Chu Xung đứng đó không hề lên tiếng, nhưng người mù vẫnngoảnh mặt sang phía anh, rồi nói tiếp: “Đôi trai gái nào cũng phải chung một kếtcục: một người chết trước một người chết sau. Xét từ khía cạnh này thì bất c...
<<1 ... 2930313233 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 19
•Tổng: 30 / 144 / 78466