Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

lập tức có một bà già xuất hiện.Bà đứng phía sau cái thùng rác, ánh mắt quàu quạu, nói giọng run run: “Nó đangtốt như thế sao lại đập bỏ?”
Lục Lục không biết bà ta là ai, cô chỉ ngẩn người nhìn. Tạisao bà ta lại đứng sau cái thùng rác? Lẽ nào bà ta chui ra từ cái máy tính vỡ?
Bà già lại nói giọng run run: “Con người thời nay toàn là ăntàn phá hại”. Nói rồi bà ta bỏ đi. Lục Lục cho rằng bà già là người ở khu chungcư này, đang đi bới rác. Cô cũng hiểu nên tôn trọng người già nhưng đôi khi ngườigià cũng quá đáng, hay cậy tuổi già để lên mặt chỉ trích người khác.
Bà già đi đến chỗ ánh đèn lờ mờ thì không thấy bóng đâu nữa.Lục Lục cúi nhìn đám linh kiện máy tính tan hoang ngổn ngang dưới mặt đường,không thấy đôi mắt chớp chớp nào hết. Gọi là đôi mắt, chỉ là một cách nói tượngtrưng, nó như một cảm nhận tồn tại trong ý thức của con người chứ không thể phôbày trên mặt đất như một hiện vật. Vậy thì nó ở đâu? Tất nhiên là nó vẫn ở nhà.
Có lẽ khi Lục Lục bưng chiếc Laptop ra để đập bỏ thì nó đãkhôn ngoan bay ra, men theo cái cầu thang sắt bay lên, luồn qua cái ô vuôngtrên nóc rồi chui vào một thiết bị âm thanh nào đó…
Lục Lục nhặt các mảnh máy tính vỡ bỏ vào thùng rác, rồi cônhìn lên tầng năm của khu nhà, cô bỗng sợ không dám lên nữa. Cô đã đập nát chỗtrú ngụ của nó, nó không thể nằm trong máy tính để quấy rối, cũng không thể đốithoại với cô thông qua tai nghe. Nhưng trời lạnh thế này cô không thể đứng dướisân suốt đêm. Lục Lục lấy di động gọi cho Hồ Tiểu Quân để làm bạn với cô, nàongờ một giọng nói trong điện thoại vang lên đều đều: “Thuê bao quý khách vừa gọihiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Tiểu Quân biếnđi đâu không biết?
Thôi đành. Cô chầm chậm cất bước trở về căn hộ. Đêm nay sẽ sốngra sao đây? Nếu mình nuôi con chó thì tốt, người và chó đều là “có sinh khí”, ởbên nhau chắc sẽ đỡ sợ. Nhưng nhà không có chó, chỉ có cô và cái của nợ khôngcó sinh khí kia.
Lục Lục theo cầu thang lên tầng năm. Cầu thang tối om, bướcchân vang lên cô đơn lạnh lẽo, nhưng cô không thấy sợ. Nỗi sợ đang chờ cô ởtrong nhà.
Lục Lục đi rất chậm, vừa đi vừa suy nghĩ mông lung.
Cô tự trách mình, vì mình quá nhạy cảm, dễ phát hiện ra nhữngtình tiết vô cùng nhỏ sau đó tưởng tượng thêm về nó. Lúc đầu khi cảm nhận thấysự tồn tại của đôi mắt, tại sao cô lại dại dột nói ra? Nhưng, nếu nói rằng đôimắt trong máy tính, con cá vàng kỳ dị, hay việc cô và Chu Xung tàn sát nhau…chỉlà giả tưởng, không phải hiện thực, thì tấm ảnh cưới ma trong máy tính và tấm ảnhxuất hiện trong thùng rác của thư viện lại hoàn toàn là sự thật, có phải cô tưởngtượng ra đâu! Vậy cô nên làm thế nào?
Lục Lục lại nhớ đến người đàn ông mù xem bói. Ông ta bảo cóthể cho cô và Chu Xung biết ai sẽ chết trước, nhưng mọi người thường ít nghĩ vềđiều này, mà chỉ quan tâm đến việc đối phương có yêu mình hay không, có phản bộimình không, hai người sẽ tổ chức lễ cưới ở nhà thờ nào, phải làm gì để sau nàykiếm ra nhiều tiền và hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc…
Cũng giống như chuyện ai cũng phải chết, rồi phải được chôn,nhưng ta chưa biết chỗ nào sẽ là nơi chôn ta sau này. Nói chung, đôi chân takhông thể tiếp xúc với nơi ấy, kể cả khi ta vô tình bước qua nó thì ta cũngkhông thể nhận biết.
Lục Lục còn nhớ ông bà ngoại của mình. Khi về già, hai ôngbà được các con thay nhau chăm sóc. Ông ngoại đến nhà Lục Lục, bà ngoại ở nhà cậuLục Lục ở quê, một người ở miền bắc, một ngươi ở miền nam cách nhau cả ngàn câysố. Về sau ông ngoại già quá, mắt lòa, tai điếc, hàng này cứ rờ rẫm mọi thứ bằngđôi tay. Khi cô học lớp 5 tiểu học thì bà ngoại qua đời.
Có người báo tin này cho gia đình Lục Lục. Mẹ cô rất đau buồn,nhưng vài hôm sau mới báo tin này với ông ngoại cô. Ông cụ phải vất vả lắm mớinghe rõ, rồi ông nói rõ to: “Bà ấy chết rồi à?” Mẹ Lục Lục khẽ gật đầu. Ông lạinói: “ Bà ấy không bị đau đớn gì chứ?” Mẹ cô ra sức gật đầu. Ông bèn cười hàhà: “ Chết rồi, chết rồi…” Ông cười rất lâu, hai hàng lệ mờ đục chảy dài theocác nếp nhăn trên má ông.
Lục Lục bỗng nghĩ xem cô và Chu Xung ai sẽ từ giã cõi đờitrước? chuyện đau buồn này không thể không xảy ra. Nhưng dù ai chết trước, LụcLục vẫn không thể chịu đựng nổi, thế là cô cố nén không nghĩ đến nữa.
Đã về đến nhà. Lúc cắm chìa khóa chuẩn bị mở cửa, hình nhưcô thấy đôi mắt kia nhìn mình qua lỗ mắt thần gần ở cánh cửa, chỉ khác là nó nhắmmắt, giống như đôi mắt cô dâu hơi lồi trong ảnh cưới ma.
Lục Lục tra chìa vào ổ rồi lại rút ra. Cô bỗng nhớ đến mộtngười: Khúc Thiêm Trúc.
Hay là gọi Khúc Thiêm Trúc đến ở qua đêm với cô?
Lục Lục mở di động gọi Khúc Thiêm Trúc. Cô không ngờ ý nghĩnày lại gây ra chuyện lớn…
Di động được kết nối.
“ Khúc Thiệm Trúc phải không?”
“ Lục Lục à?”
“ Tôi muốn nói chuyện này…” Lục Lục vốn định nói: “ Bạn traitôi đi công tác” nhưng cô lại đổi lại: “ Nhà chỉ có mình tôi, tôi rất sợ, cô cóthể đến với tối không?”
Cho đến giờ cả hai vẫn chưa gặp mặt nhau, lời đề nghị của LụcLục khiến Khúc Thiêm Trúc hơi ngớ ra, rồi cô xởi lởi nói: “ Được! Tôi cũng đangmột mình chẳng biết trò chuyện với ai.”
Lục Lục bỗng có cảm giác Khúc Thiêm Trúc là người thân nhấtcủa cô trên đời này.
“ Tôi ở Đông Thành, nhà cô ở đâu? Có xa không?”
“ Không sao, tôi vẫy tắc-xi là tới ngay thôi, cô nhắn tincho tôi địa chỉ đi?”
“ Được! Tôi sẽ đón cô ở cổng khu chung cư.”
“ Tôi có ra hơi muộn một chút, mặt mũi đang lem nhem quá, phảitrang điểm đã.”
“ Tôi đâu phải chàng trai, cô trang điểm làm gì?”
“ Lần đầu gặp cô, tôi không muốn mình xấu như con ma! Hìhì…”
Con gái trang điểm một chút trước khi đi làm, hoặc trong cácdịp lễ Tết là cầu mong mình luôn xinh đẹp và rạng rỡ; trước khi chết người ta vẫncần trang điểm một chút để sang thế giới bên kia mình vẫn xinh đẹp…
Lục Lục không biết lần trang điểm này quan trọng như thế nàođối với Khúc Thiệm Trúc.
Lục Lục nhắn tin, báo địa chỉ của mình cho Khúc Thiêm Trúc.Rồi cô xuống tầng trệt, lững thững đi đi lại lại. Nửa giờ sau, Khúc Thiêm Trúcgửi tin nhắn: Lục Lục tôi sắp đến nơi.
Lục Lục vội ra cổng chính của khu chung cư, lúc này cô khôngthấy sợ nữa, chỉ cảm thấy bất ngờ mời Khúc Thiêm Trúc tời làm bạn vào giữa đêmhôm thế này có phần không thỏa đáng. Nhưng cô ta đã đến, thì cứ coi như dịp đểmình phỏng vấn khéo cũng được.

Cưới Ma - Chương 19-P2
Cô bước ra ngoài cổng chính. Một chiếc tắc-xi chạy đến, dừnglại, bên trong xe bật sáng, khách đang trả tiền. Lục Lục chú ý quan sát, cô gáiđể tóc ngắn, chưa nhìn rõ mặt. Lát sau cô gái xuống xe nhìn quanh bốn phía. Côgái mặt áo Jacket màu tím, váy bò ngắn, bít tất dài liền quần màu tím. Rất mốt.Khuôn mặt trang điểm nhẹ. Có lẽ là Khúc Thiêm Trúc. Lục Lục bước lại gần.
“ Thiêm Trúc phải không?”
“Lục Lục!”
Khúc Thiêm Trúc cười khanh khách bước đến, nhìn Lục Lục từ đầuđến chân: “Cô xinh quá!”
Lục Lục: “Cũng từng có anh chàng nói rằng tôi thuộc tốp đứngđầu, cảm ơn.”
Khúc Thiêm Trúc: “Cha mẹ cô đâu?”
Lục Lục hơi ngớ ra, rồi đáp: “Đây là nơi tôi và bạn trai sốngchung, nhưng anh ấy đang đi công tác.”
Khúc Thiêm Trúc bỗng cười nói: “Cô sợ gì?”
Lục Lục hơi ngượng nghịu: “Tôi cũng không biết nữa…chỉ cảmthấy nhà quá trống trải.”
“Còn tôi từ bé đã rất gan dạ, hồi học cấp II đã từng đánhnhau. Tôi vốn là một con bé rất hung dữ.”
“Nhưng trông cô thì không có vẻ như thế.”
“Khi đi học đại học thì tôi lại trở thành thục nữ.”
Cả hai vừa đi vừa nói chuyện. Đã lên đến nhà Lục Lục.
Lục Lục vào bếp pha hai tách cà phê bưng ra, thấy Khúc ThiêmTrúc đang đứng ngắm bể cá.
“Cô thích cá cảnh à?”
“Đã từng nuôi, nhưng rồi nó chết . Tôi nuôi con gì cũng chết.”
Cả hai ngồi xuống đi-văng.
Lục Lục: “Buổi tối Thiêm Trúc thường đi ngủ mấy giờ?”
“Chưa bao giờ ngủ trước 12 giờ đêm. Tôi cầm tinh cú mèo, nửađêm vẫn tỉnh như sáo, suy nghĩ rất mạch lạc, uống thuốc an thần cũng không ngủđược.”
“Tôi cũng thường đi ngủ muộn, hay chơi game.”
Khuya rồi, chẳng biết nhà nào bên ngoài kia lại đốt pháo nổđùng đoàng một hồi lâu mới dứt. Rồi tất cả trở lại yên tĩnh. Lục Lục tỉnh táonhớ rằng cô gái trước mặt mình đã từng mất tích rồi lại trở về rất bí hiểm, cácchuyên gia cũng không xác định được cô ta có mắc bệnh tâm thần gì không…
Vì thế Lục Lục rất chú ý ánh mắt của Khúc Thiêm Trúc. Cô hivọng sẽ nắm bắt được nét gì đó không bình thường. Ví dụ thất thần, ngẩn ngơ, mấttập trung, hay hưng phấn khác thường…Đồng thời, Lục Lục cũng chú ý sàng lọc lờinói của cô ta xem có câu nào kỳ quặc lạc lõng không…
Lục Lục: “Thiêm Trúc sinh ngày nào?”
Khúc Thiêm Trúc: “Ngày 24 tháng 8, cung Xử Nữ. Tính cách cốchấp, còn cô?”
Lục Lục: “Tôi cung Ma Kết.”
Khúc Thiêm Trúc: “Ha ha...cung Ma Kết rất lý tính.”
Lục Lục: “Thiêm Trúc có vẻ thạo về các chòm sao nhỉ?”
Khúc Thiêm Trúc: “Tôi toàn đọc trên mạng. Đối chiếu với nhữngngười xung quanh, thấy rất đúng. Tôi thích cung Nhân Mã.”
Lục Lục: “Tại sao?”
Khúc Thiêm Trúc: “Vì họ lãng mạn”
Câu chuyện giữa hai người hoàn toàn không có gì bất thường.
Lục Lục: “Cô thử kể về hồi cấp II xem, tôi thấy rất thú vị.”
Khúc Thiêm Trúc: “Hồi đó cha mẹ tôi chưa ly hôn, ngày nào họcũng cãi nhau ầm ĩ, chẳng khác gì hai con thú một đực một cái bị nhốt chung mộtchuồng, hễ nhìn thấy nhau là xông vào cắn xé. Lẽ ra, không thể sống chung thìgiải tán cho xong, nhưng họ lại không giải tán, họ nhất định muốn giam hãm đểlàm khổ nhau, còn tôi thì quá chán ngán. Hồi đó thầy giáo chủ nhiệm lớp rất tốtvới tôi. Với tôi, ký ức về thầy luôn là điều đẹp đẽ.”
Lục Lục: “Về sau thì sao”
Khúc Thiêm Trúc: “Về sau cha mẹ tôi ly hôn, tôi ở với mẹ.”
Lục Lục: “Ý tôi là thầy giáo chủ nhiệm...”
Khúc Thiêm Trúc: “Hì hì... cô quái thật ! Tôi biết thầy ấythích tôi, tôi cũng thầm yêu thầy vì thầy tốt bụng, thế rồi dần dà tôi biếnthành bạn gái của thầy, nhưng chúng tôi không công khai mối quan hệ. Khi tôilên học cấp III, mẹ tôi thích một ông chủ kinh doanh, ông ta rất tốt, ông cũngbiết tôi không muốn về nhà bèn thuê cho tôi một chỗ ở, hàng tháng còn cấp chotôi kha khá tiền tiêu vặt. Thầy giáo chủ nhiệm cũ đã tìm đến tôi, cô biết tôiđã làm gì không? Khúc Thiêm Trúc tủm tỉm cười rất hóm hỉnh.”
Lục Lục: “Cô làm gì?”
Khúc Thiêm Trúc: “Tôi cho thầy mười ngàn đồng, nói rằngchúng ta chấm dứt quan hệ, đây là tiền em bồi thường tuổi thanh xuân cho thầy!”
Lục Lục phì cười.
Cuộc nói chuyện vẫn diễn ra bình thường.
Nhưng cô cảm thấy nên chuyển đề tài, kẻo cứ đà này thì sẽ đụngđến vùng “cấm địa” của cô ta là tình yêu hiện nay.
Lục Lục: “Chắc hồi nhỏ cô rất nghịch ngợm?”
Khúc Thiêm Trúc: “Tôi hay làm đỏm. Hồi tám chín tuổi, một lầnmẹ tôi đi uốn tóc về, tôi thấy rất đẹp nên cũng đòi uốn tóc, mẹ tôi mắng, khôngcho.” Nói đến đây Khúc Thiêm Trúc nhìn sang cái tủ nước nóng lạnh của nhà Lục Lục,đưa tay sờ quanh cái bình nước. Lục Lục chú ý đến điều này, tại sao cô ấy vừanói vừa sờ mó như thế để làm gì ? Thiêm Trúc bỏ tay xuống tiếp tục nói: “Mộthôm mẹ tôi đi vắng, tôi bèn nhét cái kìm gắp than vào lò than hồng, nung lên,sau đó gí tóc để uốn tóc, hậu quả là tóc cháy thành than, xấu ơi là xấu...Nhưng cô gái nào mà chẳng thích làm đỏm?”
Mọi chuyện vẫn hoàn toàn bình thường. Riêng việc đang nóichuyện, cô ta cứ đưa tay sờ mó chiếc bình nước, có lẽ chỉ là ngẫu nhiên. Cứ thếcả hai nói chuyện đến nửa đêm, dường như thế giới đã đi ngủ, chỉ còn lại KhúcThiêm Trúc, Lục Lục và con cá vàng thức, cả chiếc đồng hồ treo tường cũng khôngđi ngủ.
Khúc Thiêm Trúc nói: ”Xin lỗi, tôi vào toilet một lát.”
Lục Lục chỉ về phía toilet: “Ở kia kìa, công tắc đèn ở phíatrong.”
Khúc Thiêm Trúc đứng dậy bước đi, nói: ”Cảm ơn.”
Lục Lục nhìn theo Thiêm Trúc, thầm nghĩ: “Cô ta nói năng vàhành động đều rất bình thường , không có điểm nào bất thường cả. Nhưng cô tacàng bình thường thì Lục Lục càng thấy sợ, liệu cô ta có bị tâm thần không ?”
Lục Lục rất hối hận vì đã gọi cô ta đến. Cả đêm phải ở bên mộtngười không rõ cô ta có phải bệnh nhân tâm thần hay không, thật là đáng sợ.
Cô phỏng đoán Thiêm Trúc bị tâm thần nhưng ở dạng rất bí hiểm,khoa học chưa xác định được. Bí hiểm như con sâu xuất hiện trong toilet chăng ?
Từ toilet vọng ra tiếng xả nước, Lục Lục vội ngồi ngay ngắn.Thiêm Trúc trở vào, lần này cô ta ngồi gần Lục Lục hơn. Lục Lục thận trọng...chưabiết chừng lúc này mắt cô ta sẽ lóe lên những tia quái dị, rồi gào rú khóc lóc,cuối cùng chồm lên người cô dùng hai tay bóp cổ cô cũng nên...
Lục Lục ngồi nhích ra. Thiêm Trúc nhìn xuống đất, cười nói:“Sao cô lại né tránh tôi?”
Lục Lục: “Không... tôi thấy hơi mệt, nên muốn ngồi tựa mộtlát. Rồi Lục Lục ngả người sang tay vịn đi-văng.”
“Nếu cô mệt thì ta nên đi ngủ. ”
“Không sao, tôi không buồn ngủ, Thiêm Trúc buồn ngủ à?”
“Tôi cũng không buồn ngủ”
Khi chưa chắc cô ta có bị tâm thần không, thì Lục Lục khôngdám nằm chung giường với cô ta. Thà rằng thức qua đêm còn hơn.
“Mọi ngày cô rất ít khi trang điểm à ? Khúc Thiêm Trúc chủ độnggợi mở đề tài.”
“Sao cô biết?”
“Tôi không thấy ở gian toilet có phấn sáp gì.”
Đề tài “trang điểm” khá gần với “tập thể hình”. Lục Lục thấycăng thẳng. Cô không muốn đụng đến “vùng cấm địa” nhưng rất sợ Khúc Thiêm Trúclại ngẫu nhiên khơi ra.
Khúc Thiêm Trúc nói tiếp: “Cô có nhan sắc trời cho, lại cólàn da rất đẹp, khối người phải ghen tỵ.”
Lục Lục nói: “Ghen tỵ gì chứ ? Lâu nay soi gương tôi thấymình đã bắt đầu có nếp nhăn rồi...”
Lục Lục nín lặng, vì cô thấy Khúc Thiêm Trúc chợt trở nênkhông bình thường. Cô ta nhìn chằm chằm vào mắt Lục Lục, hình như vừa nhớ ra mộtchuyện gì đó, hai tay đang đặt trên đùi bỗng động đậy rất kỳ quái. Sắc mặt côta rất nhanh chuyển sang tái nhợt. Cô ta sắp lên cơn ! Lục Lục ngớ ra, ngồi thẳngdậy chuẩn bị tháo chạy. Cô vừa nghĩ xem vừa nãy mình trót nói sai câu gì chăng,vừa khẽ nói: “Thiêm Trúc, sao thế?”
Cô ta không nói gì, vẫn tiếp tục nhìn Lục Lục. Rồi toàn thâncô ta run lên.
“Kìa, cô sao thế? Thấy khó chịu ở đâu?” Lục Lục nhớ ra vừanãy mình nói là “soi gương”, khiến cô ta liên tưởng đến Triệu Tĩnh[1">.
1. Hai từ “soi gương” và “Triệu Tĩnh” đồng âm.
“Ai khó chịu ? Nếu khó chịu thì bôi kem dưỡng da.” KhúcThiêm Trúc buông ra một câu kỳ cục.
Lục Lục cảm thấy mình sắp phát điên, cô nhìn thẳng vào KhúcThiêm Trúc, và nói lảng sang chuyện khác: “Này, cô có thích âm nhạc không?”
Cô ta cố nghĩ ngợi, rồi nói:“ Ai cơ ?”
Lục Lục: “Tôi không nói người nào, tôi nói là âm nhạc.”
“À...có thích...tôi thích nghe ca nhạc. Gần đây tôi rấtthích nghe Từ Giai Oanh hát bài “Trên lưng bạch mã.”
Đúng. Người hát không phải Trương Nghệ Mưu, hay Lưu Tường,mà là Từ Giai Oanh. Xem ra, cứ được “trở về quỹ đạo” thì Khúc Thiêm Trúc lại trởlại bình thường.
Lục Lục thở phào, có lẽ mối nguy...
<<1 ... 910111213 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 5
•Tổng: 5 / 33 / 78711