Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59747934
Visits Today: 180441
This Week: 1226119
This Month: 11742380

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

tuần sau noel… trong suốt một tuần đó, ông trời đã mưa hoài ko ngớt. Mưa thì ko có gì là lạ nhưng ở Sài Gòn mà mưa suốt một tuần liền thì đúng là có chuyện… mà thôi, dù sao thời tiết cũng là việc của tự nhiên, nó có thắc mắc cũng chẳng giải quyết được gì.
Vài ngày nữa thôi là đám cưới mẹ rồi, và cũng chính là lúc nó phải rời xa mẹ… ko phải là mãi mãi nhưng có thể sẽ rất lâu, rất lâu sau nó mới được gặp lại mẹ. Ko biết nó có thể chờ tới lúc ấy ko nhỉ? À ko, có lẽ là khi nào nó lấy chồng thì mẹ nó nhất định sẽ về thôi mà…

Nói tới lấy chồng, tự dưng nó lại nhớ tới Lâm. Ko biết giờ này Lâm ra sao rồi, Lâm có còn nhớ tới một con nhóc phá phách là nó nữa ko? Tự dưng nó lại nhớ những lần Lâm hích nó vào bồn hoa của trường, nhớ cái lần mà Lâm bỏ sâu vô cặp làm nó khóc thét lên… lần đầu tiên ấy nó mãi mãi chẳng thể nào quên được.

Gió nổi lên nhè nhẹ và lùa vào phòng nó. Nó quay mặt ra cửa sổ, tận hưởng hương hoa mà gió mang theo… thật thoải mái. Liệu gió có thể mang tâm trạng của nó tới cho Lâm được ko? Liệu gió có thể mang nỗi buồn của nó đến với Lâm? Liệu gió có thể mang sự nhớ thương của nó đến Lâm? Liệu gió có thể…

Giờ nó đang buồn sao? Có lẽ là thế… một đứa con gái năng động, phá phách như nó mà cũng có lúc lãng mạn thế này...

Trời trong, gió mát khiến nó vô cùng buồn ngủ. Nằm trên giường hồi lâu rồi nó thiếp đi lúc nào ko biết. Có lẽ là nó đã ngủ rất lâu, rất lâu. Trong giấc mơ, nó nhìn thấy mẹ xúng xính trong bộ áo cưới trắng tinh khôi. Mẹ sánh bước cùng dượng, cả hai sánh bước bên nhau đi trong mưa hoa… rồi nó chợt thấy Lâm. Lâm đang đứng ở đằng xa quan sát nó… Lâm đã mỉm cười với nó, đưa tay ra vẫy gọi nó.

Nó luồn qua đám đông tiến về phía Lâm, nhưng Lâm càng ngày càng xa dần, xa dần rồi biến mất hẳn khỏi tầm nhìn của nó. Giật mình nó gọi tên Lâm thật to, vừa gọi vừa khóc. Nó cầu xin Lâm đừng rời xa nó, xin Lâm đừng bỏ rơi nó…

Giật mình tỉnh dậy, nó thở phào nhẹ nhõm khi biết đó chỉ là một giấc mơ. Nó đưa tay quệt đi những giọt lệ còn vương trên khóe mắt. Trong giấc mơ ấy, nó đã khóc thật. Nó tự hỏi chẳng lẽ Lâm lại ảnh hưởng tới nó lớn đến vậy sao? Sẽ ra sao nếu Lâm mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời nó? Liệu như vậy thì nó có thể sống được ko??
Nó quá lụy tình… đúng hơn là lụy Lâm. Có lẽ đó là một tình yêu thực sự chăng? Một đứa con gái 18 tuổi, nó đủ lớn để có những rung động hơn trong con tim. Vậy mà nó lại chẳng hề rung động trước một ai, con tim nó chỉ tràn ngập mỗi hình bóng của Lâm.

Kể cả với Vĩnh Kì, nó cứ tưởng mình thích hắn nhưng khi nghe được lời tỏ tình của hắn, nó giận sôi máu. Chính bản thân hắn cũng biết nó chẳng thể tiếp nhận tình cảm của hắn, vậy mà hắn lại ngang nhiên tỏ tình với nó. Nó giận hắn, giận cả chính bản thân nó. Tại sao “thuyết Linh tâm” lại xuất hiện chứ? Nó ko muốn mình là trung tâm của vũ trụ, càng ko muốn được nhiều người thích. Đối với nó, chỉ cần có Lâm thì đó đã là hạnh phúc rồi… nó chẳng cần gì hơn là sự trở về của Lâm… có lẽ bản thân nó đã quá ích kỉ chẳng? Lâm ra đi là để đoàn tụ với gia đình, còn mẹ ra đi là để tìm hạnh phúc riêng, nó chẳng có lí do gì mà níu giữ lại cả… bản thân nó, nó chỉ biết cho hạnh phúc của riêng mình mà ko nghĩ cho hạnh phúc của Lâm và mẹ. Có lẽ nó đúng là một đứa tham lam và ích kỉ. Liệu người như nó có xứng đáng được hạnh phúc hay ko?

Hai ngày sau…

Lễ cưới của mẹ diễn ra tưng bừng và náo nhiệt, ngỡ như là cả Đà Lạt này đều trở nên tưng bừng rộn rã vui chung với hạnh phúc của mẹ nó. Ko biết dượng có thế lực lớn như thế nào mà có thể làm một đám cưới rình rang thế này nhỉ? Có lẽ là tỉ phú chăng??
Nó cứ yên lặng mà nhìn mẹ sánh vai bên người đàn ông kia. Nó đau, nhưng nó ko nói… sau hôm nay là nó phải tạm biệt mẹ, phải để mẹ ra đi rồi, ko biết bao giờ có thể gặp lại nhưng nó chắc chắn rằng khoảng thời gian đó ko phải là ngắn.

_Ko tìm trò quậy phá sao?? – có một giọng nói quen thuộc vang lên.
Nó ngạc nhiên quay sang rồi hỏi
_Cát? Mày làm gì ở đây??
_Tao đi nghỉ tết!! Một mình thôi, tao muốn được yên tĩnh!!
_Tại sao? Tao cứ tưởng giờ này mày phải bám theo thằng Duy chứ??
_Chính vì Duy nên tao mới đi nè!! Mày đi hai ngày, ở nhà xảy ra chuyện!
_Thằng Duy… nó có chuyện gì sao?? – nó tỏ ra lo lắng.
_Ko phải, mà Duy đã cặp bồ với nhỏ Uyên rồi! Tao buồn quá nên đi trốn nắng!!
_HẢ????????? NÓ VỚI CON UYÊN???????
_Ukm – Cát bịt tai lại khi nó hét – Mà mày có cần hét to vậy hok?
_Hờ… tại ngạc nhiên quá đó mà!!

Nó cười trừ. Khẽ chau đôi mày lại ,nó lại suy nghĩ. Ko lẽ nó mới đi vắng có hai ngày thôi mà lại có chuyện đó? Hok lẽ hai đứa máu ko lên não đó dám cho nó ra rìa??
“Hai đứa thiếu não này, tao mà về là tụi bay biết tay. Tao đem tao bỏ xó để hú hí với nhau hả??”.
Nó xoa xoa cái cằm. Miệng nở một nụ cười gian manh.



Ngày hôm sau tại sân bay…

_Mẹ phải đi rồi con!! – mẹ nó rơm rớm nước mắt khi nó đi tiễn.
_Thôi mẹ đi đi!! Sắp trễ rồi kìa. Con sẽ thường xuyên mail cho mẹ mà!!

Mẹ nó gạt nước mắt quay lưng bỏ đi, đầu còn ngoái lại nhìn nó. Hình như bà khóc rất nhiều, nhưng khoảng cách quá xa để nó có thể nhìn thấy rõ. Nó ko khóc, nhưng lòng nó đau. Cuối cùng rồi mẹ cũng đã đi… mẹ rời xa nó thật rồi…

“Vĩnh biệt con… con gái yêu quý của mẹ. Dù ai có nói gì thì mẹ vẫn mãi là mẹ của con… nhưng giờ thì ko thể nữa rồi!!” – bà vẫn tiếp tục rơi nước mắt khi máy bay cất cánh.

Xa rồi, gió đã đưa mẹ đi xa nó… dù nó lớn thế nào nhưng nó vẫn chỉ mãi là một đứa trẻ đối với mẹ, nó cần tình thương của mẹ xiết nhường nào… nhưng giờ thì mẹ đã đi, mẹ đã bỏ nó lại và đi tới chân trời hạnh phúc mới… nó nào có biết rằng lòng mẹ còn đau hơn nó gấp bội lần khi phải rời xa đứa con gái mà mình đã cất công nuôi nấng từ nhỏ…

End chapter 14
Chapter 15: Diễn kịch.

Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)

Sau khi tiễn mẹ ra sân bay xong, ngày hôm đó nó cũng mau chóng bắt xe trở về SG. Nó chẳng muốn ở lại đây thêm một chút nào… nơi mà mẹ đã rời xa nó… nơi mà gió mang mẹ đi, nó ghét mọi thứ ở đây.



Nó lại trở về với căn nhà ấy, trở về với ba và dì, trở về với bảy chiếc đồng hồ thân quen và chiếc hộp nhạc mà ngày nào nó cũng ngắm nghía. Nó quyết định sẽ trả lại tiền cho Duy dù ko biết Duy có nhận ko, và kết quả là Duy đã mắng cho nó một trận te tua. Là bạn bè, Duy chẳng tính toán gì với nó, tự dưng nó lại cư xử vậy làm Duy rất bực mình.

Sau khi nghe Duy mắng xong, nó chợt nhớ tới chuyện nhỏ Cát nói khi còn ở Đà Lạt “Duy cặp bồ với con Uyên rồi!!”… tức tốc, nó túm đầu Duy và hỏi

_Mày cặp bồ với con Uyên rồi phỏng thằng khốn??
_A… sao mày biết? Tao chưa nói mà!! – Duy cười, gỡ tay nó ra.

Nó nhếch mép. Thì ra những lời con nhỏ Cát nói đúng là sự thật. Nó bực bội thả áo Duy ra rồi quay lưng bỏ đi. Nó giận Duy vì dám thừa cơ hội nó đi vắng rồi tán tỉnh con nhỏ Uyên, nó giận luôn nhỏ Uyên vì đã thừa cơ hội nó đi vắng mà nhận lời thằng Duy. Ít ra hai đứa bạn (đã công nhận nhỏ Uyên là bạn) mà nó hằng tin tưởng phải đợi sự đồng ý của nó mới được cặp kè chấm muối mè với nhau chứ… bực cái mình.

Nó vẫn đi học trễ vì cái tội la cà trong nhà sách. Giờ thì nó chẳng còn chờ “Chạng vạng” nữa, nhưng vào nhà sách mỗi sáng là thói quen đã ăn sâu vào máu thịt, nó chẳng thể nào sửa được. Đành vậy, ít ra thì ông giám thị bây giờ cũng chẳng bắt nó chạy 10 vòng quanh trường nữa. Thoát được cái vụ đó là nó mừng rồi, nếu ko chắc suốt năm phải đi cổng sau hoặc vượt rào để mà vô trường mất thôi. Nhiều lúc nó thầm rủa cho ông giám thị bị đuổi việc cho rồi…

Nó lại tiếp tục viện lí do cho việc đi trễ của mình. Nhưng hôm nay tâm trạng cô có vẻ vui nên ko hỏi lí do gì khiến nó đi trễ. Cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi bảo nó bước vô lớp.

Hơi ngạc nhiên, nó tiến chậm về vị trí của mình rồi đưa ánh nhìn nghi vấn sang Duy. Duy cũng lắc đầu rồi nhún vai, hình như hôm nay cả lớp chẳng ai biết có chuyện gì mà khiến cô vui vẻ như thế.

Cô gõ thước cành cạch khi ko khí lớp trở nên ồn ào

_Các em… trật tự đi nào!! – cô mỉm cười dịu dàng.
_Thưa cô!! – nó giơ tay – Hôm nay cô có chuyện gì mà vui vậy ạ?
_Ko có gì đâu. Chúng ta bàn về lễ kỉ niệm thành lập trường tiếp đi các em!! Giờ trước tiên chúng ta sẽ bầu ra hai bạn đi thi học sinh thanh lịch.

Cả lớp nhốn nháo, xốn xang giơ tay phát biểu. Hầu hết là bầu nó đại diện cho lớp, còn một bạn nam nữa thì sẽ bỏ phiếu bầu.

Có ba bạn được đại diện để chờ kết quả phiếu, đó là Duy, Kì và Chí Anh (một thành viên trong lớp, cũng khá là vui vẻ). Bỏ ra 4 đại diện – bao gồm cả nó – thì còn lại 36 phiếu và cả lớp bắt đầu bình chọn.

Thật ko may là anh chàng Chí Anh kia chẳng được bầu chọn, hầu hết là nghiêng về phía Duy, nhưng Kì cũng ko kém. Và đây là kết quả bầu:

Lâm Chí Anh – 0 phiếu.
Lâm Bá Duy – 18 phiếu.
Hoàng Vĩnh Kì – 18 phiếu.

Kết quả thật mĩ mãn. Cô phân vân ko biết nên chọn ai.

_Ummm, các em làm khó cho cô quá!! Thôi giờ để cho nữ nhân vật chính lựa chọn đi. Linh, em bầu ai??
_Trước tiên, em ko muốn tham gia cuộc thi, vì em biết chắc chắn mình sẽ rớt đài. Thứ hai, em xin bình chọn cho hai bạn đó là Triệu Mỹ Uyên và thằng Duy khùng!! – nó nhăn răng cười.

Cô chủ nhiệm chợt nhớ lại những lời than phiền của các thầy cô bộ môn về sự nghịch ngợm của nó, nên dù rất muốn nó làm đại diện nhưng cô cũng đành miễn cưỡng đồng ý đề xuất của nó.


Tên: Triệu Mỹ Uyên – 12A1
Ngày sinh: 23.7.1990
Nơi sinh: bệnh viện đa khoa tỉnh
Thành tích học tập: học lực giỏi, hạnh kiểm tốt.
Số điện thoại: 01999020617
Sở thích: nấu ăn
Thần tượng: Lâm Bá Duy
Bài hát yêu thích: Hard to say I’m sorry
Môn học yêu thích: Lý
Ước mơ: trở thành tiếp viên hàng ko
Nguyện vọng tương lai 1: trở thành một người vợ đảm đang
Nguyện vọng tương lai 2: 0 có
Các hoạt động trường đã tham gia: đêm cắm trại kinh dị, tiểu thư và chàng lãng tử, bán hàng rong trong trường…

Tên: Lâm Bá Duy
Ngày sinh:16.1.1990
Nơi sinh:bệnh viện Chợ Rẫy
Thành tích học tập: học lực giỏi – hạnh kiểm tốt
Số điện thoại:01885391003
Sở thích:đọc sách, nghe nhạc trước khi đi ngủ
Thần tượng: Trần Thái Linh
Bài hát yêu thích:A little love
Môn học yêu thích: ko có
Ước mơ: phi công
Nguyện vọng tương lai 1:lấy vợ sớm
Nguyện vọng tương lai 2:đi du lịch thế giới
Các hoạt động trường đã tham gia:lãng tử, miêu miêu tiểu thư, thằng khờ, anh chàng đẹp gái…

Đó là hai mẩu phỏng vấn dành cho hai học sinh tham gia cuộc thi học sinh thanh lịch, sau khi đọc xong thì nó cười lăn cười bò. Quả ko hổ danh là hai vợ chồng, còn cô chủ nhiệm thì đỏ cả mặt vì mắc cỡ với hai học sinh của lớp mình. Hai đứa này viết mà ko suy nghĩ gì hay sao vậy nhỉ? Cùng là học sinh ngoan và ưu tú trong lớp, vậy mà lại viết ba cái gì đâu ko vào tờ phỏng vấn, chắc ban giám khảo được dịp cười đừ người luôn quá…

_Tụi… hahahaaa… híc, tụi… bay bị… khùng hả? Hay bị khủng bố?? Ghi hầm bà lằng vô trỏng, cha nào chịu nổi trời?? – nó ôm bụng cười – Tụi bay quả ko hổ danh là vợ chồng của nhau đó nha!!
_Kẹt quá chơi đi mà!! Với lại mới chỉ là người yêu thôi, chưa cưới hỏi gì mà vợ chồng con khỉ gì!! – Duy gãi đầu.
_Hiz. Hihihahahah. Ủa mà sao thần tượng của mày lại là tao vậy?? – nó vẫn cười, nhưng ko bò ra như lúc nãy nữa.
_Ummm… đã nói kẹt quá chơi đại mà!! Hỏi nhiều quá…

Duy bực bội bỏ ra ngoài, còn Uyên thì ngượng nghịu đỏ mặt ko dám nhìn ai. Đáng lẽ ra nhỏ chỉ viết theo Duy thôi, ai ngờ lại làm trò cười cho cả lớp… thiệt xí hổ quá đi mất. Cô nàng đang muốn tìm một cái lỗ để chui xuống cho xong.

_Các em yên lặng!! – cô chủ nhiệm bước vào lớp và nhẹ nhàng nhắc nhở, à đúng rồi giờ là tới tiết của cô mà.
_Cô ơi… nghỉ tiết này bàn tiếp đi cô!! – cả lớp rần rần.
_Thôi được, các em giữ trật tự đi đã. Chỗ trống của ai vậy??
_Thưa cô chỗ đó là của lớp trưởng đó cô!! – một tên nhiều chuyện nhanh nhảu.
_Thôi được rồi!! Bây giờ chúng ta sẽ bàn về tiết mục văn nghệ của lớp. Vì ko đủ thời gian nên mỗi lớp cắt giảm lại chỉ còn 1 tiết mục văn nghệ, và phải được duyệt qua hội đồng nhà trường. Bởi vậy chúng ta sẽ diễn kịch, các em đồng ý chứ?
_Vâng ạh!! – cả lớp lại đồng thanh.
_Trong tiết mục này cô sẽ phân công trực tiếp luôn, chúng ta sẽ diễn vở “Cô bé Lọ Lem”, bây giờ sẽ phân vai. – cô móc ra một tờ giấy nhỏ rồi cầm phấn viết lên bảng.

Trần Thái Linh – Cô bé Lọ Lem.
Hoàng Vĩnh Kì – Hoàng Tử.
Lâm Bá Duy – Đức Vua.
Triệu Mỹ Uyên – mụ dì ghẻ.
Lâm Chí Anh – chị lớn.
Đinh Thanh – chị nhỏ.
Nguyễn Trần Cát Anh – bà già mua nhôm nhựa

Sau khi cô phân vai xong, cả lớp òa lên ngạc nhiên, nhưng đa phần là thích thú

_Cô, sao con trai lại đóng vai nữ?? Còn bà mua nhôm nhựa là ai??
_Các em trật tự!! Kịch bản được cải biên lại một chút nên… hì, các em chịu khó nhé, đây sẽ là một vở kịch hài. Như vậy thì giải thưởng nhất định thuộc về lớp chúng ta!! Quyết thắng.
_QUYẾT THẮNG!! – cả lớp hô vang.
_Suỵt, im lặng chứ các em… nhỡ thầy giám thị nghe thấy thì sao?? – cô đưa ngón trỏ lên môi ra dấu im lặng.

Vừa lúc ấy, Duy bước vào lớp… thấy ko khí lớp im lặng đến “đáng sợ”, Duy khẽ rùng mình. “Ko lẽ con Linh lại lên cơn khùng hả trời???”.



Thấm thoắt rồi cũng tới ngày 1.3.2009…

Hôm nay là ngày hội trường, mọi thứ thật náo nhiệt, thật rực rỡ. Nó cũng xúng xính trong bộ áo của nàng Lọ Lem và đi taxi tới trường. Vài phút nữa là lễ kỉ niệm bắt đầu rồi mà nó chưa make-up gì cả…

Mọi người sau hậu trường lo cuống cả lên vì giờ này mà chưa thấy nó xuất hiện. Tiết mục văn nghệ tuy là cuối cùng nhưng mà cũng phải tới sớm để ôn lại kịch bản nữa. Kịch bản cô viết tuy vui nhưng mà muốn nhớ lâu ko phải là chuyện dễ dàng.
Bắt đầu lễ hội, thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khoảng nửa tiếng là nhường mic lại cho thầy tổ trưởng tổ văn nghệ của trường lên phát biểu. Bắt đầu chương trình là hội thi học sinh thanh lịch.

Các thí sinh đã được duyệt chọn trong vòng loại lần lượt bước lên sân khấu giới thiệu về bài thi của lớp mình, mà bắt đầu là từ lớp nó.

Sau phần giới thiệu là phần vấn đáp. Duy và Uyên là một cặp rất ăn ý, Uyên nhấn chuông thật nhanh và Duy cũng phải suy nghĩ thật nhanh để trả lời. Kết quả là đội Duy – Uyên đã mĩ mãn giành chiến thắng với kết quả 56/150 câu hỏi. Có gần 50 câu hỏi bị bỏ qua, số câu hỏi còn lại thì phân đều vào các lớp. Vậy nên lớp nó là lớp trả lời được nhiều nhất.

Phần thi thứ hai là thời trang do các đội tự chọn. hầu hết tất cả các lớp đều đặc sắc nhưng nổi trội nhất là hai lớp 12A1 và lớp 11A1. Lớp nó thì có “nữ hoàng thời tr...
<<1 ... 1213141516 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 9
•Tổng: 229 / 343 / 78665