Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57858149
Visits Today: 624771
This Week: 2932522
This Month: 9852595

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

t khai báo để được cách mạng khoan hồng!! – nó đứng dậy nói ngây thơ – Thầy hãy để em xem xét hiện trường vụ án ạh.
Đoạn ko đợi thầy đồng ý nó đã bước lên trên. Nó nhìn chằm chằm vào cái ghế giáo viên rồi lắc đầu
_Thầy ơi, trước khi nghi ngờ thầy phải xem kĩ chứ?? Cây đinh này được đóng chặt vào ghế mà!!
“Vị nhà giáo” giật mình nhìn xuống dưới. Quả thật là chiếc đinh được đóng xuống, nhưng ai lại đóng đinh vào chính giữa mặt ghế bao giờ? Hơn nữa, đóng đinh thì phải khít vào mặt gỗ, đằng này chiếc đinh lại bị nẩy bật lên khỏi mặt ghế khoảng 1 – 2cm.
Dù biết là mình bị chơi khăm nhưng “vị nhà giáo đáng kính” đành ngậm ngùi im lặng để tiết học bình yên trôi qua.
Nó trở về chỗ ngồi với chiến thắng tuyệt đối. Các nhân nhìn nó bằng con mắt đầy than phục + ngưỡng mộ.
Ngồi yên được khoảng hơn 5p, nó lại bắt đầu thấy “ngứa ngáy tay chân”. Phải bày trò chọc phá ông thầy đáng ghét này mới được.
Nó cố gắng nặn đầu ra để tìm cho được một trò mới. Ah, ra rồi!! Hình như sáng nay nó có bỏ mấy cái bì bóng hình chữ nhật vào trong cặp thì phải…
Nó luồn tay vào cặp mò tìm mấy bì bóng.
“Keke, lần này cho ông thành con ma nước lun!!”
Nghĩ đoạn, nó đứng dậy thưa
_Thầy cho phép em ra ngoài ạh!!
_Em đi đâu!! Tôi sẽ cho bạn đi theo để đề phòng em cúp tiết.
_Thầy kì quá, em đi giải quyết nỗi buồn mà!! Hay thầy muốn đi theo để “nghiên cứu”??? – nó nhếch mép.
Cả lớp ồ lên cười nghiêng ngả, còn Duy thì úp mặt xuống bàn vì xấu hổ.
“Nó có phải con gái ko trời???” – Duy nghĩ thầm.
“Vị nhà giáo” xấu hổ, mặt đỏ gay như con gà chọi. Ổng xua tay
_Thôi em đi đi!!
Nó mỉm cười đắc thắng, tỉ số của ngày hôm nay là 2 – 0 nghiêng về nó.
Tung tăng trên hành lang, nó cầu trời đừng bị bắt gặp. Nhất là bởi cô chủ nhiệm và ông giám thị.
Quả trời ko phụ người có lòng, nó bình an đến được nhà VS.
Nó xả nước cho tới khi nước ngập gần miệng thì dùng dây chun buộc lại.
“Ko được, trò này xưa như trái đất rồi!!”
Nó tiếp tục vặn óc ra suy nghĩ. À, đúng rồi.
Nó chạy sang bãi đất trống sau trường. Người ta đang dự định xây phòng học thể dục ở đây nên đất cát chất đống, có cả xi măng nữa.
Nó thoáng rùng mình “Làm vậy có ác quá ko ta???”.
Cho xi măng vào nước và cát thì hơi quá đáng thật, nó bỏ qua xi măng, nhưng bỏ thật nhiều đất vào trong.
Đất gặp nước nhão ra tạo thành bùn. Nó cho thêm chút xíu cát vào trong rồi dùng chun buộc miệng bì lại.
Trở lại trên hành lang, nó quyết định ko vô lớp mà ngồi chờ ở ngoài để chắc chắn là ko ai dính bẫy của mình – cái bẫy dành riêng cho thầy sinh. Chuông reo báo hiệu hết tiết, các thầy cô giáo ra khỏi lớp để chuyển tiết. Theo như nó biết thì trong vòng 1 tiếng tới, thầy sinh sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức để chuẩn bị dạy tiết cuối ở lớp 12A2.
Ngay khi thầy vừa bước chân ra khỏi lớp, nó hớt hải chạy tới làm bộ thở hồng hộc như mệt lắm. Sau một hồi lâu, nó mới lên tiếng
_Thưa thầy… em… em…
_Em làm sao???
_Có học sinh bị đánh ở bãi đất trống sau trường!!!
_Sao?? Được, chúng ta ra xem sao!!
Bãi đất trống sau trường, cảnh tượng hoang tàn. Núi cát bị xốc tung lên, mấy bao xi măng bị đục thủng, trên sân thì đầy những vệt màu đỏ – giống như là màu của máu. Thầy sinh hoảng hốt chạy tới gần để coi cho rõ…
Chapter 4 (cont)

Bãi đất trống sau trường, cảnh tượng hoang tàn. Núi cát bị xốc tung lên, mấy bao xi măng bị đục thủng, trên sân thì đầy những vệt màu đỏ – giống như là màu của máu. Thầy sinh hoảng hốt chạy tới gần để coi cho rõ…
Vì quá chú tâm vào những vệt dài màu đỏ trên đất mà “vị nhà giáo” đã bị sập bẫy… Ko chú ý dưới chân mình nên thầy sinh bị hụt chân lún xuống hố cát. Hoảng hốt, “vị nhà giáo” biết mình mắc lừa con nhóc học trò kia phá phách kia liền tìm cách kéo chân lên. Đang loay hoay thì bỗng đâu những bịch bùn hòa lẫn với cát bay vèo vèo tới khiến từ đầu gối trở xuống của thầy bị… tô một màu nâu.
Nó hiểu rằng nếu ném cho toàn thân thầy giáo bị nhuộm màu đất thì nhất định sẽ bị kỉ luật đuổi học, nên chỉ ném xuống đất cho cái bịch vỡ ra, hỗn hợp bên trong văng tung tóe làm ướt phần dưới thôi… nó nghĩ thầm chắc ông thầy cũng chẳng nỡ lòng nào báo cáo nhà trường kỉ luật nó đâu…
“Vị nhà giáo” giận tới tím tái mặt mũi. Ông biết trò này nhất định là nó bày ra chứ ko ai khác.
Nhưng nó đã lỉnh đi đâu mất rồi, thầy nhìn quanh mà chẳng thấy nó đâu cả. Con này hình như càng lúc càng quá đáng thì phải.
Cùng lúc đó ở trên lớp…
Giờ này là tiết của cô giáo toán. Cả lớp cứ nhao nhao lên như cái chợ vỡ vì câu đố tiếp theo sau câu “con lừa” của nó.
Câu đó tiếp theo của nó như sau
“Một con rắn chạy đua với một con rồng, hỏi con nào thắng!!”.
Hình như nó hết chuyện làm rồi sao mà cứ suốt ngày nghĩ ra mấy câu đố hại não đó. Thật ra thì lời giải ở đây rất đơn giản, nhưng vì cả lớp ko ai chú ý tới tình tiết quan trọng nhất đó nên ko thể giải ra được.
Nó ngồi cười ha hả khi nhìn cái mặt bà cô mếu máo như sắp khóc vì cái lớp bất trị của nó. Duy thì ôm đầu bất lực, ko hiểu sao cậu có thể chơi thân với một con nhóc ko giống mình ở một điểm nào… lại còn hay bắt nạt cậu nữa chứ.
_Mày khùng quá rồi nha Linh!! – một nhân lên tiếng – rồng làm gì có thật chứ???
_Đúng rồi đó. Ko có thì làm sao mà chạy đua với nhau được!! – thêm một nhân nữa phản đối.
_Đúng đúng… câu đố này ko tính!!! – lại một nhân nữa.
_Tụi bay đúng là đồ… con lừa mà!! Câu đố đơn giản vậy mà ko nghĩ ra thì xuống mẫu giáo học đi. Thế này, con rắn ko thể chạy đua được với con rồng vì nó ko có chân => ko có con nào thắng cả. Kekeke…
Cả lớp ngã bổ chửng vì lời giải đáp và giọng cười man rợ của nó… Lời giải đơn giản vậy mà lại chẳng có ai nghĩ ra, đúng là ko xứng đáng làm học sinh lớp 12, az.
RẦM…
Mọi người đang cười đùa vui vẻ thì cánh cửa lớp bật mở, nguyên nhân chính là cánh tay của thầy sinh.
Sau 2s thinh lặng, cả lớp phá ra cười khi nhìn bộ dạng của “vị nhà giáo”. Áo thì xộc xệch, đầu tóc rồi bù xù, quần thì ống ngắn ống dài, còn ko mang cả giày nữa, chân thì dính đầy bùn đất.
“Vị nhà giáo đáng kính” lớn tiếng quát
_TRẦN THÁI LINH!! EM CÓ CÒN LÀ MỘT HỌC SINH NỮA KO VẬY??? TẠI SAO EM DÁM VÔ LỄ QUÁ ĐÁNG VỚI TÔI NHƯ THẾ??
Nó ngơ ngác đứng dậy ko hiểu chuyện gì (giả nai đếy)
_Thưa thầy…
_EM MAU LÊN VĂN PHÒNG GẶP TÔI NGAY!!
_Thưa thầy, em Linh đã làm chuyện gì mà thầy lại giận dữ như thế?? – cô toán lên tiếng hỏi.
_Àk, cô xem con học trò đó đi. Học trò gì chứ??? Quỷ con thì có… cô xem nó đã làm gì tôi đây này!!
_Xin hỏi em Linh đã trêu chọc thầy lúc nào ạh???
_Vừa mới đây thôi!! Khi chuông hết tiết tôi ra khỏi lớp thì em ấy hốt hoảng chạy tới chỗ tôi báo là ở bãi đất trống sau trường có đánh nhau. Tôi chạy đi xem thì kết quả là bị lún xuống hố cát, còn em ấy thì ko biết đứng ở đâu ném bịch bùn về phía tôi túi bụi.
_Theo như thầy nó thì cũng phải mất khoảng 15p đúng ko?? Nhưng em Linh đã ở trong tiết của tôi ngay từ khi mới vào được 5p rồi!!
“Vị nhà giáo đáng kính” – thầy sinh – ngỡ ngàng. Ko hiểu sao nó có thể vừa ném bịch bùn vào người thầy vừa ở trên lớp nhỉ??? Phòng học này cũng đâu có cửa nhìn ra bãi đất trống đâu???
_Có lẽ là thầy nhầm rồi ạh, mời thầy đi cho chúng tôi tiếp tục tiết học!!
“Vị nhà giáo đáng kính” kia đi rồi, cả cô và lớp đều thở phào nhẹ nhõm. Nó hơi nhíu đôi mày lại rồi đứng lên hỏi
_Thưa cô, tại sao cô lại bênh vực em??
_Cô ko bênh vực em. Cô chỉ nói đúng sự thật thôi… Với lại dù gì thì cô cũng chẳng ưa cái lão đầu hói dê xồm ấy. Nhưng em hãy nói thật với cô đi, có đúng là em làm thầy ấy bị như thế ko???
_Dạ… dạ ko ạh!!
_Ukm, vậy thì tốt. Nếu em làm thì cô sẽ mang tội đồng lõa với em đấy. Từ nay thôi chọc phá giáo viên đi, như thế là ko đúng với đạo làm người đâu.
Ko hiểu sao tự dưng nó cảm thấy hối hận về những việc mà mình làm từ đầu năm tới giờ. Cô toán nói đúng, nó ko nên làm như thế. Người ta nói “tôn sự trọng đạo”, còn nó thì sao nào?? Ko tôn kính thầy cô, cũng chẳng coi trọng đạo lí gì hết… quả thật là nó sai lầm rồi, sai thật rồi.
Nó hối hận_đúng!! Từ nay nó sẽ ko như thế nữa_chưa chắc!! Nhưng liệu “vị nhà giáo đáng kính” kia có buông tha cho nó hay ko??? Với lại mặc dù học giỏi nhưng nó cũng làm mất lòng ko ít thầy cô trong trường, liệu họ có hùa lại với nhau để tống cổ nó ra khỏi trường hay ko??? Điều đó ai mà biết chắc được đây?? Hình như sự hối hận của nó đã quá muộn màng thì phải.
Reeng…
Tiếng chuông báo hiệu tan trường cũng đã vang lên. Cả lớp chờ cô kiểm bài xong rồi ùa ra ngoài. Nó thì thu dọn sách vở một cách từ từ, hay nói đúng hơn là một cách chậm rãi_chậm như rùa.
Duy đứng chờ nó. Cậu đã hứa là sẽ cũng nó đi nhà sách mà.
Sau khi nó và Duy ra khỏi lớp thì Hoàng Vĩnh Kì cũng đi theo… rình. Chỉ còn lại mỗi một mình Cát Anh ở trong lớp… cô nàng ngồi yên như tượng phỗng, trong đầu toan tính gì đó mà chỉ có cô và trời đất biết được mà thôi. Sau một hồi lâu rồi Cát cũng đứng dậy ra về.
“Mày cứ đợi đi, hạnh phúc sẽ thuộc về tao!! Mày là con nhỏ ko biết xấu hổ, miệng thì cứ nói là chung thủy với Lâm, vậy mà suốt ngày bám dính lấy Duy, giờ lại thêm thằng Kì nữa… Mày đúng là đồ con gái ko ra gì!”

Nó cứ lượn qua lượn lại trong nhà sách bên quầy hàng lưu niệm. Nó cứ liếc nhìn cái hộp nhạc, rồi lại tra xem trong túi mình hiện còn lại bao nhiêu…
Az, ko đủ tiền mua rồi… hiz, sao mà số nó khổ vầy nè trời???
Duy nhìn nó mà phì cười, khuôn mặt nó đa dạng thật.
Cậu cầm chiếc hộp nhạc lên mà ngắm nghía, sau đó kéo tay nó ra quầy tính tiền.
_Chị gói cho em cái này!!
_Tổng cộng 415,500VND em!!
Duy thanh toán xong liền đưa chiếc hộp đã được gói cẩn thận cho nó. Nó ngạc nhiên
_Ai kêu mày mua cho tao???
_Đừng có tưởng bở. Tao ko cho ko mày đâu, sau này có tiền nhất định phải trả đó!! – Duy cười.
Nó gãi đầu gãi tai. Thằng bạn của nó tốt quá, mà sao từ trước tới giờ lúc nào nó cũng bắt nạt Duy cả.
Nó cười, nhận lấy chiếc hộp từ tay Duy. Xong đâu đó, tụi nó kéo nhau vô quán café… ngồi ngâm.
Kì nhìn thấy, hắn tự hỏi ko biết lớp trưởng và con nhóc cá biệt ấy có mối quan hệ như thế nào đây??
Chapter 5: Vỡ tan - tan vỡ!!
Nó quăng mình xuống giường. Vừa lúc mới đi học về là nó lại nghe tiếng ba mẹ cãi nhau, sau đó ba nó lại đi ra ngoài. Ông nhìn nó thấy nhưng lại phớt lờ, đi ngang qua nó mà cứ như nó là ko khí, thậm chí ông còn ko thèm mỉm cười xoa đầu nó như ngày xưa mỗi khi nó đi học về nữa…
Nó đi ngang phòng ba mẹ… Dù muốn dù ko nó cũng phải nhìn vào trong. Mẹ nó đang ôm gối ngồi trên giường khóc sướt mướt. Từ khi nó vào lớp 12, chưa bao giờ gia đình này được yên ổn. Phải chăng là do nó quá phá phách, nghịch ngợm, rồi bị nhà trường báo về nhà nên ba mẹ mới thường xuyên cãi nhau. Nó thấy ba cũng quá đáng thật, nếu vì nó thì chỉ cần răn dạy nó được rồi, sao tự dưng lại trút hết lên người của mẹ chứ???
E e è é e è…
Âm báo tin nhắn tới. Nó lục cặp lôi chiếc đt ra rồi dở ra xem
“Tối nay gặp tôi chút đi!! Tại Hương Lúa” – là từ số của Kì.
Hắn lại muốn gì ở nó nữa đây. Nhìn thấy bộ dạng đau khổ của mẹ tự dưng nó cảm thấy mất hết sức lực, ko muốn làm bất cứ chuyện gì nữa, cũng chẳng muốn gặp ai…
“Đang trên đường xuống địa ngục!! Ko thể trở về được… Có gì thứ 2 lên trường rồi nói!!” – xong nó off máy luôn cho khỏi phiền phức.

Ko biết nó đã ngủ thiếp đi bao lâu rồi nhỉ??? Lúc mở mắt ra, âm thanh đầu tiên mà nó nghe được là tiếng bụng kêu… ọt ọt.
Az, nó tung chăn bước xuống giường đi làm VSCN. Nhưng nó chợt nhớ ra một điều mà sáng nào cũng phải có, đó là tiếng đồng hồ báo thức.
“Quái nhỉ?? Sao hôm nay mấy cục sắt cũ kĩ đó ko kêu inh ỏi nữa?? Ủa mà tối qua mình đi ngủ có đắp chăn sao ta??”
Rồi nó chợt nghĩ tới mẹ. Chắc lúc mẹ lên gọi nó xuống ăn cơm, nhìn thấy nó ngủ một cách bê bối như vậy liền chỉnh sửa lại rồi đắp chăn cho nó đây mà… mẹ nó lúc nào cũng là nhất, mặc dù la mắng thì hơi bị nhiều.
Nó nhìn đồng hồ. Az, lại một kỉ lục guiness mới đây sao??? Mới có 5h sáng thôi mà nó đã bò ra khỏi giường rồi. Hèn chi mấy cái đồng hồ kia ko kêu là phải.
Nó bước xuống nhà, dù muốn dù ko cũng phải ngó vào trong phòng ba mẹ. Ba ko có ở đó… sao ba đi làm sớm vậy nhỉ??? Mẹ thì… cũng ko có trong phòng luôn. Có chuyện gì vậy ta??? Sao hôm nay ba mẹ đều ra khỏi nhà sớm vậy?? Hôm nay là chủ nhật mà???
Nó lắc đầu, bước xuống nhà bếp tìm cái gì đó để bỏ bụng. Thật bất ngờ, bàn ăn đã được dọn sẵn. Hôm nay mẹ nấu cơm sáng, đỡ phải ăn bánh mì khô khan nữa. Hôm qua với hôm nay mẹ là thiệt, toàn làm những chuyện ko giống mẹ ngày thường.
Lòng nó tự dưng dâng lên một nỗi lo, một nỗi tuyệt vọng mà chính nó cũng ko biết nguyên nhân do đâu nữa.
Cạch… a, có tiếng người mở cửa. Hình như mẹ về.
Nó chạy ra phòng khách…
Ko phải mẹ mà là ba và một người phụ nữ khác.
_Con chào ba, con chào cô!! – nó lễ phép, thật ko giống nó ngày thường.
_Ukm, chào con!! – ba nó lạnh lùng – Em vào bếp coi đi!! – rồi đổi giọng ngay tức khắc.
Ba dẫn người phụ nữ vào trong bếp.
Nó nhìn theo bằng con mắt ngạc nhiên + tò mò. Người ấy là ai??? Còn mẹ nó đâu???
Nó đi vô trong bếp. Hai người lớn đang ngồi ăn cùng nhau… nó trố mắt nhìn ba nó và người phụ nữ.
_Mẹ đâu rồi ba??
_Chiều mẹ sẽ về!! Con ngồi xuống ăn cơm đi.
Nó kéo ghế ngồi xuống cạnh ba… nhưng giờ nó có thể nuốt nổi sao?? Một người phụ nữ ko quen biết đang ngồi ăn cùng ba con nó, còn mẹ nó thì ko thấy đâu cả.
_Sao con ko ăn đi?? – ba dịu dàng hỏi nó, thái độ khác hẳn lúc nãy.
_Con nuốt ko vô. Con đi tìm mẹ đây!!!
Nói rồi nó đứng dậy khỏi bàn ăn, nhưng ba nó gọi giật ngược trở lại
_Ngồi xuống đi!! Rồi từ từ ba sẽ giải thích tất cả với con.
_Vậy ba nói đi!!
_Ba xin lỗi vì từ đầu năm học ba đã ko quan tâm con, lạnh lùng với con.
_Ba đừng nói chuyện đó!! Mẹ con đâu?? – giọng nó càng trở nên gay gắt, ánh mắt thì đỏ ngầu lên. Dường như nó đã đoán được phần nào sự việc.
_Mẹ con ko về đây nữa đâu!! – ba nó thở ra.
_Tại sao?? – nó cố giữ cho giọng mình ko bị lạc đi.
_Ba mẹ đã li hôn rồi!! Mẹ về nhà ngoại ở Đà Lạt, con ở với ba và dì. Đây là dì Trinh, từ nay dì sẽ thay thế mẹ chăm lo cho con.
_Thì ra… con tưởng chuyện này chỉ có trên phim?? – nó nhếch mép.
_Con đừng vậy!! Ba biết là con ko chấp nhận, nhưng từ từ rồi con cũng sẽ quen thôi. – ba nó điềm tĩnh.
_Ba nói cái gì?? Ba bảo con phải sống xa mẹ, bảo con phải chấp nhận bà ta??? Ba nghĩ cái gì vậy?? – giọng nó vỡ òa ra.
_Con hãy tập thích nghi dần đi. Tuần sau ba sẽ làm đám cưới với dì!! Đó là vào chủ nhật nên con hãy tới tham dự, rủ cả bạn bè con nữa.
_Ba à, con giống ba đấy!! Con làm gì có bạn bè mà rủ chứ???
_Con đừng nói vậy. Chẳng phải con có bạn là lớp trưởng sao???
Nó nhếch mép, liếc sang người phụ nữ tên Trinh kia một lúc. Ánh mắt của nó vừa như dò xét, ...
<<1 ... 34567 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 60
•Tổng: 95 / 96 / 78418