Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59748213
Visits Today: 180720
This Week: 1226398
This Month: 11742659

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

u uất, thậm chí ở khóe mắt có vài giọt long lanh nữa… Duy ko hiểu đã có chuyện gì mà nó lại kì lạ như vậy…

Ở một góc trong lớp, đại thiếu gia – Hoàng Vĩnh Kì vẫn đang chăm chú nhìn theo nó, và tất nhiên hắn cũng nhận ra sự khác thường của nó. Thường ngày nó nói nhiều, cười nhiều bao nhiêu thì hôm nay nó u uất, thầm lặng bấy nhiêu. Trông nó bây giờ cứ như một chiếc bóng.

“Có chuyện gì nhỉ?” – Kì cau mày thầm nghĩ.

Giọng nói của mẹ vẫn còn vang vọng đâu đó trong đầu nó… mẹ sẽ đi bước nữa, nó thực sự ko muốn, ko cam tâm. Nhưng nó vẫn có thể nghe được lòng mình đang gào thét: “Ko được ích kỉ!”… ba đã tái hôn, bây giờ thì mẹ cũng có quyền có được hạnh phúc của riêng mình, nó chẳng thể nào níu giữ được cái gia đình đã tan vỡ đó nữa… nó ko đủ sức, nó đã mệt mỏi rồi…

U uất mãi cũng chẳng giải quyết được gì, nó cố gắng phấn chấn mình… biết đâu nó có thể vui vẻ tiễn mẹ lên đường tới thiên đường tình yêu của mẹ. Dù sao thì mẹ cũng là phụ nữ, cũng có quyền được tìm hạnh phúc cho riêng mình. Rồi đây nó sẽ có em cùng mẹ khác cha… sẽ nhanh thôi, nó cũng sẽ hạnh phúc mà…

Nó bắt đầu cảm thấy phấn chấn hơn và vắt óc nghĩ ra trò mới. Nhưng hiện giờ thì nó chẳng có trò gì ngoài đặt câu đó cả. Quay sang Duy, nó nhìn thấy cu cậu nhễ nhại mồ hôi khi phải chép một lần cho cả hai vở… tội nghiệp quá. Nó đưa ra một quyết định trọng đại, từ bây giờ Duy sẽ được miễn các trò đùa của nó khi ở trong lớp, dù gì thì nó cũng phải để Duy chép bài chứ.

Nó lại quay sang thằng nhiều chuyện (tới giờ vẫn chưa biết tên), hôm nay câu đó sẽ được truyền đi từ thằng mỏ nhọn này.

_Wey, tao hỏi mày nha!! Có ba thằng S, H và M cùng chạy trên một đường đua có quỹ đạo tròn. Hỏi thằng nào chạy nhanh nhất?

_Gì? Hok có đưa ra gợi ý mà…
_Im, truyền bá đi!!!

Nó lại lôi IP ra nghe nhạc, nằm gục xuống bàn chờ câu trả lời của cả lớp. Có một điều nó có thể chắc chắn là cả lớp sẽ ko bao giờ trả lời được. Cái lớp của nó chẳng bao giờ chú ý tới chi tiết quan trọng nhất trong câu đố của nó nên cứ bị té ngửa khi nó đưa ra đáp án, biết lắm.

Lại một lần nữa, câu đố được truyền đi với tốc độ 7,9km/s. Cả lớp đang yên lặng vì nó u ám bỗng dưng trở nên xôn xao, ồn ào hơn. Cả bọn quay qua quay lại hỏi nhau câu trả lời. Đúng như nó dự đoán, chẳng có đứa nào chú ý tới chi tiết quan trọng nhất của câu đố cả.

Vĩnh Kì thì ngồi ở góc của mình, khoanh tay lại ngửa người ra sau mà cười. Hắn thừa biết cái lớp này trở nên ồn ào như vậy nguyên nhân chính là do nó. Có vẻ như nó đã lấy lại tinh thần rồi… mặc dù ko biết nó buồn chuyện gì, nhưng khi nhìn nó trầm ngâm Kì cũng trở nên trầm hẳn, chẳng còn thiết làm gì nữa. Giờ nó vui lại thì Kì cũng cảm thấy lòng vui vui… cái đó có thể gọi là tình yêu được chưa?

_Chịu thua!! Mày nói đi!! – thằng “mỏ nhọn” truyền đạt lại lời của các nhân còn lại trong lớp.
_Này nhá, quỹ đạo tròn là đồng hồ. S là giây, H là giờ, M là phút=> S chạy nhanh nhất!! Ngu bà cố, há há…



Nó cầm chiếc hộp nhạc Duy tặng và xoay xoay. Nó sắp để dành đủ tiền để trả cho Duy rồi, nhưng mà ko biết thằng Duy khùng đó có chịu nhận ko nữa.

Chợt nó cảm thấy hơi buồn, tra chìa khóa vào ổ khóa hộp nhạc. Hai đứa nhóc ngồi trên xích đu từ từ được đưa lên, giai điệu “A little love” nhẹ nhàng vang lên. Nó nhắm mắt lại, người đu đưa theo điệu nhạc du dương… và rồi… nó dần chìm vào giấc ngủ lúc nào mà ko biết!



Cộc cộc…

Cộc cộc…

Cộc cộc…

_Linh ơi!! Con có ở trong phòng ko?? Ra dì nói cái này chút…

Nó bực mình dụi mắt rồi vươn vai ngồi dậy. Mấy giờ rồi? nó quơ tay tóm lấy chiếc đồng hồ Mickey trên bàn.

_TRỜIIIIIIIIIIIIIIIII, mới có 2h sáng!! “Bà già điên đó kêu làm gì ko biết???” (Trong dấu ngoặc kép là nói nhỏ ko ai nghe được) .

Nó bực mình đá cái ghế rồi đứng dậy ra mở cửa. Bà dì của nó ko biết lại muốn giở cái trò gì nữa đây?

_Có chuyện gì ko dì?? – nó ngái ngủ.
_Dì… ba con ko về nên dì lo quá!! Con liên lạc với ba thử xem?
_Ba con ko về là chuyện bình thường, có gì đâu mà dì ngạc nhiên!!
_Nhưng hôm nay ở công ty chẳng có cuộc họp nào, cũng ko có hợp đồng quan trọng. Ba con nói hôm nay sẽ về sớm, vậy mà…

Nghe dì Trinh nói như vậy, nó cũng cảm thấy hơi hơi nôn nao trong người. Nó vội tóm chiếc điện thoại trên bàn rồi bấm số của ba.

Đầu bên kia vang lên những tiếng “tút” dài rồi càng ngắn và nhanh hơn. Ba ko bắt máy…nó cau mày và lại tiếp tục gọi. Chắc ba lại say xỉn ở đâu rồi chứ gì mà…

Vẫn là những âm thanh khô khan kéo dài ấy… ba nó vẫn ko bắt máy. Trong lòng nó chợt dâng lên một nỗi lo, ko biết ba làm gì mà nó gọi hoài ko chịu bắt máy.

_Sao rồi con? – dì Trinh lo lắng hỏi.
_Ba con ko bắt máy dì ơi!! Mình xuống phòng khách chờ coi thử… coi ba có về ko!! – nó nói rồi khép nhẹ cửa phòng lại, cùng với dì Trinh đi xuống dưới nhà chờ ba.

Cánh cửa vẫn im lìm ko một động tĩnh, ko một dấu hiệu nào cho thấy là ba nó đã về. Có chuyện gì xảy ra rồi chăng??

Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt trên bầu trời lóe lên một tia sét. Trời sắp mưa rồi… sao ba vẫn chưa về?? Hồi sấm sét lại vang lên thêm một lần nữa, và to hơn. Dì Trinh hét lên một tiếng, bịt tai lại rồi ngồi co cụm trên sofa, sắc mặt tái mét. Nó khẽ chau mày nhìn dì, và nó chợt hiểu ra bà dì của mình sợ sấm sét.

_Dì có sao ko dì?? – nó nhẹ nhàng hỏi.
_Dì… dì sợ sấm sét!! Dì sợ lắm… huhuhh… hức hức hức…

Tự dưng dì Trinh lại òa lên khóc như một đứa trẻ làm nó khẽ chạnh lòng, có lẽ dì ko xấu xa như nó vẫn nghĩ trước giờ. Người ta nói mẹ ghẻ có đời nào đi thương con chồng, nhưng câu đó đối với nó ko đúng chút nào. Dù ko muốn nhưng nó cũng chẳng thể phủ nhận rằng dì Trinh từ khi về nhà này luôn quan tâm chăm lo cho nó, chưa một lần nào dì đánh đập hay mắng nhiếc gì nó. Dù nó có phạm lỗi lầm gì thì dì Trinh cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở rồi bỏ qua, chẳng bao giờ nói lại với ba nó.

Ầm ầm ầm… một hồi sấm sét nữa lại vang lên, to hơn cả hai lần trước. Dì Trinh càng co người lại và dồn về một góc. Hình như đúng là dì ấy sợ sấm sét lắm thì phải… bên ngoài trời vẫn mưa ko ngớt.

End chapter 12.
Chapter 13: Có những chuyện ko nên biết.

Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)

Bỗng có người nhấn chuông cửa. Nó chắc mẩm là ba rồi, chứ có vị khách nào lại đến vào lúc đêm khuya này.

Đúng là ba rồi… ông ấy ướt như chuột lột. Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của ba, nó chợt thắt tim lại. Hình như nó đang đau thì phải… dù ko biết lí do vì sao nhưng dường như tim nó đang rất đau…

_Ba… ba có sao ko? Sao giờ này ba mới về?? – nó lo lắng xách cặp táp zùm ba.
_Ba ko sao đâu con gái!! Tới bây giờ mới được con lo lắng cho đó, ba vinh hạnh quá!! – ba nó mỉm cười rồi xoa đầu nó.
_Dạ… trước giờ con sai rồi!! Ba tha cho con nhak!!
_Um, thôi mình vô nhà đi con!!
Nó đóng cổng lại rồi xách cặp vô nhà cho ba. Dì Trinh vẫn ngồi co người trên sofa, mặt tái mét. Ba nó lắc đầu, khẽ thở dài rồi bước tới gần dì mà nói
_Vô phòng đi em!! Ở ngoài này ko tốt đâu. Linh, con đỡ dì vô phòng zùm ba nha?
_Dạ con biết rồi ba!! – nó miễn cưỡng nhận lời.



Nhẹ nhàng đặt dì Trinh nằm xuống giường, nó toan quay trở ra ngoài. Nhưng nhìn sắc mặt dì ko được tốt, ko hiểu sao nó lại cảm thấy thường dì ghê gớm.

“Ko… chỉ là tội nghiệp thôi! Chỉ vậy thôi!!” – nó cố gắng xua đi thứ tình cảm mơ hồ mà nó nghĩ là ko nên có đó.

Ba đang tắm, nó đành nán lại với dì Trinh một lát. Chậc, bây giờ nó mới được dịp nhìn kĩ mặt dì Trinh. Khuôn mặt dì thon và nhỏ, trắng như bông; chiếc mũi be bé xinh xinh và cao vút; đôi bờ môi như quả mọng chín… nói chung là dì rất đẹp.

“Dì ấy đẹp quá, hèn chi ba li hôn mẹ để rước dì!!” – nó thầm nghĩ.

Cạch…

Ba nó mở cửa bước ra từ trong phòng tắm. Ông ấy ra rồi, giờ thì nó cảm thấy mình trở thành người thừa, chắc là nó phải đi ra thôi. Toan đứng dậy bỏ đi… ngủ tiếp thì ba nó lại gọi giật ngược lại

_Linh, ba có một việc cần nhờ con… có được ko??
_Vâng, ba cứ nói đi!! – nó quay lại và cố gắng nở một nụ cười tươi.
_Con hãy đối xử tốt với dì, nhất định phải đối xử tốt với dì nha con!!
_Tại sao? – nó khẽ cau mày.
_Tại vì… mà thôi, con ko nên biết thì tốt hơn. Con chỉ cần đối xử tốt với dì là được rồi, con hứa đi… hứa với ba là sẽ đối xử tốt với dì!!
_Được thôi, con hứa!! – nó cố gắng thật tự nhiên trả lời.

Xong đâu đấy, nó quay lưng bỏ đi một mạch. Ba lúc nào cũng ko để nó thương ba quá lâu. Đang dạt dào tình cảm bỗng dưng ông lại bảo nó phải đối xử tốt với dì Trinh, vậy thì có khác nào kêu nó phải quên mẹ đi chứ?? Ba nó thật quá đáng…

Nó quăng mình xuống giường và nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ. Ngoài trời mưa vẫn cứ rơi ko ngớt và sét vẫn cứ đánh ầm ầm. Đêm noel ấy đã trôi qua một cách tẻ nhạt được bao phủ bởi một màn mưa dày đặc. Có lẽ năm nay là noel chán nhất, buồn tẻ nhất trong cuộc đời nó...



Nó ngồi thẫn thờ, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Suốt một tuần nay trời vẫn cứ như thế, vẫn có bị bao phủ bởi một màn mưa, dài và ko bao giờ ngớt. Dì Trinh thì suốt ngày ở trong phòng trốn sét. Ko khí trong nhà nó trở nên buồn bã hơn, u ám hơn. Thậm chí là bây giờ khi tan học rồi là nó lại đi lang thang suốt dưới mưa chẳng thiết về nhà, đơn giản chỉ vì nó ko muốn trở về cái căn nhà lạnh lẽo ấy. Từ dạo ấy, ba nó hôm nào cũng về rất trễ, chẳng mấy khi thấy mặt ông ở nhà như lúc trước nữa. Hay công ty của ông ấy có chuyện gì chăng??

Nó vẫn cứ ngồi thần thờ chẳng thiết tha bày trò chọc phá mấy “nhà giáo” nữa khiến ko khí trong lớp cũng buồn tẻ hơn rất nhiều. Hiện tại thì có 39 cặp mắt đang dán chặt vào nó. Nó cư xử khá giống với ngày hôm qua, cả lớp đang rất tò mò, ko biết đã có chuyện gì xảy ra với nữ hoàng của lớp nữa.

Duy huơ huơ tay trước mặt nó mà nó vẫn ko nhìn thấy, vẫn cứ thẫn thờ vô hồn như vậy, cho tới khi ông thầy giám thị lên lớp tìm nó.

_Cho tôi gặp em Linh đi thầy!! – ông giám thị nói với vị thầy giáo đang đứng bó tay trên bục giảng vì ko có tên nào chịu nghe giảng mà cứ dán chặt mắt vào nó.

Ông thầy lau mồ hôi rồi bước tới gần nó

_Linh… có thầy giám thị gặp em kìa!!
_...
_Linh… thầy giám thị gặp em!!
_...
_Linh… có…
_LINH, THẦY GIÁM THỊ GẶP MÀY!!! – Duy hét to vào tai nó khiến cả lớp cùng với 2 ông thầy giật mình, riêng nó thì vẫn “thả hồn theo gió”.

Bó tay với nó, đích thân thầy giám thị phải ra tay. Ông cũng chẳng biết cách nào để “đánh thức tâm hồn” nó, nhưng mà chuyện tới nước này rồi thì đành làm đại thôi chứ biết sao nữa.
Nhưng ông giám thị chưa kịp lên tiếng thì nó đã “tỉnh thức”, đạp bàn rầm một cái rồi đứng vụt dậy nói to

_Đúng rồi… nhất định phải vậy!!

Ông thầy đang lên lớp toát cả mồ hôi (vì cứ ngỡ nó đã nghĩ ra cách phá mình), những người còn lại thì giật nảy mình, có kẻ còn suýt ngã ngửa người.

Cuối cùng rồi nó cũng đã nhận thức được mình đang đứng ở đâu, bèn cúi đầu ra vẻ biết lỗi. Ai ai cũng đang có cùng chung một suy nghĩ “nó có đúng là nữ hoàng của 12A1 ko vậy trời??”.



_Mẹ em là Lý Hoàng Mỹ Trinh đúng ko? – ông giám thị hỏi nó.
_Dạ ko… mẹ em là Hoàng Thị Xuân Nữ mà thầy!! Mà sao thầy hỏi vậy?? – nó ngạc nhiên theo kiểu tò mò.
_À ko, ko có gì… thôi được rồi. Vậy ngày sinh của em có đúng là 15/7 ko?
_Dạ đúng mà thầy!! – lần này là nó ngạc nhiên thực sự – ko lẽ hồ sơ có vấn đề gì hả thầy??
_À ko có gì… thôi em vô lớp đi!!

Nó khẽ chau mày khi ông giám thị quay đi. Hơi nghiêng đầu, nó lóe lên một câu hỏi

“Ông này bị khùng đột ngột hả trời?”

...

Một thời gian dài trôi qua, lớp 12A1 từ sau đêm noel trở nên im ắng đến lạ thường, im đến nỗi làm các thầy cô rợn tóc gáy. Trước giờ lớp đó nổi tiếng là phá phách, vậy mà giờ lại im lặng đến kì lạ. Có lẽ là do ý thức của tụi nó đã có tiến bộ, những cũng có thể là do tụi nó bị mất đi cái đầu rắn (nó đóa mừ) nên mới trở nên ngoan ngoãn như vậy. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là những phỏng đoán của các thầy cô trong trường mà thôi, còn câu trả lời chính xác thì chỉ có một mình Trần Thái Linh biết được.

Thấm thoắt rồi cũng tới kì nghỉ tết Nguyên Đán, nó phải sửa soạn lên Đà Lạt để tham dự đám cưới của mẹ, cũng là lần gặp nhau cuối cùng trước khi mẹ đi xa để lên máy bay theo dượng về Mĩ. Như đã trình bày, nó rất ghét nước Mĩ nên khi mẹ ngỏ lời muốn nó đi cùng sang Mĩ thì nó từ chối ngay lập tức. Và cũng vì một lí do phụ nữa là nó ko nỡ rời xa “ông già” yêu quý của mình, nếu nó đi thì nhất định ba nó sẽ buồn lắm, và nhất định là ba nó sẽ ko bao giờ đồng ý để cho nó ra đi đâu.

Ngày nó đi, bầu trời trong xanh và cao vút chứ ko còn u ám và mưa dầm rả rích như trước nữa. Cũng may là thế, nếu ko nó cũng chẳng muốn đi trong thời tiết làm người ta bực mình như vậy.

End chapter 13.
Chapter 14: Chia tay.

Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)

Xe chạy bon bon trên đường quốc lộ, cái nắng hừng hực ngày đầu năm đã biến mất mà thay vào đó là sự lạnh lẽo của thành phố cao nguyên – thành phố của các loài hoa xứ lạnh.

Taxi chở nó tới thẳng địa chỉ nhà của mẹ. Tại đây mọi người đang tưng bừng chuẩn bị cho lễ cưới của mẹ nó, thế nên tất nhiên là chẳng mấy ai để mắt tới nó.

_Thưa bác, cho con hỏi cô dâu mới chỗ nào ạh??
_Trong nhà đó con!! Ủa mà con là ai??
_Dạ con là con gái của nữ chủ nhân trong bữa tiệc mấy ngày tới!!
_Ukm, thì ra con là Linh! Bà đang chờ con ở trong kia kìa!!

Nó đi theo lời chỉ dẫn của người đàn bà lúc nãy… tòa nhà này sao mà rộng dữ trời?? Chẳng có vẻ gì là một ngôi nhà bình thường cả!!

Cuối cùng thì nó cũng tìm được căn phòng mà mẹ nó đang ngự trị.

Nhìn thấy nó, bà vội đứng vụt dậy và chạy nhanh tới chỗ nó, ôm chầm lấy nó trong nước mắt.

_Con gái… cuối cùng con cũng tới!!
_Mẹ ơi… con… nghẹt thở!! – nó nói một cách khó nhọc.
Bà mẹ chợt nhận ra mình ôm nó hơi chặt quá nên vội buông ra.
Sau khi xoay xoay người nó và ngắm nghía, mẹ nó lên tiếng, thái độ bực bội
_Ông ta bỏ bê con hay sao mà lại ốm đi trông thấy vầy nè? Từ giờ con phải sống với mẹ đi!!
_Ko đâu mẹ, con còn phải chăm sóc ba và dì nữa!! – nó ngao ngán.

Đã bao lâu rồi ko gặp mà tính mẹ vẫn cứ xởi lởi như vậy. Ko gặp thì nhớ nhung, còn gặp rồi nó lại muốn mau chóng chia xa cho rồi. Nó thà phải nhớ mẹ còn hơn là chịu cảnh bị mẹ “tra tấn” theo kiểu này.



Nó thở dài, quăng mình trên giường. Nó ko thích hợp với ko khí ở Đà Lạt lắm. Nó đang nghĩ lại một chuyện kì lạ. Đó là một ...
<<1 ... 1112131415 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 11
•Tổng: 231 / 345 / 78667