Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60089989
Visits Today: 165124
This Week: 1568174
This Month: 12084435

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

đùa của một tay thích nghiên cứu mật mã. Nếu tôi không đoán nhầmthì anh ta còn trẻ, sinh sau năm 1990.”
Lục Lục ngạc nhiên: “Sao bác lại nói thế?”
Khương tiên sinh: “Thông tin ẩn chứa ở đây rất mơ hồ: hướngđông bắc, tầng năm dưới đất. Chỉ có thế thôi.”
Chu Xung có phần xúc động: “Đó là điều chúng tôi cần, bác ạ.”
Lục Lục lừ mắt nhìn anh, anh nói câu này tức là “chuẩn” đểKhương tiên sinh hét giá còn gì! Rồi cô hỏi: “Hướng đông bắc, có hạn chế phạmvi không?”
“Chỉ thành phố này.”
“Bác có thể nói mấy câu về nguyên lý giải mã của bác đượckhông?” Lục Lục có vẻ chưa thật tin.
Khương tiên sinh cũng nhận ra, nhưng hình như ông không mấybận tâm: “Không vấn đề gì. Nếu các vị có thì giờ, tôi sẽ giải thích cho mànghe. Cần độ vài tiếng đồng hồ.”
Lục Lục nhìn Chu Xung, Chu Xung nói: “Thôi, chúng ta ra về.”
Lục Lục gật đầu, rồi hoit: “Cháu xin gửi bác tiền công ạ?”
Khương tiên sinh: “Một ngàn.”
Không đợi Lục Lục nói, Chu Xung rút ví ra trả luôn: “Bác vấtvả quá.” Khương tiên sinh không đếm lại. Bỏ luôn vào ngăn kéo bàn làm việc, rồibuông ra một câu: “Hai vị nên cẩn thận.”
Lục Lục ngạc nhiên, hỏi lại: “Tại sao ạ?”
Đôi mắt Khương tiên sinh lim dim sau cặp kính, ông đáp: “Nếungười ta tung ra cái mật mã này không nhằm trêu đùa, thì sao?”
Lục Lục và Chu Xung rời khỏi nhà Khương tiên sinh, rồi lại đếnquán Net tra cứu các thông tin liên quan. Khắp thành phố không có tòa nhà nàocó năm tầng hầm, chỉ có một tòa nhà có bốn tầng hầm: Kịch viện văn hóa BắcKinh. Đó là kịch viện sâu nhất trong lòng đất, đồng thời cũng rộng nhất, với chỗngồi rộng nhất châu Á. Vừa khéo, nó nằm ngay ở khu Kim Thủy đông bắc thành phố.
Lục Lục nói: “Hay là Khương tiên sinh giải mã nhầm? Bốn tầnglại nói là năm tầng…”
Chu Xung: “Anh nhớ đến một câu chuyện rất đáng sợ, xảy ra ởtrong một kịch viện.”
Lục Lục hỏi ngay: “Như thế nào?”
Chu Xung: “Có một thành phố rất hay có người bị mất tích, họđều là nữ, đều là sau khi vào rạp xem phim thì mất tích. Ai cũng biết chỗ ngồicủa họ đều thuộc một hàng và một số ghế nào đó, nhưng chính xác chỗ nào thìkhông ai biết… Một hôm có một cô gái ngồi đúng vào số ghế ấy, khi tình tiếttrong phim đang gay cấn thì dưới sàn bỗng thò ra hai bàn tay trắng bệch lôi côta xuống.”
Lục Lục nhìn chằm chằm Chu Xung, hỏi: “Rồi sao nữa?”
Chu Xung tiếp tục: “Trước năm 1949, đó là một rạp tư nhân,ông chủ rạp đã cho xây một tầng hầm bên dưới, không gian kích cỡ giống hệt bêntrên, coi như tài sản để dành cho người con trai sứt môi. Về sau rạp đó bị sungcông, người con trai ấy biến thành người bảo vệ ở cổng rạp, tuổi dần cao rồicũng thành ông già. Không ai biết bên dưới rạp còn có một tầng hầm nữa. Tầng hầmrộng lớn có lối ra vào được ghép ván đóng chặt kín mít. Cha ông của người gác cổngkhông quyền thế nhưng rất giàu, năm thê bảy thiếp, nhưng ông ta lại không có vợ,cứ thế sống độc thân suốt đời; chính ông ta lôi các cô gái xuống hầm, bắt làm vợ,sau đó bóp chết, rồi lại đưa xác lên chỗ ngồi của rạp hát. Sau khi bị bắt, ôngta nói với cảnh sát rằng mục tiêu của mình là sẽ giết đủ 666 xác chết bằng đúngsố ghế ngồi của rạp chiếu phim này.”
Lục Lục hỏi: “Ý anh là…”
Chu Xung hỏi: “Kịch viện văn hóa thủ đô có mấy tầng hầm?”
Lục Lục rùng mình.
Chu Xung: “Bỏ qua câu chuyện đáng sợ kia. Chúng ta cần tìm tầnghầm thứ năm. Và, cũng chỉ có kịch viện thủ đô là đúng hơn cả.”
Lục Lục cảm thấy sự việc đã phát triển quá xa, khó bề kiểmsoát; nó ngày càng tách rời các chuyện đôi mắt trong máy tính, con sâu trongtoilet, tấm ảnh cưới ma, hay Đồng Hoảng… Bây giờ chỉ còn cách nghe theo ChuXung.
Chu Xung: “Anh muốn đến kịch viện văn hóa thủ đô xem có lốixuống hầm ngầm không.”
Lục Lục: “Chúng ta phải nói chuyện với người quản lý ở đóđã.”
Chu Xung: “Không cần. Anh muốn bí mật.”
Lục Lục: “Làm như thế nào?”
Chu Xung: “Anh sẽ đi xem hát, khi tan rạp thì trốn ở lại, chờhọ đóng cửa thì anh sẽ điều tra; bằng mọi giá phải tìm được lối xuống hầm ngầm.”
Lục Lục: “Em cũng thích làm như thế.”
Chu Xung: “Được! Hai ta là một.”
Lục Lục: “Ngay hôm nay à?”
Chu Xung: “Anh không thể chần chừ một phút nào nữa.”
Cả hai đi ăn trưa qua loa, rồi đi siêu thị. Chu Xung mua mộtđèn pin LED, một cái búa, một miếng thảm trơn, hai chai nước khoáng, cho tất cảvào một cái túi đeo vai. Sau đó họ đi tắc-xi đến kịch viện văn hóa thủ đô ở khuKim Thủy. Ba tầng hầm ở đây đều mở các ki-ốt bán sách báo, tạp hóa… rất đôngngười chen chúc qua lại, ồn ào. Phòng bán vé đặt ở một góc tầng hầm thứ ba. Đixuống cầu thang là rạp hát. Hôm nay chiếu bộ phim “Đạo tặc thèm khát”, họ muahai vé xem suất chiếu muộn nhất. Sau đó Chu Xung dẫn Lục Lục đi dạo các sạp bánquần áo.
Buổi tối, hai người đi ăn McDonald’s, sau đó trở vào cửa rạp.Khán giả xem suất chiếu muộn đang lục tục đến. Cầu thang tầng ba xuống tầng bốnkhá dài và dốc, phải bước đi thận trọng. Cuối cầu thang bỗng mở ra không gian rấtrộng. Bên trong rạp rộng thênh thang, có gần 2.000 chỗ ngồi đều là ghế mềm màuđỏ sẫm. Khi hai người đi tìm chỗ ngồi, Chu Xung luôn dậm chân nghe ngóng xem cótiếng “bồm bộp” phát ra không. Chỗ của bọn họ ở gần hàng trên nhất, cả hai ngồixuống quan sát khắp xung quanh.
Thế giới bên ngoài luôn có ánh mặt trời chiếu rọi, chỉ nơi kịchviện này phải bật đèn điện quanh năm, dù nó là chốn công cộng đông đúc thì âmkhí vẫn rất nặng nề. Chu Xung và Lục Lục đều ngửi thấy một thứ mùi của riênglòng đất.
Chu Xung khẽ nói: “Anh cảm thấy mình đã ở rất gần người đó…”
Lục Lục: “Ai?”
Chu Xung: “Ơ kìa, chúng ta đang đi tìm ai?”
Lục Lục tiếp tục nhìn khắp xung quanh. Toàn những khuôn mặtxa lạ. Rồi cô nhìn xuống sàn, sàn lát gạch men xanh lá cây sẫm, cô thử dậmchân, hình như nó đặc, cứng nhắc.
Phim đã bắt đầu chiếu. Lục Lục cảm thấy đây là bộ phim rấtngớ ngẩn của Hollywood. Khi phim chiếu được hai phần ba, cả hai bấm nhau giả vờđứng lên đi vệ sinh, lúc trở lại, họ tìm một chỗ vắng rồi ngồi xuống. Lục Lục bắtđầu thấy hồi hộp, chẳng khác gì hồi bé lẻn sang nhà hàng xóm vặt trộm nho của họ.
Khoảng nửa giờ sau thì kết thúc bộ phim, hàng chữ điện tử bậtlên. Cả hai vội co người nằm im dưới ghế. Một lát sau đèn rạp bật sáng, hìnhnhư sáng hơn hẳn lúc mới vào. Khán giả ra về. Nấp dưới gầm ghế, Lục Lục rất muốnphì cười. Cứ tưởng sẽ có nhân viên đi kiểm tra rạp, nhưng lại chẳng hề có ai. Rồiđèn điện vụt tắt, Lục Lục và Chu Xung đều không nhìn thấy nhau, sau đó là tiếngđóng cửa “kẹt kẹt…”
Lúc này là hơn 11 giờ đêm, cả ba tầng hầm bên trên đều đóngkín, các chủ ki-ốt đều đóng cửa ra về. Dưới này là tầng bốn, yên tĩnh và ngộtngạt không sao tưởng tượng nổi.
Lục Lục im lặng dỏng tai lắng nghe xem Chu Xung ở đâu. Cô bỗngcó một ý nghĩ đáng sợ: có lẽ Khúc Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh, cả Hồ Tiểu Quân vàTrường Thành nữa, đều vì đến đây để khám phá bí mật, rồi cùng không thể thoátra… Xung quanh tối om, cô mất cảm giác về phương hướng, đầu hơi ong ong. Cô vộiđưa tay bám chặt cái chân ghế, rồi khẽ gọi: “Chu Xung…”
Không thấy anh trả lời.
Tim cô bỗng thắt lại: “Chu Xung…”
Trong bóng tối phía trước có tiếng “Suỵt…”
Chu Xung vẫn còn ở đây.
Lục Lục nói nhỏ: “Anh bật đèn pin đi! Tối quá.”
“Chờ thêm đã.”
“Đừng chờ nữa, em thấy sợ.”
“Sợ gì?”
“Sợ… sợ anh biến mất.”
Chu Xung mò trong cái túi khoác lấy đèn pin ra bật lên. Đènmới pin mới, ánh sáng rất tốt, anh chiếu về phía Lục Lục. Cô nhìn không thấy gìhết. Chu Xung đứng lên, cùng cô bắt đầu kiểm tra sàn nhà từ hàng ghế thứ nhấttrở đi. Anh bò trên sàn, rọi đèn, tìm chỗ khả nghi; thỉnh thoảng lại cầm búa gõgõ.
Khi họ xem đến hàng ghế thứ hai thì hàng ghế thứ nhất lại tốiom, xem đến hàng thứ ba thì hàng ghế thứ hai cũng chìm vào bóng tối…
Trong rạp hát thênh thang này, chùm ánh sáng đèn pin hết sứccô độc, tiếng búa gõ nghe như đập vào màng nhĩ.
Lục Lục khẽ nói: “Ngày mai, suất chiếu phim sớm nhất là khinào?”
“10 giờ 30 phút.”
“Chúng ta phải chờ ở đây hơn chục tiếng đồng hồ nữa, liệuđèn có còn pin không?”
“Không biết nữa.”
Chu Xung không quan tâm đến những chuyện này, anh đang dồn sựchú ý vào mặt đất.
Sau hai tiếng đồng hồ họ đã kiểm tra hết hàng ghế cuối cùng.Các khe lát gạch men đều khít như sợi chỉ, không có dấu vết gì lạ. Chu Xung đứnglên, có phần chán nản. Không thể bỏ cuộc, anh nhìn khắp xung quanh, nhìn vềphía sân khấu, rồi sải bước đi lên đó. Chu Xung cầm đèn pin, Lục Lục theo sát,nếu không sẽ bị rớt lại trong bóng tối.
Họ vén tấm phông che bên ngoài rồi trèo lên sân khấu. Đây làlần đầu tiên Lục Lục lên “sàn diễn”, cô có một cảm giác rất lạ lùng. Chu Xunglia đèn pin rọi khắp bốn phía. Có rất nhiều tấm rèm dài màu đỏ, xanh… buông xuống;phía sau chất rất nhiều thứ kỳ quái: chậu thủy tinh, các cánh tay giả, tường vàcửa bằng bìa cát-tông… chắc là đạo cụ để diễn kịch. Trên sàn chằng chịt hàng đốngdây điện.
Chu Xung xem xét từng viên gạch lát sân khấu, vẫn không thấygì khả nghi. Anh lẩm bẩm: “Anh có cảm giác càng lúc càng đến gần cô ấy, nhưngkhông tìm thấy lối vào.”
Lục Lục nhìn sang hai bên sân khấu, có hai thùng loa màu đencao ngang đầu người, nếu giấu người vào trong đó chắc không ai có thể phát hiệnra. Nhưng, mật mã nói rằng “ở tầng hầm thứ năm”, cô và Chu Xung đến đây là đểtìm ra không gian thứ năm ấy… cho nên, cô chỉ im lặng. Cả hai đứng bên thùngloa rồi nhảy xuống dưới, ngồi nghỉ ở hàng ghế đầu tiên.
Chu Xung ném cái búa xuống đất, văng tục: “Khốn kiếp! Tiếc rằngông đây chỉ là gã ca sĩ quèn!”
Anh vừa nói xong thì đèn pin vụt tắt, xung quanh tối đen nhưmực.
Lục Lục gắt: “Bật lên đi!”
Chu Xung: “Tự nó tắt đấy chứ!” Anh bật tắt công-tắc liền mấylần, vẫn không sáng.
Lục Lục hỏi: “Hay là hết pin?”
Chu Xung: “Vừa rồi vẫn sáng quắc mà! Chắc không phải tạipin. Đèn hỏng rồi.”
Sao oái oăm thế này? Ngồi trong cái rạp kỳ quái, đèn pin mớimua đã hỏng! Lục Lục lần sờ thấy cánh tay Chu Xung, anh cũng nắm chặt tay cô.Đây là tầng bốn dưới lòng đất, , ba tầng bên trên treo đầy áo quần với đủ màu sắc,kích cỡ, kiểu dáng phong phú, bao con người sẽ mặc chúng; trên cao nữa là mặt đấthẳn là đã hết người đi lại, dưới ánh đèn đường, một con chuột chạy qua rồi chuitọt xuống lỗ cống. Nó cũng đang ở không gian bên trên.
Lát sau Chu Xung hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Lục Lục nhìn di động nói: “Hơn 2 giờ sáng.” Cô nhận ra ở đâykhông có sóng di động. Nếu có ai gọi điện cho cô thì chắc chắn cô sẽ không nhậnđược cuộc gọi.
Càng lúc cô càng thấy sợ.
Chu Xung lần tìm chai nước đưa cho Lục Lục: “Chúng ta sẽ rakhỏi đây…”
Lục Lục: “Liệu chúng ta có ra được không?”
Chu Xung: “Chỉ nói vớ vẩn!”
Lục Lục: “Em ngờ rằng chúng ta cũng sẽ mất tích.”
Hình như Chu Xung hơi sững sờ, anh khẽ gắt lên: “Đang tối mùtối mịt em đừng nói linh tinh có được không?”
Lục Lục im lặng. Cô nhìn về phía hai cái thùng loa, dỏng tailắng nghe. Hình như có tiếng “u u…” như tiếng gió thổi qua lỗ thủng.
Chu Xung: “Em cho rằng nơi này làm việc gì là thích hợp nhất?”
Lục Lục: “Chắc anh định hát chứ gì?”
Chu Xung: “Yêu nhau!”
Lục Lục: “Đừng làm thế!”
Chu Xung bật đèn ở di động, lấy miếng thảm trơn ở túi khoácra trải xuống đất, rồi ấn Lục Lục nằm xuống. Lục Lục định nói gì đó nhưng đôimôi Chu Xung đã áp chặt vào miệng cô.
9 giờ sáng hôm sau, tầng trên đã bắt đầu có tiếng bước chânđi lại, 10 giờ thì rạp hát bật đèn, tiếp đó là tiếng mở cửa. Chu Xung và Lục Lụcđàng hoàng ngồi trên hàng ghế cuối cùng, giống như khán giả vừa mới vào rạp.
Người đầu tiên vào rạp là một đôi nam nữ trẻ tuổi, họ chẳngđể ý đến Chu Xung và Lục Lục. Lát sau, khán giả vào đông dần, Chu Xung dắt tayLục Lục cùng đi ra. Họ lên tầng ba, tầng hai, tầng một.
Đã lên đến mặt đất. Cảm giác đầu tiên của Lục Lục là ánh mặttrời sao mà ấm áp thân thiết đến thế. Có một ki-ốt bán đồ ăn sáng còn đang mở cửa,họ vào đó ăn thật no.
Chu Xung vừa ăn vừa nói: “Anh ngờ rằng Khương tiên sinh là kẻbịp bợm.”
Lục Lục: “Có thể là một gã đại bịp có chân tài thực học.”
Chu Xung: “Em có thể thử ông ta.”
Lục Lục: “Thử như thế nào?”
“Nhờ một cô gái gọi điện đến, nói rằng rất sùng bái ông, vừanãy có một bạn trên mạng cho số điện thoại của ông… sau đó tìm cách lấy đượcnickname QQ của Khương tiên sinh.”
Lục Lục hiểu ngay ý của Chu Xung: “Được!”
Trên đường ngồi tắc-xi trở về, Lục Lục gọi điện cho HảoThiên Trúc ở khách sạn Tây Sơn, và giao nhiệm vụ này cho cô ta.
Lục Lục hỏi Chu Xung: “Vậy chúng ta bỏ qua kịch viện văn hóathủ đô à?”
Chu Xung: “Anh sẽ nghĩ thêm… hướng đông bắc… tầng năm dướilòng đất… Hay là vẫn còn một phần mật mã nữa chưa giải? Miền Đông, hướng bắc, tầngnăm, tầng dưới… Không đúng! Đất phía đông, dưới phía bắc, năm hướng, tầng hướng…Vẫn không đúng! Chà chà, mình chỉ là một gã ca sĩ.”
Lục Lục khẽ nói: “Hay là ngoại ô đông bắc thành phố? Ở đó cómỏ than…”
Chu Xung ngẫm nghĩ, rồi nói: “Ừ nhỉ! Mai chúng ta đi xemsao.”
Lục Lục nhìn anh, bất chợt nói: “Nếu em mất tích liệu anh cóđi tìm như thế này không?”
Chu Xung ôm choàng cô, hạ giọng nói: “Bất kể lúc nào, nếu rờianh, thì em đừng đi quá xa. Nhớ chưa?”
Lục Lục cảm thấy ấm lòng, gật đầu thật mạnh.
Họ về đến nhà thì Hảo Thiên Trúc gọi điện đến, nói là đã xinđược nick chat QQ của Khương tiên sinh. Lục Lục vội ghi lại. Sau đó lên mạng đốichiếu. Khỉ thật! Lại là nick chat QQ của Vũ Thanh! Cô lại cùng Chu Xung lên mạngtìm “Phòng thông tin an ninh Bắc Kinh” thì không hề có đơn vị này.
Chu Xung chửi bới: “Hướng đông bắc, tầng hầm tầng năm cái mảcha nhà nó! Anh phải đến tẩn cho lão một trận!”
Lục Lục can ngăn: “Thôi, cho qua cho nhẹ mình, ta nên nghĩsau đây nên làm gì.”
Chu Xung: “Đầu mối duy nhất của chúng ta là tờ giấy, chúngta vẫn cần tìm người để giải mật mã.”
Lục Lục: “Được! Ta đi ngủ một giấc đã, chiều lại tiếp tục.”
Cả hai đi tắm gội rồi trở vào phòng, chưa kịp nằm thì có tiếnggõ cửa.
Chu Xung bước ra nhìn qua mắt thần, hỏi: “Ai đấy?”
Một giọng nữ rất không thân thiện: “Hàng xóm. Mở cửa đi!”
Chu Xung mở cửa, chị ta không bước vào, giận dữ nói luôn:“Các người định làm gì?”
Chu Xung ngạc nhiên nói: “Chúng tôi… đang định đi ngủ, sao ạ?”
Chị ta cười nhạt, nói: “Các người làm loạn suốt đêm, bây giờngủ bù, còn chúng tôi sẽ ra sao?”
Lục Lục bước ra đỡ lời: “Chị ơi, có việc gì chị vào nhà rồinói.”
Chị ta tức tối trợn mắt nhìn Lục Lục: “Tôi ở tầng dưới, đangphải nuôi con nhỏ hai tuổi, đêm qua các người không ngủ, đập gõ gì đó khiến mẹcon tôi không sao ngủ được.”
Lục Lục kinh ngạc: “Chúng tôi đập gõ gì chứ?”
Chị ta nói: “Gõ xuống sàn! Đêm khuya các người sửa nhà haysao?”
Lục Lục toàn thân nổi da gà. Đúng là nửa đêm qua Chu Xung cầmbúa gõ, nhưng gõ xuống sàn kịch viện văn hóa thủ đô; vậy thì chỉ có thể là… ChuXung ngủ mê...
<<1 ... 1617181920 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 4
•Tổng: 237 / 351 / 78673