Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

dựngcây gậy trúc, đầu gậy treo một lá cờ trên viết mấy chữ gì đó.
Lục Lục hỏi Chu Xung: “Ông ta ngồi đó làm gì nhỉ?”
Chu Xung đang bước lại gần cậu bé chơi đàn, đặt một tờ tiềnvào cái hộp sắt đặt trước mặt cậu ta. Sau đó anh quay lại bên Lục Lục: “Em nóiai?”
Lục Lục khẽ nói: “Người đàn ông đang ngồi kia kìa...”
Chu Xung ngoảnh sang, rồi nói: “Anh không nhìn thấy.” Lục Lục:“Người đeo kính râm, anh chưa thấy à?”
Chu Xung: “Em ơi, mắt em sao thế? Đó là người phụ nữ.”
Lục Lục lại nhìn lại, rõ ràng là đàn ông, bèn nói: “Người mặcáo gió màu xanh, anh nhìn lại đi! Là phụ nữ sao được?”
Lục Lục ngỡ Chu Xung nói đùa cô, nhưng trông anh rất nghiêmtúc. “Chính xác là phụ nữ!”
Lục Lục hơi choáng, vẫn một người đó, cô nhìn là nam, ChuXung nhìn là nữ.
Cô nói: “Anh đừng đùa em nữa, em sợ đấy!”
“Sao lại nhát thế? Được! Ừ thì nam.”
“Ông ta là ăn mày à?”
“Thầy bói.”
“Sao anh biết?”
\"Là người mù. Đeo kính râm, lại có cây gậy kia nữa.”
Đúng thế, khi cả hai bước lại trước mặt người đó, thì ông tanói: “Hai người có định nghe tôi nói mấy câu không?” Giọng ông ta không trầmkhông cao, hơi khó phân biệt giới tính, lại không nói tiếng phổ thông, nên rấtkhó nghe. Chu Xung đi thẳng, đáp: “Không.”
Lục Lục thì dừng lại, nhìn lá cờ treo trên cây gậy trúc, câygậy ấy không viết mấy chữ thường gặp như là “Thiết khẩu trực đoán” hay “Thôngthiên hiểu địa [1">... mà là một câu rất dễ hiểu: chúng ta mới chỉ biết một nửathế giới.
1. Nghĩa là: Đã phán là trúng. Hiểu rõ lẽ trời đất.
Câu này đã níu chân Lục Lục.
Cô nói: “Bác ơi bác có thể giải thích hàng chữ viết trên lácờ này không?”
Chu Xung nói: “Em làm gì thế?”
Lục Lục nắn tay Chu Xung ra hiệu.
Người mù nói: “Chỉ là một câu nói thật. Sống là ban ngày, chếtlà ban đêm. Chúng ta chỉ mới hiểu ban ngày thôi.”
Lục Lục: “Tức là... bác hiểu về ban đêm?”
Người mù: “Đương nhiên. Thế giới của tôi là ban đêm mà!”
Lục Lục: “Bác thử miêu tả một chút, tôi rất muốn nghe. ’’
Người mù: “Người chết tựa như ngọn đèn tắt, nhưng không cónghĩa là không còn gì nữa, chỉ là bỗng nhiên biến thành bóng tối; trong cái thếgiới tối đen, thể xác ta không còn nhưng ý thức thì vẫn tồn tại... tựa như....để tôi nghĩ thêm... tựa như trạng thái cô đang nằm mơ. Cô hiểu rồi chứ?”
Chu Xung đứng bên quan sát người mù, ông ta có vẻ mặt rấthài hước. Anh đưa tay lật mặt sau lá cờ, không thấy viết chữ gì.
Lục Lục: “Tôi muốn biết về tương lai - bác có đoán đượckhông?”
Người mù: “Cô muốn biết về gì?”
Lục Lục: “Ví dụ... bạn trai tôi có phản bội tôi không.’’
Chu Xung ngẩn ra nhìn người mù, rồi lại nhìn Lục Lục. Anhkhông ngờ Lục Lục lại hỏi câu này.
Người mù lắc đầu, nói: “Điều này thì tôi chịu không đoán được.Nhưng tôi có thể cho cô biết một điều khác, nếu cô muốn nghe.” Rồi ông ta, bằngmột giọng rất kỳ dị, nói ra một câu khiến ngưòi ta phải lạnh gáy. “Cô và chồngcô, ai chết trước.”
Chu Xung lập tức kêu lên: “Này, thầy bói đừng ăn nói linhtinh! Nếu không nể thầy là phụ nữ thì tôi phải đá cho thầy một phát đấy!”
Lục Lục kinh ngạc ở chỗ Chu Xung nói ông ta là phụ nữ mà ôngta không hề cải chính, vẫn nhắc lại với Lục Lục và cũng là để cho Chu Xungnghe: “Nếu cô muốn nghe.”
Lục Lục đưa ra tờ tiền mười đồng đặt vào tay người mù, nói:“Không muốn. Cảm ơn bác.” Rồi nói với Chu Xung: “Ta đi thôi!”
Chu Xung gạt tay Lục Lục ra, rồi ngồi xổm trước mặt ngườimù, chẳng lịch sự gì hết, anh đưa tay đụng vào cái kính râm của thầy bói, nói:“Hôm nay tôi đi mua kính râm, thầy bán cho tôi được không?”
Người mù không đáp, chỉ mân mê tờ tiền mười đồng, cẩn thận gấplại rồi cất vào túi áo; ông ta lại rút ra một mảnh giấy giơ về phía Lục Lục,nói: “Tôi biếu cô cái này.”
Lục Lục cầm mảnh giấy, thấy không có chữ gì hết.
Người mù nói: “Lời giải ở trong đó, cô nên giữ cẩn thận.”
Lục Lục khẽ nói: “Cảm ơn...” rồi cô khoác tay Chu Xung bướcđi.
Đi qua một chỗ rẽ, Chu Xung hỏi: “Trên đó viết những gì?”
Lục Lục đưa anh mảnh giấy, nói: “Không viết gì cả.”
Chu Xung dừng lại, lật đi lật lại xem. Mảnh giấy rất dày, rấttrắng, bóng láng, phản chiếu ánh đèn dưới tuyến đường tàu điện ngầm. Nhìn đinhìn lại, rồi Chu Xung bỗng nói: “Có đấy!”
Lục Lục ngạc nhiên: “Sao em không nhìn thấy nhỉ?”
“Sờ thử xem!”
Lục Lục cầm mảnh giấy, xem kỹ... quả nhiên trên đó có mộtkhoảng tròn tròn hơi lồi lên, nó như một hình vẽ thì phải.
Cô ngờ ngợ nhìn Chu Xung: “Thế này là sao?”
“Mật mã Da Vinci.”
“Anh nghiêm túc một chút đi!”
“Chắc chắn là họ đưa ra một thứ mà em không hiểu, nếu không,một tờ giấy bán những mười đồng thì quá đắt.\"
“Chắc hình vẽ này phải chứa đựng thông tin gì đó.\"
“Em cho rằng có thể là thông tin gì?”
“Em biết sao được!”
“Thế thì ai biết?”
“Em cũng chịu.”
Chu Xung quay lại, Lục Lục đuổi theo, hỏi: “Anh đi đâu thế?”
“Anh sẽ nói chuyện với bà ta.”
“Nói chuyện gì?”
“Hỏi xem, như thế là ý gì.”
Lục Lục nghĩ là Chu Xung quay lại đánh người thầy bói, bèn cốkéo lại: “Chúng ta đi mua quần áo!” Nhưng không được, cô đành đi theo anh.
Cả hai trở lại chỗ cũ thì không thấy người mù ấy đâu nữa, chỉcòn lại hai người bán hàng tạp hóa đang nói chuyện với nhau và cậu thiếu niênđang đàn hát.
Lục Lục nhìn quanh bốn phía, băn khoăn: “Có lẽ người ấykhông muốn nói chuyện với chúng ta.”
Chu Xung: “Những kẻ chuyên bày trò bịp bợm bao giờ chả có tậtgiật mình.”
Lục Lục: “Em có cảm giác vừa nãy ông ta ngồi đây chỉ để chờchúng ta.”
Chu Xung: \"Em lại bắt đầu nghi ngờ tưởng tượng đủ thứ rồi!”
Cả hai lại đi về phía ga tàu điện ngầm.
Chu Xung: “Em thật dễ tin! Thời nay chỉ có các ông già mớinghe bọn họ tán nhăng tán cuội thôi!”
Lục Lục im lặng. Họ bước đến chỗ máy bán vé tự động. ChuXung nói: “Liệu anh có phản bội em không, chi bằng em cứ hỏi thẳng anh.”
Lục Lục vẫn im lặng. Họ mua vé rồi ra sân ga chờ tàu đến.Chu Xung lại nói: “Hay là... anh mua cho em cái ống nhòm nhìn cực xa, để em lênnóc nhà mà nhìn tương lai?” Chu Xung đã nhận ra tâm trạng Lục Lục không ổn, anhbèn tìm cánh lảng sang chuyện khác.
Lục Lục nhìn vào đường ngầm hun hút tối om, cô vẫn không nóigì.
Chu Xung không nén được nữa: “Kìa sao thế? Em bị bà thầy bóiyểm bùa rồi à?”
Rốt cuộc cô cũng mở miệng: “Em đang nghĩ một chuyện...”
“Chuyện gì?”
Lục Lục hơi do dự, rồi nói: \"Trong máy tính nhà chúngta có một đôi mắt, còn người thầy bói vừa rồi thì khiếm thị...”
Chu Xung chưa kịp hiểu ý Lục Lục là gì, anh ngẫm nghĩ, rồihít vào một làn khí lạnh: “Thế đấy! Phụ nữ rất hay liên tưởng đủ thứ! Em lại dọa anh rồi.”
Chương 19 : MỘT ĐÊM Ở CÙNG KHÚC THIÊM TRÚC

A A A B

Sáng hôm sau Lục Lục ra sân bay tiễn Chu Xung. Anh lên máybay rồi, Lục Lục vẫn ngồi ở phòng chờ, cô cảm thấy rất trống trải. Liệu ChuXung ngồi trên máy bay có cảm thấy trống trải không? Đột nhiên, Lục Lục muốnlàm một hành động lãng mạn như bạn trai của Hồ Tiểu Quân…
Cô muốn mua ngay vé máy bay, rồi bí mật đi cùng chuyến bay vớianh. Chờ khi máy bay cất cánh, Lục Lục nhẹ bước đến bên Chu Xung, hỏi: “Anh cầnđồ uống gì ạ?” Chu Xung sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Chắc anh sẽ cười ngạc nhiên, rồihỏi cô tại sao lại lại thế? Lục Lục tươi cười nói rõ suy nghĩ của mình. Có thểanh sẽ càu nhàu: “Em định đi thì cũng nên nói trước với anh, chứ đừng làm thếnày!”
Nghĩ vậy thôi chứ Lục Lục không hành động. Cô chậm rãi đi rakhỏi phòng chờ, đứng ngoài cửa ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, nhìn các chuyếnbay lên xuống…không rõ Chu Xung đang ngồi trên máy bay nào?
Có ba người đang kéo va-li bước vào phòng chờ, một người độimũ lưỡi trai - trông quen quen, anh ta là ai nhỉ? À, đó là nhà sản xuất phim CốTrường Vệ - một nhân vật nổi tiếng.
Lục Lục lại nhìn bầu trời. Cô tưởng tượng bất chợt có ngườivỗ vai cô. Và khi ngoảnh lại nhìn, người đó sẽ là Chu Xung. Cô vội hỏi tại saoanh lại xuống máy bay? Chu Xung cười nói: “Anh không muốn xa em.” Lục Lục nói:“ Chỉ vì thế thôi à?” Chu Xung: “ Ừ…”
…Chuyện đó không thể xảy ra. Lục Lục có cảm giác tính yêu củacô và Chu Xung tựa như thảm cỏ đầu mùa đông, xanh tốt đấy, nhưng ai biết chắctrong đó không có những con côn trùng luôn phá hoại thảm cỏ đẹp đẽ đó? Và, nếunghĩ từ một góc độ khác, nếu Chu Xung là một chàng trai luôn phục tùng, luôn thỏamãn mọi mong muốn của Lục Lục, thì liệu cô có yêu anh nữa không?
Lục Lục đứng thêm một lúc nhìn mấy chục chiếc máy bay lên xuống…sauđó mới lên xe buýt trở về.
Buổi chiều, cô ngồi trong thư phòng mải miết viết bài. Kể từkhi cài lại window, máy tính chạy nhanh hẳn. Bên ngoài hành lang văng vẳng tiếngtrẻ con chạy nhảy nô đùa, còn nghe cả tiếng mấy bà già nhắc nhở chúng.
Hiện cô đang viết về một nhân vật nữ cấp tiến, cô đã phỏng vấnxong từ tháng trước nhưng chưa viết ngay, vì thấy hứng thú với vụ án mất tích.
Lục Lục không phải nhà báo chuyên nghiệp, cô không thích viếtbài từ góc độ của người ngoài cuộc, cô muốn thể hiện ở vai trò người có thamgia sự việc thậm chí tác động đến sự việc, thể hiện những cảm nhận của ngườitrong cuộc.
Tối qua Lục Lục lại nói chuyện điện thoại với Khúc ThiêmTrúc, cả hai nói về mũ thời trang, giày dép, thắt lưng rồi đến khăn quàng… Lụclục luôn tránh nói tới từ nhạy cảm như du lịch, xe lửa, tập thể hình, huấn luyệnviên, câu lạc bộ Mu Us Desert, tình yêu, sở công an, mất tích, máy kiểm tra nóidối…
Cả hai nói chuyện rất vui vẻ, nhưng vẫn có thể nhận ra tiếngcười của Khúc Thiệm Trúc có nét buồn bã.
Cô vừa viết xong bài thì Chu Xung gọi điện về, nói rằng anhđã đến khách sạn, 8 giờ tối nay dự cuộc họp báo…
“Chu Xung, nếu lúc máy bay đã cất cánh, em bỗng có mặt bênanh thì anh sẽ thế nào?”
“Anh sẽ rất mừng. Lúc máy bay bắt đầu cất cánh, anh đã nghĩlẽ ra nên đưa em đi cùng.”
“Thật không?”
“Thật! Ngồi cạnh anh là một cô gái trông rất giống người mùxem bói hôm nọ, mồm cứ bô lô ba la bắt chuyện với anh, ngán quá thể.”
“Vì ngán cô ta nên anh mới nhớ tới em chứ gì?”
“Đúng là phụ nữ chỉ hay nghĩ lung tung.”
Nói chuyện điện thoại xong, Lục Lục cảm thấy rất vui. Cô gọimột bánh Pizza, một suất súp Nga, ăn xong thì trời gần tối.
Lục Lục định chơi game “World of Warcraft”. Trước khi chơi, côlên gác nhìn qua một lượt. Trên gác rất hẹp, chỉ khoảng hai chục mét vuông. LụcLục ngại rằng để đến khuya mới lên thì cô sẽ thấy sợ. Lúc này, khi ngoài kia vẫncó tiếng trẻ con nô đùa thì cô cứ lên quan sát trước cho yên tâm.
Cầu thang bằng sắt uốn khá dốc. Mỗi khi lên xuống Lục Lục đềucảm thấy nguy hiểm. Cầu thang chếch vươn lên nóc nhà, trên nóc có một tum hìnhvuông, mở cửa tum là có thể nhìn ra ngoài.
Lục Lục thận trọng đi lên tầng hai bật đèn rồi nhìn khắp lượt.Đàn ghi–ta điện, bộ chỉnh âm, các thùng loa lớn nhỏ, những mớ dây điện rối mù,các giá đỡ, những mảnh giấy vương vãi…cô nhìn khắp lượt.
Rồi Lục Lục xuống cầu thang, thầm nghĩ, nếu bịt được cái tumtrên kia thì tốt.
Sau đó cô bước đến toilet. Rất sạch sẽ ngăn nắp, không thấymột con sâu nào. Hôm trước cốc bị đổ, bàn chải răng bị rơi xuống sàn, cô đã muabàn chải mới màu tím. Lục Lục nhìn nó thật kỹ, rồi cầm lên. Vẫn là bàn chảiđánh răng chứ không phải là con sâu ghê tởm. Lục Lục thấy thật sự yên tâm.
Trời đã tối hẳn, lúc trẻ con đã về nhà, không gian đã trở lạiyên tĩnh. Cô vào thư phòng, đóng cửa lại, chuẩn bị lên mạng chơi game.
Cô bỗng tròn mắt: trong thùng rác lại có thêm một file! Timcô bỗng đập thình thịch. Lẽ nào đôi mắt ấy vẫn tồn tại?
Cao thủ Hà đã làm mới hệ thống, tựa như thay hết các lục phủngũ tạng của một con người, thế mà đôi mắt kia lại bắt đầu chớp chớp! Toàn thânLục Lục như bị đóng băng, Chu Xung đi vắng, cô phải làm gì bây giờ?
Nghĩ một hồi, cô quyết định rút dây điện nguồn, bê chiếcLaptop lên, rảo bước đến cửa sổ định quăng đi cho nó tan thành trăm mảnh. Phầncứng đã tan tành thì ngươi đâu còn chỗ nấp? Từ cửa sổ tầng năm nhìn xuống thấymột ông già và ba bà già đang tập thái cực quyền dưới ánh đèn đường, rất thư thả,có vẻ như cả tiếng đồng hồ nữa chưa chắc đã kết thúc.
Lục Lục lại bưng Laptop vào đặt lên bàn, bật máy tính, nhìnvào thùng rác một lúc, rồi cô quyết định mở nó. Chắc lại là tấm ảnh cưới ma, côđâu có lạ? Cô tìm thấy nó ở một chỗ khuất trong thùng rác, rồi mở xem, nhưng lạilà một hàng chữ: các ngươi mới chỉ hiểu một nửa thế giới này!
Dòng chữ của người mù! Người mù thoắt ẩn thoắt hiện! Tức là,đôi mắt của người mù ấy nấp trong máy tính!
Tim Lục Lục “thịch thịch thịch… ” đập dữ dội như sắp vỡtung. Cô có cảm giác dòng chữ này viết sau lưng tấm ảnh, có thể thấy những đườngvân ở đáy tờ giấy ảnh; có lẽ tấm ảnh này là tấm ảnh cưới ma! Nhưng lần này làchú rể nhắm mắt, còn cô dâu lại mở mắt, cả hai đang quay lưng về phía Lục Lục,hoặc đúng hơn lúc này Lục Lục đang đứng sau lưng tấm ảnh cưới cũ kỹ chụp haingười.
Lục Lục “close” nó, rồi chợt nhận ra thùng rác lại mọc ra mộtfile nữa, cô run rẩy mở ra, vẫn là dòng chữ sau lưng một tấm ảnh, nhưng là mộtdòng chữ mới : có muốn biết mật mã của tấm ảnh cưới ma không ? Ta sẽ cho biết.Cắm tai nghe vào máy, sẽ nghe thấy giọng của ta.
Lục Lục có cảm giác như mình đang bay lên mây, bụng cô thắtlại. Đôi mắt ẩn náu trong máy tính đang muốn nói chuyện với cô.
Không cần mở phần mềm công cụ nào, nó vẫn nói chuyện được!Cũng tức là cắm tai nghe hay không, nếu nó muốn nói thì máy tính sẽ truyền âm củanó!
Nhưng tại sao nó lại dặn Lục Lục cắm tai nghe vào?
Có lẽ vì nó không muốn bất cứ ai khác nghe thấy giọng củamình. Nếu Lục Lục cắm tai nghe thì nó chỉ nói với một mình Lục Lục.
Nhưng Lục Lục không dám đeo tai nghe. Cô sợ việc một mìnhnghe giọng nói chẳng rõ của người hay ma; đeo tai nghe rồi, cô sẽ cách biệt vớiâm thanh cuộc sống thực, thế giới chỉ còn lại cô và nó, cô sẽ cô độc, tuyệt vọngvà kinh hãi tới đâu! Chỉ thoáng nghĩ tới điều đó, cô đã lạnh toát sống lưng.
Tay Lục Lục run run chộp lấy điện thoại gọi cho Chu Xung. Tắtmáy. À, chắc Chu Xung đang dự họp báo. Lúc này cô buộc phải một mình đối mặt vớitất cả.
Lục Lục nghĩ ngợi, rồi cô cẩn thận bưng chiếc Laptop lên cứnhư nó là quả bom hẹn giờ và rảo bước ra ngoài cửa.
Cầu thang hẹp rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của Lục Lục.Cô cúi nhìn cái Laptop đã gắn bó với mình hơn một năm nay, hình như nó biết côđịnh làm gì nhưng nó không có phản ứng nào hết, chỉ im lặng như đã ngủ say.
Cô xuống tầng trệt, rồi bước đến cái thùng rác, nhìn quanh bốnphía. Đèn đường rất sáng, nhưng tuyệt đối vắng lặng, không hề có một bóng người.Cô nâng chiếc Laptop lên rồi ném thật mạnh xuống mặt đường xi-măng. Lẽ ra đâylà việc của Chu Xung, nhưng bây giờ cô lại là người thực hiện. Cô hơi run rẩy. Mộttiếng va đập mạnh, chiếc Laptop vỡ tan tành...
Điều khiến cô ngạc nhiên là rõ ràng vừa rồi cô không thấybóng ai, nhưng sau tiếng động đập vỡ máy tính th...
<<1 ... 89101112 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 4
•Tổng: 4 / 32 / 78710