Truyện teen hay, Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy, đọc Truyện teen hay Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy hay nhất

watch sexy videos at nza-vids!
đọc truyện online
Đọc truyện online

Home >
Tìm kiếm | Lượt Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 59410471
Visits Today: 253878
This Week: 888656
This Month: 11404917

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Bottom Bạn đang đọc:

, Duy nè!! Quyên cho Duy địa chỉ của Quyên đi!!
_Chi vậy Duy?
_Uhm... Duy có việc quan trọng cần nói với Quyên. Cho Duy đi!!
_Ok, nhà 18/7 chung cư Bek!! Tối khoảng hơn 6h Quyên mới có nhà nhé!!
_Ok. Hẹn tối gặp!!

...

5:55pm...

Pinh poong...

Duy nhấn chuông cửa. Ko biết Quyên về chưa nhưng mà Duy cứ nhấn đại. Lỡ đâu Quyên về sớm rồi thì khỏi mất công đứng chờ. Lúc nãy từ nhà đi, Duy nhìn đồng hồ là đã 6:00pm, vậy mà khi vào chung cư nhìn lại đồng hồ trong này mới biết là mới có 5:50pm thôi.

_Ai? Quyên hả? - có tiếng đáp trong nhà vọng ra.
_A ko... tôi là bạn của Quyên. Xin hỏi Quyên có nhà ko ạh?

Cạnh...

Cánh cửa nhẹ mở ra, một cô gái xinh xắn trong bộ quân phục xuất hiện. Duy thoáng sững người... gương mặt đó giống như gương mặt của Linh - cô bạn thân nhất của Duy. À ko, nhìn kĩ lại thì cũng ko giống lắm. Nhưng mà nếu nhìn thoáng qua hay nhìn từ xa thì sẽ ngờ là nó mất thôi.

_Xin lỗi... cô là...?
_Chào anh, tui là Trần Khánh Linh, là bạn của Quyên. Bọn tui ở chung nhà!~ Ah mời anh vào!!

"Có lẽ ko phải rồi. Nếu là Linh thì giả vờ ko quen mình để làm gì chứ?".

Duy khẽ lắc đầu xua tan những suy nghĩ thừa ra trong đầu.

_Anh uống nước nha. Cafe nha?
_A...
_Uhm... nếu thích uống gì thì để tui gọi. Chứ tui hok làm được!! Hì^^.

"Gương mặt đó... sao khi cười cũng giống nữa!! Mình... mình bị sao vậy ha?".

Thấy Duy ngồi thừ trên sofa, Linh bước lại gần, huơ huơ tay trước mặt Duy, hỏi

_Anh có sao hok? Bị đau ở đâu hả? Hay là mỏi thần kinh? Uống thuốc nha?

Cô tuôn ra một dây câu hỏi khiến Duy càng thêm đau đầu. Đa phần những câu hỏi đó đều là của nó, chỉ có nó có thể nghĩ ra mà thôi. Ko chắc chắn lắm, nhưng Duy muốn kiểm chứng lại suy nghĩ của mình.

_Uhm... ngồi ko vầy chán nhỉ? - Duy lên tiếng trước - Chúng ta chơi trò giải câu đố nha?
_Ủa? Anh cũng thích trò đó nữa hả? - cô ngạc nhiên.
_À... đúng!! Tôi rất thích trò chơi đó. - Duy tươi cười.
_Vậy mà nhỏ Quyên cứ nói tui là lớn rồi mà cứ thích ba cái trò con nít. Hay quá, giờ có người cho cùng chung sở thích rồi. Ok, chơi cũng được, nhưng mà anh làm ơn đừng có cười nữa nha. Tui lóa mắt!!

"Lóa mắt?? Cả từ ấy cũng giống nữa!! Phải kiểm tra xem sao!!".

_Vậy nhường cô ra câu đố trước!!
_Uhm... ok!! Vậy tui đố anh, có một ông già, hằng ngày đi trên một con đường. Hỏi ông ta là ai?
_"Hì, câu này hồi đó đố rùi mà!!" - Duy thầm nghĩ và đáp nhanh - Ông mặt trời đúng hok?
_Àh... đúng rồi!! Kì ta, trước giờ các câu đố tui ra chưa ai giải được hết mà!
_Hì, vậy giờ tới tôi!! Vậy... ai là chủ nhân của mặt trăng~
_Ủa? - cô thoáng ngạc nhiên - Sao anh bik được câu đố mà tui nghĩ ra?
_Hì... có lẽ trước đây chúng ta đã từng quen nhau chăng?

Cạch...

Cánh cửa từ từ mở ra. Quyên bước vô. Nhìn thấy hai người ngồi trên sofa cười cười nói nói, Quyên khẽ thấy vui trong lòng. Cô lên tiếng hỏi

_Hai người nói chuyện vui hok?
_Vui!! - Linh cười tươi - Rất vui là đằng khác!
_Uhm... vui là tốt. Giờ thì bồ đi chỗ khác cho tụi này nói chuyện đi!!

Linh khẽ nhăn mặt nhưng cũng nhanh chóng dời gót ngọc khỏi đó. Quyên bình thường thì im hơi lặng tiếng thế chứ khi mà nổi giận lên thì phải biết. Cô ko muốn chọc giận Quyên, mất công bị bỏ đói mấy ngày thì khổ.

...

_Có chuyện gì mà Duy tới đây vậy?
_Khoan hỏi. Duy hỏi tước. Cô gái đó... có phải là Linh mà Duy biết ko?
_Oh? - Quyên khẽ thốt lên ngạc nhiên, ko ngờ Duy lại hỏi vậy - Ko! - cô nhanh chóng phủ định.
_Tại sao... tại sao mọi cử chỉ hành động lại giống đến vậy? Cả gương mặt nữa... nhìn lướt qua thì giống lắm.
_Nhưng nhìn kĩ lại thì ko giống đúng ko! Ko phải Thái Linh đâu. Giờ Duy trả lời Quyên đi!!
_Uhmmm... chủ nhật này là đám cưới của Duy vs Cát! Nếu rảnh thì Quyên tới dự. Nếu được thì mời cả Linh nữa càng tốt.
_OK. Quyên vs Linh sẽ tới. Hẹn gặp lại Duy! Giờ Duy về được rồi đó...
_Có cần phải đuổi Duy vậy hok? - mặt Duy xìu xuống.

Quyên khẽ cười. Năm năm rồi, giờ trở thành người lớn rồi mà Duy vẫn ko có gì thay đổi hết, vẫn con nít và đáng yêu (đẹp zai nữa) như ngày nào. Duy lấy Cát âu cũng là số trời, cả hai cũng đẹp đôi mà. Vậy mà hồi đó cứ tưởng Duy sẽ kết vs Uyên, ko ngờ cuối cùng Cát mới là người hưởng phúc.

_Thôi ko làm phiền Quyên nữa... Duy về!! - Duy cười.
_Uhm!! - Quyên gật đầu.

Đợi cho Duy khuất hẳn sau hành lang của tòa nhà rồi, Quyên mới cất tiếng gọi

_Đi rồi, ra đi!!

Linh lon ton từ nhà sau chạy ra. Cô nhìn quanh rồi kéo Quyên vô, đóng sầm cửa lại

_Thằng khùng đó có nghi ngờ gì hok?
_Có!! Bồ thành công rồi đó!!
_Nhờ bồ, nếu ko sao mà mình thành công được. Nếu ko có bồ thì mình đã chôn thây dưới vực sâu đó rồi!! - Linh khẽ cười buồn.
_Sao bồ lại ko muốn xuất hiện dưới danh nghĩa thật của mình?
_Chưa tới lúc!! - Linh nhếch mép - Rồi cũng sẽ tới ngày đó thôi, bồ lo gì!
Chapter 5: Happy wedding to you.

Những ngày tiếp sau đó, Duy càng ngày càng thắc mắc về cô gái đó. Một cô gái kì lạ có sở thích, thói quen, cách nói năng, thậm chí là cả gương mặt nữa... giống với Trần Thái Linh. Còn cả cái tên nữa... Trần Khánh Linh... Khánh và Thái cùng là âm trắc... ko thể nào lại có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên đến vậy. Chắc chắn Khánh Linh và Thái Linh có liên quan với nhau. Nhưng mối liên quan đó là gì thì ko thể xác định được. Có lẽ... hai người đó là một... cũng có thể đó chỉ là ngẫu nhiên thôi. Nhưng... Duy vẫn cứ thấy nghi ngờ. Ko được, nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai chuyện này.

...

Một ngày như mọi ngày, Duy đi dạy. Thực ra khi còn đại học, anh theo ngành luật. Nhưng sau đó lại muốn xin đi dạy. Chính bản thân Duy cũng ko biết vì sao sự lựa chọn của anh lại kì cục như vậy. Cũng may, nhờ Vũ Hy mà anh được nhận vào làm. Trải qua một thời gian, Duy được công nhận vì tài năng chinh phục lũ trẻ. Duy vừa đẹp trai, vừa giỏi, lại rất tâm lí nên được học sinh nữ lẫn nam rất quí mến. Trong đám học trò, chỉ duy nhất có thằng nhóc Phan Minh Thiên là ko phục Duy. Cậu nhóc lớp 11 này luôn luôn tìm cách phá Duy, giống như khi xưa Thái Linh tìm cách chọc ghẹo ông thầy dạy sinh. Chỉ có điều Minh Thiên ko đặt câu đố khiến những người xung quanh nhức óc như Thái Linh thôi, còn lại thì cách chọc ghẹo thì y hệt. Hỏi ra mới biết, Minh Thiên là cháu họ của Thái Linh, và hai cô cháu rất thân thiết với nhau. Bởi vậy nên Minh Thiên mới giống Linh đến kì lạ như vậy.

Đám học trò nhìn thấy Duy thì cứ nhao nhao lên, xúm xít lại cạnh Duy, hỏi

_Thầy... sao thầy hok lo ở nhà với vợ mà đi dạy làm gì?
_Thầy phải lo cho đám cưới chứ!!
_Thầy nhớ mời tụi em nha thầy.
_Thầy hạnh phúc hok thầy?
_Hiz, thầy là thần tượng của em!!

vân vân và vân vân...

Các thầy cô cũng chẳng khác gì lũ học trò phiền phức kia, cứ chen nhau đặt câu hỏi với Duy. Suốt cả ngày hôm đó, Duy ko có lấy một giây phút nào được yên ổn. Cứ phải đối đầu với cả tấn câu hỏi, Duy cảm thấy thật mệt mỏi.

...

Còn về phần cô dâu, cô là một trong những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện J.L. Hôm nay đi làm, cô cũng bị đồng nghiệp tra tấn y hệt như hoàn cảnh của chồng chưa cưới. May sao Jin đến kịp và giải cứu cho cô, nếu ko cô cũng ko biết phải làm gì trong hoàn cảnh đó nữa.

_Em hạnh phúc ha! Thằng Duy tốt lắm, nhất định nó sẽ ko phụ em đâu!!
_Cảm ơn anh, em cũng thấy vậy đó!! - Cát mỉm cười sung sướng.

Jin đưa mắt nhìn Cát. Giá mà được thấy Thái Linh hạnh phúc như vậy thì có lẽ giờ này Jin cũng đã có gia đình rồi. Nhiệm kì ở trường NVX đã kết thúc, anh mở bệnh viện tư rồi dần đưa nó lên tầm vóc bệnh viện chuẩn quốc tế. Quả ko thể tin nổi, Jin hãy còn trẻ, chỉ mới 24t thôi mà đã thành đạt như vậy rồi. Fan hâm mộ của Jin rất nhiều, nam có, nữ có, nhưng đa phần là nữ, đều rất cuồng nhiệt đối với anh, mặc dù anh ko phải là ca sĩ hay nghệ sĩ gì hết.

...

Chủ nhật...

Cuối cùng cũng tới ngày cưới của mình, Cát rất hồi hộp. Thời gian cô và Duy yêu nhau ko phải là ngắn, cô có thể hiểu rõ con người Duy. Cô rất hạnh phúc khi được kết hôn với Duy. Có lẽ cô sẽ ko và ko bao giờ hối hận vì quyết định này. Ai cũng nhận xét Duy là một chàng trai tốt, cảm nhận của Cát cũng vậy. Ngày hôm nay, được khoác trên người bộ áo cưới tinh khôi khiến Cát rạng ngời và xinh đẹp hơn bao giờ hết.

_Em vui hok? - Duy khẽ mỉm cười khi Cát bước tới.
_Ko!! Em rất vui là đằng khác! - cô sụt sịt.
_Uhm... anh hứa sẽ ko bao giờ làm em đau!! - Duy lại mỉm cười.

Phía xa xa...

_Phù... cuối cùng cũng kịp giờ rồi!! Tại cái tính lề mề của bồ hết đó!! - Quyên thở phào, ngay sau đó thì lên giọng trách móc.
_Sr, tại ngủ quên!! Nhanh lên con!! - Linh khẽ mỉm cười nhẹ nhàng với bé Sóc.

...

Lễ đường rất nhộn nhịp. Hôn lễ này có rất nhiều người đến dự, toàn là đồng nghiệp và học sinh, khiến cho ko khí náo nhiệt và rất vui tươi. Linh đưa mắt tìm một người.

Kia rồi, là chú rể. Cô khẽ mỉm cười khi thấy Duy và cô dâu của anh sánh bước bên nhau hạnh phúc. Cô giao bé Sóc cho Quyên rồi tiến về gần phía cô dâu chú rể.

_Hi!! Happy wedding!! - cô mỉm cười "tinh quái"(?).
_Hi Linh!! Ko ngờ cô cũng tới!! Cám ơn... - Duy vui mừng khi thấy Linh.
_Ko có chi. Đều là chỗ bạn bè mà!!

Trái lại với vẻ vui tươi của Duy và Linh, Cát Anh kinh ngạc đến mức ko thể thốt nên lời được. Trước mặt cô... gương mặt đã gây nên sóng gió trong thời gian vừa qua... ko, ko thể nào được!! Cô ấy đã chết rồi cơ mà... sao có thể xuất hiện ở đây được chứ.

Nhìn vẻ kinh ngạc của cô dâu, chú rể phì cười và giải thích

_Giới thiệu vs em, đây là Khánh Linh, bạn của Quyên đó.
_Ah, chào cô!! Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ? - Cát dè dặt.
_Chưa bao giờ!! - Linh khẳng định.
_À... à thôi, sắp tới giờ rồi. Mình lên đi anh!! - Cát kéo tay Duy.

"Gặp tui mà như gặp ma là sao nhỉ? Tui có đáng sợ đâu mà bỏ chạy nhanh vậy?" - Linh nhún vai khó hiểu vì thái độ của Cát Anh.

...

Kì đang thơ thẩn ở sân trước nhà thờ. Nhìn hạnh phúc của Duy, tim Kì lại đau thắt. Thằng bạn thân nhất của cô ấy đã kết hôn, vậy mà cô ấy vẫn chưa chịu xuất hiện. Anh vẫn còn nhớ, vẫn còn yêu và hơn hết là anh vẫn còn đau vì cô ấy. Cô ấy biến mất như tan biến vào ko khí, ko chút tin tức, ko chút manh mối. Cô ấy đâm vào tim anh một nhát rồi quay lưng bỏ đi như chưa hề có chuyện gì. Cô ấy ác quá!! Cô ấy làm anh đau rồi lại dửng dưng như ko... giờ này cô ấy đang ở phương trời nào chứ?

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ bỗng anh cảm giác bị nóng ở cánh tay, kèm theo đó là tiếng "á" của một cô gái.

_Oh sorry!! Tôi... tôi vô ý quá!! Làm dơ áo anh mất rồi!! - Cô gái rối rít lên xin lỗi.
_À ko sao!! - Kì khẽ cau mày - Cô đi đi. Tôi tự lo được!!
_Vậy... - cô gái ngước mặt lên - tôi đi nhé?
_Cô? Linh? Là em sao Linh??
_Tôi... có quen anh sao? Sao anh lại biết tên tôi!!
_Linh? À ko đâu... nhìn kĩ lại thì ko giống lắm!! Chắc cô ko phải là cô ấy.
_Có lẽ... anh có người quen tên Linh sao? - Linh tò mò.
_À đúng!! Đó là tình yêu của tôi!!
_Oh... à thôi, tôi ko làm phiền nữa. Xin lỗi vì đã làm phiền anh nhé. Tôi đi đây!!

Nói rồi cô phóng đi như một cơn gió khiến cho Kì thoáng ngỡ ngàng. Hồi xưa hình như "ai đó" cũng biến mất trước mắt anh kiểu này thì phải.

"Cô gái đó... sao giống vậy ta? Thoạt nhìn cứ tưởng là cô ấy!!". - Kì nheo mắt.
Chapter 6: Hội ngộ.

Lễ thành hôn kết thúc, buổi tối, Duy và Cát Anh đãi tiệc tại nhà. Lúc này chỉ có những người bạn thân vs nhau mới được mời tới dự thôi. Duy làm bữa tiệc này giống như bữa ăn của những người trong gia đình với nhau thôi. Những người được mời tới dự rất ít, chỉ có anh em họ Trần, Vĩnh Kì, Mỹ Uyên và Tố Quyên thôi. Lẽ ra theo lí mà nói là thế, nhưng Duy đã nhờ Quyên đưa cả Linh tới nữa. Muốn tìm hiể cô gái ấy trước tiên phải tiếp cận trước cái đã.

_Anh hai và chị hai hạnh phúc tới đầu bạc răng long nha!! - Kì Duyên trao cho cặp vợ chồng mới cưới một món quà.
_Chúc mừng anh chị! - giờ là tới lượt Khôi.
_Chúc mừng Duy!! - Jin khẽ mỉm cười.
_Chúc mừng!! - Uyên cũng cười. Cô đã nhận ra tình yêu đích thực của mình ko phải là Duy. Cô biết thật đúng đắn khi quyết định chia tay. Cô thực tâm chúc phúc cho mối tình đầu của mình và tình yêu của anh ấy được hạnh phúc mãi mãi - Nếu mún chia tay thì phải thông qua mình trước nhé!!
_Uyên yên tâm! Sẽ ko có chuyện chia tay giữa tụi này đâu!! - Duy nháy mắt.

Pinh... poong...

Trong khi chờ người ra mở cửa, Quyên dặn bé Sóc

_Vô nhà người ta phải ngoan nghe ko con?
_Dạ!!
_Uhm... vậy được rồi!! Còn bồ nữa, nhớ cẩn thận đó!! Đừng có hậu đậu quá mà làm hư đồ nhà người ta nha.
_Oh... bik rồi mà! Bồ nói nhiều như một con gà mới đẻ vậy!!

...

Bữa tiệc đêm ngoài trời bắt đầu. Mọi người cùng nhau khiêu vũ, riêng Khôi và Kì Duyên là kéo ra chỗ khác ngồi tâm sự. Bất chợt, cả hai bắt gặp bé Sóc.

_Dễ thương quá!! - Duyên véo má con bé - Con ai vậy?
_Ai biết? Chỗ này chỉ có bà giúp việc là già nhất, còn lại toàn độc thân. Hok lẽ con của anh chị hai? - Khôi nhún vai.
_Dạ con là con của mẹ Linh!! - con bé trả lời rành rọt.
_Linh? - Khôi và Duyên nhìn nhau - Trần Thái Linh?
_Dạ hok phải. Mẹ con là Trần Khánh Linh!!

Nghe câu trả lời ko mong đợi, cả hai xìu xuống. Những tưởng cô gái đó trở về, ko ngờ chỉ là người giống người, tên giống tên thôi. Ủa... nhưng mà trong đám bạn của anh chị hai chỉ có 1 Linh thôi mà?

...

_Hi Linh!! - Duy tươi cười - Ko ngờ cô chịu tới!!
_E hèm... - Linh đằng hắng - Hôm nay anh nên lo cho cô dâu thì hơn, đừng để ý tới tôi.
_Oh... tôi biết mà! Vợ tôi hok ghen đâu!! - Duy nháy mắt tinh nghịch.
_Hì!! - Linh che miệng lại cười.

Cô nhìn quanh quất. Tất cả mọi người đều có cặp nhỉ? Cô tìm một cái bàn trống để có thể nhìn thấy được mọi người ở đây. Kia rồi, có một chỗ thuận tiện, nhưng ko trống. Có người đã ngồi ở đây trước rồi. Linh nheo mắt, cô nhận ra người đó chính là anh chàng mà cô đụng hồi sáng. Nhẹ nhàng, cô bước tới gần anh.

Cô nhẹ ngồi xuống và hỏi

_Anh ko nhảy sao?
_Tôi chỉ nhảy với 1 người thôi!
_Là cô ấy?
_Uh!
_Sâu đậm nhỉ?
_Vâng... tôi yêu cô ấy hơn tất cả những gì khác trên đời!
_Sao ko thấy Lam?
_Cô ấy ko được mời... ủa mà... sao cô biết Lam??
_Anh đoán xem? - cô nghiêng đầu, mỉm cười.

Kì giật mình. Anh cố mở mắt thật to xem mình có nhìn nhầm ko... đúng là cô ấy rồi... Trần Thái Linh... đúng là cô ấy rồi.

_Em... đúng là em rồi Linh? Là em đúng ko?
_Anh đoán xem!! - cô lập tức đổi thái độ, nhếch mép.
_Em...
_Tôi là Trần Khánh Linh!! Nghe rõ chứ?
_Vâng. Xin lỗi!!

Kì đứng dậy và bỏ đi. Anh sợ sẽ nhìn thấy hình ảnh ấy một lần nữa.. anh sợ mình sẽ ngộ nhận, sẽ lung lay vì một cô gái ko phải là cô ấy. Anh sợ mình ko làm chủ được bản thân mà ôm lấy cô gái ko phải là c... Đến trang:
Top Cùng chuyên mục
Sr. Người Tớ Yêu Là Cậu ấy
Mưa Của Ngày Xưa
Xin Đừng Nắm Tay Anh
Người Con Gái Thứ Hai
Ừ Tớ Thích Cậu ... Tên Xui Xẻo
Bài viết ngẫu nhiên
Thể loại
Truyện 18+ [2]
Truyện ma [16]
Me hài ola [9]
[Trang Chủ]
•Hôm nay: 84
•Tổng: 95 / 209 / 78531