Truyện teen hay, Người Con Gái Thứ Hai, đọc Truyện teen hay Người Con Gái Thứ Hai hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 58139050
Visits Today: 162225
This Week: 3213423
This Month: 10133496

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

ình đã khóc từ bao giờ, nước mắt như dòng nước suối nhỏ không ngừng tuôn rơi.

“ Không sao đâu, tại bản nhạc cảm động quá thôi!”

Tôi vội lấy giấy lau nước mắt, cười nói với cô nàng Tiểu Ái.

“ Ồ, Trịnh Kiến lại đến đón bạn gái à? Chăm quá đấy?”

“ Thôi đê, tôi đến liên quan gì cậu? Yến đâu ?”

“ Đang trong phòng, để tôi gọi giúp cậu!”

Tiếng nói chuyện của chị phục vụ và anh chàng kia làm chúng tôi bất giác quay mặt lại nhìn. Và tôi cảm thấy thật hối hận với cái cổ của chính mình.

“ Ồ, là …?!” Tiểu Ái kêu lên một tiếng.

“ Hơ, đúng là hay thật!” Anh ta đáp trả, còn tiến lại gần về phía chúng tôi nữa chứ.

Tôi vì quá ngại, lấy tay che khuôn mặt vẫn còn đọng những giọt nước mặt ướt át, rồi quay ra chỗ khác coi như không thấy anh ta.

“ Cô nhóc, mấy cú đấm của cô, bao giờ trả nợ cho tôi đây!” Anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi, để lộ khuôn mắt ngượng ngùng và đôi mắt còn đỏ mọng.

“ Tôi… Tại anh chọc tôi trước mà!” Tôi kêu toáng lên, giật lại cái tay đang bị hắn nắm chặt.

“ Anh đến đây làm gì vậy?” Tiểu Ái vẫn điềm tĩnh hỏi anh ta.

“ Chà, đến đón người yêu, các cô cũng nghe thấy rồi đấy!” Anh ta gãi gãi đầu, mặt thờ ơ trả lời rất bình thản.

“ Vậy anh hãy lo cho người yêu của mình đi! Chọc ghẹo con gái nhà lành là không được đâu!” Tiểu Ái nhìn anh ta, nói với giọng vô cùng khinh miệt cùng nụ cười khẩy ác ma.

Tôi cũng không còn nói được gì nữa, anh ta cũng vậy, chỉ đứng thế cùng đôi mắt có phần rũ xuống buồn lạ thường.

“ Anh đợi lâu chưa?”

Cô gái bước tới thật đep, đôi mắt to tròn trong sáng, thân hình nhỏ gọn và nụ cười dịu dàng mà quyến rũ.

“ Anh mới tới! Chúng ta về thôi!” Anh ta trở nên ga lăng ghê luôn, cầm túi hộ bạn gái, còn ân cần hỏi thăm nữa.

Nhìn vậy trông hai người thật đẹp đôi, trai tài gái sắc. Tuy chả biết anh ta có tài thật không, hay chỉ giỏi bắt nạt người khác.

Đột nhiên ánh nhìn soi mói của tôi bị anh ta bắt gặp, mặt tôi lại đỏ ửng lên vì ngại, một lần nữa tôi lại bắt gặp nụ cười dịu dàng ấy, cái cúi đầu tỏ vẻ cung kính. Tôi thật không hiểu đâu mới là con người thật của anh ta nữa.

“ Xí, nhìn hai người kia tình cảm, cậu động lòng rồi à?” Tiểu Ái chu môi hỏi tôi.

“ Hihi, đâu có…!” Tuy nói vậy, nhưng lòng có chút buồn.

“ Haiz, cậu phải kiếm anh chàng nào đi! Nhìn tội nghiệp quá à? Cậu tốt vậy mà, không yêu ai thì uổng lắm!”

Tôi không để tâm lời Tiểu Ái nói nữa rồi, tình yêu đâu phải muốn là được. Dù có ai yêu tôi, tôi cũng không thể yêu họ rồi thành tình nhân với họ được. Vì trái tim tôi giờ đã dành trọn cho một người khác rồi.

“ Tớ từng định đưa số điện thoại của cậu cho Trịnh Kiến, nhưng anh ta bảo muốn tự tay cậu cho!”

Tôi giật mình trước câu nói của Tiểu Ái, lòng tự nhiên trống trải lạ thường.

“ Không phải đâu! Anh ta không hề xin số điện thoại của tớ!”

Tôi cúi mặt xuống nói từng chữ lí nhí.

Tiểu Ái cùng dần im lặng.

Chúng tôi bước ra khỏi quán, trời cũng đã gần trưa rồi, mỗi người đi chung một đoạn đường rồi mỗi người lại một ngả. Tôi đi từng bước về nhà, con đường vẫn vậy mà sao tôi thấy nó dài và xa quá.

Đột nhiên tôi nhìn về phía cổng nhà mình, có bóng dáng quen thuộc đang đứng ở đấy. Cái bóng in hằn trải dài trên mặt đất. Mái tóc hung vàng nhẹ tung trong gió, làn da trắng nõn không tì vết, và đôi mắt long lanh giữa ánh nắng tỏa. Đã bao phen làm tôi xao động trước vẻ đẹp của anh ta.

“ Thật lâu đấy! tôi đợi em nãy giờ rồi!”

Anh ta chính là Trịnh Kiến.

“ Sao anh…lại ở đây?” Tôi ngỡ ngàng hỏi

“ Anh đứng đây đợi cô nhóc chứ ai nữa!?” Anh ta vẫn thế; cái mặt thờ ơ như không và bình thản đi về phía tôi.

“ Sao anh biết nhà…!?”

Tôi chưa kịp nói hết câu, anh ta đã chìa chiếc túi đưa trước mặt tôi nói:

“ Về giặt sạch đi! Nếu cô nhận nó với tất cả tấm lòng, tôi sẽ bỏ qua mọi việc cô nhóc đã làm với tôi!”

Tôi ngó vào chiếc túi, thì ra là chiếc áo hôm đó, tôi phải công nhận tên này thù dai thật luôn. Anh ta còn nhặt lại chiếc áo, giờ mò đến tận nhà bắt tôi phải giặt nó.

Cái tính ương bướng không chịu nhường ai, lại là kẻ mà mình ghét cay ghét đắng, tôi giơ chiếc túi lên định đập anh thì…

“ Ồ, con về rồi à? Anh chàng kia ... !?” Mẹ tôi đột nhiên mở cửa, xuất hiện ngay trước mặt.

Tôi đành hạ tay xuống, từ con hổ cái dữ dằn thành một con mèo ngoan hiền yếu đuối.

Anh ta vui vẻ chào hỏi mẹ tôi:“ Chào cô ạ! Cháu tên Trịnh Kiến là bạn của Đường Tâm!”

“ Vậy hả, con bé này ít bạn là nam lắm, mà còn được anh chàng đẹp trai như cháu dẫn về nhà nữa chứ! Hay cháu vào dùng bữa với nhà cô luôn!” Mẹ tôi cũng không ngại gì đáp lại.

Tôi lườm anh ta một cái, rồi cười cười nói với mẹ tôi:

“ Mẹ à? Cũng đã trưa rồi! để Trịnh Kiến về thôi! Hihi” Tôi xua xua tay với mẹ tôi, cũng đẩy anh ta đi xa hơn.

Mẹ tôi có chút tiếc nuối nói: “Ừ, vậy con tiễn cậu ấy đi!”

“ Cháu chào cô, lần sau cháu lại tới thăm ạ!”

Anh ta nói chuyện với mẹ tôi như con rể tương lai đang nói với mẹ vợ vậy, làm gì mà thân vậy chứ. Mà đâu cần anh ta tới thăm hỏi, lần sau gặp là phải cầm chổi đuổi mới phải.

“ Cô nhóc, có nhận không đây!?” Anh ta nhìn tôi cười nhếch miệng, tỏ vẻ đắc ý lắm.

“ Được rồi! tôi đồng ý!” Tôi - Đường Tâm đã phải khuất phục rồi.

Anh ta đưa tay xoa nhẹ tóc tôi, nở một nụ cười như bao lần trước. Vẫn dịu dàng, ấm áp như lần đầu tiên ấy tôi nhìn thấy.

“ Giờ anh về ngay cho tôi!” Tôi hằn học nói.

“ Rồi, anh về đây, tạm biệt cô bé!” Anh ta hí hửng nói.

Nhìn anh ta đã đi xa, tôi than vãn bước vào nhà, mẹ tôi cứ nhìn lén rồi cười tôi không ngừng. Mẹ tôi cứ nghĩ con gái mình dễ ế chồng đến vậy sao? Thật khổ thân tôi mà.

Tôi vào phòng vứt chiếc túi lên giường, thay bộ quần áo. Rồi xuống nhà ăn cơm, lại về phòng onl như ngày thường. Tâm trạng thất vọng một nỗi là Lord_Crazy lại không onl, đã chán lại càng chán hơn nữa.

“ Tâm, túi gì đây con?” Mẹ tôi bước vào phòng từ bao giờ.

“ Trịnh Kiến đưa con đấy!” Tôi thờ ơ nói, mồm còn nhồm nhoàm miếng bánh quy.

“ Chiếc áo này! Cậu ta tặng con à, trông giống áo con trai hơn, cả chiếc hộp quà này nữa!” Mẹ tôi lục từng thứ ra, vẻ mặt có phần kinh ngạc.

Tôi vừa nghe thấy đến hộp quà, chồm người đứng dậy, kéo mẹ ra khỏi phòng.

“ Con làm gì …?” Mẹ tôi hoảng nói.

“ Con có việc rồi mẹ ra ngoài đi!” Tôi vừa nói gắt, đẩy mẹ ra rồi đóng sầm cửa.

Tôi mở chiếc túi ra, quá bất ngờ, chiếc áo đã được giặt sạch rồi mà. Còn hộp quà nhỏ; tôi nhẹ nhàng mở từng tí một, dải duy băng kim tuyến màu xanh lơ, cùng lớp giấy bọc dễ thương hình mèo kitty. Tôi không thể tưởng là anh ta lại có thể mua một hộp quà dễ thương, đáng yêu như thế nào.

“ Ôi, là chocolate và…?!”

Còn một mảnh giấy nhỏ, tôi cầm lên lúc lâu, đã không biết từ bao giờ, tay run lên bần bật rồi. Lồng ngực như không thở nổi, tôi nằm bệt luôn xuống sàn nhà mát lạnh cũng không thể hạ thấp nhiệt độ cơ thể lúc này.

Từ ngỡ ngàng đến khi lòng nặng trĩu những suy nghĩ, tôi nhìn những dòng chữ hiện trước mặt nhưng không dám tin vào mắt mình.

“ Cô bé, anh yêu em!!!”

Tại sao vậy? sao người đó có thể làm trái tim mình rung động, làm mình đỏ mắt vì ngại ngùng xấu hổ, trêu chọc mình tức đến phát điên, rồi lại dịu dàng nở nụ cười như vậy.

Tôi rất muốn hỏi hắn ta:

“Anh đang nghĩ gì vậy, Trịnh Kiến?”
Chap 5: Em đã không còn là em, anh cũng không phải là anh nữa.

Tôi đã chẳng còn tâm trạng nào nữa, nằm dài ra giường và không ngừng suy nghĩ.

Nhiều lúc quá bực bội tôi liền đập con thú bông của mình hết cho này đến chỗ kia. Khi lại đỏ mặt trước lời bày tỏ của hắn ta ôm chăn mà cười thầm. Cứ ngợ mình là một con bé bị điên nhưng mà lại điên vì cái tên như hắn ta mới tức chứ.

“Trịnh Kiến …Tại…sao?” Tôi cứ thầm nghĩ, đây có phải giấc mơ không.

Rõ ràng hắn đã khiến tôi tức giận rất nhiều, lúc ghét đến không chịu nổi nhưng có khi lại không thể ghét được nụ cười ấy. Có phải tôi đã gục ngã trước nụ cười của hắn, cho dù là thật hay giả, tôi cũng không thể hiểu rõ chính mình rồi. Xem ra tôi là một con bé hám trai đẹp, nếu hắn là một tên xấu xí hơn cả con ma thì tôi đã không tự nhận mình là một kẻ hám trai như bây giờ.

Chả rõ đâu là cảm xúc thật, cứ lanh quanh nghĩ bao lý do bù đặp cho những rung động trước hắn.

Lord_Crazy[Phó bang chủ">: cô bé.

Vừa thấy Lord_Crazy gọi tôi, mọi buồn phiền lại tiêu tan vào khoảng không.

Yuuki [Trưởng lão">: Đây, anh gọi gì…?

Lord_Crazy [Phó bang chủ">: Anh yêu em

Tôi đờ đẫn luôn, hôm nay như bị ám vậy, tôi thật muốn đập đầu vào tường mà. Anh nói như thật ấy, lại còn kém theo cái biểu tượng lăn đùng ra cười nữa chứ.

Yuuki [Trưởng lão">: Anh bị điên, thần kinh à? Em ghét anh…

Tôi đỏ mặt tía tai, mặt nóng phừng phừng, mồm phồng tròn hai má.

Lord_Crazy [Phó bang chủ">: Ghét đi, có sao đâu?

Yuuki[Trưởng lão">: Ai thèm…

Một lúc sau, anh bỗng chat riêng với tôi.

Lord_Crazy: Em hôm nay không cáu gắt nữa à?

Yuuki: oh, hôm nay em đang có chuyện đau đầu.

Lord_Crazy: Được, kể anh nghe đi…

Tôi nghĩ nói với anh cũng không sao đâu, dù gì cũng là trên mạng ảo thôi mà.

Yuuki: Hôm nay có người tỏ tình với em, tuy là người mới gặp thôi, anh ta còn hay làm em tức giận nữa…

Lord_Crazy: Vậy em trả lời sao?

Yuuki : Em không biết nữa, em cũng không hoàn toàn ghét...

Lord_Crazy: Không ghét là thích rồi… nhận lời đê.

Trời ơi, giờ người tôi yêu lại bảo tôi nhận lời làm người yêu với người khác ư? Thật bất hạnh mà.

Yuuki: Đáng ghét, anh đi mà chết đi…

Nói xong, tôi tắt máy luôn, chùm chăn uất hận một mình. Nếu như không nói cho anh ấy biết thì tốt biết bao, nhưng tất cả đã quá rõ: “ Lord_Crazy không hề có chút tình cảm gì về tôi cả!”



Hôm nay là chủ nhật, tôi cố gắng dậy sớm hơn, quầng mắt thâm đen vì thiếu ngủ.

Mắt còn sưng húp nữa chứ. Không thể ngủ, lại không còn sức lực mà dậy nữa. Cả đêm qua, nghĩ về khoảng thời gian được nói chuyện với Lord_Crazy đã khiến tôi tuôn chảy không biết bao nhiêu là nước mắt. Biết rằng, tình cảm đơn phương không được báo đáp, cũng không muốn nghe lời vô tình từ anh ấy.

“ Tâm, hôm nay con có đi thư viện không?” Mẹ tôi vọng lên hỏi

“ C…ó…!” Tôi uể oải nói, giọng còn khàn đặc như vịt đực.

Thay xong một bộ quần áo đơn giản, liền lết thân nặng nề đến thư viện.

Thường ngày tôi sẽ ở nhà onl, nhưng hôm nay chả muốn chút nào. Chỉ muốn tìm đến một nơi vắng vẻ, chìm trong những câu chuyện tình lãng mạn mà quên đi thực tại của chính mình.

Tôi chọn một góc không người, ngồi đọc những cuốn truyện tranh tôi thích hay những cuốn tiểu thuyết hài hước nào đấy để quên đi nỗi buồn trong lòng. Mong thời gian này tôi không còn gặp chuyện gì phiền não nữa.

“ Chà, có một cô nhóc cô đơn ngồi đây!”

Giọng nói vang to này làm tôi giật mình. Bất giác quay mặt lại nhìn, chỉ thoảng nhận ra anh ta đã khiến tôi ngỡ ngàng hơn bao giờ hết, miệng há hốc, chân tay khua khoắng, chỉ muốn tìm một đường hầm thoát khỏi đây.

" Làm gì vậy?" Anh ta tiến lại gần tôi hơn, tiếng bước chân rõ mồn một.

Thấy cái bóng gần kề, tôi quay phắt lại, miệng hét lên:" Anh...!"

Chưa kịp nói gì, anh ta đã lấy bàn tay to khỏe của mình bịt chặt miệng tôi lại.

“ Nhỏ tiếng thôi, đây là thư viện đấy!”

Tôi đành về nguyên trạng thái ban đầu, chỉnh lại cử chỉ, hành động của mình rồi ngồi xuống nhìn anh ta hằm hằm.

“Sao anh biết tôi ở đây?” Tôi gắt gỏng hỏi

“ Cái gì anh chả biết!” Anh ta nói tự đắc, tay chống cằm nhìn tôi chăm chú.

Tôi cũng chẳng thèm hỏi nữa, mặt cúi gằm xuống đọc truyện, mà tâm hồn lại bay lên mây mất rồi.

“ Em có thể trả lời tôi không?”

Anh ta đột nhiên thay đổi thái độ, ánh mắt hướng về tôi trở lên nghiêm túc kỳ lạ, dường như đôi mắt đó đang xoáy vào tâm gan tôi vậy.

“ Tôi…!”

Tôi cũng không biết phải trả lời anh ta như thế nào nữa,vừa không muốn anh ta hiểu lầm, vừa không muốn làm anh ta buồn.

Nhưng kết quả vẫn là vậy, thà nói rõ vẫn hơn: “ Xin lỗi, tôi có người mình thích rồi!”

Tôi cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào hắn, cũng không còn khí phách của đại trượng phu như mọi lần tung chân tung tay đánh hắn ta, chỉ là con mèo đầy tội lỗi mà thôi.

“ Người em yêu là ai?” Anh vẫn điềm tĩnh hỏi tôi, vẫn giọng nói trầm ấm ấy.

Tôi ngập ngừng hồi lâu, nói ra luôn : “ Người em yêu là Lord_Crazy!”

Như một cách nói chắc chắn tình cảm của mình, tôi nói rõ từng câu từng từ mà không hề ngại ngùng.

“ Lord_Crazy... Ha..ha..có phải một nhân vật trong game không vậy?” Anh đang cười nhưng trông thật buồn.

Tôi cảm nhận được vị mặn chát trong lời nói.

Anh đã không thể nhìn thẳng vào mặt tôi nữa rồi, tay anh chống mặt, gương mặt thanh tú đã phải cúi xuống để che dấu nỗi thất vọng.

“ Đúng vậy!” Tôi đã không ngần ngại gì nữa rồi, nói rõ thôi.

Bỗng anh bật dậy, hai bàn tay to khỏe vịn vào vai tôi như toàn sức lực từ cơ thể anh đổ dồn xuống bờ vai nhỏ bé.

“ Em có thể yêu sao? Người đó có thể cả đời em không gặp mà vẫn yêu sao?” Anh gào lên bên tai tôi như con sư tử gầm gào.

Tôi có lẽ đã mủi lòng, nhìn đôi môi mỏng mím chặt của anh, nhìn đôi mắt đang nhíu lại đỏ ngầu như sắp khóc, hàng lông mi rũ xuống buồn bã. Tôi không biết phải nói gì hay phải làm gì nữa.

“ Vâng…!”

Chưa kịp nói xong, làn môi lạnh băng của anh đã giữ kín miệng tôi rồi, tôi ngơ ngẩn mở to mắt, như bất động. Tôi đứng như trời trồng, để cho làn môi ấy không chịu rời xa.

Tôi thường mơ về nụ hôn đầu với người con trai cuối cùng của đời mình. Nụ hôn ngọt ngào cũng màn đêm lung linh ánh đèn, thật lãng mạn. Vậy mà giờ đây, nụ hôn của tôi thật lạnh giá, không ngọt ngào như những gì tôi nghĩ mà sự thật nó quá mặn đắng.

“ Anh..!” Tôi không thể chịu được nữa, đẩy mạnh anh ra, tay lau vội môi, ánh nhìn hằn học.

Anh chỉ nhìn tôi mà không nói gì, cái nhìn đầy đau thương.

“ Anh…! Anh cũng có bạn gái rồi còn gì? Sao còn nói yêu tôi chứ? Anh cũng coi tôi như đồ chơi thôi sao?” Như nỗi đau từ nỗi nhớ nhung, sự uất hận về thứ tình yêu mình ao ước. Tôi muốn đổ ập tất cả lên đầu anh ta.

“ Cái ngư...
<<12345 ... 7>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 12
•Tổng: 107 / 108 / 78430