Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59537950
Visits Today: 381357
This Week: 1016135
This Month: 11532396

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

mày đố tao rồi!! – Duy nhanh nhảu.
_Xã nào đông dân nhất?
_Xã hội!! – Uyên tiếp.
_Trong bong bóng có ko khí! Vậy trong phao bơi có gì?? – nó cười gian.
_Ko khí luôn!! – lại tiếp tục đồng thanh.
_Sai!!
_Chớ gì nữa?? – đồng thanh và đồng thanh.
_Có con người!! Hé hé…

Cả hai kẻ còn lại ngất trên giàn quất vì câu trả lời cùng nụ cười kèm theo của nó.



Mải chơi đùa, nó quên mất cả thời gian. Lúc nhìn đồng hồ thì đã gần 7h rồi. Nhưng nó chẳng tỏ ra hốt hoảng cũng ko hề lo lắng. Duy hỏi thì nó đáp tỉnh bơ

_Ổng có bà Trinh lo rồi, cần gì tao nữa?

Hình như nó đang ghen tị với dì Trinh, vì dì ấy dành hết tình thương của ba rồi. Thật ra trong lòng nó vẫn rất thương ba chứ đâu phải ko đâu…

_Ko về hả? Vậy xuống ăn cơm với nhà tao luôn!! Có Uyên nữa mà!!!
_Hai đứa bay thân nhau từ lúc nào vậy? Tao đi thôi, tao ko muốn chọc cho mẹk mày lên tăng xông mà chết đâu!! Tội ác lắm!!
_Thôi mày về đi cũng được!! – hai kẻ kia lại tiếp tục đồng thanh, giọng có vẻ mừng thì phải.

Chắc là ko muốn bị nó làm “kì đà cản mũi” đây.
Một cách nhẹ nhàng, nó khép cổng lại rồi rảo bước trên phố. Nhà Duy với nhà nó cách nhau ko xa, nhưng ko lại ko đi thẳng về nhà. Giờ nó chỉ muốn lăng quăng trên phố thôi.

Tình cờ, nó lại gặp Kì. Anh chàng nhà giàu này cũng lang thang trên phố, mặt buồn xo.
Nó nhìn thấy hắn trước, và lên tiếng gọi. Nghe thấy tiếng nó, Kì mừng như bắt được vàng vội quay lại thì nó đã chạy gần tới chỗ Kì.

_Mày làm gì ở đây giờ này vậy?? – Kì hỏi giọng có vẻ vui mừng.
_Tao đi lăng quăng thôi. Còn mày?
_Ukm, thì ko có ai giúp đỡ nên tao buồn!!
_Chuyện hồi chiều hả?? Giờ mày nói đi, ko có kì đà nữa đâu!!
_Ukm, tìm chỗ nói chuyện đã!!



Ngồi vắt chân hình chữ ngũ trong một quán café trong có vẻ “hoang dã”. Ko hiểu tên Kì này bị cái gì mà hết lên núi rồi lại vào “Vườn chuối” (az). “Vườn chuối” là tên của quán café nó đang ngồi. Nghe tên thì có vẻ hơi quê, nhưng thực sự quán café này được trang trí theo phong cách hiện đại với hai tông màu chính là đỏ và đen. Trong quán còn có đặt vài chậu cảnh nhưng ko làm mất đi vẻ “hại điện” của ko gian này.

Nó khuấy đều li café đen với một thìa đường. Nó uống đắng lắm, có lần nó đưa nguyên li café nguyên chất lên tu một dây (az) làm ai ai cũng phải lé mắt vì nó. Một cô gái phi thường với một sở thích kì quái.

_Có gì mày nói đi!! – nó nhấp li café rồi nói.
_Ukm, thì chuyện là vầy!! Thực sự là… tao đang khó… rất là… tao cảm thấy… khó…
_Khó ở hả??? – nó tỉnh queo hỏi.
_Ặc, tao chưa có khùng nha mày? Nhưg mà… sự thực là… tao… tao…
_Tao tao con khỉ gì? Nói nhanh hok tao đi về à!! Còn mang đồng phục với cặp trên người đây nè!! – nó bực bội.
_Ukm, tao sẽ đi thẳng vào vấn đề nhé!! Tao… thực sự là…

Hít một hơi thật sâu, Kì tuôn ra một lèo như đọc diễn văn khai giảng

_Ko biết từ lúc nào mà tình cảm của Kì lại thay đổi. Trước đây Kì chỉ thích một mình Nhược Lam mà thôi, nhưng ko biết tự lúc nào mà Kì lại cười khi Linh cười, khóc khi Linh khóc và đau lòng khi nhìn thấy Linh ở bên cạnh thằng lớp trưởng. Kì ko biết bản thân mình bị làm sao nữa, nhưng qua vài bài text nhỏ của con em thì Kì biết rằng bản thân đã thích Linh, thích rất nhiều, thích ko thể tả nổi, thích tàn bạo, thích tàn khốc, thích khốc liệt, thích…
_Điên khùng!! Giờ hok phải là khai giảng đâu mà ở đó đọc diễn văn!! Nói nhanh hok tao đi nha!! – nó cắt lời.
_Kì… Kì nói thật mà!! Kì thích Linh!!
_Ngày xưa người ta có thuyết địa tâm, thuyết nhật tâm. Giờ thì Trần Thái Linh này có thêm một thuyết Linh tâm nữa. Tức là Linh chính là tâm điểm của mọi người, mọi câu chuyện, và cả mọi trò đùa. Mày nghĩ gì hả Kì? Cả trường này ko có ai là ko biết chuyện tao thích Lâm, bao nhiêu thằng từng bị tao từ chối phũ phàng tàn nhẫn… mày cũng chứng kiến mà, tại sao lại còn nói lời đó với tao??
_Vì Kì thực sự thích Linh, Kì nghĩ thích một người ko có gì là xấu cả!!!

Nó cười nhếch mép, quay mặt sang một bên. Tên ko có não này dám nói những lời đó với nó sao??

Hắn nói đúng, thích một người chẳng có gì là xấu hết. Nhưng với nó thì khác, nó thích Lâm – điều đó là sự thật, bởi vậy nó chẳng thể nào tiếp nhận tình cảm mà hắn dành cho nó ko đời nào. Chính hắn cũng biết nó chỉ coi hắn là bạn, chính hắn cũng biết mỗi lần gặp là mỗi lần cãi nhau, vậy mà hắn lại tỏ tình với nó.

Thực ra nó ko thích những đứa con trai ưa cãi lại mình. Ko, phải nói một cách chính xác là cực kì ghét. Sở dĩ nó ghét con trai như thế là bởi vì ba nó và mẹ nó cũng thường xuyên cãi nhau, do đó nên mới dẫn đến chuyện li hôn. Rốt cuộc thì người tổn thương nhất lại là nó, họ thì vẫn sống vui vẻ. Nó ghét, nó ghét những kẻ nào ưa cãi lại mình, ghét hết tất cả những thằng con trai cứng đầu và ko có não… nghĩ tới thôi là thấy bực mình rồi, làm sao mà thích được cơ chứ?

_Tao… từ chối!! Đó là tao đã nhẹ nhàng với mày rồi!! Mày hãy từ bỏ ý định đó đi, nếu ko muốn chịu tổn thương sau này.

Nói xong, nó đứng dậy và bỏ đi một mạch. Nhìn nó đi, nó mới là kẻ thảm hơn, giờ này rồi mà vẫn còn vác bộ đồng phục với cái cặp trên người, tất cả là tại hắn đã kéo nó đi nên mới ra cớ sự này đây.



Nó đẩy cửa bước vô nhà, chắc ông già đang tức giận lắm đây. Cũng phải thôi, tan trường từ lúc 4h30, mà gần 8h nó mới chịu mò về nhà thì thử hỏi vị phụ huynh nào mà ko tức giận cho được chứ??

Nó liếc mắt nhìn quanh, chẳng có ai ở nhà cả. Hình như nó đoán sai rồi thì phải, sự có mặt của nó ở trong cái nhà này đâu được quan tâm chú ý tới, dù nó có đi sớm về trễ thì cũng chẳng ai biết. Hai người lớn đang hưởng thụ một cuộc sống hạnh phúc của cuộc sống hôn nhân mà…



Nó quăng cặp rồi thả người trên giường. Mọi việc diễn ra quá nhanh, đến nỗi nó chẳng có ý thức gì về chuyện vừa rồi cả… Hoàng Vĩnh Kì – một tên công tử nhà giàu – một tên ko có não – lại đi tỏ tình với nó. Một đứa mà cứ hễ gặp mặt nó là lại cãi nhau mà lại đi tỏ tình với nó, thử hỏi làm sao mà nó tin cho được. Mà cho dù nó có tin đi nữa thì tình cảm của hắn cũng sẽ ko bao giờ được chấp nhận. Trái tim nó đã có chủ, nó có niềm tin vào Lâm. Nó tin rằng rồi một ngày nào đó, Lâm sẽ quay về bên nó… bởi vậy nó mới có thể sống vui vẻ cho tới giờ.

Đùng một cái, đại thiếu gia tỏ tình với nó. Trong lòng nó hơi bất ngờ và cũng xen lẫn sự khó chịu nữa. Nó chẳng thích thú gì khi được người khác tỏ tình, với nó chỉ có một mình Lâm, chỉ có Lâm thôi là đủ rồi.

Cùng lúc ấy, tại một ngọn núi nào đó có một chàng trai đang nằm dài ra bãi cỏ xanh mơn.
Đã 8h30 rồi mà Kì vẫn chưa chịu về nhà… dù biết trước là tỏ tình cũng sẽ bị nó từ chối nhưng Kì vẫn làm, đơn giản chỉ vì hắn ko thể cưỡng lại trái tim của mình.

Nỗi buồn đang xâm chiếm cơ thể hắn và lan tỏa ra… cuối cùng thì đứa con gái hắn thích lại từ chối hắn. Đời là thế, theo tình tình chạy, chạy tình tình theo mà. Hắn chợt nghĩ tới Nhược Lam – cô gái mà hắn từng si mê trước đây. Dường như tình cảm hắn dành cho Lam đã thay đổi, ko còn thiết tha như ngày trước nữa. Liệu hắn có quá đáng khi bỏ rơi Lam như vậy ko?? Hắn cảm thấy có lỗi với Lam quá, có lỗi với người con gái đang chờ đợi hắn.

End chapter 11.
Chapter 12: Mẹ đi xa.

Vài tuần sau đó…

Bây giờ đã chính thức bước vào mùa thi. Một tuần – một khoảng thời gian ko ngắn cũng ko dài – nhưng cũng đủ để làm cho tụi học trò phải ngao ngán lắc đầu và suốt ngày than ngắn thở dài.

Nó thì khác. Từ một năm nay, thi cử đã ko còn là vấn đề quan trọng nữa. Nó phát hiện ra sự thông minh và bộ não đầy ắp chất xám của mình từ sau khi gặp Lâm. Kể từ ấy nó đã chẳng còn sợ thi cử nữa.

Một tuần trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã thi xong hết tất cả các môn rồi. Đám học sinh lo sợ vì đề năm nay khá là khó so với các năm trước, chỉ riêng nó là thoải mái vô cùng, hình như nó trúng tủ thì phải.

Sau kì thi là tới mùa noel rồi. Nó hồi tưởng lại Noel năm ngoái, trong khi nó nằm dài ở nhà suốt ngày chờ Lâm rủ đi chơi thì Lâm lại đứng chờ nó ở cách nhà ko xa. Nghĩ lại nó thấy Lâm thật ngốc, và cả bản thân nó cũng ngốc nữa. Giá mà nó chịu ra ngoài thì lúc ấy nó đã nhận được tấm thiệp con con dễ thương cùng lời mời đi dạo phố đêm từ Lâm rồi, vậy mà nó chỉ biết nằm ở nhà chờ đợi…

_Wey, noel năm nay mày làm gì? – Duy áp lon coca lạnh vô má nó.
_Thì chắc là nằm ở nhà chờ đợi một điều kì diệu thôi!! Đã một năm rồi nhỉ?? – nó mơ màng.
_Ừ, một năm kể từ khi… ủa mà một năm gì? – Duy hỏi ngớ ngẩn.
_Mày ngu… – nó nhăn nhó cốc trán Duy – một năm kể từ mùa noel đầu tao với mày chung lớp!!
_Ờ… phải vậy hôn?? Hay là đang tơ tưởng tới chàng hả?? – Duy chống cằm, nhìn nó bằng con mắt thách thức.
Nó quay sang Duy khẽ nhíu mày rồi đáp tỉnh bơ
_Tất nhiên là đang nhớ chàng rùi!! Ngu…
_Zời, zdậy mà nói là một năm kể từ mùa noel đầu tao với mày chung lớp!! – Duy trề môi.



Nó lại nằm dài trên giường. Mấy bữa nay mẹ ko có gửi mail cho nó, ko biết là đã xảy ra chuyện gì rồi nữa, hay mẹ đã quên mất thói quen gửi mail cho nó hằng đêm rồi?

Theo một thói quen, nó lại mở máy lên.

Ngồi gõ gõ một lát và chờ mail của mẹ, nó nhận được cả tá thư gửi từ address canmottinhyeu_kococonLinh.

“Con nhỏ Cát, ở trên lớp ko chịu nói rồi tối lại gửi mail… đúng là khùng!!” – nó thầm nghĩ rồi lần lượt mở những bức mail ra xem.

“Wey, mày có số của Duy ko cho tao đy!!”
“Tao… tao nhờ mày giúp một chuyện nha!! Mày… làm mai Duy cho tao nha!!”
“Êy, chưa về nữa hả mày? La cà đâu đó hử?”

Nó bực bội đóng hộp thư lại. Con Cát khùng toàn gửi những bức mail ngắn như cái đuôi thỏ, đọc mà phát bực.
Nó đang định off máy thì một bức mail nữa gửi tới. Lại từ địa chỉ của con Cát

“Mày về chưa? Tao năn nỉ mày đó!! Tao thích Duy từ năm ngoái rồi, nếu ko phải vì mày thì tao đã tỏ tình với Duy. Tao biết mày chỉ coi Duy là bạn thôi, làm ơn làm thần Cupid cho tao đyk!!”

Nó mỉm cười… thì ra con nhỏ Cát ko phải là ghét nó, chỉ vì thích Duy nên mới tỏ ra ko thân thiện với nó thôi.
Nó nhấp vào “trả lời” và bắt đầu hồi âm lại cho con Cát

“Mày nói nhiều quá nha!! Thích nó thì tự đi mà nói, tao hok rảnh hơi đâu mà lo chuyện tầm phào! Mà nó thích những đứa con gái chăm chỉ á nha!! Dễ thương nữa, hiền lành và dịu dàng!!”

Nó khẽ mỉm cười, con nhỏ Cát hình như thích thằng Duy thật lòng thì phải. Vậy cũng tốt, thằng Duy có nơi có chốn nó cũng an tâm phần nào… vui nữa. Cầu mong là thằng Duy cũng thích con nhỏ Cát.



Nó đi ngủ, lại đặt giờ báo thức cho bảy chiếc đồng hồ, mà mỗi chiếc cách nhau 2p như thường lệ.

Bỗng có một tràng tiếng ngựa hí (đổi chuông) báo tin nhắn tới

Bực mình, nó dở điện thoại ra một cách bạn lực và đọc kĩ từng chữ. Tin nhắn được gửi tới từ một số lạ.

“Mày ngủ chưa? Tao ko ngủ được!! Có trò j mà làm mau bùn ngủ chỉ tao koi!!”
“Wei ai zạ?”
“Oh, tao Uyên nè!! Tao xin số mày từ thằng Duy!!” Có trò j hok?”
“Chơi games đi, thôi tao đi ngủ á cấm nhắn qua tiếp tao hok có đọc đâu!”.

Kết thúc bằng một câu dài, nó off máy rồi ngáy lun.



Sáng thứ 2

Nó vẫn như cũ, vẫn dậy trễ. Chuyện này là thường xuyên, nó là “nữ hoàng đến trễ” mà!! Sau khi xử lí bảy cái đồng hồ sắp réo inh ỏi, nó phóng nhanh vô phòng tắm rồi phóng thẳng ra khỏi nhà.

Hôm nay là 25/12, là mùa noel thứ 2 từ khi nó có Lâm.

Nó lại vào nhà sách chờ “Chạng vạng”, mong sao ngày hôm nay sẽ có.

Nó nhanh chóng gửi cặp rồi phóng tới quầy sách. Thật bất ngờ, nhỏ Cát với thằng em của nhỏ cũng ở đây. Mà em của nhỏ tên gì thì… nó quên mất tiêu rồi!

Ko biết nhỏ Cát đang đọc cái gì mà lâu lâu lại thấy nhỏ cười khúc khích, rồi quay qua chỉ chỉ cái gì đó cho thằng nhóc em nhỏ. Thằng nhóc ấy ko cười như con Cát mà khẽ cau mày. Hai chị em nhà này lạ thật, vô duyên nữa.

Nghĩ sao mà nó lại bước tới gần hai chị em này. Đập vai con Cát, nó hỏi

_Mày bị khùng hay bị điên mà cười miết zdợ? Hai chị em mày đúng là…
_Đúng là sao chị?? – thằng nhóc em con Cát lên tiếng hỏi.
_Oh ko sao!! Ờ mà mày tên gì tao quên mất tiêu rồi!!
_Mày đúng là… cái tật ko chừa!! – tới lượt con Cát nhăn – nó tên là Khôi, con khùng!!
_Câm, tao hok có hỏi mày. Oh mà tụi bay hok đi học hay sao mà ko mặc đồng phục zdợ??
_Omm… tao đang định cúp một bữa!! Mày cúp hok?
_Ko, tao kíu. Thôi tụi bay đi đi!!

Nói xong nó rời khỏi hai chị em nhỏ Cát rồi lượn tới lượn lui quanh quầy sách mới. Chợt một quyển sách có tựa đề “Chạng vạng” đập vô mắt nó.

Nó bước tới gần, cuối cùng thì công chờ hơn 4 tháng của nó cũng có kết quả rồi.
Cầm cuốn sách nó nhảy cẫng lên vui sướng. Sở thích đọc sách trong nó lại trỗi dậy. Ko biết bao lâu rồi nó ko đọc sách nữa!!



_Mày làm gì mà tí ta tí tửng vậy? – Duy ngồi xuống kế nó.
_Oh, mà sao mày hok đi ăn đi… ở đây làm gì nữa?? – nó hỏi.
_Tao hỏi trước mà!!
_Oh, tao chờ được cuốn “Chạng vạng” rồi!! Mới có sáng nay luôn, vậy là khỏe!! – nó vươn vai.

Chợt “con kiến đen…” lại vang lên. Nó nhìn thấy số của mẹ vội vàng bắt máy

_Con nghe nè mẹ!!!
_Ummm, mẹ có chuyện muốn hỏi con!!
_Vâng mẹ cứ hỏi đi…
_Ummm, mẹ… mẹ muốn… mẹ…
_Mẹ muốn gì thì mẹ cứ nói đi!
_Mẹ… mẹ muốn đi… bước nữa… con ko… phản đối chứ??

Nó đang cười chợt tắt ngay gương mặt rạng rỡ, mẹ nó mới nói cái gì ấy nhỉ? Sang ngang ư? Tái hôn ư? Đi thêm bước nữa sao??? Mẹ… mẹ hết thương nó rồi sao? Mẹ cũng muốn bỏ mặc nó để tìm hạnh phúc riêng như ba nó hay sao? Tại sao… tại sao cả mẹ mà cũng đối xử với nó như thế?? Tại sao??

_Mẹ… mẹ cứ… vui vẻ đi!! Cầu cho mẹ… hạnh phúc! – nó cố gắng giữ cho giọng thật tự nhiên.
_Mẹ… mẹ xin lỗi con!! Đám cưới mẹ sẽ ở trong tết này, con ra Đà Lạt tham dự được chứ? Mẹ sợ sẽ ko còn gặp lại con nữa!!
_Tại sao chứ? Con ko hiểu… – giọng nó càng lạc đi.
_Mẹ… dượng là Việt Kiều Mĩ. Sau đám cưới mẹ phải đi Mĩ cùng dượng.
Lại là Mĩ, Lâm cũng bỏ nó để mà đi Mĩ, giờ tới lượt mẹ cũng như vậy… nó ghét nước Mĩ quá, ghét lắm, cực kì ghét…
_Thôi được, con sẽ đi!!
_Cảm ơn con…



Tobe cont...
Chapter 12 (Cont)

Nó ngồi thừ người ra, ko quan tâm gì tới mấy trò chơi mà cả lớp đang áp dụng để chọc phá bà cô. Giờ nó chẳng còn tâm trạng đâu để mà quậy phá nữa. Sau đám cưới… mẹ bỏ đi… sao mẹ thông báo chuyện này đột ngột vậy chứ? Tại sao đến cả mẹ mà cũng bỏ mặc nó… điểm tựa trong lòng nó dường như sụp đổ, nó ghét tất cả…

Duy nhận thấy từ sau cuộc điện thoại, thái độ của nó khác hẳn. Trước đó là vui vẻ, cười nói nhiều mà sau lại trầm ngâm...
<<1 ... 1011121314 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 195
•Tổng: 206 / 320 / 78642