Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60089991
Visits Today: 165126
This Week: 1568176
This Month: 12084437

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

nửa đêm nhổm dậy rồi cầm búa đập xuống sàn nhà mình; hoặc là ChuXung có đi đến kịch viện, còn Lục Lục ở nhà nửa đêm ngủ mê, cầm búa đập xuốngsàn nhà mình!
Nhưng không phải thế, đêm qua cả hai cùng vào kịch viện kiamà!
Lục Lục nói: “Chị ạ, đêm qua hai chúng tôi đều vắng nhà, vừanãy mới về; có thể là tiếng động từ căn hộ trên nữa vọng xuống nhà chị…” Lục Lụcnói đến đây bỗng nhớ ra rằng bên trên căn hộ của cô và Chu Xung chỉ là khoảngkhông! Cô vội nói: “Có thể là căn hộ đối diện với chúng tôi đang sửa nhà. Nếuchị có ý kiến gì thì nên gặp đúng người…”
Chị ta không thèm nghe giải thích nữa, ngán ngẩm xua tay,nói: “Mặc kệ! Nếu đêm nay các người còn gõ nữa tôi sẽ báo công an! Chờ đấy rồixem!” Rồi chị ta bước đi, gót chân nện rõ mạnh.
Lục Lục khẽ đóng cửa lại, nhìn khắp nhà một lượt, rồi lạinhìn Chu Xung: “Thế là sao nhỉ?”
Chu Xung: “Có trời mới biết được!”
Chương 29 : HÌNH NHƯ LÀ ĐÁP ÁN

A A A B

Lục Lục tỉnh giấc thì đã hoàng hôn, không thấy Chu Xung trêngiường bèn gọi: “Chu Xung!”
Không thấy trả lời.
Cô xuống giường, cô vào thư phòng rồi ra ban công. Không có.Cô lại vào toilet cũng không có. Cô lên gác gọi to: “Chu Xung!” Im lặng.
Anh ấy đi đâu nhỉ?
Lục Lục cầm di động gọi: “Anh đi tìm các chiến hữu.”
“Chiến hữu nào?”
“Giải mật mã trên tờ giấy này. Em cứ ngủ thêm đi. Phụ nữ thiếungủ da dẻ sẽ nhăn nheo.”
“Anh về sớm nhé, em sợ lắm!”
“Được! Sẽ về đến nhà trước khi trời tối.”
Lục Lục đặt di động xuống, rồi ra đi-văng ngồi.
Đêm nay cô và Chu Xung đều ở nhà, liệu hàng xóm bên dưới cócòn nghe thấy tiếng gõ sàn nhà nữa không? Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, Lục Lục vàothư phòng bật máy tính. Kể từ hôm mua về cô chưa dùng nó lần nào.
Đã nhiều ngày không chơi game “World of Warcraft”, cô thấynhớ nó làm sao!
Trong này có miền đất thánh Kalimdor, có miền đất Đông Đô,có vùng ngoại vực, có vùng băng hà Northrend. Đó là một thế giới rất đặc biệt.Ví dụ vùng ngoại vực địa hình rất dốc, tựa như đời người gian nan. Một số khu vựcbồng bềnh trong vũ trụ có thể bay lượn; có khu vực lại ngập tràn tiên khí thanhcao, Lục Lục có cảm giác đó là tổ ấm tình yêu. Cũng có khu vực chập chờn yêukhí tà độc, hết sức bí hiểm. Nhưng đừng sợ, chỉ cần dốc sức tác chiến thì ta cóthể đánh bại bất cứ thế lực hắc ám nào. Điều quan trọng nhất trong thế giới nàylà nếu chết thì ta có thể được tiên nữ cứu cho sống lại, ta luôn trường sinh bấttử…
Màn hình đã sáng, cô cố ý xem thùng rác. Trong đó lại xuấthiện một file! Cô mở thùng rác, thấy một tấm ảnh ở dạng JPEG; trước khi mở, nólà một biểu tượng mặt trời màu đỏ ối, lại có cả núi sông, thuyền buồm chẳng biếtở thế giới nào. Lúc này ánh mặt trời thật đang hắt vào cửa sổ. Lục Lục đăm đămnhìn cái biểu tượng, cô không còn tâm trạng nào để xóa nó đi nữa. Không cònnghi ngờ gì, nó vẫn là tấm ảnh cưới ma, chẳng rõ nó lặng lẽ quay trở lại cuộc sốngcủa cô từ lúc nào.
Lục Lục thấy sợ cái thùng rác trong Laptop này, cô bỗng nghĩđến một vấn đề; có thể xóa bỏ thùng rác hay không? Cô nhấp chuột vào thùng rác:không có lựa chọn Delete, cũng tức là bất cứ thứ gì trong máy cũng có thể xóanhưng cái thùng rác chứa mọi thứ bị xóa thì lại không thể xóa bỏ. Như thế nómãi mãi sẽ là trạm tiếp nhận tấm ảnh cưới ma. Lục Lục không còn bụng dạ nào đểchơi game nữa. Cô hiểu rằng kể từ hôm cô trót nói “trong máy tính có một đôi mắt”thì cô đã bị một thứ gì đó đeo bám, như một cơn ác mộng vĩnh viễn không thểthoát khỏi nó trừ phi tỉnh giấc. Vậy phải làm gì để tỉnh giấc trong cuộc đời thực?Không ai có thể cho Lục Lục đáp án. Trốn tránh, không phải là một biện pháp. Chỉcòn cách đối thoại với đôi mắt trong máy tính thì mới biết nó muốn gì, và quađó mới biết được những người mất tích đang ra sao.
Trời đã tối hẳn, Chu Xung vẫn chưa về. Căn nhà yên tĩnh hếtmức. Lục Lục không biết hàng xóm trên dưới xung quanh có ai ở nhà không. Nhữngbức tường ngăn cách nhau không thể xuyên qua, chúng chia cắt thế giới thànhmuôn mảnh nhỏ, bên trong mỗi mảnh chứa đựng tình yêu của các gia đình và các cặpđôi.
Ngồi trước máy tính, cô lẩm bẩm: “Ta biết ngươi đang nhìn takhông ngớt.”
Máy tính im lặng.
“Ta muốn nghe ngươi nói.”
Vẫn im lặng.
“Ngươi từng bảo ta đeo tai nghe thì có thể nghe thấy ngươi nóichuyện. Bây giờ ta đeo đây.”
Nó vẫn im lặng.
Lục Lục đeo tai nghe lên, rồi cắm giắc vào ổ cắm của Laptop.Chờ một lúc lâu, chỉ có tiếng lạo xạo của tai nghe chứ không thấy gì khác: “Tamuốn biết ngươi muốn ta làm việc gì?”
Máy tính im lặng.
Lục Lục dừng một lát, nói tiếp: “Ngươi là người trong tấm ảnhcưới ma chứ gì?”
Hình như câu này đã phạm húy, tai nghe bỗng “tu tu” rít lênrất chói tai, Lục Lục vội giật phắt tai nghe ra rồi ném nó xuống sàn nhà. Rồicô nghe thấy di động đổ chuông gấp gáp. Cô nhìn vào máy tính và lùi dần ra khỏithư phòng, sang phòng khách cầm di động trên bàn lên. Chu Xung gọi. Cô bỗng thấyrất lo lắng, muộn thế này mà anh vẫn chưa về, có chuyện gì xảy ra chăng?
“Chu Xung!”
“Anh đã biết những hình vẽ này là gì rồi!”
Lục Lục ngạc nhiên: “Ai đã giải mã cho anh?”
Chu Xung: “Một người quen là giáo viên. Nó không phải mật mãgì cả, gã họ Khương toàn nói láo. Nó chỉ là chữ nổi dành cho người khiếm thịthôi.”
Lục Lục hiểu ra ngay: người mù kia đưa cho cô mảnh giấy đó,cô không ngờ nó chính là chữ nổi! Có những lúc tư duy của ta rất ngớ ngẩn, mấtđi sự tỉnh táo vốn có.
Lục Lục hỏi: “Anh ấy biết nó có ý nghĩa gì?”
Chu Xung: “Anh đến trường dành cho người khiếm thị, nhờ mộtthầy giáo phiên dịch ra, anh ta nói ba chứ đấy… em thử đoán xem?”
Dường như thần kinh của Lục Lục sắp đứt hết: “Anh nói đi!”
Chu Xung: “Kế đoạt mệnh!”
Lục Lục: “Kế đoạt mệnh, nghĩa là sao?”
Chu Xung: “Anh cũng chịu, về nhà sẽ nói sau.”
Lục Lục ngồi xuống đi văng, đầu óc cô bỗng hiện lên một hìnhảnh. Một cô gái mặc áo cưới đầy màu sắc ngồi ngay ngắn trên ghế, nhắm mắt,khuôn mặt trắng như trát phấn, ngọn nến bên cạnh đang nhảy nhót tỏa sáng; mộtphụ nữ có tuổi mặc áo chẽn màu sáng, đi giày đen thêu hoa đang trang điểm chocô gái. Bà bắt đầu kẻ lông mày đen, đánh mí mắt xanh, vẽ lông mi dài, tô môison… tiếp đó, bà ta cài một cái trâm dài lên mái tóc cô gái, mái tóc sao mà dàivà đen mượt! Nhìn kĩ, chuôi cái trâm tinh xảo ấy lại ở phía bên phải đầu cô ta,mũi trâm dài nhọn thò sang bên trái… nếu bước lại gần thì mới biết đó không phảilà cái trâm mà là một cái kim rất dài. Kim không cắm vào mái tóc cô gái - đó chỉlà nhìn nhầm - mà là cắm vào lỗ tai bên này của cô ta rồi chui sang lỗ tai bênkia!
Lục Lục đờ đẫn, cô không dám nghĩ nữa.
Ba chữ “Kế đoạt mệnh” dễ khiến người ta nghĩ đến các tiểuthuyết võ hiệp thường nói “Kế nghịch thiên đoạt mệnh” \"Kế thiên cang đoatmệnh\", hoặc \"Kế tý ngọ đoạt mênh\"… Nó có liên quan gì đến KhúcThiêm Trúc và Hồ Tiểu Quân không?
Lục Lục lập tức vào mạng, tra thấy vài thông tin liên quan đến“Kế đoạt mệnh”. Một thầy thuốc lang thang dùng bơm tiêm nhiễm khuẩn tiêm cho bệnhnhân, dẫn đến cái chết; một phòng khám chui không thử phản ứng trước khi tiêmPéniciclin cho con bệnh, con bệnh bị sốc thuốc rồi chết; một tiểu thương raobán “kim chọc huyết tụ” cắm vào đầu, hậu quả là ba người thiệt mạng…
Hơn 9 giờ tối Chu Xung về đến nhà, anh bước vào hôn lên tránLục Lục, rồi nói: “Đã nghĩ ra chưa?”
Lục Lục lắc đầu: “Chưa. Anh hỏi người ấy liệu có đáng tinkhông?”
Chu Xung: “Người ta chuyên dạy chữ nổi mà!”
Lục Lục bỗng nhìn vào ống tay áo của Chu Xung: “Anh sao thế?”
Chu Xung: “Làm sao?”
Lục Lục: “Cổ tay áo dính máu.”
Chu Xung giơ cổ tay lên nhìn, mỉm cười: “Em đoán xem?”
Lục Lục gặng hỏi mãi, Chu Xung mới khai ra rằng vừa nãy anhtìm Khương tiên sinh tính sổ với gã. Vào cửa, anh độp luôn: “Nó chỉ là chữ nổi,ông đã lừa tôi!”
Khương tiên sinh ngẩn người, nói: “Tôi quan sát từ góc độ mậtmã học, thì đó không đơn giản là chữ nổi!” Rồi ông ta chỉ vào bàn làm việc. “Tiềncủa anh vẫn nằm đây, có thể cầm về.”
Chu Xung không thèm nhìn tiền, xấn đến cho gã một quả đấm:“Ta phải cho trung tâm thông tin an ninh của ngươi một đòn!”
Gã lừa đảo kêu lên: “Dám đánh ta à?”
Chu Xung táng cho một quả nữa: “Thêm cố vấn đặc biệt mộtđòn!”
Gã nhấc điện thoại, Chu Xung giật ngay xuống, đấm luôn haiquả nữa: “Hướng đông bắc một đòn, tầng năm hầm ngầm một đòn!”
Gã lùi vào tường, tay ôm đầu.
Chu Xung dừng tay, bước đến bàn làm việc của gã cầm 1.000 đồnglên, đếm ra 900 đồng ném xuống trước mặt gã, nói: “Cho ngươi để chữa thuốc.” Rồilại cho gã một quả đấm nữa: “Ngươi dùng nốt 100 cuối cùng!” Nói xong Chu Xungphủi hai tay, khệnh khạng bước ra.
Lục Lục: “Anh chỉ thích hả dạ thôi! Đánh hắn làm gì chứ? Anhnên cầm tiền về thì hơn.”
Chu Xung: “Hắn bắt chung ta ngu xuẩn hì hục cả đêm trong kịchviện!”
Lục Lục: “Thôi cho qua. Để nghĩ xem ba chữ đó có nghĩa làgì.”
Chu Xung ngồi xuống đi-văng, nói: “Em là dân cầm bút, em cốnghĩ đi!”
Lục Lục nói: “Nếu không có chú thích thì ba chữ này chẳngkhác gì đánh đố nhau.”
Chu Xung: “À, thầy giáo dạy chữ nổi nói rằng chữ nổi nàykhông có dấu thanh điệu, phải dựa vào ngữ âm và văn cảnh để hiểu nghĩa. Thầygiáo này cho rằng ba chữ ấy chỉ có thể là kế đoạt mệnh.”
Chữ nổi không có dấu thanh điệu, điều này khiến Lục Lục ngờngợ.
Lúc trước cô thấy bế tắc, bây giờ bỗng thấy bắt đầu có manhmối. Ba chữ Hán đều có thể có bốn dấu, tức là có rất nhiều cách đọc hiểu, cónhiều từ đồng âm; nếu lần lượt ghép lại thì sẽ có rất nhiều nhóm ý nghĩa… mồm LụcLục liên tục nhẩm các từ ngữ, cứ như đang đọc bảng cửu chương.
Chu Xung nhìn cô: “Em làm gì thế?”
Lục Lục xua tay, bảo anh đừng làm phiền. Rồi cô tiếp tục nhẩm.Chu Xung đứng bên chờ đợi.
Vài phút sau Lục Lục bỗng nói: “Chữ đầu tiên không phải làchữ Kế, mà là chữ Trấn.”
Chu Xung trợn tròn mắt: “Trấn gì? Thị trấn đoạt hồn ư?”
Lục Lục lập tức đứng dậy bước vào thư phòng. “Chúng ta lên mạngtra cứu.”
Cô bật máy tính, đánh chữ “thị trấn” rồi lần lượt cộng thêmcác chữ liên quan na ná với hai chữ “đoạt mệnh”.
Đã mất hơn một giờ, tra khắp cả nước không tìm thấy địa danhnào có vẻ hợp lý. Vẻ mặt Lục Lục lúc này thật giống lúc bám theo Khúc ThiêmTrúc rồi xuống tàu ở ga Đồng Hoảng.
Chương 30 : MỘT THẾ GIỚI KHÁC

A A A B

Câu chuyện dường như chìm trong màn sương dày đặc.
Tiểu Quân rất mê Chu Xung, hôm đó cô quyết định đi xe máy đếnvà bạo dạn bắt chuyện với anh. Cũng không ngờ chỉ một lần chủ động cô đã thu phụcđược thần tượng. Tiểu Quân thích chất giọng, thích luôn cái vẻ hơi ngông nghênhđầy nghệ sĩ của anh.
Cho đến khi chia tay nhau, cô vẫn bàng hoàng không hiểu tạisao mình lại phản bội anh. Còn Chu Xung thì không thể biết rõ ai thực sự là người“gieo hạt”. Gã nhà văn kia thì càng không sao hiểu nổi, bỗng dưng lớ ngớ bị haitên trẻ tuổi nói giọng Bắc Kinh “cạo” cho một trận, gã bị gánh tội oan. Thực rahắn không phải là người khiến Hồ Tiểu Quân to bụng.
Thực ra gã “Mao Mao” kia là ai?
Chu Xung chưa gặp, Hồ Tiểu Quân chỉ gặp gã một lần, gã làngười tình của cô trong “World of Warcraft”.
“World of Warcraft” là một thế giới ảo mà ta có thể bướcvào, cuộc sống ở đó “chất” hơn cuộc sống bên ngoài. Người ta có thể lựa chọn chủngtộc, nghề nghiệp, vóc dáng cơ thể. Nếu muốn trở thành anh hùng thì người ta phảiđi chiến đấu với các thế lực tà ác; nếu thích du lịch thì người ta có thể cưỡichim hoặc chó sói đi chu du khắp nơi, khám phá những loài động thực vật; nếuthích thám hiểm núi cao hoặc biển sâu, người ta sẽ nắm bắt được vô số điều bí mậtkinh hồn; nếu thích cuộc sống độc lập; người ta có thể làm người thợ săn, giaotiếp với các loài rắn cáo hùm beo; người ta cũng có thể đi hái thuốc, suốt ngàyở bên cỏ cây hoa lá; hoặc có thể làm một nhà nghiên cứu chế tạo ra các loại vậtphẩm tân kỳ; hoặc làm một ngư dân chuyên câu cá bên hồ… nhưng nếu vậy, người tanên chuẩn bị tâm lý có thể sẽ câu được những thứ bất ngờ.
Hồ Tiểu Quân vào vai nữ thần Druid của một bộ lạc, khi chiếnđấu có thể biến thành con gấu bự, khi chạy có thể biến thành báo săn, khi bơicó thể biến thành con hải sư, khi bay có thể biến thành chim… Trong khi chơi,người Tiểu Quân quen đầu tiên là một kỵ sĩ Huyết Tinh Linh Thánh, lấy tên là“Vong Nhân Trở Về, còn cô là “Bé Con Lẩm Cẩm”. Lúc đó cô đang chơi ở cấp độtám, hai người gặp nhau ở một cánh đồng hoang. Anh ta nói: “Nào, tôi sẽ đưa cậuđi khắp thế giới.” Cô bèn đi theo.
Anh ta rất đẹp trai, đội mũ, mặc giáp vàng, tay cầm trườngkiếm. Anh ta sinh ra ở Nguyệt Thành rất xa xôi. Ở đó đẹp như cõi tiên, bênngoài thành có rồng pháp lực bay lượn, dưới đất lấp lánh pha lê màu lam, trongthành có cung điện trang nghiêm, vệ binh uy vũ, một triều đình hoàng tộc sangtrọng, đường phố có những cây chổi thần nhảy nhót…
Còn cô, lớn lên trong thôn Móng Huyết, bầu trời ở đó rấtxanh, khắp chốn là những sườn núi và thảo nguyên xanh rờn khiến người ta có cảmgiác như trở lại thời thơ ấu. Cô thuộc chủng tộc Nhân Ngưu, có hình thức xấu xívới đôi sừng cong trên đầu, lỗ mũi to tướng, người hôi hám, thỉnh thoảng lạiđưa tay ra gãi lưng.
Anh ta như một hoàng tử phong lưu, còn cô như một thôn nữhoang dại.
Cái xã hội này không chật chội như xã hội loài người, rấtthênh thang thoáng đạt, hai người kết bạn và cùng đi thám hiểm muôn nơi. Có lúccô bị quái vật bạch cốt tấn công, anh ta đã vung kiếm chạy lại cứu, hai ngườicùng bị chết. Họ biến thành u linh ở chốn tiên nữ, rồi cùng đi tìm xác chết đểphục sinh. Sau đó họ ngồi xuống đất, vừa hoàn nguyện sinh mệnh và pháp lực vừacười ha hả. Cô thường nói mình là nam giới, còn anh ta cũng coi cô như chú em.Họ thường chơi đùa với nhau đến khuya. Thời gian của thế giới ấy cũng khớp vớithời gian của đời thực, khi nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời tối thì trong thế giớiấy cũng tối. Chỉ thời tiết là khác, khi đời thực đang mưa thì ở thế giới ấy cóthể là trời trong vắt lác đác vài ngôi sao.
Hồ Tiểu Quân còn nhớ một mẩu chuyện: hai người vừa ra khỏitòa thành ngầm u ám đi đến khu rừng ngân tùng làm nhiệm vụ, con đường đất này rấtdài, mặt đường có các hoa văn rất đẹp, sáng bóng.
Cô nói: “Chúng ta thi chạy, xem ai chạy nhanh?”
Hồi đó họ đều chưa có ngựa, nên rất hay thi chạy.
Anh ta nói: “Chắc chắn cậu sẽ thua, tôi thắng.”
Anh ta không biết được rằng cô đã được huấn luyện để biếnthành báo săn. Cho nên khi bắt đầu thi chạy, cô lập tức biến thành con báo laovụt lên, và bỏ anh ta rớt lại rất xa.
Anh ta thở hồng hộc đuổi theo, nói: “Cậu giở mánh!” Cô chỉcười khì.
Anh ta không biết cô ở thành phố nào, họ tên gì, bao nhiêutuổi, làm nghề gì; cô cũng không biết anh ở đâu, họ tên gì, tuổi bao nhiêu, làmnghề gì.
Ngồi một lát, cô nói: “Chúng ta đi thôi.”
Anh ta nói: “Nán lại đã, tôi muốn nói chuyện nữa.”
Cô nói: “Hai nam giới, có chuyện gì mà nói?”
Anh ta đột nhiên bảo: “Cậu là nữ!”
Cô sửng sốt, rồi hỏi: “Sao lại nói thế?” <<1 ... 1718192021 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 5
•Tổng: 238 / 352 / 78674