Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59432781
Visits Today: 276188
This Week: 910966
This Month: 11427227

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

i. Một cách miễn cưỡng, nó đi theo và ngồi ở vị trí cạnh chú rể. Cả dòng họ đều hân hoan khi nhìn thấy nó. Đành phải làm vẻ mặt tươi tỉnh rồi, nếu ko thì họ sẽ nghi ngờ mất.
_Con ổn chứ?? – ba nó cúi xuống hỏi nhỏ.
_Ba hay ghê nhỉ? Ba cưới vợ chớ có phải con lấy chồng đâu mà ổn với ko cái gì!!
Lại một lần nữa, ba nó lại phải cười méo mặt. Dẫu biết là nó ko vui, nhưng ông lại ko ngờ rằng nó lại có thể lạnh lùng tàn nhẫn tới mức độ đó, ko thể nghĩ rằng nó lại chính là đứa con gái mà ông yêu quý nhất.
Nó thở dài một tiếng rồi liếc nhìn xung quanh. Đúng là có nhiều vị khách mời quan trọng thật, có cả thầy hiệu trưởng nữa. Phải ha, nó đã nói là sẽ “chờ” ông hiệu trưởng mà. Có ổng thì ít ra trong cái đám cưới này nó sẽ cảm thấy buồn chán.
Nó rời vị trí dành cho gia đình tiến thẳng về hướng thầy hiệu trưởng. Ba nó nhìn theo mà lắc đầu, ko cần hỏi ông cũng thừa biết cái ý định của nó khi tiến lại gần một ông thầy rồi. Xưa nay kẻ bị nó trêu chọc nhiều nhất chính là các vị nhà giáo, còn học sinh thì chỉ trở thành trò đùa nhè nhẹ của nó mà thôi. Hơn cả vợ trước, ông rất hiểu con gái mình vì nó rất… giống ông khi còn trẻ. Cái này người ta gọi là gen di truyền nè.
_Chào thầy!! – nó cất tiếng chào trước – Em cứ tưởng thầy ko tới?
_C…còn thầy thì… cứ… nghĩ em ko… tới!! – ông hiệu trưởng lau mồ hôi.
_Tất nhiên là em phải đến rồi! Đám cưới ba em mà!! – nó “cười tươi”.
Một khi nó “cười” kiểu này là chắc chắn trò nghịch ngợm của nó ko dừng lại ở mức độ dành cho học sinh. Ko biết nó định làm gì ông thầy này đây?
Buổi lễ bắt đầu. MC dẫn chương trình (cụ thể là một MC nổi tiếng) bắt đầu phần công việc của mình. Sau đó là tới phần văn nghệ góp vui. Nhưng nó chả mấy hứng thú với mấy cái đó, điều mà nó đang quan tâm là làm thế nào để chọc ông thầy hiệu trưởng một cách thú vị nhất mà ko làm ảnh hưởng tới đám cưới, nếu ko thằng Duy lại ca cẩm nữa thì mệt…
Đưa mắt nhìn quanh để tìm công cụ, nó chợt nhìn thấy ở một bàn gần đấy có một chiếc kéo và một dải ruy-băng. Trong đầu nó chợt lóe lên một ý tưởng. Nó nhanh chóng thó mất cái kéo và dải băng để người khác ko thấy, sau đó chạy vô phòng của phục vụ “mượn tạm” cuộn băng keo. Sau một vài thao tác đơn giản, nó đã cầm trên tay một chiếc nơ màu hồng có dải băng kéo dài xuống phía dưới được cắt tỉa thành hình đuôi cá. Một cách nhanh chóng, nó đính băng leo 2 mặt lên giữa lưng thầy rồi nhẹ nhàng dán chiếc nơ lên. Nó ấn nhẹ chiếc nơ vào áo, và để chắc chắn rằng chiếc nơ sẽ ko bị rơi ra, nó dán thêm băng keo vào 4 góc của chiếc nơ. Được rồi, giờ thì đã rất chắc chắn, nó khẽ cười khúc khích rồi rời khỏi thầy, trở về vị trí của mình. Nhìn thấy nó ở vị trí dành sẵn, ông thầy hiệu trưởng thở phào nhẹ nhõm vì ko bị nó chọc phá ngày hôm nay, ông ấy vẫn chưa phát hiện ra lưng áo mình bị đính một chiếc nơ màu hồng.
Người qua kẻ lại phía sau thầy hiệu trưởng đều chỉ trỏ ông rồi cười khúc khích với nhau. Lúc đầu, thầy hiệu trưởng cũng chẳng để ý cho lắm nhưng càng lúc người ta cười càng lớn nên ông sinh nghi, có lẽ nào con nhóc quậy phá kia lại giở trò gì rồi ko?
Sau tiết mục văn nghệ là phần phát biểu của gia đình đôi bên. Ở phía bên nhà dì Trinh thì có ba dì lên phát biểu, còn về nhà bên này thì nó sẽ đại diện cho cả dòng tộc lên phát biểu. Đến lượt mình, nó trịnh trọng đứng dậy rồi tiến nhanh về phía micro. Nó khẽ thở ra một tiếng rồi nói
_Xin chào tất cả mọi người, tôi là con gái chủ tân lang. Ngày hôm nay là ngày vui của ba tôi, đúng ra tôi phải vui nhưng tôi lại ko thể vui nổi. Thực ra lúc đầu tôi ko chấp nhận lễ thành hôn này, nhưng ngẫm lại thì tôi nhận thấy đó là hạnh phúc của ba nên bản thân ko thể can thiệp vào được, nên tôi đã để cho đám cưới này được yên ổn, trừ một người. Vâng, đó chính là thầy hiệu trưởng của tôi. Thưa thầy, em xin lỗi vì phải nói ra nhưng em ko ngờ là thầy lại nhí nhảnh hồn nhiên vô tư đến mức độ mặc đồ vest là lại đính nơ hồng phía sau!!
Nó nói tới đây thì cả hội trưởng vỡ òa ra vì tiếng cười. Tất nhiên đó là những người đã được nhìn thấy chiếc nơ hồng xinh xắn đính phía sau lưng của ông thầy. Thầy hiệu trưởng mặt xám ngoét, vội vàng đưa tay ra phía sau giật chiếc nơ ra. Sau đó, nét mặt thầy chuyển từ xám xịt sang đỏ chót. Giá mà lúc này có cái lỗ nào cho ổng chui vô thì tốt biết mấy. Nó nhanh chóng trấn tĩnh mọi người lại bằng cách tiếp tục đọc bài diễn văn
_Vâng, em xin lỗi nhưng em nói ra là muốn tốt cho thầy thôi!! – nó đang cố nhịn cười – Trở lại việc chính, hôm nay tôi chỉ muốn nói với ba tôi một câu thôi. Ba, sống hạnh phúc nhé!!
Nó cúi đầu chào rồi đi xuống. Cả hội trường vỗ tay rào rào hưởng ứng cho bài phát biểu của nó. Có lẽ sau ngày hôm nay, danh tiếng của nó sẽ lại càng bay xa hơn nữa. Dám ngang nhiên trêu chọc thầy hiệu trưởng giữa chốn đông người này thì chỉ có mình nó là có gan mà thôi!

End chapter 9.
Chapter 10: Cuộc sống nhàm chán.

Sau đám cưới ba, cuộc sống nó trở lại bình thường. Nó dặn Duy đừng tới đón nó nữa, cả một tuần dậy sớm khiến nó ko chịu nổi. Nó lại tiếp tục thức khuya chơi games và chờ mail của mẹ, sáng thì lại thức dậy nhờ 7 chiếc đồng hồ báo thức. Duy đành nghe lời nó, ko tới rủ nó đi học sớm nữa.
7h sáng…
Chiếc đồng hồ thứ nhất giãy lên đành đạch.
Nó vung tay một cái, một chiếc đồng hồ đi đời nhà ma.
Chiếc thư hai lại bắt đầu nhiệm vụ của mình sau 2p.
Và chiếc này cũng chịu chung số phận với chiếc đồng hồ kia. Tội nghiệp hai cái đồng hồ trung thành, đã cố gắng báo cho nó khỏi phải dậy trễ, vậy mà lại bị chủ nhân của mình đối xử như vậy.
2p sau, lại thêm một chiếc nữa chịu chung số phận.
Nó bực mình ngồi dậy tắt hết 4 chiếc đồng hồ còn lại rồi làm VSCN.
Nó ra khỏi nhà ngay sau khi chuẩn bị xong mọi thứ mà ko ăn sáng ở nhà. Đơn giản là cho tới bây giờ nó vẫn chưa thể chấp nhận được một gia đình như thế.
Ghé vào nhà sách, nó lại tiếp tục chờ đợi tiểu thuyết “Chạng vạng”. Chết tiệt, làm cái quái gì mà chỉ một cuốn tiểu thuyết thôi mà nó phải chờ đợi suốt cả gần một học kì. Bực mình chịu ko được.
Theo thói quen, nó lại ghé vào quầy đồ lưu niệm. Chiếc hộp nhạc đã ko còn ở đó nữa. Nó mơ hồ nhớ lại, dường như mấy tuần trước Duy đã mua tặng nó chiếc hộp nhạc đó rồi thì phải. À ko, là cho nó mượn tiền mua mới đúng. Phải tích cóp tiền để trả lại cho Duy thôi.
Đang lang thang vô định hướng trong nhà sách, nó ko để ý phía trước mà đụng phải một người. Vâng, ko phải ai xa lạ đó chính là đại công tử Hoàng Vĩnh Kì – kẻ mà nó mới chỉ biết cách đây 2 tuần.
_Mày làm gì trong đây?? – Kì lên tiếng hỏi trước, cách xưng hô đã ko còn lịch sự như lần đầu tiên.
_Kệ tao!! – nó quay đi – Chẳng liên quan tới mày!!
_Sắp trễ học rồi đấy!! Có đi ko hả??
_Thói quen của tao là đi học trễ mà!!
Xong nó lại bỏ đi một mạch để Kì ở lại phía sau.
Ko hiểu sao nó lại ko cảm thấy có thiện cảm với tên Kì này. Hắn là một công tử nhà giàu, phải. Ngày đám cưới của ba lúc ở nhà thờ hình như nó cũng nó thấy hắn thì phải. Mặc dù ko nhìn rõ lắm nhưng nó chắc chắn đó là hắn. Đi cùng với hắn là một con bé và một người đàn ông trung niên. Có thể đó là gia đình của hắn. Ủa mà ba nó có quen biết nhà hắn sao ta?
Mải suy nghĩ, nó lại đụng phải một kẻ nữa. Lần này cũng lại là người quen, đó chính là thằng nhóc lớp 11 đã làm nó chảy máu chân – Nguyễn Trần Đăng Khôi. Nó nhăn nhó đứng dậy rồi quát tháo kẻ ko có mắt mũi kia, đi đứng thế nào mà lại dám đụng vào nó (thực ra là nó đụng trước đấy chứ)
_Tên đi nào đi đứng ko nhìn đường à??? MẮT CÓ LÉ CŨNG PHẢI THẤY MỜ MỜ CHỨ???????????????
_Chị đụng em trước mà?? – Khôi cự cãi.
_Còn cãi giống nữa á? Mày muốn chết đấy phỏng???????????????
_Dạ ko, em sr chị nhak, hì hì!! – Khôi méo mặt cười trừ.
Nó nhăn mặt nhìn Khôi một lát rồi lại nhìn đồng hồ. Mới có 7h45, còn sớm chán. Khi nó toan bước đi thì Khôi bỗng kéo nó lại và hỏi
_Chị ko đi học sao?? Gần trễ rồi đấy!!
_Ko liên quan tới tiền ăn sáng của mày đâu, đứng có quan tâm!!
Nó bực bội buông một câu rồi bước đi. Lần này Khôi ko giữ lại nữa, dù gì cũng đã sắp trễ học rồi, Khôi cũng phải đi học mà. Khôi chạy nhanh ra quầy đồ lấy cặp rồi phóng thẳng tới trường, trong khi đó thì nó lại tiếp tục dạo quanh khắp nhà sách. Cho tới khi tiếng chuông cứu hỏa… à ko, tiếng chuông báo vào lớp vang lên thì nó mới hốt hoảng chạy nhanh ra quầy đồ lấy cặp rồi khẩn trương co giò phóng tới trường với vận tốc 4,9m/s. Nói thì hơi quá một chút nhưng đúng là nó chạy nhanh lắm, có thể tham gia đội điền kinh được rồi.
Hộc… nó thở dốc khi vừa tới cổng. Cánh cổng trường đã khép lại kín mít. Thôi thì hôm nay đành gặp mặt thầy giám thị vậy. Ummm… lấy lí do gì đây ta??
Mải suy nghĩ, nó ko để ý rằng thầy giám thị đã đứng trước mặt. Ông khẽ chau mày rồi cất tiếng oang oang...

Tobe cont...
Chapter 10: Cuộc sống nhàm chán.

Sau đám cưới ba, cuộc sống nó trở lại bình thường. Nó dặn Duy đừng tới đón nó nữa, cả một tuần dậy sớm khiến nó ko chịu nổi. Nó lại tiếp tục thức khuya chơi games và chờ mail của mẹ, sáng thì lại thức dậy nhờ 7 chiếc đồng hồ báo thức. Duy đành nghe lời nó, ko tới rủ nó đi học sớm nữa.
7h sáng…
Chiếc đồng hồ thứ nhất giãy lên đành đạch.
Nó vung tay một cái, một chiếc đồng hồ đi đời nhà ma.
Chiếc thư hai lại bắt đầu nhiệm vụ của mình sau 2p.
Và chiếc này cũng chịu chung số phận với chiếc đồng hồ kia. Tội nghiệp hai cái đồng hồ trung thành, đã cố gắng báo cho nó khỏi phải dậy trễ, vậy mà lại bị chủ nhân của mình đối xử như vậy.
2p sau, lại thêm một chiếc nữa chịu chung số phận.
Nó bực mình ngồi dậy tắt hết 4 chiếc đồng hồ còn lại rồi làm VSCN.
Nó ra khỏi nhà ngay sau khi chuẩn bị xong mọi thứ mà ko ăn sáng ở nhà. Đơn giản là cho tới bây giờ nó vẫn chưa thể chấp nhận được một gia đình như thế.
Ghé vào nhà sách, nó lại tiếp tục chờ đợi tiểu thuyết “Chạng vạng”. Chết tiệt, làm cái quái gì mà chỉ một cuốn tiểu thuyết thôi mà nó phải chờ đợi suốt cả gần một học kì. Bực mình chịu ko được.
Theo thói quen, nó lại ghé vào quầy đồ lưu niệm. Chiếc hộp nhạc đã ko còn ở đó nữa. Nó mơ hồ nhớ lại, dường như mấy tuần trước Duy đã mua tặng nó chiếc hộp nhạc đó rồi thì phải. À ko, là cho nó mượn tiền mua mới đúng. Phải tích cóp tiền để trả lại cho Duy thôi.
Đang lang thang vô định hướng trong nhà sách, nó ko để ý phía trước mà đụng phải một người. Vâng, ko phải ai xa lạ đó chính là đại công tử Hoàng Vĩnh Kì – kẻ mà nó mới chỉ biết cách đây 2 tuần.
_Mày làm gì trong đây?? – Kì lên tiếng hỏi trước, cách xưng hô đã ko còn lịch sự như lần đầu tiên.
_Kệ tao!! – nó quay đi – Chẳng liên quan tới mày!!
_Sắp trễ học rồi đấy!! Có đi ko hả??
_Thói quen của tao là đi học trễ mà!!
Xong nó lại bỏ đi một mạch để Kì ở lại phía sau.
Ko hiểu sao nó lại ko cảm thấy có thiện cảm với tên Kì này. Hắn là một công tử nhà giàu, phải. Ngày đám cưới của ba lúc ở nhà thờ hình như nó cũng nó thấy hắn thì phải. Mặc dù ko nhìn rõ lắm nhưng nó chắc chắn đó là hắn. Đi cùng với hắn là một con bé và một người đàn ông trung niên. Có thể đó là gia đình của hắn. Ủa mà ba nó có quen biết nhà hắn sao ta?
Mải suy nghĩ, nó lại đụng phải một kẻ nữa. Lần này cũng lại là người quen, đó chính là thằng nhóc lớp 11 đã làm nó chảy máu chân – Nguyễn Trần Đăng Khôi. Nó nhăn nhó đứng dậy rồi quát tháo kẻ ko có mắt mũi kia, đi đứng thế nào mà lại dám đụng vào nó (thực ra là nó đụng trước đấy chứ)
_Tên đi nào đi đứng ko nhìn đường à??? MẮT CÓ LÉ CŨNG PHẢI THẤY MỜ MỜ CHỨ???????????????
_Chị đụng em trước mà?? – Khôi cự cãi.
_Còn cãi giống nữa á? Mày muốn chết đấy phỏng???????????????
_Dạ ko, em sr chị nhak, hì hì!! – Khôi méo mặt cười trừ.
Nó nhăn mặt nhìn Khôi một lát rồi lại nhìn đồng hồ. Mới có 7h45, còn sớm chán. Khi nó toan bước đi thì Khôi bỗng kéo nó lại và hỏi
_Chị ko đi học sao?? Gần trễ rồi đấy!!
_Ko liên quan tới tiền ăn sáng của mày đâu, đứng có quan tâm!!
Nó bực bội buông một câu rồi bước đi. Lần này Khôi ko giữ lại nữa, dù gì cũng đã sắp trễ học rồi, Khôi cũng phải đi học mà. Khôi chạy nhanh ra quầy đồ lấy cặp rồi phóng thẳng tới trường, trong khi đó thì nó lại tiếp tục dạo quanh khắp nhà sách. Cho tới khi tiếng chuông cứu hỏa… à ko, tiếng chuông báo vào lớp vang lên thì nó mới hốt hoảng chạy nhanh ra quầy đồ lấy cặp rồi khẩn trương co giò phóng tới trường với vận tốc 4,9m/s. Nói thì hơi quá một chút nhưng đúng là nó chạy nhanh lắm, có thể tham gia đội điền kinh được rồi.
Hộc… nó thở dốc khi vừa tới cổng. Cánh cổng trường đã khép lại kín mít. Thôi thì hôm nay đành gặp mặt thầy giám thị vậy. Ummm… lấy lí do gì đây ta??
Mải suy nghĩ, nó ko để ý rằng thầy giám thị đã đứng trước mặt. Ông khẽ chau mày rồi cất tiếng oang oang
_Thói quen cũ của em lại nổi dậy à?? Lần này thì là vì gì đây??
_Dạ… thầy… hì hì, em… em… tại em thức khuya để học bài nên…
_Haizz, em lại viện cớ rồi. Mau chạy 10 vòng quanh sân trường đi rồi vô lớp nhanh. Tôi sẽ giám sát để chắc chắn rằng em ko có chạy đểu!!
_Thầy…
Hiz, giờ nó mới hối hận thì đã ko còn kịp rồi. Biết vậy lúc nãy cứ chạy theo thằng Khôi vô trường sớm cho rồi. Trước giờ làm gì có vụ phạt chạy này chứ?
Nó bỏ cặp ra, khởi động tay chân và chuẩn bị chạy. Cùng lúc ấy, Vĩnh Kì cũng chạy tới thở hồng hộc. Nó trố mắt nhìn Vĩnh Kì. Lúc nãy ở trong nhà sách nó cứ tưởng hắn đã đi rồi chứ, sao lại đi học trễ thế này? Còn trễ hơn nó nữa. Đây là lần đầu tiên có người đi trễ hơn nó đấy.
_Cậu là học sinh lớp nào?? Tại sao cũng đi học trễ?? – thầy giám thị lại bắt đầu công việc.
_Dạ… em… em ngủ quên! – kèm theo một nụ cười tươi roi rói.
Thầy giám thị trố mắt nhìn Kì, nó cũng vậy. Tên này bị khùng hay sao nhỉ??
Rõ ràng là lúc nãy nó nhìn thấy hắn ở nhà sách, hắn còn đi học trước nó nữa, làm gì có chuyện ngủ quên? Ko lẽ mắt nó bị quáng gà???
Khẽ chau mày khi hắn bước tới bên cạnh, nó hỏi nhỏ
_Đồ ko có đầu óc, tại sao lại đi trễ hả??
_Tao thích, sao mày?? Cự nự gì? Thắc mắc gì?
_Ko có gì! Đồ ko có đầu óc…
Nó buông một cậu bâng quơ rồi chạy trước. Kì nhìn theo sau nó, hắn lắc đầu buông một nụ cười thích thú rồi chạy theo sát gót nó. Tụi nó cứ chạy “thục mạng”, thiếu điều muốn “hộc xì dầu” vì ông giám thị ngồi theo dõi nên ko thể chạy đểu được.
Sau khi bị “tra tấn đôi chân” xong, tụi nó được thả lên lớp kèm theo một lời đe dọa
_Nếu lần sau còn tiếp tục đi trễ thì cứ tự động chạy gấp đôi hôm nay!!
Má ơi, thói quen và sở thích của nó là đi học trễ, nhưng nếu ngày nào mà cũng bị tra tấn kiểu này chắc nó chết sớm quá…
_Đồ ko có não, sao tự nhiên mày lại đi học trễ hả??
_Để chạy chung với mày cho zui á mà!! – Kì nhe răng cười.
Nó nhếch mép, ko nhìn Kì và đi nhanh lên về trước. Nó băn khoăn ko biết cô có la mắng khi thấy nó đi học trễ sau 1 tuần cả thiện hay ko nữa. Suy cho cùng thì cô cũng chỉ vì thương n...
<<1 ... 89101112 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 106
•Tổng: 117 / 231 / 78553