Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59427474
Visits Today: 270881
This Week: 905659
This Month: 11421920

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

à bị Vương Hải Đức giết. Cụ Chu kể lại rẳng TửMi nhà giàu có, nhưng cô thấp lùn và xấu xí, Hải Đức rất cao lớn đẹp trai khôingô; cuộc hôn nhân của họ do hai bên gia đình sắp đặt, nhưng anh lại yêu KhươngXuân Hoa một cô gái láng giềng. Nhà họ Diệp nghi ngờ về cái chết của Tử Mi, bènép Hải Đức phải làm đám cưới ma. Lúc đó họ buộc thi thể Tử Mi lên giá gỗ rồi dựngbên cạnh Hải Đức. Về sau Hải Đức cũng không lấy được Khương Xuân Hoa. Một nămsau khi Tử Mi qua đời thì anh mắc bệnh lạ rồi chết. Nghe nói trước khi anh chết,đêm nào anh cũng ngủ mê thấy Tử Mi mặc áo cưới, lưng cõng giá gỗ, khóc lóc đuổitheo anh, miệng lặp đi lặp lại một câu...”
Đúng lúc này, nữ MC ngồi bên cạnh tiếp lòi, cô nhìn thẳngvào ống kính gào lên: “Tôi bị chết oan!!!...”
Khiến Thiêm Trúc sợ run bần bật, cô vội tắt luôn tivi. Tiếnggào của nữ MC bỗng đứt đoạn, căn phòng bỗng im ắng như cõi chết. Thiêm Trúc nhưmất hết hồn vía, hồi lâu mới bình tĩnh lại được. Rõ ràng vừa rồi là một chươngtrình nhân văn nghiêm túc trên tivi, sao cô MC ấy lại thể hiện thái độ kỳ quáinhư vậy?
Thiêm Trúc nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi.
Có lẽ đó không phải một chương trình “khám phá” gì cả, mà làmột bộ phim kinh dị, đôi nam nữ đó là hai diễn viên đóng phim.
Thiêm Trúc định bật lại tivi để xem tiếp nhưng thấy sợ. Nêncô bèn cởi quần áo, tắt đèn, nẳm xuống giường. Thị trấn Đa Minh quá yên tĩnh, bầukhông khí ở đây có nét gì đó rất bí hiếm mà cô không sao lý giải nổi. ThiêmTrúc không rõ đêm nay có xảy ra chuyện gì không. Dù sao sáng mai cô cũng phảiđi khỏi cái nơi này, quay lại Đồng Hoảng, lên chuyến tàu 1655 đi Quý Dương, sauđó mua vé máy bay trở về Bắc Kinh.
Hành lang khách sạn không có bất cứ âm thanh nào. Cứ như cảkhách sản này chỉ cô và Triệu Tĩnh.
Xem ra vùng này đúng là một nơi khác thường, số mã vùng bưuđiện là 142857, thị trấn thành lập ngày 7 tháng 5 năm 1428, khi Thiêm Trúc rốitrí nghĩ xem Triệu Tĩnh bao giờ chết, đầu cô bỗng nảy ra con số 142857! Về BắcKinh nhất định phải tra cứu thật kỹ về thị trấn này, biết đâu ở đây có 142 hộgia đình với 857 nhân khẩu, mỗi lần ven thị trấn dựng thêm một tấm bia mộ thìbà đỡ lại đón một trẻ sơ sinh chào đời, và hễ thêm một bé chào đời thì có thêmmột bía mộ…cứ thế vĩnh viễn tồn tại con số bí hiểm 142857 cũng nên!
Nghĩ đến hình ảnh nơi này bị vô số ngôi mộ bao vây, KhúcThiêm Trúc rùng mình ớn lạnh.
Đêm nay chớ có mộng du! Cô rất sợ mình nửa đêm mơ màng bò dậyrồi đi ra phía nam thị trấn, chơi vơi đi giữa rừng bia mộ, cuối cùng tìm thấyngôi mộ hợp táng của Diệp Tử Mi và Vương Hải Đức, sau đó nằm rạp xuống vãi cả dạinghe thấy văng vẳng những tiếng cãi nhau chí chóe vọng lên…càng nghĩ Thiêm Trúccàng kinh hãi.
Đừng tưởng họ đã chết gần thế kỷ thì họ đã bị vùi dưới đất,xác họ chỉ còn lại tóc và móng tay… Xét từ một góc độ khác, có thể nói KhúcThiêm Trúc đã nhìn thấy họ, đã xuất hiện trong máy tính của cô, trong di động củacô, thậm chí họ đã cùng đi đến trước cửa nhà cô những chưa bước vào mà thôi.
Khúc Thiêm Trúc kém chăn trùm kín đầu, định ngủ luôn. Nhữngkhông gian xung quanh quá yên tĩnh nên cô lại càng khó ngủ. Cô lắng nghe tiếngthở của Triệu Tĩnh. Anh chàng này đêm nay im lặng lạ thường,không hề ngáy như mọilần. Cô thử đếm cho dễ ngủ,nhưng trong đầu toàn hiện lên duy nhất một con số142857,142857,…đếm mãi đếm mãi, cuối cùng Thiểm Trúc ngủ thật.
Cô mơ màng thấy mình đang đứng trong thang máy, quá kín, côngạt thở. Cô không biết mình định đi đâu; hình như cô vào đây là để đi ra, nhữngcô không biết tại sao mình lại vào thang máy. Thôi không nghĩ nữa. Thang máyđang đi xuống, dù không nhìn thấy vật gì để tham chiếu nhưng cô có thể nhận ranó đang chạy xuống rất nhanh, cô thấy hơi chóng mặt và buồn nôn. Đã chạy xuốngrất lâu mà nó không dừng lại, cô rất sợ, rất mong có Triệu Tĩnh ở bên nhưng chẳngrõ anh đang ở đâu. Chắc anh đang làm ngoài giờ. Cô bỗng rất oán hận, thời buổinày nới làm ngoài giờ tức là đi vụng trộm. Thang máy vẫn xuống, vẫn xuống…côkinh hãi đến cùng cực, và bỗng tỉnh giấc.
Đúng ra là Khúc Thiêm Trúc tỉnh dậy bởi một giọng nói. Cô mởto mắt, nghĩ rằng Triệu Tĩnh gọi cô, không, không phải Triêu Tĩnh gọi mà là mộtngười nam giới nói giọng na ná miền đông bắc!
Tức là có người lọt vào phòng! Thiêm Trúc choáng váng. Có cửachống trộm kia mà, sao họ vào được? Chắc chắn đây là một hắc điếm!
Trước khi đi ngủ, cô nhìn thấy ngoài cửa sổ có ánh trăng mờ,bây giờ thì tất cả tối om, xờ bàn tay ra cũng không nhìn thấy. Tại trời quá nhiềumây, tại rèm cửa sổ bị ai đó kéo kín, hay có kẻ đã làm cô bị mù? Cô đưa tay quờkhắp xung quanh.
Một giọng nói vang lên trong bóng tối: “ Chà…tỉnh rồi…”Thiêm Trúc gọi luôn: “ Triêu Tĩnh!”
Im lặng tuyệt đối. Cô chợt nhận ra…nguy rồi, chắc Triệu Tĩnhđã bị giết, bây giờ một mình cô phải đối phó với tất cả, cô run run lần sờcông-tắc đèn, bật mạnh, “ tách” một tiếng rất rõ. Căn phòng vẫn tối đen như mực.
Hình như gã kia đang cố nhịn cười, sau đó gã nói: “ Tôi hiểucả.”
Thiêm Trúc hoang mang sờ khắp, định tìm di động nhưng khôngthấy đâu.
Cô hoàn toàn tuyệt vọng. Không thể xác định tiếng nói đó từđâu ra, gã ấy là người hay ma, và càng không thể biết gã muốn gì. Người cô runbần bật chờ gã nói tiếp. Sau hồi lâu im lặng, gã mới nói: “ Đừng sợ, tôi khônglộ mặt ra vì biết sẽ làm cô kinh hãi.”
Thiêm Trúc im lặng.
“ Các người đến đây vì muốn biết ai chết trước ai chết sau,đúng không?”
Cô vẫn im lặng.
“ Thực ra những điều cô đã biết đều sai cả, tôi sẽ cho cô biếtsự thật.” Gã bỗng hạ thấp giọng: “ Rất nhiều người cho rằng đây là nơi âm dươngtiếp giáp, các đôi trai gái đến đây chụp ảnh thì sẽ biết được đáp án về sinh tử.Cô không thấy cách nghĩ đó rất nực cười hay sao?” Thiêm Trúc cảm thấy hẫng hụt,như bất chợt rơi xuống vực sâu.
“ Thực tế tấm ảnh cưới ma ấy có một lai lịch khác, cô dâuchú rể trong ảnh đúng là Vương Hải Đức và Diệp Tử Mi, vốn là đôi bạn từ thờithơ ấu rất mến yêu nhau. Họ là đôi trai gái đầu tiên đến đây để tìm đáp án.Cũng như các người, họ không biết làm thế là phạm vào điều đại kỵ, và một tronghai người phải chết. Hậu quả là Diệp Tử Mi chết. Hải Đức đau đớn cùng cực, cuốicùng anh ta làm đám cưới với thi thể Tử Mi. Cô xem, sự thật là ngược lại với nhữnggì mọi người từng nói!”
Thiêm Trúc ngồi trên giường co rúm, cô sợ hãi đến đông cứng,những vẫn chú ý lắng nghe từng câu của đối phương và suy nghĩ thật nhanh.
Gã nói tiếp: “ Sống chết là do trời định, ai đòi biết trướcđáp án thì trời sẽ quở phạt. Xưa nay có rất nhiều người tự xưng là Thầy thôngthiên, Thầy âm dương, Đại thần linh, Bàn tiên…và khoác lác rằng có thể dự đoánsinh tử, đều là lừa bịp cả. Chắc cô sẽ nghĩ rằng nếu không ai có thể đoán trướcsinh tử thì chứng tỏ nó không thể xác định, đã là vô định thì sự báo cũng là vônghĩa. Những không, cô nghe đây: cũng giống như máy tính, vạn vật trên thế gianđều có sai sót, vấn đề là cô có thể tìm ra hay không. Bí mật về sinh tử cũng thế.Cuối thế kỷ 19, loài người đã nắm được phương pháp về cảm quang, về rửa ảnh, vềlưu ảnh, rồi phát minh ra máy ảnh; những không ai biết rằng kỹ thuật lưu giữhình ảnh của người và vật chính là chỗ sai sót của thiên cơ: đôi trai gái tìm đếnchỗ âm dương tiếp giáp-ví dụ trung tâm thị trấn Đa Minh, cụ thể là chỗ này-chụpmột kiểu ảnh chung với hi vọng sẽ được biết đáp án về sinh tử.”
Thiêm Trúc vẫn nín lặng, nghe nội dung vừa rồi, cô cảm thấygã rất thông mình.
Giọng nói ấy lại vang lên: “ Cô sẽ hỏi, tại sao Vương Hải Đứcvà Diệp Tử Mi biết cái bí mật này chứ gì? Tôi chịu không biết, nhưng tôi ngờ rằngngười thợ ảnh đó đã cho Vương Hải Đức và Diệp Khởi Mi biết . Cô sẽ hỏi tại saongười thợ ảnh lại biết? Thì tôi cũng chịu. Những ông ta vẫn sống thọ không chết, thì cô có cho là bình thường không? Cô lại hỏi tại sao tôi biết những chuyệnnày, thì xin lỗi, tôi không thể nói ra.”
Thiêm Trúc vẫn không nói gì, cô đang nghĩ nếu nói xong thìgã sẽ làm gì nữa.
Gã lại nói: ‘ Trước hai người, đã có vài đôi trai gái đếnđây cũng vì mục đích như thế. Thực ra tấm ảnh cưới ma mà cô nhận được không phảitấm ảnh ban đầu, người trong ảnh cũng không phải Vương Hải Đức và Diệp Tử Mi; họchỉ là một trong các đôi trai gái đến đây tìm đáp án sinh tử. Họ không ngờ mìnhlàm thế rồi rước lấy đại họa, bị biến thành hai người trong tấm ảnh cưới ma. Aiđã gửi ảnh đó cho cô? Chính là kẻ mù đi rong thuyết phục các người đến đây! Ôngta đang hại các người. Nhưng dù sao thì các người đã đến, thì bây giờ đến lượtcác người. Cô thích mình sẽ là người mở mắt hay là người nhắm mắt trong ảnh cướima?”

Cưới Ma - Chương 42-P2
Thiêm Trúc bỗng thấy mình thở rất gấp, cô nghĩ mình có thể bịlên cơn đau tim và đột tử bất cứ lúc này.
Giọng nam tiếp tục: “ Hoặc anh ta hoặc cô phải chết. Cô chọnđi!”
Bây giờ Thiêm Trúc mới biết Triệu Tĩnh chưa chết. Những anhđã bị đưa đi đâu? Chắc chắn không còn trong phòng này nữa, vì không hề thấy anhlên tiếng.
Ai sẽ sống ai sẽ chết? Thiêm Trúc đang căng óc suy nghĩ.
Cô không có can đảm để chết nhưng cô cũng không muốn TriệuTĩnh chết…
Người nam chờ một lúc rồi nói với giọng rất lạnh nhạt. “ Nếucô để anh ta chết, thì anh ta sẽ được chết an lành. Nếu cô không muốn anh ta chếtthì chúng tôi buộc cô phải chết, cách chết ra sao…có 18 cách, cô muốn xemkhông?”
Sẽ xem như thế nào, Thiêm Trúc không sao nói được, đành tiếptục chờ vậy.
Tivi bỗng tự động bật, màn hình xanh xanh, Thiêm Trúc mìnhkhắp xung quanh, không thấy ai cả, nhưng thấy một bức tường mọc lên giữa haicái giường! Cô và Triệu đã bị tách ra!
Phía cửa sổ không một tia sáng. Cô từ từ quay lại nhìn vàomàn hình tivi. Băng hình đã chạy, từng hình ảnh hiện lên khiến cô rụng rời chântay…
Khác với Hồ Tiểu Quân, Thiêm Trúc ngồi liền một giờ xem bằnghết 18 cách chết. “Muôn đao chặt chém.” Đã ngốn mất nửa giờ . Con hắc tinh tinhbị xẻo dần từng miếng da thịt vứt xuống, trông nó càng giống một con người toànthân máu me…
Xem xong, Thiêm Trúc toàn thân tê dại, hình như máu trongngười không lưu thông nữa. Sau một hồi lâu, đầu óc cô mới dần hoạt động trở lạivà ý nghĩ đầu tiên nảy ra là.. bỏ chạy!”
“ Không chạy được đâu!” Giong nam đó bỗng vang lên khiếnThiêm Trúc run bắn . Hình như gã biết cô đang nghĩ gì. Dừng một lát, gã bổsung: “ Tôi cảnh báo: hiện giờ trên đầu chúng ta là một cái nắp chụp xuống, từđây không còn đường về cõi nhân gian.” Trên đầu là cái nắp chụp…câu này phá tanmọi hiểu biết, mọi tín ngưỡng, mọi chỗ dựa và mọi ảo tưởng của Khúc Thiêm Trúc.
Giọng nam nói tiếp: “ Không tin thì cô cứ thử xem.”
Mọi ý nghĩ của cô tan biến. Cô bắt đầu nói, giọng khô khôngkhốc; “ Cho…cho tôi…nghĩ đã …được không?”
Người nam kia đồng ý luôn: “ Được! Tôi tạm lui đã. Lúc nàocô nói tôi sẽ xuất hiện ngay.”
Căn phong im lìm như cõi chết. Thiêm Trúc tiếp tục lần sờtrên giường rồi tìm thấy máy di động! Tim cô bỗng đập mạnh, cô run rẩy, cô địnhgọi cho cha mẹ nhưng nhận ra máy không có sóng. Nơi này và nhân gian là hai thếgiới, giống như không thể từ trong giấc mơ gọi điện cho đời thực.
Cô vứt di động, hoang mang nhìn về phía cửa sổ. Đó là lốithoát duy nhất. Cô định nhìn xem tình hình bên ngoài thế nào. Gã kia nói cô cóthể thử xem, vậy thì cô sẽ thử.
Nghĩ vậy, Khúc Thiêm Trúc nhổm dậy định xuống giường nhưnghai chân run rẩy không sao đứng vững được. Cô đành tạm ngồi chờ mấy phút và gắngtự động viên mình hãy can đảm cứng cỏi lên…
Cuối cùng cô cũng ra đến bên cửa sổ, hai tay bám lấn chấnsong sắt ra sức lay. Những không ăn thua. Cô nhớ đến một bộ phim nói về một cuộcvượt ngục, trong phim ấy, người đàn ông nhúng ướt quần áo rồi buộc nó vào trấnsong sắt, ra sức xoắn quần áo lại, khiến hai chấn song bị kéo cong…
Giọng nói của gã kia lại vang lên: “ Tôi sẽ giúp cô.”
Thiêm Trúc rùng mình, thì ra gã biết rõ từng hành vi của cô!Bê tắc, cô không biết phải làm gì bây giờ. Không biết đối phương giúp cô chạytrốn hay giúp cô mở cửa sổ? Rồi cô nghe tiếng “ két…” cửa sổ nâng lên! Gã đã“giúp” và đang giám sát cô, cô có thể chạy trốn được không?
Thiêm Trúc lùi lại, ngã ngồi lên giường.
Cửa sổ ấy lại “kẹt...” hạ xuống.
Có nghĩa là cô không thể trốn thoát.
Một trong hai người phải chết. Thế thì... để Triệu Tĩnh chếtvậy!
Hình như để tự an ủi mình, Thiêm Trúc lập tức nhớ đến bà sồnsồn kia và mùi nước hoa Chanel buồn nôn ấy, Nếu nói rằng có kẻ phải bị báo ứngthì kẻ đó nên là Triệu Tĩnh, dù ý nghĩ này thật độc địa. Ít ra là về phía cô,trong thời gian chung sống với anh ta, cô không hề phản bội.
Sau một hồi lâu, Thiêm Trúc hỏi gã với giọng run run: “Mấyđôi nam nữ trước đây...”
Gã trả lời luôn: “Người chết, đều là nữ.”
Thiêm Trúc nín lặng rất lâu, rất lâu. Rồi nói: “Anh ấy vậy!\"
Đối phương khẽ nói: “Tôi hiểu.” Rồi lại nói tiếp: “Yên tâm,anh ta sẽ chết nhẹ nhàng êm ái không hề đau đớn. Ngăn trên của tủ áo có mộtviên thuốc mê, lát nữa anh ta trở lại với cô, cô tìm cách cho anh ta uống, anhta sẽ bất động. Ở ngăn đó còn một bộ bơm tiêm đã khử trùng, bên trong chứa thuốcđộc Cyaniding, cô tiêm cho anh ta, không đầy một phút sau anh ta sẽ ra đi êmái...”
Thiêm Trúc bỗng kêu lên: “Tôi không muốn tự tay hại anh ấy.”
Giọng đối phương bỗng lạnh tanh: “Cô không còn lựa chọn nàokhác.”
Thiêm Trúc nín lặng. Lát sau, đối phương tỏ ra rất thông cảm:“Cô đang rất sợ, rất buồn. Tôi hiểu. Nên thư giãn một chút đi, Tôi tạm rời khỏiđây. Mười phút nữa anh ta sẽ về với cô.”
Điều mà Thiêm Trúc quan tâm lúc này là, sau khi cô hại TriệuTĩnh thì cô có được sống để ra về không, cô có bị coi là thủ phạm giết ngườikhông. Tâm trí cô rối bời.
Sau khi Triệu Tĩnh vào phòng, anh rửa mặt, chải đầu, soigương; lúc chụp ảnh, anh mở to mắt. Có phải những điều này là dấu hiệu dự báohôm nay anh phải chết bởi chính tay Thiêm Trúc? Đây là định mệnh hay sao?
Thời gian trôi quá nhanh, mười phút đã hết thì phải? ThiêmTrúc thẫn thờ, tay giơ di động dùng ánh sáng của nó để soi đường, cô bước đếntrước tủ áo bên cạnh giường, mở cửa sổ tìm ngăn trên. Đúng là có các thứ đó.Lòng cô nặng trĩu. Cô lấy ra viên thuốc, rồi mở tủ lạnh lấy ra lon bia, bật\"tách” mở nắp, sau đó thả viên thuốc vào lắc lắc, sau đó lại đặt lon biavào tủ lạnh. Cô trở lại ngồi lên giường.
Khúc Thiêm Trúc tắt đèn ở di động, bốn bề im ắng tối đen nhưđịa ngục, thời gian vẫn lạnh lùng trôi đi.
Bỗng có một giọng nói nghèn nghẹn: “Thiêm Trúc...”
Là Triệu Tĩnh! Cô lại bật đèn di động, và nhìn khắp xungquanh. Không thấy bức tường ngăn nữa! Triệu Tĩnh mặc quần cộc, đang nheo mắttìm cô.
Cô đáp: “Ừ”.
Anh lập tức bước đến ôm choàng lấy cô: “Thiêm Trúc em biếtkhông, xảy ra chuyện rồi!”
Thiêm Trúc bình tĩnh hỏi: “Sao?”
‘Vừa nãy... vừa nãy chúng ta bị tách ra, có người nói vớianh rằng một trong hai ta phải chết!”
Thiêm Trúc chỉ im lặng nghe anh nói.
“Em có nghe không đấy? Hắn nói một trong hai ta phải chết.”
“Và gì nữa?”
“Hắn nói, hoặc anh giết em hoặc anh bị giết...”
Thiêm Trúc nín lặng một lúc sau mới nói: “Anh có muốn em chếtkhông...
<<1 ... 2829303132 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 101
•Tổng: 112 / 226 / 78548