Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60166402
Visits Today: 241537
This Week: 1644587
This Month: 12160848

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

n đó – rất gần.
Tàu hỏa về ga muộn hơn một giờ, nhưng cuối cùngcũng cập bến. Lục Lục xuống tàu, thành phố đã lên đèn sáng trưng.Lần đầu tiên cô có cảm giác thủ đô thật ấm áp thân thiết. Lục Lụckhông có hành lý gì, nên nhân viên soát vé ngỡ cô đi đón người nhà.
Vừa ra khỏi ga thì nhìn thấy Chu Xung trong đám đông.Mới sau hai ngày, trông anh dường như gầy đi đáng kể. Anh bước lại ômchoàng Lục Lục, nói: “Em gầy đi đấy!”
“Anh gầy đi thì có!”
“Anh dẫn em đi ăn cơm Pháp.”
“Được! Em đang đói meo đây.”
“Em không mang theo chứng minh thư à?”
“Không.”
“Mà khách sạn vẫn cho ở?”
“Em phải giải thích một hồi họ mới đồng ý.”
Cả hai vừa nói chuyện vừa lên tắc-xi. Lục Lục khôngchủ động hỏi về Hồ Tiểu Quân, cô chờ Chu Xung tự nói.
Chỉ lát sau họ vào một hiệu ăn Pháp ở gần khu chungcư, ngồi vào bàn và gọi các món ốc, gan ngỗng, tôm hùm… đều lànhững món Lục Lục rất thích.
Rồi Chu Xung cũng nói đến Hồ Tiểu Quân.
Hồi trước Tiểu Quân là một fan hâm mộ của Chu Xung,mọi người thường gọi cô là “Quả mi-ni”. Chu Xung hay hát ở phòng trà“Khai Hoa”, Tiểu Quân là khách thường xuyên ở đó.
Một buổi tối mùa hạ, sau khi Chu Xung biểu diễn xong,lưng khoác ghi-ta đang đứng ven đường chờ tắc-xi thì Hồ Tiểu Quân đi xemáy đến đỗ trước mặt anh, nói: “Em sẽ đưa anh về!”
Chu Xung hơi ngạc nhiên.
“Em là fan rất trung thành của anh.”
“Thảo nào anh trông hơi quen quen.” Anh nhìn chiếc xemáy của Tiểu Quân, nói: “Xe này chở được hai người không?”
“Được chứ!”
Chu Xung ngồi lên. Chiếc xe máy lao vọt đi, anh suýtngã. Tiểu Quân nói: “Ôm chặt lấy em!” Chu Xung ôm eo cô. Trông Tiểu Quânnhỏ thó, nhưng ôm cô mới thấy người cô rất đầy đặn. Gió nhẹ đưa hươngtóc Tiểu Quân khiến Chu Xung ngây ngất, anh thầm nghĩ: đêm nay là mộtđêm tuyệt đẹp.
Tiểu Quân vừa lái xe máy vừa hỏi: “Chúng ta sẽ điđâu?”. Cô nói “chúng ta đi đâu” chứ không phải “em phải đi đường nào”.
Chu Xung nhận ra ngụ ý, anh đáp: “Đi chợ đêm.”
“Được!”
Họ đến một khu chợ đêm, ngồi ăn thịt nướng và uốngbia. Chu Xung không ngờ cả hai nói chuyện rất hợp nhau, vỏ lon bia vứtxuống đất càng lúc càng nhiều, dường như sắp ngập cả mắt cá chânhọ. Một bà già đứng xa xa đang chờ họ đứng lên ra về.
Chu Xung hơi chuếch choáng, đầu nặng, chân chơi vơi,hỏi: “Em đi đâu?”
“Về nhà. Anh thì sao?”
“Em đi đâu anh cũng đi đó.”
“Anh không sợ cha em ra tay à?”
“Chỉ cần nhà em không nuôi chó dữ, ngoài ra anh khôngsợ gì hết.”
“Nhưng em sợ.”
“Sợ anh à?”
“Sợ bạn gái của anh.”
“Anh không có bạn gái.”
Tiểu Quân cười: “Thế thì em yên tâm rồi. Anh hơi sayđấy. Nào, ta về nhà em.”
Chu Xung mơ hồ cảm thấy đêm nay sẽ rất tuyệt vời.
Chiếc xe máy nhỏ chở Hồ Tiểu Quân và Chu Xung đếnmột khu chung cư cao cấp. Thực ra nhà Tiểu Quân chỉ có một mình cô,cha mẹ Tiểu Quân đã sang Canada thăm con gái lớn, vài tháng nữa mớivề nước. Điều mà Chu Xung không ngờ, là Tiểu Quân không hề tùy tiện,dễ dãi; Chu Xung thì quá khao khát, chỉ mong vào cuộc ngay nhưng bịHồ Tiểu Quân nghiêm túc từ chối. Cô nấu canh táo tầu và bột sắn dâycho anh uống để giã rượu, sau đó thu dọn giường cho Chu Xung. Cô cườinói: “Em xin nhắc thần tượng điều này: anh sẽ được ngủ trên giườngcủa em. Chúc ngủ ngon.” Rồi cô đi sang phòng khác.
Có lẽ từ giây phút đó Chu Xung đã yêu Hồ Tiểu Quân,yêu mê mệt.
Lục Lục hỏi: “Hai người lên giường với nhau khi nào?”
“Chu Xung: “Khoảng bốn tháng sau.”
Họ yêu nhau vô cùng say đắm. Chu Xung thường ngồi ởban công hát cho Tiểu Quân nghe. Tiểu Quân nói đó là những ngày hạnhphúc nhất đời mình. Không micro, không thiết bị tăng âm, chỉ nghe ngườiyêu hát cùng tiếng đàn ghi-ta gỗ mới xúc động làm sao…
Lục Lục đã hiểu ra tại sao Chu Xung luôn thích ngồiban công để luyện giọng. Cô thấy chua chát. Cô tự nhắc mình: đó làcâu chuyện tình yêu quá đẹp nhưng đã chết yểu, không có người thứ bachen vào…
Tiểu Quân có rất nhiều bạn trên mạng, phần lớn lànữ. Trong đó có một bạn nam với nét mặt như của người miền đôngbắc, anh viết văn kiếm sống. Tiểu Quân thường đọc văn của anh trênmạng. Cô là một cô gái đơn thuần, rất hay tin vào những thứ mà ChuXung không tin. Có lần cô hào hứng nói với Chu Xung: “A đã trả lời emtrên blog của anh ấy.” A là tên nhà văn đó.
Chu Xung rất ghét blog, anh cho rằng đó là “cái ốngnhổ” của một đám người, còn Tiểu Quân thì mê blog. Anh cũng không mấyđể tâm, miễn là Tiểu Quân thấy thích là được. Nửa năm sau Tiểu Quânkhông nhắc đến anh nhà văn đó nữa, Chu Xung thậm chí đã quên béng anhta.
Một hôm Tiểu Quân đến nhà Chu Xung, tâm trạng hình nhưbất ổn, Chu Xung hỏi tại sao, Tiểu Quân nói cô đang “đến tháng” nênngười mệt mỏi… Chu Xung ngồi ở ban công hát cho Tiểu Quân nghe ca khúcmới sáng tác, nhưng ánh mắt cô cứ thẫn thờ nhìn về một miền xavắng… Rất muộn, Chu Xung tiễn cô về nhà. Lúc chia tay, Tiểu Quânthường hôn anh, lần này cũng thế, sau đó cô cúi đầu quay bước.
Chu Xung trở về phòng, cảm thấy không yên tâm bèn gọiđiện cho Tiểu Quân. Nhưng chuông di động của cô đang đổ chuông trong nhàanh. Cô để quên di động ở đi-văng. Anh cầm lên xem, trong đó có mộtcuộc gọi nhỡ, là anh vừa gọi. Anh đang định gọi đến nhà Tiểu Quânthì tín hiệu tin nhắn vang lên; Chu Xung nghĩ chắc là Tiểu Quân đểquên di động, nhắn để hỏi anh. Anh bèn mở xem, nhưng đó là do một mộtngười tên là Mao Mao gửi đến: “Cưng ạ, gần đây anh vẫn ở Nga.”
Chu Xung nghĩ chắc họ gửi nhầm địa chỉ. Nhưng khôngphải thế, vì máy của Tiểu Quân có lưu tên người này. Anh bèn đọccác tin nhắn khác. Chân tay anh dần lạnh buốt. Qua các tin nhắn củahai người trao đổi với nhau, Chu Xung biết Mao Mao chính là nhà văn A;cách đây hơn một tháng anh ta đến Bắc Kinh, hôm đó Tiểu Quân đi thăm anhta; ngay lần đầu gặp mặt, cả hai đã quan hệ với nhau ở khách sạn.Và… Tiểu Quân có thai!
Chu Xung bước ra ban công, nơi anh vẫn ngồi hát choTiểu Quân nghe, đôi mắt trào lệ.
Cảm giác Chu Xung lúc ấy chẳng khác gì hồi nhỏđược mẹ mua cho chiếc kẹo ngon, nhưng lại bị con chó tha đi mất màchẳng biết làm gì để lấy lại. Lòng anh đầy băn khoăn, điều băn khoănnhất là tại sao sau bốn tháng trời Tiểu Quân mới chiều anh, còn vớigã A kia, Tiểu Quân có thể lần đầu gặp mặt đã lập tức ngủ cùng?Gã có những thủ đoạn gì, có sức hút gì?
Hơn một giờ sau Tiểu Quân gọi điện đến, cuống lênhỏi: “Anh ơi có phải em quên di động ở nhà anh không?”
“Đúng!”
“Sao anh không gọi cho em biết?”
“Anh rất xin lỗi.”
“Anh…sao thế?”
“Anh đã đọc tin nhắn của em.”
Tiểu Quân bỗng nín lặng. Chu Xung cũng không nói gìnữa. Cả hai đều ngừng lại chờ đối phương cất lời.
Câu nói vừa rồi cả Chu Xung đã đẩy tình yêu của họđến bên bờ vực thẳm, lúc này dường như cả hai đang nghĩ rất nhanh xemai sẽ là người nhảy xuống trước.
Sau một hồi rất lâu, Hồ Tiểu Quân nói: “Chu Xung,chúng ta chia tay vậy. Em xin lỗi anh.”
Giọng Chu Xung hơi nghẹn ngào: “Chúng ta đến với nhau…cả thảy được bao lâu nhỉ?”
“16 tháng.”
“Ta quen nhau vào mùa xuân.”
“Hình như thế.”
“Anh sẽ… đưa em đi viện giải quyết cái thai?”
“Không cần. Cảm ơn anh. Em tự thu xếp được.”
“Còn cái máy di động…”
“Phiền anh gửi chuyển phát nhanh cho em.”
“Được.”
“Anh đi ngủ đi.”
“Được.”
“Chúc ngủ ngon.”
“Ừ.”
Hồ Tiểu Quân đặt điện thoại xuống.
Chu Xung lại bước ra ban công ngồi xuống chỗ cũ. Cứthế, anh ngồi suốt một đêm ròng.
Trời vừa hé sáng Chu Xung trở vào thư phòng mở máytính tra cứu các thông tin về gã nhà văn kia. Anh tìm thấy blog củagã với tấm ảnh một người đàn ông khoảng ngoài 30 tuổi, hơi béo, chỉcó thể nói trông anh ta không khó chịu. Chu Xung nhìn tấm ảnh ấy,cười khuẩy, rồi tắt trang đó đi.
Sau khi gửi trả Tiểu Quân chiếc di động, anh gọi mấyngười bạn đến, cho họ xem ảnh của gã A, rồi bảo: “Các cậu giúp tôixử lý thằng này một trận đi!”
Họ nói: “Anh nên nguôi giận thì hơn.”
“Nó chửi tôi.”
“Chưa cần phải nóng thế.”
“Nó quỵt nợ tôi.”
“Vẫn chưa đến nỗi…”
“Nó… ngủ với bạn gái của tôi.”
“Thế thì phải xử lý.”
Hôm đó hai “chiến hữu” khởi hành đi đông bắc. Chu Xungtiễn họ ra ga tàu. Một người hỏi: “Anh không đi à?”
“Tôi không muốn nhìn mặt nó.”
“Anh có yêu cầu gì không?”
“Vặt sạch lông của nó.”
Hai người nọ chớp chớp mắt, không nói gì nữa, lêntàu.
Hai ngày sau họ trở về Bắc Kinh. Chu Xung đọc blogcủa gã kia, gã nói mình bị đâm, than thở rằng bị đồng nghiệp đố kỵvì viết bài phanh phui bọn xấu nên gã bị trả thù, suýt nữa bị đẩyđến vấn đề chính trị. Gã đã nhờ phía cảnh sát truy tìm hung thủđể giải oanh cho gã. Chu Xung bật cười. Hai chiến hữu kia có dùng daonhưng không đâm, mà là cạo sạch lông!
Nửa tháng trôi qua, vết thương lòng của Chu Xung cũngdần bình phục. Anh lại nhớ Hồ Tiểu Quân da diết, anh thường ngồi ởban công đàn hát, trước mặt là một cái ghế bỏ trống. Đó cũng làthời kỳ anh sáng tác được nhiều nhất, các ca khúc đều liên quan đếntình yêu và sự phản bội. Về sau, không thể chịu nổi sự giày vònữa, anh chủ động gọi điện cho Hồ Tiểu Quân: “Tiểu Quân, anh nhớ em.”Tiểu Quân thở dài: “Hai chúng ta tựa như một cái gương đã vỡ mấtrồi.”
“Nếu em trở lại với anh, anh sẽ quên đi tất cả.”
“Nhưng em không thể quên.”
“Chúng ta gắng sức, thì sẽ vượt qua được.”
“Không. Em đã không yêu anh nữa.”
Nói rồi Tiểu Quân dập máy.
Kể từ hôm đó Tiểu Quân không nghe điện thoại của ChuXung nữa. Chu Xung cũng không đi hát, tối nào cũng đến ngồi dưới nhàTiểu Quân chờ gặp cô. Tiểu Quân biết anh ở ngoài đó nhưng nhất địnhkhông xuống. Xem ra ý cô đã quyết. Chu Xung ngồi bên luống hoa đến gầnnửa đêm mới lủi thủi ra về, và tối hôm sau lại đến…
Cha mẹ Tiểu Quân rất mến Chu Xung, họ biết hai ngườiđã chia tay nhau nhưng không rõ nguyên nhân. Họ khuyên nhủ Tiểu Quân nhưngcô không nghe. Họ chỉ biết thở dài mỗi khi nhìn thấy Chu Xung ở dướinhà.
Bấy giờ là cuối mùa hè, Chu Xung đã chờ Tiểu Quânhơn hai mươi ngày cho đến đầu mùa thu. Cuối cùng anh bỏ cuộc.
Ít lâu sau anh được cha mẹ Tiểu Quân cho biết, thôngqua trang web “Lưới tình” cô đã quen và yêu chàng thanh niên tên làTrường Thành.
Kể đến đây Chu Xung bỗng nói: “Lục Lục, anh muốn đitìm cô ấy.”
Lục Lục chỉ im lặng nhìn anh.
Chu Xung nói: “Cứ tin anh, anh và Tiểu Quân đã khôngcòn tình yêu gì nữa, anh chỉ coi cô ấy như đứa em gái, cô ấy đang gặpnguy hiểm và cần đến anh.” Lục Lục cúi đầu, cầm cái thìa khuấy bátcanh.
Chu Xung lại nói: “Hiện giờ công ty của Trường Thànhvà nhà trẻ đều đang tìm họ, cha mẹ Tiểu Quân đang lo sốt vó, nếukhông họ đã chẳng gọi điện cho anh. Hôm qua công an đã gặp anh để hỏimột số chuyện, họ cũng coi anh như là nghi phạm… Kìa em nói gì đichứ?”
Lục Lục ngẩng đầu: “Em nói gì?”
Chu Xung: “Anh định đi tìm Tiểu Quân, em có bằng lòngkhông?”
Lục Lục: “Em đang nghĩ một vấn đề khác.”
Chu Xung: “Là gì?”
Lục Lục nhìn ra cửa sổ, hồi lâu sau mới nói: “Cólẽ… lần sau sẽ đến lượt chúng ta cũng nên.”
Chu Xung: “Sao em lại nói thế?”
Lục Lục: “Trực giác mách bảo.”
Chu Xung: “Anh đoán rằng họ đã bị một thứ gì đócám dỗ, rồi dần đi vào ngõ cụt. Chúng ta đã cảnh giác rồi nên khôngthể mắc bẫy, trừ phi bị bắt cóc.”
Lục Lục quay trở lại, nhìn Chu Xung nói: “Anh địnhbắt đầu từ khâu nào?”
Chu Xung: “Làm gì có đầu mối nào? Anh chỉ là mộtngười ca sĩ.”
Lục Lục: “Rất có thể Hồ Tiểu Quân và Khúc ThiêmTrúc đều đi đến một nơi, em đoán nơi đó thuộc địa phận Quý Châu. Vừarồi em đi theo Khúc Thiêm Trúc đến thị trấn nhỏ Đồng Hoảng, nhưng côấy lại không tìm thấy gì… có lẽ chúng ta nên báo cảnh sát.”
Chu Xung: “Thôi đi! Cảnh sát không thể huy động lựclượng đi xuyên mấy tỉnh để truy tìm dấu vết của một kẻ điên.”
Lục Lục: “Vậy thì nên làm gì?”
Chu Xung: “Để anh nghĩ thêm đã…”
Lục Lục: “Anh còn nhớ gã thầy bói mù không?”
Chu Xung: “Sao?”
Lục Lục: “Gã từng đưa cho chúng ta một mảnh giấy…”
Chu Xung: “Hiện giờ anh sắp loạn óc đến nơi, em đừngnêu cái chuyện quá hão huyền ấy ra nữa.”
Lục Lục: “Rất có thể trong đó chứa đựng một bímật quan trọng.”
Chu Xung: “Anh không tin.”
Lục Lục: “Nếu nghĩ thật kỹ các sự việc xảy ra gầnđây, ta có thể nhận ra mối liên hệ nào đó. Vài ba lần máy tính củachúng ta xuất hiện tấm ảnh cưới ma; Khúc Thiêm Trúc đã mất tích rồilại trở về, khi nghe nói đến tấm ảnh cưới mà thì cô ta hóa điên;hiện nay thì Hồ Tiểu Quân và bạn trai mất tích, giống hệt Khúc ThiêmTrúc…”
Chu Xung: “Em còn giữ mảnh giấy đó chứ?”
Lục Lục: “Vẫn để ở nhà. Chúng ta sẽ tìm một ngườithành thạo giãi mã hộ xem sao.”
Chu Xung: “Phải, ta nên làm như thế.”
Thực ra Lục Lục chỉ có ý nghĩ cầu may. Thế rồi cảcô lẫn Chu Xung đều không ngờ mảnh giấy đó lại có thể cho họ mộtthông tin bí hiểm, thông tin ấy khiến họ càng kinh hãi và rối trí…
Chương 26 : DIỄN VIÊN

A A A B

Về đến nhà, Lục Lục bật đèn, đập vào mắt cô trước tiên làcái bể cá vàng. Cô thay dép lê rồi vào đi-văng ngồi, nghiêng đầu nhìn con cá.Nó là một thành viên của nhà này, Lục Lục đi vắng mấy hôm, cô cũng nên chào hỏinó. Nó vẫn lặng lẽ bơi đi bơi lại, hình như nó hơi gầy đi, hai con mắt đã lồi lạicòn lồi ra hơn. Trước khi hai người về, khi mà nhà tối om, thì nó đang làm gì?
Cô thốt lên: “Hiểu ra rồi!”
Chu Xung sắp vào tắm, đứng ở cửa toilet anh ngoái lại hỏi:“Gì cơ?”
Lục Lục ngoảnh ra đáp: “Con cá vàng này là Tiểu Quân tặnganh.”
Chu Xung hơi do dự, rồi cũng công nhận: “Đúng!”
Lục Lục: “Anh nuôi nó, để có cảm giác cô ấy luôn ở bên anh…”
Chu Xung: “Cũng không hẳn là thế, nó chỉ là một kỷ niệm.”Nói rồi anh bước vào đóng cửa, tiếng nước xối xả vọng ra.
Lục Lục tiếp tục quan sát con cá vàng…rồi cô bỗng cảm nhậncó điều gì đó không ổn, cô cảm thấy rất khó chịu.
Có chuyện gì nhỉ? Cô nghĩ đến một giấc mơ. Cô mơ thấy mìnhđi một nơi rất xa, rồi trở về nhà. Cha mẹ cô rất vui mừng nhưng cô vẫn rất bănkhoăn, vì cứ cảm thấy mẹ mình lại không phải là mẹ mình nữa. Trông thì rất giốngbà nhưng từng cử chỉ hay nét cười lại là của người khác hẳn; lẽ nào trong ngườibà lại ẩn chứa một con người khác? Cô ngờ cha cô đã phản bội mẹ cô, nhưng mẹcô đâu? Cô rất tức giận, kêu ầm lên. Cha cô bỗng khóc nức nở nói: mẹ con đã chếtrồi, cha sợ con buồn nên đã tìm một phụ nữ rất giống mẹ con về, để lừa con… Thấycha khóc lóc khổ sở, cô rất đau xót. Người phụ nữ kia thì cứ đứng đó và im lặng.Đúng là hình như con cá vàng này không phải con cá hôm nọ, tuy nó cũng to bằngcái ngón tay cái, thân nó cũng trăng trắng, nửa bên mặt cũng màu đỏ ôm lấy conmắt lồi…Lục Lục có cảm giác nó đã bị đánh tráo.
Chu Xung trở ra, Lục Lục nói: “Nó…có phải là con cá trướcđây không?”
Chu Xung ngạc nhiên, rồi anh ngồi xuống bên cạnhchoàng tay lên vai cô: “Mắt em hơi tinh đấy!”
Lục Lục ngoảnh sang: “Có phải nó hay không?”
Chu Xung buồn rầu nói: “Con kia chết rồi.”
Lục Lục: “Con này ở đâu ...
<<1 ... 1415161718 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 8
•Tổng: 241 / 355 / 78677