Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem:

Bottom Bạn đang đọc:

, nhưng cô không đủ can đảm. Trí tưởng tượng của cô khiến cô sợhãi.
Cô chỉ hỏi đúng câu vừa nãy. Cảm thấy mình đang run lên từnghồi, Lục Lục từ từ thối lui, trở về phòng ngủ, đóng sập cửa lại.
Nằm trên giường, cô lại cảm thấy sự suy đoán của mình quáhão huyền. Thực tế là thực tế, đâu phải chuyện ma quái người ta thường đồn đại?Một cô gái sao có thể biến thành … con cá vàng suốt ngày lặng lẽ bơi đi bơi lạiđược chứ.
Tuy nhiên Lục Lục vẫn cảm thấy có một thứ vướng bận trong đầu:Đôi mắt! Dường như nó vẫn đang ẩn nấp đâu đó trong không gian, mở to không chớp,lúc nào cũng chăm chú theo dõi từng cử động của Lục Lục.
Đôi mắt ấy không ở trong máy tính, không ở trong căn hộ này,mà là chơi vơi trong vũ trụ bao la. Mỗi người là một thế giới, thế giới của mỗingười đều có một đôi mắt ở trên cao; giống như mặt trăng. Người ta nói rằng chỉcó một vầng trăng duy nhất, thực ra mỗi người đều có một vầng trăng của mình.
Lục Lục mất ngủ, thức trắng.
Nếu thật sự không có đôi mắt kia, thì tại sao khi cô chơi game,mỗi lần đến đoạn giao tranh có tính quyết định thì máy lại đơ? Chắc chắn đã cómột sự can thiệp vô hình! Chứ không thể nói chỉ là tình cờ, ngẫu nhiên. Nếu làtình cờ ngẫu nhiên, thì tại sao những người chơi bài, đã gặp vận son thì vánnào cũng son, đã gặp vận đen thì ván nào cũng đen? Tại sao? Khi bốn người chơibài, hình như luôn có một người vô hình ngồi im lặng theo dõi. Đã có rất nhiềungười từng trải nghiệm, ai cũng có những cảm nhận như vậy, thế nhưng không aicó thể lý giải được một cách rõ ràng. Rồi người ta cũng mặc nhiên chấp nhận vàcoi đó là “vận”. Cứ thế, khi vận đang son thì người ta hay có tin vui, làm việcgì cũng suôn sẻ; khi vận đang đen thì luôn gặp tin dữ, uống ngụm nước cũng nghẹntắc cổ…
Lục Lục muốn tìm ra căn nguyên của những chuyện bí hiểm này,nếu tìm ra đáp án thì cô sẽ không sợ đôi mắt kia nữa.
Hãy thử thực hiện một thí nghiệm nhỏ: trải tờ giấy ra, coi tờgiấy là đời người. Lấy một ngày làm đơn vị. Sau đó cầm nắm gạo ném xuống tờ giấymột cách tự nhiên; chỗ tập trung nhiều hạt gạo tức là vận son, chỗ hạt gạo thưathớt tức là vận đen. Chắc chắn phải có chỗ lượng gạo nhiều ít khác nhau. Nếu mậtđộ gạo trải đều trên mọi đơn vị ngày, thì điều đó mới là không thể giải thích nổi.Và nếu mỗi đơn vị ngày đều chứa một lượng gạo như nhau, sẽ không có khái niệm vậnson hay không son như chúng ta vẫn hay gặp trong cuộc sống thật này nữa.
Lục Lục tuy là dân viết lách nhưng cô vẫn có những suy nghĩrất lý tính. Cô luôn chịu khó quan sát mọi sự việc xung quanh mình một cách tỉmỉ và logic. Bằng cách rất trực quan này, cô dường như hiểu ra rất nhiều vấn đề.Và thế là cô không thấy sợ nữa. Lục Lục tắt đèn, ngả người xuống nằm ngủ.
Dưới ánh trăng, bức tường trở nên sáng ma mị.
Có thứ gì đó đang nhấp nháy trong chỗ tối…
Lục Lục vẫn có cảm giác đôi mắt kia vẫn đang nhìn mình! Cô sắpphát điên.
Hình như nó không phải ở một nơi nào đó quá xa xôi, vì Lục Lụccảm thấy nó ở rất gần. Nhưng hình như nó không ở trong phòng ngủ này, vì cô cảmthấy nó ở rất xa, ngoài mọi đoán định của mình…
Lúc này, chiếc máy tính vẫn đang để trong thư phòng tối om.Mạng internet thực ra là cả một thế giới rộng lớn. Kết nối mạng, ta có thể nhìnthấy đôi mắt của các Tổng thống, đôi mắt của các ngôi sao, đôi mắt của các ngườiđẹp, đôi mắt của những gã đàn ông đê tiện, đôi mắt của trẻ thơ, đôi mắt của convoi, đôi mắt của con gián… Nhưng, Lục Lục ý thức được rằng đôi mắt đang nấptrong máy tính của cô chẳng liên quan gì đến mạng internet.
Dòng suy nghĩ tiếp tục trôi đi… Lục Lục bất chợt nhớ ra mộttấm ảnh lớn mà hơn chục hôm trước Chu Xung nhận được. Đôi mắt kia chính là đôimắt của người trong bức ảnh đó.
Đôi mắt mà cô đã tưởng tượng ra!
Lục Lục nằm im nhìn nhận lại toàn bộ sự việc.Lẽ ra cô khôngnen nghĩ đến tấm ảnh đó vào lúc này, đúng hơn là cô tuyệt đối không nên khớpđôi mắt trong tấm ảnh với đôi mắt mà cô cảm giác nó đang tồn tại. Nhưng, ai cóthể kiểm soát trí tưởng tượng của mình?
Đó là một tấm ảnh hoàn toàn bình thường, đã trôi nổi trên mạngrất lâu, không rõ lai lịch từ đâu ra, không có chú thích nguồn, không một âmthanh. Chỉ là một tấm ảnh câm lặng, nhưng đã khiến cho vô số người gặp ác mộng,thậm chí sợ hại đến phát điên.
Chương 4 : BỨC ẢNH CƯỚI MA

A A A B

Vào một buổi tối cách đây hơn chục ngày, Lục Lục đã đi ngủ,Chu Xung ngồi ở thư phòng và lên mạng. Chẳng rõ bao lâu sau đó, Lục Lục mơ hồnghe thấy tiếng anh hét lên: “Lục Lục! Lục Lục…” Giọng anh lạc hẳn đi.
Lục Lục ngồi dậy, cô như nửa tỉnh nửa mê, không xác định đượclúc này trời vừa mới tối hay đã sắp sáng. Cô vội xuống giường rồi chạy ào sangthư phòng, thấy Chu Xung mặt tái nhợt, anh đang ngồi trước máy tính. Vẻ mặt củaanh khiến Lục Lục phát hoảng.
Cô đứng phía sau màn hình, khẽ hỏi: “Sao thế?”
Chu Xung nhìn chằm chằm vào màn hình, giọng run run: “Sợquá!”
Lục Lục không dám đi vòng sang phía trước màn hình, tiếp tụchỏi anh: “Là thứ gì vậy?”
Chu Xung nói: “Em sang đây mà xem!”
Lục Lục vẫn đứng im, cô muốn Chu Xung nói rõ hơn.
Chu Xung lừ mắt: “Đồ khỉ, mau sang đây!”
Lục Lục đành bước vòng sang, đứng cách mấy bước nhìn vào mànhình. Thì ra là một tấm ảnh. Chỉ thấy lờ mờ, cô bèn bước lại gần để nhìn cho rõhơn. Đó là tấm ảnh đen trắng, được tô màu một cách thủ công[1"> , không rõ vàokhoảng năm tháng nào, cũng không biết người trong ảnh là ai. Bức ảnh một nam mộtnữ, người nam đội mũ phớt đen, mặc áo dài khoác thêm áo chẽn cộc, trước ngựccài bông hồng trên nền lá đen; nữ mặc áo đen váy đen, đầu chít đai thất tinh[2">như trong các vở hí kịch, chính giữa gắn bông hoa màu đen, hai dải lụa to thả từđôi vai xuống, trông rất giống mảnh băng đen cài trên vòng hoa viếng đám tang,phía dưới lộ ra hai bàn chân thon nhỏ. Sau lưng họ treo một bức tranh cổ, haibên có đôi câu đối rất khó nhận ra nội dung, Lục Lục chỉ đọc được vài chữ.
1. Cho đến giữa thế kỷ trước, ảnh thường được chúp ảnh đentrắng, rồi tô màu theo lối thủ công.
2. Mũ trang trí cho các vai nữ trong kịch cổ điển Trung Quốc.
Cô nhìn kỹ hơn, thấy cô gái trong ảnh đang nhắm mắt, hai bànchân lơ lửng chứ không chạm đất, cũng không nhìn thấy bàn tay phải của cô ta.
Lục Lục hỏi: “Đây là ảnh của ai?”
Chu Xung buông hai chữ khiến Lục Lục sởn gai ốc: “Cưới ma!”
Lục Lục: “Cưới ma? Anh kiếm đâu ra cái ảnh này?”
Chu Xung: “Không rõ thằng chó đẻ nào đó gửi cho anh.”
Lục Lục mở hộp thư của Chu Xung, nhìn địa chỉ người gửi, làmột chuỗi những ký tự kỳ quái.
Lục Lục: “Họ gửi cho anh cái này làm gì nhỉ?”
Chu Xung không đáp, chỉ lẩm bẩm: “Anh đã nghe nói vè tấm ảnhnày, nhưng chưa từng nhìn thấy. Nghe nói, nếu ai đó nhìn thật lâu vào tấm ảnhvà thấy cô gái này từ từ mở mắt… thì người đó sẽ chẳng sống được bao lâu nữa.”
Lục Lục nói: “Thế mà anh vẫn nhìn? Xóa luôn đi thì hơn.”
Chu Xung bèn xóa bỏ tấm ảnh đáng sợ này, sau đó anh thẫn thờnhìn mãi vào màn hình máy tính.
Lục Lục nói: “Thôi, đi ngủ đi!”
Chu Xung vẫn ngồi im. Lát sau anh băn khoăn hỏi Lục Lục: “Emnói xem, nếu nhìn mãi vào tấm ảnh đó, liệu cô ta có mở mắt thật không nhỉ?”
Lục Lục đáp: “Chuyện nhảm nhí!”
Nhớ lại ngày hôm đó, Lục Lục càng thao thức.
Bên ngoài, gió đã lặng. Không gian tĩnh mịch lạ thường, nhưtấm rèm màu đen treo trong nhà. Im ắng như hai người trong tấm ảnh đó.
Nếu Lục Lục có cảm giác trong máy tính ẩn chứa một đôi mắt,thì nó chẳng liên quan gì đến cô gái trong ảnh, vì cô ta nhắm mắt, chỉ có ngườiđàn ông mở mắt. Hôm đó cô chỉ nhìn kỹ cô gái chứ không chú ý nhìn người đànông. Cô chỉ nhớ mang máng anh ta trông khôi ngô sáng sủa, vẻ mặt hiền hòa, ánhmắt có vẻ cẩn trọng nhìn vào ống kính, cũng là nhìn vào bất cứ ai xem ảnh.
Đúng là đôi mắt đó hay sao?
Khuôn mặt có thể quên, mái tóc có thể quên, móng tay có thểquên… nhưng đôi mắt thì không thể. Nếu có ai đó trợn mắt với ta, thì ánh mắt đósẽ mãi mãi được lưu lại trong ký ức.
Chính là ánh mắt của người đàn ông này đã bám trong máy tínhcủa Lục Lục, đăm đăm nhìn mọi động tĩnh của Lục Lục! Khi Lục Lục chơi game, cứthao tác đến thời khắc giao tranh quan trọng thì anh ta xông tới quấy rối.Lục Lụcdường như có thể cảm nhận được anh ta không có ác ý, mà chỉ muốn cô biết đến sựtồn tại của anh ta mà thôi; anh ta lại không thể nói ra, nếu không, sẽ mắc phảimột điều cấm kỵ gì đó.
Lúc trước, Lục Lục sợ quá nên mới nói luôn “đôi mắt”, côkhông suy nghĩ gì về hậu quả. Bây giờ cô mới nghĩ ra, chắc hẳn khi cô vừa nóira điều ấy, đôi mắt đó sẽ chớp chớp đầy lúng túng…
Gay rồi, Lục Lục sắp gặp vận xui. Liệu có phải lúc đó, ChuXung chỉ ném tấm ảnh vào thùng rác chứ không xóa nó một cách triệt để? Việc nàyrất quan trọng. Cô lại về giường, bật đèn phòng ngủ, bật đèn phòng khách, bậtđèn thư phòng. Chiếc Laptop vẫn nằm nguyên vị trí cũ trên bàn. Cô bật máy rồixem thùng rác: có hơn ba chục file trong đó. Lục Lục nhanh chóng nhận ra file tấmảnh, đúng là nó vẫn nằm đây! Khi Lục Lục sắp thao tác xóa vĩnh viễn, cô bỗng ngừnglại. Cô muốn xem lại tấm ảnh một lần nữa. Đôi khi, nhìn không rõ một thứ gì đólại đáng sợ hơn là nhìn rõ nó. Cho nên, Lục Lục lại lấy tấm ảnh ra khỏi thùngrác, rồi kiên quyết mở nó ra.
Hình ảnh một đôi nam nữ lại xuất hiện trước mắt Lục Lục. Cônhìn vào đôi mắt nhắm của cô gái rồi lại nhìn vào mắt người đàn ông. Hết sức bấtngờ, ngoài mọi đoán định của cô, đôi mắt quái dị vẫn khống chế máy tính và giámsát sinh hoạt của cô hoàn toàn không mở. Đôi mắt ấy đang nhắm lại!
Chương 5 : KỲ NGỘ

A A A B

Lục Lục vốn từ tỉnh lẻ ra thủ đô học đại học, tốt nghiệpxong ở lại thành phố không trở về quê; cô đã lần lượt nhảy việc ở vài công ty,chưa thấy thật ưng ý, cuối cùng cô lựa chọn làm nhà báo tự do, chuyên viết đủcác loại phóng sự xã hội.
Thân con gái xa nhà phiêu bạt kiếm sống thực ra không dễ gì,cha mẹ Lục Lục vẫn mong cô sớm lấy chồng.Nếu Lục Lục là người dễ tính thì có lẽcô đã hoàn thành việc này rồi, nhưng cô lại rất kén chọn. Cô rất tin vào nhânduyên xuất phát từ cái nhìn đầu tiên. Thấm thoắt đã 26 tuổi mà cô vẫn chưa thấyưng anh chàng nào. Có người động viên Lục Lục hãy tham gia chương trình “Gặp gỡ”do đài truyền hình tổ chức, cô lắc đầu quầy quậy. Theo cô đó không phải chươngtrình nhằm kết nối tình cảm mà chỉ là một tiết mục gây cười, giải trí. Dù có đốthết một trăm tấm rèm trên thế giới này, thì tình yêu vẫn là một điều bí mậtriêng tư. Nếu đem nó ra trước ánh đèn, trước ống kính cho cả triệu người xemthì tình yêu sẽ biến dạng.
Lúc đầu, Lục Lục không cảm thấy mình là người kén cá chọncanh, cô tuy rất lý tính nhưng cũng không có yêu cầu gì quá khắt khe với nam giới,chỉ cần người ấy yêu cô là được. Như thế đâu phải khắt khe gì? Về sau cô mới hiểura rằng, trong tình yêu, không có tiêu chuẩn gì hết, đó mới là tiêu chuẩn caonhất. Dù ta muốn có nhà có xe hay bất cứ thứ gì khác, miễn là ta có đưa ra“tiêu chuẩn” thì đều dễ tìm được đối phương đáp ứng đủ những điều đó. Nhưng tachỉ muốn “yêu”, thì tình yêu lại vốn không có chuẩn mực rõ ràng. Một hôm, Lục Lụcngẫu nhiên vào một trang web môi giới hôn nhân khá nổi tiếng “Lưới tình” với ýđịnh thử quan sát xem sao. Cô điền vào đơn theo mẫu. Không ngờ, chỉ một độngtác ấy cô đã có được Chu Xung.
Cha mẹ Chu Xung đã ly hôn từ lâu, anh cũng không biết chamình hiện đang ở đâu, nghe nói ông đã mất. Sau khi anh tốt nghiệp đại học, mẹmua cho anh ngôi nhà cũ này, sau đó bà đi theo một người đàn ông khác. Chu Xungchưa bao giờ đến nhà mới của mẹ, cũng chưa từng biết mặt người chồng mới củabà.
Anh sống bằng cây đàn ghi-ta, thoạt đầu hát rong ở hành langcác tuyến đường tàu điện ngầm, sau đó làm ca sỹ ở quán bar.
Khi hai người mới quen nhau, Chu Xung dường như chưa thật sựyêu Lục Lục. Gần nhau lâu ngày, Lục Lục nhận ra anh hay lơ đễnh, rất ít khi tròchuyện hay quan tâm tới cô. Anh chỉ suốt ngày ngồi bập bùng với cây đàn ghi-ta,soạn ca khúc… Thậm chí có lúc Lục Lục cảm thấy trong mắt anh cô dường như chỉlà một fan hâm mộ. Cả hai thường xuyên cãi cọ, cô rất thông cảm trước sự lơ đễnhcủa anh, còn anh thì ngược lại, không động lòng trước sự chân thành của cô. ChuXung giống như một đứa trẻ, sau mỗi lần cãi nhau, Lục Lục đều là người dỗ dànhxoa dịu anh trước.
Lục Lục cảm thấy số mệnh thật bỡn cợt mình. Cô mong có mộtchàng trai yêu cô, rốt cuộc lại vớ phải một anh chàng được cô yêu đơn phương.Chu Xung, hình như chưa bao giờ thực sự yêu Lục Lục.
Tuy nhiên Chu Xung có một ưu điểm nổi bật là ưa sạch sẽ.Không phải chàng trai nào cũng được như thế, với một người nghệ sĩ thì lại càngkhông dễ gì.
Ngày nào Chu Xung cũng gội đầu, thay đồ lót, bít-tất; bangày lại thay vỏ chăn, ga trải giường, vải bọc sa-lông đem đi giặt. Hình như việcnhà duy nhất của Chu Xung là giặt giũ, cũng là thú vui không biết chán của anh!
Chương 6 : NGƯỜI BẠN GÁI

A A A B

Có lần Lục Lục cái nhau rất to với Chu Xung, sau đó cô tứcquá bỏ đi. Ra khỏi nhà, cô không biết đi đâu, đành gọi điện kể lể với cô bạnthân Hồ Tiểu Quân. Tiểu Quân vốn là độc giả yêu thích đọc blog của Lục Lục, rấtnhiệt tình, ngày nào cũng nhắn tin cho cô. Lục Lục hay viết về đề tài phụ nữ.
Mẩu chuyện dí dỏm “World of Warcarft” khiến Tiểu Quân rấtmê, từ đó hai người quen nhau và trở thành bạn thân. Tiểu Quân làm việc ở mộtnhà trẻ ở thủ đô, ngoại hình ưa nhìn hơn Lục Lục. Cô có khuôn mặt nhỏ với đôi mắtnhỏ, cánh mũi nhỏ, đôi môi nhỏ, rất cân đối. Tính cách Tiểu Quân hơi ngây thơnũng nịu, dễ khiến các chàng trai mê mẩn. Bạn trai của Hồ Tiêu Quân là TrườngThành, cao to đẹp trai, sau khi du học ở Pháp về liền mở một công ty quảng cáo,thu nhập trung bình nhưng dù sao cũng là hàng “ông chủ”. Anh họ Cát, nhưng rấtít người biết, kể cả các bạn của Tiểu Quân cũng vậy, mọi người đều quen gọi anhlà Trường Thành. Hồ Tiểu Quân giống Lục Lục ở chỗ bị cha mẹ thúc giục chuyện lậpgia đình.Cô cũng nhờ mạng “Lưới tình” kết nối rồi quen Trường Thành. Lục Lụccũng biết một số chuyện lãng mạn của cặp đôi này: Trường Thành rất yêu TiểuQuân, với anh, cô như bông hoa tuyết giữa mùa hè. Có lần Tiểu Quân đi công tácxa, Trường Thành ra ga tiễn cô. Cả hai cùng vào nhà ga, rồi lên hẳn trên tàu,cho đến khi tàu sắp chuyển banh Trường Thành mới bịn rịn đi xuống. Tàu xình xịchchuyển bánh, Tiểu Quân ngồi nhìn màn đêm qua ô cửa sổ, lòng thấy rất trống vắng,cô đơn. Cô không muốn xa anh.
Tàu rời xa thành phố, Tiểu Quân buồn bã đang định nằm xuốnggiường ngủ một giấc thì bỗng nhiên… một khuôn mặt quen thuộc, tươi cười, xuấthiện trước mặt cô khiến cô sửng sốt – Trường Thành! Thì ra anh đã vạch kế hoạchtừ trước là sẽ đi với cô chuyến này, cũng đã mua sẵn vé tàu, nhưng không nóicho Tiểu Quân biết. Anh muốn dành cho cô một niềm vui bất ngờ.
Lục Lục rất ngưỡng mộ tình cảm lãng mạn của họ. Nếu so sánhvới chuyện tình cảm của mình, cô có cảm giác giữa cô và Chu Xung không thể gọilà tình yêu mà chỉ là góp gạo thổi cơm chung mà thôi.
Nhận được điện thoại của Lục Lục, Tiểu Quân hẹn cô ra mộtquá...
<<1234 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 24
•Tổng: 31 / 31 / 79044