Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59427468
Visits Today: 270875
This Week: 905653
This Month: 11421914

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ờng được gọi là số dương lớn nhất, số 9 là sốdương cùng (tận cùng của số dương, theo quan niệm của lý số Trung Hoa cỗ đại).
Nói rồi người mù bước di.
Khúc Thiêm Trúc vội lấy tiền trong túi ra: “Ông chờ mộtchút, tôi xin gửi thù lao.”
Không ngờ ông ta đi thẳng, chỉ nói: “Nếu có ngày tôi lại chocô biết thêm đôi điều bí mật, thì cô đưa tôi tiền cũng được.”
Cô nhìn theo bóng ông ta đi xa dần, có cảm giác ông là ngườido trời phái xuống để chỉ dẫn cho cô ra khỏi bến mê.
Chương 41 : VIỄN DU MIỀN TY NAM

A A A B

Cô phải đi thị trấn Đa Minh!
Việc này cô không cần bàn với Triệu Tĩnh.
Ngày 26 tháng 11, thứ Sáu, Triệu Tĩnh vẫn đi làm bình thường,hết giờ làm, anh đi xe đạp đến khách sạn Tây Sơn đón Thiêm Trúc, cả hai cùng vềnhà, Thiêm Trúc ngồi phía sau, nói: “Ngày mai anh đi với em.\"
“Sáng mai anh phải đi làm.”
“Chiều, đi tàu hỏa.”
“Thế thì được. Đi đâu?”
“Đồng Hoảng, ở địa phận Quý Châu.”
“Quý Châu? Xa quá!”
“Gần đây tâm trạng em nặng nề, muốn đi thư giãn một chút.”
“Hôm nào sẽ về?”
“Cũng chưa biết được. Chắc chắn thứ hai chưa thể về, cho nênsẽ gọi điện xin phép nghỉ làm.”
“Được!”
Sáng hôm sau Khúc Thiêm Trúc ra ga mua hai vé tàu rồi quay vềnhà thu xếp hành lý. Buổi chiều, cô xách túi du lịch, ra khỏi nhà, sau này côngan điều tra thấy đúng là như thế. Cô ra cổng khu chung cư vẫy tắc-xi, đi đếncâu lạc bộ thể hình, đón Triệu Tĩnh cùng đi ra ga.
Nhà ga rất đông người qua lại, camera ở khắp nơi ghi lại mọichuyển động. Có người hấp tấp bước đi, có người ngơ ngác ngó nhìn, có người ngồitrên va ly nhắm mắt tĩnh tâm, có người nghe di động cười ha hả...
Thiêm Trúc không ngờ sau này đoạn băng quay cô và Triệu Tĩnhđược công an xem đi xem lại vô số lần.
Họ lên chuyến tàu số 1655 đi Quý Châu, tàu khởi hành lên đườngthuận lợi.
Hai chỗ ngồi ghế mềm, Triệu Tĩnh ngồi sát cửa sổ. Khúc ThiêmTrúc nói hết với anh mục đích thật sự của chuyến đi. Triệu Tĩnh nghe rất chămchú.
Cuối cùng cô nói: “Anh có tin không?”
Triệu Tĩnh trả lời: “Tin!”
Thiêm Trúc hỏi: “Ảnh chụp xong, anh mong sẽ thấy ai mở mắt?”
Triệu Tĩnh phải hơi suy nghĩ một chút. “Người mở mắt sẽ chếttrước hay người nhắm mắt sẽ chết trước?\"
Thiêm Trúc ngán ngẩm vỗ trán: “Người mở mắt chết trước.”
Triệu Tĩnh hí hửng cười: “Thế thì... anh muốn anh mở mắt.”
Khúc Thiêm Trúc ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Sức vóc của anh sống 100 tuổi vô tư! Nếu em chết sau anh,em có thể sống đến 120 tuổi. Ha ha...”
Em sẵn sàng đổi 100 năm để lấy mười năm tuổi trẻ.”
\"Được thế thì còn gì bẳng!”
Em và anh không có tiếng nói chung.”
Bữa tối, hai người ăn cơm hộp, trời dần tối. Triệu Tĩnh mởdi động, lên mạng đọc truyện hài; Thiêm Trúc thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. TriệuTĩnh thỉnh thoảng lại phì cười.
Lát sau anh nói: “Em nghe một truyện hài hước nhé!” Anh đọctrên di động: “Tiểu Minh ngồi nhà chơi dương cầm, một đồng nghiệp của cha cậulà chú Trương đến tìm cha cậu có chút việc. Thấy có khách đến, Tiểu Minh càngchơi đàn say sưa hơn. Chú Trương nói: cháu có thể lên tivi... Tiểu Minh nghe vậyrất hãnh diện. Chưa kịp nói gì thì chú Trương lại nói: nếu cháu lên tivi thìchú sẽ tắt tivi luôn... ha ha ha...\"
Anh cười vang khiến mấy hành khách ngồi gần giật mình. Mấyngười này nói tiếng Quảng, hơi lạc lõng trong toa đang nói toàn tiếng địaphương lạ hoắc, chẳng rõ họ đi Quý Châu làm gì.
Thiêm Trúc lặng lẽ nhìn Triệu Tĩnh, nói: “Tiểu Minh, anh chorằng chuyện ấy rất đáng buồn cười à?”
Triệu Tĩnh ngạc nhiên: “Sao em lại gọi anh là Tiểu Minh? Và,chuyện ấy không buồn cười hay sao?”
Thiêm Trúc ghé sát tai anh khẽ nói: “Chả buồn cười chútnào!”
Triệu Tĩnh cười hì hì: “Cách hài hước của em và anh không giốngnhau.”
Thiêm Trúc cũng cười: “Miễn giải thích.”
Triệu Tĩnh tiếp tục nhâm nhi truyện vui, Thiêm Trúc lại thẫnthờ nhìn ra ngoài. Trời đã tối hẳn, trong toa dần yên tĩnh, tiếng bánh xe lăntrên đường sắt lạch xạch nghe càng rõ hơn. Những người quen nhau thì trò chuyệnbằng tiếng địa phương, những người khác thì ngủ gà ngủ gật. Cuối cùng, TriệuTĩnh cất di động đi, nói: “Anh ngủ đây! Cần gì cứ gọi anh.”
Thiêm Trúc trả lời: “Ngủ đi.”
Triệu Tĩnh lấy khăn che mặt, ngả đầu trên ghế. Thiêm Trúc nhẩmđếm 1, 2, 3, 4, 5, 6... chưa đếm đến 30 thì anh đã ngáy o o. Anh chàng này ănkhỏe ngủ khỏe, rất vô tư.
Cô tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm sâu thẳm không mộtánh đèn. Chuyến tàu 1655 đang chạy trên tuyến đường do các chữ nổi kia tạothành. Nó hướng về địa điểm đã chụp tấm ảnh cưới ma, chạy đến tọa độ bí hiểmtrong không gian đa chiều, chạy đến nơi âm dương tiếp giáp... Cô bỗng thấy hoảngsợ, bất an. Lần đầu tiên cô nhận ra rằng anh chàng Triệu Tĩnh cơ bắp cuồn cuộnnày không hề đem lại cho cô cảm giác an toàn.
Cuối buổi chiều ngày hôm sau 28 tháng 11, hai người đã đến ĐồngHoảng xa xôi.
Triệu Tĩnh vẫn che khăn trên mặt ngủ rất say, Thiêm Trúc phảilay mãi anh mới tỉnh dậy: “Đến nơi rồi anh ơi!”
Anh mơ màng ngồi thẳng lên, rồi vội thu xếp hành lý...
Về sau công an mấy lần đi tìm đến tận Quý Dương, nhưng họkhông thể biết đôi trai gái này đã xuống ga Đồng Hoảng.
Triệu Tĩnh đi trước, Thiêm Trúc đi sau, cả hai ra khỏi nhàga. Đồng Hoảng không có nhà cao tầng, mặt trời chiều treo nơi chân trời, rõ nétnhư bức tranh cắt giấy. Bãi rộng trước cửa ga có vài tiệm ăn, khói bốc lên nghingút. Người đi trên phố thưa thớt, nét mặt thân thiện, da hơi sẫm đỏ. Thị trấnnhỏ vào lúc hoàng hôn mang một không khí riêng rất đặc trưng.
Một phụ nữ đang bước đến, Thiêm Trúc hỏi: Bác ơi, bến ôtô ởchỗ nào ạ?”
Bà ta nói tiếng địa phương: “Cô định đi đâu?
“Thị trấn Đa Minh.”
\"Tôi không biết.”
Hệt như Hồ Tiểu Quân, cô ra hỏi các anh lái xe tắc-xi. Họcũng không biết Đa Minh ở đâu.
Gay thật. Bỗng có một anh lái xe chủ động bước đến, anh tatuổi ngoài 20, mặc áo Jacket màu đồng để ria mép, trán có vết sẹo.
\"Hai người định đi đâu?”
Thiêm Trúc vội nói: \"Thị trấn Đa Minh.”
“Tôi sẽ chở hai người đi.”
Cô mừng rỡ: “Hết bao nhiêu?”
“Tám chục.”
Cô thoáng nghĩ ngợi, rồi nói: “Được.”
Hai người chui vào xe. Hôm nay trời không sương mù bên ngoàiđang sáng sủa, vào xe rồi lại thấy tối âm u. Không sao, họ chẳng bận tâm. Chiếcxe nhanh chóng ra khỏi Đồng Hoảng rồi đi lên một con đường hẹp.
Thiêm Trúc gọi chuyện với anh lái xe: “Anh ơi, có phải thịtrấn Đa Minh là nơi làm đám cưới ma không?”
“Đó là chuyện từ thời nảo thời nào rồi!”
“Căn nhà làm đám cưới ma, có còn không?”
“Phá rồi, và đã xây khách sạn.”
“Khách sạn đó tên là gì?”
“Ở Đa Minh chỉ có một khách sạn.”
Xe đi đến một ngã ba, nhìn thấy phía trước có nhà cửa. Vậylà đã đến thị trấn Đa Minh.
Triệu Tĩnh nhìn lên phía trước, hỏi: \"Đó là gì?
Người lái xe hỏi lại: “Gì cơ?”
Triệu Tĩnh thắc mắc: “Trông rất giống bia mộ ...\"
Người lái xe trả lời: “Tập quán địa phương ở đây là ai qua đờiđều chôn ở quanh thị trấn. Đời này sang đời khác đều như thế, bia mộ ngày càngnhiều.”
Thiêm Trúc bỗng thấy khó chịu. Cô chưa nhìn rõ rừng bia mộthì xe đã chạy vào trong thị trấn.
Bên đường có tấm biển màu xanh, ghi mã vùng bưu chính của địaphương là 142857.
Chương 42 : ĐÊM DÀI

A A A B

Cô và Triệu Tĩnh xuống xe, anh trả tiền xe. Chiếc tắc-xiquay đầu rồi phóng đi.
Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh vừa lững thững đi vừa ngắm phố xá.Đúng như người mù nói, bây giờ là “cuối ngày” tranh tối tranh sáng, Thiêm Trúccảm thấy bầu không khí âm dương pha trộn, dăm ba người đi lại trên đường, cô ngờhọ là người nửa sống nửa chết.
Một bà già đẩy chiếc xe nôi từ từ bước lại, khi bà đi đếntrước mặt Khúc Thiêm Trúc thì cô hỏi: “Phiền bà chỉ giúp, khách sạn ở đâu ạ?”
Bà ta chỉ sang bên: “Phía sau bưu điện.”
“Cảm ơn bà.”
Cả hai đi vòng qua bưu điện, quả nhiên nhìn thấy một khách sạnhai tầng. Đây là địa điểm cũ, đã từng chụp ảnh đám cưới ma. Họ bước vào, đến quầylễ tân. Hai cô gái mỉm cười, có vẻ như họ đang chờ họ.
Triệu Tĩnh hỏi: \"Có phòng dành cho vợ chồng không?
Cô gái cao hơn, đáp: “Xin lỗi, khách sạn chúng tôi chỉ bốtrí phòng có hai giường đơn.”
Triệu Tĩnh nhìn Thiêm Trúc. Cô nói: “Cũng được.\"
Cả hai bước trên thảm đỏ sẫm, rồi tìm đến phòng 109. Bướcvào, họ nhìn thấy hai cái giường, hai tivi, hai toilet, hai tủ áo...
Thiêm Trúc rất vui, nhưng cô không thích cái giường củakhách sạn này. Trông rất khó chịu, có vẻ như giường bệnh viện, hoặc giường cóxe đẩy để chở tử thi.
Tính cô hay sốt ruột, nên cô mở xắc lấy máy ảnh ra, nói:“Triệu Tĩnh anh lại đây, ta thử luôn.”
Triệu Tĩnh nói: “Em vào rửa mặt đi đã.”
Nghe câu này, Khúc Thiêm Trúc cảm thấy chẳng lành, nhưngkhông lý giải được tại sao mình lại có cảm nhận ấy: \"Rửa mặt cái gì? Đâuphải là chụp ảnh cưới!”
Triệu Tĩnh: “Thế thì anh rửa mặt vậy.” Rồi anh bước vàotoilet.
Thiêm Trúc chờ một lúc, rồi Triệu Tĩnh cũng bước ra. Anhkhông chỉ rửa mặt mà còn chải đầu phẳng phiu nữa.
Thiêm Trúc để chế độ chụp tự động, rồi đặt máy ảnh lên nóctivi, sau đó cô đứng giữa hai cái giường, Triệu Tĩnh đứng bên cạnh. Cả hai nhìnvào ống kính.
Hôm nay là Chủ nhật.
142867 X 7 = 999999.
Thiêm Trúc đang tự nhủ: thả lỏng, thả lỏng, thư giãn, chóp mắtbình thường... nhưng hai mí mắt cô càng lúc càng không tự nhiên.
“Tách!”
Máy đã chụp họ.
Thiêm Trúc từ từ bước lại cầm máy ảnh lên, rồi bấm ảnh raxem. Cô ngớ ra: cả hai đều mở mắt! Triệu Tĩnh cũng xem ngay, anh ngờ ngợ: “Thếnày... là sao?”
Thiêm Trúc lại bố trí chụp tự động rồi đặt máy ảnh lên nóctivi. “Chụp lại!”
Cả hai lại đứng giữa hai cái giường.
10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1....
Trong mười giây này Thiêm Trúc chỉ chăm chú làm có một việclà liên tục chớp mắt. Cô không vì muốn thay đổi số phận, mà là vì cô không phục,cô đi xa cả ngàn cây số đến đây, cô muốn thử xem ảnh lần này cô có còn mở mắt nữakhông.
“Tách!” Máy đã chụp.
Thiêm Trúc lại cầm máy lên và bấm ảnh ra xem, quả nhiên lầnnày cô nhắm mắt.
Triệu Tĩnh cũng ghé xem, miệng anh há hốc: “Em sẽ... trướcà?”
Nhưng anh nhớ nhầm, anh tưởng rằng nhắm mắt thì chết trước.Thiêm Trúc không đính chính. Lòng cô bỗng rối bời.
Đã có đáp án. Người mù nói cô và Triệu Tĩnh sẽ không ly hônnhưng cũng không bên nhau đến già, tức là chỉ có một khả năng một trong hai ngườichết trước. Bây giờ xem ra người ấy là Triệu Tĩnh. Mọi chi tiết ngẫu nhiên đềulà điều kiện tất yếu của cái kết quả này, gồm: sự xuất hiện của người mù, chuyếnđi xa đến đây tìm đáp án, cô tức giận vì chưa thấy đáp án, cô liên tục chớp mắtkhi chụp ảnh lần hai... rồi đáp án hiện ra ở tấm ảnh thứ hai này.
Đó là số phận.
Ta tưởng rằng ta sắp đặt, thực ra là số phận đã an bài. Cóphải thế không? Thiêm Trúc lại nghĩ ngợi, Triệu Tĩnh sẽ chết như thế nào? Bị giết,bị HIV, bị ngộ độc, tai nạn giao thông, hay chết đuối?
Triệu Tĩnh bất chợt nhớ ra, anh khẽ nói: \"À, không phảiem mà là anh chết trước.”
Thiêm Trúc nhìn anh, tóc anh còn lấm tấm vài giọt nước. Cô bỗngthấy nặng nề. Tại sao lúc nãy anh ấy lại rửa mặt chải đầu? Thật đáng buồn. “Anhđừng nghĩ ngợi gì. Đây chỉ là chuyện vớ vẩn.”
Triệu Tĩnh nhìn cô, nói rất thật thà: “Em nói là người ấy rấtsiêu kia mà?”
“Chụp lần thứ hai, em cố ý chớp mắt liên tục.”
“Thật à?”
Thiêm Trúc hôn anh, rồi nói: “Nào, chúng ta đi ăn chút gì đócoi như đến đây du lịch.”
Vẻ mặt Triệu Tĩnh vẫn hơi nặng nề: “Ừ! Nhưng... anh chẳngthiết ăn...”
Thiêm Trúc vuốt nhẹ lên mặt anh: “Sao anh cứ như trẻ con thế?”
Cả hai ra khỏi khách sạn, đi dạo thị trấn một lượt, trời vừatối thì quay lại. Lúc này bên ngoài tường khách sạn đã bật đèn đỏ thắm, trôngnhức nhối như đất trời sắp bị sụp đổ. Cả tòa nhà đỏ hồng. Hình ảnh này in đậmtrong đầu Thiêm Trúc.
Về phòng, cô vào toilet rửa mặt. Triệu Tĩnh vẫn rầu rầu kémvui, anh cởi quần áo rồi lên giường nằm, bật tivi trước mặt lặng lẽ xem.
Thiêm Trúc vừa đánh răng vừa nghĩ ngợi. Nếu Triệu Tĩnh chếttrước cô, thì liệu còn bao lâu nữa? 14 năm? 2 năm? 8 tháng? 5 tháng? Hay là mộttuần? Anh bị chồng của người đàn bà sồn sồn kia đánh chết? Khách của anh đều làvợ của những người giàu có, biết đâu khi hay chuyện vợ mình và Triệu Tĩnh dandíu, họ sẽ thuê sát thủ trừ khử anh, rồi xả thành mấy mảnh ném xuống sông...
Mọi ngày Triệu Tĩnh luôn nóng bỏng ham muốn, hôm nay thìkhác; khi Thiêm Trúc ra khỏi toilet bước vào, thấy anh đã nghiêng đầu sang bêngối ngủ say, tivi vẫn đang bật.
Cô để yên cho anh ngủ, rồi lặng lẽ bước đến cái giường kêsát cửa sổ nằm xuống. Rèm cửa sổ màu xanh đen có các chấm hoa trắng, hệt nhưrèm ở phòng tân hôn của Thiêm Trúc. Sự trùng hợp như thế này hoi hiếm. Có vô sốxưởng dệt, hoa văn trang trí cũng rất phong phú, thế mà cô và khách sạn này lạimua cùng một mẫu vải!
Thiêm Trúc vừa cầm cái điều khiển để tắt tivi thì bỗng dừnglại. Vì màn hình đang chiếu một phóng sự về thị trấn Đa Minh, góc trái màn hìnhcó dòng chữ “Đài truyền hình Đồng Hoảng”.
Hai MC một nam một nữ trang phục rất bắt mẳt đang ngồi ngayngắn. Ta thường thấy hai MC mỗi người nói một câu, nhưng chương trình này thìhơi kỳ cục, chỉ có MC nam nói, MC nữ ngồi bên cạnh và luôn tủm tỉm cười.
“...tấm ảnh cưới ma lan truyền rộng khắp, khiến rất nhiềuthanh niên nam nữ từ bốn phương tìm đến thị trấn nhỏ vô danh này để tìm hiểukhám phá bí mật. Đa Minh là thị trấn cổ, sử sách chép rằng thời xa xưa nơi đâychỉ là một thôn trang bình thường, rất ít nhân khẩu. Vào năm Tuyên Đức nhàMinh, cụ thể là ngày 7 tháng 5 năm 1428, viên quan thổ ty của châu Cổ Bá chínhthức thành lập thị trấn ở đây...”
Lại là con số bí hiểm 142857!
“Hiện nay thị trấn Đa Minh có sáu dân tộc cư trú là Hán,Miêu, Thổ Gia, Mông Cổ, Ngật Lão, Di. Người Hán ở đây có phong tục mai táng ngườinhà ở xung quanh thị trấn với mong muốn sẽ được người đã khuất phù hộ. Đây làphong tục độc nhất vô nhị trong cả nước. Đầu thế kỷ 20, ở Đa Minh đã tổ chức mộtđám cưới ma. Đây là một câu chuyện có thật.
Cụ Chu năm nay 120 tuổi là người chứng kiến, cụ cũng chínhlà thợ ảnh đã chụp tấm ảnh cưới ma đó...
...Cụ Chu nhớ lại rằng, cô dâu tên là Diệp Tử Mi con nhàgiàu, gia súc hàng đàn; chú rể tên là Vương Hải Đức, gia cảnh bần hàn. Họ đềulà người Hán. Gần đến ngày hôn lễ thì Tử Mi mắc bệnh thương hàn rồi chết. Nhà họDiệp ép Vương Hải Đức phải làm đám cưới ma với thi thể của Diệp Tử Mi.
Hiện nay ở phía nam thị trấn vẫn còn ngôi mộ hợp táng củahai người. Từ thời cổ xưa, phong tục cưới ma đã bị nghiêm cấm. Tuy nhiên, cụChu đã giữ lại cho chúng ta tư liệu ảnh đáng quý về cái phong tục kỳ lạ này...”
Vẫn là anh MC nói, còn cô MC vẫn im lặng ngồi bên mỉm cười.Hay là cô ta quên kịch bản? Không có vẻ như thế. Hay cô ta là thực tập sinh?Nhưng dù sao, đã không phát ngôn thì nên lui ra hậu trường, chứ lên hình để làmgì!
Anh MC tiếp tục: “Cụ Chu đoán rằng rất có thể Diệp Tử Mikhông chết do bệnh thương hàn mà l...
<<1 ... 2728293031 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 100
•Tổng: 111 / 225 / 78547