Truyện teen hay, Người Con Gái Thứ Hai, đọc Truyện teen hay Người Con Gái Thứ Hai hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57570640
Visits Today: 337262
This Week: 2645013
This Month: 9565086

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

o Phi Yến lên!”

Trịnh Kiến nhảy ùm xuống nước, anh kéo Phi Yến lên cao hộ tôi.

“ Đưa tay đây, anh kéo em lên!” Trịnh Kiến đưa tay cho tôi.

Phi Yến đột nhiên choàng tỉnh, cô ta vòng tay ôm cứng lấy anh. Tôi biết cô ta muốn gì đành hét to: “ Anh…đưa Phi Yến lên trước đi!”

“ Nhưng…!” Trịnh Kiến lưỡng lự.

“ Nhanh…lên…không tôi cũng ngỏm bây giờ?” Tôi tức giận, gặng nói.

Cái lạnh buốt bao trùm, cái mệt mỏi chiếm toàn tâm trí. Không còn sức lực nào nữa. Dường như tôi đang chìm dần trong làn nước băng giá. Đôi mắt cũng nhắm nghiền lại, để mọi thứ cho số phận an bài. Ý thức cuối cùng của tôi.
“ Đường tâm, cố lên em…!” Tôi nghe được đâu đây văng vẳng thôi, thoáng qua như làn gió.

Tôi không biết mình đang ở đâu, nhưng có lẽ đây là thiên đường. Có cánh đồng hoa với gió mát lạnh. Có cả bầu trời trong xanh và những đám mây bồng bềnh. Phải chăng đây là thiên đường bình yên, không có những toan tính, không có tranh cãi và không có đau khổ nữa.

Tôi đạp nhẹ bàn chân trần lên lọn cỏ non nhột nhột, tôi để gió tung bay mái tóc, tôi để nắng trải dài bóng hình trên mặt đất.

Và tôi đi vô định, tôi sẽ đi đâu nhỉ. Mặc kệ đi.

Đã bao lâu rồi nhỉ? Tôi nằm trườn trên thảm cỏ và nhìn lên bầu trời cao rộng.

“ Buồn quá! Dù đẹp mấy chỉ một mình thật là buồn!”

“ Nhớ quá! Nơi này không khiến ta muốn lưu luyến!”

“ Trịnh Kiến!”

Hình ảnh của anh ẩn hiện trong tâm trí. Buồn lắm, đau lắm nhưng vẫn không thể từ bỏ.

“ Cô bé, sao nằm dài thế kia?”

Tôi chồm dậy, nhìn về phía giọng nói vang lên. Mờ ảo thôi, nhưng phải chăng anh đang ở đây.

“ A…!” Tôi bước tới gần bóng hình ấy.

“ Lại đây nào! Về thôi, nơi thuộc về em!” Anh vẫy tay, bước thật nhanh về phía ánh sáng chói lòa.

Như có một bàn tay kéo tôi đi và bước ra khỏi thế giới thiên đường này.

“ Tâm… con tỉnh rồi, Tâm!”

“ M…ẹ…!” Tôi liếc nhìn qua người mẹ của mình, bà đã gầy đi nhiều.

Xung quanh còn có Tiểu Ái đang lau nước mắt cùng với một số người bạn thân thiết và Trịnh Kiến đang nhìn tôi.

“ Mẹ…con ngủ bao…lâu rồi!” Tôi thều thào hỏi.

“ Hai tuần rồi con!” Người phụ nữ nhìn đứa con gái mình mà đau lòng khôn xiết.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi để an ủi mẹ.

“ Chẳng phải con đã sống rồi sao? Mẹ đừng lo lắng nữa!”

Bà vẫn nắm chặt lấy tay tôi, tưởng chừng như bà sợ tôi sẽ bị thần chết mang đi vậy. Đường Tâm – tôi đâu có dễ dàng chết như vậy chứ.

“ Mẹ, mọi người…con muốn nói chuyện riêng với Trịnh Kiến!” Tôi khẽ nói từng từ.

Mẹ quay mặt lại nhìn Trịnh Kiến rồi lau nước mắt, cười nói: “ Ừ, mẹ sẽ đi chuẩn bị đồ ăn cho con!”

Cánh cửa phòng bệnh đóng lại. Tôi vẫn im lặng, ánh nhìn về phía cửa sổ cùng những bông cúc xinh đẹp.

“ Anh xin lỗi…!”

Tôi nhìn qua Trịnh Kiến, đôi mi rũ xuống xinh đẹp, anh đang hối lỗi sao?

“ Không phải lỗi của anh! Phi Yến…cô ấy sao rồi!” Tôi ngồi dậy, lưng tựa vào thành giường và nhìn thẳng vào anh.

“ Cô ấy không sao…!” Giọng nói bắt đầu trầm xuống, cùng cái nhìn tránh né.

Gió vẫn thổi, tôi bắt đầu nhớ đến giấc mơ, nếu như có thể cầm lấy đôi tay ấy. Có thể nào, tôi vẫn được thêm lần được hưởng thụ đặc ân.

“ Có lẽ, anh lên về bên cô ấy! Đó là cô gái tốt.” Tôi nhìn những bông hoa lung lay trong gió và nhẹ nhàng nói.

Trịnh Kiến bất giác đứng dậy khỏi chiếc ghế, anh nói to: “ Em có biết mình đang nói gì không?”

Tôi cũng bất ngờ nhưng chỉ có thể nhìn anh một cách vô định.

Trịnh Kiến bỏ đi.

Và đó là ngày cuối cùng tôi nhìn thấy anh…



Thời gian từ từ trôi qua, dần dần làm nhòa đi vài ký ức nhưng vẫn không thể làm tan biến mọi yêu thương từ thuở ban đầu.

“ Trịnh Kiến đã đi học nơi xa rồi!”

“ Vậy à…!”

Phi Yến ngồi cạnh tôi. Chúng tôi đang thưởng thức bữa sáng với hương trà và bánh ngọt.

“ Anh ấy đã không nói lời nào và ra đi, cô không giận sao?”

“ Cũng đã hơn 5 năm rồi! Thời gian trôi qua thật nhanh…!”

Tôi đã trải qua bấy nhiêu ngày, từng giờ, từng phút, từng giây. Tôi đấu tranh để quên đi một bóng hình.

“ Tôi đã từ bỏ anh ấy rồi, những việc tôi làm vì mù quáng, vì ghen ghét…!”

“ Vâng… chúng ta đã trưởng thành hơn…!”

“ Cảm ơn vì những gì đã qua!”

Con người rồi sẽ thay đổi nhưng tình yêu lại là vĩnh hằng.

Làm sao để quên đi một người ta đã từng yêu sâu đậm. Nếu giấc mơ về anh chẳng thể nào biến mất. Nếu như ngày nào ấy ta cùng nhau biến mất khỏi cuộc đời này.

“Em nguyện làm một phần linh hồn của anh. Sẽ chẳng rời xa và vụt mất như dòng thời gian kia.”

Đã 5 năm, mỗi khi trời mưa em lại nhớ đến một cái ôm, một bàn tay. Em lại nhớ một người trên con đường bên hồ. Em thường đi dạo và ngắm nhìn hoàng hôn xa xa, em nhớ nụ hôn lạnh băng trong thư viện năm ấy.

Giờ em đã là sinh viên rồi. Đã không còn ai gọi em là cô bé, không còn ai chọc em cười, khiến em giận dữ.

Không còn ai làm em khóc được như anh.

Không ai làm em nhớ được như anh.

Không ai làm em quên được anh.

….

“ Đường Tâm, chúc mừng đã tốt nghiệp!”

Mọi xúm lại và cười nói vui vẻ. Hôm nay tôi đã có thể trở thành người lớn thật rồi.

“ Tâm nhà ta tốt…nghiệp…rồi…buồn quá!” Tiểu Ái bám dính lấy tôi không chịu buông.

“ Khiếp qua cô nương, buông ra cho người ta còn thở!” Tôi rút tay hoài mà không buông được cô nàng.

“ Không được tôi chưa cho cậu xuất ngoại được!”

Mọi vừa nghe xong lại cười nghiêng ngả, tôi cũng bó tay cô nàng luôn.

Mọi người tiệc tùng đến gần tối, đã nửa người trong nhóm xỉn không lết được thân về. Tôi cố gắng trốn việc, đi ra khỏi cửa là chạy một mạch luôn.

“ Ha, trời tối thật mát!”

Tôi thích ánh đèn buổi tối lung linh, gió phảng phất nhẹ hương thức ăn thơm lừng, thân thể như đang bay bổng, tự do tự tại.

“ Tâm…!”

Tôi bật giác quay lại nhìn người vừa gọi.

“ A, anh Huy Đức…!” Tôi có chút ngại ngùng khi gặp lại anh ấy.

Anh tiến lại gần về phía tôi và nói: “ Chúc mừng em tốt nghiệp…!” .Rồi anh lại đưa cho tôi một chiếc túi nhỏ.

“ Cảm ơn anh…đây là…!” Tôi ngạc nhiên hỏi, cầm chiếc túi trong tay định mở túi xem.

“ A, về nhà em hãy mở ra xem…!” Huy Đức ngăn tôi lại và vội vàng nói.

Tôi mang chiếc túi nhỏ cùng sự tò mò của mình về nhà.

“ Tâm, con về rồi à ?” Mẹ chạy ra cửa đón tôi vui vẻ.

“Vâng, con về rồi ạ!” Tôi cẩn thận tháo giày rồi mới bước vào nhà.

“ Hôm nay vui không con yêu!” Mẹ tôi từ tốn hỏi.

“ Vui lắm ạ, nhưng con mệt rồi, con về phòng đây!” Tôi chạy thẳng vào phòng. Chả rõ mặt mẹ tôi giờ ra sao nữa.

Liếc ngang liếc dọc chiếc túi, rồi mở ra xem. Tôi ngơ ngác với chiếc thiệp cưới màu đỏ chót, trông khá xinh xắn.

“ Phải chăng là Huy Đức cưới!” Tôi thầm nghĩ.

Mồ hôi thấm ướt trên tay, tôi cố nhìn thật kĩ, phải chăng chỉ là trò đùa quá đáng của anh. Nhưng khi nhìn thấy những dòng chữ đầu tiên, tôi mới nhận ra đã đến lúc tôi dũng cảm tiến bước về một thiên đường thật sự.

“ Tâm con đi đâu đấy?” Mẹ ngạc nhìn tôi.

“ Con đi tìm chồng cho con đây!” Tôi xỏ vội giày, chẳng kịp thay quần áo. Chạy một mạch ra khỏi cổng lớn và lao đi trong đêm tối.

Trên con đường bao lâu nay. Chứa chan biết bao nhiêu tình yêu, nỗi nhớ và cả nước mắt.

Ánh đèn lập lờ trong đêm tối, con đường vắng lặng tiếng người. Tôi ngỡ ngàng trong tuyệt vọng, phải chăng chỉ là trò đùa, phải chăng tại mình quá hi vọng.

“ Ê, cô bé…!”

Tôi quay lại phía giọng nói.

Chân khẽ lùi lại vài bước. Ánh đèn mờ nhạt so với vẻ đẹp của anh. Vẫn nụ cười dịu dàng nhưng có lẽ đã trưởng thành hơn. Vẫn mái tóc hung vàng nhưng đã dài hơn rồi. Vẫn cái nhìn đầy nhớ thương.

Tôi không thể kiềm được niềm xúc động. Bàn tay cố che lấp đi những giọt nước mắt nóng ran.

“ Lâu thật rồi!” Anh từ tốn nói.

Tôi chỉ gật đầu, khuôn mắt không dám ngẩng lên nhìn anh. Bàn tay ấy nhẹ gỡ những lọn tóc dài che khuất khuôn mặt tôi. Hình như chẳng thể dấu đi nước mắt của mình.

“ Phải chăng em không rời xa tôi lâu thế!”

Anh kéo tôi lại gần hơn, ép đầu tôi vào ngực anh như quay về cái đêm hôm ấy.

“ Tôi…tôi… hận anh!hu…hu!”

“ Tại sao…tại sao lại rời xa…tại sao???” Tôi bắt đầu gào khóc, bàn tay nhỏ bé cào nhẹ vào lưng anh.

“ Nhớ lắm…em rất nhớ anh…sao anh nỡ xa em lâu như vậy…?”

Anh cứ đứng im lặng như thế, mặc cho nước mắt tôi chảy vào áo, mặc cho tôi dày vò tấm lưng kia mà không kêu than một câu nào, vòng tay vẫn không ngừng siết chặt.

“Xin lỗi…!”

Thật vắng lặng, chỉ còn tiếng khóc thút thít cùng lời xin lỗi nhẹ nhàng.

Tôi gặp anh từ những người dưng và tôi đã yêu anh từ khi nào. Cảm giác yêu mà không thể nói, nỗi đau khi yêu người không thuộc về mình. Buồn lắm khi tôi nhớ anh mà chẳng thể gặp được.

Bao đêm mong tất cả là giấc mơ, không còn khiến tôi khóc trong không gian cô đơn này.

Khi đã khóc mệt nhoài, hay chẳng thể khóc nổi nữa, lại chả thể gào thét. Anh nâng đỡ cơ thể tôi thật nhẹ, vẫn ôm tôi thật chặt như ngày đầu tiên ấy.

“ Lên đây nào! Anh cõng em về !”

Tôi ngoan ngoãn nghe lời như một con mèo nhỏ.

“ Tại sao anh lại về!” Tôi hỏi lí nhí một bên tai anh.

Anh im lặng hồi lâu rồi mới nói: “ Anh muốn cưới em!”

Tôi tròn mắt nhìn.

“ Cưới…cưới…ư???”

Tôi vùng vẫy, đạp xuống đất, nhìn anh hỏi nghiêm túc.

“ Ừ!” Anh nhìn tôi thành thật.

Có phần ngại ngùng, tôi có lẽ sẽ hạnh phúc lắm chăng. Ước mơ ban đầu.

“ Anh muốn bên em suốt kiếp này kiếp sau… Sau sau nữa, mãi mãi!” Trịnh Kiến tiến lại gần nắm chặt tay tôi.

“ Còn Phi Yến thì sao?” Tôi chợt lặng xuống.

“ Cô ấy đã có Huy Đức chăm sóc rồi!” Trịnh Kiến nhìn tôi chằm chằm, giọng nói mới ấm áp làm sao.

“ Em…có được không…làm vợ anh…?” Bàn tay ôm má đang đỏ ửng, như giấc mơ vậy. Tôi có thể bên anh thật sao.

“ Câu trả lời trước mặt em rồi thay!” Trịnh Kiến ôm tôi vào lòng, hôn nhẹ lên gò má và làn môi dịu dàng.

“Trân trọng kính mời Đường Tâm.

Ngày X Tháng X Năm 20XX.

Đến dự buổi lễ cưới của chúng tôi.

Tổ chức tại…

Vào hồi…giờ…phút.

…Ngày…Tháng…năm…

Nhà Trai____Nhà gái

Trịnh Kiến_______ Đường Tâm

… …
End "
Ngoài Truyện: Câu chuyện của Trịnh Kiến.

Tôi tên Trịnh Kiến, con trai độc đinh của một ông chủ tiệm may nổi tiếng trong thành phố.

Tuy nói là độc đinh nhưng không được chiều chuộng đúng kiểu con nhà giàu; bố làm to, con ngủ khò khò không lo miếng ăn.

Không những bị quản thúc vô cùng nghiêm ngặt mà còn bị dây nợ với nhà hàng xóm mới chán chứ.

Vốn nhà đó có thân giao kết tình lâu năm với bố tôi nên hai nhà sớm đã đính hôn cho hai đứa con mới còn đỏ hỏn. Khi mới chập chững bước đi, tôi và cô bé ấy đã luôn bên nhau.

Cô bé ấy chính là Phi Yến.

Nhưng càng lớn, tôi lại càng muốn giữ khoảng cách với Phi Yến. Rõ ràng là đính hôn chỉ là ý định từ một phía của bố mẹ, tôi và cô ấy hoàn toàn không có nảy sinh tình cảm trai gái đặc biệt, ít nhất cũng là về phía tôi.

Rồi cái ngày vô cùng điên rồ đã đến với tôi.

Năm hai trung học, đúng ngày 14/2 Phi Yến đã tặng socola và tỏ tình với tôi ngay giữa sân trường.

Không biết lũ bạn khốn nạn từ đâu chui ra mà lắm thế. Nhìn Phi Yến tôi lại ngại không muốn từ chối. Có mà từ chối thì cái mông tôi nát bét như tương bần ấy chứ, cẩn thận còn bị xách cổ ra khỏi nhà như chơi.

Trước sự tung hô, chèo kéo và vô tay vô cùng nhiệt liệt:

“ Nhận lời đi, nhận lời đi…”

“ Trịnh Kiến mau nhận lời đê mày…”

“ Thằng nai con, đồng ý ngay đi…”

Đành cắn răng, nhắm mặt mà nhận hộp socola của Phi Yến. Sau ngày hôm đấy, tự dưng tôi và cô ấy thành một đôi mới hay chứ; sự thật rành rành là tôi chỉ có nhận mỗi hộp socola chứ có nói làm người yêu cô ta đâu.

Đó là một khởi đầu cho “ tình yêu” bắt đắc dĩ của tôi.

Từ ngày ấy, ngày nào cũng là những món quà thêu tay, món ăn tự làm dù nó có khét nẹt, bét nhão vẫn phải cười sung sướng mà ăn ngon lành. Cả sáng lẫn chiều, đi đâu cũng có người kè kè bên cạnh. Đâm ra, tôi quyết ở nhà tự kỷ.

Nghe mấy người anh lớp trên rủ chơi game, thành ra tôi lại làm con sâu game hạng nặng. Chơi mấy trò cuối cùng lại đóng đinh ở cái game Mộng Tiên.

Lý do rất đơn giản, game này đồ họa 3D quá đỉnh, kỹ năng nhìn đẹp mắt lại không quá tiêu tốn tiền bạc, chỉ cần chăm cày là thành pro. Nhưng đó là lý do ban đầu, vì chơi lâu cũng hóa chán, tuy nhiên đã có một kẻ khiến tôi phải ở lại cái game này mà không nỡ bỏ.

Yuuki[ Trưởng lão">: Xin mọi người giúp đỡ ạ.

Lần đầu tiên tôi chú ý đến một nhân vật được thăng cấp trong bang phái. Không phải giả tạo đâu, vì cái cô nhóc này thật sự thú vị hơn cái tên Yuuki kia.

Tôi mặc nhiên ngồi nhà chơi game dông dài. Mới ngày đầu chỉ nói chuyện vài ba câu, chỉ tầm một tuần sau; tôi và cô bé ấy không đấu khẩu cãi cọ thì cũng nói khích nhau hết cái này đến cái kia.

Sự thật là tôi chả thể ghét được cô bé này.

Yuuki[ Trưởng lão">: Giúp em phó bảng.

Lord_ Crazy[ Phó bang chủ">: Không rảnh, tìm người khác đi.

Yuuki[ Trưởng lão">: Trong bang còn mỗi anh chưa đi thôi. Định ém đến mai đi một thể hả.

Mồm miệng thì rõ đáng ghét cơ mà không ghét được vẫn là lỗi từ cô bé này. Tôi ngày nào cũng để lại mấy cái nhiệm vụ ấy để cùng đi với cô nhóc; đôi khi phải thúc ép mấy vị trong bang đi hết đi để còn lại mình tôi trống nhiệm vụ bang.

Lord_ Crazy[ Phó bang chủ">: Hở mồm là mắng người ta mà toàn nhờ vả. Có trả công không.

Yuuki[ Trưởng lão">: Có…

Lord_ Crayzy[ Phó bang chủ">: Trả công gì nào?

Yuuki[ Trưởng lão">: Mai em đấu khẩu với anh nhiều hơn hôm nay.

Không rõ có phải là tôi vương phải tình ảo qua mạng không nữa. Thú thật thì chả thể tin nổi, tôi không phải ít người theo nhưng chả ai là quá nổi trội để mà rung động yêu đương. Cần có một cái gì đấy, đủ để tôi bất chấp tất cả để yêu mới là tình yêu đích thực.

Hai chúng tôi, Yuuki – Lord_Crazy; hoàn toàn không biết gì về nhau, chỉ rõ tôi là nam và nhóc là nữ. Tuy cô...
<<1 ... 567
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 50
•Tổng: 85 / 86 / 78408