Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59262157
Visits Today: 105564
This Week: 740342
This Month: 11256603

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ấy. Anh sợ... anh rất sợ mình sẽ làm bừa. Anh ko muốn như vậy. Đó là việc trái với lương tâm.. anh ko thể làm được!!

"Tạm biệt! À ko... vĩnh biệt mới đúng!!".

...

Một buổi sáng như mọi buổi sáng khác, bảy chiếc đồng hồ cách nhau hai phút bắt đầu làm công việc của mình. Kết quả của cuộc thảm sát buổi sáng là hai chiếc hỏng hoàn toàn, ba chiếc "bị thương", quả là một thành tích đáng nể.

Cafe sáng...

_Chừng nào bồ mới bắt đầu làm việc? - Linh hỏi.

_À... có lẽ là...
_Là sao?
_À... chắc là...
_Cái gì?
_Oh... mình nghĩ là...
_Máu lên não ko đều hả? - Linh bực mình hỏi.
_À xin lỗi!! Mình nghĩ là chừng nào công ty của Vương Huy cắt băng khánh thành thì mình sẽ đi làm.
_Tại sao? Hok phải là bồ định làm chỗ tên đó chứ?
_À đúng!! - Quyên đáp nhanh.
_Haizz... tùy bồ. Hôm nay mình muốn nghỉ làm một bữa, bồ gọi điện xin phép thủ trưởng hộ nhé!!
_Uhm!!

Trước cửa phòng bệnh 1009...
Chapter 7: Ba ơi!

Trước cửa phòng bệnh 1009...

Ở bên trong là một người đàn ông. Trông ông ấy tiều tụy và u ám hơn nhiều quá. Bán thân bất toại, một nửa người ko thể cử động được, đáng thương thay cho một người đàn ông thương con tột cùng.

Cạnh...

Cánh cửa trắng nhẹ nhàng mở ra rồi nhanh chóng đóng lại. Cô gái khóa cửa lại và tiến về gần phía người đàn ông.

Đã bao lâu rồi nhỉ? Năm năm... một quãng thời gian ko dài cũng ko ngắn... có quá nhiều thứ thay đổi. Người cha già thương con... vậy mà giờ phải nằm một chỗ trên giường bệnh, đáng thương thay cho một sinh mạng vô tội.

Cô gái muốn cất lời nhưng sao khó nhọc quá. Có gì đó cứ như chẹt ngang cổ họng khiến cô ko thể cất tiếng được. Đôi dòng lệ của cô bắt đầu lăn dài trên gò má hồng hào. Cô bịt miệng lại để ko phát ra những tiếng nấc.

Người đàn ông từ từ mở mắt khi nghe có tiếng khóc và cảm nhận thấy hơi ấm ở bên cạnh mình. Ông mỉm cười hiền từ, với tay xoa đầu cô

_Linh!! Con gái ba!!
_Vâng thưa ba!! Là con đây... - cô gái gạt đi dòng lệ đang lăn dài trên má - Con gái trở về với ba rồi nèk ba! Con xin lỗi ba... xin lỗi ba!!
_Con gái yêu quý của ba!! Cuối cùng... ba cũng có thể nhìn thấy con rồi!! - đôi mắt của người đàn ông cũng bắt đầu long lanh.
_Ba... sao ba lại bị như thế này chứ? Con... con xin lỗi ba!! Huhuh... tất cả là tại con... con đáng chết!! - cô con gái đấm thùm thụp vào ngực mình.
_Đừng Linh!! - ông vội nắm lấy tay cô con gái - Con ko có lỗi gì hết... con về rồi... ba yên tâm rồi...

Bíp...
Bíp... bíp...
Bíp bíp bíp...

_Tiếng gì vậy?? - cô gái lo sợ nhìn lên.
_Ba... ba phải đi rồi!! - ông đưa tay vuốt ve gương mặt đáng yêu của cô gái - tha thứ cho ba... con vừa về mà ba đã phải đi rồi!!
_Đừng ba... - cô nắm lấy đôi tay sần nhăn nheo của ông - Ba đừng bỏ con mà... ba... con xin ba! Con xin ba mà...

Cánh tay ông từ từ buông thõng xuống... cô gái thấy cánh tay nặng dần, nặng dần...

Tim ông đã ko còn đập nữa. Trên máy, một đường mạch thẳng băng. Ông đã đi rồi. Thần chết đưa đưa ông về với Thiên Chúa. Chúa gọi rồi, làm sao thoát được chứ...

_Ba... đừng chứ? Con vừa về thôi mà... ba dậy đi... ba ơi!! Huhuhhh oa oa oa... - cô khóc nức lên.

Đây là lần đầu tiên cô thấy đau lòng như vậy. Trước đây cô đau lòng nhiều rồi, nhưng lần này còn đau hơn gấp bội. Tim cô như bị bóp nghẹt, cổ họng khô khan, khí quản bị chặn đứng, ngũ quan rã rời đau thắt... cô đau lắm. Người cha hiền từ, người cha mà cô thương yêu, cô quý mến, giờ đã ra đi rồi... mãi mãi. Cô còn chưa kịp tâm sự với ông nhiều, còn chưa kịp kể cho ông nghe về cuộc sống vừa qua của mình, chưa kịp nói cho ông biết hung thủ đã hại mình... ông ra đi rồi!! Lần đầu tiên cô có cảm giác nhói lên từng hồi như vậy.

"Có người tới!!".

Cô ra mở khóa cửa rồi tránh vào sau chiếc mành trắng ở góc phòng. Các bác sĩ của bệnh viện ập tới. Có cả Jin, cả Uyên...

_Ba!! - Jin hét lên và chạy tới ôm lấy thi thể còn vương chút hơi ấm của cô gái - Ba... ba đã nói là chờ em con về mà!! Tại sao ba lại đi khi chưa gặp nó... ba!!

Đôi dòng lệ bắt đầu lăn dài trên gò má gầy gộc của Jin. Những người xung quanh tản ra dần. Họ chưa bao giờ thấy hình ảnh của một viện trưởng như vậy, một viện trưởng đau đớn vì cái chết của cha, một viện trưởng có nước mắt, có cảm xúc. Tất cả bác sĩ rời khỏi phòng bệnh. Chỉ còn lại Uyên và Jin ở trong phòng... cô gái núp sau tấm mành cũng bắt đầu khóc... và ông trời cũng khóc thương cho cái chết của người cha già nhân hậu.

Ngày tiễn ba qua núi, trời trong xanh và cao lắm, nắng nhè nhẹ chứ ko gay gắt. Ở bên bia một của ông, ở bên "Trần Khánh Huy chi mộ", mọi người tập trung đông đủ, chỉ thiếu mặt bà vợ của ông. Cả Vũ Hy, cả Jin, cả bạn bè nữa... tất cả đều tập trung ở đây, nhưng tuyệt nhiên ko thấy mặt của bà Trinh.

Đằng xa...

Cô gái mặc đồ đen, đội nón đen, bịt mặt cũng đen nốt, đứng bên gốc cây cổ thụ nhìn tới. Mọi người có vẻ rất đau khổ, chính cô gái cũng đau khổ. Mới trở về, mới gặp cha, vậy mà lại phải xa lìa vĩnh viễn. Như vậy có đáng cho sự trở về của cô ko chứ?

Mọi người đi khỏi rồi, cô mới dám tiến lại gần bia đá lạnh tanh.

Ngồi bên nấm mồ còn ấm hơi người, cô khẽ nhắm mắt lại, để cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đất. Cô có thể cảm thấy được vòng tay ấm áp đầy yêu thương của người cha già dành cho mình. Nấm mồ chưa xanh màu cỏ, hơi ấm tỏa ra lan dần đi trong ko khí. Đến tối, cái mà cô ngồi bên chỉ còn là một nấm mồ lạnh tanh vắng ngắt. Ước gì... cô ước gì trên đời này thật sự có ma.. đến lúc đó cô có thể nhìn thấy linh hồn của cha, có thể nói chuyện với ông ấy lâu thêm chút nữa... nhưng có lẽ điều đó là vô vọng rồi.

Cô đứng dậy, trước tấm bia tự hứa rằng

_Ba... con gái bất hiếu đã trở về quá trễ. Những ước muốn của ba, con gái sẽ thực hiện hết. Con gái sẽ cố gắng sống thật hạnh phúc, ba cũng hứa với con chờ con nhé. Có lẽ sau này chúng ta sẽ đoàn tụ. Tạm biệt ba, mai con đến nhé!! Ba đừng buồn nhé, con sẽ quay lại mà.

Bỗng có người đập vai cô... lực rất nhẹ...

Cô rùng mình quay lại. "Ko lẽ là ma?"...

Người đó... đang nhìn cô... con mắt đỏ rực như máu...
Chapter 11: Cầu hôn^^!

_Hi em!! - người đàn ông bước vào - Lâu quá ko gặp, nhìn em đẹp ra đó nha!!

_Lâm?? - Hy cố tỏ ra vẻ bình thản nhưng thực chất thì trong lòng đang rất vui - A... anh về đây làm gì?

_À... - Lâm vuốt cằm, ra vẻ đăm chiêu - Hình như... hình như anh có ý định về đây lấy vợ!! Đám cưới của anh, em tới nhé?! - anh nháy mắt.

_Sao?? Đa... đám cưới??? - Hy vô cùng ngạc nhiên.

_Ukm!! Đám cưới. Anh tìm được nửa kia của mình rồi. Em tới nhé!!

Hy vô cùng ngạc nhiên, tiếp sau đó cảm giác thất vọng tràn về. Anh ấy... anh ấy nói là... về cưới vợ. Chuyện này đột ngột quá... Hy... Hy cảm thấy dường như tim mình đang nhói lên từng hồi. Đôi chân Hy như muốn khụy xuống, bầu trời và mặt đất như sụp đổ, tất cả cơ quan trên cơ thể của Hy trở nên rã rời. Cô ko còn đứng vững nữa rồi... Hy từ từ.. từ từ lịm đi và ngã xuống.

o-o-o0o_____o0o_____o0o---o0o_____o0o_____o0o-o-o

Tỉnh lại, Hy cảm thấy chóng mặt vô cùng. Cô muốn ngồi dậy nhưng sao ko thể nhấc lưng lên nổi.

Cạch...

Cánh cửa phòng từ từ hé mở. Người đi vào là Lâm...

_Em có sao ko? Em làm anh lo quá!! - Lâm ngồi xuống cạnh Hy, giọng tràn đầy lo lắng.

_Ah... em ko sao!! Chỉ hơi choáng tí thôi. A... chúng ta nói tiếp chuyện lúc nãy nhé!! - Tuy đau nhưng Hy vẫn muốn biết người có thể lôi chị của Hy ra khỏi tim Lâm là ai.

_Ah... ưhmmm. Em muốn hỏi về cô dâu của anh đúng ko?

_Vâng!! Chừng nào tổ chức lễ cưới?? - ánh mắt Hy ko được vui.

_Ummm... cái này còn đợi cô ấy quyết định nữa. - Lâm nhìn Hy rồi nói mà cái mặt như đang muốn phá ra cười lên thật to.

_A... vậy... vậy em chúc anh hạnh phúc nhé! Thôi em ko hỏi nữa, em hơi mệt nên cần nghỉ ngơi, anh đi trước đi!!

_Khoan đã!! - Lâm đưa tay đỡ Hy khi cô định nằm xuống giường.

Đỡ Hy ngồi dựa vào tường xong, Lâm đặt hai tay lên đôi bờ vai bé nhỏ của Hy, ấn mạnh vào tường. Lâm nhìn thẳng vào mắt Hy, ánh mắt đó như muốn xuyên qua tâm can của Hy.

_A... anh?

_Hy nè!! - Lâm thở dài rồi thả Hy ra - Em... anh có chuyện nữa muốn nhờ em!! Em hứa là giúp anh đi!!

_A... nè? - Hy nhìn Lâm nghi ngờ - Đừng có nói với em là anh muốn em làm phù dâu cho anh nha??

_Ah... gần đúng rồi!! Thực ra... thực ra... - Lâm gãi đầu, nhìn y như đứa con nít.

_Sao hả?? - Hy tò mò.

_Trời ơi ngốc quá!! Chuyện này... mà em phải hứa đi cái đã anh mới dám nói!!

_Ok, nếu ko bắt em làm phù dâu thì gì cũng được!! Em hứa...

_Uhmmm... thực ra anh muốn em là cô dâu trong lễ cưới của anh!! - Lâm lấy một hơi dài rồi nói nhanh.

_Uh!!

3s sau...

_Hả????????????????????? - Hy ngạc nhiên hét toáng lên.

_Em hứa rồi mà!! Anh đâu có kêu em là phù dâu đâu!! - ánh mắt Lâm như nài xin.

_Anh... anh đem em ra làm trò đùa đó hả???? - Hy bực bội quát.

_Ko!! - một lần nữa, Lâm lại ấn mạnh lên đôi vai của Hy, đưa mặt kề sát mặt cô - Em ko đồng ý là anh làm bậy đó nha!! - sau đó cười gian tà.

_A... anh...

Chapter 12: Đồng ý lấy anh, em nhé!?

_A... anh... - Hy ngạc nhiên đến nỗi ko thốt nên lời.

Lâm thì vẻ mặt vẫn rất bình thản, anh vẫn đang chờ đợi sự đồng ý của Hy.

_Sao? Em hứa với anh rồi mà!! - ánh mắt Lâm toát lên vẻ thất vọng khi nhận thấy vẻ khó xử của Hy - Thôi... coi như anh chưa nói gì nha... anh về đây!!

Lâm quay lại chào Hy rồi đi. Ánh mắt Lâm, lúc đó, tâm trạng đó... có lẽ Hy có thể hiểu được. Trước đây Hy đã từng bị Lâm cự tuyệt.. giờ lại lộ rõ vẻ ngạc nhiên như thế, bảo sao mà Lâm ko hiểu lầm được cơ chứ.

Vài giây sau...

_LÂM... ĐỢI ĐÃ!!! - Hy phóng ra khỏi phòng y tế mà ko kịp mang dép.

Nghe giọng hét lớn của Hy, Lâm vội quay mặt lại. Anh ko giấu nổi vẻ ngạc nhiên, sau đó thì phá ra cười. Hy khó hiểu

_Sao anh lại cười?!

_Hahahahh... hiz... em nhìn lại mình đi.. hahahh... sao hok chịu mang dép hả?? - Lâm vẫn ôm bụng cười.

_Vô duyên, có nhiêu đó cũng cười được nữa!! Em định nói đồng ý mà... anh làm em bực mình quá, dẹp luôn đi!!

_Khoan đã!! - Lâm ngưng cười, nắm chặt cổ tay Hy khi cô định quay đi - Đã muốn nói gì thì phải nói đi chứ??

Hy hất mặt sang bên kia, ko thèm nhìn Lâm. Lâm cười nham hiểm.

_Nèk, nếu em hok nói đừng trách anh nhá!!

_... - Hy vẫn ko thèm trả lời.

Thấy thái độ cương quyết của Hy, Lâm đưa ra quyết định... hehe. Anh vòng tay ôm chặt lấy Hy, đưa mặt sát mặt Hy. Hơi thở anh phả vào tai làm cho Hy khẽ rùng mình, mặt đỏ lét như... con két. Sau đó, anh dùng hết sức xoay người Hy lại, càng ngày càng tiến sát mặt Hy hơn nữa. Anh thì thầm

_Nhìn mặt em tự nhiên anh muốn... cắn một cái!!

Nói là làm, Lâm nhanh chóng kề sát bờ má của Hy và... cắn cô một cái.

_Á... anh chơi trò gì vậy hả?? - Hy hất mặt Lâm ra, xoa xoa bên má bị anh cắn (éc).

_Giờ sao?? - Lâm lại vòng tay ôm chặt Hy - Có chịu làm vợ anh ko hả?? - Lâm nhướn một bên mày, cười gian tà.

_Á đừng cắn nữa... em chịu... em chịu mà... em chịu là được chứ gì!! - Hy ôm má đề phòng.

_Ặc... há háh á... hahahhh... hô hô... hiz... - Lâm phá ra cười lớn.

_Lần này lại là gì nữa đây?? - Hy bực bội chống hai tay lên hông.

_Hic... ec!! - Lâm lấy tay bịt miệng lại - Ọt... (j z nhỉ??) hiz... ho hahhhsa - nhưng vẫn ko thể nhịn cười được.

_Giận gùi nha!! - Hy nheo mắt.

_Haha... ờ thôi đừng giận nữa... hahahhh... nhìn bộ dạng... phòng thủ của em... tự nhiên... mắc cười quá... hahhhh...
_Làm vợ anh, em nhé!! - Lâm lại vòng tay qua eo Hy, thì thầm.

_Uhm... em đồng ý!! - Hy mỉm cười vui sướng.

Chapter 13: Gần bên nhau.

Một ngày như mọi ngày, với bảy chiếc đồng hồ buổi sáng, 3 chiếc hỏng, 2 chiếc bị thương khiến cho Linh thức dậy với tâm trạng ko được vui. Cô đúng là một con heo nái ham ngủ hơn ham làm. Chậc, con người mà. Được ăn được ngủ là tiên, ngu gì mà ko hưởng thụ chứ.

...

_Hj cả nhà!! - Linh uể oải bước vào phòng.

_"Nữ hoàng" hôm nay tới trễ 15p nha!! - một nhân lên tiếng.

_Sao bữa nay em đi sớm hơn mọi ngày vậy?? - Nam cũng lên tiếng chọc.

_Ơ cái anh này hay nhỉ? Em thích đi giờ nào là quyền của em chứ!! - Linh nháy mắt.

_Thôi cả nhà đừng zdỡn nữa!! Cô Linh... đi theo tôi!!

_Dạ!!

...

_Có chuyện gì vậy sếp??

Linh hỏi khi ông sếp kia đóng sầm cửa phòng lại. Đã vậy, ổng còn ngó qua ngó lại, để chắc chắn rằng ko có ai dòm ngó hết.

_Sếp!!

_Àh, tôi xin lỗi!! Tôi sẽ đi vào vấn đề chính ngay!! Chuyện là chủ tịch tập đoàn K&L tuần vừa rồi bị gửi thư đe dọa liên tiếp. Bên đó nhờ chúng ta hỗ trợ để bảo vệ họ!! Cô và Vương Nam sẽ làm nhiệm vụ này!! Với Nam thì tôi thông báo rồi, chỉ còn cô thôi!!!!

_Chủ tịch tập đoàn K&L... là Hoàng Vĩnh Kì??

_Đúng! Cô biết anh ta chứ??

_Àh, hơn cả biết!! Em biết rồi sếp, giờ em trở lại văn phòng được chứ??

_Ưh, cô đi được rồi!! - ông sếp gật đầu.

...

Bị gửi thư đe dọa, lại là thư nặc danh. Ko ngờ một người như Kì mà cũng bị gửi thư đe dọa, còn nhớ tới cơ quan chính quyền nữa chứ, hay đây là cái cớ để Kì có thể tiếp cận điều tra Linh. Cũng có thể, tốt hơn hết là nên cẩn trọng hơn khi ở với Kì, có lẽ phải hạn chế ở một mình với hắn.

Buổi trưa, sau khi ăn xong...

_Đi thôi!!

_Đi đâu??

_Sang tập đoàn K&L!!

_Oh, chờ em chút!!

Linh chạy vô xách túi ra rồi dắt xe. Nam và cô cùng tới tập đoàn K&L để gặp Kì.

...

_Thưa chủ tịch! Có cậu Nam và cô Linh từ sở cảnh sát tới ạh!!

_Mời họ vào văn phòng của tôi!!

Kì tắt máy, gương mặt để lộ lên vẻ quyết tâm.

"Trần Khánh Linh! Cô sẽ ko thoát khỏi tay tôi đâu. Tôi nhất định sẽ điều tra cho ra thân thế thực sự của cô!!" - Kì quyết tâm.

Chapter 14: Cuộc gặp định mệnh.

Tòa nhà của tập đoàn gồm khoảng 10 tầng, từ dưới lên tới tầng 10 mất 3p, mà thời gian thế nào thì Linh ko quan tâm. Cô chỉ ái ngại cho Nam, trước đây Nam từng tỏ tình với cô. Có lẽ cô cũng đã đồng ý nếu ko có sự ngăn cản của nhỏ Mari - bạn thanh mai trúc mã của Nam. Sau đó cô đã ko nhìn mặt Nam một thời gian mặc dù anh luôn luôn tìm cách tiếp cận để nói chuyện vs cô. Sau khi về VN, cô như trút được gánh nặng, những tưởng sẽ ko gặp Nam nữa... nào ngờ đâu Nam cũng về đây làm việc. Cô tới trụ sở cũng ít nói chuyện vs Nam, hạn chế đến mức tối đa việc tiếp xúc với Nam. Cô vẫn ái ngại chuyện hồi đó. Giờ cả hai lại đứng trong cùng một thang máy, rộng thênh thang mà chỉ có hai người thôi, nhưng sao cô lại cảm thấy ko khí ngột ngạt đến dễ sợ. Hôm sinh nhật, Linh đã định ko mời ...
<<1 ... 222324
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 10
•Tổng: 21 / 135 / 78457