Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59833526
Visits Today: 266033
This Week: 1311711
This Month: 11827972

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

đời đau lòng, và ông đã nhắm mắt làm ngơ. Tất cả là do ông, nếu ngày ấy ông kiên quyết thêm một chút thì bây giờ con gái của ông đã ko phải đau thế này. Nếu ngày ấy ông ko để nó rời xa mẹ ruột của nó thì bây giờ sẽ ko có bí mật làm nó đau lòng này… nếu ông ko ủy mị, nếu ông cứng rắn nhất định với dì Trinh thì bây giờ sẽ ko có đau lòng…

Nó đau… phải!! Con tim nó đang quặn thắt lại đây. Nó biết ba nó ko nói đùa. Nhưng lòng nó ko thể chấp nhận được sự thật này… thì ra người mà nó ghét, nó khinh rẻ, nó lạnh lùng từ trước tới giờ lại chính là người mẹ ruột của nó… nó… cảm xúc của nó lúc này thế nào nhỉ?? Nó buồn, nó tuyệt vọng, nó khinh bản thân?? Tất cả đều ko phải!! Nó chỉ bất ngờ, chỉ hoảng hốt, chỉ ko thể chấp nhận được sự thật này… nó chẳng thể nào chấp nhận được… ko thể!! Hơn hết, nó đau… tim nó dường như vỡ vụn ra khi nghe được: “Mẹ ruột của con là dì Trinh!!” từ chính miệng của ba nó. Ko lí nào ông lại đem chuyện này ra mà đùa giỡn, ko thể. Nhưng nó ko thể chấp nhận được sự thật, rằng dì Trinh lại chính là mẹ ruột của mình… nếu vậy từ trước giờ nó đã mang tội bất hiếu mất rồi!!

Nó ngồi yên bất động, sắc mặt dần trở lại như bình thường. Nó đau nhưng ko rơi lệ… cảm giác sao nhỉ?? À đúng rồi… giống như là khi nó bị xúc phạm nhân phẩm, khi bị nói là có “baby với đại ka” của PBC. Đúng, chính là cảm giác đó.

Ba nó nhìn nó, ông biết nó đang nghĩ gì. Nó là đứa con gái ông thương yêu suốt 18 năm qua… ông hiểu rất rõ lòng nó. Dù nó ko biểu lộ ra ngoài nhưng ông cũng biết rằng nó đang đau, đang rất đau lòng khi biết được sự thật phũ phàng ấy!! Nếu đem so với Jin thì nó đang thương hơn nhiều. Dù Jin từ nhỏ đã sống cực khổ, nhưng Jin được nhận tình thương từ cả ba lẫn mẹ ruột. Còn nó thì sao? Dù sống sung sướng nhưng lại ko được ở gần mẹ ruột của mình… ba thì suốt ngày đi vắng. Chính vì gia đình như thế nên 8 năm trước nó mới bất trị như thế!! Đúng là so với nó thì Jin rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn nó nhiều. Và bây giờ người đau lại là nó, chẳng phải ba, chẳng phải mẹ, chẳng phải Jin. Chỉ có mình nó là phải chịu đựng sự thật phũ phàng đã được giấu kín suốt 18 năm trời ấy.

Nếu mẹ ruột của nó là dì Trinh, vậy mẹ trước kia là kẻ đã phá hoại hạnh phúc của nó… đã tước đi nó từ tay mẹ ruột. Vậy tình thương mà bà đã dành cho nó, tất cả đều là giả dối sao?? Những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ âu yếm, những tình thương dạt dào… tất cả chỉ là giả dối. Đó là người đã tước đi hạnh phúc của nó… vậy ra suốt 18 năm qua nó đã sống trong sự giả dối.

_Hì… con biết rồi! Thưa ba con xin phép ra ngoài. Con có hẹn với Duy!!! – nó nói với gương mặt tươi cười càng khiến cho dì Trinh và ba nó lo hơn.

Nó vụt đứng dậy, rất nhanh. Nó bước ra cửa ko ngoảnh lại nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt đầy tâm trạng của ba. Nhưng nó làm gì được đây?? Nó ko muốn… sự thật ấy, bí mật ấy… nó ko thể chấp nhận được!! Nó… nó ko muốn… thì ra nó chỉ là một đứa trẻ thừa, thì ra…

...

Nó lại ngồi ở quán café quen thuộc, và chờ Duy. Mỗi lần có chuyện thì gặp Duy là cách giải quyết tốt nhất của nó. Gì chứ, Duy luôn đưa ra hướng giải quyết đúng đắn hơn nó. Chỉ riêng chuyện của con nhỏ Quyên mập với chuyện ba nó tái hôn thì biết, Duy luôn sáng suốt hơn nó… nó dù thông minh nhưng cứ đụng chuyện là lại nổi nóng, ko bao giờ nó có thể bình tĩnh nhìn nhận sự việc một cách đàng hoàng được.

Duy tới, chạy nhanh vào chỗ nó. Trong điện thoại, nó nói với giọng buồn bã khiến cho Duy rất lo lắng.

_Duy… tao ở đây!! – nó tươi cười vẫy Duy.
_Có… có chuyện… gì?? – Duy thở dốc.
_Ngồi đi, có chuyện gì đâu?? – nó vẫn cười.
_Mày đừng vậy, có gì thì cứ nói đi!! Tao giải quyết cho. Nhìn mày như vậy là tao biết lại có chuyện rồi!! Nói nhanh đi…
_Mày cứ giành nói vậy sao tao nói? – nó cáu.
_Ờ ha… tao quên!! – Duy cười, gãi gãi đầu – mày nói đi!
_Tao… tao… oaoaoaaaa – nó khóc òa lên.
Duy ngạc nhiên, đây là lần thứ 3 Duy được chứng kiến nước mắt của nó. Duy di chuyển từ phía đối diện sang bên cạnh nó, ôm nó vào lòng và vỗ về. Dù ko biết chuyện gì nhưng Duy nghĩ ắt hẳn phải ghê gớm lắm mới có thể làm cho nó khóc to như thế. Duy vỗ về nó, khẽ hát bài “A little love” cho nó nghe. Bỗng dưng nó quệt nước mắt, đẩy Duy ra rồi nói một cách bất bình

_Tao buồn chuyện khác chớ có phải buồn tình đâu mà mày hát như vậy? Khùng hết biết!!
_Thì mày nói đi tao mới biết được chứ!! – Duy cằn nhằn.

Nó nhún vai, thôi khóc và kể cho Duy nghe đầu đuôi câu chuyện. Lúc đầu thì Duy hơi ngỡ ngàng một chút, nhưng sau đó cậu phán

_Ummm, quá đột ngột!! Mày ko chấp nhận được cũng đúng. Nhưng mà chuyện gì rồi cũng sẽ đâu vào đây, thời gian sẽ giải quyết tất cả. Mày biết mà, rồi từ từ mày cũng sẽ chấp nhận được thôi!!
_Haizz, nếu ko được thì sao đây? Hok lẽ tao phải cố gắng cả đời??
_Bậy, nhất định mày sẽ quen thôi, sẽ sớm thôi mà!! Yên chí đi…
Nó suy ngẫm một lát, rồi bật cười
_Hahah!!
_Mày khùng hả?? – Duy co người đề phòng.
_Hờ… tao có chí* đâu mà yên??
_Mệt mày quá. Giờ này còn giỡn được… ủa mà mày hết buồn rồi hả??
_Ummm, nói chuyện với mày xong tự nhiên cảm thấy bình thường òi. Thôi, ko khóc nữa!!
Nó cười, Duy cũng cười. Nó đâu biết rằng, ở phía xa xa có một đôi mắt đang dõi theo nó, một cách đau khổ và tuyệt vọng.
Chapter 17: Hạnh phúc.

Nó nhẹ nhàng mở cửa bước vô nhà, giờ này cũng đã khá trễ. Nó đi từ lúc 9h sáng mà tới 11h đêm mới chịu mò mặt về nhà. Ko biết cả nhà có bực bội vì cái tính ích kỉ của nó ko nữa.

Đèn vẫn còn bật sáng trưng ngôi nhà. Thôi tiêu rồi, chắc là ba ngồi chờ nó về để xử tội đi nhong nhong ngoài đường suốt ngày đây mà. Ai chứ ba thì dám lắm à, tuy chưa bao giờ ba đánh nó nhưng ông đã từng hăm dọa nó rồi, và nó cũng thấy sợ.

Nhưng trái với lo sợ của nó, ko phải là hình ảnh một người ba cầm roi nhịp nhịp lên ghế mà một người ba đang ngồi đừ ra thẫn thờ giống như đang chờ đợi, chờ đợi sự quay đầu của đứa con vậy.

_Thưa ba… con mới về!! – nó cất tiếng phá tan bầu ko khí im lặng bao trùm – Cho con xin lỗi vì…

Ba nó nhìn nó, đôi mắt giận dữ hơn bao giờ hết. Ông đứng vụt dậy, thật nhanh tiến về phía nó. Nó nhắm mắt lại chuẩn bị chịu trận bão cấp 12 của ba sắp đổ bộ. Nhưng ko, nó cảm nhận được một hơi ấm đang lan tỏa khắp cơ thể mình. Vòng tay ba… vòng tay chưa bao giờ ôm lấy nó nay lại đang quàng lên cơ thể nó. Nó cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ ba… có lẽ tình thương của ba quá lớn lao so với con tim ích kỉ nhỏ bé của nó… nó ko ngờ rằng có một ngày ba lại ôm chầm lấy nó trong vui sướng, vì đứa con gái thương yêu của mình đã trở về.

Nó cũng quàng tay ôm lấy ba… đúng lúc ấy Jin và dì Trinh bước vào. Nó đẩy ba ra rồi quay về phía dì

_Thưa dì… à ko, thưa mẹ con mới về!! Em chào anh hai!! – nó tươi cười.

Ba – dì Trinh – và cả Jin nữa, bất ngờ vì thái độ của nó thay đổi quá nhanh chóng. Mới sáng nay thôi, nó còn im lặng ko chịu nói gì vậy mà…

_Linh… con chịu… nhận mẹ sao?? – mẹ nó run run.
_Em chịu nhận anh sao Linh? Anh cứ tưởng em sẽ…
_Anh hai, có anh hai em rất vui. Mẹ nữa, sao mẹ ko nói cho con biết sớm… mẹ làm con phạm tội bất hiếu rồi đó!! – nó ra vẻ trách móc.
Dì Trinh ôm nó vào lòng, vừa khóc vừa nói
_Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi… đáng ra mẹ ko nên bỏ rơi con… con chịu tha thứ cho mẹ sao Linh??
_Ko đâu!! Con sẽ ko tha thứ, nếu mẹ ko bù đắp tình thương cho con!! Ọe (nó mắc ói vì lời nói sến như con hến của mình).
Cả nhà cười vang một cách vui vẻ. vậy là từ giờ nó có thể hạnh phúc bên gia đình chính thức của mình rồi… tuy thấy có lỗi với người mẹ trước nhưng nó đang cảm thấy rất hạnh phúc. Ko ngờ là sự tha thứ và chấp nhận sự thật lại thoải mái đến như vậy. Duy nói đúng, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!!



Lại bảy chiếc đồng hồ vào buổi sáng, chiếc thứ nhất, chiếc thứ hai, rồi chiếc thứ ba… ba chiếc đồng hồ xấu số đầu tiên lại lãnh nhận “cơn thịnh nộ” trước khi thức dậy của nó. Mặc dù cảm thấy mình hơi tội lỗi nhưng mà biết sao hơn được?? Buổi sáng đối với nó là rất quan trọng, vì phải… ngủ bù cho thời gian thức khuya chơi games và buổi tối. Dạo này nó ko có mở mail ra nữa, nó ko muốn trái tim mình lại lung lay vì người mẹ trước mà đánh mất đi hạnh phúc mình đang có. Nó vẫn vậy, vẫn là một con nhóc ích kỉ như ngày nào, chỉ biết hạnh phúc của bản thân mình mà ko nghĩ tới cảm nhận của một người khác.

Nó ko cảm thấy hối hận vì lựa chọn của mình. Người mẹ mà nó đã chọn chính là mẹ ruột của nó, và nó thấy hạnh phúc. Vậy là đủ!

Jin ko đi học, vì anh chàng đã tốt nghiệp đại học loại ưu ở trường đại học nào đó của Mĩ (nó chả có nhớ đâu). Lại là Mĩ, nó ko mấy hài lòng khi nghe được anh song sinh của mình đi Mĩ để học. Anh học chương trình nhảy lớp nên tốt nghiệp đại học khá sớm, và bây giờ anh đang làm bác sĩ thực tập cho một bệnh viện lớn ở bên Mĩ, đã có trụ sở tại Sài Gòn.

Sáng nào Jin cũng đưa nó đi học, cũng may là nó luôn đi học trễ nếu ko Jin sẽ bị đám con gái hám zai đẹp trường nó bu, mà theo nó diễn tả thì Jin bị như “ruồi bu thức ăn, kiến bu đồ ngọt”, hic có đứa em gái nào lại nói anh trai mình như vậy ko chứ???

Nó chào ông giám thị bằng một nụ cười “nham nhở”, ko phải là nó tính chọc ghẹo ông giám thị luôn chứ??

“Haizz, dù ko muốn lắm nhưng mà hôm nay mình sẽ thử sống đàng hoàng một ngày coi sao!!” – nó suy nghĩ rồi tự mỉm cười một mình.

Nó lên lớp, nằm dài ra bàn nhét headphone vào tai. Giờ chưa có vào học nên lớp khá ồn ào. Mà cũng lạ thật, cô cũng còn chưa vô lớp, nó tự nhủ ko biết lại có chuyện gì xảy ra nữa rồi.

_Wey Duy, sao cô chủ nhiệm chưa vô lớp zdợ?? – nó tháo headphone ra rồi quay qua hỏi Duy.
_Hồi nãy cô vô rồi, nhưng mà thầy giám thị kêu cô đi đâu rồi á!!
_Oh, ổng có chuyện gì nữa vậy hen?
_Ai mà biết! – Duy nhún vai.



Giờ ra chơi, Duy cùng với Uyên phóng xuống căn teen trước để mua đồ ăn, còn nó thì lục đục cất sách vở xong rồi xuống sau. Quả là hôm nay nó đã lập kỉ lục: ko ngủ gật trong lớp, ko bày trò chọc phá, ko đưa ra câu đố, chịu chép bài và nghe giảng, còn xung phong phát biểu nữa chứ.

Đang định phóng xuống căn teen cho nhanh thì nó bị Kì chận lại. Nó nghe con tim mình lại đập trật nhịp.

Tobe cont...
Chapter 17 (cont)

Đang định phóng xuống căn teen cho nhanh thì nó bị Kì chận lại. Nó nghe con tim mình lại đập trật nhịp.

_Có… có chuyện gì? – nó quay đi để Kì ko thấy gương mặt đang đỏ lựng lên của mình.
_Chiều nay đi chơi hok?? – Kì vui vẻ mời.
_Đi chơi? – nó ngạc nhiên, giọng của Kì rất bình thường chứ ko như những ngày trước nữa.
_Ừ, đi chơi!! Với tư cách là bạn bè… trừ khi mày ko coi tao là bạn!! – hắn trở lại cách xưng hô cũ.

Nó thoáng ngạc nhiên, rồi một cách nhanh chóng, nó nở một nụ cười tươi trên môi mặc dù ko hiểu sao trái tim như đang bị vỡ vụn

_Được chứ!! Bạn bè mà!

Nó nhấn mạnh hai chữ “bạn bè” mà nghe tiếng đổ vỡ trong tim. Ko hiểu sao tự dưng nó lại cảm thấy nhói đau trong lồng ngực, cứ như là có hàng nghìn mũi kim đâm vào vậy



Nó thẫn thờ bước chậm rãi trên hành lang. Một đại công tử đã tỏ tình với nó – một kẻ vừa rủ rê nó đi chơi… mọi chuyện sao mà rắc rối, mâu thuẫn quá. Nó đã mong Kì với nó chỉ là bạn, bây giờ duy trì mối qua hệ bạn bè rồi nhưng nó cứ thấy như lòng mình ko muốn. Nó cố gắng kìm nén thứ tình cảm trái phép đó. Trái tim bé xíu xiu đó đúng là cái đồ phản chủ, ko bao giờ chịu nghe theo sự sai khiến của nó. Cũng đúng thôi, có ai mà sai bảo được quả tim này chứ…

_Ey, làm gì mà như vừa mất tiền vậy?? – có một kẻ đập vai nó.
_Hả?? Cái gì? Có chuyện gì???
Nó quay lại và nghiêng đầu ngạc nhiên, đó là Cát – kẻ thù ko nguy hiểm của nó. Ko hiểu từ bao giờ con nhỏ này trở nên dễ thương đến lạ

_Có chuyện gì xảy ra với mày hả? – Cát lên tiếng hỏi lại.
_À ko, tự dưng thấy hơi buồn buồn nên…
_Cả buổi mày cứ chăm chú nghe giảng làm lớp mình mất tinh thần lắm. Nên nhớ mày là “nữ hoàng” – “cái đầu rắn” của cả lớp, ko có mày thì lớp này sẽ xuống cấp trầm trọng!
_Trời, tao là người chớ có phải rắn đâu??
_Hì, thôi! Giờ tao xuống căn teen nè, đi luôn hông?
_Có chớ, con Uyên với thằng Duy đang chờ tao dưới á!
_Ummm, cho tao ngồi chung bàn với nha?
_Vì thằng Duy hả?
_À ko, chỉ là muốn làm bạn với mày thôi, trước giờ tao đâu có bạn thân. Mà mày đừng có nói với Duy là tao thích Duy nha?? Hứa đi!!
_Ưk, biết rồi. Còn cái vụ ngồi chung thì… phải giải được câu đố mà tao đưa ra, trước giờ vẫn vậy mà!! – nó cười toe.
_Haizz, bó tay với mày luôn. Thôi được, thích thì chiều!!



Tại căn teen… Nó ngồi, Uyên ngồi, Duy ngồi còn nhỏ Cát thì đứng. Nhỏ đang chờ câu đố của nó đây, ko biết là câu đố của nó sẽ hại não tới mức nào. Nếu là câu đố mẹo thông thường thì nhỏ còn giải được chứ nếu mà nó ra câu đố toán thì bí.

_Ummm, mày ra nhanh lên đi… bực mình quá! Mày làm gì mà để tao chờ lâu vậy hả? Bộ tính cho tao mỏi chân chết hả?
_Um, tao đọc liền nè! Nếu giờ mày được lựa chọn giữa tình yêu và tình bạn, thì mày sẽ chọn cái nào?
_Tất nhiên là… tình yêu rùi!! – Cát le lưỡi – Ủa mà cái này là câu đố hả trời??
_Được rồi, ngồi đi!!
Duy tròn mắt nhìn nó. Chưa bao giờ nó ra câu hỏi đó, mà đó cũng chẳng phải là câu đố. Đây ko giống với nó của thường ngày, rốt cuộc thì nó đang toan tính cái trò gì đây? Dù là người hiểu nó nhất nhưng Duy cũng ko thể đoán được…



Tan học, nó cất vở vào cặp rồi phóng thẳng ra ngoài mà ko chờ Duy, nó chỉ ném lại một câu gọn lỏn

_Tao có hẹn, về đi!!

Duy nhún vai rồi quay qua Uyên khoác vai con nhỏ, cả hai dù sao cũng chung đường mà. Với lại nhiệm vụ của một thằng bạn trai là đưa bạn gái của mình về tận nhà, nhiệm vụ này Duy chưa bao giờ thực hiện với Uyên, chắc giờ đã tới lúc rồi.

Nó đứng chờ Kì ở cổng, nhưng chưa thấy mặt Kì đâu thì Jin đã tới. Anh đi đón cô em gái đáng yêu của mình đây mà.

_Em… về thôi!! – Jin tươi cười khoác vai nó.
Từ đằng xa, Kì nhìn thấy vội núp sau cây phượng, khoảng cách này quá xa để có thể nghe được câu chuyện, nhưng Kì nghe con tim mình đang nhói đau.

_Thôi anh về đi. Hôm nay em có hẹn với bạn rồi… mà anh cũng mau kiếm cho em một bà chị dâu đi nha, đi làm rùi còn gì?

_Biết rồi em gái!! Yêu em nè! – Jin kjss chụt vào má nó một cái rồi phóng thẳng.
Lúc này, Kì mới dám rời khỏi gốc phượng mà tiến tới gần nó, đang nghe lòng mình gào thét: “mình chẳng là gì cả!”.

_A Kì, sao mày ra trễ vậy? Làm đứng chờ dài cổ…
_Chờ gì? Thằng hồi nãy là ai vậy? – Kì nghe giọng mình bực dọc.
_Oh, đó là anh trai tao! Hay hok, một đứa con gái như tao mà có tên anh trai tài giỏi đó đúng là hãnh diện quá!!

Đến lúc này thì Kì mới có thể thở phào nhẹ nhõm, thì ...
<<1 ... 1415161718 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 12
•Tổng: 232 / 346 / 78668