Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 57123049
Visits Today: 347501
This Week: 2197422
This Month: 9117495

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

uốn nói chuyện với Lâm. Linh ngốc lắm đó, biết ko?? Lâm đã thầm thích Linh ngay từ khi Linh bước chân vào lớp rồi, Lâm thật sai lầm khi đã nhìn Linh bằng ánh mắt thiếu thiện cảm…
Linh biết ko, Linh đẹp lắm… đẹp tựa những khóm hồng trong vườn trường vậy. Chúng luôn ở bung ra tỏa hương thơm ngát khắp 1 vùng trời. Linh cũng giống vậy đó. Linh đẹp tựa hoa hồng nhưng bản tính Linh lại quá cứng cỏi, cái đó giống như những gai nhọn của hoa hồng vậy. Lâm thích Linh cũng chính vì Linh giống hoa hồng – chúa tể của các loài hoa.”
Đọc tới đấy, ta đã cười đến chảy cả nước mắt. Từ khi nào mà mi lại có những lời lẽ sến như con hến vậy hả Lâm?? Ta ôm bụng cười lăn cười bò, rồi lại tiếp tục đọc
“Lâm ko biết tình cảm Linh dành cho Lâm ra sao, nhưng Lâm vẫn luôn âm thầm quan sát Linh, và biết được những câu chuyện mà Linh kể với cô chủ nhiệm!! Từ ấy, Lâm càng thương Linh hơn!!
Rồi từ khi chúng ta bắt đầu nói chuyện với nhau, Lâm đã rất vui!! Lâm vui vì Linh cũng chịu nói chuyện với Lâm, vui vì cảm thấy mình có thể trở thành chỗ dựa cho Linh. Nhưng ko, Linh quá cứng cỏi thì làm sao cần sự che chở của Lâm chứ??
Linh có biết đêm Noel Lâm đã đứng gần nhà Linh để quan sát. Nhưng Linh lại chẳng hề bước chân ra khỏi cổng, mà đèn trong phòng Linh thì lại tắt tối thui. Lâm đã đứng chờ Linh suốt 3 tiếng vì cứ ngỡ Linh đi chơi chưa về. Linh biết Lâm chờ Linh để làm gì ko?? Lâm muốn tự tay đưa cho Linh tấm thiệp Noel mà Lâm tự tay làm…
Thôi ko nhắc tới kỉ niệm nữa. Có 1 sự thật Lâm chưa nói cho Linh biết, là ba mẹ Lâm đã li thân lâu rồi, giờ thì mẹ với Lâm phải qua Mĩ để đoàn tụ với ba. Xin lỗi vì đã ko nói sớm hơn với Linh, Lâm sợ Linh sẽ buồn!!
Lần này ra đi, ko biết bao giờ Lâm mới có thể gặp lại Linh, hoặc cũng có thể là sẽ ko bao giờ gặp lại nữa… Thôi, giờ Lâm phải chuẩn bị theo mẹ lên máy bay đây!! Tạm biệt Linh!! Rất mong sẽ được gặp lại Linh vào 1 ngày ko xa!!
Thương Linh
Lâm”
Mi… mi có biết những dòng cuối của bức thư đã làm ta đau lòng đến mức nào ko hả?? Sao mi có thể vô tình với ta như thế?? Sao mi lại bảo ta quên mi đi và sống thật hạnh phúc?? Quên mi làm sao ta có thể hạnh phúc được?? Ko đâu, mi nhất định phải trở về với ta!! Ta ko cam tâm… nếu mi ko trở về ta sẽ hận mi lắm!! Mi là kẻ đáng ghét nhất trên đời… ta ghét mi.
Chapter 1: Con nhóc hay đi học trễ.

7 giờ sáng…
Cái đồng hồ Mickey cứ giãy đành đạch như con cá nằm trên thớt.
Nó huơ tay, đập cái rầm vào cái đồng hồ xấu số.
2p sau, 1 chiếc đồng hồ khác hình con cá lại nối gót chiếc đồng hồ kia.
Lại 2p sau, một chiếc đồng hồ khác lại chịu chung số phận…
Nó bực mình ngồi dậy tắt hết những chiếc đồng hồ còn lại đặt cách nhau 2p. Đó là thói quen của nó.
Nó – Trần Thái Linh – một con nhỏ chuyên gia đi học trễ, luôn phải viện ra đủ lí do với bác bảo vệ và thầy giám thị. Mặc dù trường nó bắt đầu học lúc 8h, nhưng ko khi nào nó đi sớm được. Lí do ư?? Rất đơn giản, đó là vì nó thức khuya… chơi games. Vì vậy nó phải đặt 7 cái đồng hồ báo thức cách nhau 2p mới mong dậy sớm được. Nhưng dù vậy nó vẫn đi học trễ vì 1 thói quen khác.
Nó phi vào phòng tắm, vừa súc miệng vừa… ngủ. Az, cái tật ấy đã bao nhiêu lần bị ba mẹ quở trách mà nó vẫn ko chịu chừa.
Nhưng ít ra thì nó vẫn có được 1 ưu điểm khác khiến ba mẹ nó rất hãnh diện, là trong các kì thi học sinh giỏi toàn quốc từ 1 năm trở lại đây đều bị nó giựt giải hết.
Nó thông minh lắm, chỉ cần đọc liếc qua bài là nhớ. Nhưng nó lại lười ko chịu học mới chết chứ!! Đúng là 1 con người nông cạn.
_Linh, dậy đi học!!
_On ạy ùi!! (con dậy rồi) – nó vừa súc miệng vừa đáp.
_Nhanh lên xuống ăn sáng rồi đi học kẻo trễ!! – mẹ nó hối thúc.
Nó nhanh chóng rửa mặt rồi phi xuống nhà cho kịp bữa sáng.
Nhìn vào bàn, nó ko khỏi… choáng. Az, ngày nào cũng bánh mì với sữa, nó ngán tới tận cổ rồi. Hơn nữa hôm nay lại có môn thể dục, ăn sáng kiểu này làm sao trụ nổi tới tiết cuối đây???
Nó ngao ngán thở dài, rồi phi thẳng ra ngoài cửa ko quên ném lại cho mẹ một câu gọn lỏn
_Con ăn trên trường!!
rồi phi thật nhanh ra khỏi nhà.
Mới có 7h 25 thôi, còn sớm chán. Nó cũng đang định dạo 1 vòng quanh nhà sách đây.
Cả tuần nay nó lùng tìm cho bằng được quyển “Chạng vạng” của Stephenie Meyer. Nó tình cờ đọc được nội dung của quyển sách ấy trên mạng, thấy hay hay nên mới lùng tìm. Cuốn tiểu thuyết ấy ko chỉ có 1 quyển đơn lẻ mà có hẳn 1 bộ: Chạng vạng, Trăng non, Nhật thực, Hừng đông.
Đang loay hoau gửi cặp tại quầy, chợt có 1 thằng nhóc đi ngang và đụng vào người nó. Nhưng tên nhóc ko biết điều ấy chẳng những ko thèm xin lỗi nó lấy 1 tiếng mà còn lên giọng
_Mắt mũi để đâu vậy?? Có lé cũng phải thấy mờ mờ chứ???
Az, nó quay sang nhìn tên nhóc chết tiệt ấy. Nếu là 2 năm trước thì tên nhóc ấy đã bị bụp đến te tua tàn tạ rồi. Nhưng ko, giờ nó đã là 1 con người khác, ko thể hở 1 chút là lại đánh nhau như ngày xưa nữa.
_Này, cậu ăn nói cẩn thận chứ?? Chính cậu đụng tôi còn gì??
_Ồ, ai đây?? Chẳng phải là lớp Thái Linh của lớp 12A1 sao??? – tên nhóc xấc láo nhìn nó nói bằng giọng hết sức mỉa mai.
Nó nheo mắt, quả thật cậu nhóc này là lần đầu tiên nó gặp.
_Xin lỗi, tôi với cậu có quen biết sao??? – nó lịch sự hỏi.
_Ko, nhưng rồi cũng sẽ biết nhau thôi!! Tạm biệt!! – tên nhóc xấc láo ấy thay đổi thái độ, nháy mắt thân thiện với nó rồi chạy nhanh ra ngoài.
Nó hơi nhíu đôi chân mày mỏng tang… Ai nhỉ?? Nó đâu phải nhân vật nổi tiếng??? Tên nhóc ấy lại càng ko phải người quen của nó, vậy hắn là ai?? Ashhh nhức cái đầu quá, ko thèm suy nghĩ nữa.
Nó tìm tới quầy sách mới. Một tuần nay lúc nào cũng thấy nó túc trực ở đây, nhưng chẳng khi nào nó đi ra và cầm theo 1 quyến sách trên tay cả.
Nó dạo quanh các quầy sách khác, rồi lại đi vòng sang quầy hàng lưu niệm. Nó để ý thấy có 1 chiếc hộp nhạc nho nhỏ, rất dễ thương…. Chiếc hộp có lớp vỏ ngoài làm bằng thủy tinh trong suốt, khi tra chìa vào khóa, nắp hộp mở ra 1 cách nhẹ nhàng, và ở phía trong trồi lên 1 chiếc xích đu giữa đồng cỏ, có 2 đứa nhóc ngồi đu đưa trên đấy. Hộp phát ra là “ A little love” – bài hát mà nó thường nghe trước khi đi ngủ.
Nó muốn mua, nhưng tiền để dành lại ko đủ… mà xin thì mẹ lại ko cho nên đành ngậm ngùi đứng nhìn thôi.
Reeng…
Ối, ở đâu ra tiếng chuông báo cháy vậy nhỉ?? Nó ngẩng lên nhìn quanh…
Ồ ko, mọi người vẫn hoạt đồng bình thường mà, chắc hệ thống bảo vệ của nhà sách này hỏng rồi.
Nhưng hình như nó sực nhớ ra cái gì thì phải. Nó lại đưa mắt nhìn quanh, vô tình nó phát hiện ra chiếc đồng hồ. Đã đúng 8h rồi…
_ÔI KO!!!!!!!!!!!!!!!!!! – nó thét lên và chạy ra quầy lấy cặp.
Ngay sau đó, nó phi thật nhanh đến trường. Ôi thôi tiêu rồi, mọi ngày nó chỉ đến trường trễ có 1 chút (khoảng 5, 6p gì đó) thôi, vậy mà hôm nay đúng 8h nó mới bước chân ra khỏi nhà sách. Dù có vắt chân lên cổ mà chạy thì cũng mất đến 10p chứ chẳng chơi.
Ôi tiêu cái thân tàn của nó rồi… ông giám thị sẽ ko bỏ qua cho nó thêm lần nữa đâu…
Gần tới cổng trường, nó đã thấy cái bóng dáng oai vệ của ông thầy giám thị và bác bảo vệ. Kiểu này là ko thể lẻn vô trường được rồi, đành phải dùng hạ sách cuối cùng thôi!
Nó ko chạy tiếp tới cổng mà quẹo sang bên phải. Bờ tường ở bên ấy khá thấp, nó có thể phóng qua một cách dễ dàng.
Đầu tiên, nó thảy cặp vào bên trong sau đó lùi lại lấy đà rồi phóng tới.
Tất nhiên, với kinh nghiệm 8 năm của nó thì việc vượt rào dễ như bỡn… nó đứng dậy phủi đất cát, cầm cặp lên rồi te te chạy lên lớp. Nhìn nó ko ai nghĩ nó là học sinh cá biệt đâu!!
Nó vừa đi vừa hát trong hành lang, chất giọng trong trẻo và cao vút của nó vang xa.
Lấp ló đằng sau cửa lớp một lúc, cuối cùng nó cũng đã tìm ra lí do vào trễ của mình.
Nó đưa tay lên vò vò mái tóc thẳng mượt, chỉnh sửa quần áo cho thật xộc xệch rồi hiên ngang bước vô lớp.
_Em lại đi trễ rồi đấy Linh!! – cô chủ nhiệm nhắc nhở.
_Thưa cô, mẹ em đi vắng còn đồng hồ báo thức thì bị hỏng nên…
Nói tới đây, nó lè lưỡi rồi cười tủm tỉm… chắc cô sẽ bỏ qua cho nó thôi.
_Haizz, hết cách với em. Thôi về chỗ đi!!
Nó thủng thỉnh bước về chỗ, chỉnh sửa lại quần áo và mái tóc rồi từ từ ngồi xuống.
Quay ngoắt xuống phía thằng bạn thân, nó cười toe
_Hi, mày!!
_Tài nói dóc của mày càng ngày càng lên lever rồi nha!! – Duy cười.
_Mới sáng sớm mà đã làm người ta lóa mắt rồi!! – nó nhăn – Làm ơn dẹp cái nụ cười ấy zùm. Tao chớ hok phải mấy nhỏ trai khác đâu nhá!!
_Hờ… mày ko thể dịu dàng hơn được sao?? Coi chừng ế chồng nha!!
_Ko lo, tao đẹp vầy mà ế chồng nỗi gì!!
Duy bĩu môi quay đi. Con nhỏ này càng ngày càng tự tin thái quá.
Duy là bạn cũ của nó ở lớp 11A2. Sự thay đổi của nó, chỉ Duy và cô chủ nhiệm là biết lí do. Từ sau khi Lâm đi, nó trở về là 1 con nhóc ương bướng, nghịch ngợm…
Từ ấy, cả lớp ko phải là khinh khi nó nữa mà chuyển sang thân thiện và kính nể nó. Duy là người bạn nhất nó tiếp nhận trong tổng số 39 đứa còn lại… dần dần, nó và Duy trở thành đôi bạn thân. Năm lớp 12 này, Duy được cả lớp tín nhiệm bầu làm lớp trưởng, còn nó làm lớp phó học tập. Nhưng nó đã từ chối chức vị ấy… Tất nhiên, một đứa lười như nó mà làm lớp phó học tập thì thể diện và thành tích của lớp chắc chắn sẽ bị nó phá tan rồi…
Reng…
Tiếng chuông vào lớp đã vang lên. Mệt thật, nó còn chưa kịp đi ăn chút gì nữa chứ…
Ở trường nó, một tiết học kéo dài trong một tiếng đồng hồ, hơn nữa lại ko có giờ nghỉ giữa các tiết, nó phải học từ lúc 8h30 tới 12h30 mới được nghỉ, sau đó tới 13h 30 thì lại phải vào lớp và học liên tiếp tới 16h 30 mới tan trường. Haizz, giờ nghỉ trưa chỉ vỏn vẹn có một tiếng thôi, làm sao đủ thời gian ăn chứ?? (Az)
Tobe cont
Chapter 1: (cont)

Nó mỉm cười chua chát, tự dưng lại nghĩ về Lâm làm nó thấy đau lòng. Nhưng nó có một niềm tin, rằng Lâm nhất định sẽ quay về… Chính nhờ niềm tin ấy mà thời gian qua nó đã giữ được tâm hồn trong sạch của mình, mặc dù có rất nhiều cám dỗ xảy đến với nó.
Ví dụ như có gần hai mươi thằng con trai tỏ tình đều bị nó từ chối một cách “phũ phàng”, đám đàn em dụ dỗ nó quay trở lại làm đại tỉ nhưng nó đã đá phăng tụi ấy đi… và còn rất nhiều, rất nhiều cám dỗ khác nhưng đều bị nó xử đẹp hết…
Mải suy nghĩ, nó ko biết rằng bản thân đã lọt vào tầm ngắm của “vị nhà giáo đáng kính” – thầy sinh.
Nhìn nó ngồi chống cằm, mắt cứ hướng ra ngoài cửa sổ, ông thầy ra hiệu cho đám học sinh im lặng rồi nhẹ nhàng tiến về phía nó.
Nó vẫn ko phát hiện ra, ông thầy nheo mắt nhìn theo hướng nhìn của nó. Chẳng có gì ngoài cái tổ dơi trên cây phượng…
Ông thầy khẽ chun mũi rồi gõ cốp vào đầu nó…
_Ái đau!! – nó ôm đầu nhăn nhó.
_Giờ của tôi dạy chán lắm hay sao mà cô nhìn ra ngoài hả??
Nó vụt đứng dậy… sau một hồi lúng túng, nó thản nhiên đáp
_Thưa thầy, ko phải là thầy dạy chán mà là em đang thắc mắc ạh!!
Lấy làm lạ, “vị nhà giáo” hỏi
_Em thắc mắc cái gì?
_Thưa thầy, em thắc mắc tại sao những con chim xấu xí kia lại có thể làm tổ trên cao được ạh? Và tại sao chúng ko làm tổ trên đầu một người nào đó?? Ví như… thầy chẳng hạn? Đầu tóc thầy bù xù như vậy, rất giống cái tổ chim mà!!
Nghe nó nói xong, cả lớp cười khúc khích… còn “vị gõ đầu trẻ đáng kính” kia giận đến tái cả mặt. Vừa xấu hổ, vừa quê, ông thầy đập bàn cái rầm.
_Em… vô lễ… thật là vô lễ hết sức!!
_Thưa thầy, bạn đó nói vậy là để nhắc khéo thầy đó!! – từ trong một góc lớp, Hoàng Vĩnh Kì lên tiếng.
“Vị nhà giáo đáng kính” quay lên bảng với khuôn mặt đỏ phừng phừng vì tức giận, trong khi cả lớp nín cười và quay sang nhìn Kì bằng con mắt ngạc nhiên + tò mò.
Hoàng Vĩnh Kì – cậu ấm nhà họ Hoàng – xưa nay nổi tiếng là người lạnh lùng, vậy mà giờ lại lên tiếng bênh vực một cô gái trước mặt thầy giáo, quả là chuyện bất bình thường.
Nó thì ko mấy quan tâm lắm với những người trong lớp nên cũng chẳng biết Kì là ai, do vậy nó chẳng lấy làm lạ gì khi Kì lên tiếng bênh vực nó trước thầy giáo. Nó quay sang Duy, hỏi nhỏ
_Ủa lớp mình có thằng đó hả??
Duy gật đầu khổ sở. Chắc cậu đang lo cho cái tính vô tâm của cô bạn thân, làm sao có thể lấy chồng được đây…
Nhìn vẻ mặt Duy, nó ko hỏi nữa mà gục mặt xuống bàn lôi chiếc máy nghe nhạc từ trong cặp ra, nhét headphone vào tai rồi đung đưa theo điệu nhạc. Chậc, mới bị thầy khiển trách xong giờ nó lại làm trò này… chắc hẳn là “vị gõ đầu trẻ” kia tức lắm nhưng ko thèm nói gì thêm, ông ta sợ lại bị quê trước lớp vì trò chọc phá của nó thêm một lần nữa…
Chỉ có mình Duy là khổ, chép bài ở cả hai vở ko còn thời gian kịp nghe giảng nữa… khổ lắm, nó nào có bắt Duy chép bài hộ đâu, nó chỉ dọa rằng nếu ko có bài thì chắc chắn sẽ bắt Duy dạy kèm cho nó. Mà Duy thì ngán cái vụ kèm cặp này lắm rồi. Nó có chịu học hành gì đâu, suốt buổi cứ tìm cách chọc phá Duy… nào là giựt tóc, nào là đá mạnh vào chân Duy, nào là bắt gián bỏ lên vở, rồi còn hất nguyên cả li café vào áo Duy nữa, báo hại Duy về nhà bị mắng té tát. Suy cho cùng, Duy đành phải chép bài zùm nó để tránh cái vụ kèm cặp kia.
Nghe nhạc chán chê, tự dưng nó lại nổi hứng phá buổi học.
Nghĩ là làm, nó bắt đầu sự nghiệp muôn thưở của mình từ Duy – cậu bạn thân kiêm lớp trưởng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nó thấy tội Duy quá. Đã bị nó dọa phải chép bài zùm, giờ lại phá Duy thì hơi quá đáng. Thôi thì bỏ qua cho Duy vậy.
Vậy là nó bắt đầu từ con nhỏ ngồi phía trên (mà nó chẳng biết tên nhỏ là gì nữa). Nó đã vào chân con nhỏ khiến nhỏ ko thể tập trung nghe giảng được. Nhưng con nhỏ ko thèm quay lại đôi co với nó, vì nhỏ biết sẽ chẳng bao giờ thắng nổi nó đâu. Thấy mình đá hoài mà nhỏ ko phải ứng, nó liền chuyển phương án sang… giật đuôi tóc của nhỏ. Tội nghiệp, mái tóc được chải hơn nửa tiếng đồng hồ của nhỏ bị nó giật cho rối bù xù.
_Bạn làm gì vậy?? – con nhỏ hết chịu nổi liền quay xuống nhăn nhó.
_Ơ… tao có làm gì đâu?? – nó đáp tỉnh bơ.
_Sao bạn hết đá chân rồi tới giật tóc mình? – con nhỏ khổ sở nhìn nó.
_À há.. tao xin lỗi. Tao tính kêu mày hỏi một chuyện. Mấy đứa chăm chỉ như mày chắc là biết nên…
_Thôi thôi, có gì bạn hỏi nhanh đi!!
_Tao muốn hỏi là trên đảo hoang có một con lừa đang đói, trước mặt nó là thùng cám, làm sao để nó ăn được bây giờ???
Az, câu hỏi oái oăm của nó làm thằng nhóc nhiều chuyện ngồi bên cạnh (nó cũng ko biết tên luôn) nhanh nhảu
_Ko biết, mày nói thử coi!!
_Đồ lùn lắm lời!! Tao hỏi nó chứ ko hỏi mày!!
_Mình ko biết!! Bạn nói thử coi? – con nhỏ ngơ ngác.
_Ha ha, con lừa nó cũng nghĩ giống tụi bay, nên muôn đời nó ko sao hóa sang kiếp người được!! – nó trả lời rồi cười khúc khích.
Trong vòng 5p sau đó, câu đố được lan truyền với vận tốc ánh sáng. Vậy là lớp nó có ngót nghét khoảng 38 con lừa trên tổng số 40, thật mĩ mãn.
Thấy ko khí lớp có vẻ sôi nổi hơn, ông thầy mừng ra mặt liền đặt câu hỏi
_Có ai cho thầy biết…
_Thưa thầy em có ý kiến!! – nó giơ tay cắt ngang câu hỏi của thầy.
“Lại trò gì nữa đây??” – “vị nhà giáo...
<<1234 ... 24>>
Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 16
•Tổng: 18 / 19 / 78341