Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

ta vẫn còn đó, chỗ ngồi bêncạnh vẫn bỏ trống. Người đàn ông to béo ngồi cạnh Lục Lục có vẻrỗi rãi, tìm cách bắt chuyện với cô: “Cô đi đâu?”
Lục Lục không muốn nói chuyện, sợ Khúc Thiêm Trúcnhận ra giọng cô, cô nhanh trí chỉ tay vào mồm mình, lắc đầu tỏ ýxin lỗi. Anh ta ngớ ra, không hiểu ý Lục Lục là họng đang đau hay làbị câm, anh ta gật đầu, “vâng” một tiếng rồi ngoảnh nhìn ra cửa sổ.
Lúc này tàu đã ra khỏi thành phố, ngoài kia ruộngđồng bát ngát đang vụ thu hoạch, đất đai trơ khấc như những mảng đầutrọc của phạm nhân. Lục Lục nhớ lại cú phôn vừa nãy, cô thấy ấmlòng. Cô vốn nghĩ Chu Xung ít quan tâm đến mình, nhưng lúc này đây, côthấy mình đã nghĩ sai về anh. Vào những lúc hệ trọng, Chu Xung chínhlà người lo cho cô nhất. Cô thấy nhớ anh da diết, cảm giác nhớ nhungnày rất tuyệt nhưng lại khiến cô có một linh cảm chẳng lành: hay là,sau chuyến đi này mình sẽ không thể trở về nữa?
Lục Lục lại nhìn Khúc Thiêm Trúc. Cô ta vẫn ngồiđó.
Chuyến tàu này quá ì ạch. Cứ như chỉ dừng tại chỗvà không ngớt rung lắc “lọc xọc… lọc xọc…”. Nó dừng lại ở mọi gaxép, thả một số hành khách xuống ga, đón một số khác lên tàu, rồilại tiếp tục chạy. Nó như một cơ thể già nua không thể vận độngmạnh, thỉnh thoảng phải dừng lại để hít thở.
Lúc gần tối, trong toa tàu thoáng đưa mùi nước trà,mỳ ăn liền, dưa chuột, rau cần xào… Khúc Thiêm Trúc không ăn tối, cũngkhông đi vệ sinh. Lục Lục cũng vậy, không di chuyển, thỉnh thoảng côngẩng đầu nhìn mái tóc Khúc Thiêm Trúc để biết rằng cô ta vẫn cònđó.
Toa tàu chẳng khác gì một cái nôi khổng lồ, lúctrời tối hẳn, anh béo ngồi bên cô nhắm mắt ngủ khì đầu tiên, ngáynhư sấm, hình như trong mũi anh ta lắp một bộ tăng âm cực đại. Tiếpđó, rất nhiều người lần lượt gục xuống ngủ, chỉ còn lại một sốhành khách vẫn nói chuyện oang oang bằng tiếng địa phương.
Khúc Thiêm Trúc không ngủ, Lục Lục cũng cố mở tomắt chống lại cơn buồn ngủ. Cô phải ở tư thế luôn sẵn sàng, rất cóthể Khúc Thiêm Trúc bất ngờ đứng dậy rồi xuống một ga nào đó. Đèntrong toa tàu luôn bật sáng, chiếu rõ từng khuôn mặt bợt bạt đang ngủvới các tư thế khác nhau, có người hé mắt, có người há mồm rõ to,có người rụt đầu xuống dưới cổ áo, có người gục mặt xuống bàn…
Thời gian chầm chậm trôi đi, hầu hết mọi người đềungủ, chỉ còn hai người là Khúc Thiêm Trúc và Lục Lục vẫn thức, cảhai đều nhìn vào gáy người ngồi phía trên. Không, có lẽ còn ba ngườikhông ngủ. Đó là “người vô hình” đang ngồi cạnh Khúc Thiêm Trúc!
Con tàu đã chạy vào vùng núi, rồi chui qua cácđường ngầm. Hơn 2 giờ sáng thì tàu dừng ở một ga xép. Lục Lục nhìnra ngoài, cô nhìn thấy trên sân ga mờ tối treo hai chữ “Tương Phàm”,thì ra đã đến địa phận Hồ Bắc.
Khách xuống tàu thì nhiều, khách lên thì ít, ghế trêntoa trống trải hơn. Con tàu tiếp tục chuyển bánh để đi về miền xaxôi. Đêm về khuya tối đen như mực. Chợt Khúc Thiêm Trúc mở miệng, mấpmáy môi. Lục Lục thấy căng thẳng; hình như cô ta nói gì đó với“người vô hình ngồi sát cửa sổ”, sau đó đứng lên đi thẳng. Cô ta địnhxuống tàu hay sao? Lục Lục vội bám theo.
Cuối toa tàu có hai gian vệ sinh, Khúc Thiêm Trúckhông vào, mà bước sang toa liền kề. Lục Lục vội đuổi theo. Cô chạyqua chỗ nối toa và sang toa kia, thấy hành khách ngồi ngổn ngang, đangngủ, ngáy ầm ầm. Không thấy Khúc Thiêm Trúc đâu nữa! Đi hết toa nàythì đến toa nhà bếp, hay là Khúc Thiêm Trúc đi ăn? Nhưng lúc này toanhà bếp đã đóng cửa từ lâu. Vả lại, cô ta không thể đi qua toa nhàbếp nhanh đến thế.
Lục Lục từ từ bước về phía trước, quan sát cáckhuôn mặt đang ngủ say dưới ánh đèn, tất cả đều xa lạ. Cô cúi xuốngnhìn, thấy một số người nằm co ro dưới gầm ghế, lấy giấy báo đắplên người; gầm ghế hơi tối nên không thể nhìn rõ. Lục Lục cố tìmhồi lâu, không thấy bóng cái áo Jacket màu tím của Khúc Thiêm Trúc.Cô đứng thẳng lên, băn khoăn. Bỗng cửa nhà vệ sinh mở “kẹt…”, KhúcThiêm Trúc bước ra! Lục Lục vội ngồi lên một ghế bỏ trống, lén nhìnKhúc Thiêm Trúc. Cô ta đi trở lại chỗ ngồi. Thật khó hiểu, tại sao côgái rồ dại này phải sang toa khác để đi vệ sinh?
Lục Lục theo sau Khúc Thiêm Trúc trở về toa củamình. Khúc Thiêm Trúc ngồi ngay ngắn ở chỗ cũ. Lục Lục cúi gằmbước qua bên cô ta, rồi cũng ngồi xuống chỗ mình. Liệu cô ta sẽ xuốngga nào? Càng đi xa Bắc Kinh, Lục Lục càng cảm thấy bất an.
Không biết chuyến tầu đã dừng lại ở bao nhiêu ga dọcđường, lúc này trời đã tờ mờ sáng, Khúc Thiêm Trúc vẫn ngồi đóbất động. Lại đến một ga nhỏ nữa, Lục Lục nhìn ra ngoài, thấy bachữ “Trương Gia Giới” dưới ánh dương buổi sớm. Tức là đã đến Hồ Nam!Khách trên tàu càng thưa hơn, có rất nhiều chỗ trống, Lục Lục khônggượng nổi nữa, cô phải chợp mắt một lúc, nhưng lại sợ khi tỉnh lạithì rất có thể Khúc Thiêm Trúc đã biến mất. Vậy sẽ thế nào? Nghĩđi nghĩ lại, cô đành nhờ anh béo ngồi bên cạnh vậy. Anh ta ngủ sớmdậy sớm, đã đi đánh răng súc miệng, đây là cơ hội tốt, Lục Lục đisang gian rửa mặt, chờ anh ta xong việc rồi, bèn nói: “Anh ơi…”
Anh béo ngạc nhiên: “Cô nói được à?”
Lục Lục: “Tôi muốn nhờ anh một việc: cô gái ngồi ởghế số 7 là em gái tôi, thần kinh nó hơi thất thường, lát nữa tôichợp mắt một lúc, nhờ anh để ý nó hộ tôi, nếu nó xuống tàu thìanh gọi tôi ngay, được không ạ?”
“Được, cô cứ ngủ đi.”
“Cảm ơn anh.”
Cả hai trở về chỗ ngồi. Anh béo cố ý bước quá lênmấy bước nhìn Khúc Thiêm Trúc, rồi gật đầu với Lục Lục. Sau đó anhta chỉ vào chỗ sát cửa sổ, ý bảo Lục Lục cứ ngồi đó mà ngủ. LụcLục cười cảm ơn, rồi ngồi nhích vào trong, gục đầu xuống bàn, nhắmmắt, đầu cô toàn là hình ảnh về mái tóc của Khúc Thiêm Trúc.
Cô ngủ một mạch, lúc tỉnh dậy thì đã quá trưa. Cótiếng ngáy ầm ầm vang bên tai, cô ngoảnh sang nhìn thì thấy anh béođang ngả người trên ba chỗ trống bên cạnh, đầu ngả trên lưng ghế,miệng há rõ to, anh ta đang ngủ say. Gay rồi, cô vội nhìn lên phíatrước. May quá, mái tóc Khúc Thiêm Trúc vẫn còn ở kia.
Lục Lục khẽ đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.Cô không mang theo bàn chải đánh răng, cảm thấy mồn đắng ngắt, cô súcmiệng thật kỹ. Đầu óc dần tỉnh táo trở lại. Lúc này bụng cô réosôi. Đói. Nhân viên trên tàu chỉ dẫn cô đến toa nhà bếp cách đây mộttoa. Cô vào đó ăn ngấu nghiến hai suất cơm.
Con tàu đi xuyên qua vùng rừng núi lạnh lẽo, ngoàicửa sổ mờ mờ sương đục. Một số hành khách tay xách nách mang hànhlý bước về phía cửa to axe. Sắp đến một ga nào đó. Lục Lục vộitrở về chỗ ngồi, theo dõi Khúc Thiêm Trúc, cô ta vẫn bất động.
Lục Lục nhìn ra ngoài, tàu đã chạy đến Ngọc Bình,tiến vào địa phận Quý Châu. Nó dừng lại chốc lát rồi tiếp tục lănbánh. Tàu mỗi lúc một vắng, càng đi vào vùng hẻo lánh, người càngthưa thớt, cảm giác thê lương thực khó tả.
Ở đây chỉ toàn rừng núi cây cối rậm rạp um tùm,chắn hết tầm nhìn từ mọi hướng; sương mù càng lúc càng dày dặc,hình như vùng này biến thành một thế giới cực kỳ bí hiểm khólường.
Lẽ nào Khúc Thiêm Trúc định đi Quý Dương? Lục Lục hyvọng sẽ như thế, vì đó là thành phố trung tâm, có sân bay; nếu cóviệc khẩn, Chu Xung có thể lập tức bay đến. Cô rất lo Khúc Thiêm Trúcsẽ xuống một ga xép vô danh nào đó…
Giọng phát thanh viên vang lên: “Hành khách chú ý, 19giờ 14 phút sẽ đến ga Đồng Hoảng, vị nào sắp xuống ga nên chuẩn bịxách hành lý. Chuyến tàu sẽ dừng ở ga Đồng Hoảng hai phút.”
Hình như cái tên “Đồng Hoảng” đã đụng đến một sợidây thần kinh nào đó của Khúc Thiêm Trúc, cô ta bỗng cựa quậy đầy vẻbất an.
Chương 23 : KHÁCH SẠN HỒNG PHÒNG

A A A B

Giọng người phát thanh viên vừa dứt, Khúc Thiêm Trúc lập tứctrở nên lo lắng. Cô ta đứng lên rồi bước đến cửa sổ bên trái nhìn ra ngoài, rồilại ngoảnh sang cửa sổ bên phải nhìn ngó. Có vẻ như định xuống tàu. Rất cóthể lần trước cô ta và Triệu Tĩnh đã xuống ga nhỏ này! Tim Lục Lục đập thìnhthịch.
Ngoài kia vẫn là rừng rậm nối tiếp. Tàu chạy them vài phút nữathì vào ga Đồng Hoảng. Khúc Thiêm Trúc đứng dậy bước nhanh ra cửa toa xe.Hình như cô ta đang nóng lòng gặp một ai đó. Lục Lục cũng đứng dậy bước theo.
Xuống tàu. Lục Lục nhìn bốn phía, nhà ga này rất xập xệ, thềmnhà gồ ghề nhấp nhô, các bậc thềm lở lói như những hàm răng sứt mẻ. Chỉ có mộtnữ nhân viên nhà ga, trạc 30 tuổi, hơi béo, mặc bộ đồng phục bó chặt lấy người,tay cầm cờ đỏ, rất tận tụy đứng đó làm việc. Chỉ có vài hành khách xuống tàu.
Lục Lục rất xa lạ đối với vùng này, còn Khúc Thiêm Trúc thìtựa như “hướng dẫn viên”, Lục Lục chỉ còn cách theo sát cô ta, ra khỏi ga, phíatrước là một khoảng sân rộng. Có lẽ đây là một huyện lỵ. Sương mù khá dày khôngthể nhìn xa, chỉ thấy gần cửa nhà ga có một sạp hàng treo biển nguệch ngoạc: Mỳđậu hoa Tuân Nghĩa, Phở thịt ngan Hoa Khê, Cá nấu dấm Khải Lý…Mùi các món ănnóng hổi bay xộc vào mũi Lục Lục, cùng các âm thanh lao xao giọng địa phương màcô không hiểu. Cô bỗng có phần xúc động thậm chí thấy hơi thích chuyến đi mạohiểm này. Khúc Thiêm Trúc đi một quãng…rồi dừng lại nhìn quanh, hình như cô tathấy băn khoăn. Một người lái xe tắc-xi tự do bước đến, chắc là hỏi cô ta địnhđi đâu. Lục Lục không nghe thấy Khúc Thiêm Trúc nói gì, cô bèn bước lên gần chỗhọ hơn một chút. Tiếng ồn trong nhà ga quá lớn, cô không thể nghe được họ nóigì nhưng lại không dám tiến gần hơn nữa. Biết đâu Khúc Thiêm Trúc bất ngờ ngoảnhlại và nhìn thấy cô.
Anh lái xe trao đổi gì đó với Khúc Thiêm Trúc, cuối cùng anhta lắc đầu, quay về xe của mình. Chỉ còn lại Khúc Thiêm Trúc tiếp tục nhìnquanh bốn phía. Lục Lục đi vòng sang phía anh lái xe, vừa quan sát Khúc ThiêmTrúc vừa hỏi anh ta: “Anh ơi, cô gái ấy vừa nói những gì với anh?”
Anh ta cảnh giác nhìn Lục Lục, nói bằng giọng địa phương: “Hỏilàm gì?” Lục Lục bịa luôn: “Lúc nãy tôi quen cô ta trên tàu, tôi e cô ta là kẻlừa đảo.”
Anh lái xe nói: “Tôi hỏi cô ta đi đâu, cô ta nói muốn đếnkhách sạn Hồng Phòng. Vùng này chỉ có hai khách sạn, nhưng không cókhách sạn Hồng Phòng. Con bé này không bình thường thì phải… Cô định vàokhách sạn không, tôi sẽ chở cô đến?”
“Không! Cảm ơn anh, tôi sẽ về nhà họ hàng”. Nói rồi Lục Lụcbước đi. Cô lẩn vào một đông người, đứng đó tiếp tục giám sát Khúc Thiêm Trúc.
“Khách sạn Hồng Phòng” là một đầu mối quan trọng.
Trời dần tối, các cửa hàng nhỏ đã lên đèn, ánh đèn chẳngkhác gì ma trơi trong màn sương mù mờ ảo. Khúc Thiêm Trúc đứng ở bãi rộng, haichân lần lượt đưa lên đưa xuống, làm động tác “dậm chân tại chỗ”, hình như đầucô ta đang đội một vật vô hình nặng trĩu, đến mực không nhấc chân lên nổi. Anhlái tắc-xi ngồi trong xe quan sát, một số người đi qua bên Khúc Thiêm Trúc tòmò nhìn cô ta, trong đó có vài người mặc trang phục rất sặc sỡ, chẳng biết họlà dân tộc nào.
Lục Lục rất lo lắng. Hình như Khúc Thiêm Trúc đi đến đây làhết đường, chưa biết tiếp theo sẽ làm gì? Đêm nay Lục Lục không thể không ngủ,cô cứ phải đứng đây kèm cô ta hay sao? Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định chơibài ngửa, cô bước thẳng đến chỗ cô ta. Bước đến gần, Lục Lục thấy rằng KhúcThiêm Trúc không nhận ra mình.
“Thiêm Trúc!” Cô gọi to.
Cô ta vẫn dậm chân tại chỗ, chỉ thoáng nhìn Lục Lục rồilại đưa mắt nhìn xung quanh.
“Cô định đi đâu?”
“Khách sạn Hồng Phòng.”
“Nó ở nơi nào?”
“Khách sạn Hồng Phòng.”
Hồng Phòng, khách sạn Hồng Phòng…Lục Lục nghĩ ngợi rồi tiếptục hỏi: “Sao cô muốn tìm khách sạn Hồng Phòng?”
“Triệu Tĩnh ở đó.”
Cô ta nói Triệu Tĩnh đang ở đó!
Đang đứng trên miền đất lạ, trời thì sắp tối, sương mù dày đặcnhư oan hồn không tan, thỉnh thoảng có một hai người không nhìn rõ mặt, trangphục kỳ quái đi qua…câu nói của Khúc Thiêm Trúc khiến Lục Lục thấy rờn rợn. Côgượng cười, hỏi: “Anh ấy ở đó làm gì?”
Khúc Thiêm Trúc không đáp, tiếp tục nhìn bốn phía.
Lục Lục bỗng nói: “Được! Tôi dẫn cô đi, được chứ?”
Đôi mắt Khúc Thiêm Trúc ánh lên niềm vui, nói: “Cô là người ởđây à?”
“Tôi sẽ dẫn cô đi tìm.” Nói rồi Lục Lục thử cầm tay KhúcThiêm Trúc, cô ta không từ chối, rồi đi theo Lục Lục. Tay cô ta giá buốt.
“Khách sạn đó tên là gì?”
“Khách sạn Hồng Phòng, khách sạn phòng đỏ.”
Lục Lục vừa đi dọc con phố vừa nhìn xung quanh: “Cô chắc chắnnó ở đây chứ?”
“Đúng. Lần trước bọn tôi xuống tàu ở đây mà!”
“Sao hai người lại đến vùng này?”
Khúc Thiêm Trúc im lăng, Lục Lục nhìn cô ta. Cô ta tiếp tục:“Phòng đỏ, phòng xanh, phòng hoa xanh đỏ…” đúng là lời của người điên.
Lục Lục lại hỏi: “Cô biết đây là nơi nào không?”
“Đồng Hoảng.”
“Đây thuộc tỉnh nào?”
Khúc Thiêm Trúc lại im lặng. Xem ra cô ta chỉ nhớ mỗi cái địadanh Đồng Hoảng.
Mấy hôm trước sau khi nghe hai chữ cưới ma, cô ta bỗng hóađiên. Một nơi hẻo lánh, lạc hậu, mây mù bao phủ, tiếng địa phương nghe lạ hoắcnhư thế này…Đúng là rất hợp để tổ chức đám cưới ma!
Lục Lục bất thình lình hỏi: “Cô có sợ đám cưới ma không?”
Khúc Thiêm Trúc hơi ngạc nhiên, rồi ánh mặt lộ rõ nét vui vẻ.Lục Lục ngỡ cô ta sẽ hô “Một Hai Một!”
Nhưng cô ta lại nói: “Không! Chính tôi và anh ấy đến để làmđám cưới ma!”
Lục Lục cố kiềm nén nỗi sợ, hỏi: “Ai…ai chết?”
Khúc Thiêm Trúc nhìn vào mắt Lục Lục, nghĩ ngợi rồi hỏi: “Nếutôi nói với cô tôi đã chết, cô có tin không?”
Lục Lục rùng mình, vội tránh ánh mắt của cô ta. Không thể nhậnra bất cứ thông tin gì có logic rõ rang trong lời nói của một người điên;nhưng cô lờ mờ cảm thấy dường như Triệu Tĩnh mất tích và Khúc Thiêm Trúc phátđiên có liên quan đến tấm ảnh cưới ma! Khu vực Đồng Hoảng này không rộng, nhưngLục Lục dẫn Khúc Thiêm Trúc đi hết mọi ngõ phố cũng mất hơn một giờ. Cô nhìnthấy ba khách sạn, vài công ty du lịch, nhưng không thấy khách sạn Hồng Phònghoặc một khách sạn nào đó sơn màu đỏ. Cô thấy ngán ngẩm. Có lẽ kếtquả chuyến đi này chỉ có thể là mệt mỏi và sợ hãi chứ không thu lượm được gìkhác.
Trời đã tối mịt, đường phố vắng ngắt, hết sức lạnh lẽo. LụcLục định đưa Khúc Thiêm Trúc vào một khách sạn nghỉ ngơi, tiện thể sạc pin chodi động rồi gọi cho Chu Xung rằng cô vẫn bình an, sau đó báo tin cho gia đìnhKhúc Thiêm Trúc. Chứ hai cô gái vẫn không thể cứ vật vờ ngoài đường như thếnày suốt đêm được. Vừa rồi cô nhìn thấy một nhà nghỉ của cơ quan nhà nước, khákhang trang, cô bèn dẫn Khúc Thiêm Trúc cùng vào.
Nào ngờ, khi bước đến nhà nghỉ, Khúc Thiêm Trúc nhìn thấy tấmbiển treo ở cổng bèn quay ra, hỏi Lục Lục: “Cô định làm gì?” Lục Lục đáp:“Muộn quá rồi, chúng ta tạm vào đây nghĩ qua đêm, mai tôi lại đưa cô đi tìm.”
Khúc Thiêm Trúc lắc đầu: “Không vào.”
Lục Lục đánh nói: “Ta chưa tìm thấy khách sạn mà cô nói, giờlàm thế nào?”
Khúc Thiêm Trúc cứ như không nghe thấy gì, ánh mắt bỗng dạiđờ, nhìn xa xăm. Ở góc tối ven đường, nơi có ánh đèn đường không chiếu tới có mộtcái thùng rác. Khúc Thiêm Trúc từ từ bước đến ngồi xuống, tựa lưng vào thùngrác ấy. Lục Lục bí quá không biết làm gì. Ở nơi này, Khúc Thiêm Trúc là ngườithân duy nhât của cô, cô không thể bỏ mặc cô ta giữa đường giữa chợ. Cô bèn bướclại ngồi xổm trước mặt Khúc Thiêm Trúc, nhìn kỹ khuôn mặt cô ta. Có một vệt nhọbẩn trên mặt trông thật đáng thương. Cô khẽ nói: “Này, sao Thiêm Trú...
<<1 ... 1213141516 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 8
•Tổng: 29 / 266 / 78979