c không hỏi,tại sao tôi lại biết tên cô?” Khúc Thiêm Trúc chẳng nhìn Lục Lục, chỉ im lặng.
Lục Lục lại nói: “Cô còn nhớ lần đầu nói chuyện điện thoạikhông? Tôi nói tôi rất ít bạn bè, tôi mua hai cái mũ, màu đỏ và màu đen, tôimuốn tặng cô cái màu đỏ; cô nói mình rất thích mũ màu đỏ…”
Khúc Thiêm Trúc vẫn thờ ơ, im lặng.
“Đêm nọ tôi bảo cô đến chơi, cô đã đến, và nói sinh nhật củacô là ngày 24 tháng 8, cung Xử Nữ, tính rất cố chấp; cô còn nói cô thích cungNhân Mã…” Nói đến đây Lục Lục trào nước mắt.
Khúc Thiêm Trúc bình thản nhìn Lục Lục, rồi gục đầu xuốngtỳ lên hai đầu gối của mình. Lục Lục đứng dậy, lau nước mắt. Đứng nhìn KhúcThiêm Trúc một lúc, cô lại nói: “Nào, Thiêm Trúc hãy đi theo tôi!”
Cô ta vẫn vùi đầu vào hai gối, chẳng rõ đang nghĩ gì . Lục Lụcquá sốt ruột, rồi phát cáu: “Này có đi không? Nếu không chịu nghe thì tôi mặc kệ,tôi sẽ đưa cô vào đồn công an.”
Hình như Khúc Thiêm Trúc rất sợ hai chữ “công an”, cô ta ngẩngnhìn Lục Lục, ánh mắt sợ sệt. Lục Lục kéo cô ta đứng lên, đi về phía nhà nghỉ.Khúc Thiêm Trúc không cưỡng lại.
Nhà nghỉ chỉ một tầng, đơn giản, tường ốp gạch xanh, trônghơi cổ kính. Dù Khúc Thiêm Trúc vẫn im lặng nhưng nhân viên thường trực vẫncảm thấy cô ta hơi không bình thường, lúc vào sổ đăng ký, anh ta cứ nhìnchằm chằm Khúc Thiêm Trúc.
Bước vào phòng rồi, Lục Lục thấy yên tâm rất nhiều, dù saocũng đã có chỗ để dừng chân. Cô dẫn Khúc Thiêm Trúc đi tắm, rồi ra căng-tin muahai gói mỳ ăn liền, cùng ăn với Khúc Thiêm Trúc. Sau đó để cô ta nằm nghỉ, LụcLục cầm di động ra quầy tiếp tân để mượn bộ sạc pin. Tiếc rằng họ không có bộ sạcthích hợp. Cô đành gọi điện thoại liên tỉnh bằng máy cố định vậy. Trước hết gọicho cha mẹ Khúc Thiêm Trúc, nói: “Chú ơi, cháu đã tìm thấy Thiêm Trúc. Lúc nàycháu và cô ấy đang ở Đồng Hoảng.”
“Đồng Hoảng là ở đâu?”
“Quý Châu.”
“Sao nó lại đi tận Quý Châu?”
“Chuyện dài lắm. Mai cháu sẽ đưa cô ấy về, không biết có làmnổi không nhưng cháu sẽ gắng hết sức.”
“Đừng! Cứ để chúng tôi đi đón nó.”
“Nếu thế cô chú chỉ có thể đi chuyến tàu 1655 khởi hành lúchơn 3 giờ chiều mai từ Bắc Kinh.”
“Chúng tôi sẽ thuê ôtô, bây giờ đi ngay. Mẹ nó đang quá sốtruột! Trăm sự nhờ cháu chăm non nó nhé!”
“Được ạ!”
Xem ra ông chú dượng của Thiêm Trúc là người rất tốt tính.Xong rồi, cô lại gọi cho Chu Xung.
“Chu Xung…”
“Lục Lục à?”
“Di động của em hết pin…”
“Em làm anh lo muốn chết! Em đang ở đâu?”
“Ở Đồng Hoảng.”
“Em đi tắc-xi về ngay đi!”
“Hơn nghìn cây số, mà đi tắc-xi ư?”
“Thế thì sao?”
“Mai em đi tàu hỏa về, anh đừng lo.”
“Xảy ra chuyện gì à?”
“Em bám theo cô ta…thế rồi bế tắc. Lúc nào về em sẽ kể chitiết. Lúc này em đang gọi điện ở quầy lễ tân, cô ta thì đang nằm trong phòng,em phải quay vào.”
“Số điện thoại phòng em là gi?”
“Phòng không có điện thoại. Anh cứ chờ em vậy!”
Rồi Lục Lục dập máy, trở về phòng. Khúc Thiêm Trúc nằm trêngiường trùm chăn, thò đầu ra. Cô ta đã ngủ say, nhìn cảnh này khiến Lục Lục nhớđến Chu Xung. Phòng vẫn sáng đèn, sắc mặt Khúc Thiêm trúc mệt mỏi nhợt nhạt,bộ dạng rất bất ổn. Không muốn khiến Khúc Thiêm Trúc thức giấc, Lục Lục khẽ tắtđèn rồi nhẹ nhàng nằm lên giường. Thị trấn nhỏ thật tĩnh mịch, không một âmthanh, đến mức có thể nghe thấy tiếng Khúc Thiêm Trúc đang thở nhẹ. Lục Lụcnhìn ra ngoài, hình như sương mù đã tan, cây cối dày đặc che kín cửa sổ, nhưngnhìn qua cành lá vẫn có thể thấy vầng trăng rất đẹp đang tỏa sáng. Hồi tưởng lạicác sự việc từ sau khi xuống tàu. Lục Lục cho rằng vùng này có thể có khách sạnHồng Phòng hoặc khách sạn “nhà màu đỏ”, nếu không, Khúc Thiêm Trúc đã khôngkhăng khăng đi tìm nó. Trí nhớ của người bình thường có thể có lúc nhầm lẫn,nhưng một người không bình thường, nếu đã nhớ ai, hoặc điều gì, hoặc địa điểmnào…thì không bao giờ sai. Cho nên chuyện này lại càng trở nên đáng sợ.
Khách sạn Hồng Phòng, hay khách sạn nhà đỏ ở ngay thị trấnnày nhưng hai người lại không thể tìm thấy. Lẽ nào nó ở trên trời hay dưới địangục? Thời gian thì cứ lững lờ trôi đi. Có lẽ đêm nay không thể là một đêm bìnhyên.
Quả nhiên, khoảng gần nửa đêm, Lục Lục thấy Khúc Thiêm Trúcđộng đậy trên giường. Cô dỏng tai lắng nghe, Hình như cô ta đang nói mê…không,cô ta đang khẽ hát ê a! Lục Lục sởn tóc gáy, liệu mình có nên bỏ chạy ra ngoàikhông? Khúc Thiêm Trúc hát với giọng rất quái dị: “Anh cưỡi bạch mã vượt qua bacửa ải, anh thay áo trắng trở lại Trung Nguyên, bỏ lại Tây Lương vắng vẻ, anhchỉ một lòng nhung nhớ Vương Bảo Xuyến…” Hát xong, cô ta thở dài. Căn phòng trởlại tĩnh lặng như cõi chết.
Lục Lục khẽ gọi: “Thiêm Trúc…”
Thiêm Trúc im lặng nhắm mắt. Cô ta không nghe thấy hay làkhông muốn trả lời? Lục Lục thôi không gọi nữa, chỉ chú ý lắng nghe. Được mộtlúc, cơn buồn ngủ ập tới. Đêm trước thức trắng, Lục Lục đã quá mệt mỏi, chẳngbao lâu sau, cô dần chìm vào giấc ngủ.
Khoảng 2, 3 giờ sáng, Lục Lục bỗng tỉnh dậy, một khuôn mặttrắng bệch xuất hiện trước mắt! Cô giật mình, kêu lên một tiếng. Khuôn mặt ấyvẫn giữ nguyên vị trí cũ. Là Khúc Thiêm Trúc. Tiếp đó, Khúc Thiêm Trúc nói mộtcâu rất rõ ràng. Thoạt nghe tưởng như một câu nói vô nghĩa, nhưng nghĩ kỹ lạimới thấy thật là ghê rợn. Nếu Lục Lục kịp suy nghĩ thì sẽ nhận ra câu nói ấy rấtcó thể hé lộ bí mật về việc Triệu Tĩnh mất tích. Nhưng lúc đó Lục Lục đang sợ hếthồn, không còn tâm trí để phán đoán lời nói của cô ta nữa.
Khúc Thiêm Trúc đã nói gì?
Chương 24 : ÁO TRẮNG TRỞ VỀ TRUNG NGUYÊN
A A A B
Dù đêm khuya có xảy ra chuyện gì thì sáng mai mặttrời vẫn mọc. Đồng Hoảng chỉ sáng muộn hơn Bắc Kinh một lát màthôi[1"> .
1. Lãnh thổ Trung Quốc trải dài từ đông sang tây, khuvực này ở phía tây Trung Quốc, bình minh muộn hơn Bắc Kinh.
Lục Lục kể lại mọi sự việc với nhân viên quầy lễtân, nhờ họ quan tâm đến Khúc Thiêm Trúc, cô cần ra phố mua sạc pin diđộng.
Nhân viên lễ tân nói: “Cô nói chúng tôi mới hiểu,chúng tôi đã ngờ cô là kẻ buôn bán phụ nữ, đang định báo công an!”
Lục Lục chạy ra ngoài tìm khắp, cuối cùng cũng muađược ổ sạc pin.
Cha mẹ Khúc Thiêm Trúc đi suốt đêm, buổi trưa thì họđến Đồng Hoảng. Lúc đó Lục Lục đang dẫn Thiêm Trúc ngây ngô ra sâncủa nhà nghỉ để chờ. Mẹ Thiêm Trúc xuống ôtô, dừng lại ở chỗ kháxa, nhìn thấy con gái, bà òa khóc. Ông chú dượng Thiêm Trúc bướcvào. Trông ông rất bình dị, người hơi gầy, ông đứng trước mặt ThiêmTrúc, nói: “Nào, theo chú đi về nhà!” Khúc Thiêm Trúc ngần ngừ, rồichầm chậm bước lại với mẹ. Ông chú dượng quay sang nói với Lục Lục:“Cháu là Lục Lục phải không?”
“Chào chú! Vâng ạ.”
“Việc cháu làm, đúng là cảm ơn cũng không đủ. Bâygiờ chúng ta đi ăn, sau đó cháu cùng ngồi xe cô chú để trở về BắcKinh.”
Lục Lục cười, nói: “Cảm ơn. Cháu còn có chút việcở Đồng Hoảng.”
Chú dượng Khúc Thiêm Trúc nghĩ ngợi, rồi nói:“Được, khi nào cháu về Bắc Kinh, đến nhà chú ăn bánh gói nhé!”
“Vâng.”
Bà mẹ Khúc Thiêm Trúc không nói với Lục Lục câunào, bà đỡ cô con gái vào xe. Họ ra về.
Lục Lục quay vào nhà nghỉ trả phòng, rồi ra ga tàuhỏa. Không ngờ khách đi Bắc Kinh quá đông, vé đã bán hết. Cũng may cômua được một vé giường mềm của một tay phe vé, giá cắt cổ cũngđành, vẫn còn hơn là đi tắc-xi về. Cô ăn qua loa ở nhà ga rồi lêntàu.
Trong toa này, ngoài cô ra còn có ba khách nam giớilên tàu từ Quý Châu, họ đã kịp làm quen với nhau, trò chuyện bằngtiếng địa phương, cô nghe không hiểu.
Lục Lục lên giường. Vừa ngả lưng cô liền nhớ đếnkhung cảnh đêm qua: không biết Khúc Thiêm Trúc đã quan sát cô bao lâurồi, khi cô mở mắt ra, Khúc Thiêm Trúc mới nói cái câu rất vu vơ ấy…bây giờ nhớ lại, cô vẫn thấy rùng mình.
Khúc Thiêm Trúc đã nói: “Thực ra tôi đã giết VươngBảo Xuyến rồi.”
Con tàu vẫn chạy ì ạch.
Hôm nay là ngày 21 tháng 12, thứ Ba.
Lượt trở về lần này Lục Lục không phải căng thẳngtheo dõi Khúc Thiêm Trúc nhưu lượt đi hôm trước. Cô có thể yên tâm nằmngủ, ngủ cho đến ga cuối cùng – Bắc Kinh. Nhưng cô lại không ngủ được.Lục Lục nhổm dậy nhìn ra ngoài cửa sổ. Núi cao chót vót, rừng rậmtre trúc chen ngang dày đặc… Đó là một thế giới khác hẳn với thủ đônơi cô sống. Miền đất suối sâu cỏ lau lút đầu này chắc phải có linhkhí dị thường. Song song với đường sắt là một con đường bộ cũ kỹchạy về phương xa, một chiếc xe du lịch màu đen đang chạy cùng chiềuvới tàu hỏa. Tàu chui vào đường hầm, bỏ lại con đường bộ tiếp tụcđi vòng quanh núi. Khi ra khỏi đường ngầm, thì đường bộ song song vớiđường sắt, Lục Lục lại nhìn thấy chiếc xe màu đen.
Hành trình quá đơn điệu nên cô cảm thấy cuộc chạyđua giữa con tàu và chiếc xe màu đen kia thật thú vị. Cô thậm chícòn nhìn thấy cửa kính xe hạ xuống, người trên xe ngoảnh sang nhìncon tàu; nói chính xác hơn là nhìn về phía Lục Lục. Cô bỗng ngờngợ, liệu có phải Khúc Thiêm Trúc không? Trời đất ạ, đúng là xe củagia đình Khúc Thiêm Trúc và đó là khuôn mặt cô ta! Lục Lục thấy losợ, cô bất giác rụt đầu vào. Sao lại có chuyện ngẫu nhiên kỳ lạđến thế?
Gia đinh Thiêm Trúc đi rồi, sau hai tiếng đồng hồ LụcLục mới lên tàu, trong thời gian đó họ đi ăn cơm rồi lên ôtô. Ôtô chạychậm hơn tàu hỏa, họ phải khởi hành trước tàu hỏa, khi tàu đuổikịp ôtô thì Lục Lục đang nằm, nếu cô không nhổm dậy nhìn thì cô và KhúcThiêm Trúc sẽ không nhìn thấy nhau…
Co lại nhìn ra đường bộ, thì thấy con tàu đã bỏ xachiếc ôtô.
Trời sắp tối, con tàu thở hồng hộc chạy đi. LụcLục lấy di động ra định gọi cho Chu Xung. Vừa bật máy thì Chu Xunggọi đến.
“Em đang ở đâu?”
“Chắc là sắp đến Hồ Nam.”
“Mấy giờ về đến Bắc Kinh?”
“Có lẽ tối mai.”
“Nói cụ thể đi, anh sẽ ra đón em.”
“Sao anh bỗng quan tâm đến em sát sao thế?”
“…Mai gặp nhau anh sẽ nói tỉ mỉ.”
Lục Lục cầm di động bước ra đầu toa nhìn bảng báogiờ, nói: “7 giờ 24 phút’ sẽ đến Bắc Kinh. Ở nhà xảy ra chuyện gìà?”
Chu Xung hơi ngập ngừng, rồi nói: “Không.”
“Chắc chắn phải có chuyện gì đó?”
“Sao em rắc rối thế? Cứ đi ngủ đi, kẻo di động lạihết pin thì ngày mai không liên lạc được nữa.”
Lục Lục hiểu tính Chu Xung, dù cô gặng hỏi nữa cũngvô ích, bèn nói: “Được, anh cũng đi ngủ đi!”
Lục Lục trở về giường, bắt đầu nghĩ ngợi lan manđủ thứ. Ở nhà có thể xảy ra chuyện gì? Con sâu ấy có chui ra không?Đôi mắt ấy có xuất hiện trong máy tính không?
Ngoài cửa sổ tối đen như mực, con đường bộ vẫn songsong với đường sắt; một chiếc ôtô đang chạy trên đường, hai ngọn đènthấp lè tè chiếu sáng mặt đường tối mịt. Không biết có phải là xenhà Khúc Thiêm Trúc không? Nó cũng như đôi mắt của nợ kia chuyên nấpở chỗ khuất, chỉ còn ánh mắt ló ra trong màn đêm vô tận. Có lẽ sauđôi mắt ấy còn có một một đôi mắt khác lúc này đang nhìn Lục Lục,đó là đôi mắt của Khúc Thiêm Trúc. Trong toa tàu thì sáng, nó cóthể nhìn thấy cô, còn cô không thể nhìn thấy nó. Cô kéo tấm rèmtrắng che cửa sổ, rồi nằm xuống, gắng nằm thu mình lại như lẩntrốn, tiếp tục nghĩ ngợi ở nhà có thể xảy ra chuyện gì, nếu khônghỏi rõ thì cô khó mà ngủ được…
Cô quyết định gọi cho Chu Xung. “Anh ơi, anh không saochứ?”
“Anh không sao.”
“Thật không?”
“Không phải chuyện về anh.”
“Thì là chuyện về ai?”
Chu Xung im lặng một lát, rồi nói: “Hồ Tiểu Quânkhông thấy đâu nữa.”
“Hồ Tiểu Quân?”
“Cô ấy cũng mất tích na ná như Khúc Thiêm Trúc.”
“Cả cô ấy và bạn trai đều biến mất à?”
“Đúng!”
“Mấy ngày rồi?”
“Họ đi khỏi nhà ngày 10 tháng 12, đến nay đã 11 ngàyrồi.”
Lục Lục nhớ rằng cô đã gọi điện cho Tiểu Quân hailần đều không được! Nhưng Tiểu Quân là bạn Lục Lục, Chu Xung không quenthậm chí chưa từng gặp mặt, tại sao anh lại biết Tiểu Quân mất tích?
Trực giác của phái nữ mách bảo cô: giữa Chu Xung vàHồ Tiểu Quân có một mối quan hệ bí mật nào đó!
Dừng lại một lát, Lục Lục nhỏ nhẹ hỏi: “Sao anhlại biết chuyện đó?”
Chu Xung im lặng.
Lục Lục lập tức khẳng định giả thiết của mình, cônói: “Anh trả lời đi?”
Rốt cuộc Chu Xung cũng nói: “Cô ấy quen em như thếnào?”
“Thông qua blog.”
“Từ bao giờ?”
“Từ năm ngoái thì phải.”
“Tại sao cô ấy quan tâm đến blog của em?”
“Em biết sao được…”
Chu Xung im lặng một lát, rồi bất ngờ nói: “Cô ấylà bạn gái của anh ngày trước.”
Lục Lục bỗng chết đứng!
Chương 25 : CU CHUYỆN GIỮA ANH ́Y VÀ CÔ TA
A A A B
Có ai đó tắt đèn, cả toa xe bỗng tối om. Lục Lụcnằm trên giường mở to mắt nhìn bóng tối. Con tàu như đang đứng tạichỗ không ngớt rung lắc “xọc xạch… xọc xạch…” đồng thời với tiếng hôcủa Khúc Thiêm Trúc “một hai một, một hai một…”
Thì ra Tiểu Quân là bạn gái cũ của Chu Xung! LụcLục bỗng hiểu rõ tất cả.
Cô không phải người nổi tiếng, người quan tâm đến blogcủa cô phần lớn là các bạn học trước đây, các đồng nghiệp cũ, vàmột vài người bạn. Năm ngoái cô bỗng có thêm một fan, là Hồ Tiểu Quân.
Lục Lục nhớ lại, hồi đó cô với Chu Xung mới quennhau thông qua “Lưới tình”. Hồ Tiểu Quân biết Lục Lục là bạn gái củaChu Xung nhưng cô thì không biết Tiểu Quân là ai. Nói cách khác, LụcLục ở vùng sáng còn Tiểu Quân ẩn nấp trong bóng tối. Tiểu Quân ẩnmình ở một góc máy tính, ngày đêm lẳng lặng quan sát từng câu chữ,từng biến động của Lục Lục trên blog…
Trong số người quan tâm đến blog của ta, rất có thểcó người yêu cũ và cả kẻ thù hiện nay nữa.
Lục Lục còn nhớ lần đầu cô và Tiểu Quân gặp nhau,do Tiểu Quân chủ động đề xuất. Hôm đó cả hai đi mua sắm, hình như tâmtư của Tiểu Quân không để ở áo quần, cô ta chỉ lặng lẽ quan sát LụcLục. Bây giờ nhớ lại ánh mắt của Tiểu Quân, Lục Lục nhận ra đúnglà rất kỳ lạ. Lục Lục hỏi: “Cậu họ Hồ thật à?” Tiểu Quân đáp:“Đúng, họ này rất hiếm.” Lục Lục còn nhớ lại lần cô và Chu Xungcãi nhau, cô đã rủ Hồ Tiểu Quân đi uống cà phê và mua sắm, lúc chiatay Lục Lục mời cô ta đến nhà chơi thì cô ta nói đùa: “Không! Nghe nóiChu Xung rất đẹp trai, tớ sợ mình sẽ yêu anh ấy mất!”
Lục Lục lại nhớ đến cái lần cô nói với Chu Xungrằng Tiểu Quân sắp cưới, thì Chu Xung im lặng rất lâu…
Lục Lục không hiểu nổi tại sao Tiểu Quân phải chegiấu thân phận để làm quen với cô? Tại sao Chu Xung không bao giờ nhắcđến Tiểu Quân? Hay anh và cô ta vẫn yêu nhau? Nếu thế, tại sao anh lạigắn bó với cô và tại sao Tiểu Quân lại phải kết hôn với người khác?Dù là nguyên nhân gì, thì Lục Lục vẫn là người bị qua mặt. Cô bỗngcảm thấy con người Hồ Tiểu Quân và cả Chu Xung đều rất thâm hiểm.
Tiểu Quân và Trường Thành sẽ cưới vào ngày 15 tháng1, gần một tháng nữa thì đến ngày cưới, thế mà cả hai lại mấttích! Tạm gạt bỏ mọi thứ liên quan đến tình yêu, cô cảm thấy thếgiới này sắp có loạn, tựa như một tấm thảm đang bắt đầu mục nát ởmột góc, và sẽ dần dần lan ra phần còn lại. Tại sao nó lại mụcnát? Tại vì nó che đậy bên dưới mình những con vật lúc nhúc bẩnthỉu mà mọi người không biết, vì không ai lật lên để nhìn; còn LụcLục và Chu Xung thì đang ngồi ở một góc g...