Truyện teen hay, Người Con Gái Thứ Hai, đọc Truyện teen hay Người Con Gái Thứ Hai hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57344037
Visits Today: 110659
This Week: 2418410
This Month: 9338483

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

i tên Lord_Crazy ấy! tôi biết, nếu em muốn gặp mai hãy đợi tôi ở đây, em sẽ được toại nguyện!”

Cái bóng dáng cao ấy cùng giọng nói trầm ấm phai nhạt dần, mất hút trong ánh nắng ngày hè oi ả.

Tối cúi mặt xuống, tay vuốt nhẹ làn môi mình. Hai hàng nước mắt lại lăn dài từ lúc nào.



Tôi về nhà, không một lời nói, không onl, tôi nằm dài trên giường. Những kí ức về Trịnh Kiến lại ùa về, tôi gặp hắn không lâu lắm nhưng sao kỉ niệm lại có nhiều vậy. Hắn ta luôn nói duyên phận, vậy duyên phận giờ đây của tôi là ai.

Tôi ước, ước ngày hôm nay chưa từng có, ngày hôm nay tôi chưa từng nói vậy với hắn thì hay biết mấy.



Ngày hôm nay, như những gì anh nói. Tôi vẫn đi, tôi muốn gặp người con trai tôi hằng mơ ước là người như thế nào.

Tôi bước ra khỏi nhà với tâm trạng hỗn độn, anh ấy sẽ nhìn tôi như thế nào: “ Trịnh Kiến!”.

Vẫn như cũ, tôi tiến lại gần chiếc bàn quen thuộc, ngồi và chờ đợi.

“ Đường Tâm...!” Giọng nói vang lên.

Tôi quay đầu lại nhìn, là Trịnh Kiến và một cậu chàng khá dễ thương.

Tôi đứng dậy nói tiếng chào, rồi ngại ngùng cúi mặt. Nhưng thật không ngờ anh ta còn dẫn cả người yêu đến chứ.

“ Em là Yuuki à? Anh là Lord_Crazy này!” Anh chàng này hứng khởi nói, nhìn kĩ Trịnh Kiến và anh ta khá giống nhau.

“ Trịnh Huy là em trai của tôi!” Anh ta điềm tĩnh nói.

Tôi ngơ ngác nhìn, không ngờ lại có mối liên hệ “kì diệu” vậy.

Tôi không vui như gì tôi mong đợi, anh Lord_Crazy cũng chỉ hơn tôi ba tuổi, cũng giống tên Trịnh Kiến hay trêu chọc tôi.

“ Tâm à! Em thích anh phải không? Vậy mình hẹn hò đi!”

Anh chàng Huy dễ thương ngỏ lời, còn là anh Lord_Crazy mà tôi hằng mơ. Đáng lẽ tôi phải đồng ý nhiệt tình nhưng tôi lại để ý tới Trịnh Kiến cùng người yêu anh ta nhiều hơn.

Vì không muốn thua, tôi nói to: “ Vâng, mong anh giúp đỡ!”

“ Vậy mai mình đi chơi nha!” Anh Huy cười tít mắt nói với tôi.

Tôi chỉ có thể cười nhẹ nhàng đáp trả mà thôi.

Lại một ngày ểu oải, cái đời xuân của tôi tàn rồi. Tôi vẫn còn nhớ câu cuối trước khi về, Trịnh Kiến đã nói với tôi :

“ Vừa ý em rồi chứ?”

Tôi đã chẳng thể nào tiếp tục hùng hổ đáp trả lại, bất lực, hoàn toàn bất lực.

Để chuẩn bị cho cuộc hẹn hò ngày mai, tôi quyết đi ngủ sớm, nói thì nói vậy nhưng chẳng ngủ được gì. Sáng mai thức dậy lại có vết thầm quầng ở mắt cho mà xem.

Sáng hôm sau, chưa 7:00 am tôi đã chạy ngược chạy xuôi, mặc chiếc váy xếp ly màu xanh dương, lấy phấn trang điểm che lấp vết quầng, rồi bôi son dưỡng môi và chạy xuống nhà, nhìn thấy mẹ tôi hét to:

“ Mẹ, con đi hẹn hò đây!”

Mẹ tôi tròn mắt hỏi: “ Với Trịnh Kiến hả?”

Tôi thơ ơ trả lời: “ không, với Trịnh Huy!”

Mẹ tôi há hốc mồm ngạc nhiên, tôi cũng chuồn lẹ luôn.

Tôi đến đúng điểm hẹn, Trịnh Huy cũng đã đứng đợi tôi từ khi nào. Nhưng ngạc nhiên hơn là có mặt của cả Trịnh Kiến.

“Có lẽ ngày hôm nay, tôi cũng không thể tiến hành hẹn hò thuận lợi rồi!” Miệng lẩm bẩm, mắt vẫn lén nhìn Trịnh Kiến đang hớn hở.
Chap 7: Niềm tin ở nơi đâu?

Trịnh Kiến ngơ ngác nhìn tôi, nói: “ Sao em lại ở đây?”

Tôi ngập ngùng hồi lâu rồi mau chóng lấy lại sự tự tin, dõng dạc nói:

“ Em - Đường Tâm, năm nay mười bảy tuổi, tuy tính cách còn trẻ con… Nhưng… nhưng em thật sự yêu…!”

Chưa nói xong từ quan trọng nhất, đột nhiên có tiếng nói nhẹ nhàng vọng tới.

“ Trịnh Kiến…!”

Tôi vội quay đầu lại, hóa ra là Phi Yến, người yêu Trịnh Kiến. Ôi thổ công thần địa ơi, sao ngài cứ dẫn đường cho kì đà cản mũi tôi thế này. Bao nhiêu sự tự tin của tôi tiêu tan cả rồi, chắc gì đã đủ dũng khí nói lại lẫn nữa. “ Đường Tâm ơi Đường Tâm, xấu hổ quá… Kiếm cái lỗ mà chui…” – Tôi tự nhủ trong đầu.

“ Sao… sao cô lại đến đây?” Cô ấy nhìn tôi hằn học, bước tới giơ tay định tát tôi dù chưa biết rõ sự tình là như thế nào.

Nhưng có một cánh tay to lớn, mạnh mẽ khác đã chặn lại.

“ Anh… Trịnh Kiến… sao anh lại đỡ cho nó!?” Đôi mắt to tròn bắt đầu ngấn lệ, cô ấy gào thét đau đớn.

Trịnh Kiến nhìn Phi Yến hồi lâu rồi mới lên tiếng nói: “ Anh muốn…!”

“ Muốn chia tay phải không?” Cô ấy nhấn mạnh từng từ một.

“ Phải!” Trịnh Kiến cũng phải cúi đầu tỏ vẻ hổ thẹn.

Tôi giống như người ngoài cuộc, nhìn đôi tình nhân đẹp như trong mơ kia phải chia lìa nhưng có lẽ người tội lỗi nhất phải là tôi - nguyên chủ yếu của vụ chia tay này chăng.

“ Vì nó phải không? Vì nó mà anh chia tay em phải không?” Có lẽ Phi Yến không chịu được cú sốc này, cô cố gắng gượng hỏi lại, mong tất cả không phải là sự thật.

“ Phi yến, em rất tốt nhưng tôi không thấy bản thân mình hạnh phúc khi bên em…!”

Trịnh Kiến cũng cất công giải thích cho Phi Yến hiểu, làm giảm nỗi đau mất mát của cô.

“ Em tốt…vậy sao còn bỏ em? Chúng ta đã bên nhau gần ba năm rồi, mà anh vẫn nhẫn tâm rời xa em sao? Anh vẫn bỏ em sao?” Cô ấy ngã quỵ xuống mặt đất, nước mắt chảy đầm đìa như mưa tuôn xối xả.

Tôi không còn đủ can đảm nhìn tiếp nữa rồi, chỉ cỏ thể quay đầu đi lặng lẽ, bỏ lại đằng sau tiếng khóc nức nở của Phi Yến và lời an ủi của Trịnh Kiến. Dù có cố gắng thế nào, tôi cũng không đủ dũng khí làm tan vỡ tình cảm sâu nặng ngần ấy năm của hai người.

Trời cũng đã xế tà, cái bóng dài in trên mặt đất, bước chân lết chầm chậm như vô thức, tôi không biết mình đang đi đâu, về đâu.

Đột nhiên có người va vào tôi.

“ Này, đi kiểu gì vậy?”

Người đó còn quay lại mắng tôi nhưng tôi chẳng thiết tha gì mà nói lại.

Tuy không đau đớn gì, nhưng cũng làm chút sức lức còn lại của tôi ngã quỵ

Tôi ngồi bệt xuống vệ đường, mọi kìm nén như vỡ òa trong cú khích vô tình kia. Tôi ngẩng mặt lên trời; hậm hừ vài tiếng trong cổ họng rồi bắt đầu nấc nghẹn ngào và bất thét tiếng khóc đầu tiên, tôi gào thật to, tôi khóc thật lớn. Dường như trái tim quặn thắt không thể tỏ ra bình thường được nữa, tôi cứ khóc òa như một đứa trẻ mà chẳng để ý người xung quanh đang nhìn tôi như thế nào.

“ Aaaa… , Trịnh Kiến…anh…anh là thằng tồi!”

Mặc kệ ai nhìn, mặc kệ ai thì thầm to nhỏ, tôi cứ khóc như thế, khóc như chưa từng được khóc.

Tôi muốn gào thét cho tới khi không thể nói được nữa, tôi muốn khóc cho tới khi khô cạn đống nước mắt đau thương này.

Cứ nghĩ rằng mình sẽ tự gặm nhấm, tự dằn vặt nỗi đau trong tim mà anh chẳng hề biết tới. Rồi đến khi bàn tay ấy lau nhẹ từng giọt nước mắt trên khuôn mặt tôi, khi bàn tay ấy khẽ nhấc tôi lên, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy trong tuyệt vọng, ghì khuôn mặt thấm đẫm nước mặt của tôi vào lồng ngực ấm áp.

“ Không ngờ em khỏe vậy! Chửi tôi tồi à? Xa vậy mà tôi còn nghe được đấy, giờ còn ngồi đây ăn vạ nữa!”

Tôi dùng đôi mắt lờ mờ với những dòng nước mắt thấm đẫm nhìn anh ấy, nhìn cái tên tồi tệ đang nở nụ cười dịu dàng với tôi. Tôi cảm nhận hơi ấm cùng mùi hương đặc trưng của anh, tôi thấy những giọt mồ hôi còn đọng trên vầng trán cao. Tôi nghe được nhịp thở dồn dập hòa cùng tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực phập phồng.

“ Trịnh Kiến…Trịnh Kiến…Trịnh Kiến…!” Tôi nhắm nghiền mắt, ép sát trong vòng tay anh mà không ngừng gọi tên anh, chỉ mong thời gian ngừng lại để anh mãi bên tôi thế này.

Chỉ chút thôi, hơi ấm, mùi hương, giọng nói này là của tôi. Anh là của tôi. Giây phút vĩnh hằng của niềm hạnh phúc hân hoan, hãy đọng lại.

“ Ừ, là anh đây, bé con hư quá, anh tìm em nãy giờ đấy?”

Chúng tôi cứ đứng như vậy, con đường cũng đã vắng người qua lại. Nhưng đôi nam nữ nhìn chúng tôi với con mắt ngưỡng mộ nhưng nào biết khi vòng tay này buông ra, tôi và anh ấy có thể sẽ phải đi những con đường khác nhau.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, không biết bây giờ là mấy giờ. Nước mắt cũng cạn từ lúc nào không hay. Chúng tôi cũng chẳng nói lời nào, cứ yên lặng đứng như thế, quyến luyến lẫn nhau.

“ Đôi kia tình tứ quá đi!” Một cặp qua đường thầm thì to nhỏ.

Tôi ngại ngùng thức tỉnh, như vừa trong cơn mơ ngọt ngào, cũng đã đến lúc quay về thực tại.

“ Anh…!” Tôi vội giãy giụa, như muốn thoát khỏi vòng tay của Trịnh Kiến.

Nhưng anh ất không chịu buông, vòng tay như kẹp chặt hơn, mạnh mẽ hơn. Tôi ngước nhìn người con trai này, cặp lông mày thanh tú như nhíu lại, anh nhìn đầy buồn thương. Lòng tôi lại có chút ngượng ngùng, cứ đứng yên cho anh ôm.

“ Anh…anh đưa chị Phi Yến về chưa?” Tôi cất tiếng nói trước.

Đợi hồi lâu anh mới đáp trả: “ Anh đưa cô ấy về rồi!”

“ Chị ấy thật đáng thương! Người con gái tốt như vậy, ai mà không thương cảm cho được!”

Tôi nghĩ tới cảnh Phi Yến khóc lóc thảm thương không cầm được, nói chân thật những gì mình nghĩ.

Trịnh Kiến có vẻ không vui, anh ghì chặt vai tôi nói gắt: “ Vậy còn em thì sao?”

“ Em…ư?” Tôi là người đến sau, đâu có quyền lên tiếng, còn là nguyên do chia rẽ hai người, tôi là người xấu xa, đáng xấu hổ.

“ Em đang nghĩ bản thân mình xấu xa phải không? Em muốn nhường anh cho Phi Yến phải không? Em, giờ lại muốn rời xa anh?”

Trịnh Kiến như con sâu trong bụng tôi vậy, suy nghĩ của tôi đã bị anh phát hiện hết. Những cũng vì thế mà anh càng tỏ rõ sự tức giận hơn.

Đột nhiên anh buông tay vội vã, lùi lại vài bước: “ Em… tình yêu của em dành cho anh cũng chỉ có vậy. Anh đã nghĩ em đến tìm anh vì biết anh đã yêu em nhiều tới mức nào chứ?”

“ Em…em…” Tôi khoảng loạn không nói được lời nào.

“ Toàn là tôi nghĩ như vậy thôi sao? Em buông tôi dễ dàng vậy… thì ra tôi đã nhầm!”

Trịnh Kiến đang khóc, tôi có thể cảm nhận được, tôi lại làm anh tốn thương. Anh đang đi, lại đang rời xa.

Nếu như không giữ anh lại, có thể mãi mãi tôi không thể gặp anh nữa. Như một thói quen thúc giục tôi cất bước, sự sợ hãi mất anh bắt tôi không được buông tay, không được dừng lại. Cứ thế lao đi - chạy thật nhanh, cái chiều cao kém cỏi của tôi chỉ đủ ôm ngang eo Trịnh Kiến.

“ Em…không phải thế đâu, em không muốn nhường anh cho ai cả! Em rất là…là…muốn anh ở bên em mãi mãi!”

Chút dũng khí thôi, tôi đã nói được rồi.

“ Thật không?” Trịnh Kiến quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy hi vọng.

Tôi vì qua ngại ngùng đành gật đầu lia lịa, khuôn mặt nóng bừng, chắc đã đỏ ửng như quả cà chua, còn cố che dấu sự e thẹn nữa chứ.

“ Vậy, câu nói hồi chiều em chưa nói xong, có thể nói anh nghe lần nữa được không?” Trịnh Kiến nhìn tôi nhoẻn miệng cười thật trông thật nham hiểm.

Tôi cúi gằm mặt, đan chặt hai bàn tay lại, miệng lắp bắp nói: “ Em… em… y… ê…u…!”.

“ Anh yêu em!”

Chưa kịp nói hết câu, Trịnh Kiến đã nâng nhẹ cằm tôi, dùng làn môi mỏng mềm của anh đặt lên môi tôi.

Không còn cảm giác bức bối, không còn cảm giác lạnh giá. Nụ hôn này ấm áp và nhẹ nhàng đến lạ thường. Tôi chỉ có thể mím khé làn môi, buông thả tất cả và tận hưởng nó như được đưa phiêu bồng trên bầu trời vô định.

“ Em hôn gà quá! đúng là cô bé!” Trịnh Kiến cười nhếch mép nói đểu tôi.

Tôi lườm lại anh ấy nói: “ Em đã hôn ai bao giờ đâu! Đâu có kinh nghiệm tình trường như anh!”

Đột nhiên, anh chàng kiêu căng Trịnh Kiến đỏ mặt ngại ngùng, tránh ánh mắt của tôi: “ Anh…anh chưa từng hôn ai ngoài em!”

Tôi há hốc mồm, trong lòng dâng trào cảm giác lâng lâng trong vui sướng, niềm hạnh phúc đong đầy mọi cảm xúc.

“ Anh cũng là con gà ngốc, lêu lêu…!” Tôi cười anh, còn lè lưỡi trêu anh như những ngày đầu gặp nhau.


Trịnh Kiến đưa tôi về nhà. Từ ngoài nhìn vào, mẹ tôi vẫn đang đứng đợi tôi từ lúc nào.

“ A, con về rồi, làm mẹ lo quá!” Mẹ tôi vui sướng khi nhìn thấy tôi an toàn về nhà, chạy ra ngoài cửa đón.

“ Dạ, cháu chào cô ạ!” Trịnh Kiến nhanh nhảu chào mẹ tôi.

Mẹ tôi nhìn nhìn, có vẻ cũng vừa ý chàng rể này lắm, nở một nụ cười thân thiện.

“ Thật cảm ơn cháu đưa con Tâm nhà bác về!”

“ Dạ, không có gì đâu ạ! Đây là nghĩa vụ của một người chồng! á quên người bạn!” Trịnh Kiến vui vẻ đối đáp, tay còn gãi gãi đầu.

Tôi khẽ liếc nhìn anh, còn đạp nhẹ vào chân, làm anh kêu thất thanh một tiếng.

“ Á, nồi chè, mẹ chạy vào xem đã!” Mẹ hối hả chạy một mạch vào nhà xem nồi chè, vậy cũng may cho tôi hơn.

“ Anh về nhé!” Trịnh Kiến nhìn tôi chăm chú nói.

“ Vâng… anh về cẩn thận!” Tôi lại xấu hổ vì cái nhìn ấy.

“ Gửi lời chào của anh tới mẹ em!”

“ Ừm…!” Tôi ậm ừ gật đầu.

“ Anh về thật đây!” Trịnh Kiến tỏ vẻ lưỡng lự lắm.

Rồi anh lại có chút thất vọng quay đầu đi, tôi có lẽ cũng hiểu phần nào điều anh muốn. Chạy lại giữ lấy bàn tay anh, nói: “ Anh ngủ ngon!” - và không quên tặng một nụ hôn lên má anh.

Tuy rất ngại, nhưng niềm vui sướng hạnh phúc vẫn được ưu tiên hàng đầu.

Trịnh Kiến khẽ cười, gò má anh cũng hồng ửng lên: “ Ừ, em vào nhà đi!”

Nhìn bóng dáng yêu thương dần xa, lòng vẫn hồi hộp, tôi tự véo vào má mình, xem có phải tất cả là giấc mơ không. Khẽ xoa lên làn môi, tôi tự nhiên cười mãn nguyện khi nghĩ về nụ hôn tuyệt diệu ấy.

“ Đường Tâm!” Có giọng nói như đâm xuyên vào ngực tôi.

Tôi ngó ra, hóa ra là Phi Yến, không biết cô ấy đã ở đây từ lúc nào.

“ Chị Phi Yến, Sao chị lại ở đây vào giờ này?” Để tránh gây ồn, tôi kéo chị ra chỗ xa nhà, rồi nói chuyện.

“ Còn hỏi nữa à? Tôi tới đòi lại Trịnh Kiến của tôi!” Cô ấy nhìn tôi đầy hận thù.

Tôi có chút khó nói nhưng cũng không thể để mối tình tay ba mãi như vậy được: “ Chị nói gì vậy? Trịnh Kiến không phải của riêng ai cả? Chị cũng nên nghĩ tới điều anh ấy mong muốn!”

Một cái tát trời giáng xuống một bên mặt tôi, vết tay hằn trên khuôn mặt còn nóng rát.

“ Mày còn dám nói! Tại mày, tất cả là tại mày! Nếu không vì mày quyến rũ Trịnh Kiến thì anh ấy vẫn là của tao! Tất cả là do mày!” Cô ấy gào lên, xé vỡ khoảng không gian thanh tịnh của màn đêm.

Những giọt nước mắt như những hạt ngọc long lanh rợi nhẹ xuống mặt đất, từng giọt từng giọt.

Rồi Phi Yến lại nhíu mày nhăn mặt mếu máo nói, cái giọng nói giận dữ ban đầu trở lên yếu ớt đến đáng thương.

“ Đường Tâm! Tôi xin cô, tôi van cô! Hãy trả… trả Trịnh Kiến lại cho tôi! Tôi không thể sống thiếu anh ấy…!” Cô ấy đã gục ngã, cô ấy quỳ xuống, bám víu vào chân tôi, khóc lóc thảm thiết, cô ấy vứt bỏ sĩ diện của mình để cầu xin tôi.

Trong mắt tôi, Phi Yến là cô gái xinh đẹp rạng ngời như ánh nắng ban mai, ... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 30
•Tổng: 65 / 66 / 78388