Truyện ma, Cưới ma, đọc Truyện ma Cưới ma hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59958632
Visits Today: 33767
This Week: 1436817
This Month: 11953078

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

gì với nó.
Đứa bé nói: “Cô có đói không?”
Cô như người đi khỏi nhà đã lâu, bụng đang thấy đói. Đứa béchỉ vào hoa quả bày trên bàn nói: “Cô ăn đi!” Rồi nó chạy ra. Tiểu Quân thấyxúc động, ở đây dân chúng tốt thật. Rồi cô đưa tay ra lấy hoa quả trên bàn. Cómùi hương thoảng đưa vào mũi, cô dừng lại. Đây là đồ cúng! Nếu cô ăn, chứng tỏcô là người đã chết! Cô lập tức cảm thấy đứa bé kia có ý đồ xấu.
Bên ngoài lại có tiếng kèn trống, hình như có đám cưới, họđang đi về phía căn nhà này. Tiểu Quân muốn lẩn tránh liền nhìn khắp xungquanh, nhưng không có chỗ nào có thể ẩn nấp, cô đành đứng lại tại chỗ chờ ngườibên ngoài vào để hỏi xem đây là nơi nào.
Bốn nam giới khiêng chiếc máy ảnh cổ lỗ vào, mọi người nói rằngcỗ máy này rất đắt, họ đều rất thận trọng. Tiểu Quân lần đầu trông thấy cỗ máy ảnhnhư thế này, nó cao hơn đầu người, được trùm kín bởi một tấm vải đen, bên dướicó ba cái chân. Cô cười hỏi: “Các anh là ai?” Hình như họ không nhìn thấy cô,không ai trả lời, cứ tiếp tục làm việc của mình.
Sau đó một bà già dẫn một nam giới bước vào, người này độimũ phớt đen, mặc áo dài khoác thêm áo chẽn cộc, ngực cài bông hoa hồng nhạt kèmmấy lá cây màu đen. Có vẻ như chú rể. Tiểu Quân thấy anh ta rất quen nhưngkhông nhớ ra đã gặp anh ta ở đâu. Vài người phụ nữ dẫn anh ta đến bên phải cáibàn cổ, đứng sánh ngang Tiểu Quân. Một trong bốn nam giới là thợ ảnh, anh talúi húi điều chỉnh máy ảnh, rồi nói với chú rể: “Ngẩng cằm lên một chút.”
Đứng trước ống kính đen ngòm, Tiểu Quân thấy rất khó chịu,vì như thế này tức là họ chụp cả cô vào khuôn hình. Cô muốn ngăn anh thợ ảnhnhưng anh ta đã giật miếng da che của ống kính. “Xạch!”
Tiểu Quân bỗng nhớ ra, chú rể này chính là chú rể ở trong tấmảnh cưới ma! Trên ảnh, anh ta đứng bên phải cái bàn cổ. Còn Tiểu Quân lúc nàyđang đứng bên trái. Cô cúi nhìn mình: cô đang mặc áo đen váy đen, đôi chân nhonhỏ chĩa xuống, ngực buông thõng hai dải lụa to…
Cô chính là người đã chết trong tấm ảnh cưới ma! Tiểu Quân bỗngbừng tỉnh, đầu lấm tấm mồ hôi.
Ngày 15 tháng 1, Tiểu Quân và Trường Thành sẽ làm đám cưới,có rất nhiều thứ cần mua sắm. Dù bố mẹ có thể giúp nhưng Tiểu Quân không tinvào thẩm mỹ của họ, cô muốn tự tay lựa chọn từng món đồ. Nhưng kể từ hôm xuấthiện tấm ảnh cưới ma kia, cô không còn tâm trí lo chuyện đám cưới của mình nữa,cô chỉ muốn tìm hiểu người mù kia và tấm ảnh có mối liên hệ như thế nào.
Chiều ngày 8 tháng 12, Tiểu Quân ra khỏi khu chung cư, đi đếnchỗ người thầy bói mù, nhưng không thấy ông ta. Dưới đất có một mảnh giấy nhàunhĩ, gió thổi lật đi lật lại. Cô ngờ ngợ, rồi nhặt nó lên. Là tờ giấy học tròtiểu học làm bài tập, kẻ ca-rô to, chỉ viết mười mấy chữ “Đề” nguệch ngoạc. Côvứt đi, rồi trở về nhà.
Cô lại vào phòng mình bật máy tính. Thùng rác trống trơn. Cômở blog của Lục Lục xem, chẳng rõ Lục Lục bận những gì mà không thấy cập nhật.Cô lại mở blog của nhà văn A ra xem, anh ta nói: di động của tôi, danh bạ sứcchứa 500, cài đặt chặn cuộc gọi 10; với tôi nên ngược lại mới thích hợp: cài đặtchặn cuộc gọi 500, danh bạ sức chứa 10. Thế là đủ.
Anh ta thật tài tình! Hồ Tiểu Quân thầm khen ngợi. Thực raChu Xung còn siêu hơn, chỉ hiềm anh không giỏi diễn đạt bằng ngôn ngữ. TrườngThành khác với Chu Xung, anh dịu dàng hiền hậu, rất độ lượng, thích hợp để làmngười chồng.
Tiểu Quân đã chờ một ngày, thùng rác vẫn trống rỗng, có lẽhôm nay tấm ảnh cưới ma không xuất hiện nữa. Lúc sẩm tối, Trường Thành gọi điệncho cô, muốn đưa cô đi xem kịch nói. Cô nói người hơi mệt không thể đi. Cô đặtđiện thoại xuống, tiếp tục ngồi trước máy tính, vừa đọc blog của những người nổitiếng vừa chờ tấm ảnh cưới ma xuất hiện. Nó đã đến thật!
Lúc này trời ngoài kia đã tối, là lúc âm dương tiếp giáp. TiểuQuân không mở tấm ảnh ra. Cô mặc áo gió màu đỏ, đi bốt ngắn cổ, rảo bước rangoài. Cô ra khỏi khu chung cư, nhìn theo hàng rào về phía xa xa, cô bỗng rùngmình. Người mù đã xuất hiện!
Chương 32 : NƠI M DƯƠNG TIẾP GIÁP

A A A B

Bên cạnh ông ta vẫn dựng cây gậy trên treo lá cờ đang chếtrũ thõng xuống, không động đậy. Dưới ánh đèn đường, cặp kính râm của ông trôngđen kịt, nửa khuôn mặt trắng bệch. Đường phố vắng tanh. Làm gì có ai đi xem bóigiờ này? Tiểu Quân nhớ đến câu nói của nhà văn A: kẻ cô độc luôn đáng nghi.
Cô nghĩ một hồi lâu, cuối cùng từ từ bước lại chỗ ông ta.Người mù ấy hướng nửa mặt về phía cô. Cô hiểu rằng ông ta đang chờ cô. Cô dừnglại bên cạnh, chờ ông ta nói.
Quả nhiên ông ta lên tiếng: “Cô định hỏi gì không?”
Tiểu Quân nghĩ ngợi, rồi nói: “Ông đã nhìn thấy tấm ảnh cướima chưa?” À, ông ta mù, mình nên nói là “đã từng” mới đúng.
Người mù nói: “Chỉ có tôi hiểu về nó.”
Tiểu Quân: “Thế thì… tôi muốn hỏi, người trong ảnh đã làmđám cưới ma, thật thế không?”
Người mù: “Đúng. Đám cưới kiểu ấy hàm chứa hai nửa của thếgiới này.”
Cô nhìn lá cờ của ông ta, bỗng cảm thấy ông ta cũng thâmthúy như nhà văn A. Cô hỏi: “Đó là chuyện của thời đại nào?”
Người mù: “Đến năm nay là tròn 100 năm, cô có biết kết hôn100 năm là thế nào không?”
Tiểu Quân: “Tôi chỉ biết 60 năm gọi là đám cưới kim cương.”
Người mù: “100 năm gọi là đám cưới tro xương.”
Câu này khiến Tiểu Quân ớn lạnh. Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Ôngcó biết họ là người vùng nào không?”
Người mù quay mặt sang, dường như đôi mắt sau cặp kính râmcó thể nhìn thấy cô, rồi ông ta cười nói: “Tôi cho cô biết một bí mật.”
Người mù: “Nhưng tôi phải thu phí.”
Tiểu Quân hơi lúng túng: “Tôi vừa từ nhà ra, không mang theotiền.”
Người mù: “Không sao. Hôm nào tiện cô đưa tôi cũng được. Tôicũng cần phải sống.”
Tiểu Quân: “Vâng, tôi hiểu. Cảm ơn ông đã tin tôi.”
Người mù: “Nơi ấy rất bí hiểm, không giống với bất cứ nơinào trên thế giới này, đó là nơi âm dương tiếp giáp. Nếu cô và người yêu tìm thấynơi đó thì có thể biết trước số phận…”
Tiểu Quân: “Số phận là gì?”
Người mù: “Ai trong hai người sẽ từ giã thế giới này trước.”
Tiểu Quân sững người. Vài chục năm sau, cô và Trường Thànhđương nhiên lần lượt chết, nhưng nói đến cái chết thì quá tiêu cực, cô không cầnnhìn xa đến thế, cô chỉ muốn nhìn Trường Thành nắm tay nhau bước trên con đườnghọ đã chọn và cả hai đều biết nâng niu từng ngày sống cùng nhau. Nhưng cô vẫn khôngnén nổi, lại hỏi: “Muốn biết thì làm thế nào?”
Người mù: “Cô tìm đến cái nơi làm đám cưới ma, chụp một bức ảnh;trong ảnh sẽ có người nhắm mắt; người không nhắm mắt sẽ chết trước. Ảnh phải chụpvào Chủ nhật.” Nói đến đây ông ta thở dài: “Các đôi trai gái đều nên đến đó mộtlần…”
Tiểu Quân hỏi: “Quý Châu, cụ thể là ở đâu?”
Người mù trả lời gọn lỏn: “Đồng Hoảng.”
Tiểu Quân tiếp tục hỏi: “Đồng Hoảng? Ông nói rõ hơn đượckhông?”
Người mù đưa ngón tay trắng bệch lên môi “suỵt…” rồi nói nhỏ:“Đó là thiên cơ, tôi không thể nói thêm. Bây giờ tôi đưa cô cái này.” Ông ta lầntúi áo lấy ra một tờ giấy đưa cho Tiểu Quân: “Ở đây!”
Tiểu Quân giơ nó ra trước ánh đèn đường nhìn hồi lâu vẫnkhông thấy gì hết: “Trên này chẳng có gì, ông ạ.”
Người mù: “Đem về nhà mà xem cho kỹ.”
Tiểu Quân bắt đầu người mù này là kẻ lừa đảo, cô ngẫm nghĩ,rồi nói: “Ông có thể nói xem, bạn trai của tôi tên là gì không?”
Bàn về tương lai, thì dù có nói gì cũng không thể kiểm chứng,nhưng yêu cầu của Tiểu Quân thì là thứ rất hiện thực. Hình như ông ta ngớ ngườira, rồi từ từ đứng dậy nói: “11 người nhà tôi đang chờ tôi về ăn cơm, tôi phảiđi đây. Tin hay không tùy cô.” Nói rồi ông ta cuốn lá cờ lại nhét vào bọc, nhổcái cán tre lên làm gậy dò đường, đi men theo hàng rào sắt của khu chung cư.
Tiểu Quân nhìn theo ông ta một hồi, rồi lại nhìn tờ giấytrong tay, gấp lại nhét vào túi áo. Cô quay về nhà. Người mù đòi tiền, nhưng lạikhông thể nói ra tên của bạn trai cô, xét hai điểm này, ông ta rất giống một kẻlừa đảo. Nhưng tại sao cứ tấm ảnh cưới ma xuất hiện thì ông ta cũng xuất hiện?Tiểu Quân chịu không thể hiểu nổi. Nếu ông ta đúng là một cao nhân đặc biệt,thì mình có nên cùng Trường Thành đi đến cái nơi kia để tìm câu trả lời không?Tiểu Quân bắt đầu thấy tò mò. Phía trước có một phụ nữ trẻ dắt đứa con nhỏ bướclại, thằng bé đòi mẹ cho nó tiếp tục chơi đùa nữa, người mẹ không cho, nó khócváng lên, bị bà mẹ phát cho một cái vào mông, nó càng khóc to hơn.
Tiểu Quân tiếp tục suy nghĩ, nếu Trường Thành chết trước,thì từ nay cô sẽ hết lòng chiều chuộng anh, cô sẽ sắp đặt trước cho quãng đờiquả phụ của mình sau này. Nếu cô chết trước, thì cô sẽ đòi Trường Thành phảiyêu cô thật nhiều, cô cũng sẽ tìm trước cho anh một người phụ nữ, để sau này côra đi rồi người này sẽ chăm sóc cho Trường Thành trong lúc cô đơn…
Lại một người cha trẻ tuổi và con gái đi đến, anh ta nhảynhót như con khỉ, đứa con gái cười như nắc nẻ đuổi theo cha. Thật hạnh phúc!Các gia đình thời nay đều sinh một con, tối đa là hai, nhưng nhà người mù lạicó tới 11 nhân khẩu! Gồm những ai? Bố mẹ đẻ, bố mẹ vợ, vợ ông ta và năm đứa conhay sao? Nghĩ ngợi lan man… rồi Tiểu Quân bỗng đứng lại, mắt mở to. Luồng suynghĩ của cô tựa như một con cá nhỏ bé yếu ớt, bất lực đang bơi giữa đại dươngmênh mông, bốn bề tối đen… Con cá ấy bỗng xô phải một thứ gì đó mềm mềm, nó lùilại rồi bơi tiếp, muốn xem thứ mình vừa chạm phải là cái gì. Nó đã nhìn rõ: đólà một cái hàm ếch hồng hồng! Thì ra là con cá ấy đã bơi vào trong một cái miệngkhổng lồ…
Người mù nói nhà ông ta có 11 người. Thoạt đầu Tiểu Quân chỉcảm thấy hơi kỳ lạ, bây giờ cô bỗng nhận ra đó là một câu nói đầy ẩn ý! Suy luận,ghép thành chữ, nó là gì? Chính là chữ Cát1. Trường Thành họ Cát.
1. Chữ Hán chiết tự: số 11 ghép với chữ Khẩu, được chữ Cát.
Lúc nãy cô bảo người mù nói tên bạn trai của cô, ông ta nói“11 người nhà đang chờ tôi về ăn cơm”, rồi bước đi. Thực ra đó là câu trả lời củaông ta!
***
Chương 33 : BẬT MÍ

A A A B

Hầu như các bạn cảu Tiểu Quân và thậm chí cả những ngườitrong công ty của Trường Thành đều không biết anh họ gi. Họ quen gọi anh là TrườngThành. Thế mà người mù bói rong lạ hoắc này lại biết họ cảu bạn trai Tiểu Quân!Cô bắt đầu thấy tin ông ta.
Về đến nhàn Tiểu Quân cẩn thận giở tờ giấy đó ra nhìn kỹ. Cônhanh chóng nhận ra đó là những dấu chấm lồi lên thành một hình vẽ kỳ quái. Thếnày nghĩa là sao? Tiểu Quân nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi. Ngày mai ra trảtiền cho người mù, cô sẽ bảo ông ta gợi ý. Đúng thế. Tiểu Quân gập tờ giấy lại,lên giường nằm, nhưng cái hình vẽ ấy cứ lởn vởn trong óc cô.
Lúc nửa đêm, ngủ say, cô lại nằm mơ mình cầm bút nối các chấmlồi lại với nhau, rối tinh rối mù, mà vẫn không thể hiện được hình vẽ gì có giátri. Cô rất ngao ngán nhưng vẫn không từ bỏ, tiếp tục liên kết chúng lại...Rồibất chợt có một nét gạch nối đã khơi thông toàn bộ hình vẽ; bỗng có một tiếng nổ\"đoàng\", một con đường hầm mờ ảo hiện ra, không rõ đường hầm ấy sâuhay nông. Tiểu Quân từ từ bước vào càng lúc càng run rẩy...cô bèn dừng lại nhắntin cho Trường Thành để anh đến với cô. Trường Thành nhắn lại rằng anh đang ởNga. Hết cách, cô đành liều đi tiếp. Bước chân của cô chậm chạp. Sau đó côkhông nhìn thấy gì nữa, chỉ văng vẳng nghe thấy tiếng nước tí tách rơi. Chẳngrõ đi bao xa, Tiểu Quân thấy phía trước có ánh sáng, cô bèn đi về phía đó, vàbước vào một ngôi nhà cũ, chính là ngôi nhà cô đã từng nằm mơ thấy. Bên trongkhông có ai, chỉ kê một chiếc bàn cổ, bên trên đặt nến hương và hoa quả, cộng vớihai cái ghé bành sạch sẽ bóng loáng.
Cô nhớ bên trái cái bàn là chỗ đứng dành cho người đã chét,nhưng cô cứ từ từ bước vào; cái logic trong mơ lúc đó của cô là, đứng đó thìngười ta mới không nhìn thấy mình. Lát saubeen ngoài vọng tiếng kèn trống, âmthanh mỗi lúc một gần. Bốn nam giới khiêng một chiếc máy ảnh cao lênh khênh;sau đó có vài phụ nữ dắt chú rể vào. Tiểu Quân thấy nah ta trông rất quen, cô cốnhớ lại...và, thật bất ngờ, đó chính là Trường Thành! Anh nói mình đang ở Nga,thì ra là nói dối! Anh đến đây để cùng một cô gái khác làm đám cưới! Tiểu Quânmuốn kêu lên, bảo Trường Thành đừng đứng ở đâychụp ảnh, đây là nơi người sốngvà người chết làm đám cưới ma. Nhưng cô không sao gọi thành tiếng được. Cô địnhchạy ra kéo anh lại, nhưng người cô dường như tiêm thuốc tê, không thể động đậy.
Tất cả đã quá muộn, mấy phụ nữ kia kéo Trường Thành đến đứngbên phải cái bàn cổ, cùng hàng với Tiểu Quân, rồi anh thợ ảnh mở ống kính\"xạch\" một tiếng. Cô bỗng hiểu rõ, thì ra Trường Thành đến đây để kếthôn với cô, cô bỗng thấy rất vui, cười vang và tỉnh dậy.
Bốn bề tối đen, tâm trạng vui sướng trong mơ bỗng tan biến,Tiểu Quân bước ra khỏi cái logic hỗn loạn trong giấc mơ. Cô lập tức nhận ra rằnggiấc mơ này nói rằng cô đã chết, Trường Thành vẫn còn sống, anh và cô tổ chứcđám cưới ma...
May sao đó chỉ là giấc mơ!
Hôm sau, Trường Thành gọi điện cho Tiểu Quân hỏi tahwm sứckhỏe. Cô nói mọi việc đều ổn. cô đang chuẩn bị đi làm.
Trả lời xong, cô bỗng nghĩ đến một điều; trực giác của trẻem rất chuẩn, nên vẽ lại các chấm tròn ở tờ giấy đem đến nhà trẻ, hỏi chúng xemđây là cái gì. Biết đâu có thể có kết quả không ngờ. Nghĩ rồi cô lấy tờ giấykia ra, dùng bút chì vẽ lại y hệt các dấu chấm lồi vào mọt tờ giấy khác; có vẻdễ nhìn hơn. Cô cất nó vào trong túi xách rồi lên xe máy phóng đi.
Ra khỏi chung cư, Tiểu Quân nhìn về nơi ông già mù vẫn ngồi,không thấy gì. Chẳng rõ ông ta có đến nữa hay không. Cô đến thẳng nhà trẻ. Cóthất cả 31 bé, chúng lần lượt được cha mẹ đưa đến. Cô hay dạy lớp nhỡ; chúngthường không coi Tiểu Quân là cô giáo mà coi cô như đứa trẻ lớn nhất lớp. Côthích như thế, vì nếu chúng coi cô là cô giáo thì đó lại là một loại công việc,nếu chúng coi cô là một thành viên thì cô có thể trở lại thời thơ ấu, hàng ngàyvui chơi với chúng.
Bọn trẻ gặp nhau lập tức túm tụm đùa nghịch. Một đứakhá lớncầm một thứ đò chơi bằng vải nhưng đập lên đầu một đứa bé hơn, làm nó òa khóc.Tiểu Quân phải dỗ mãi. Sau đó cô lấy tờ giấy ra, nói:\"Các con! Hôm naychúng ta tập tưởng tượng. Nào , thử nói xem đây là cái gì? Ai trả lời đúng sẽđược thưởng quà.\"
Bọn trẻ nhìn tờ giấy, rồi đua nhau nói đủ thứ.
Xem chứng chú bé lớn hơn cả không mấy hứng thú, nó phớt lờ,đứng ở chỗ xa cầm đồ chơi đập xuống cái ghế, nói:\"Đó là cái mông.\"Nhữngbé khác rất say sưa, đau nhau phát biểu:\"Là củ lạc!\"
\"Ngôi sao!\"
\"Chấm tròn!\"
\"Quái thú!\"
\"Quả táo!\"
\"Mặt rỗ!\"
\"Dấu chân!\"
\"Viên đạn!\"
\"Đường tàu hỏa!\"
\"Vừng ơi mở ra!\"
\"Cái lưới!\"
\"Đường tàu hỏa\" là câu trả lời cảu bé trai hay thòlò mũi. Câu này khiến Tiểu Quân sững người như bất ngờ bị mắc kẹt vào một nơibí hiểm nào đó. Đường tàu hỏa...
Lúc bòn trẻ học giờ thể dục, Tiểu Quân chạy ra kios bán báobên ngoài mua một tập bản đó Trung Quốc. Quay trở vào, cô lên mạng tra cứu tàuhỏa đi Đồng Hoảng. Chỉ có một chuyến tàu số 1655 Từ Bắc Kinh đến Đồng Hoảng gồm14 ga. Cô lấy bút nối các ga lại vơi nhau, được ...
<<1 ... 1920212223 ... 41>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Cô gái ở quán Cafe - Truyện ma có thật
Quỷ Ám (Ma Ngoại Nhập) - Truyện ma có thật
Tiếng Gào Trong Đêm - truyện ma có thật
Tiếng Ghế Giữa Đêm Khuya - Truyện ma có thật
Y Tá ăn thịt người - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Bí ẩn Lời Nguyền Trên Cây Cầu Ma
Nhập hồn về nhậu chung - Truyện ma có thật
Chuyện Ma Có Thật Hồn Ma Bà Giúp Việc
Nghĩa Trang Lộc Sơn - Truyện Ma Có Thật
Địa đạo củ chi - Truyện ma có thật
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 2
•Tổng: 235 / 349 / 78671