Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60166392
Visits Today: 241527
This Week: 1644577
This Month: 12160838

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ra?”
Chu Xung: “Anh ra chợ cá cảnh hai lần mới tìm được con này,rồi mua về.”
Lục Lục im lặng hồi lâu, Phải rất nặng lòng với người ấy,thì mới quan tâm đến con cá vàng mà người ấy để lại như vậy! Và, trên đời nàysao lại có hai con cá vàng giống nhau đến thế!
Lát sau cô hỏi: “Con kia chết như thế nào?”
Chu Xung: “Tối hôm em đi, lúc anh định vào toilet thì nhìnthấy nó đã nổi lềnh bềnh trên mặt nước.”
Lục Lục nhìn anh: “Liệu có phải là …điềm báo gì không?”
Chu Xung cau mày: “Điềm gì chứ? Đừng nói linh tinh.”
Lục Lục im lặng, tiếp tục nhìn con cá vàng. Vẫn là cái bể cáấy, con cá vàng mới bơi trong nấm mồ của con cá vàng cũ.
Chương 27 : TRƯỚC KHI HỒ TIỂU QUN ḾT TÍCH

A A A B

Ngày 22 tháng 12, Chu Xung định dẫn Lục Lục đến nhà Hồ TiểuQuân hỏi thăm tình hình.
Sáng dậy, Lục Lục vào toilet đánh răng rửa mặt, thấy cái nắpcống vẫn bịt chặt, im ắng. Cô nhìn xung quanh… trên tường có một cái hốc vốn đểlắp quạt thông gió, quạt đã hỏng, lâu nay chưa tìm được cái quạt cùng kích cỡ đểlắp vào. Hốc đó tối om, gió lạnh thổi vào. Cô lại nhìn cái vòi nước. Liệu consâu kia có thể từ trong vòi nước chui ra không? Nghĩ đến đây cô rùng mình, tưởngnhư có vô số con sâu đang bò trong đó vậy. Cô thận trọng lấy cái bàn chải đánhrăng, chỉ sợ cầm nhầm vào cái đuôi con sâu. Cũng may, nó vẫn là cái bàn chải củacô. Chưa yên tâm, cô lại nhìn kỹ bàn chải của Chu Xung, cũng vẫn là cái bàn chảiđánh răng.
Chu Xung ở ngoài gọi to: “Mau lên chứ!”
Lục Lục vội đánh răng rửa mặt rồi bước ra. Chu Xung đã đứngngoài cửa chờ cô. Cô thay quần áo rồi đi cùng anh. Lúc xuống cầu thang, Lục Lụcbỗng nói: “Anh ạ, em không thích căn nhà này.”
Chu Xung ngoảnh sang nhìn cô hỏi: “Tại sao?”
Lục Lục nghĩ ngợi, rồi đáp: “Kể cũng khó nói cho rõ…nhưngđúng là em không thích.”
Chu Xung: “Vì nhà cũ quá à? Khi nào anh kiếm được một khoảnlớn, sẽ mua căn nhà khác cho em. Em thích Thanh Đào không? Ta sẽ mua nhà ở đó,sát biển.”
Lục Lục: “Căn nhà này thì đem cho thuê.”
Chu Xung: “Sao lại cho thuê? Dỡ bỏ, bán gạch đi cho gọn.”
Lục Lục bật cười: “Thế thì anh phải thương lượng với các hộxung quanh đã!”
Nhà Hồ Tiểu Quân gần khu hoa viên Lưu Tĩnh. Chu Xung rấtthuộc đường, anh dẫn cô đến thẳng khu nhà ấy. Trong sân có một luống hoa nhưnghoa và cỏ trồng ở đó đã héo úa xác xơ. Lục Lục quan sát kỹ cái nơi ngày trướcChu Xung từng ngồi chờ Tiểu Quân.
Họ lên tầng ba, ấn chuông. Một phụ nữ trung niên ra mở cửa,trông bà hơi tiều tụy, chắc là mẹ Tiểu Quân. Chu Xung nói bà từng là cán bộ Cụckiểm toán.
“Chu Xung?”
“Cháu chào bác, cháu đến hỏi về tình hình của Tiểu Quân.” Rồianh chỉ sang Lục Lục: “Đây là bạn cháu.”
Lục Lục nhạy cảm nhận ra: Chu Xung không giới thiệu cô là “bạngái”. Mẹ Tiểu Quân nói: “Vào nhà đi!”
Nhà Tiểu Quân rất đẹp.
Ba người lúc này…có một mối quan hệ hơi ký lạ: bà mẹ vợ hụt,chàng rể hụt Chu Xung, và Lục Lục bạn gái mới của anh. Mẹ Tiểu Quân không ngừngquan sát Lục Lục. Ngồi xuống rồi, Chu Xung nói: “Chắc vẫn chưa có tin gì phảikhông bác?”
Bà ta buồn bã gật đầu: “Mấy hôm nay tôi căng thẳng quá, nếukhông cũng không gọi điện cho cậu.”
“Đã bao lâu rồi ạ?”
“Kể từ hôm chúng đi đến nay là 13 ngày. Chỉ e lành ít dữ nhiều…tôivà nhà tôi đều mong chỉ là bắt cóc tống tiền, dẫu chúng đòi bạc tỷ, chúng tôicũng bán nhà đi để cứu con về. Nhưng không có ai gọi điện cả.”
“Vẫn không thể gọi điện cho Tiểu Quân phải không ạ?”
“Rất kỳ lạ, tổng đài luôn báo là thuê bao đang ở ngoài vùngphủ sóng, tức là nó không tắt máy. Pin di động của nó nếu nạp đầy chỉ chờ đượcbảy ngày, xem ra có ai đó vẫn nạp điện hộ nó.”
“Bác đã điện cho Trường Thành chưa?”
“Gọi rồi, nhưng cũng thế thôi.”
“Bác cảm nhận thế nào về tình cảm của Tiểu Quân và TrườngThành?”
“…Tôi rất tiếc cho cậu và nó…” Nói đến đây bà lại nhìn Lục Lục,ngập ngừng: “Sau đó nó tìm ai, tôi và nhà tôi cũng không thật quan tâm lắm.Hình như cậu Thành rất tốt với nó, nó thường nói nó luôn bắt nạt cậu ta nhưng cậuta vẫn luôn nhường nhịn. Hình như vấn đề không phải ở hai đứa…”
“Bên công an đã có bước tiến gì chưa ạ?”
“Họ đã lập chuyên án và đang điều tra. Hôm nay nhà tôi đến sởcông an để hỏi tình hình.”
“Trước khi Tiểu Quân mất tích, có hiện tượng gì khác thườngkhông hả bác?”
“Nó nói đi chơi với Trường Thành một hai hôm sẽ về. Lúc đinó chỉ có cái túi khoác trên vai. Trước đây, cứ vào ngày nghỉ thì Trường Thànhlái ôtô đến đưa nó đi chơi quanh Bắc kinh vài hôm. Chúng tôi không mấy bận tâm”
“Cả hai đi bằng ôtô à?”
“Lần này thì không. Các đồng nghiệp ở công ty vẫn thấy xe củaTrường Thành đỗ trong bãi để xe. Nếu chúng lái đi thì đã tốt, công an sẽ kiểmtra các băng hình camera thì ít ra cũng biết chúng đi theo hướng nào. Công ancũng đã hỏi sân bay, nhưng không có thông tin gì về hai đứa. Họ cũng kiểm tracác băng hình ở ga tàu hỏa và bến xe đường dài của ba ngày kể từ hôm Tiểu Quânđi mất, cũng không hề thấy bóng dáng. Tôi ngờ rằng chúng không đi khỏi BắcKinh.”
Lục Lục bỗng hỏi: “Bác có biết về tấm ảnh cưới ma không?”
Bà mẹ Tiểu Quân ngạc nhiên: “Ảnh cưới ma là ảnh gì?”
“Tiểu Quân trước khi đi có lần nào nhắc đến tấm ảnh cưới makhông?”
“Không.”
Lục Lục im lặng. Trước khi đến đây, cô tin rằng Tiểu Quân sẽđi đến vùng Khúc Thiêm Trúc đã đến, nhưng bây giờ xem ra tình huống của hai ngườicó lẽ khác nhau. Nếu Tiểu Quân đi Đồng Hoảng thì chỉ có thể có ba cách. Một làbay đến sân bay Động Bảo thuộc Quý Dương, từ đó đi ôtô đến Đồng Hoảng; hai làđi tàu hỏa, hơi lâu nhưng sẽ đến tận nơi; ba là tự lái xe đi. Bây giờ đã có thểloại trừ ba khả năng này. Vậy chỉ còn cách trông vào bên công an.
Chu Xung vẫn hỏi tiếp: “Bác cố nhớ xem gần đây trong cuộc sốngcủa Tiểu Quân có xuất hiện một ai đó hơi đặc biết, hoặc một thứ gì đó lạ lùngkhông?”
Bà cau mày nghĩ ngợi…rồi lắc đầu: “Không có.”
Chu Xung: “Nếu bác không ngại gì, bác cho cháu vào phòng TiểuQuân nhìn một lát được không?”
Bà đáp: “Không sao. Cậu cứ vào đi.”
Lục Lục đi theo Chu Xung vào phòng của Tiểu Quân. Cô lập tứccảm thấy mình sống rất luộm thuộm, phòng của Tiểu Quân quá sạch sẽ, ngăn nắp.Tường và rèm cửa đều màu tím nhạt, tủ tường màu vàng bày rất nhiều đồ chơixinh xắn đẹp mắt; góc phòng kê chiếc bàn nhỏ màu vàng kết hợp với chiếc ghếxoay nho nhỏ cùng màu, trên bàn đặt chiếc máy tính Đài Loan. Giường hình tròn,rất rộng, rất êm ái. Không rõ Tiểu Quân đã dọn dẹp trước khi đi hay là sau đómẹ vào sắp xếp hộ, chăn đệm gấp rất vuông vức phẳng phiu. Lục Lục thấy sóngmũi hơi cay cay.
Chu Xung bước đến trước cái tủ nhìn kỹ đám đồ chơi. Mộtcái hộp âm nhạc rất nhỏ, có thể bấm lỗ trên năm dòng kẻ nhạc ở một băng giấy,sau đó nhét vào máy rồi lắc tay, máy sẽ vang lên giai điệu mà ta “sáng tác”. Mộttấm “thẻ tâm lý”, nếu ấn ngón cái lên nó, nó sẽ hiện lên các màu sắc nói lêntâm trạng của ta hiện giờ vui buồn ra sao. Một cái hộp đựng tiền thủy tinhtrong suốt, nhưng nếu thả tiền vào thì lại không thấy bong dáng đâu nữa. Ba búpbê nhựa trong “World of Warcraft”: một phù thủy tư thế đầu trâu, một pháp sưvong linh, một kỵ sĩ quái linh huyết tinh…Chu Xung cầm tập một tập album lên giởxem.
Lúc này Lục Lục đứng trước máy tính, thầm nghĩ liệu Hồ TiểuQuân có nhận được tấm ảnh cưới ma không? Bên cạnh máy tính là một máy in rất nhỏgọn và một tập giấy in trắng tinh. Cô nhận thấy tờ giấy cuối cùng hơi khác kíchcỡ của cả tập giấy bèn rút ra. Tờ giấy này rất dày, rất trắng, rất bóng. Cô thửsờ tay vào… rồi bỗng kêu lên: “Chu Xung!”
Chu Xung vội bước lại.
Lục Lục nói: “Anh thử xem tờ giấy này…”
Chu Xung lập tức nghĩ đến một điều gì đó, anh sờ tờ giấy… vànhận ra trên đó có một bức ảnh vẽ kỳ quái.
Lục Lục: “Giống hệt tờ giấy của chúng ta!”
Chu Xung ngẩn người: “Anh tin chắc người mù kia có vấn đề…”Rồi anh quay sang nói với bà mẹ của Tiểu Quân: “Cháu muốn cầm tờ giấy này đi.”
Hình như cảm thấy có một tia hy vọng, bà thận trọng hỏi: “Đólà cái gì?”
Chu Xung: “Hiện giờ chưa thể nói nó là gì, nếu có kết quảcháu sẽ đến nói với bác.”
“Ừ, được!”
Cầm được tờ giấy này, Chu Xung và Lục Lục chỉ muốn ra vềngay, bà mẹ của Tiểu Quân nài ở lại ăn cơm trưa, họ một mực từ chối. Bước ra khỏicửa, Chu Xung nói với bà: “Cháu hứa với bác cháu nhất định sẽ tìm thấy TiểuQuân.” Bà rơm rớm nước mắt, gật đầu với anh.
Chương 28 : ĐÃ TÌM RA MẬT MÃ

A A A B

Ra khỏi nhà Tiểu Quân, Lục Lục nhìn Chu Xung, Chu Xung cũngnhìn cô. Tim Lục Lục đập rất nhanh, không phải xúc động mà là vì sợ hãi. Côkhông thể nói rõ mình sợ cái gì, nhưng ít ra đến giờ cũng biết rằng tờ giấy nàyvẫn phải ẩn chứa những bí mật ghê gớm. Nó không phải một tờ rơi quảng cáo phát ởđầu phố, nó từng xuất hiện trong cuộc sống của Lục Lục, Chu Xung và bây giờ lạicó mặt trong phòng Hồ Tiểu Quân. Tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.
Lục Lục nói: “Ta nên làm gì?”
Chu Xung: “Em đã từng phỏng vấn nhiều nhân vật kỳ lạ, có aigiỏi về mật mã không?”
Lục Lục lắc đầu, nói: “Chúng ta sẽ lên mạng tìm”.
Chu Xung: “Được! Bây giờ ta về nhà luôn.”
Lục Lục: “Ta vào quán net.”
Chu Xung nhìn cô: “Sao phải thế?”
Lục Lục: “Em không tin máy tính nhà mình nữa?”
Chu Xung: “Nó là máy mới kia mà?”
Lục Lục: “Có trời mới biết có đôi mắt nào nấp trong đườngdây mạng!”
Chu Xung: “Cũng được, vào quán net”.
Cả hai trở về, vào một quán net gần khu chung cư và lên mạngtìm “Chuyên gia mật mã”. Họ tìm thấy vài người thuộc chính phủ, nhưng họ đềukhông ở Bắc Kinh. Tiếp tục tìm kiếm ở diễn đàn Đồng Thành, thì tìm thấy một bàikêu gọi giúp đỡ, ký tên Vũ Thanh. Người đó nói rằng bạn gái anh bị hại, anh lànghi phạm số một, rất nhiều chứng cứ đều bất lợi cho anh. Cảnh sát đã thẩm vấnvài lần, tạm cấm anh rời khỏi nơi cư trú. Cô bạn gái chết được bốn ngày thì anhnhận được email trong đó có một dãy chữ số tạo thành bởi số một và số hai; cảthảy có 120 hàng số. Người viết thư tự xưng là hung thủ, hắn nói dãy chữ số nàygồm năm tầng mật mã gộp vào nhau, nếu giải được mật mã thì sẽ biết hắn là ai.Vũ Thanh để lại nick chat QQ ở diễn đàn, mời các cao thủ giải mã ra tay để bắtđược hung thủ, giải oan cho bạn gái và anh cũng được loại ra khỏi diện nghi vấn.Đã có rất nhiều phản hồi, ý kiến rất khác nhau và chưa ai khám phá ra được. Cuốicùng Vũ Thanh mừng rỡ viết một cái thiếp cảm ơn tất cả mọi người, anh đã tìm đượcmột cao thủ giải mật mã giúp anh, hung thủ đã bị sa lưới!
Lục Lục gọi Chu Xung lại để xem cái thiếp. Chu Xung nói:“Chúng ta cũng tìm gặp cao nhân này thử xem sao.”
Lục Lục bèn liên lạc theo nick chat của Vũ Thanh. Im lặng,chừng 10 phút sau thì được chấp nhận. Cuộc trò chuyện trên mạng bắt đầu.
Lục Lục vào đề: “Tôi gặp một số rắc rối, muốn tìm vị caonhân đó, mong anh giúp tôi liên lạc với họ. Cảm ơn anh.”
Vũ Thanh: “Họ sẽ thu phí.”
Lục Lục: “Cũng được.”
Hai phút sau anh ta gửi cho Lục Lục số điện thoại của caonhân, kèm theo mấy chữ “ông ta họ Khương.”
Lục Lục dùng di động gọi cho người đàn ông tên Khương: “BácKhương phải không?”
“Ai đấy?”
“Cháu lên mạng tra cứu, rồi biết số điện thoại của bác. Cháumuốn nhờ giải mật mã, phí tổn sẽ thế nào ạ?”
“Còn tùy vào mật mã khó dễ ra sao?”
“Hôm nay cháu đến gặp bác, được không?”
“Cứ đến đi! Tôi ở Đại Khê Địa”
Chu Xung và Lục Lục ở đông Bắc Kinh, Đại Khê Địa ở phía tây.Cả hai ngồi xe buýt hơn một giờ đồng hồ mới đến nơi. Đó là một khu chung cư xậpxệ, biển số nhà bạc phếch rất khó nhìn. Vất vả lắm mới tìm thấy tòa nhà ngườiđàn ông tên Khương ở. Hành lang chất đầy xe đạp và đủ thứ bát nháo, có cả mộtcon mèo hoang gầy da bọc xương đang giương mắt nhìn hai người.
Chu Xung nghi ngờ, nói: “Nơi này mà lại…”
Lục Lục: “Nơi như thế này mới có không khí thần bí chứ!”
Họ lên tầng bốn, gõ cửa nhà cao nhân.
Cửa mở, họ nhìn thấy một người đàn ông cũng gầy ngẳng nhưcon mèo hoang nọ, đeo kính gọng trắng, nhìn Lục Lục và Chu Xung đứng phía sau,nói giọng nghiêm túc: “Vào đi!”
Nơi này không giống nhà ở, mà giống phòng làm việc hơn.Phòng khách kê một cái bàn rẻ tiền, một tivi cũ, giá sách chất đầy sách. Giásách của mọi người thường gồm cả sách cũ lẫn sách mới, dày mỏng, to nhỏ đủ cáccỡ; nhưng giá sách của ông ta lại toàn sách mới, bìa cứng màu ghi, trông tựanhư “kinh thánh”, khiến người ta cảm giác giá sách này chỉ dùng để trang trí.Khương tiên sinh ngồi bên bàn cầm ra hai tấm danh thiếp đưa cho Lục Lục và ChuXung. Danh thiếp ghi: Cố vấn đặc biệt của Phòng thông tin an ninh Bắc Kinh. Rồiông đưa tay ra: “Mời hai vị ngồi.” Lục Lục và Chu Xung ngồi xuống chiếc ghế dàiphía đối diện.
“Mật mã đâu?”
“Đây ạ.” Lục Lục lấy ra mảnh giấy đưa cho ông ta. Ông ta ngồisau bàn làm việc, cầm chiếc kính lúp lên soi các vết lồi lõm trên tờ giấy, hồilâu không ngẩng đầu lên.
Lục Lục thận trọng nói: “Thực ra chúng tôi không muốn xác địnhnó có phải mật mã không…”
Khương Tiên Sinh nói: “Tiêu chuẩn duy nhất để coi một thứ gìđó là mật mã, là từ nó ta có thể khai thác ra thông tin gì đó hay không.”
Lục Lục nói: “Bên trên không có chữ viết, chữ số hay chữcái, thì thông tin nằm ở đâu?”
Khương tiên sinh rời mắt khỏi tờ giấy, nhìn Lục Lục, lần đầutiên ông ta mỉm cười: “Tờ giấy này chia thành vài khu vực, mỗi khu vực gồm cácchấm tròn nhiều ít khác nhau, tức là có chữ số; chúng ngầm thể hiện vị trí của26 chữ cái. Có thể là tiếng Anh hoặc chữ cái phiên âm tiếng Hán, tức là chữHán. Nếu nối các chấm tròn này lại ta sẽ có một bản đồ. Những chữ số bên trêncó thể ám chỉ cô, có những chấm có thể nối liền hoặc không thể nối liền; chữ tiếngAnh cũng có thể ám chỉ cô. Sau khi nối các chấm này lại, ta phải nhìn ngược từsau lưng tờ giấy; những chữ Hán cũng vẫn có thể ám chỉ cô. Nhưng như thế bản đồvẫn chưa đầy đủ, ta phải liên kết chéo các chấm tròn lại, thì sẽ được các chữtượng hình - nó sẽ bổ sung cho chú thích của bản đồ…” Cuối cùng Khương tiênsinh kết thúc bằng một câu: “Quá bí hiểm!”
Đến lúc này, Lục Lục đã bắt đầu tin Khương tiên sinh.
Chúng ta thường không nhận ra rằng mình cố chấp và thườngquá tin ở trực giác của bản thân. Ví dụ khi đi ra phố, nhìn thấy một người bớirác mặt mũi người ngợm cáu bẩn, răng vàng khè, quần ống thấp ống cao… ta dễdàng cho rằng đó là người nhặt rác tầm thường… chứ không bao giờ nghĩ rằng thựcra đó là một công an ngầm. Ví dụ khác: Ở khu chung cư, nếu ta thấy một cô gáitóc dài óng ả đang ngồi ở góc vườn đọc sách, ta dễ nghĩ cô ta sắp thi thạc sĩtiến sĩ, nhưng không ngờ đó chỉ là gái điếm…
Khương tiên sinh tiếc tục cắm cúi quan sát tờ giấy. Lục Lụcsốt ruột, hỏi: “Chắc là… rất khó phải không bác?” Thực ra cô có ý hỏi giá cả.
Không ngờ tiên sinh buông ra một câu xanh rờn: “Bình thườngthôi.” Rồi ông cầm bút viết gì đó vào tờ giấy.
Cuối cùng ông đứng dậy trả tờ giấy cho Lục Lục, nói: “Tôi ngờrằng đây là tr...
<<1 ... 1516171819 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 7
•Tổng: 240 / 354 / 78676