Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59599350
Visits Today: 31857
This Week: 1077535
This Month: 11593796

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

y khuôn mặt Trường Thành lúc này đang trào hai hàng lệ. Ăn xong, Tiểu Quânkéo luôn vạt áo lau tay, rồi nói: “Em vẫn thấy đói.”
Trường Thành khẽ nói: “Hết mất rồi…”
“Cho em ít nước.”
“Anh lấy nước cam nhé?” Trường Thành từ từ mở cánh cửa tủ lạnh.
Tiểư Quân bỗng kêu lên như bị kim châm: “Em không uống nữa.”
Trường Thành: “Sao thế?”
Tiểu Quân hơi do dự, rồi nói: “Em không uống các thứ của họ!Anh đưa em chai nước em đã mua.”
Trường Thành lại lần tìm một hồi, rồi cũng tìm thấy chai nướckhoáng, đưa cho Tiểu Quân.
2 giờ 18 phút.
Tiểu Quân cầm chai nước khoáng, mở nắp, giơ lên uống ừng ực.Nước mát lịm. Trường Thành cố căng mắt nhìn cô.
2 giờ 20 phút.
Ăn rồi, uống rồi, Tiểu Quân thấy đầu óc chơi vơi, cô tựa vàođầu giường, từ từ nằm xuống. Cô có cảm giác như bị tiêm thuốc mê, rất nhanhchóng, tứ chi không điều khiển được nữa, miệng khẽ lẩm bẩm: “Sao em lại chóng mặtthế này? Trường Thành... anh ôm em đi...”
Trường Thành không bước lại. Tiểu Quân gọi, giọng rất yếu:“Trường Thành...”
Cô nghe thấy một tiếng “khục...” Trong bóng tối,Trường Thànhquỳ xuống, rồi anh gào khóc. Lần đầu tiên cô nghe thấy anh khóc, cô không biếtđã xảy ra chuyện gì, định hỏi anh nhưng đôi môi cô chỉ khẽ mấp máy, không thểnói được nữa.
“Anh xin lỗi Tiểu Quân. Thực ra người đàn bà ấy cũng nói vớianh, nói rằng một trong hai chúng ta phải chết! Em hãy tha thứ cho anh, anh đãích kỷ; dù anh không hại em, thì em cũng sẽ lựa chọn để anh sống, em chết, đúngkhông? Em sẽ không hận anh chứ? Tiểu Quân nói đi, em sẽ không hận anh...”
Tiểu Quân đã không thể phẫn nộ hay đau buồn gì nữa,trong óccô xuất hiện một xoáy lốc khổng lồ màu trắng, xoay tít với tốc độ cực lớn, ý thứccủa cô dần loãng tan vào đó; cô gắng sức nhoài ra ngoài...
Cô chỉ có thể nghe thấy TrườngThành đang khóc lóc kể lể,nhưng không nhìn thấy anh đang quỳ ở bên. Vào thời khắc này cô rất muốn nhìn thấyanh: người đàn ông luôn rất mực chiều chuộng cô, người đàn ông từng nói sẽ đi vớicô cùng giã biệt cõi đời, người đàn ông sắp cùng cô tổ chức hôn lễ. Cô rất muốnnhìn khuôn mặt, vẻ mặt, và đôi mắt của anh.
Tất cả tối đen. Tiểu Quân càng lúc càng thở gấp. Cô chỉ cònlại một làn ý niệm cuối cùng đang đung đưa, văng vẳng nghe thấy tiếng hát từđâu đó rất xa xôi vọng đến.
Dù người đi, bỏ căn phòng hoang hóa,
Thì cũng để chìa khóa lại cho anh.
Dù người đi, để tình mọc rêu xanh,
Thì cứ kê nguyên lành hai chiếc ghế.
Dù người mang nhan sắc cho nhân thế,
Thì cũng xin gửi lại chiếc gương soi.
Dù người ngả vào kẻ khác mất rồi,
Thì cũng để bóng hình xưa ở lại.
Dù thế giới của người giờ xa mãi,
Thì cũng lưu cột mốc để anh hay,
Dù người theo ai bước đến tương lai,
Thì quá khứ cứ gửi anh trọn vẹn.
Dù cùng ai người nguyện cầu vĩnh viễn,
Sau vĩnh viễn người lại thuộc về anh.
Dù người hẹn với ai cả lai sinh,
Thì kiếp này cũng cho anh kỷ niệm.
Trường Thành bước lại gần, anh nói trong nước mắt: “Vừa nãyanh rất muốn đưa em thoát ra, nhưng em cũng thấy rồi: bốn bề đều là tường vâykín, không có lối thoát... Người đàn bà ấy nói nếu anh không để em chết thì anhphải chết. Anh cũng đã xem băng hình của họ, những cách chết vô cùng đáng sợ, vượtquá sức chịu đựng tâm lý một người bình thường. Anh thấy sợ! Người đó cũng bảo,nếu anh làm cho em chết thì em được chết an lành không hề đau đớn! Anh đã bỏthuốc mê vào nước của em, nó sẽ giúp em mất hết tri giác, bây giờ anh tiêmCianiding cho em, em sẽ được nhẹ nhàng giải thoát...Tiểu Quân, em yêu anh, em sẽkhông hận anh, đúng không? Anh biết em không thể nói được nữa nhưng lòng emđang thì thầm: em không hận anh...”
Lúc này là 2 giờ 21 phút.
Trường Thành tiêm cho Tiểu Quân xong, anh ném bơm tiêm đi, rồiôm choàng Tiểu Quân khóc lóc thảm thiết.
Tiểu Quân như một khúc gỗ vô tri, không thể hiện bất kỳ tháiđộ nào.
Khóc một hồi rồi, Trường Thành ngẩng lên hét to: “Cô ấy đãchết! Ngươi tha cho ta về nhà đi!”
Giọng nữ băng giá vang lên trong bóng tối: “Không! Hai ngườiphải làm đám cưới ma đã!”
Trường Thành kéo một góc cái chăn lau nước mắt.
Giọng nữ ấy tiếp tục: “Ta sẽ là người làm chứng cho hai người.Ta tên là Khúc Thiêm Trúc!”
Chương 39 : KHI KHÚC THIÊM TRÚC CHƯA HÓA ĐIÊN

A A A B

Sự đời vẫn thế, mỗi người một tính.
Chu Xung và Lục Lục không thích những anh chàng luyện tập thểhình, nhưng Thiêm Trúc lại thích, Triệu Tĩnh là niềm kiêu hãnh của cô trước mặtcác bạn nữ.
Triệu Tĩnh là người rất đôn hậu, không có tâm địa; ThiêmTrúc ghét đàn ông xảo quyệt. Rất có thể Triệu Tĩnh ra ngoài dễ bị thua thiệtnhưng Khúc Thiêm Trúc nghĩ rằng cô chỉ cần để mắt đến là ổn cả. Điều quan trọnglà Triệu Tĩnh rất chịu nghe lời cô. Thực tế, từ một năm trước họ đã chung sốngnhư vợ chồng, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do Thiêm Trúc quyết định. Mô hìnhgia đình như thế khá giống bà mẹ cô và ông chú dượng; bà mẹ cô rất ghê gớm, đứcông chồng thì luôn nghe lời bà.
Điều khiến cho Thiêm Trúc rất ngạc nhiên là, lần đầu tiên họlên giường với nhau thì anh chàng Triệu Tĩnh lại…không thạo việc, khiến cho cảhai không thể làm được gì!
Thiêm Trúc không nén được, hỏi: “Đây là lần đầu tiên của anhà?”
Triệu Tĩnh đỏ mặt: “Ừ.”
Khúc Thiêm Trúc dở khóc dở cười, xem ra, cơ bắp như anh thậtvô dụng!
Rồi Triệu Tĩnh hỏi lại cô hệt như một đứa trẻ: “Em thì sao?”
Thiêm Trúc đáp: “Em không muốn trả lời cái câu hỏinày!\"
Anh bèn không hỏi nữa. Sau một vài lần, chuyện quan hệ tìnhdục của họ mới dần êm thấm. Anh chàng có thể lực rất tuyệt, luôn đem lại choThiêm Trúc khoái cảm vô bờ bến.Dù có những lời xì xào rằng một vài bà giàu có,tuổi đã sồn sồn rất ‘quan tâm chăm sóc’ Triệu Tĩnh, thì Thiêm Trúc vẫn rất yêntâm về anh.
Ngày 16 tháng 11, hôm đó trời nổi gió. Khúc Thiêm Trúc vĩnhviễn không thể quên cái ngày này.
Buổi tối, câu lạc bộ của Triệu Tĩnh có cuộc họp, Thiêm Trúc ởnhà một mình, cô lên mạng, rồi mở hộp thư QQ. Có một bức thư mới gửi đến, ghilà “anh Trương” gửi. Lúc ban ngày ở quán trà, có một người đàn ông rất phong độvào uống trà, Thiêm Trúc là người phục vụ. Cả hai trò chuyện khá nhiều.Rồi côbiết anh ta họ Trương, đang là Giám đốc một công ty nọ.Khi ra về, anh Trương muốncó tấm danh thiếp của Khúc Thiêm Trúc, cô rất ngượng nghịu vì cô không có danhthiếp. Cuối cùng cô cho anh ta số di động và số mã chat QQ. Thiêm Trúc bèn mởra xem. Không có nội dung gì, chỉ đính kèm một tấm ảnh,
Cô mở tấm ảnh. Và rùng mình. Là tấm ảnh cưới ma!
Chiếc bàn cổ, ghế bành cổ, một nam một nữ đứng ngay ngắn;nam mặc áo dài chẽn, nét mặt ngượng nghịu; nữ mặc áo đen váy đen, đầu tóc trangtrí rất kỳ quái, bên dưới lộ ra đôi chân thon nhỏ…
Thiêm Trúc đã từng nghe nói về tấm ảnh cưới ma; rằng đừngnên nhìn ảnh quá lâu, kẻo cô gái trong ảnh sẽ mở mắt, ai nhìn thấy cô ta mở mắtthì người đó sẽ chết.Cô vội xóa luôn bức ảnh này.
Bên ngoài gió mạnh như bão tố, có tiếng “rầm rầm…” như pháonổ, không rõ thứ gì đó bị gió quật đổ. Thiêm Trúc càng nghĩ đến tấm ảnh lạicàng thấy sợ, cô gọi điện cho Triệu Tĩnh, nhưng không thấy anh nghe máy.Cô thấpthỏm chờ đợi, rồi lại gọi lại, lần này thì tắt máy. Tình huống này rất hiếm khixảy ra. Cô không dám ngồi một mình trong nhà nữa, bèn mặc áo gió, vai đeo túi,ra khỏi nhà và gọi tắc-xi. Xe phóng như bay đến câu lạc bộ thể hình Mu UsDesert. Lúc này là hơn 11 giờ đêm.
Đại sảnh tầng một của câu lạc bộ vẫn sáng đèn, tầng hai thìtối om.
Cô hỏi anh bảo vệ ở cổng: “Huấn luyện viên Triệu Tĩnh có đâykhông anh?”
Anh ta đáp: “Chắc vẫn trong đó. Tôi chưa nhìn thấy anh ấy ravề.”
Thiêm Trúc bước vào, đi khắp tầng một, không thấy Triệu Tĩnhđâu, cũng không thấy ai khác. Anh ta đi đâu rồi? Cô nhìn lên cầu thang xoáy tốiom, cô đắn đo... rồi bước lên tầng hai.
Tầng hai cũng không có ai.
Cô đi ngang qua từng phòng tập, bỗng nghe thấy phía trước cótiếng động khe khẽ.Cô dừng lại lắng nghe. Hình như có thứ gì đó đang lay động,loạt xoạt, và lại đang có tiếng người đang thở gấp, thở mạnh… Cô bỗng cảnhgiác, rồi từ từ bước lên, xác định âm thanh đó phát ra từ cánh cửa nào. Cô nhẹtay đẩy hé cánh cửa. Ánh trăng hắt vào, cô nhìn thấy trên một tấm vãn hình cungưỡn cong, Triệu Tĩnh đang hì hục… bên dưới là một người phụ nữ đứng tuổi.
Thiêm Trúc sững sờ. Không một lời gào thét. Đứng đó chừng mộtphút, cô từ từ lui ra. Đầu óc cô như đóng băng, không phẫn nộ, không oán hận,cũng không bi thương. Chỉ có một cảm giác – để làm tình, thì cái ghế chuyêndùng để nằm ngửa ấy là công cụ được việc nhất rồi còn gì!
Thiêm Trúc đi tắc-xi về nhà. Vào phòng ngủ, cô nằm úp mặt xuốnggiường khóc nức nở. Lúc này cô đã quên hẳn tấm ảnh cưới ma kia.
Chừng hơn một giờ sau thì có tiếng kẹt cửa, Triệu Tĩnh về.Cô bỗng nhận ra mình rất hận anh ta, hận thấu xương.Lúc nãy ở câu lạc bộ cô bịtê liệt hay sao? Giống như ai đó bị cắt phăng một chân, ngay tức thì sẽ không cảmthấy gì hết, lát sau mới thấy đớn đau chết ngất. Triệu Tĩnh nằm xuống, khôngnói gì.
Nói đúng ra, Thiêm Trúc không muốn xa Triệu Tĩnh. Tuy cô rấtthích đàn ông lãng mạn, Triệu Tĩnh lại là cung Ma Kết rất không lãng mạn nhưnganh lại rất hợp để làm người chồng. Cô quyết định sẽ không bao giờ “vạch trần”vụ này nhưng một dịp nào đó thích hợp sẽ trả thù anh ta một vố thật đau.Cô rất ghétđàn ông xảo quyệt lắt léo, nguyên nhân chính là cô không thể chấp nhận sự phảnbội.
Sẽ trả thù sao? Mình sẽ yêu một gã rất đặc sắc, mình sẽ đitòm tem, bắt gã phải nếm trải mùi vị của việc bị cắm sừng. Không, mình nên tìmmột gã rẻ rách nhất, rồi sẽ ngoại tình thật nhiều lần, thế mới gọi là độc. Màkhông, làm thế thì mình quá thiệt thòi.Mình sẽ từ từ nghĩ sau. Trả thù, có baogiờ là muộn đâu?
Hôm sau, trước khi cả hai người đi làm, Khúc Thiêm Trúc đãbình tĩnh trở lại rất nhiều, cô nhắc đếm tấm ảnh cưới ma. Triệu Tĩnh nói: “Lầnsau, nếu là thư lạ thì không nên xem làm gì.”
Khi Triệu Tĩnh bước vào phòng ngủ, Thiêm Trúc giả vờ đã ngủsay. Anh rón rén cởi quần áo rồi lên nằm cạnh cô. Cô trở mình, giả vờ tỉnh giấc:“Sao về muộn thế?”
Triệu Tĩnh nhoài sang bên hôn Thiêm Trúc. Cô ngửi thấy mùinước hoa Chanel rất đậm, cô bỗng thấy ghê tởm.
Anh nói: “Nhiều sếp quá, họ lần lượt phát biểu, chỉ tổ mấtthời gian!”
Ai nói là Triệu Tĩnh không biết nói dối? Thiêm Trúc cố néngiận, nói: “Mau ngủ đi.” Tối ngày 19 tháng 11, Triệu Tĩnh gửi tin nhắn rằng phảiở lại họp không về được. Thiêm Trúc sinh nghi. Cô một tuần làm ca ngày, một tuầnlàm ca tối, tại sao Triệu Tĩnh toàn bận việc ngoài giờ vào tuần cô làm ca ngày,là quy luật gì đây? Chỗ cô làm và câu lạc bộ của anh rất gần nhau, cô ngờ rằnganh sợ cô bất chợt đột kích.
Cô ngồi trước máy tính, vừa lên mạng vừa ngẫm nghĩ: có nênđi xem thực ra anh đang làm gì không? Nếu nhìn thấy thì mình sẽ thế nào? Côkhông muốn làm ầm ĩ tại trận, thế thì chỉ có thể ngấm ngầm uất ức...
Cô không vào hộp thư, sợ lại nhìn thấy tấm ảnh cưới ma; cô mởgame “Hôn lén nơi công sở” để chơi. Bỗng có tín hiệu tin nhắn máy di động, côngỡ là Triệu Tĩnh nhắn tin, cầm máy lên nhìn, thì ra là một tin nhắn thông thường.Khỏi cần nghĩ ngợi, cộ mở xem luôn và choáng váng! Lại là tấm ảnh cưới ma! Côxóa luôn. Tâm trạng cô bỗng u ám tột cùng.
Gã này là ai? Gã không chỉ biết email của cô mà còn biết sốdi động của cô nữa. Tại sao gã không ngớt gửi tấm ảnh khốn kiếp ấy cho cô? Lẽnào có ẩn ý gì chăng? Cô thấy sợ. Lúc này cô rất mong Triệu Tĩnh ở bên mình.Lúc đầu cô trở thành bạn gái của anh cũng vì cơ bắp của người tập thể hình khiếncô có được cảm giác an toàn.
Cô gọi điện cho Triệu Tĩnh, phải vài hồi chuông mới thấy anhnghe máy.
“Bao giờ thì anh về?”
Giọng Triệu Tĩnh rất khẽ: “Chưa họp xong. Cứ chờ anh, cưngà!”
Kết thúc cuộc gọi. Thiêm Trúc nhìn xung quanh. Phòng này mớitân trang, sơn vôi rất sáng sủa, hai người chuẩn bị làm phòng tân hôn, đồ đạccũng mới mua. Cô càng nhìn càng cảm thấy nơi này thật xa lạ và rất trống trải.Cô đứng lên mặc áo, khoác túi, lại đi đến câu lạc bộ Mu Us Desert.
Lúc này đã 10 giờ 30 phút tối. Vừa bước vào đại sảnh tầng mộtcâu lạc bộ, cô đã nghe thấy ở phòng họp có tiếng ồn. Cô lặng lẽ bước đến, nhìnqua khe cửa, đúng là mọi người đang họp.
Cô ra khỏi câu lạc bộ, đi đi lại lại, chờ Triệu Tĩnh ra.
Hơn mười phút sau, tan họp, các nhân viên lục tục ra về. TriệuTĩnh nhìn thấy Thiêm Trúc, anh hơi ngạc nhiên: “Sao em lại ở đây?
“Em lại nhận được tấm ảnh cưới ma, sợ gần chết! Em không dámngồi nhà một mình nên chạy đến đây...”
“Thế thì em đưa email của hắn vào diện thư rác đi.”
“Lần này hắn gửi ảnh vào di động của em.”
“Em đưa số máy của hắn vào danh sách chặn cuộc gọi.”
“Không ăn thua đâu. Em cảm thấy có một đôi mắt ẩn nấp ngaytrong nhà chúng ta…”
Triệu Tĩnh bỗng nghĩ ra điều gì đó, nói: “Em đưa anh số di độngcủa hắn, anh sẽ gọi cho hắn.”
“Em đã xóa mất rồi.”
“Lần sau đừng xóa, anh sẽ hẹn hắn ra, nện cho hắn một trận.”
“Anh chỉ biết đấm đá à? Nên nghĩ cách gì đó đi!”
“Thế thì… mai anh sẽ mua cho em sim mới, vứt sim cũ đi!”
Tối ngày 22 tháng 1, trời lại nổi gió to, câu lạc bộ của TriệuTĩnh lại có cuộc họp, anh không thể về, nhà chỉ có một mình Khúc Thiêm Trúc. Chắchôm nay sẽ không bị gửi ảnh ma nữa. Cô đã làm động tác chặn email, di động cũngđã thay số mới, gã kia sẽ không thể bám riết cô nữa. Thiêm Trúc nhẹ cả mình, côdồn sức chú ý vào Triệu Tĩnh. Liệu hôm nay anh có nói dối không?
Ngoài cửa có tiếng chân bước. Anh đã về? Cô lắng nghe và bướcxuống cầu thang thật nhẹ chân, rồi dừng lại trước cửa ra vào. Do dự. Người nàylà ai? Tim cô đập thình thịch
Lúc này là 22 giờ 51 phút.
Ngoài cửa không có động tĩnh gì. Hình như người ấy đã biến mất.Thiêm Trúc rón rén bước đến cửa, nhìn qua mắt thần lắp ở cửa chống trộm. Đènhành lang vẫn sáng, nhưng cô không nhìn thấy căn hộ đối diện, hình như giữa chừngbị cái gì đó che khuất. Là cái gì nhỉ? Nó giống như hai cái răng nanh choãi rahai bên! Cô biết đó không phải răng nanh mà là một phần của vật gì đó, to bằngcái mắt thần, cái vật ấy quá lớn, nó đang từ trên cao từ từ hạ xuống dưới! Tiếpđó cô nhìn thấy một hình vẽ ba màu đen, trắng, hồng, và hai cái đuôi sam màu đỏthắm, cuối cùng, cô bỗng nhìn thấy một cái mặt tô màu, một bông hoa đen!
Thiêm Trúc kêu thét lên và chạy ào vào phòng ngủ. Tấm ảnh cướima đã đến tận cửa nhà cô! Hai cái “răng nanh” thực ra là đôi bàn chân cô gái,hình vẽ đen trắng hồng là cái váy của cô ta, hai cái đuôi sam đỏ thắm là cái dảilụa buông trước ngực cô ta.
Ngoài cửa im lìm như cõi chết. Thiêm Trúc tì tay vào tườngđi từng bước vào phòng khách, cô run rẩy cầm di động lên gọi cho Triệu Tĩnh.Anh lại tắt máy! Không biết trông cậy vào đâu nữa, cô nhìn chằm chằm vào cánh cửachống trộm. Có ai đó bước vào tòa nhà này, mở cửa hành lang rất mạnh,sau đó rảobước đi lên. Bước chân của người ấy rất đường hoàng, chắc là một người sống ởchính tòa nhà này. Tiếng bước chân ngoài đó lại chậm rãi bước xuống. Thiêm Trúcđang mong người bước lên ấy là Triệu Tĩnh, nhưng...
<<1 ... 2526272829 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 1
•Tổng: 221 / 335 / 78657