àn bộ họ hàng bạn hữu đi tìm nó. Chiều qua bà xã tôi đãtìm thấy nó ở gần khách sạn Tây Sơn. Nhưng hiện nay con bé đã hóarồ hóa dại, không nghe không hiểu ai nói gì nữa rồi. Mẹ nó gọi tôiđến, phải vất vả lắm mới đưa được nó về nhà, nhưng nửa đêm hôm quanói lại chạy mất rồi…”
Lục Lục thở phào. Lần này Khúc Thiêm Trúc đi từnhà cô ta, Lục Lục sẽ vợi hẳn phần trách nhiệm. Cô cũng biết mìnhnghĩ thế này thật là ích kỷ.
“Chú và cô đừng lo lắng quá, chắc chắn sẽ lại tìmthấy Thiêm Trúc thôi! Cháu đang rỗi, cháu cũng sẽ đi tìm giúp.”
“Chú rất cảm ơn cháu.”
“Nếu Thiêm Trúc về nhà thì phiền chú gọi điện chocháu biết tin.”
“Được, được.”
Điện thoại xong, Lục Lục ra khỏi nhà. Cô muốn tìmthấy Khúc Thiêm Trúc, không chỉ vì cô ta mà còn vì chính mình nữa.Ra khỏi khu chung cư, Lục Lục thấy đường phố xe cộ đông nghẹt, xe nàocũng phóng với tốc độ rất nhanh, cứ như họ đang đuổi bắt hoặc đangtrốn tránh thứ gì đó. Lục Lục ngẩn người. Thành phố rộng lớn đôngđúc thế này, biết đi đâu để tìm Khúc Thiêm Trúc? Tìm một người bìnhthường còn dễ, vì ta có thể đoán họ đang định làm gì, có thể điđâu, chứ tìm một người tâm thần thì hành động của họ chẳng có quyluật nào hết, rất có thể người ấy đang đứng loanh quanh ở hiệu bánthuốc tránh thai hoặc đang ngồi bên đống phân xanh ở ngoại thành, hoặctrèo lên nóc nhà Viện kiểm sát hay đang đứng ở dưới cống ngầm cũngnên…
Lục Lục cứ thế lững thững đi không mục đích, rồi côđi đến gần khách sạn Tây Sơn lúc nào không biết. Có lẽ vì lúc nãyông chú dượng của Thiêm Trúc nói chiều qua bà mẹ đã tìm thấy cô taở đó.
Con phố nhỏ vắng tanh, không thấy bóng ai. Hay là côta đến câu lạc bộ thể hình Mu Us Desert?
Đi vòng qua khách sạn Tây Sơn, Lục Lục nhìn thấy ngaycâu lạc bộ này. Đó là một ngôi nhà độc lập hai tầng, treo tấm biểnrộng nền vàng chữ đen. Một anh bảo vệ đứng cửa, trông khá giốngHoàng Bột.
Cô bước đến cánh cửa quay, một cô gái bước ra hỏi:“Chị muốn tập thể hình à?”
“Không, tôi chỉ đến xem sao…”
“Tôi giới thiệu với chị nhé!”
“Khỏi cần. Cứ để tôi tự nhiên.”
“Tôi sẽ dẫn chị lên gác.”
“Cô cứ làm việc đi, tôi chỉ muốn tìm một ngườiquen.”
“Vâng, tùy chị.”
Bứt khỏi cô gái nhiệt tình, Lục Lục nhìn khắp đạisảnh. Không thấy bóng Khúc Thiêm Trúc đâu. Cô đi cầu thang xoáy bướclên tầng hai.
Nhìn thấy hơn chục khách hàng đa số là phụ nữ trungniên, phần lớn bụng phệ nặng nề đang làm các động tác do một namhuấn luyện viên hướng dẫn. Chỉ có một cô gái trẻ đang chạy trên máytập chạy, mặt mũi vã mồ hôi. Không thấy bóng dáng Khúc Thiêm Trúc.
Trước khi trở xuống, Lục Lục nhìn anh chàng huấnluyện viên: nước da màu đồng hun, cơ bắp cuồn cuộn, nổi cục trông rấtquái. Cô không dám tưởng tượng nếu Chu Xung biến thành như thế, liệucô có dám nghiến răng duy trì tình yêu đến cùng hay không. Chắc cô sẽ chếtnghẹn mất thôi!
Ra khỏi câu lạc bộ, cô lại nhìn thấy anh bảo vệ lúcnãy, đúng là quá giống Hoàng Bột. Cô ngờ ngợ, hay chính anh ta làHoàng Bột, đang muốn “trải nghiệm” thực tế cuộc sống? Lục Lục bènbước lại gần, hỏi: “Anh ơi, huấn luyện viên Triệu Tĩnh đâu?”
Anh ta liếc nhìn Lục Lục, rồi nói: “Anh ấy không cóở đây.”
“Không có?”
“Không rõ anh ấy đi đâu.”
“Lâu nay không về à?”
“Tôi đoán rằng sẽ không trở về nữa.”
“Cảm ơn anh.”
Triệu Tĩnh vẫn mất hút, không rõ sống chết ra sao.
Lục Lục bỗng nghĩ đến một khả năng: có lẽ nếu tìmđược Khúc Thiêm Trúc “dở người”, bám theo cô ta, thì có thể tìm thấyTriệu Tĩnh đang mất tích. Tại sao lại có suy nghĩ ấy, chính Lục Lụccũng không rõ. Có lẽ Khúc Thiêm Trúc đã giết Triệu Tĩnh, rồi khéoléo giấu xác ở đâu đó không ai có thể tìm ra; hiện giờ cô ta hóađiên nhưng đầu óc vẫn vô thức nhớ được nơi ấy… nửa đêm, sẽ như ngườimộng du đi đến nơi… bưng cái xác đó ra, dựng cho ngồi lên để “tròchuyện”. Khúc Thiêm Trúc sẽ ngồi đối diện với Triệu Tĩnh, nói hếtchuyện mới rồi đến chuyện cũ, cuối cùng lại vác cái xác ấy giấukín, sau đó bước đi…
Lục Lục vừa nghĩ ngợi lung tung vừa cất bước. Bênđường có một quán cà phê trông quen quen. Cô nhớ ra rồi: khi cô đanggiận dỗi Chu Xung, cô và Hồ Tiểu Quân đã vào quán này ngồi tâm sự.À, đã lâu không thấy Tiểu Quân nhắn gì cho cô qua máy tính, Tiểu Quânđang làm gì nhỉ? Cô lấy di động ra gọi cho Tiểu Quân, định bảo nếuTiểu Quân rỗi rãi thì mới ra quán cà phê tâm sự về những chuyệnchẳng đâu vào đâu xảy ra gần đây. Nhưng vẫn là giọng nói đều đều“thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, quý khách vuilòng gọi lại sau” vang lên. Lục Lục bỗng nhớ ra hai hôm trước cô đãgọi cho Tiểu Quân mà cũng không liên lạc được. Cô sốt ruột gọi thêmvài lần, kết quả vẫn thế. Cô bạn này đi đâu nhỉ?
Chương 21: BÁM THEO
A A A B
Lục Lục xem giờ, 14 giờ 4 phút. Cô cất di động, tiếptục cất bước, vừa đi vừa nhìn xung quanh. Phía trước là ga tàu hỏa.Khúc Thiêm Trúc không thể đến đây, và dù có đến thì cũng khó màtìm thấy cô ta. Hành khách quá đông.
Có phải là vận mệnh hoặc đôi mắt ấy thu xếp khônghay do ma xui quỷ khiến Lục Lục đi vào sân ga. Đủ các thứ tiếng địaphương ồn ào rót vào tai cô. Có cả những người lấm lét chạy đếnnói khẽ, gạ gẫm “Cô cần vé không? Vé giường nằm đi Thẩm Dương…”
Lục Lục tránh sang bên, ra đứng trước ô cửa bán vé.Cô bỗng dừng lại. Có một cô gái đứng trước ô cửa bán vé, cũng khônghành lý như Lục Lục, đang ngẩn nhìn. Chính là Khúc Thiêm Trúc! Tim côđập dồn dập như hóa điên. Cô định lập tức gọi điện cho ông chú dượngKhúc Thiêm Trúc, nhưng lại thôi. Cô nên bám theo xem cô ta sẽ đi đâu.Khúc Thiêm Trúc giờ đây là một bệnh nhân tâm thần nhưng cũng ẩn chứanhững bí mật lớn.
Cô cẩn thận đi vòng ra phía sau Khúc Thiêm Trúc, đứngcách cô ta chừng 30 mét. Khúc Thiêm Trúc vẫn đứng đó, thỉnh thoảngngơ ngác nhìn sang hai bên, hình như đang muốn tìm ai. Cô ta vẫn mặc áoJacket tím, váy bò ngắn, bít tất liền quần, chân đi ủng da đen, mặtvẫn trang điểm nhẹ, hệt như cách đây mấy ngày đến nhà Lục Lục.
Một người nam giới cao gầy, mặc Jacket màu tím bướcđến gần cô ta, rón rén bắt chuyện làm quen. Khúc Thiêm Trúc ngoảnhsang nhìn, không biết cô ta nói những gì, khiến anh chàng sửng sốtrồi từ từ bước giật lùi, sau đó bỏ đi, đi rất xa rồi dừng bước,quay lại nhìn Khúc Thiêm Trúc, rồi lại nhìn khắp xung quanh. Cuốicùng anh ta bật cười rồi biến mất vào đám đông.
Lục Lục không thể biết họ nói gì, cô tiếp tục theodõi Khúc Thiêm Trúc. Cô ta đã bước vào phòng bán vé! Mua vé hay sao?Định đi đâu? Trong người cô ta có tiền không? Lục Lục rảo bước, cũngvào theo.
Khu vực bán vé không đông người, khi Lục Lục bướcvào thì Khúc Thiêm Trúc đã rời cửa sổ bán vé rồi đi ra. Lục Lụckhông kịp tránh mặt, vội đứng vào cuối hàng người đang xếp hàng muavé. Khúc Thiêm Trúc chầm chậm bước về phía cô.
Lục Lục căng thẳng cực độ, gắng nghĩ thật nhanh nếubị cô ta nhận ra thì mình nên ứng phó ra sao.
Khúc Thiêm Trúc bước lại càng gần hơn.
Lục Lục dù căng thẳng nhưng vẫn ngoảnh lại nhìnthẳng vào mặt Khúc Thiêm Trúc. Khuôn mặt cô ta rất sạch sẽ sáng sủa,chỉ đôi mắt là có vẻ mệt mỏi. Ánh mắt Khúc Thiêm Trúc chỉ lướt quaLục Lục rồi nhìn ra xa. Cô ta không nhận ra cô. Nhưng rồi hình như đượctrí nhớ gợi mở điều gì đó, Khúc Thiêm Trúc lại ngoảnh lại nhìnhLục Lục. Lục Lục đang định cười và bắt chuyện thì ánh mắt KhúcThiêm Trúc lại chỉ thoáng lướt qua, cuối cùng cô ta chầm chậm bước rakhỏi phòng bán vé.
Tức là cô ta vẫn không nhận ra Lục Lục. Lục Lụccũng ra theo và tiếp tục bám đuôi. Lúc này là 14 giờ 19 phút.
Khúc Thiêm Trúc đi loanh quanh ở sân một hồi rồi trởvào phòng chờ, đứng trước màn hình rộng ở chính giữa chăm chú đọccác dòng thông báo. Một lúc sau cô ta đi thang máy lên tầng hai, bươcvào phòng chờ số 4, đi theo lối sát bên cạnh rồi bước đến cửa soátvé. Lục Lục nhìn bảng điện tử treo trên cửa: chuyến tàu 1655, Thủ đô– Quý Dương. Khách chờ ở đây. 15 giờ khởi hành, ngừng soát vé trướcnăm phút.
Đầu Lục Lục như muốn nổ tung!
Chính Khúc Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh đi chuyến tàunày sau đó cả hai mất tích! Có phải cô ta định đi tìm Triệu Tĩnhkhông?
Cô bỗng cảm nhận mình sắp khám phá ra một bí mậtto lớn! Điều này khiến cô thở gấp.
Lúc này là 14 giờ 33 phút, chưa soát vé. Khúc ThiêmTrúc đứng ngay ngắn trước lan can chờ mở cửa để vào.
Nên làm gì đây? Lục Lục lấy di động ra gọi cho ChuXung. Anh đã bật máy, cô nghe thấy tiếng đàn ghi-ta còn vụng về, chắcChu Xung đang dạy đàn cho cậu bé nào đó.
“Chu Xung, em đã tìm thấy Khúc Thiêm Trúc. Cô ấy đangở ga tàu hỏa, hình như đang định đi đâu đó…”
“Em báo ngay cho gia đình người ta, chứ gọi anh làmgì?”
“Cô ấy đang xếp hàng vào cửa để lên chuyến tàu 1655,tức là chuyến tàu cô ta và Triệu Tĩnh đi rồi mất tích. Anh mau đếnđây đi?”
“Anh đến để làm gì?”
“Chúng ta cùng bám theo.”
“Sau đó thì sao?”
“Nếu bám theo, rất có thể ta sẽ tìm ra mọi bí mật!Anh không thấy những bí mật đó liên quan đến nhà chúng ta à?”
“Cô ta là một con điên lang thang khắp nơi! Nếu em đitheo thì em cũng hóa điên như cô ta mất!”
“Vậy anh có đến không?”
“Anh đang dạy đàn.”
“Thế thì mình em đi vậy.”
“Đừng có làm bừa, em phải quay về nhà ngay!”
“Em sẽ liên tục gọi điện cho anh.”
Nói rồi Lục Lục dập máy. Cô nhất định phải đi theoKhúc Thiêm Trúc để làm sáng tỏ những chuyện kỳ quái. Cô đã phảichịu đựng quá nhiều rồi. Chuông điện thoại reo. Chu Xung gọi. Lục Lụclờ tịt.
Khúc Thiêm Trúc vẫn nghiêm chỉnh đứng một chỗ chờtàu, thậm chí không ngó nghiêng xung quanh.
Lục Lục nhìn quanh. Có một bà già đang ngồi trênghế băng uống trà Bát Bảo, trông rất hiền từ. Cô bèn bước đến, chỉvào Khúc Thiêm Trúc và nói với bà già. “Bà ơi, cô gái kia là emcháu, nó hơi lẩn thẩn, bà để mắt giúp cháu, cháu đi vệ sinh mấyphút rồi quay lại ngay, được không ạ?”
Bà già nói: “Cô gái mặc áo tím phải không?”
“Đúng ạ!”
“Được! Cứ đi đi.”
Lục Lục vội chạy ra khỏi phòng chờ, xuống tầngdưới, chạy ào đến cửa bán vé.
Điện thoại lại reo, vẫn là Chu Xung, cô không nghe.
Quá may, cửa bán vé đang vắng tanh, Lục Lục chạyđến nói: “Bán tôi một vé giường cứng, đi Quý Dương, chuyến tàu 1655.”
Người bán vé tra máy tính, rồi nói: “Đã hết végiường nằm.”
“Thì vé ngồi cũng được.”
Cô cầm vé chạy ào về phía phòng chờ, cô cần tranhthủ thời gian, phòng trường hợp không tìm thấy Khúc Thiêm Trúc thì côvẫn còn thì giờ để trả lại vé.
Lục Lục chạy vào đến phòng chờ số bốn, lúc nàylà 14 giờ 48 phút. Mọi hành khách đều đã đứng lên xếp hàng vàocửa. Cô không nhìn thấy bà già uống trà lúc nãy nhưng Khúc ThiêmTrúc thì vẫn đứng kia, cô ta đứng hàng đầu.
Đã bắt đầu soát vé, Lục Lục cố chen lên trên. Ngườisoát vé chặn Khúc Thiêm Trúc lại hỏi: “Vé của cô đâu?”
Đám đông hành khách bắt đầu ồn ào, ai cũng muốnđược vào sớm. Lục Lục phát hoảng, cô lo lắng Khúc Thiêm Trúc khôngcó vé. Khúc Thiêm Trúc nhìn người nhân viên, rồi bắt đầu lục túiáo. Ông ta lớn tiếng: “Còn bao người đang chờ để vào cửa, sao cô khôngcầm sẵn vé trong tay? Rách việc quá!”
Lục Lục không ngờ Khúc Thiêm Trúc chìa vé ra thật,lại có những hai vé! Người soát vé có vẻ không tin, cầm lấy vé rồinhìn rất kỹ. Không thấy dấu hiệu gì bất thường, ông ta mới bấm lỗsoát vé, rồi hỏi: “Người nữa đâu?”
Khúc Thiêm Trúc không trả lời, chỉ nhận lại vé rồiđi thẳng vào trong, khiến ông ta phải nhìn theo mãi và lẩm bẩm càunhàu gì đó.
Lục Lục qua cửa soát vé, vội đuổi theo Khúc ThiêmTrúc. Tại sao cô ta lại mua những hai vé? Còn một người nữa đi cùnghay sao? Người ấy đâu?
Khúc Thiêm Trúc cùng mọi người đi qua vài chỗ rẽ,đến thềm ga tàu. Đoàn tàu số 1655 đang lặng lẽ đứng chờ ở đó. Cô talên toa số 12, Lục Lục nhìn vé của mình, cũng toa số 12. Cô mua véchỉ sau Khúc Thiêm Trúc một lúc. Cô thầm mong chỗ ngồi đừng quá sátnhau.
Lên toa tàu, Khúc Thiêm Trúc ngồi ghế số 7. Lục Lụcthở phào, ghế của cô số 17. Chỗ của họ đều ở ghế đôi sát lối đi,cách nhau một hàng ghế, cho nên Lục Lục có thể nhìn rõ gáy KhúcThiêm Trúc. Đã xác định vị trí rõ ràng, Lục Lục liền cúi đầu,giấu mặt, phòng trường hợp Khúc Thiêm Trúc đứng lên ngoái lại cóthể nhìn thấy mình.
Lúc này là 15 giờ 16 phút, còn bốn phút nữa thìtàu chuyển bánh.
Điện thoại lại đổ chuông, lại là Chu Xung gọi. LụcLục vẫn im lặng.
Hành khách lên tàu mỗi lúc một đông, chỉ lát sau đãngồi kín cả toa. Hình như không có hành khách người Bắc Kinh, mọingười toàn nói tiếng địa phương, Lục Lục nghe không hiểu, cô cảm thấyrất cô đơn. Cô cũng từng đi nhiều nơi nhưng có lẽ đây là chuyến đi dởhơi nhất của cô.
Ngồi cạnh Lục Lục là một nam giới to béo, “chèn” côrất khó chịu, cô đành ngồi nhích ra, như thế cô có thể nhìn thấymột cánh tay và một chân của Khúc Thiêm Trúc. Điều kỳ lạ là chỗngồi bên cạnh cô ta vẫn bỏ trống, một bác nông dân xách một cái túito bước đến, chỉ vào chỗ trống, nói giọng nặng chịch: “Chỗ kia cóngười ngồi không?”
Khúc Thiêm Trúc khẽ nói: “Có rồi!”
Bác nông dân nhìn quanh, các ghế đã kín cả, bèn nàinỉ: “Cứ cho tôi ngồi tạm, nếu họ đến thì tôi đứng dậy.”
Khúc Thiêm Trúc the thé rít lên: “Người ta đang ngồirồi, ông không nhìn thấy à?”
Bác nông dân không dám gây thêm rắc rối, vội xách túibước đi. Lục Lục tròn mắt nhìn, tại sao cô gái điên này lại mua haivé, và cứ bỏ trống chỗ ngồi đó? Cô nghĩ ngợi nhức cả đầu. Chẳnglẽ ghế đó dành cho người bạn trai Triệu Tĩnh?
Chương 22 : CHUYẾN ĐI XA LẮC
A A A B
“Xịch…” tàu đã chuyển bánh. Được thôi, ít ra trướckhi đến ga xép tiếp theo, Khúc Thiêm Trúc vẫn trong tầm mắt của LụcLục. Cô rời chỗ ngồi, ra gọi điện cho Chu Xung. Cuối toa, chỗ tiếpgiáp với toa sau rung lắc khiếp quá. Có hai người đàn ông đang hútthuốc lá, phun khói sặc sụa. Những ngôi nhà cũ kỹ cao thấp lo xô vànhững đường sắt chằng chịt lướt nhanh ngoài cửa sổ.
Lục Lục gọi cho Chu Xung.
Anh gắt ầm lên: “Làm trò gì thế? Sao em không ngheđiện?”
Lục Lục bình tĩnh nói: “Em đã lên tàu, đi QuýDương.”
Chu Xung ngạc nhiên: “Em đi khỏi nhà mà không thèm bànvới anh một câu đúng không?”
“Em phải đi theo cô ta ngay kẻo cô ta sẽ mất hút. Em xinlỗi…”
“Xin lỗi cái gì? Anh sẽ bay đi Quý Dương ngay và chờem ở đó.”
“Anh… để làm gì?”
“Làm gì à? Quý Dương xa như thế, mình em đi rất nguyhiểm.”
“Anh đừng đi. Em chưa biết mình sẽ xuống ga nào.”
Chu Xung im lặng.
“Em sẽ không sao đâu.”
“Nhớ thường xuyên liên lạc với anh, rõ chưa?”
“Được!”
“Phải hỏi rõ mã vùng địa phương, nếu có chuyện gìthì bấm số đó và gọi ngay cho 110 là gọi được về Bắc Kinh.”
“Được.”
“Nên khẩn trương rồi quay về.”
“Vâng.”
… Cuộc gọi bỗng dưng bị ngắt đột ngột, Lục Lụcnhìn di động, thì ra là hết pin. Cô lập tức trở vào toa, nhìn khắp.Không có ổ cắm điện. Gay rồi, cô đã mất liên lạc hoàn toàn vớingười thân, trong khi đó lại đang phải ngồi giữa đám người không quenbiết trên một chuyến tàu xa lạ.
Cô lặng lẽ trở lại chỗ ngồi cách Khúc Thiêm Trúcmột hàng ghế, nhìn về phía cô ta. Cô...