Truyện teen hay, Người Con Gái Thứ Hai, đọc Truyện teen hay Người Con Gái Thứ Hai hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57314404
Visits Today: 81026
This Week: 2388777
This Month: 9308850

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

t ra khỏi quán chuồn luôn không quay đầu lại

Tại hắn ta mà buổi đi chơi của tôi “ đáng nhớ” đến thậm tệ.
Chap 3: Con đường thật dài để ta bên nhau.

Sau hôm đấy, tôi bị Tiểu Ái mắng té tát.

Nhưng đành chịu thôi, tôi đã vô ý vô tứ vậy mà. Cô nương này ngồi cả ngày giảng đạo cũng không biết chán, tôi thì cứ phải vểnh tai nghe từng chữ nhưng mắt vẫn liếc nhìn màn hình vẫn đang sáng và chờ đợi tin báo.

“ Cậu dám làm thế hả? Thật là không ra gì mà, cậu làm mọi người mất vui đấy có biết không hả? Sau nay tớ phải cấm cậu chơi mấy cái trò vũ lực ấy mới được…!”

Tiểu Ái tay chỉ chỏ trước mặt tôi, đôi mắt cô nàng mở to cùng giọng nói vang như sấm rền.

Sau một hồi, tôi mới được yên tai, Tiểu Ái cuối cùng cũng tha cho cái thân tàn tạ này của tôi mà quyết định ra về.

Nhìn ra ngoài trời đã tối từ lúc nào rồi.

Liền nhanh tay, nhanh chânngồi vào bàn máy chơi game. Việc đầu tiên là xem bản thông báo, đặc biệt chú ý đến người onl là Lord_crazy

Lord_crazy [Phó bang chủ"> : Cô bé lên rồi à?

Yuuki [Trưởng lão">: Dạ, phá bang chủ nhớ tiểu thần lắm à?

Lord_crazy [Phó bang chủ"> : Đâu có…

Tôi ngồi tủm tỉm cười, không gì hạnh phúc bằng việc được nói chuyện với anh ấy. Như một thói quen không thể bỏ trong ngày, tôi đã quá mong chờ giây phút này rồi.

Dark Hero [Bang chủ"> : Yuuki làm gì mà giờ này mới onl vậy em?

Yuuki [Trưởng lão">: Em mới đi chơi về, vừa về lại còn bị nhỏ bạn mắng té tát nữa chứ…

Đây có lẽ là gia đình thứ hai của tôi, nơi tôi có thể nói ra bất cứ thứ gì tôi muốn, làm những gì tôi thích mà không có ai ý kiến gì. Một cảm giác ấm cùng và thoải mái mỗi khi tôi còn là một đứa trẻ.

Lord_crazy [Phó bang chủ"> : Chắc hôm nay gặp phải anh đẹp trai mới onl trễ đấy bang chủ.

Yuuki [Trưởng lão"> : Có gặp anh đẹp trai, nhưng là tên không ra gì, em còn cho hắn ăn hai phát đập à. Hehe

Tôi hí hửng kể chiến tích trong ngày hôm nay, ai lấy đều cười rất vui. Tôi chỉ mong muốn thời gian đừng trôi quá nhanh, giữ lại giây phút vui vẻ mãi mãi, nụ cười vẫn đọng trên môi.

Vốn tôi đầu cần người yêu, thứ tôi cần chỉ là cuộc sống bình thường vậy thôi, một người đủ để quan tâm mỗi ngày, đơn giản chỉ là thế. Như vậy cũng không hẳn là một đòi hỏi quá đáng, tôi luôn tự nhủ với lòng mỗi ngày..

Có thể tất cả rồi cũng sẽ thay đổi, con người dần cũng tan biến, thời gian cũng không đợi chờ ai cả, chỉ còn lại thứ tình cảm mơ hồ, phảng phất mãi chẳng thể nào phai tàn.

Chẳng thể nào định nghĩa được tình cảm đơn thuần đó là gì, không hẳn là yêu, cũng không phải tình bàn thông thường. Mặc kệ đi, đâu cần bận tâm nhiều vậy chứ.

Khi tôi còn chưa hiểu tình yêu là gì thì đã vồ vập quen mấy cậu rồi đến khi cảm thấy chán nản lại chia tay. Người khác nhìn vào nghĩ tôi là đứa chẳng ra gì, hời hợt hay đùa cợt. Nhưng ít ra còn những người bạn biết, tôi – Đường Tâm vẫn là con bé ngu ngốc chưa làm hại được thằng con trai nào hết.

Tôi đã quyết định không yêu ai nữa, cắt mái tóc dài của mình đi, giờ tôi thấy mình chả khác gì con ngố thật rồi. Lại bị Tiểu Ái mắng cho một trận nữa chứ, tôi đã bắt đầu lại từ đấy, đã không còn dám yêu và tin một ai nữa và tự nhiên trở nên ghét con trai hơn.

Nhưng bây giờ tôi lại động lòng trước Lord_crazy , có phải thật trớ trêu không, lại thầm mến người mình chưa gặp bao giờ, thật giống như trò đùa của thượng đế. Hoang tưởng trong cái tình cảm ấy, có ngày cũng vỡ mộng mà chết.

“ Hạnh phúc của tôi là con đường dài miên man không thấy đầu và cuối! ”

…..

Vào một ngày đẹp trời, Tiểu Ái quyết định bắt tôi trốn tiết để đi ăn xả giận cái vụ rùm beng từ tôi mà ra.

“ Chào hai tiểu thư xinh đẹp…!” Giọng nói trầm ấm vang vọng tới phía chúng tôi.

Tôi và Tiểu Ái vội quay lại. Tôi giật mình, chiếc mồm vương vãi vụn bánh của tôi cũng phải ngượng ngùng, đỏ tía mặt, miệng run run nói:

“ Anh…anh…là…!”

“ Thật trùng hợp, tôi cũng hay ăn ở tiệm này, đúng là duyên phận mà. Haha!” Anh ta hí hửng cười lớn.

Tiểu Ái, cười nhếch mép, nhìn tôi đầy nghi hoặc. Cậu ấy vác chiếc cặp nên rồi đứng dậy nói:

“ Tớ về trước đây, không làm phiền hai người tâm sự nữa!”

“ Ok, cậu về đi tôi sẽ chăm sóc Tâm cẩn thận!”

Tên trời đánh kia còn dám nói thế chứ.

...!” Tôi chảy không ra nước mắt luôn, cúi đầu than vãn: “ Không ngờ mình lại bị người bạn thân nhất xỏ mũi, buồn quá đi! Huhu”

“ Sao vậy, ngồi cùng anh đẹp trai, nên tự thấy xấu hổ hả tiểu cô nương?”

Tôi trừng trừng mắt nhìn anh ta, như ngọn núi lửa có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Sao hắn có thể mặt dày tự sướng về cái vẻ đẹp hão huyền như vậy kia chứ, tôi đến xấu hổ thay cho hắn ta.

“ Không đời nào, bản cô nương thà nhìn tường nhà cả ngày cũng không thèm nhìn ngươi một cái! ”

Tôi hùng hổ nói, miệng lè lưỡi trêu cậu ta.

Đột nhiên, hắn đưa tay rút chiếc khăn giấy nhẹ nhàng lau khoé miệng tôi, đôi mắt chăm chú tinh anh: “ Miệng dính đầy vụn bánh này! Phải lau đi chứ…”

Mặt tôi tự nhiên nóng bừng, đây là lần đầu tiên có người con trai động vào mặt mình, nhưng không hiểu sao cái cảm giác thân thương vô cùng lại dễ chịu đã làm trái tim tôi xao xuyến.

Trong mắt tôi bây giờ là một anh chàng đáng ghét, ngang ngược lại vô cùng xinh đẹp chịu lau miệng cho tôi một cách rất chu đáo. Còn anh Lord_crazy giờ như chưa từng xuất hiện vậy, tất cả như là giấc mộng với anh, nơi tôi có lẽ không bao giờ chạm vào được.

“ Trịnh Kiến, anh đang làm gì vậy?”

Một giọng nói thanh tao vang lên, tôi giật bàn tay của anh ta ra khỏi mặt mình, mắt vội nhìn về phía người con gái đang nói

“ Ồ, anh đang lau mồm cho đại tiểu thư này thôi!” Anh ta thờ ơ nói như là việc rất bình thường vậy.

Nhưng khi tôi liếc qua cô gái kia thì lại không đơn giản như thế.

“ Cô là ai?” Cô ta trừng mắt sắc lạnh giương lên nhìn tôi.

Có chút bối rối, tôi không nói được lời nào, vác nhanh chiếc cặp và cũng không quên đập mạnh vào đầu anh ta, nói to:

“ Tôi là ai á? hỏi tên người yêu đáng ghét của cô đi!” Tôi nheo mắt, lè lưỡi rồi chạy mất tiêu.

Thoáng chốc tôi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của hắn, nhưng nó chỉ vụt qua như làn gió thoảng mà thôi. Đọng lại trong tôi một chút kỳ lạ đến động lòng.

Tôi về đến nhà, chuông điện thoại đã reo, nhìn lại tới mấy tin nhắn cùng cuộc gọi nhỡ, tôi liền bắt máy nghe:

“ Tiểu…Ái cậu còn dám gọi điện cho tớ hả?” Tôi tỏ vẻ tức giận nói.

“ Tạo cơ hội cho cậu còn gì? Nè, hai người nói chuyện gì đấy kể tớ nghe đi?” Cô nàng vui vẻ tò mò hỏi tôi, hoàn toàn quên đi vẻ mặt ác quỷ bỏ rơi tôi một mình.

Tôi nằm phịch xuống giường, chậm dãi nói:

“ À…thì…Tớ gặp người yêu của hắn…rồi tớ cho hắn ăn đập…rồi về luôn…hehe!”

“ Cái gì? Có người yêu rồi á? Thế mà hắn dám tán tỉnh Đường Tâm nhà ta à?...” Tiểu Ái quay mặt một trăm tám mươi độ luôn, thái độ khi nãy biến mất như không tồn tại. nàng chửi hắn không thôi.

“ Thôi tớ đi ngủ đây! Bye bye tiểu thư nha!” Trốn ngay chứ nghe chửi thế nay có mà tới sáng mai cũng chưa xong.

“ Ấy, ngủ gì? Giờ mới là chiều…!” Tiểu Ái chưa nói xong tôi cúp máy luôn.

Tôi chồm dậy, hí hửng bật máy tính, lòng hứng khởi ngồi nghe nhạc nữa. Rồi sẽ quen nhanh thôi cái tên đáng ghét ấy. Cả gương mắt ấy nữa, quên hết.

“ Anh Lord_crazy ! Em không yêu tên kia!” Tôi hét toáng lên lấy lại khí thế.

Vừa vào, tôi bật trang chat, anh ấy vẫn chưa lên, tôi có hơi thất vọng, làm nốt các nhiệm vụ ngày rồi mấy nhiệm vụ phó bản dễ. Tôi vẫn luôn chờ anh onl rồi cùng đi phó bản khó nhất cùng anh, với anh tôi đã có nhiều thói quen không thể bỏ.

Gần nửa tiếng sau, góc màn hình hiện: “Lord_crazy đã lên mạng!”

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Cô bé ngốc!

Dù nhìn thấy anh ấy đang gọi mình, nhưng tôi vẫn coi như không biết. Trong thâm tâm lại xao động kinh khủng, chỉ nghĩ anh sẽ coi tôi là kiêu kỳ .

Thiên Nhãn [Phó bang chủ">: Này mi vừa cãi nhau với gấu à?

Nhìn thấy dòng chat, bỗng nghĩ tới người yêu đích thức của Lord_crazy . Lòng đột nhiên quặn lại, hồi hộp ghê gớm.

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Đâu có, tình cảm vẫn tốt mà!

Nghe đến đây, lòng có chút khó chịu, nhưng biết sao được, người anh ấy yêu là cô gái nào đó đang ở bên anh ấy mà. Tôi chỉ là một cô bé đến rồi đi thôi, chẳng mang chút ý nghĩa gì mà nói hay bàn đến, nghĩ đến chuyện riêng của ngươi ta.

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Ê, cô bé.

Yuuki [Trưởng lão">: ...

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Anh với em cưới nhau đê.

Tôi sốc toàn tập, mắt tròn vo trước câu nói của anh. Tôi lấy tay ôm mặt đang nóng bừng như thiêu đốt. Miệng đã cười tít mắt từ lúc nào, niềm hạnh phúc vô bờ đó trong tôi. Tôi thầm nghĩ:" Chúa ơi! Điều gì đang xảy ra thế này!?".

Yuuki [Trưởng lão">: anh mà còn chọc em nữa, em không nói chuyện với anh luôn.

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Anh chọc em làm gì? Chuyện đại sự đấy. hehe

Dark Hero [Bang chủ">: hoho, thiệp cưới nhớ phát cho anh em nha.

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Không thiếu một ai, haha.

Yuuki[Trưởng lão">: Em đã đồng ý đâu...

Tôi ngại ngùng nói, nhưng trong lòng vốn đã thừa nhận tất cả.

Thiên Nhãn [Phó bang chủ">: Còn Gấu Bé thì sao?

Tôi bật ngỡ ra, đó là tên nhân vật của người yêu anh Lord_crazy , dù gì cũng là người yêu ngoài đời, lấy trong game cũng là điều khiển nhiên.

Yuuki [Trưởng lão">: Phải đấy, người anh lên cưới là Gấu Bé ...

Lord_crazy [Phó bang chủ">: Cưới ai chả thế, anh cưới cô bé cũng chả sao.

Yuuki [Trưởng lão">: ...

Tuy có vui, nhưng đối với tôi nó quan trọng thế nào, với anh lại bình thường đến vậy. Buông một câu nói vô tư cũng đủ làm trái tim tôi quặn thắt. Tuy rất đau nhưng cũng phải chịu thôi vì tôi và anh đơn thuần là người dưng mà.

Yuuki [Trưởng lão">: Cưới ai cũng vậy, thì cưới người quen vẫn tốt hơn phải không?

Tôi còn thể nói gì bây giờ?! Đối với anh tôi là gì? tôi không biết.

Trong tim tôi có anh, có lẽ tôi đã hiểu cảm giác hiện giờ là gì, tôi nhớ anh, tôi cần anh, tôi muốn nói chuyện với anh, có thể gọi là yêu. Nhưng với anh tôi chỉ là đứa trẻ miệng còn hôi sữa. Cùng thứ tình cảm ảo tưởng của tôi đang xâm chiếm trái tim khoá kín này.

Nếu có duyên, tôi gặp anh. Vậy còn phận nằm ở đâu?

Nếu tôi là bông cúc dại, còn anh là làn gió thoáng qua. Vậy, tôi vẫn sẽ cô đơn trong không gian này, mãi mãi.
Chap 4: Tại sao lại len lỏi vào trái tim em?

Mùa hè - nóng, đó là ấn tượng duy nhất của tôi về mùa hè bao năm qua.

Chỉ như mọi ngày, tôi không vội vàng quá. Nằm dài trên giường, chợt nghe tiếng mẹ tôi gọi vọng từ dưới nhà nhưng vẫn để ngoài tai.

Tôi đang lười, càng ngày càng lười.

Tôi ước mình như làn gió ngoài kia, tự do đi đây đi đó. Tôi muốn mình là đám mây, được nhẹ nhàng, thanh thoát. Thôi, đơn giản là tôi muốn một lần nói ra những gì mình muốn nói?!

“ Em Yêu Anh!”

Từ trước tới giờ, tôi luôn tự nhủ, sẽ không bao giờ yêu người đã có người yêu. Vậy mà giờ đây tôi lại là cái kẻ đáng khinh vậy đấy.

“ Đây là lỗi của tình yêu!”

Có thể không nhỉ? Nếu là lỗi của tình yêu thì tốt biết bao. Những lỗi là do bản thân mình mà thôi.

“ Chúc anh và chị hạnh phúc!?”

Nếu có ngày mình dự đám cưới của họ, mình có thể nói vậy không nhỉ? Có vẻ khó với nhóc con hẹp hòi như tôi quá!

Sau nay, tôi không thể yêu ai ngoài anh, có lẽ tôi sẽ ở vậy cả đời chăng? Cả một đời chờ đợi một mối tình không kết quả. Tự biến mình thành một bà cô già nua, chỉ tôn thờ một tình yêu vĩnh cửu.

“ Em là bông cúc nhỏ, em xinh xắn trong nắng mai. Em cao đẹp hơn bất kì bông hoa nào! Nhưng đáng tiếc em mãi một mình, vì không ai nhìn em, không ai cần em…!”

Dạo này, Lord_Crazy onl ít hơn, thường là onl khuya nên tôi cũng không vội gì mà onl sớm rồi buồn tủi một mình.

Thỉnh thoảng tôi ngẩng mặt tự hỏi: “ Anh giờ đang làm gì nhỉ?”

“ Haiz, đang nói chuyện và ăn uống cùng người yêu chứ làm gì?!”

Tôi giật mình chồm dậy, nhìn phía cửa thì ra là Tiểu Ái đang nhìn tôi chằm chằm.

“ Tiểu cô nương, cậu làm gì ở đậy vậy?” Tôi vội hỏi, còn cẩn thận kéo cô nàng lại ngồi gần mình.

“ Đến đưa cậu đi mở rộng tầm mắt, sợ cậu ở nhà lâu quá hóa ra tự kỉ, lại còn quên mình đang sống ở thế kỷ nào ấy chứ?!”

Tiểu Ái thờ ơ nói, còn lục lọi trong tủ cùng mớ quần áo khiêm tốn của tôi.

“ Đây! Mặc vào!” Tiểu Ái đưa một bộ váy cho tôi, nhìn trừng trừng rõ gớm.

“ Vâng…” Tôi thì như tù binh, luôn phải tuân lệnh chủ nhân vậy, dù mặt nhăn mày nhúm cũng chả tác dụng gì.

Chúng tôi đi bộ trên đường râm bóng cây, vừa đi vừa nói chuyện phiếm, đã bao lâu tôi đã không còn đi trên con đường này. Cảm giác trong trắng thơ ngây của ngày thơ bé hiện về. Như vừa mới hôm qua tôi còn vui đùa với bạn bè.

“ Tiệm bánh kem kia cậu còn nhớ không?” Tiểu Ái chỉ tay về chiếc quán nhỏ bên kia đường.

Sao có thể quên được chứ, mỗi khi tan học lại cùng hẹn mọi người ăn ở đó.

Một nơi lý tưởng của cả những cặp đôi còn yêu thương thắm thiết, đã là những ký ức khi xưa cùng ngồi bên một người con trai khác tại nơi ấy. Từ lâu tôi đã muốn quên nó, như một kỉ niệm đã qua, cất dấu sâu thẳm trong tim.

“ Mình vào chứ?”

Tôi đã không còn buồn phiền nữa rồi, gật đầu và nhanh chân cùng Tiểu Ái vào tiệm.

“ Quý khách gọi gì ạ?”

Anh chàng phục vụ điển trai hồi đó có lẽ đã nghỉ rồi. Thay vào đó là cô phục vụ khá duyên dáng với nụ cười tươi tắn.

“ Tôi ăn bánh kem dâu, còn cô ấy vị chocolate nha!” Cô ấy quay lại nhìn tôi, nở nụ cười dịu dàng.

Đã lâu không ngắm nhìn tiệm bánh này, cũng đã hơi khác trước đây nhưng cảm giác nhẹ nhàng, yên bình và ấm áp vãn còn nguyên. Nơi có những cặp tình nhân hẹn hò, nhìn họ thật hạnh phúc biết bao.

Cô phục vụ dễ thương kia mang hai đĩa bánh đặt nhẹ xuống bàn rồi mỉm cười quay đi.

Tôi lấy chiếc dĩa nhẹ nhàng nếm thử từng lớp kem chocolate mềm quanh chiếc bảnh nhỏ, cái vị vừa ngọt ngào lẫn chút đắng như tan và lưu lại trong cổ họng không chịu tan biến.

Dù là đang yêu hay thất tình tôi đều thích ăn chocolate, có lẽ đây là vật phẩm chỉ dành cho những cô gái với một tình yêu dù ngọt ngào hay đắng cay.

Tâm trạng chìm đắm vào bản nhạc du dương đang vang trong tiệm, trái tim như đang khẽ mở cửa đón nhận một cách chân thành hơn, không thể che dấu được nỗi đau thầm kín trong tim.

“ Đường Tâm! Sao lại khóc vậy?”

Tiểu Ái gọi tôi đầy lo lắng, nhìn lại m...
<<1234 ... 7>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 28
•Tổng: 63 / 64 / 78386