hiểm đã qua đi. Nhưng lúcnày cô lại sợ một điều khác: có thể khẳng định cô gái này thỉnh thoảng lên cơn.Trong nhà hiện giờ chỉ có Lục Lục và cô ta, cửa đã khóa, cửa sổ thì đóng im ỉm,đêm nay sẽ thế nào đây? Lục Lục và Chu Xung chỉ có một cái giường. Có lẽ đànhchấp nhận tán gẫu qua đêm với cô ta vậy.
“Cô thích nghe bài hát gì?”
Lục Lục: “Tôi thích anh...”Cô định nói là thích nghe bạntrai tôi hát, nhưng lập tức dừng, vì muốn né tránh cái từ nhạy cảm ấy.
Khúc Thiêm Trúc: “Bài...anh...?”
Lục Lục: ”Đó là bài Anh khó mà xa em do Trần Tuệ Nhàn hát.”
Khúc Thiêm Trúc: ”Tôi chưa được nghe. Có đĩa không mở đi?”
Lục Lục: “Khuya rồi, ta đừng làm phiền hàng xóm. Để ngàymai.”
Khúc Thiêm Trúc:“ Được!”
Lúc này là 1 giờ 24 phút sáng. Còn 17 phút nữa sẽ có chuyện.Chuyện gì ? Lục Lục và Khúc Thiêm Trúc đều không biết. Chỉ có con cá vàng trongbể cá biết. Nó đang lặng lẽ bơi và chờ đợi.
Khúc Thiêm Trúc:“ Tôi rất thích đoạn này trong bài Trên lưngbạch mã. Cô ta ê a hát luôn: Anh cưỡi bạch mã vượt qua ba cửa ải, anh thay áotrắng trở lại Trung Nguyên, bỏ lại Tây Lương vắng vẻ, anh chỉ một lòng nhung nhớVương Bảo Xuyến...”
Giọng Khúc Thiêm Trúc nghe khá hay. Lục Lục gượng cười, nói:“Tôi nghe không hiểu.”
Khúc Thiệm Trúc nói: “Đó là ca sĩ Đài Loan hát, tôi phải tậpmãi đấy ! Hí hí...”
Cả hai tiếp tục tán gẫu về ca hát. Lục Lục nói: “Tôi phathêm hai cốc trà nữa nhé!”
Khúc Thiêm Trúc đưa cốc cho Lục Lục nói: “Cảm ơn.”
Lục Lục mỉm cười, đứng dậy bước đi. Cô vào bếp nhìn một lượt.Trên cái thớt có một con dao, phía trên có miếng thịt sống đang treo. Cô khôngchọn thứ này. Cô lại tìm kiếm. Và nhìn thấy quả lô gỗ để cán mỳ. Trước đây, côvà Chu Xung bỗng nổi hứng muốn tự làm bánh gối, nên mới đi mua nó về, thực ra họchưa cán lần nào, dùng nó làm vũ khí thì rất tốt. Nhưng cái của nợ này quá dài,giấu trong người sao được ? Cuối cùng Lục Lục bưng cái máy pha cà phê ra đặttrên bàn trà. Cô cố tình để nó rất gần mình. Cô dự định sẽ vừa pha cà phê vừatán chuyện với Khúc Thiêm Trúc. Nếu Thiêm Trúc bất chợt chồm vào cô thì sẽ lậptức bê cái máy pha cà phê lên đập vào đầu cô ta.
Khúc Thiêm Trúc nhìn cái máy pha cà phê màu nâu sẫm, nói:“Nó rất nặng nhỉ?”
Lục Lục nhạy cảm né tránh ánh mắt của cô ta, nói: “Trông cóvẻ nặng, thực ra lại rất nhẹ.”
Đúng thế, cái máy pha cà phê trông to xác nhưng thực ra rấtnhẹ. Lục Lục nói xong lại thấy hối hận, lẽ ra mình không nên tiết lộ sự thậtnày mới phải. Khúc Thiêm Trúc nhìn vào mắt Lục Lục, cười nói:“ Cô không quen thứcđêm, mắt đỏ lên rồi kìa!”
“Thế à?”
“Ừ”
Lúc này là ¬1 giờ 37 phút sáng. Còn bốn phút nữa là xảy rachuyện.
Khúc Thiêm Trúc: “Hay là ta đi ngủ đi?”
“Đừng ! Cứ nói chuyện một tý nữa.”
“Này, tôi đến nhà cô, cô không sợ nữa phải không?”
“Đúng thế.”
“Tôi dương khí nặng nên không sợ yêu ma, và càng không sợyêu râu xanh.” Khúc Thiêm Trúc nói câu tiếp theo khiến Lục Lục cảm thấy như bịđiện giật.
Khúc Thiêm Trúc nói tiếp: « Thực ra trên thế giới này khôngcó gì đáng sợ, ngoại trừ bệnh tâm thần.”
Lục Lục ngẩng đầu thật nhanh nhìn Khúc Thiêm Trúc.
Cô ta rất nghiêm chỉnh hỏi Lục Lục: “Tôi nói không đúng haysao ? Ma quỷ thì có gì đáng sợ! Chúng chuyên nấp ở chỗ tối, trốn tránh con người,cớ gì phải sợ! Người ta vẫn có câu: mềm sợ thằng cứng, cứng sợ thằng ngang,ngang sợ thằng liều, liều sợ thằng điên. Ha ha...”
Lục Lục dường như không thở được nữa, cô như hóa dại nhìnKhúc Thiêm Trúc.
Khúc Thiêm Trúc tiếp tục: “Tất nhiên những ai mắc bệnh tâmthần thì lại càng khiếp, vì họ toàn thấy những thứ mà người khác không nhìn thấy...ôichao, tôi không dám nghĩ nữa!”
Lúc này là 1 giờ 40 phút, còn vài chục giây nữa.
Đầu óc Lục Lục gần như tê liệt, không hiểu sao cô bỗng nhớ đếntấm ảnh cưới ma. Tuy không có mối liên hệ logic nào nhưng Lục Lục lại ngờ rằngvụ Khúc Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh mất tích có liên quan đến tấm ảnh ấy.
Thế rồi cô nảy ra một ý nghĩ khiến cô phải hối hận đến chết:thử thăm dò cô ta xem sao...
Lục Lục bất chợt hỏi: “Thiêm Trúc đã nhìn thấy tấm ảnh cướima chưa?”
Khúc Thiêm Trúc bỗng run rẩy:“ Cô...cô nói gì?”
“...tấm ảnh cưới ma.”
Sắc mặt Khúc Thiêm Trúc dần trở nên rắn đanh, cô nhìn chằmchằm Lục Lục, người run lên bần bật dữ dội hơn hẳn lúc nãy, hình như toàn thâncó thể tan rã bất cứ lúc nào! Lục Lục hoảng hốt quên hẳn cái máy pha cà phê, côđịnh lùi lại nhưng đôi chân cô lại không chịu nhúc nhích.
“Thiêm Trúc!”
Khúc Thiêm Trúc nhìn xoáy vào cô, tiếp tục run bắn.
“Này, cô có uống cà phê không?” Lục Lục định chuyển sang đềtài khác.
Dường như Khúc Thiêm Trúc không nghe thấy gì, thân thể cônhư bị một sức mạnh nào đó khống chế, toàn thân không phải chính mình nữa. LụcLục run run đứng lên định chạy ra ngoài cửa !
Khúc Thiêm Trúc bất ngờ tỉnh táo, không run rẩy nữa, sắc mặtxám xịt bỗng chuyển sang trắng bệch, ánh mắt dịu đi và từ từ nhìn xuống dưới,nhìn vào bàn chân mình. Cô ta đang đi đôi dép lê màu hồng của Lục Lục, bên trênvẽ hình con mèo đen.
Lục Lục ngỡ cô ta đã trở lại bình thường, bèn thử thăm dò:“Thiêm Trúc có thấy lạnh không?”
Cô ta từ từ ngẩng đầu, ánh mắt hết sức mừng rỡ, nói rất nhỏnhẹ: “Một! Một! Một Hai Một!” Giữa đêm khuya, cô ta lại hô khẩu hiện bước đều vớimột giọng nói bí hiểm lạnh lùng thế này, khiến Lục Lục kinh hồn bạt vía !
Khúc Thiêm Trúc vừa lẩm bẩm vừa đưa mắt ra nhìn cửa sổ: “Một!Một! Một Hai Một! Một! Một! Một Hai Một!”
Hình như Lục Lục nhìn thấy những đôi chân bé nhỏ đi đủ cácloại giày khác nhau đang lướt qua cửa sổ, nhưng cô không thấy mặt bất cứ ai, nhữngđôi chân ấy nghe theo khẩu hiệu, nhịp nhàng bước đều tăm tắp đi qua màn đêm tốiđen...
Khúc Thiêm Trúc tiếp tục hô khẩu hiệu, cô ta đứng dậy và lầnlượt nâng đầu gối, chân nện rất chuẩn như một người lính, bước ra phía cửa sắtchống trộm:“ Một! Một! Một Hai Một!”
Lục Lục hiểu rằng Khúc Thiêm Trúc đã dần dần hóa điên, cô đứngngây người lúng túng không biết nên làm gì. Tại sao vừa nhắc tới tấm ảnh cướima thì cô ta hóa điên? Tấm ảnh ấy liên quan gì đến khẩu lệnh đi đều bước?
Chương 20 : TÌM KIẾM
A A A B
Khúc Thiêm Trúc nhanh nhẹn mở cửa, chân vẫn bướcđều, đi ra ngoài, miệng không ngớt lặp đi lặp lại: “Một! Một! Một HaiMột!”
Vì giọng cô ta nhỏ nên rất nhanh không còn nghe thấytiếng hô nữa, chỉ nghe thấy tiếng bước chân ở cầu thang “cộp, cộp,cộp…” đi xuống.
Tất cả, chỉ còn lại màn đêm, cái giá lạnh đầu mùađông, và tiếng trống ngực của Lục Lục đập thình thịch. Cô không dámđuổi theo gọi Khúc Thiêm Trúc quay lại, cô chỉ đi đi lại lại khắptrong phòng, không biết nên làm gì. Rồi cô bỗng nhớ ra nên gọi điệnthoại cầu cứu! Nhưng, Khúc Thiêm Trúc đến nhà cô chơi, rồi hóa điên,rồi đi mất… chuyện này là thế nào? Phải gọi điện cho ai? Cô nghĩđến Chu Xung, nhưng anh đang ở tận Thượng Hải, nước xa không cứu đượclửa gần, và sẽ chỉ khiến anh càng lo lắng.
Gọi 110? Không đúng việc. À, gọi 119. Không đúng, 119là cứu hỏa. Gọi 112, cũng không đúng, 112 là báo sửa chữa điệnthoại. Gọi 120! Khúc Thiêm Trúc là bệnh nhân tâm thần, gọi cấp cứu ytế là phải!
Cô bấm 120. Giọng run run: “Các vị mau đến…”
“Cô hãy nói từ từ. Cô đang ở đâu?”
Lục Lục líu lưỡi, chỉnh sửa mãi mới nói ra đượcđịa chỉ cụ thể.
“Cô nói chậm thôi, tình hình bệnh nhân đang thế nào?”
“Tôi có một cô bạn, đến nhà tôi chơi, đang nói chuyệnthì cô ấy phát điên rồi chạy ra ngoài…”
“Trường hợp này thì cô phải gọi cho bệnh viện tâmthần.”
“Tôi không biết số điện thoại của họ.”
“Tôi sẽ cho cô.”
“Nhưng bệnh nhân đã chạy mất rồi.”
“Cô phải gọi bệnh viện tâm thần, chứ chúng tôi khôngxử lý được tình huống này…”
Lục Lục không gọi cho bệnh viện tâm thần, vì mộtlà, khi họ đến nơi thì chắc chắn Khúc Thiêm Trúc đã biến mất; hailà, Lục Lục không phải người nhà của Khúc Thiêm Trúc, cô không thểquyết định để cho bệnh viện tâm thần đưa Khúc Thiêm Trúc đi.
Nhưng cô không có số điện thoại của gia đình KhúcThiêm Trúc. Lục Lục đành đuổi theo cô ta.
Lục Lục xuống dưới sân, nhìn quanh bốn phía. Cả khuvực vắng tanh, chỉ có những ánh đèn đường cô đơn, không thấy bóngKhúc Thiêm Trúc đâu.
Lục Lục dừng lại cố lắng nghe tiếng hô khẩu hiệulệnh. Xung quanh im lặng như cõi chết. Cô bỗng nhìn sang bãi cỏ bêncạnh, cỏ ở sát hàng rào sắt của khu chung cư mọc rất cao, liệu KhúcThiêm Trúc có trốn ở đó không? Rất có thể Lục Lục vừa bước đi thìcô ta sẽ như con mèo nhảy vọt ra chồm lên lưng cô, rồi cắn gáy cô…
Lục Lục nhặt một cành cây, từ từ bước lại, thọcbừa vào đám cỏ; cành cây khá chắc thọc vào cỏ khô cứng. Không thấygì.
Tìm một hồi không thấy Khúc Thiêm Trúc, Lục Lụcđành trở về nhà, bấm di động gọi cô ta. Có tín hiệu! Lục Lục giật mình,nghe thấy tiếng chuông di động ở rất gần, cô bước về hướng đó vànhìn thấy túi xách của Khúc Thiêm Trúc. Di động nằm trong túi đangréo chuông. Gay rồi. Di động của cô ta để ở nhà Lục Lục.
Lục Lục đặt điện thoại xuống, nghĩ ngợi. Chỉ còncách hỏi xem Hảo Thiên Trúc có biết số điện thoại của gia đình KhúcThiêm Trúc không, cô phải báo cho cha mẹ cô ta về tình hình này. Hiệngiờ là 2 giờ 23 phút sáng. Nước sôi lửa bỏng, không cần giữ kẽ làmgì. Nhưng Hảo Thiên Trúc tắt máy. Hết cách rồi! Đành chờ đến sángvậy. Lục Lục thức suốt đêm. Cô hay thức khuya, nhưng đây là lần đầutiên thức trắng đêm, có cảm giác đầu trĩu nặng, chân thì nhẹ bỗng.
8 giờ 23 phút sáng hôm sau, Lục Lục đã gọi được choHảo Thiên Trúc. Cô ta biết số điện thoại của gia đình Khúc ThiêmTrúc. Lục Lục bèn gọi ngay lập tức. Bà mẹ Khúc Thiêm Trúc nghe. HảoThiên Trúc đã dặn rồi, bà già này rất ghê gớm.
“Cô tìm ai?”
“Bác ơi, cháu là bạn của Khúc Thiêm Trúc…”
“Nó không có nhà.”
“Cháu biết ạ. Hôm qua cô ấy đến nhà cháu chơi, bâygiờ vẫn chưa về nhà à?”
“Ý cô là sao?”
“Bác ạ, chúng cháu đang nói chuyện thì cô ấy bấtngờ bỏ đi, lúc đó… cô ấy rất không bình thường. Cháu lo quá.”
“Không bình thường như thế nào?”
“Cứ như bị bóng đè, nói năng rất lạ, các động táccũng rất kỳ cục…”
“Đêm hôm như vậy sao cô để cho nó ra ngoài một mình?Và, tại sao cô không báo cho tôi biết ngay?”
“Mãi đến sáng nay cháu mới hỏi được số điện thoạicủa nhà ta… Bác ơi, túi xách của cô ấy vẫn để ở nhà cháu, cháu sẽcầm đến đưa bác và tiện thể bàn cách xem sao…”
“Cô cứ gửi chuyển phát nhanh là được.” Giọng bà talạnh tanh.
“Vâng, được ạ.”
Lục Lục cũng hiểu rằng lúc này bà mẹ Thiêm Trúcrất bối rối.
Hơn 5 giờ chiều ngày 18 tháng 12, Lục Lục ra sân bayđón Chu Xung.
Anh đeo kính râm, đang đi sau đám hành khách trở ra.Lục Lục chưa nhận ra Chu Xung, cho đến khi Chu Xung bước đến bên vỗ vaicô, nói: “Cô em chờ ai thế?”
Lục Lục giật mình: “Đồ quỷ sứ ạ!”
Cô định xách hộ va ly nhưng Chu Xung không cho. Anh mộttay kéo va ly, một tay bá vai Lục Lục, cùng bước ra ngoài.
Lục Lục nói: “Anh… chắc có rất nhiều phóng viênchụp ảnh anh, và rất nhiều fan chạy đến xin chữ ký phải không?”
Chu Xung trả lời chẳng ăn nhập gì cả: “Con gáiThượng Hải đẹp thật!”
Cả hai lên xe buýt hàng không hướng về thành phố.Lục Lục kể lại câu chuyện xảy ra đêm qua, rất lộn xộn, Chu Xung ngheù cả tai. Lục Lục phải rất tốn sức mới giải thích rõ Khúc ThiêmTrúc là ai, tại sao lại đến nhà mình.
“Em rất khổ sở, cảm thấy tại mình đã khiến cho côấy phát điên.”
“Đúng, đúng là tại em.”
“Anh không thể an ủi em một câu à?”
“Anh đang nghĩ, tại sao nhắc đến tấm ảnh cưới ma thìcô ta lại đâm ra loạn óc.”
“Có lẽ là sự trùng hợp. Cô ấy đang ở trạng tháichơi vơi dễ suy sụp, tấm ảnh đó biến thành ngòi thuốc nổ. Chắc chắncô ấy đã nhìn tấm ảnh đó trên mạng và rất sợ.”
Chu Xung nhìn sang Lục Lục: “Anh cho rằng có thể cómột mối liên hệ nào đó… Em nghĩ mà xem: máy tính nhà ta đã vài lầnxuất hiện tấm ảnh ấy, sau đó thì em quen Khúc Thiêm Trúc, tối qualại gọi cô ta đến nhà; khi em nhắc đến tấm ảnh cưới ma thì cô taphát điên…” Nói đến đây Chu Xung ngoảnh nhìn ra ngoài cửa kính xebuýt. “Cuộc sống này sắp biến anh thành Sherlock Holmes cũng nên, màanh chỉ là một ca sĩ.”
Lục Lục nói: “Bây giờ ta nên làm thế nào?”
Chu Xung nghĩ ngợi, rồi nói: “Đêm qua, có kẻ muốnnói chuyện với em qua máy tính chứ gì? Đáng lẽ em cứ nên nghe xemhắn nói gì…”
“Anh đi vắng, em đâu dám nghe?”
“Phải hiểu đối phương muốn gì, thì ta mới có cáchđối phó. Em đã đập máy tính đi rồi thì lúc này chúng ta chắng biếthắn định làm gì. Em nên nhớ rằng hắn không biến mất, hắn chỉ tạm đikhỏi tầm mắt của chúng ta mà thôi. Điều này càng đáng sợ.”
“Bây giờ ta nên làm gì?”
“Xuống xe, chúng ta đi mua chiếc máy tính mới. Nó sẽlại xuất hiện cho mà xem.”
“Có thể như thế không?”
“Nó không nấp trong máy tính, máy tính chỉ là phươngtiện để giao lưu mà thôi.”
Cả hai xuống xe, trời đã tối, họ đi thẳng đến cửahàng điện máy Tô Ninh mua một chiếc Laptop mới. Sau đó vào nhà hàngăn bánh bao, rồi khoác tay nhau trở về trong làn gió lạnh.
Chiếc máy tính mới khiến tâm trạng cả hai đều dễchịu, thậm chí quên cả lý do tại sao phải mua máy mới. Từ nay LụcLục sẽ dùng nó chơi “World of Warcraft”, còn Chu Xung sẽ dùng để soạnca khúc, tốc độ máy tính này rất nhanh.
Về đến nhà, cả hai lập tức bật thử, thấy không vấnđề gì. Rồi Chu Xung lại đi tắm, xong xuôi trở ra, anh tắt hết đèn. Đêmnay không trăng, cả căn hộ tối om, bên ngoài gió to đang rú rít cứ nhưđang hùng hổ muốn đi tìm ai đó.
Chu Xung ấn Lục Lục xuống giường, anh biến thành mộtcon báo nhỏ, thở dồn dập, nói: “Anh đây!”
Lục Lục khẽ nói: “Em thấy…”
Giọng Chu Xung dứt khoát, giọng Lục Lục hơi mơ hồ.
Chu Xung: “Sao? Em không nhớ anh à?”
Lục Lục nằm dưới, ngoảnh đầu sang bên, nói: “Em cứcảm thấy có người đang nhìn chúng ta.”
“Khúc Thiêm Trúc à?”
“Đôi mắt ấy… chắc chắn đang ở trong nhà chúng ta.”
“Tối thế này, nó nhìn thấy gì được?”
“Biết đâu càng tối nó càng nhìn rõ!”
“Anh bất chấp! Anh thích có người nhìn!” Động táccủa Chu Xung càng trở nên mãnh liệt hơn.
“Anh quá đáng thật!”
Rồi cả hai thân thể dần nóng bỏng, họ quên hết thảy,như thể cả thế giới này chỉ có hai người thỉnh thoảng khẽ ú ớ rênrỉ, cái mềm mại càng thêm mềm mại, cái cứng cáp càng thêm cứngcáp.
Cả hai không biết rằng sau khi Chu Xung tắt đèn thìcon vật kỳ lạ kia đã đội chiếc nắp cống ngoi lên ra khỏi cái lỗ tốiđen. Nó bò qua phòng khách, bò vào phòng ngủ, rồi bò lên giường. Nóđã bò vào giữa hai đôi chân của họ, ve vẩy đuôi, lẳng lặng đứngnhìn. Nó cùng màu với bóng tối.
Ngày 19 tháng 12, gió đẹp trời đẹp, Chu Xung lại đilàm gia sư dạy đàn. Lục Lục vẫn nhớ đến Khúc Thiên Trúc, cô bèn gọiđiện đến nhà cô ta. Lần này là một giọng nam, chắc là ông chú dượngcủa Khúc Thiêm Trúc.
“Chào chú, cháu là bạn của Khúc Thiêm Trúc, cô ấyđã về nhà chưa ạ?”
Giọng nam thời dài, nói: “Mấy hôm nay chúng tôi huyđộng to...