Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57141139
Visits Today: 365591
This Week: 2215512
This Month: 9135585

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

một cô gái có tên là Chu Nhược Lam thích nhau rồi cặp kè với nhau. Hắn thương cô gái ấy lắm, nhưng ba mẹ hắn lại kì thị gia thế của Lam nghèo hèn nên đã quyết cấm đoán tới cùng. Nhưng hắn và Lam vẫn cương quyết ko nghe theo… ko còn cách nào khác, ông Minh (ba hắn) đành phải dùng tới hạ sách cuối cùng là sử dụng thế lực gia đình ép nhà Lam phải chuyển đi nơi khác, mãi mãi ko được quay trở về nữa. Nếu cả nhà Lam dọn đi thì họ sẽ có một khoản tiền kha khá, đủ để họ sống sung túc cho tới khi Lam tốt nghiệp đại học.
Dù ko muốn nhưng vì nghĩ cho ba mẹ, Lam đành phải dọn đi nơi khác, mãi mãi rời xa hắn… Dù ba hắn đã ra điều kiện rằng ko được cho hắn biết về chuyện này, nhưng Lam lại ko chịu được khi nghĩ tới cảnh Kì hiểu lầm mình, cô bèn kể lại cho hắn nghe tất cả.
Vì ko muốn Lam vì mình mà phải chịu khổ, Kì đành để cho cô đi. Nhưng hắn đã tự hứa với lòng mình rằng có một ngày hắn sẽ đưa cô trở về. Phải, nhất định là như thế.

Nó vừa thò mặt vô nhà đã bị mẫu thân lôi đầu ra “ca” cho một bài.
Nào là con gái khi học xong thì phải về nhà phụ mẹ làm việc nhà, để sau này có lấy chồng thì còn biết làm… nào là con cái hư đốn, hoang đàng suốt ngày chỉ biết bắt nạt người khác, còn nhờ Duy mang cặp về hộ… vân vân và vân vân…
Dù đang rất bực mình nhưng nó cũng đành nán lại để nghe cho xong “bài ca muôn thưở” của mẹ. Đành chịu thôi, tính mẹ xưa nay là thế mà… chỉ tại nó ko chịu làm theo nguyên tắc của mẹ nên bị “ca” là đúng thôi…
Tại nhà Duy…
Kì đứng trước cổng nhà, lưng hơi cúi xuống, tay chống lên đầu gối, miệng thì thở hổn hển… chạy mà.
Sau khi đã nạp đủ Oxi, hắn bắt đầu “réo”
_Lớp trưởng ơi, lớp trưởng!! Lớp trưởng đáng iu đáng quý của lớp 12A1, bạn thân của con nhỏ khùng quậy phá, hay bị nó bắt nạt…
_Ai mà thả chó qua nhà người ta tru vậy?? – Duy bực bội bước ra.
_A, lớp trưởng. Cuối cùng mày cũng chịu ra!! Làm gì khó chịu vậy??
_“Cuối cùng”??? Mày đứng đây được bao lâu rồi mà phải dùng từ “cuối cùng”?? – Duy nhăn nhó.
_Hờ, có nhiêu đó cũng bắt bẻ!! Mày cho tao địa chỉ nhà con nhỏ Linh đi!! – Kì cười.
Duy hơi nhíu đôi mày. Cậu đang thắc mắc ko lẽ Kì đã thích con nhỏ bạn của cậu rồi sao??
Kì nhìn Duy bằng con mắt “ngơ ngác” + chờ đợi.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Duy cũng quyết định cho Kì địa chỉ nhà của nó. Nói sao thì nói, Duy chẳng có lí do gì mà giấu địa chỉ nhà nó hết. Lỡ Kì có chuyện quan trọng mà Duy ko chịu nói địa chỉ thì thất lễ quá.
_Ukm, paizz mày!! Tao đi đây!! – Kì cười tươi.
Duy nheo mắt nhìn theo, tên Kì hình như có vấn đề thì phải.
Lần đầu tiên Hoàng Vĩnh Kì – tảng băng trôi – cười tươi như hoa. Đúng là sự kiện lạ…
Kì thì ko để ý thái độ ngạc nhiên của Duy mà hí ha hí hửng đi theo chỉ dẫn tìm nhà nó.
“Cánh cổng nhà màu xanh dương…” – đây rồi, đúng là nhà nó rồi. Cánh cổng nhà màu xanh dương.
Hắn định nhấn chuông nhưng chợt tay cứng đờ lại khi nghe thấy tiếng la hét vọng ra từ trong nhà.
Hắn cười thầm trong bụng, chắc hẳn là mẹ nó đang la mắng nó rồi. (Đúng vậy còn gì!!)
Tinh… toong…
Cuối cùng hắn cũng quyết định gọi cửa…
Nó mừng như bắt được vàng, vội vàng đứng phắt dậy chạy ra mở cổng. Khi cánh cổng màu xanh dương kia dần hé mở, nó ngạc nhiên + thảng thốt => trố 2 mắt nhìn hắn.
Hắn – Hoàng Vĩnh Kì – đang đứng ngay trước mặt nó và cười thật tươi. Az, nếu là đứa con gái khác thì đã bị tan chảy rồi… nhưng may mà nó khác với những đứa đó nên ko bị tan chảy, amen!
_Bạn tới nhà ko mời vô sao?? – Kì cười, nhưng khuôn mặt trông rất khó coi.
_Bạn?? “Tao thề ko làm bạn với mày” là ai nói vậy?? – nó khoanh tay trước ngực, hơi tựa vào tường và cười đáp.
_Ấy ko thể bỏ qua chuyện cũ sao?? Tớ đã biết lỗi rồi mà, ấy mời tớ vô nhà đi!! – Kì nhấn mạnh 2 chữ “ấy” và “tớ”.
Nó hơi nhíu đôi mày. Hai chữ “ấy” và “tớ” được hắn nhấn mạnh đến nỗi nó cảm thấy ớn lạnh. Chắc chắn là hắn định trả thù đây. Được lắm, nó quyết tâm phải cho hắn một vố thật đau để hắn phải tâm phục khẩu phục.
Đang cười thầm trong bụng chợt nó giật thót người khi có tiếng mẹ vọng ra
_Ai đó Linh??
_Dạ?? Dạ… thằng ăn xin đó mẹ!! Con cho nó một chút rồi vô liền!!
“Thằng ăn xin”??? Hắn trố mắt nhìn nó… nghĩ sao mà có thằng ăn xin ăn mặc sành điệu như hắn?? Thôi rồi, mắt nó bị quáng gà rồi… nhưng có lé cũng phải thấy mờ mờ chứ??
_Mày… muốn gây sự đúng ko??
_Nam tử hán đại trượng phu, có thù hằn gì thì lên lớp giải quyết nhá!!
Nói xong, nó đóng rầm cổng lại để mặc hắn đứng bơ vơ bên ngoài…
“Bực thật, định tới đây dạy dỗ nó vậy mà bị nó chơi lại. Tức chịu ko được… Thôi có gì để ngày mai tính. Giờ về ăn cơm đã~”.
Đoạn hắn quay lưng trở về nhà.
Nó vô nhà, bước đi dè dặt vì sợ mẹ sẽ tiếp tục “ca”. Nhưng trái với lo sợ của nó, mẹ ko la mắng gì nữa. Bà chỉ nhẹ thở ra rồi nhắc nhở
_Thôi, con đi tắm rửa rồi ăn cơm! Lần sau đừng vậy nữa…
Đôi lúc nghĩ lại nó thấy cũng tội mẹ quá. Mẹ đã vì nó mà hi sinh rất nhiều. Dù nhiều lúc mẹ la mắng nặng lời nhưng nó biết đó chỉ là mẹ lo lắng cho nó, rồi nóng giận tức thời mà nói thế thôi chứ ko có ác ý gì cả.
Nhưng người ta nói: “Giang san dễ đổi, bản tính khó dời”. Nó đã quậy phá 8 năm nay mà giờ bảo nó phải thay đổi làm sao nó làm được??

Chapter 3: (cont)

11h tối, nó vẫn còn thức để chơi games. Kiểu này rồi thế nào ngày mai cũng đi trễ nữa cho coi.
E e è é e è… âm báo tin nhắn đến.
Nó ko để ý lắm, đang cày gun mừ.
E e è é e è… lại thêm một tin nhắn nữa.
Nó nghe, nhưng ko thèm mở đt ra để coi tên khùng gửi tin nhắn cho mình vào lúc nửa đêm là ai.
“Con kiến đen nằm trên hòn đá đen mà trời lại tối đen…”
Đó là chuông đt, tiếng chuông cứ vang lên liên tục. Nó vẫn ko thèm nghe máy.
Tiếng chuông tắt đi một lát rồi lại vang lên…
Bực mình, nó quơ vội chiếc đt xem thử tên nào gọi cho mình vào lúc nửa đêm thế này.
Là số lạ, nó bắt máy
_Alo???
Tút… tút… tút…
????
Tên điên nào nhá máy nó lúc đêm khuya vậy nè trời?? Tính dọa ma nó sao hả??
Nó lục đục tắt máy tính rồi dở tin nhắn ra xem.
Tin thứ nhất
“Ey ngủ chưa??” từ số của tên điên vừa nhá nó.
“Ey, khinh người à?? Sao ko tl!!” từ số của tên điên vừa nhá nó lun.
Hai từ “khinh người” kia sao nghe quen quen ta??? Hình như nó đã nghe thấy ở đâu đó rồi thì phải.
_AAAAAAAAAAAA… Hoàng Vĩnh Kì!! – nó thốt lên khe khẽ.
“Con kiến đen, nằm trên hòn đá đen mà trời thì lại tối đen…”
Chuông đt nó lại vang lên.
Nó bắt máy nhưng ko “alo” mà xổ một tràng
_Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang đánh cờ với Diêm Vương Lão Gia, xin quý khách vui lòng gọi lại sau hoặc nếu ko chờ được thì gọi vào số 15001005 để được tài trợ một chuyến đi xuống địa ngục gặp trực tiếp đương sự!! Xin chân thành cảm ơn quý khách.
Xong, nó đóng cụp máy lại rồi cười hí hí như con… khỉ.
Còn ở bên kia đầu dây, Hoàng Vĩnh Kì há hốc mồm kinh ngạc.
Hắn đang định phá giấc ngủ của nó cho nó tức chơi, ai ngờ lại bị nó lấy ra làm trò đùa lúc nửa đêm… tức quá đi mất thôi…
Đêm ấy, Hoàng Vĩnh Kì mất ngủ vì mải lo nghĩ cách trừng trị con nhóc nghịch ngợm bất trị kia…

Một buổi sáng như mọi buổi sáng khác của nó… Sau khi vung tay đập nát hai chiếc đồng hồ tội nghiệp thì nó tức giận bò dậy tắt hết 5 chiếc đồng hồ còn lại rồi phi vô nhà tắm.
VSCN vừa xong là nó đã nghe tiếng mẹ réo rắt dưới nhà
_Linh!! Có chịu dậy chưa thì bảo!!!!
_Con dậy rồi mà mẹ!! – nó chải vội mái tóc bù xù rồi buộc lên gọn gàng. Nhìn nó ko ai biết là nó chỉ vừa mới thức dậy cách đây 5p.
Lò dò bước xuống nhà, nó toan chuồn thẳng vì ngán bữa sáng kinh dị của mẹ lắm rồi. Nhưng chưa kịp chuồn thì nó đã bị mẹ gọi giật ngược lại
_Ăn sáng xong rồi đi học con!!
_Ba đâu mẹ??? Lại đi làm nữa rồi sao?? – nó xịu mặt bước lại bàn.
_Ukm!! – mẹ nó đáp buồn bã.
_Tại sao chứ?? Hôm nay là thứ 7 mà, đáng lẽ ba phải được nghỉ chứ??
_Ba nói là có cuộc họp quan trọng nên phải đi!! Con thông cảm cho ba đi!! – giọng mẹ nó như có gì đó nghẹn ở cổ họng làm bà phát âm ko rõ.
Nó lắc đầu và nhẹ thở ra.
Từ khi bước vô lớp 12, chưa lần nào nó được ngồi ăn cùng với ba bất kể là bữa sáng hay bữa tối… ba lúc nào cũng nói là bận đi công việc, nhưng nó biết thực ra ba ko đi công việc như ba nói.
_Oa… bữa nay mẹ làm nhiều món hơn mọi hôm!! – nó thốt lên, cố tỏ ra vui vẻ để phá tan bầu ko khí u ám buổi sớm.
Mẹ nó cười, một nụ cười buồn rười rượi.
Nó rời khỏi nhà trễ hơn mọi hôm nên cũng ko ghé nhà sách nữa mà đi thẳng tới trường.
Từ nhà nó tới trường mất khoảng 15p đi bộ. Nó rời nhà lúc 7h15 và thong thả tới trường. Giờ này học sinh đã đi đầy đường rồi. Ko thể tưởng tượng được trong khi nó đang ở nhà sách thì học sinh đã tung tăng dắt díu nhau tới trường.
Đi ngang cổng trường, nó che mặt lại cố né ông thầy giám thị đáng ghét. Nhưng hình như nó ngốc quá thì phải, càng che lại thì càng làm ổng chú ý thêm.
_Em kia đứng lại!!
Nó nhăn mặt đứng lại. Bỏ mũ trùm đầu ra, nó cố gắng vui vẻ
_Em chào thầy!! Hờ hờ…
_Ủa?? Thái Linh??? Em muốn phá bỏ danh hiệu “nữ hoàng đến trễ” hay sao mà lại đi học giờ này?? Mà sao hôm qua em ko đi học??
_Thầy, em có chuyện mà!!
Thầy giám thị gật đầu, rồi cho nó qua. Az, mới sáng sớm mà đã bị ổng ám rồi… xui xẻo quá. Nó thở dài đi nhanh vào trong trường. Thật đáng kinh ngạc, nó vào lớp mà ko có lấy một bóng người. Az, 7h30 rồi mà lớp nó ko có ai là sao???? Kỉ lục guiness mới của VN đây sao??
Sau khi nó bước vào lớp khoảng 6s thì Duy cũng vào.
Thoạt tiên Duy tưởng có nhỏ nào đi nhầm lớp, nhưng nhìn kĩ lại thì…
_AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA trời sập bà con ơi!!! – Duy hét lên.
Nó nhăn mặt, quay lại khi nghe thằng Duy khùng đã la hét. Đôi lúc nó tự hỏi “Đây là lớp trưởng của lớp 12 sao trời???”, Duy thật quá giống con nít.
_Mày điên?? Mày khùng?? Mày mát?? Mày đao?? Mày thần kinh???
_AAAAAAAAAA – Duy lại hét lên, nhưng rồi ngay sau đó lại nói nhỏ – là mày hả Linh??? Kỉ lục guiness mới của VN đây hả?? “Nữ hoàng đi trễ” lại tới sớm nhất???
_Tao cũng còn ko tin nổi nè mày!!! Nghĩ gì mà 7h30 rồi chưa có mạng nào tới lớp là sao???
_À, do mày đi học trễ hoài nên ko biết!! Lớp mình khoảng 7h40 mới đông lên. – Duy giải thích.
Nó nhún vai, lôi đt từ trong cặp ra rồi nhét headphone vào tai. Quăng cặp qua cho Duy, nó hất mặt, ý muốn bảo chép bài zùm cho nó… ngủ!!
Duy khổ sở chụp lấy cái cặp của nó.
8:00 A.M tại lớp 12A1
Cô chủ nhiệm vừa bước vào là lôi sổ điểm ra điểm danh luôn. Như thường lệ, cô điểm danh tới người đứng trước nó là nhảy liền sang người đứng sau mà bỏ qua tên nó. Lấy làm lạ, nó đứng lên hỏi
_Sao cô ko điểm danh em ạh??
Cô ngước lên, và lại thêm một người nữa ngạc nhiên vì sự xuất hiện của nó ở trong lớp.
Chapter 4: Có ai quậy được bằng ta?? – p3.
Cô chủ nhiệm ngạc nhiên đến nỗi ko thốt nên lời nào. Mãi một lúc sau cô mới trấn tĩnh lại được. Một cách từ từ, cô chậm rãi lên tiếng
_Em có đúng là Thái Linh của cô ko vậy?? Hay em là chị em sinh đôi của em ấy??
_Cô?? Cô nói vậy là sao???
Cô lắc đầu ko nói thêm gì nữa, ra hiệu cho nó ngồi xuống. Sĩ số lớp nó là 40, trừ nó ra nhưng cộng thêm cô giáo vào nữa là có ngót nghét 40 nhân mạng gần như chết vì sock khi nhìn thấy nó trước giờ học.
Az, kiểu này là sau này nó lại phải tiếp tục đi trễ để ko mang tội danh kẻ sát nhân hàng loạt mới được. Chỉ tới sớm có một buổi thôi mà làm cho mọi người kinh ngạc đến vậy, nếu sau này mà nó đi sớm dài dài thì… ko ai biết được sẽ có chuyện gì xảy ra.
Lại là ánh mắt ấy, ánh mắt căm thù nhìn nó ở trong căn teen ngày hôm qua. Rốt cuộc người này là ai?? Và có thù hằn gì với nó đây???
Nhưng con nhóc hồn nhiên vô tư của chúng ta ko hề để ý rằng nguy hiểm đang gần kề bên mình, vẫn cố gẳng ngủ trong môi trường ồn ào như thế này. Nó chợt nghĩ tới chiếc hộp nhạc trong nhà sách… ko biết bao giờ mới có đủ tiền để mua được đây??
Dù ba nó mang tiếng là giám đốc công ty nhưng tiền tiêu vặt của nó chẳng đáng là bao, ko đủ mua tô phở nữa. Nhiều lúc nghĩ lại nó thấy tủi thân thiệt. Mang tiếng là con một mà sao chẳng được cưng chiều yêu thương gì hết àh!!
Hoàng Vĩnh Kì với đôi mắt thâng quầng vì mất ngủ nhìn nó cay độc. Chỉ vì nó mà cả đêm hắn phải thức trắng, ko tức sao được. Từ trước tới giờ, ngoài Nhược Lam ra thì nó là người đầu tiên khiến hắn phải bận tâm.
12h30, khi tiếng chuông vừa vang lên là cả lớp lập tức rời khỏi vị trí ùa xuống căn teen. Trong lớp chỉ còn lại nó, Duy, Kì và Cát Anh (gọi tắt là Cát). Nó thì tai vẫn nhét phone và ngủ khì, Duy lại phải khổ sở đánh thức nó. Kì thì cũng nhét phone vào tai, hai chân gác lên bàn. Toàn thân hắn lắc lư theo điệu nhạc. Còn Cát thì đang nhìn nó… một ánh mắt ko mấy là thiện cảm.
_Linh… dậy đi, ra chơi rồi!! Đi ăn chứ!! – Duy lay lay tay nó.
Nó dụi mắt từ từ vươn vai ngồi dậy. Oa, làm một giấc suốt 4 tiếng đã quá. Hôm nay nó ăn ở nhà còn khá no nên ko muốn ăn trưa
_Mày đi ăn đi!! Tao ko thấy đói!!
_Thôi, mày ko ăn thì tao cũng ko ăn!! Ôn bài đi, tiết cuối là kt 1 tiết đó!
Nó nhún vai. Học là gì khi mà đã có thằng bạn làm lớp trưởng nhỉ??? Có gì thì cứ ném phao trợ giúp nó là được rồi… Với lại so với trí thông minh của nó thì mấy bài kiểm tra nhỏ bé này có là gì đâu. Cuộc thi đáng để nó học là các kì thi học sinh giỏi toàn quốc kìa.
_Tao thắc mắc ko hiểu sao mày ngủ gật nhiều vậy mà có thể làm bài tốt nhỉ?? – Duy hỏi.
_Tao cũng ko hiểu. Tao chỉ biết là mấy bài đó tao đã đọc được cách giải trong sách giáo khoa nên cứ vậy mà làm thôi!!
Haizz – Duy thở dài. Mang tiếng là lớp trưởng mà ko bằng được một góc của nó nữa…
Im lặng một lát, nó rủ rê
_Tan học đi nhà sách ko??
_Lại nữa!! Sáng nào mày cũng vô đó mà có mua gì đâu. Ko hiểu ở trỏng có gì mà mày mê tới vậy??
_Có cái hộp nhạc!! Tao thích lắm mà hok có tiền để mua. Tao muốn ngó chừng ko cho đứa nào phỗng tay trên!!
Hoàng Vĩnh Kì dỏng tai lên mà nghe ngóng. À há, cuối cùng thì cũng tìm ra cách để làm cho nó tức chơi…
Tiết tiếp theo là tiết sinh, tiết của ông thầy mà nó ghét nhất (ông thầy bị nó chọc ở chapter 1).
Nó cố ngủ trong 4 tiết trước để tiết này tỉnh táo mà chọc ổng.
Thầy bước vô lớp, cả lớp nghiêm trang đứng chào.
Xong xuôi, ông thầy bước lên bàn giáo viên rảo mắt quanh lớp một lượt để chắc chắn rằng nó sẽ ko tiếp tục phá trong giờ của mình. Thấy nó cắm cúi vào vở, ông thầy mỉm cười hài lòng.
“Vị nhà giáo đáng kính” thản nhiên ngồi xuống ghế mà ko biết được cái bẫy của lũ học sinh quỷ quái xếp sẵn cho mình.
_AAAAAAAAA... – “Vị nhà giáo đáng kính” thét lên một hơi dài, mặt mày đỏ gay.
Bên dưới có tiếng cười khúc khích mà dù ko nói ra thì ai cũng biết đấy là ai.
“Vị nhà giáo” giận đến đỏ mắt tía tai, đập bàn rồi quát ầm ầm
_Ai đã đặt đinh lên ghế của tôi???
_Ai dám đặt đinh lên ghế của thầy vậy?? Hãy thành thậ... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 29
•Tổng: 31 / 32 / 78354