Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59546453
Visits Today: 389860
This Week: 1024638
This Month: 11540899

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

rở nên buồn hơn bao giờ hết

_Chị ghét anh của em tới mức đó sao? Em mù toán mà…
_Chị ko đổi câu đố đâu. Em ko trả lời được thì về ngủ đi.

Xong nó nằm lăn ra bên cạnh đống lửa trại đang dần tắt và ngủ thiếp đi, mặc cho Duyên đứng tần ngần ở đó. Em gái thì sao chứ? Ko phải chuyện gì cũng có thể chiều được, nhất là đối với chuyện tình cảm. Bảo nó làm theo lời Duyên, có khác nào kêu nó đi cầu xin tình yêu của người ta chứ?? Mà như đã nói, nó ko bao giờ muốn cầu xin tình yêu của người khác.



Sáng, nó bị đánh thức bởi một thứ ánh sáng chói chang, rọi thẳng vào mắt. Mặt trời đã lên rồi, nó tìm cái đt để coi giờ. Bây giờ là 5h30 sáng.

Nó lồm cồm bò dậy, rồi bò vào lều của Jin lấy vật dụng cá nhân. Jin giữ đồ cho nó mà. Sau khi VSCN xong, nó lại trở về nơi tập trung. Vẫn chưa có ai thức hết, nó nhún vai và quyết định đi lăng quăng gần đó để coi ở đây có gì thú vị ko. Nó tiến về phía bờ sông, đó là nơi nó thích nhất ở đây.

Thật bất ngờ, cứ tưởng chỉ có mình nó dậy thôi, ai ngờ cũng đã có người ngồi ở ngoài ấy. Nó nghiêng đầu, quyết định vẫn bước tới.

Oz, cứ tưởng ai hóa ra lại là “ chàng hoàng tử” – mối tình đầu của nó – Phạm Thanh Lâm.

Nó khẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm mà ko đợi hắn mời. Ko gian cứ yên tĩnh như vậy kéo dài khoảng 5p từ khi nó đến. Và hắn là người đánh tiếng trước

_Dậy sớm vậy??
_Uhmmm, kỉ lục guiness Việt Nam đó!! Còn mày, sao cũng dậy sớm vậy?? – nó xưng hô theo kiểu bạn bè thân thiết.
_Uhmmm, thói quen thôi!! Tôi có chuyện cần phải hỏi!
_Tự nhiên đi!! – nó nhún vai.
_Thật sự là trước đây tôi đã từng thích cô sao? Đó có phải là sự thật ko?
_Qua giờ nói mà mày có tin đâu… có lẽ tụi mình hok có duyên với nhau, thôi thì cứ làm bạn đi cũng được!!
_Ko phải, thực ra là tối qua tôi đã mơ thấy cô. Tôi mơ thấy cô ngồi bên cạnh một cái cặp rồi khóc thét lên, như nhìn thấy cái gì đó ghê gớm lắm vậy đó… rồi tôi còn ngồi xuống ôm cô nữa! – nói tới đây, hắn đỏ mặt – Có lẽ… có lẽ…
_Lẽ lẽ con khỉ!! Đừng nghĩ nhiều làm gì, cứ coi tao là một người bạn được rồi!! – nó cười buồn.



Khoảng nửa giờ sau, tất cả mọi người đã thức dậy.

Mới đó mà Duyên đã qua lớp tìm nó. Con bé này vui thì vui thật nhưng nhiều lúc phiền phức quá, ngoại trừ cái phiền phức đó ra thì điểm nào ở con bé cũng đáng yêu.

_Chị… chị quyết định là sẽ ko nói sao? – Duyên vẫn khẩn thiết van xin.
_Ko là ko… làm vậy khác nào bôi tro trát trấu vô mặt chứ? Chị ko làm đâu, em đừng năn nỉ vô ích. Chị ko dễ động lòng đâu!!
_Haizz, đành vậy thôi chứ biết sao! Dù sao em cũng là kẻ ngoài cuộc, đâu thể làm gì được chứ?

Nó quay mặt ngó lơ ko nói tiếp nữa. Trông con nhỏ có vẻ tội tội, nó sợ nếu mà tiếp tục nhìn nhỏ thì nó sẽ đồng ý mất thôi.

Lát sau, đám đông nữ sinh tập trung ở một góc – lối vào trại. Có lẽ đại thiếu gia đã tới rồi. Mặc kệ, nó ko thèm quan tâm. Giờ thì Lâm đang ở bên cạnh nó, nó dường như chẳng còn suy nghĩ gì về tình cảm mà mình dành cho Kì nữa.

_Có thật là tôi xưng hô thân mật với cô được chứ? – Lâm hỏi.
_Ok, bạn bè mà!!

Nó đã quyết định rất nhanh chóng mối quan hệ giữa nó và Lâm bây giờ. Phải, chỉ là bạn bè thì tốt hơn. Rồi từ từ hắn sẽ nhớ ra nó, tới khi đó nó sẽ quyết định hoàng tử của mình cũng ko muộn, bây giờ hãy còn quá sớm để quyết định chuyện ấy. Cứ là một con nhóc hay nghịch phá thì tốt hơn là một thiếu nữ suốt ngày đau đầu vì chuyện tình cảm. Và hơn hết, trong quãng thời gian làm bạn bè đó, nó sẽ làm cho Lâm nhớ ra nó – nhớ ra nó ko phải là một con nhóc có thể quên được. Giờ thì nó muốn bình tâm lại, ko vướng vào chuyện tình cảm, để thực hiện được việc ấy.

_Ok, vậy mày… tí nữa chung cặp với tao nhá!! – hắn cười rõ tươi.
_Ok!! – chiến lược đầu tiên của nó là nói những câu ngắn gọn như trước đây.
_Chị!! – hết nhỏ Duyên giờ là tới thằng em trai của con Cát tới làm phiền nó, hai đứa này đúng là vợ chồng, rắc rối như nhau.
_Gì nữa đây?? – nó bực bội.
_Tí nữa… chị có ở chung đội với chị của em hok?
_Ko, chị chung cặp với anh Lâm rồi!!
_Ủa vậy hả?? Mà em kể chị nghe chuyện này nha.
_Uhm, kể đi!!
_Dạ! Chị của em á, chỉ thích anh Duy!!
_Biết rồi.
_Giờ thì chỉ đang tấn công ảnh kìa!!
_Biết… hả?????? Nó tính phá hoại thằng Duy với con Uyên hả??
_Dạ!!
_Chết, vậy là ko được. Phải ngăn nó lại chứ… con điên này, nó muốn cái gì nữa đây??

Nó nói nhanh rồi chạy nhanh theo Khôi, thằng nhóc dẫn nó tới chỗ diễn ra “cuộc tình tay ba” – lâm li bi đát của Uyên, Duy và Cát. Lâm cũng chạy nhanh theo nó, vì lúc nãy nghe câu chuyện Lâm cũng hiểu được phần nào – hắn vốn thông minh mà.

Tobe cont...
Chapter 22: Cont...

Ở một góc trong khu cắm trại trường phổ thông NVX – nơi mà diễn ra “cuộc tình tay ba” kia, mọi người (chỉ học sinh) đã tập trung ở đây rất đông để xem hai cô gái tranh giành hotboy lớp trưởng của lớp 12A1. Trong đám đông có một cô gái ú ù, mập thù lù như cái lu cũng đứng xem, ko ai khác đó chính là Quyên – cô bạn đã bạo gan đe dọa và theo đuổi Duy lúc trước (xem lại chapter 8). Xem cuộc tranh giành này mà Quyên ko khỏi phì cười. Duy đúng là hotboy, được hai cô gái cũng thuộc dạng nổi tiếng trong trường theo đuổi và giành giật.

Cuộc tranh giành diễn ra rất sôi nổi. Bên Uyên thì cứ to mồm quát “Duy là ck của tao!! Mày ko có quyền tranh giành!!”, còn bên nhỏ Cát thì “Ai nói Duy là của mày? Tao đẹp hơn mày nên Duy sẽ thích tao hơn thôi, mày với Duy chỉ là quá khứ mà thôi!!”. Còn anh chàng đương sự của chúng ta thì rất khổ sở khi mà hai cánh tay của mình bị hai cô nàng giật sắp đứt lìa khỏi thân mình. Lúc này mà có vị cứu tinh thì tốt biết mấy. Con nhỏ đó lúc nào cũng cứu Duy ra khỏi mọi phiền phức mặc dù Duy chẳng bao giờ làm theo kịch bản của nhỏ.

Cuối cùng thì “vị cứu tinh” của Duy cũng đã xuất hiện. Nó len qua đám đông và đứng chết trân một chỗ khi mà nhìn cái cảnh “khốc liệt” này. Duy đã nhìn thấy nó và đưa một ánh mắt van xin sang cho nó.

Một cách nhanh chóng, nó tách đám đông ra và bước vào trong vòng tròn. Thấy có sự xuất hiện của nó, đám đông “ồ” lên rõ là to. Tất nhiên, ai mà chẳng biết danh tiếng của nó. Một khi mà nó đã xuất hiện thì hai cô nàng kia chỉ còn nước giơ tay đầu hàng mà thôi.

_Thả nó ra!! – nó gằn.

Uyên xanh mặt thả tay Duy ran gay tức khắc. Còn nhỏ Cát thì vẫn cứ nắm chặt tay Duy ko buông và đáp

_Mày đừng xen vô chuyện này!! Mày ko có thích Duy mày đâu có biết! Tao chỉ thích Duy thôi, tao ko muốn đánh mất thêm lần nữa.
_Nhưng thằng Duy với con Uyên đã là một cặp rồi!! – nó nói và lườm Uyên khiến con nhỏ toát mồ hôi hột.
_Tao ko cần biết! Mang tiếng tao cũng chịu… tao ko thể đánh mất. Tao thích Duy trước và chỉ vì mày mà tao đánh mất. Nhưng giờ tao sẽ quyết tâm hơn!!
_Tao ko cần biết mày có quyết tâm hay ko, chỉ cần thằng Duy thích thì tao sẽ đồng ý. Còn nếu ko tao sẽ tách mày ra. Cần thiết tao sẽ tẩy chay mày!! – nó nói với thái độ bình thản. Có lẽ nó đang “toan tính một âm mưu” gì đó mà chỉ có nó biết.
_Tao mặc kệ!! Tao chỉ cần Duy thôi!

Thấy nó đang bệnh vực cho mình, Uyên liền nắm lấy cánh tay Duy và lên giọng chĩa sang Cát

_Mày nghe chưa! Duy là bf của tao… biết điều thì biến!!

Nó thảy cho Uyên một cái nhìn thiếu thiện cảm. Lúc đầu, khi chỉ là bạn bè thì nó cảm thấy Uyên rất là dễ mến, dễ thương. Nhưng từ khi nhỏ trở thành gf của Duy thì nó cảm thấy con nhỏ càng ngày càng đáng ghét, nhất là trong những chuyện ghen tuông zdớ zdẩn.

_Mày nữa Uyên, tại sao chỉ vì sợ tao mà buông tay thằng Duy? Mày ko có tư cách đi bên nó nữa!! – nó quát luôn cả Uyên.
_Tưởng sao, ai ngờ cả mày cũng bị nó mắng!! – Cát nhìn Uyên trêu chọc.

Uyên giận tới đỏ mặt khi bị con nhỏ Cát châm chọc, một phần cũng là vì bị nó quát vô cớ. À ko, có cớ, nhưng mà Uyên ko phục. Dù gì đây cũng là vấn đề riêng của Duy, dù nó có là bạn thân đi chăng nữa cũng ko có tư cách gì để mà can thiệp vào – đây là quan niệm của Uyên đó.

_Mày… mày có tư cách gì mà xen vô? Chỉ là bạn thân thôi mà!! – Uyên cũng ko vừa đớp lại.
_Mày dám cãi tao hả? Tư cách hay ko, ko phải do mày quyết định. – nó bực bội – Nếu thằng Duy nói ko… tao sẽ ko lại gần đây nữa.

Thật bất ngờ, Duy ko những ko bênh vực Uyên như trước nữa mà quay sang tát ngay vào mặt cô ả một cái bốp khiến mặt nhỏ in hằn 5 ngón tay đỏ chót, rồi Duy gằn

_Đừng có nói chuyện với Linh kiểu đó!!
_Duy… – Uyên ôm mặt, mắt rưng rưng nước – Duy… bênh vực nó mà tát Uyên sao? Duy ko thích Uyên nữa sao??
_Dám nói chuyện với Linh kiểu đó thì ko thể tha thứ được!! – Duy quay mặt đi.
_Duy… tụi mình ct đi!! – Uyên quyết định khá nhanh.
_Ok, Duy cũng định nói vậy đó!! – Duy khẽ cười.

Nó ngỡ ngàng nhìn Duy. Nó thực sự chỉ muốn can thiệp để hai con nhỏ kia nói chuyện một cách tử tế thôi, ai ngờ phá hoại một mối tình đang đẹp của thằng bạn thân. Nó đâu có nghĩ là mọi sự sẽ thành ra thế này, nếu biết nó đã ko nhảy vô để giờ này mọi chuyện thành ra như vậy, lắm lúc nó giận cái mồm nói linh tinh của mình quá.

Lát sau, nó và Duy tách đám đông ra rồi đi về phía bờ sông. Một cách nặng nề, nó quăng người nằm xuống bãi cỏ xanh rì bên bờ sông, còn Duy thì nhẹ ngồi bên cạnh nó

_Tưởng mày còn giận?? – Duy lên tiếng hỏi trước.
_Ko đâu, mày cũng biết tính tao rồi đó, mau quên lắm.
_Uhmm, vậy tốt rồi!!

Lại thêm bầu ko khí bao trùm khắp cả ko gian. Dường như đầu óc của nó và Duy bây giờ đều trống rỗng giống nhau, bằng chứng là cả hai đều chẳng nói gì nữa mà chỉ lặng yên bên nhau thưởng thức hương vị của gió. Lát sau, Duy là người phá tan sự im lặng trước.

_L… Linh nè, tao có chuyện cần nói với mày!!
_Uhmm, tao nghe nè!!
_Tao…tao… tao muốn nói là…
_Linh!! – chợt có tiếng người kêu tên nó thật to.

Nó giật mình ngồi bật dậy. tự dưng nghe được giọng nói ấy tim nó lại đánh trống liên hồi, nó từ từ quay lại.

End chapter 22.
Chapter 23: Tình yêu cao thượng.

Người kêu nó… là đại thiếu gia – anh của nhỏ Duyên – Hoàng Vĩnh Kì. Thấy nó giật mình khi bị gọi tên, Duy vô cùng ngạc nhiên. Trước giờ nó đâu có biểu hiện đó?? Phải chăng… có lẽ nào…?? Ko đâu, nó ko bao giờ như vậy được. Dù ko muốn nhưng Duy vẫn quan sát thái độ của nó.

_Muốn gì? – nó cố giữ cho giọng mình thật lạnh.
_Ơ… sao bữa nay mày bị gì vậy? Thấy bạn bè hok thèm chào còn hỏi “muốn gì” là sao????
_Đang mệt!! Đi khác chơi!!!

Trả lời Kì một cách ngắn gọn, xong nó lại nằm dài ra bãi cỏ. Hiện giờ nó ko muốn nhìn thấy Kì, càng ko muốn nói chuyện với hắn. Nó biết, thằng Duy tuy tính tình như con nít nhưng rất tinh tế và nhạy cảm. Nếu nó có biểu hiện gì kì lạ thì Duy nhất định sẽ nhận ra. Nó chỉ để cho Jin biết về chuyện con tim nó đập vì Kì thôi, ngoài ra thì ko còn ai có thể được biết – dù người đó có là mẹ cũng ko thể biết.

Bầu ko khí lặng thinh lại lan tỏa khắp trong không gian, Kì đứng lặng nhìn nó hồi lâu rồi quay đi, ánh mắt buồn rười rượi. Hành động của nó ko giống nó của thường ngày chút nào nên khiến Kì có phần ngạc nhiên và đôi chút thất vọng. Những tưởng khi tới đây sẽ được nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của nó khi bày trò trêu chọc các thầy cô hay ra câu đố, ai ngờ con người mà Kì thấy chỉ là một Trần Thái Linh lạnh lùng đang ngồi “tâm sự” với Duy “bên bờ sông”.

Cùng lúc ấy, “thiên thần” – Nhược Lam chạy tới khoác tay Kì và cười nói như con nít

_Ở đây vui quá Kì ơi! Tí nữa mình tham gia luôn nhe!!!
_Uhmm!! – Kì cười buồn rồi xoa đầu Lam.

Chợt Lâm từ đâu cũng tiến tới gần nó, ngồi phịch xuống bên cạnh nó và ngửa mặt lên trời để tận hưởng ánh nắng nhẹ nhàng buổi sáng cộng với mùi hương của gió man mát lan tỏa nhè nhẹ.

_Lâm?? – có một giọng nữ trong và cao vút cất lên, và nó nghe giọng nói này hơi quen.

Lâm chợt quay lại và ngạc nhiên tột độ.

_Nhược Lam?? – hắn lên tiếng.
_Ừa, Lam nè!! Mà Lâm làm gì ở đây vậy??
_Trường tui cắm trại ở đây, tui ở đây ko được sao? – Lâm đáp chua chát.
_Lam biết thằng Lâm hả?? – Kì cắt ngang.
_Ừa, lần trước suýt tí nữa là Lam vs Lâm đính hôn rùi!! – Lam cười tươi.
_Hôn khỉ gió!! – Lâm bực bội – dẹp cái chuyện đó qua bên đi!
_Mấy người muốn nói chuyện riêng thì biến!! – nó bắt đầu – Đây là chỗ tao ngủ, đứa nào làm phiền coi chừng bị đánh hội đồng.
_Ai vậy? Tại sao bạn lại nói chuyện bất lịch sự thế kia? – Lam hỏi.
_Mày ko cần biết!! Muốn nói chuyện thì biến!! Mày nữa Kì, tao nghe con Duyên kể hết rồi. Tao nghĩ mày nên dứt khoát đi!! – nó.

Kì nhìn nó buồn bã và ko nói gì hết. Biết nói gì bây giờ? Mối tình đầu của nó đã trở lại, mối tình đầu của hắn cũng đã trở lại… giờ thì chắc phải ai đi đường nấy rồi. Nhưng hắn vẫn ko sao quên được nó. Thời gian hắn gặp gỡ nó ngắn hơn so với Lam, nhưng ấn tượng mà nó đã gây cho hắn lại mạnh mẽ hơn Lam nhiều. Mặc dù Lam xinh đẹp, thông minh, mặc dù Lam rất giỏi, việc gì cô cũng biết làm, nhưng tình cảm hắn dành cho Lam đã mờ nhạt rồi, bây giờ trong tim hắn chỉ có mỗi nó mà thôi. Dù cảm thấy rất có lỗi nhưng hắn ko thể quên được nó và trở lại với Lam. Dù nó đã từ chối nhưng hắn vẫn cứ muốn nó. Nhưng mà hắn biết là điều đó bây giờ đã trở thành ko thể.

_Vậy… thôi Kì đi nha!! Mình đi Lam!! – Kì nhẹ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lam và bước đi.

Nó có cảm giác lần này là chấm dứt thật rồi. Mối tình đâu của Kì đã quay trở về, hắn chẳng còn lí do gì để mà thích nó nữa. Người ta thường nói “tình đầu khó quên” mà. Dù sau này có hàng trăm mối tình thì Hoàng Vĩnh Kì cũng chẳng thể quên được mối tình đầu của mình. Vả lại cô gái ấy đúng là một thiên thần, nó chẳng có lí do gì để mà níu kéo Kì hết. Nó đã từ chối hắn rồi.

Lâm thì ngồi yên như tượng. Hắn đang hồi tưởng về quá khứ – cái quá khứ tồi tệ của hắn khi hắn còn ở bên Mĩ và khi hắn gặp Lam. Ba mẹ hắn với ba mẹ Lam thống nhất cho tụi hắn đính hôn với nhau, nhưng sau đó vì Lam và hắn cùng đào hôn nên… kết quả sau đó là cả hai gia đình giận nhau ko nói nên lời. Sau đó đối tượng được đính hôn tiếp theo cùng với hắn là Đào Vũ Hy – cô vợ chưa cưới hiện giờ của hắn.

Về VN rồi cứ tưởng sẽ ko bao giờ gặp lại Lam nữa, ai ngờ lại gặp lại trong tình huống này. Thật tình thì Lâm cũng ko ghét Lam, nói chính xác hơn là hắn cũng có tình cảm với Lam. Nhưng trong hắn có cái gì đó cứ phản đối hôn lễ này nên hắn mới đào hôn. Hắn rất lo là Lam sẽ bị bẽ mặt trước đám đông nên đã quyết định trở lại lễ cưới, may sao hắn nghe nói là cả Lam cũng ko tới lễ đính hôn nên hắn đã cho phép mình được tự do. Từ đó tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn được gặp lại Lam.

Ko gian lại trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết. Cả ba im lặng ngồi bên nhau, ko ai nói với ai câu nào. Chính xác là nó ko muốn nói gì bây giờ cả, nó có cảm giác mất mát thứ gì đó quan trọng lắm, ... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 203
•Tổng: 214 / 328 / 78650