Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59262165
Visits Today: 105572
This Week: 740350
This Month: 11256611

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

m, em đã dần đi vào nề nếp rồi đấy. Bỏ cái danh hiệu “nữ hoàng đi trễ” đi, mặc dù nó rất hợp với em!!
Nó cười mà mặt méo xẹo, ông thầy này rốt cuộc là khen hay xỏ nó vậy?? Từ ngữ gì đâu mà…
Duy nắm tay kéo nó đi nhanh vào lớp, ở ngoài này ko khéo rồi thành chủ đề bàn luận của cả trường mất.
Reeng…
Nó vừa bước chân vào lớp thì chuông báo hiệu cũng vang lên. Nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, Duy dở vở ra học bài và nó cũng vậy.
Lại thêm một lần nữa làm cho cả lớp sock từ đầu tới cuối. Lần đầu tiên trong năm thấy nó học bài, cả lớp vừa mừng vừa lo. Mừng là thành tích của lớp sẽ có thể đi lên, còn lo là lỡ nếu đây là trò mới của nó thì hơi mệt.
Nhưng chưa đầy 5p thì ko khí trở lại như cũ vì nó bỏ cuốn vở xuống và bắt đầu sự nghiệp chọc phá của mình. Nó là vậy đấy, mau giận, mau buồn mà cũng mau quên. Chuyện ba mẹ nó li hôn giờ nó chẳng còn ý kiến gì nữa, mẹ nó vui thì nó cũng vui rồi.
Tối hôm qua mẹ còn gửi mail cho nó chứng tỏ rằng mẹ vẫn rất khỏe mạnh và vui vẻ, nó yên tâm lắm nên sáng nay mới tỉnh được như vậy.

Tobe cont...
Chapter 6 (cont)
Tối hôm qua mẹ còn gửi mail cho nó chứng tỏ rằng mẹ vẫn rất khỏe mạnh và vui vẻ, nó yên tâm lắm nên sáng nay mới tỉnh được như vậy.
Nó lại giật tóc con nhỏ ngồi trên, giờ thì nó đã nhớ tên con nhỏ rồi. Hình như con nhỏ là Triệu Mỹ Uyên thì phải.
_Uyên này, tao hỏi mày một câu nhá!! – nó cười.
_Thì mày cứ hỏi đi – Uyên cũng ko xưng hô lịch sự với nó nữa mà thân thiết hơn – nhưng đừng biến tao thành con lừa nha!!
_Ukm, đó mày nha… ummm, cây queo queo, quả quèo quèo, cây khó trèo, quả khó ăn… là cây gì???
_Az, làm gì có cây gì kiểu đó???
_Có mà!! Cứ suy nghĩ đi, nếu ko đừng hòng ngồi học yên ổn với tao!! – nó đe dọa.
_Hix, đê tiện!! – Uyên buông một câu rồi chau mày suy nghĩ.
Nó cười khoái trá (khả ố), nhất định là con nhỏ này ko bao giờ có thể biết được đáp án đâu. Nó lại quay sang thằng nhiều chuyện ngồi bên cạnh
_Đố mày, BCS là gì??
Thằng nhóc đỏ mặt, BCS là gì ai mà chả biết. Nhưng ko ngờ là nó lại đưa ra câu hỏi oái oăm đó, làm sao mà trả lời được??
_Tao… tao… mày vô zuyên quá!! Nghĩ sao mà lấy cái đó ra mà đố vậy?
_Trời, tao đố đàng hoàng mà mày dám nói ta vô zuyên hả?? Mún chết phỏng??? – nó gầm ghè – Trả lời mau!!
_Là… ờ thì… là… là… thực ra… câu trả lời là… bao…
_Bao cái đầu mày!! Dốt mà cứ nói chữ!! Là “bì chuối sấy” đó!!
Thằng nhóc nhiều chuyện nhìn nó trố mắt, suýt tí nữa là té ngửa rồi. Câu hỏi của nó sao mà toàn là độc ko vậy nhỉ???
Cùng lúc ấy, Uyên quay xuống
_Tao chịu thua, đừng có phá tao nữa mà, please!!
_Được, vậy mà phải bao tao ăn trưa trong 1 tháng.
_Cũng được, vậy câu trả lời là gì???
_Là cây ớt!!! – nó nhe răng cười – Đúng là ngu lâu dốt bền khó đào tạo!
Nó cười ha hả rồi quay trở về với quyển vở, nhưng ko phải để học bài mà là để vẽ bậy vô đó. Mà nói về vẽ vời thì nó còn tệ hơn con nít học mẫu giáo nữa, vậy nên nó đâu có thích môn vẽ. Giờ lại tự dưng nổi hứng lên vẽ bậy vô vở.
Gần hết giờ sinh hoạt đầu giờ, cô chủ nhiệm bước vào. Nó đứng dậy
_Cô sao cô đi trễ vậy ạh?? – nó lễ phép.
_À… nhà cô… có việc nên… xin lỗi… các em nhé!!
Nó gật đầu rồi ngồi xuống tiếp tục vẽ. Tiết đầu là tiết văn của cô chủ nhiệm nên nó chả sợ gì cả, vì chả bao giờ cô gọi nó lên trả bài cũ, hơn nữa nếu có gọi thì cô cũng chỉ cho nó những bài tập thực tế thôi. Mà thực tế thì đối với nó dễ như bỡn.
_Các em trật tự nghe phổ biến đây!! – Cô cất giọng nhẹ nhàng và lập tức có tác dụng – Ngày 1/3, tức sau tết vài tuần, là kỉ niệm 30 năm thành lập trường của chúng ta, mỗi lớp phải có ít nhất 3 tiết mục văn nghệ để duyệt trước hội đồng nhà trường sau đó sẽ được chính thức công diễn vào đêm 1/3. Vì vậy, sau khi thi học kì I xong là chúng ta sẽ tập ngay. Tiết hôm nay cô sẽ cho cả lớp nghỉ để bàn về kế hoạch văn nghệ, các em có chịu ko??
Nghe tới văn nghệ, cả lớp đồng thanh (trừ Duy, Kì và Cát) hô to
_DẠ ĐỒNG Ý ẠH!!!!
Vậy là cả lớp sôi nổi bàn tán về tiết mục văn nghệ.
_À cô quên, mỗi lớp phải đề ra 2 học sinh, một nam một nữ để thi học sinh thanh lịch nữa!! – cô cười.
_Em đề cử…
_Nhưng sau khi thi chúng ta mới đề cử nha các em? – Cô cắt ngang.
_VÂNG ẠH!! – cả lớp lại đồng thanh.
Cứ vậy, tiết học rôm rả cho tới cuối giờ. Hồi chuông thứ 2 trong ngày vang lên… cả lớp đứng dậy chào cô xong lại ngồi xuống tiếp tục bàn tán, các tiết sau đó nữa cũng vậy.
Reeng…
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi cứu thoát cô giáo dạy môn xã hội của lớp nó. Tất nhiên là cô ấy rất nhẹ nhõm rồi, từ đầu tới cuối tiết cả lớp cứ bàn tán ào ào như mưa rào, có dạy dỗ gì được đâu…
Nghe tiếng chuông, cả lớp ùa ra chạy nhanh xuống căn teen giành chỗ. Nó với Duy thì cứ từ từ mà đi, dù sao thì chỗ của tụi nó cũng chẳng có ai tranh giành được.
Đúng như vậy, vừa nhìn thấy cái bản mặt của nó là ai nấy đều tránh ra. Lí do thì đã trình bày, họ sợ phải trở thành trò đùa bất đắc dĩ của nó.
Nó tiến về chiếc bàn quen thuộc, ngồi xuống và chống cằm nhìn ra ngoài vẻ suy tư lắm. Chợt cô bạn Triệu Mỹ Uyên ở đâu xuất hiện
Tobe cont...
Chapter 6 (cont)

Nó tiến về chiếc bàn quen thuộc, ngồi xuống và chống cằm nhìn ra ngoài vẻ suy tư lắm. Chợt cô bạn Triệu Mỹ Uyên ở đâu xuất hiện
_Hey, tao ngồi đây được ko???
_Ok, nếu mày giải được câu đó của tao!! – nó cười “thánh thiện”.
_Hả?? – Uyên lo sợ – lại là câu đó nữa!! Thôi được, mày cứ nói đi!!
_Dễ lắm, nghe nhá. Có một ông già đi qua ba ngọn núi, ở ngọn núi thứ 3 có một chiếc cầu bắc ngang ở lưng chừng, trên cầu có một ba chấm (…)!! Sau đó, ổng sợ tới xanh mặt rồi hốt hoảng chạy mất. Hỏi ổng đã thấy gì?? – nó cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
_Az, mày ko thể nghĩ ra một câu đơn giản hơn sao?? Lúc nào cũng ra toàn ba cái câu gì đâu ko à!! – Uyên tặc lưỡi.
_Hì, nói vậy tức là thua rồi chứ gì? Dễ lắm, mày cứ lấy bút vẽ ra giấy 3 ngọn núi và cây cầu, vẽ đơn giản thôi thì sẽ được chữ MA. Đó, hiểu chưa???
_Ko hiểu, mày nói ổng thấy ở trên cây cầu có… mà!! Sao tự nhiên lại đi vẽ ra giấy, rồi lại được chữ gì gì đó… mày ăn gian!!
_Ko đâu. Ngồi đi tao kể cho nghe!! Truyền thuyết kể rằng ngày xưa có người leo qua ba ngọn núi đó, rồi ở lưng chừng ngọn núi thứ ba người ấy bị trượt chân ngã xuống chết thê thảm. Sau khi chết biến thành ma, người ấy đã dựng cây cầu ở lưng chừng ngọn núi thứ 3 và nếu có ai đi ngang đó sẽ hiện lên dọa để họ trở về!! Nếu họ ko trở về thì con ma ấy moi ruột móc mắt của họ mà ăn. Trước giờ đã có gần chục người bị con ma làm thịt rồi đó!! – nó kể bằng giọng hơi run run
_AAAAAAAA… m… mày… nói xạo!! – Uyên run lẩy bẩy.
_Nếu mày ko tin thì cứ tự mình đi kiểm chứng… còn nếu sợ thì đi hỏi thằng Duy á!! – nó ung dung gắp thức ăn trong khay của Uyên bỏ vô miệng, az.
Đúng lúc ấy, Duy bưng tới 2 khay thức ăn và 2 hộp sữa sô cô la.
Nhìn gương mặt đỏ oặt của nó và xám ngoét của Uyên, Duy nhăn mặt khó hiểu
_Hai người sao lại có hai màu khác nhau vậy???
_Hờ… tao… tao đang kể… cho nó truyền thuyết… 3 ngọn… núi ma!! – nó cố nhịn cười và nháy mắt lia lịa với Duy.
Như hiểu ý nó, Duy cũng hợp tác
_Ờh, mày kể cho người ta nghe chi để nó run như cầy sấy vậy??
_Hớ hờ… tao… tao lỡ lời!! – nó vẫn cố nhịn, ôm bụng và gục mặt xuống bàn.
“Con Linh càng ngày càng lãng xẹt, có nhiêu đó ko cũng cười là sao??” – Duy thầm nghĩ rồi đẩy khay thức ăn qua cho nó
_Phần của mày!! – Duy nói.
Nó ngước mặt lên, vẫn còn ôm bụng cố nhịn cười. Con nhỏ Uyên này sao ngốc vậy nhỉ??? Nó nói dóc vậy mà cũng tin, còn run rẩy mặt xám ngắt nữa chứ… mà nó có nói gì ghê gớm lắm đâu, tự dưng lại đi tưởng tượng lung tung rồi ngồi sợ… hết biết.
_Thôi mày đùa dai quá rồi á nha!! – Duy cười phì – Uyên đừng sợ, nó hù chơi thôi, ko có thật đâu.
_T… thật ko?? – cô bạn này xem chừng vẫn còn sợ lắm.
_Thật mà!! Còn mày nữa, kể cái gì để người ta sợ tới mức này hũk??
_Tao… có nói gì đâu?? Tại nó tự tưởng tượng ra thôi mà. Thôi ăn đi.
Nó cắm cúi xuống khay thức ăn, vẫn còn rất buồn cười nhưng nó đã cố nhịn được.
Đúng lúc ấy, có một đoàn người từ bên ngoài đi vào, mặt người nào người nấy như vừa bị… mất tiền. Đi sau là ba nó và dì Trinh. Nó hơi ngạc nhiên ngẩng mặt lên rồi lại cúi xuống.
Còn tưởng là ai, ai ngờ lại là hai kẻ đã “đuổi cổ” mẹ nó ra khỏi nhà, khiến cho mẹ con nó tạm thời ko được gặp mặt nhau… nhìn thấy hai cái bản mặt này là nó ko muốn ăn cơm nữa…
Ba nó dường như đã nhận ra nó, ông tiến lại gần nó
_Chào con gái yêu!!! – ông tươi cười.
_Con chào chú!! – Uyên và Duy đồng thanh rồi nhìn nó.
Nó vẫn ko thèm ngẩng mặt lên, cứ cắm cúi vào khay cơm ăn một cách ngấu nghiến… ko hiểu từ khi nào nó lại trở nên như vậy nhỉ??
_À, ba và dì chỉ tới chào thầy cô của con thôi, từ trước tới giờ chưa có dịp chào họ. Nhớ vậy mà ba mới biết con hư lắm nha Linh, ai dạy con cái thói chọc phá thầy cô vậy hả?? Mẹ con dạy đúng ko??
RẦM…
Nó hất đổ cái bàn rồi đi một mạch ra ngoài.
Nó đã nhịn, đã ko nói gì rồi. Vậy mà ba nó thì sao?? Cứ làm cho nó dâng lên lòng thù hận chứ ko an ủi, ko thông cảm cho nó. Ba có tự hỏi trước giờ ba đã làm được gì cho mẹ con nó chưa?? Tại sao ba cứ chỉ biết trách móc ko vậy chứ???
Nó bước đi một cách nặng nề, mắt vẫn khô ráo ko một giọt nước mắt. Quả thật những lúc này nó rất muốn khóc, nhưng nó lại ko thể nào khóc được… sao lại sinh ra nó là một đứa con gái cứng rắn cơ chứ??
Đang buồn bực trong người, nó chỉ biết đi lăng quăng trong khuôn viên nhà trường mà còn ko nhận thức được là mình đang ở đâu nữa. Chợt nó nghe có tiếng nói the thé
_Mày xử con nhỏ đó cho tao. Tao đã gửi mail cảnh cáo nó mà cứ đi bên cạnh Duy suốt, đúng là ko biết tự lượng sức mình mà!! Làm cho gọn đó!!

End chapter 6.
Chapter 7: Bùng nổ chiến tranh – kẻ thù có nguy hiểm?
Nó cố mở mắt cho thật to để nhìn thấy đứa con gái vừa nhắc tới mail và Duy. Có thể đó chính là đứa con gái đã gửi mail cho nó hồi lúc tối.
Đó là… nhìn quen quen nhưng nó chẳng nhớ nổi đã gặp ở đâu nữa. Những lúc này nó trách cái đầu vô tâm của mình ghê gớm, nếu nó chịu chú ý hơn một chút thì đã nhớ ra kẻ này rồi.
_Nó kia phải ko chị 2?? – đứa con trai cao lớn chỉ về phía nó rồi nói to với Cát.
_Đúng rồi, bắt nó lại cho tao!!! Ko cho nó thoát!! – cô gái thét lên.
Và sau đó…
Hai kẻ đuổi, một kẻ chạy. Nó ko biết mình đã gây thù hằn gì… à quên, bức mail đã nói rõ nội dung rồi mà. Đứa con gái đó hẳn là một fan của Duy rồi, dù gì trong trường Duy cũng có tiếng là một hotboy mà.
Thấy đuổi mãi mà ko bắt được nó, thằng con trai nhặt hòn gạch gần đó ném vào chân nó. Xui là lại trúng ngay chân làm nó chảy máu… lúc đầu thì ko sao, nhưng càng về sau máu chảy càng nhiều và nó bắt đầu có cảm giác đau buốt ở chân, rồi nó khụy xuống.
_Hờ… Kakaka… còn chạy nữa ko mày?? – cô gái cười nham nhở.
Nó ko nói gì, thở phì phò và xoa nặn vết thương ở chân.
_Xin lỗi, đừng trách tôi, chỉ là bất đắc dĩ thôi nha chị Linh!! – thằng con trai chắp tay lại xin lỗi nó.
Nó ngạc nhiên… gương mặt này cũng thấy quen quen… chết thật, nó ko tài nào nhớ nổi đã gặp hai người này ở đâu nữa.
_Sao mày?? Ko chịu nghe lời cảnh cáo của tao là vậy đó!!
_Tao có một câu hỏi. Hai đứa bay… là ai vậy?? Bộ tao từng đánh tụi bay hay sao mà thù tao quá vậy??
Hai người truy đuổi nhìn nhau rồi “hả” lên một tiếng ngạc nhiên, căng mắt to hết cỡ nhìn nó.
Dù biết là nó vô tâm nhưng ko ngờ là nó lại vô tâm tới mức này. Cô gái lau mồ hồi rồi nói
_E hèm, nghe cho kĩ đây. Tao là Nguyễn Trần Cát Anh, có thể gọi tắt là Cát cho nhanh. Tao học chung lớp với mày đó nhớ chưa con đần!!
_Còn tôi là người đã va phải chị lúc sáng thứ 6 tuần trước đó!!
_Hờ… ko nhớ!! – nó cười trừ.
Cát vò đầu bứt tóc, còn thằng con trai kia thì cười hì hì
_Ko sao, chị vốn là vô tâm mà!! Từ từ rồi cũng sẽ nhớ thôi!!
_À, mày là thằng nhóc xấc xược đã đụng vô tao rồi bỏ chạy ko một lời xl đó hả??
_Chị nói quá hà, tôi làm gì có xấc xược với chị?? Chỉ buông vài câu thiếu lịch sự thôi hà!!
_Cũng như nhau thôi, tao mà lành cái chân này là mày về mua hòm mua đất đi nha!! – nó gầm ghè.
_Thôi tụi bay im đi!! Nghe đây, tối qua tao đã gửi mail cho mày cảnh cáo rồi mà sao hôm nay còn bám lấy Duy???
_Thì… nếu mày trả lời được câu đó của tao thì tao sẽ trả lời mày!!
_Ax, lại câu đố?? Mày lúc nào cũng đố, đố và đố. Bộ hết chuyện làm sao cứ nghĩ ra mấy cái câu đố hại não đó ko vậy??
_Ko chịu thì thôi. Thằng kia, cõng tao vô phòng y tế băng cái chân coi!
Thằng con trai ngoan ngoãn cõng nó vô phòng y tế, còn con Cát thì đi sau mà cứ lảm nhảm trên trời dưới đất chuyện gì đó, nhưng nó ko để ý, nó chỉ chăm chú tới cái chân đang toạc ra của mình thôi.
Nhẹ nhàng đặt nó xuống giường, thằng nhóc tìm dụng cụ băng bó (cô y tá đang đi vắng). Rửa sạch vết thương của nó bằng nước ấm xong, thằng nhóc nhẹ nhàng băng chân lại, cố hết sức ko để cho nó bị đau.
Cát thì vẫn đứng ở một bên và lảm nhảm chuyện gì đó mà nó ko để ý lắm.
_Hết đau chưa?? – thằng nhóc ngước lên hỏi.
_Rồi!! Mà tên mày là gì vậy?? Cứ kêu là thằng nhóc hoài cũng hơi mệt.
_Tôi là Đăng Khôi, em của bà Cát khùng kia. Tui đang học lớp 11A1~
_Thì ra mày hơn tao một tuổi. Mày kêu tao là chị rồi nên phải xưng em chứ?? Ko ai dạy cho mày cách xưng hô đúng đắn hả??
Khôi im lặng, cách nói chuyện của nó càng ngày càng quá đáng. Câu “Ko ai dạy mày” ám chỉ Khôi là thằng ******* chứ còn gì nữa. Nhưng Khôi có “mất dạy” đâu, ngày nào cũng bị mẹ dạy đó chứ?? Nó nói vậy là nặng lời với Khôi lắm lắm. Nhưng Khôi ko tự ái, chỉ hơi buồn chút thôi.
_Sao vậy?? Bộ tao nói sai hả? Kêu chị thì phải xưng em nghe chưa??
_Dạ chị. Gớm, có mấy cái từ xưng hô thôi mà làm quá. Em biết rồi!!
Nó mỉm cười hài lòng, ít ra thì thằng nhóc này còn dễ bảo và tỉnh táo hơn con Cát kia nhiều. Mà nói mới nhớ, nãy giờ con Cát cứ lảm nhảm hoài mà ko biết mỏi miệng sao ta???
Nó chun mũi nhìn sang con Cát.
_Thôi tao phải về lớp đây!! – Cát nói.
_Vô học chưa?? – nó hỏi.
_Vô 15p rồi~ Tao đi nha, pp!!
Nó ngẩn người nhìn theo. Mới đó mà đã vô học được 5p rồi sao nhỉ?? Nhanh thật… nó cũng tự nhủ mình phải quên ngay hai người lớn kia mau mau cho rồi.

Duy và Uyên cứ thấp tha thấp thỏm ngồi trong lớp ngóng nó, ko phải vì lo nó có chuyện gì xảy ra, mà sợ nó lại gây chuyện chọc phá người ta thì mệt… làm gì có ai bắt nạt được nó chứ?? Đã vào tiết được 20p rồi mà vẫn ko thấy bóng dáng nó đâu…
Chợt Cát Anh từ ngoài cửa bước vô, cô lễ phép chào cô giáo rồi nói
_Thưa cô cho em vào lớp. Bạn Linh bị đâu nằm ở phòng y tế nên ko thể lên lớp được, bạn nhờ em xin phép hộ ạh!!
Cô giáo ko nói gì, chỉ nhẹ gật đầu rồi cho Cát vô lớp. Ko biết con Cát có ý đồ gì mà lại xin phép cho nó?? Có đúng con này ghét nó ko vậy???
Tiết học trô...
<<1 ... 56789 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 11
•Tổng: 22 / 136 / 78458