Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59537953
Visits Today: 381360
This Week: 1016138
This Month: 11532399

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ó nên mới la mắng mà thôi chứ chẳng có ác ý gì cả.
_Thưa cô em vào lớp!! – nó bước vào lớp và dõng dạc thưa.
Theo sau nó là đại công tử Hoàng Vĩnh Kì, hắn đang bỏ một tay vào túi quần, một tay xách cặp miệng thì huýt sáo. Nó quay lại nhăn nhó nhìn hắn ý muốn nói phải tôn trọng cô chủ nhiệm.
_Haizz, một nữ hoàng đi trễ vừa cải thiện được một tuần lại đi trễ, giờ có thêm một đại ca đi trễ nữa!! Thôi các em vào lớp đi!!
Nó cúi đầu bước xuống vị trí. Ko phải là vì xấu hổ mà nó cúi đầu, mà là nó đang nghĩ đến trò chọc phá tiếp theo, ko biết nên làm theo cách nào đây. Nếu lại ra câu đố nữa thì nhàm quá, với lại giờ nó chẳng thể nghĩ ra câu đố nào cả.
“Ashh, bực mình quá!!” – nó vò đầu bứt tóc.
Kì ngồi bên kia nhìn nó, mỉm cười thích thú.
“Trước giờ nhỏ là đứa con gái thứ 2 ngoài nhỏ Duyên ra có thể làm cho mình cười. Hay là mình thích nhỏ rồi?? Ko… ko được nghĩ bậy, mình đã có Lam rồi mà… ko được, phải tỉnh táo lại!!” – Kì lắc đầu lia lịa rồi gục mặt xuống bàn… ngủ.
Duy cũng nhìn nó, nhưng bằng một ánh mắt rất khó chịu. Nó tình cờ nhìn sang Duy, hơi nhíu đôi mày và hỏi
_Sao? Bất mãn cái gì??
_Ăn cứ đi học trễ riết, ko biết chán hả?? Chân còn đi nổi hok?
_Mày… nhìn lén hả?? – nó hỏi.
_Ko, tao nhìn đàng hoàng mà!! – Duy cười, nháy mắt với nó.
Nó liếm môi rồi trở lại với dòng suy nghĩ của mình. Đúng rồi, tiết đầu là tiết văn. Muốn văn thì văn, cái gì nó cũng chơi tất… hê hê, sắp có trò mới rồi, nó cảm thấy lòng “lâng lâng”…
Reeng…
Tiếng chuông vào tiết vang lên đánh thức tâm hồn đen tối của nó. Nó giật mình đứng dậy chào cô chủ nhiệm rồi ngồi xuống thật nhanh để chuẩn bị cho trò chơi mới.
Cô giáo văn bước vào. Nó quay sang hỏi Duy
_Ey, hôm nay học bài gì mày??
_Mùa lạc của Nguyễn Khải!! Mà mày hỏi chi zậy??
_Để học chớ làm chi? Hỏi thừa!!
_Ủa hôm nay mày có mang sách hả??
_Oh no!! Never!! Tao trấn lột của con Uyên!!
Nói rồi nó quay lên giật tóc con Uyên. Cô bạn đến phải khổ sở vì cái cách kêu gọi này của nó, liền quay xuống càu nhàu
_Mày kêu ko được hay sao mà cứ giật tóc miết vậy??
_Ok, tao kêu mà mày có nghe ko mới là chuyện kìa!!
Nó chỉ ra cái ko khí hỗn loạn hiện giờ ở trong lớp, Uyên ko nói lại được chỉ biết gật đầu đồng tình. Nó nói đúng quá mà…
_Rồi, có chuyện gì thì nói đi!! Lại kêu tao truyền bá câu đố nữa chứ gì?
_Oh no, bữa nay tao mượn sách mày!!
_Hả???????? Tao có nghe nhầm ko?? Mày mượn sách để học!! Ôi cha mẹ ới, coi Linh nó bị khùng rồi, chạm dây thần kinh rồi!!
_Im mày!! Nói nữa tao cắt lưỡi!! Đưa tao cuốn sách.
Con Uyên nhìn nó bằng con mắt kinh ngạc, ba mươi sáu con mắt còn lại cũng nhìn nó luôn. Lần đầu tiên nữ hoàng câu đố hỏi mượn sách để học hành nghiêm chỉnh. Tất nhiên là con Uyên ko cho mượn rồi, nhỏ sợ lỡ nó vẽ “bậy” lên sách nhỏ thì toi luôn. Bực mình, nó chồm dậy giật phăng cuốn sách trong tay nhỏ Uyên.
Ngồi ngay ngắn trên ghế, nó từ từ lật sách ra tìm bài. Đây rồi, “Mùa Lạc” của Nguyễn Khải.
“Chậc, nghe cái tựa là biết ko ra gì rồi!! Để coi nội dung ra sao đây!!”
Nó cố gắng đọc thật kĩ văn bản trong khi bà cô cứ thao thao bất tuyệt trên bảng. Nó nhíu mày, có một vài chỗ khá khó hiểu nhưng chỉ sau vài giây là nó giải quyết tuốt luốt, đáng nể.
_Có em nào cho cô nhận xét về nhân vật Đào?? – bà cô đặt câu hỏi khi vừa giảng xong.
Bả thừa biết là chẳng có ma nào biết được câu trả lời vì có đứa nào thèm nghe giảng đâu, vậy mà bả vẫn đặt câu hỏi. Có lẽ bả có ý định dìm chết hết cái lớp này đây mà. Cả lớp thì vẫn ko ngưng cuộc 888 của mình, ko thèm để ý gì tới câu hỏi của bả.
Rầm rầm rầm…
Bà cô văn đập bàn. Tất thảy mọi người đều quay lại nhìn bả.
_Các em đúng là bất trị mà!! Mau trả lời câu hỏi của tôi đi, nếu ko tôi phê giờ E!!
Lời phán quyết của bà cô dường như cũng có chút tác dụng, hơn nửa lớp đã chăm chăm vào cuốn sách, số còn lại thuộc thành phần bất trị + cứng đầu vẫn tiếp tục vào cuộc 8 chuyện của mình.
Bỗng cả lớp phải òa lên ngạc nhiên vì nữ chúa của lớp lại giơ tay phát biểu
_Thưa cô em biết ạh!!
_Em đừng hòng chọc phá cô như đã chọc thầy toán. Cô ko để yên đâu!!
_Em nói thật mà cô!! Đào là một phụ nữ mang vẻ đẹp tâm hồn người lao động nghèo!! Cô là hiện thân cho quan niệm sống: “ở trên đời này ko có con đường cùng, chỉ có những ranh giới. Điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua những ranh giới ấy.”!!
Ko những cả lớp mà cả bà cô cũng há hốc mồm ngạc nhiên vì nó. Một đứa con gái luôn ngủ trong giờ văn, ko bao giờ chịu nghe giảng vậy mà lại có thể phân tích rạch ròi như vậy.
Dù rằng trong các cuộc thi từ một năm trở lại đây nó đều giành giải nhưng đó là các môn tự nhiên, còn các môn xã hội thì nó chưa bao giờ đăng kí đi thi. Vậy nên sự ngạc nhiên của những người chứng kiến được kì tích ấy ko phải là vô căn cứ.
Nó mỉm cười ngồi xuống, và cả lớp lại một lần nữa òa lên sung sướng vì nó đã cứu cả lớp một bàn thua trông thấy.
“Kekek, để rồi coi tui với bà ai thắng!! Trò chơi này cũng ko tệ, nhưng đây chỉ mới là màn khởi động thôi!! Hãy đợi đấy bà cô già ế chồng khó tính, tôi sẽ dạy cho bà biết sức mạnh của giới trẻ!!”
Bà cô quay lên bảng ghi ghi chép chép. Nó cũng giật quyển vở từ Duy lại và tự mình chép bài. Duy trố mắt ngạc nhiên nhìn nó… nó giật quyển vở lại và cắm cúi chép bài làm Duy ko khỏi lo lắng.
Người ta thường nói, trước cơn bão thường là sóng yên gió lặng. Ko biết nó đang định bày trò gì nữa đây!!
Tiết học vẫn chán ngắt như vậy cho tới gần cuối giờ (vì nó chăm chú nghe giảng mà ko bày trò chọc phá). Gần hết tiết (khi còn lại khoảng 20p), nó giấu Duy phát ra mấy cái gì đó cho cả lớp. Duy đang cắm cúi chép bài và bà cô cũng đang cắm cúi chép. Trong lòng bả đang mừng thầm vì nữ chúa của lớp ko những ko quậy bả mà còn giơ tay phát biểu, rất nhiều lần nữa là đằng khác.
Còn lại 5p, bà cô quay ra định nói gì đó. Nó búng tay “tách” một phát, ko gian vang lên những tiếng nổ kì lạ và rất to khiến Duy và bà cô ngạc nhiên, Kì thì tỉnh giấc.
Bụp… bụp bụp bụp… bụb…bụp…
_Các em lại làm cái trò gì vậy hả??
_Cái này gọi là tiễn zdong đó cô!! Tức là đưa tiễn vong hồn người chết về trời!! Nãy giờ em thấy trong lớp có quá trời hồn ma đứng lắc đầu lè lưỡi chắp tay khấn vái. – nó xổ một tràng.
_Em… em nói vái là vái cái gì hả???? – bà cô giận tới đỏ mặt.
_Dạ, cô đừng trách em!! Em chỉ truyền đạt lại thôi… họ nói là cô dạy còn dở đến nỗi họ muốn chết thêm lần nữa!!
_Hoan hô!! – ba mươi bảy đôi tay vỗ vào nhau hoan hô bài thuyết trình của nó.
Biết là nó chơi khăm mình, nhưng bà cô cũng biết nó có tiếng là thông minh. Nếu mà bây giờ phạt nó ko chừng sẽ chịu chung số phận với thầy toán… bả hơi kinh sợ nên cũng đành cho qua mặc dù biết điều nó vừa nói là cực kì vô lí. Đôi khi nổi tiếng cũng có lợi quá đấy chứ nhỉ? Nó mỉm cười ngồi xuống trong sung sướng vì chiến thắng oanh liệt.

Tan học, nó nhanh chóng thu xếp sách vở rồi phắn ra ngoài. Giờ mà về nhà cũng ko biết làm gì nên nó muốn đi lăng quăng trong thành phố, có lẽ như vậy sẽ đỡ buồn hơn chăng?
Ko ngờ rằng Vĩnh Kì đã đứng đợi nó ở ngoài cổng trường.
“Quái nhỉ? Thằng khùng này ra hồi nào mà nhanh dữ vậy??”
Vừa nhìn thấy nó, Kì đã vẫy vẫy rồi tươi cười
_Wey, bên đây nè!!!
Nó nghiêng đầu khó hiểu nhưng cũng bước lại phía hắn
_Có chuyện gì nói lẹ!! – nó nhanh chóng phán.
_Oh, mún đi lăng quăng hok? Dù gì giờ về nhà tao cũng hok biết làm gì nữa!!

End chapter 10.
Chapter 11: Lời tỏ tình của đại thiếu gia.
Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)

Nó khẽ nhíu mày. Đích thân đại công tử rủ rê nó đi chơi, chẳng lẽ hôm nay là sự kiện trọng đại gì sao?

Sau một hồi lưỡng lự suy tư, cuối cùng nó cũng đồng ý. Nhưng mà còn một vấn đề khiến nó phải băn khoăn

_Giờ đi đâu?? – nó hỏi.
_Đi leo núi hok? Tao biết có ngọn núi rất yên tĩnh, lên đó có thể thư giãn tâm hồn!!
_Trời… mày uống lộn thuốc hả thằng ko có não? Bị cái gì mà kêu tao lên núi hả?? Cái gì mà thư giãn tâm hồn? Khùng kinh niên!!
_Trời đất, chưa gì hết mày đã táp táp rồi…
_We, người chớ có phải chó đâu mà táp? Thằng khùng nặng. Mà tao hỏi mày nha, giờ mình đi bằng cái gì? Hổng lẽ bằng xe hăng cải chắc?
_Mày ngu trường kì!! Người ta làm dịch vụ taxi để chơi chắc?
_Mày có tiền hok mới là chuyện á!! – nó nhún vai.
_Hông có mà rủ mày đi hả con khùng? Hong nói nhiều nữa, giờ có đi hok nói một tiếng đi nhak~
_Ok, mày chủ chi nha!!

Kì mỉm cười gật đầu. Gì chứ, đại công tử mà ko có tiền đi taxi sao, nó coi thường hắn quá rồi…
Ra đường lớn, nó nhìn thấy đã có một chiếc taxi đỗ sẵn bên vệ đường như đang chờ tụi nó ra vậy. khẽ nhíu mày, nó bẻ tay cái rốp rồi bước nhanh về phía trước. Kì cũng bước nhanh theo sau nó. Ko biết trong đầu Kì đang toan tính cái gì mà muốn dụ nó lên núi đây…

Ngồi trên xe nó lôi IP ra nghe nhạc. Làm như vậy vừa đỡ nhàm chán vừa đỡ buồn ngủ. Dù gì thì nó cũng chẳng biết phải nói gì với hắn nữa…



Xe dừng lại ở dưới chân một ngọn núi – đúng, một ngọn núi thấp. Nó lại nhăn, nhìn sang Kì

_Cái này mà gọi là núi hả?
_Cự nự cái gì? Ko là núi chớ là gì nữa?? Ngốc!!

Nó nhếch mép, bước xuống xe. Núi gì mà lại thấp lè tè, còn thấp hơn cả một con heo nữa (???), nhưng mà dù sao đã tới đây rồi thì có muốn về cũng phải lên đó cái đã…



_AAAAAAAAAAAAAAA!!

Nó dang hai tay, đứng ở tư thế thoải mái nhất và hét to lên hết cỡ. Sảng khoái quá, những ức chế trong lòng bây lâu dường như đã tan biến hết.

Nó ngồi phịch xuống bên cạnh Kì, cảm nhận được bãi cỏ xanh rì này rất là mát dịu. Ko khí ở đây cũng dễ chịu hơn dưới kia nhiều, mặc dù đây chỉ là một ngọn núi thấp mà thôi.

Ngửa người ra sau, Kì thoải mái dãn người ra. Thực sự thì khi rủ nó lên đây, Kì đã có một “âm mưu”. Kì cũng ko hiểu bản thân mình muốn gì, ko hiểu được tình cảm của mình lúc này là như thế nào. Rõ ràng là Kì rất thích Nhược Lam, nhưng giờ thì hắn cảm nhận được tình cảm của mình dành cho nó lớn hơn rất nhiều. Mặc dù thấy có lỗi với Lam nhưng Kì vẫn ko thể cưỡng lại con tim của mình được… ko biết tự lúc nào mà khi nhìn thấy nó cười thì Kì lại cười theo, nó khóc thì tim Kì đau thắt… nỗi buồn của nó ko biết từ lúc nào lại trở thành nỗi buồn của Kì.

_Oai, gió trên đây to quá!! Kì lạ thiệt, ngọn đồi thấp lè tè như cây nấm, vậy mà ko khí thì lạnh lành, gió thì to. Sảng khoái quá đi mất!! – nó phân tích.
_Thôi đi chị hai!! Hồi nãy ai nói là đây ko phải núi he?
_Chế giễu tao hả mày? Mún chết rùi đây phỏng?
_Ko dám!! Haizz, mỗi khi có chuyện buồn là tao lại lên đây!!
_Oài, bộ mày đang buồn hả?? Có gì hok? Tao có thể giúp hok?
_Ờ thì cũng có… umm, mày hứa là sẽ giúp đi thì tao nói!!
_...

Nó im lặng ra vẻ tư lự, lỡ như thằng thiếu não này bắt nó làm ba cái chuyện đồi bại thì sao nhỉ? Hay là tính mượn tiền nó? Có lẽ nào muốn nó làm mai ta? Ko, muốn nó làm giùm bài tập thì đúng hơn…

Nó cứ ngồi suy nghĩ, suy nghĩ mãi về chuyện bùn của Kì… à đúng hơn là tưởng tượng, mà nó toàn tưởng tượng ra những chuyện điên khùng gì đâu ko à… đúng là trí tưởng tượng bay cao quá mà.

_Wey… nói gì đi chớ? Hay là hok dám hứa??
_Được thôi, hứa thì hứa… có gì đâu mà hok dám!! Nói đi, giúp được tao sẽ giúp!! Nếu chuyện đó hok trái với đạo làm người!!
_Gớm… thì chuyện là…

“Con kiến đen nằm trên…”

_Chờ tao chút!!_Alo?? Thằng khùng nào gọi đúng lúc vậy??
_Thằng khùng bạn mày nè!! Chơi với mày lâu quá nên khùng theo!
_Duy hả? Có chuyện gì ko??
_Con Uyên nó bị gì mà nhập viện rồi, vô thăm nó nhak… tao chờ!!
_Ukm, tao vô liền giờ!! – quay sang Kì – sr mày giờ tao phải đi rồi, có gì mai nói nha!!

Nó xoa xoa hai tay ra chiều hối lỗi, rồi ko đợi Kì đồng ý nó đã phóng thẳng. Một cách nhanh chóng, nó bắt taxi rồi đi nhanh tới bệnh viện.



Đang trên đường tới bệnh viện, nó chợt nhớ ra là mình chưa hỏi thằng Duy con Uyên nằm ở phòng nào, liền lấy phone ra định gọi cho Duy. Nào ngờ tới lúc nó đang định bấm số thì chuông điện thoại lại vang lên làm nó hết hồn

_Alo? Gì nữa?? – nó bắt máy, giọng bực bội.

Ko biết Duy đã nói gì với nó mà khi ấy người ta nhìn thấy sắc mặc nó tái mét, à ko, đỏ chót như trái cà chua thúi… miệng nó thì ko ngừng la hét “Quay lại!! Quay lại!!”, hình như cái chuyện này trầm trọng lắm thì phải.
Vài phút sau, người ta thấy chiếc taxi đỗ lại trước một ngôi nhà có cánh cổng màu xanh dương.

Nó bực tức bước ra khỏi taxi, thanh toán tiền bạc xong nó đá cửa rầm một cái rồi xông thẳng vô nhà. Ko may cho nó, ông bà chủ ngôi nhà này đang ở nhà

_Ơ… con… con xin lỗi cô chú!! – nó ngượng nghịu cúi đầu.
_Con ma^t' dạy, mày tính phá nhà tao đấy phỏng? – bà chủ nhà quát tháo.
_Bà kì cục quá, con bé đó hồi nào giờ tính nó là vậy!! Thông cảm được thì cứ thông cảm cho nó!! – quay qua nó – con lên trên đi, thằng Duy đang ở trên phòng đó!!
_Lên cái gì mà lên? Nó làm hư thằng con cưng của tôi thì sao? Bực cái mình!!
_Con lên trên đi!! – ông chú dứt khoát – Thằng Duy đang đợi con – sau đó quay qua bà vợ – Bà cũng đừng giữ thái độ đó với bạn của thằng Duy nữa!! Dù sao thì con bé cũng là đứa duy nhất chịu chơi với con đấy!!

Tobe cont...
Chapter 11: cont
Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)Sorry, người tớ yêu ko phải là cậu. (Hoàn)

Nói xong, người đàn ông đứng dậy đi vô phòng, còn bà chủ nhà thì ngồi đó ôm một cục tức mà ko nói gì được. Nó thì nhanh chân lỉnh lên phòng. Nào giờ vẫn vậy, vì cái tính ngang như cua của nó mà mẹ Duy chẳng ưa gì nó, nhưng ba Duy thì lại trái ngược hoàn toàn, ông lúc nào cũng nhẹ nhàng từ tốn với nó… nhiều lúc nó tự hỏi làm sao mà hai vợ chồng này có thể sống chung trong một mái nhà khi mà bất đồng quan điểm lẫn tính tình như vậy nữa… chả bù với gia đình nó.

Nó tông rầm cánh cửa phòng Duy và xông vô, Triệu Mỹ Uyên cũng đang ở trong này.

_Tụi bay… tụi bay… muốn chết hay sao mà dám giỡn tao hử????????
_Thôi mà… tụi tao hok có cố ý!! – Duy xoa tay.
_Mà chỉ cố tình thôi!! – Uyên chêm vào rồi cười khúc khích.

Nó cảm thấy hai má mình đang nóng bừng lên. Trước giờ chỉ có nó lừa phỉnh người khác, vậy mà giờ lại bị lừa lại một vố, kẻ lừa đảo lại chính là hai đứa bạn thân của mình… thử hỏi có bực ko chứ??

_Thôi đừng giận nữa!! Chỉ là muốn kêu mày qua chơi, nhưng sợ mày ko chịu nên… đành phải dùng hạ sách ấy thôi!! – Uyên thanh minh.
_Humm, nếu muốn tao tha thì phải giải câu đố này cái đã!!
_Haizz, lại nữa hả? Thôi đố đi!! – hai đứa kia đồng thanh.
_À ko, một dây luôn!! – nó đổi ý.
_Sao cũng được!! – lại đồng thanh.
_Ukm, lịch gì dài nhất?
_Lịch sử!! Cái này...
<<1 ... 910111213 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 194
•Tổng: 205 / 319 / 78641