Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59405379
Visits Today: 248786
This Week: 883564
This Month: 11399825

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

i qua một cách lặng thinh và ảm đạm, ko có nó pha trò, cả lớp buồn ngủ gần chết mà ko đứa nào dám ngủ. Đời là thế, có kẻ cầm đầu thì cả lớp sẽ vùng dậy, ko có thì như rắn mất đâu thôi…

Reeng… tiếng chuông báo hiệu tan học đã vang lên, vậy là nó đã cúp cua tận 3 tiết cuối, khổ cho Duy lại phải mang cặp xuống phòng y tế cho nó. Uyên cũng đi theo Duy xuống phòng y tế, cô bạn này tự dưng bữa nay thấy gắn bó với nó quá!!
Đứng trước cửa phòng y tế, Duy hít một hơi thật sâu để chuẩn bị “ đối mặt với cơn ác mộng” đang ở đằng sau cách cửa trắng này.
ĐÚNG như Duy lo sợ, nó đang nằm vắt chân hình chữ ngũ trên giường, bên dưới là Khôi đang rửa giày cho nó. Tội nghiệp thằng nhóc, tự dưng lại dính vào nó nên phải cúp cua 3 tiết theo nó để làm một công việc hết sức vớ vẩn đó là… rửa giày.
_Az, mày ko thể để cho người khác thanh thản mà sống hay sao hả Linh?? – Duy cáu.
_Sao mày la tao? – nó làm thái độ ngây thơ – Tao đã nói nó rồi chứ bộ, nếu chịu giải câu đó của tao thì tao sẽ cho nó đi mà!!
_Vậy rồi nó ko chịu sao??? – Duy nhăn nhó.
_Ko phải, nhưng mà nó ko giải được. Vậy nên phải ở lại rửa giày cho tao thôi. Ai biểu nó làm giày tao dính máu chi???
_Thôi được rồi, mày cho nó nghỉ đi…

Duy cõng nó trên lưng từ trường về nhà, còn Uyên thì đi theo xách giày cho nó. Ai ko biết nhìn vào tưởng nó là tiểu thư đài các đi học có cận vệ đi theo… tới là khổ với cái tính nghịch ngợm của nó, suốt ngày ko chịu làm gì cả, chỉ toàn lo nghĩ ra mấy câu đố vớ vẩn đó để hại não người khác thôi.
Đang đi chợt Duy sựng lại. Một cô bạn dang chân dang tay đứng hai hàng chặn Duy lại. Mặt Duy hiện lên hai chữ “ngạc nhiên” vì từ hồi nào tới giờ Duy có gây thù chuốc oán với ai đâu, mà tự dưng lại bị một con nhỏ mập thù lù ko quen ko biết chặn đường. Một lúc sau, con nhỏ mới cất tiếng
_Bạn là Duy phải ko??
_Ờ… Đúng rồi… mà… bạn là ai… vậy?? – Duy đáp rụt rè.

End chapter 7.
Chapter 8: Nỗi lo của Duy.

Cô bạn mập mạp múp máp mũm mĩm này nhìn Duy rồi lại nhìn ra phía sau. Cô bạn ấy chỉ nó và hỏi
_Mình là Quyên! Con điên này có quan hệ gì với bạn??
May phước là nó đang ngủ nên ko nghe thấy nhưng câu hỏi trắng trợn của cô bạn mập này làm Duy ngạc nhiên
_Tại sao bạn lại nói Linh là điên??
_Bạn cứ trả lời mình đi!! – Quyên dồn.
_Linh là bạn thân nhất của mình!!
_Vậy bỏ nó xuống rồi đi theo mình, nếu ko nó sẽ gặp nguy hiểm đó!!
Duy nghe cô bạn này đe dọa nó sẽ gặp nguy hiểm ko những ko tỏ vẻ sợ sệt mà con cười lớn. Quyên nhăn mặt hỏi ngược lại
_Tại sao bạn lại cười??
_Hớ hớ… hahaha… đời thuở này, bạn là người đầu tiên dám dọa mình kiểu đó đấy. Nhưng bạn cũng nên nhớ cho, ko bao giờ nó gặp nguy hiểm, chỉ có nó mới có khả năng gây nguy hiểm cho người khác thôi!!
_Vậy bạn nghĩ sao nếu khi nó đang băng qua đường thì có một chiếc xe tải lao tới???
Az, nghe lời đe dọa sặc mùi xã hội đen ấy, Duy sợ tới xanh mặt. Đúng là nó ko thể gặp nguy hiểm, nhưng ở đời có ai biết trước được chuyện gì. Lỡ như cô bạn kia ko dọa suông mà làm thật thì sao??? Duy ko muốn có chuyện nguy hiểm xảy ra với nó, đành nhún nhường
_Thôi được, nhưng bạn chờ mình đưa Linh về tới nhà đã.
_Vậy mình cũng sẽ đi theo phòng khi bạn bỏ trốn!!

Tại một nơi vắng vẻ hẻo lánh có 2 người đang đứng đối diện với nhau, một trong 2 người đó là Duy, kẻ còn lại chính là cô bạn mập ú tên Quyên – kẻ đã hù dọa Duy.
Đứng một lúc lâu mà ko thấy Quyên nói gì, Duy đành lên tiếng trước
_Bạn nói đi, mục đích của bạn là gì???
_Mình… mình xin lỗi!! – Quyên đỏ mặt cúi xuống – Mình… chỉ muốn nói là… mình thích bạn!!
_Ờ… HẢ???
Duy suýt thì ngã bổ chửng… cái gì vậy?? “Mình thích bạn” ư?? Chỉ vì để nói một câu đó mà cô bạn dọa Duy tới mức độ đổ máu… chắc cô gái này có vấn đề về thần kinh rồi…
_Bạn… bạn… bạn… bạn nói… cái gì???
_Mình xin lỗi!! – Quyên lí nhí rồi ngẩng mặt lên nói nhanh – Nhưng mình đã quyết định rồi, từ hôm nay mình sẽ theo đuổi bạn…
Trời ơi, bà con có nghe con nhỏ mập ú đó nói gì ko?? Một con heo mập ko biết tự lượng sức mình mà dám đòi theo đuổi hotboy của trường sao? Hình như con nhỏ này chán sống rồi thì phải. Ko phải nói quá chứ fan của Duy trong trường chiếm tới 1/3 số học sinh nữ… tức là gần 2.000 người, một mình Quyên mà đòi chống lại 2.000 nữ sinh sao??
Nói dứt câu phán quyết, Quyên quay gót bỏ đi để ko phải nghe lí do từ chối của Duy, còn cậu thì chết đứng một chỗ. Ko ngờ đẹp trai thông minh tài giỏi như Duy mà lại phải sock vì một con nhỏ ở đâu đâu, còn bị nhỏ dọa cho xanh mét mặt mày nữa chứ… ko thể chịu đựng nổi mà…

Đứng trước cổng nhà nó mà tâm hồn Duy cứ để ở đâu đâu ấy… những lời nói của cô bạn mập ú kia vẫn còn vang vang lên trong đầu Duy.
Nó mở cổng bước ra. Nhìn thấy Duy thẫn thờ, nó nghiêng đầu rồi huơ huơ tay trước mắt Duy.
“Má ơi nó ko nhìn thấy lun!!” – nó tự nhủ.
Nó cố gắng hết sức để kêu Duy nhưng vô ích, tâm hồn của Duy chắc đã bay lên tới tận thiên cung rồi.
“Duy ơi mày xuống zùm tao đi mà… A có cách rồi!! 1… 2… 3…”
_AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA – nó hét lớn vào tai Duy khiến cậu giật mình.
_Trời ơi cái gì vậy?? Trời sập hả?? Mau tìm chỗ trốn đi… má ơi!!
_Cái đầu mày sập á!! Có chuyện gì mà thẫn thờ vậy??
_Ờ… à… chuyện… chuyện gì?? À mà đúng là có chuyện… nhưng mà… ý tao là… tao ko biết có nên nói với mày ko nữa!!
_Gì thằng kia?? Mày khinh tao à?? – Mặt nó trở nên hung dữ.
_À ko… chỉ là chuyện… chuyện khó khăn nhất thời thôi!! Mấy con nhỏ đáng ghét á mà…
_Ý mày là lời nói của tao ko có một chân-gà-rán… ý nhầm, một trăm-gà-ram nào với tụi đó sao???
Gương mặt nó càng trở nên hung dữ hơn… tới nước này thì Duy đành giơ cờ trắng đầu hàng vô điều kiện. Sau một hồi bô lô ba la, nó dường như đã hiểu ra mọi chuyện
_Rồi sao?? Giờ mày tình làm gì với con mọi mập đó?? Dám đem tao ra nữa… phen này nó chết chắc!!
_Az, tao biết là nó đụng tới mày như đụng phải ổ kiến lửa. Nhưng có cần phải kêu nó bằng “con mọi mập” ko??
_Cần chứ, rất cần nữa là đằng khác!!!
_Lạy Chúa amen!!
Con đường từ nhà tới trường vang vọng tiếng cười giòn tan của tụi nó – tiếng cười hồn nhiên vô tư của tuổi học trò.

Tobe cont...
Chapter 8: (cont)

Nó ngồi bần thần cả người, cằm đặt trên mu bàn tay, mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Nhìn cái tổ dơi trên cây phượng, nó chợt nghĩ ra một ý mà nó cho là hay.
Reeng… ơ, mới đó mà đã vào lớp rồi!!
Sau khi chào cô giáo chủ nhiệm xong, cả lớp ngồi xuống, nó tiếp tục cười thầm với kế sách của mình.

Giờ ra chơi, nó rủ Duy xuống căn teen, và dặn dò
_Nếu con nhỏ đó xuất hiện dưới căn teen thì mày nói vầy… @#$%^&*!
_Có chắc là thành công hok?? – Duy nhìn nó nghi ngờ.
Nó gõ đầu Duy cái cốp vì dám nghi ngờ sáng kiến của mình… Duy đành chịu thôi, sáng kiến của nó lúc nào cũng “no.1” mà.
Ngồi vào chiếc bàn quen thuộc, nó lại chống cằm nhìn ra ngoài cửa. Ko hiểu ở ngoài đó có cái gì mà nó cứ nhìn hoài… nó cũng ko biết, chỉ biết là nếu ko nhìn ra ngoài cửa thì nó chịu ko nổi mà thôi.
Duy bon chen trong đám đông khoảng 5p thì bê về 2 khay thức ăn như thường lệ. Nó cầm đũa lên, nhưng ko bao lâu thì cô bạn Quyên mập thù lù như cái thùng phuy xuất hiện, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ
_Duy, sao bạn ngồi với con điên này??? – Quyên hét to.
Mọi ánh mắt trong cănteen bây giờ thì lại đổ dồn vào Quyên, nó thì nhìn quanh một lượt bằng con mắt đỏ ngầu khiến ai nấy đều hoảng hốt ngoảnh đi. Dù là bây giờ nó ko đánh nhau nhưng ai biết đâu được khi nổi điên lên nó sẽ làm gì?? Tốt nhất là đừng có chọc giận nó.
Đúng lúc đó Uyên cũng bê khay cơm bước lại gần
_Cho tao ngồi ké với nha, hết bàn rồi!!
_Luôn sẵn sàng, còn con mọi mập này thì ko?? – nó cười tươi với Uyên và nhìn Quyên bằng nửa con mắt.
_Mày… con điên kia, mày nói ai là con mọi mập hả?? – Quyên điên tiết.
_Ủa… có con heo nào kêu eng éc vậy ta??
Uyên ngồi xuống và nhìn nó bằng con mắt “đau khổ”. Trời ơi thiệt là bó tay với nó lun. Duy là người bạn thân nhất của nó nên việc nó nghĩ cách và giúp Duy thì ko có gì là sai, nhưng hình như nó làm hơi quá đáng thì phải… dù gì con nhỏ đó cũng thích Duy thật lòng mà.
Chợt có một toán con gái mắt xanh mỏ đỏ bước tới chỗ cô bạn mập
_Chào Linh, chào Duy. Hai người cứ thong thả ăn trưa, để tui này xử con mập này cho!!
_Ko, đây là chuyện của riêng Duy. Cảm ơn các bạn vì lòng tốt, Duy xin nhận. Nhưng Duy mong các bạn để chuyện này cho Duy giải quyết.
Nó trố mắt nhìn thằng bạn, ko biết Duy nghĩ cái gì nữa. Chỉ cần để cho bọn con gái đó xử lí là xong xuôi thôi mà, có cần phải giữ lễ nghĩa tới mức độ đó ko vậy?? Bọn con gái thì nhìn Duy bằng con mắt cảm phục + ngưỡng mộ. Còn cô bạn mập kia thì khỏi nói, vui như điên vì tưởng Duy… bảo vệ, bênh vực mình.
Quyên nhìn Duy bằng đôi mắt cún con, long lanh khiến nó rùng mình.
“Trời ơi, chuyện này sến quá à!! Chết mất, amen!!” – nó thầm nghĩ.
Uyên thì thong thả ăn và cố gắng nghe ngóng câu chuyện. Đây sẽ là một đề tài hấp dẫn cho bài báo tường sắp tới đây. (Uyên phụ trách viết báo tường cho lớp mà)
_Duy… bạn bênh vực bảo vệ mình! Bạn thích mình rồi đúng ko??
_Az…
Duy sặc cơm lên tới mũi khi nghe câu hỏi vô zuyên mất nết của cô bạn mập ú kia. Nó thì bực mình chịu ko nổi, ko hiểu sao lại có loại con gái trắng trợn đến mức này.
Khi nó định lên tiếng sỉ vả con heo mập này thì Uyên đã nhanh tay bịt miệng nó lại. Nó nhìn Uyên bằng con mắt bực bội. Nhưng Uyên ko sợ, cô lắc đầu và nói nhỏ với nó
_Dù là bạn thân nhưng cũng có những chuyện mày ko thể xen vô đâu!!
Cô bạn mập ú nặng nề lê cái thân voi của mình đi chỗ khác trả lại ko gian bình lặng cho Duy có thể thanh thản mà ăn cơm (az).
Còn Duy thì ko cần nói cũng biết, cậu ngồi chết trân một chỗ như tượng đá. Az, ko ngờ thái độ của cậu lúc nãy lại làm cho con mập đó hiểu lầm. Phải làm sao đây, phải làm sao đây, phải làm sao đây?? Ôi trời ơi, đời Duy sao lại vướng phải cái của nợ, sao quả tạ nặng đến vậy chứ??? Bất công, thật là bất công quá…
Ngồi trong lớp học mà hồn Duy cứ phiêu bạt lên tận thiên đình. Ko biết có gặp được vị thần tiên nào chỉ bảo ko mà giờ ra về mặt Duy hớn hở lắm. Và sự thực là… Duy chả có cách nào hết. Nhưng ko sao, Duy vẫn còn một hi vọng là nó. Ý kiến của nó sẽ làm cho Duy thoát khỏi con heo mập kia…
_Mày lại muốn tao bày chiêu?? – nó nhăn nhó – Vậy sao lúc ra chơi ko chịu làm theo cách của tao??
_Thôi mà, tại lúc đó tao ngu tao đần được chưa?? Giờ làm ơn chỉ cách cho tao đi!!
_Ko…
_Đi mà, please!! – kèm theo đôi mắt cún con.
_Az, thôi đi, nổi sẩy hết rồi nè!! Muốn tao giúp chứ gì?? Được thôi, nhưng tao ko giúp chùa đâu!! – nó nhăn răng cười.
_Hả?? Thôi mà, bạn bè mà mày lấy tiền công hả???
_Ko, tao ko lấy tiền. Điều kiện của tao rất đơn giản như đang giỡn, như thường lệ thôi, giải câu đố!!
_Az, lại nữa. Mà thôi, mày cứ ra đi!!
_Ok, nghe nhá!! Câu này rất dễ: “Cá heo và cá voi có điểm nào giống nhau??”. Cẩn thận nha, cơ hội trả lời chỉ có 1 lần thôi!!
_Hả?? Ờ thì… chúng thông minh như nhau!!
_Sai rồi!! Là vì cái tên, tên của chúng chỉ 2 con vật mập ú ù!! Há há…
Az, Duy suýt thì té ngửa vì câu trả lời và giọng cười kèm theo của nó. Cậu nhăn nhó mặt mày như khỉ ăn ớt. Lát sau, cậu giận dỗi đáp, dường như tính con nít đã trở về
_Mày đi ra hốc bờ tó ở đi, ko làm bạn với mày nữa!!
_Ớ… vậy mà nói là trở về con người thật, ai ngờ vẫn còn con nít quá!! Thôi được rồi, tao sợ mày lun á, nghe cách nha!!
Nó thủ thỉ thù thì vào tai Duy cái gì đó mà thấy cậu vui vẻ phấn chấn hẳn lên. Ko cần nói cũng biết lần này chắc chắn là kế hay rồi.
Sáng hôm sau, Duy sang nhà nó sớm hơn mấy hôm trước. Vừa thấy nó ló mặt ra cổng là Duy đã hỏi
_Mày viết chưa??
_Ok, xong hết rồi!! Giờ mày đưa tận tay con mọi mập đó và làm vẻ mặt ngầu lên!! Làm thử tao coi!!
Duy theo lời nó, vẻ mặt dần trở nên hung dữ hơn, nhưng nó ko ưng ý bèn gõ đầu Duy cái cốp, miệng thì la hét om sòm
_Đần đần đại ka, diễn kiểu đó tới tết công-gô mới lừa được con mọi mập đó!! Nội tâm cũng phải thay đổi lun, diễn cho nhập vai vô… Đố kị lên, dữ dằn lên, hung tợn lên, gian xảo lên, làm như sắp ăn tươi nuốt sống tao coi.
Duy khổ sở làm theo lời nó. Hiz, gương mặt Duy từ nhỏ tới lớn hiền lành nhân hậu, giờ biểu Duy phải diễn vai ác sao mà Duy diễn được chứ??
Nó vẫn ko vừa ý, tiếp tục gõ đầu Duy mà miệng thì vẫn cứ la hét ko ngừng
_Ghê gớm hơn nữa, diễn từ trong tâm kìa. Cứ nghĩ tao như là kẻ thù của ba ****** đó!!
Có vẻ như những cái gõ của nó có tác dụng, vẻ mặt của Duy bây giờ chỉ kém vua quỷ một bậc thôi. Nhưng nó lại thét lên
_Mày muốn chết hả thằng quỷ sống, thái độ này là sao hả?? Mày căm, mày hận tao lắm hả?
_Az, mày điên hả Linh?? Chính mày biểu tao làm vậy còn gì???
_Ờ há, tao quên. Hớ hớ, vậy là được rồi, cứ vậy mà diễn trước công chúng nhá!!

Giờ ra chơi, tại cănteen trường Nguyễn Viết Xuân…
Nó và Duy vẫn ngồi ở chiếc bàn thường ngày, và gần đây có thêm Uyên ngồi chung nữa. Vẻ mặt của Duy từ đầu giờ tới giờ cứ như là bị đập hội đồng vậy, dữ dằn và gian xảo (hiz).
Cô bạn mập lại tới chỗ Duy. Ko nói ko rằng, Duy móc trong túi áo ra một mẩu giấy và đưa cho Quyên. Tất nhiên là cô bạn ú ù này mừng rơn, vội ngồi xuống ghế (ghế muốn sập), đặt khay cơm lên bàn (bàn muốn gãy) và mở tờ giấy ra đọc.
“Thân heo vừa béo lại vừa ù
Bảy nổi ba chìm với nước lu
Chết đuối quẫy chân không ai cứu
Đứa nào mà cứu, đứa ấy ngu!!”
Ko như dự đoán ban đầu của nó, cô bạn ko những ko tức giận mà còn vui vẻ cười tươi, nói
_Cảm ơn Duy, bạn quan tâm mình lắm đúng ko??
Nói xong, ko đợi cho Duy trả lời Quyên đã bỏ đi một mạch. Lần thứ 2 trong đời, Duy sock vì con nhỏ mập như… Đoraemon này!! Hiz, ko ngờ trên đời có con nhỏ lập dị như Quyên.
Nó cũng trố mắt nhìn con nhỏ mập. Ko ngờ cao mưu như nó mà lại bị con nhỏ này qua mặt
“Ko sao, bình tĩnh… nhỏ chỉ giả vờ thôi. Thêm một đòn nữa là gục mà!”
_B…b…b…b…b…
_Haizz, tội nghiệp lớp trưởng, nói ko ra tiếng luôn!! – Uyên thở dài.
Nó thì ko nói gì, chống cằm nhìn ra ngoài và tiếp tục suy nghĩ.

Cả đoạn đường từ trường về nhà nó, bầu ko khí lặng thinh bao trùm lấy ko gian. Hình như Duy giận nó thì phải.
Trước cổng nhà, nó quay bước đi vào thì chợt Duy nói với theo
_Mày cố nghĩ cách đi, nếu ko đừng hòng yên ổn với tao!!
Đây có thể coi là một lời đe dọa ko nhỉ?? Từ trước tới giờ chỉ có nó dọa nạt Duy, đây là lần đầu tiên Duy dọa nó, tuy hơi bực mình – vì có phải lỗi do nó đâu – nhưng nó vẫn cố kìm chế mình. Phải rồi, phải cứu Duy, Duy là thằng bạn thân nhất của nó mà.
Cả đêm ấy nó đã ko ngủ mà nặn đầu ra suy nghĩ.
Sau một đêm ko ngủ, gương mặt nó suy tàn đến nỗi cả ba nó cũng ko nhận ra con gái mình… nhưng bù lại, nó đã nghĩ ra cách để giúp Duy. Đòn này nhất định sẽ đánh gục con mọi mập đó!!
Vẫn như ngày hôm qua, Duy ...
<<1 ... 678910 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 79
•Tổng: 90 / 204 / 78526